Thời gian thấm thoắt, đã đến tiết trời cuối xuân tháng tư.
Hoa anh đào phiêu tán bay múa xoay tròn, những người yêu thương sớm chiều bên nhau.
Tiểu Nguyên Bảo Mai Hiểu Duyên đã dần dần bắt đầu cai sữa, bắt đầu thử ăn một số đồ ăn dặm;
Lâm Hữu Hề mấy ngày nay vừa khéo bị cúm, để tránh ảnh hưởng đến bé con thì tự mình cách ly ở riêng, thế là Hạ Duyên lại bắt đầu giúp đỡ nuôi nấng Tiểu Hề Hề Mai Tri Hề.
Nhưng Tiểu Hề Hề lúc này cũng đã hơn nửa tuổi một chút, đã bắt đầu nhận biết người rồi;
Dần dần hiểu chuyện, cô bé ngoại trừ dính lấy bố Mai Phương, thì luôn như hình với bóng với mẹ ruột Lâm Hữu Hề, Lâm Hữu Hề có rảnh sẽ cưng chiều cô bé, chơi cùng cô bé.
Vì vậy, lúc này đột nhiên để cô bé đổi mùi vị của một người mẹ khác, Tiểu Hề Hề lúc đầu tỏ ra khá kháng cự.
Hạ Duyên dỗ Tiểu Hề Hề đòi bế, Tiểu Hề Hề trực tiếp vùi đầu vào vai Mai Phương không chịu để ý đến người ta, điều này làm cho Hạ Duyên cảm thấy có chút đau lòng.
"Tiểu Hề Hề sao lại không thân với tớ thế này... Rõ ràng hồi nhỏ cũng từng cho con bé bú một thời gian mà!"
Mai Phương vừa vỗ lưng Tiểu Hề Hề dỗ dành cô bé, vừa khẽ nói:
"Bảy tháng cũng gần cai sữa được rồi, nếu thật sự không được thì cũng không sao... Có thể cùng Tiểu Nguyên Bảo ăn đồ ăn dặm, uống sữa bò rồi."
"Nhưng Tiểu Hề Hề trông cứ nhỏ nhỏ, ăn nhiều sữa mẹ chút cơ thể mới có thể khỏe mạnh được chứ!"
"Ừm... Vậy thử cho con bé uống sữa bò xem sao, nếu được thì hút vào bình sữa cho con bé ăn?"
"Cái này cũng được... Thử xem sao."
Thế là Hạ Duyên và Mai Phương pha sữa chuẩn bị cho Tiểu Hề Hề nếm thử, đồng thời tìm chị gái Tiểu Nguyên Bảo đến làm mẫu dạy học.
Đối mặt với bình sữa xa lạ, Tiểu Nguyên Bảo có thói quen cắn núm vú giả rất nhanh làm quen và mút ngon lành;
Tuy nhiên, ánh mắt của Tiểu Hề Hề chỉ có kinh ngạc và luống cuống.
Khi Mai Phương bế Tiểu Hề Hề trong lòng đút cho cô bé ăn, Tiểu Hề Hề mím môi bày tỏ ý tứ kháng cự, luôn quay đầu đi để trốn tránh.
Cho dù là bố bình thường thích nhất đút cho, dỗ thế nào cô bé cũng không chịu ăn bình sữa.
Trong nháy mắt Tiểu Nguyên Bảo đã uống xong phần sữa của mình, sau đó còn mút ngón tay tò mò chăm chú nhìn Tiểu Hề Hề ở bên cạnh, giống như còn muốn ăn nữa vậy.
"Hình như là không được."
"Đứa bé này... thật sự là dính mẹ nó nha..."
Hạ Duyên rất lo lắng Tiểu Hề Hề sẽ đói bụng mãi, gãi đầu suy tư nói, "Phải nghĩ cách để con bé ăn cái gì đó mới được... Hay là, A Phương anh làm mẫu cho con bé xem? Con bé nghe lời anh mà."
"Hả? Anh sao!"...
Phương án này của Hạ Duyên dường như có tác dụng ngược, Tiểu Hề Hề nhìn bố hưởng dụng nhà ăn của bé con thậm chí còn có nước mắt rơi xuống.
"Cái này không được!"
Mai Phương đau lòng con gái út tủi thân, ôm vào lòng dỗ đi dỗ lại;
Hạ Duyên ôm lấy chị gái Tiểu Nguyên Bảo đang lao vào lòng mình, bên này đang vỗ lưng cô bé, chuẩn bị dỗ cô bé ngủ, lúc này Tiểu Nguyên Bảo vẫn đang khám phá lĩnh vực nhà ăn trước đây, nhưng mẹ dường như không định cho cô bé sự cung dưỡng của tình yêu.
"Hay là, đợi Tiểu Hề Hề đói bụng rồi, từ từ sẽ chấp nhận anh hoặc bình sữa thôi?"
"Vậy... đợi hai tiếng nữa thử xem?"
2 tiếng sau.
Tiểu Nguyên Bảo ở bên cạnh ăn đồ ăn dặm mới là bột gạo, Mai Phương trước tiên từng miếng từng miếng đút cho Tiểu Nguyên Bảo ăn, về sau Tiểu Nguyên Bảo liền tự mình cầm thìa muốn thử tự mình múc; làm cho bản thân dính đầy mặt;
Mà lúc này, đối mặt với thế công nhà ăn và bình sữa của mẹ Duyên, Tiểu Hề Hề lại vẫn quật cường mím môi, chỉ là vành mắt đỏ lên, dáng vẻ bĩu môi khiến người ta đau lòng.
"Làm sao bây giờ... A Phương... con bé vẫn không chịu ăn —— cứ, cứ thế này Tiểu Hề Hề sẽ đói hỏng bụng mất?"
Lúc này Hạ Duyên và Tiểu Hề Hề đều gấp đến sắp khóc rồi, trong lòng Mai Phương cũng rất đau lòng, chỉ có Tiểu Nguyên Bảo vẫn luôn nhìn mẹ và em gái cười hì hì.
"Con có thể là không thấy mẹ nên hoảng hốt, đưa con bé đi gặp mẹ sẽ tốt hơn."
"Nhưng Hữu Hề còn đang bệnh, Tiểu Hề Hề không thể lên đó, rất dễ bị lây bệnh."
"Gọi video là được, anh lên lầu nói với Hữu Hề một tiếng."
"Ừm... vậy được."
Thế là Mai Phương đeo khẩu trang lên cầu thang gõ cửa phòng Lâm Hữu Hề.
"Sao vậy? Tiểu Hề Hề vẫn không chịu ăn gì sao?"
"Ừm... Anh và Duyên Duyên cảm thấy, có thể phải nhìn thấy em con bé mới yên tâm."
"Biết rồi, vậy em mở video điện thoại một chút."
"Em đừng đi vào... Khụ khụ, anh cũng sẽ bị em lây bệnh đấy."
"Chỉ là cúm thôi anh đeo khẩu trang mà ——"
"Không chỉ là bản thân anh, nếu trên người anh mang theo vi khuẩn, các con chịu không nổi... Khụ, khụ khụ ——"
"Ừm ừm... Vậy được rồi."
Mai Phương nói rồi liền đi xuống lầu, lúc này Hạ Duyên đã gọi video với Lâm Hữu Hề.
"Hữu Hề... Cậu thế nào rồi?"
"Uống thuốc ngủ một giấc đỡ nhiều rồi... Tiểu Hề Hề thế nào?"
"Con cứ nhắc cậu mãi đấy... Tớ cho cậu xem."
Hạ Duyên nói rồi liền để màn hình nhắm ngay Tiểu Hề Hề, Tiểu Hề Hề vốn còn đang ngồi trên đất ngẩn người nhìn thấy mẹ bỗng nhiên liền nhịn không được bĩu môi rơi lệ, lộ ra biểu cảm rất khó chịu, cái này với kiểu khóc tủi thân đáng yêu bình thường còn không giống nhau, Lâm Hữu Hề nhìn thấy cũng vô cùng đau lòng.
"Chậc chậc chậc... Tiểu Hề Hề ngoan, con có ăn uống đàng hoàng không? Mẹ Duyên đút con ăn cái gì con phải nhớ ăn nhé..."
Tiểu Hề Hề dường như không nghiêm túc nghe lời nói của Lâm Hữu Hề, chỉ là khi nhìn thấy mẹ thì cứ bĩu môi ư ử, cứ khóc mãi khóc mãi, khóc mệt rồi thì mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi trong lòng Hạ Duyên.
"Hu... Hay là, hay là Hữu Hề cậu vẫn cho bú đi?"
"Không được... Tiểu Hề Hề bị bệnh sẽ càng khó chịu hơn, con bé vốn dĩ thể chất đã giống tớ... Khụ, khụ khụ..."
Hạ Duyên có chút chán nản tủi thân nói, "Con bé thật sự chỉ nhận cậu, tớ có thể không làm mẹ con bé được."
Lâm Hữu Hề tiếp lời nói, "Duyên Duyên, chúng ta là người một nhà, Tiểu Hề Hề không chỉ là con gái tớ, cũng là con gái cậu; ngược lại Tiểu Nguyên Bảo đối với tớ cũng giống như vậy."
"Đúng vậy, tớ biết mà..."
Hạ Duyên lắc lư Tiểu Hề Hề, "Ừm... Vậy, tớ tự mình nghĩ cách khác vậy, cậu dưỡng bệnh nghỉ ngơi cho tốt."
"Cậu và A Phương nhất định có cách mà," Lâm Hữu Hề like cho Hạ Duyên một cái, sau đó mới cúp điện thoại.
Lúc này Mai Phương đã từ trên lầu đi xuống, "Đói nữa sẽ đói ra vấn đề mất, anh tư vấn chuyên gia nuôi dạy trẻ một chút, tình huống này phải xử lý thế nào ——"
"Ừm... là, là vậy nha... Đừng vội, để em dỗ thêm một lát nữa đi..."
Hạ Duyên dụi dụi mắt tiếp tục nói, "Em cũng sống cùng Tiểu Hề Hề lâu như vậy rồi, con bé hẳn là có thể cảm nhận được em cũng yêu con bé mà."
Tiểu Hề Hề khóc mệt mới ngủ ngủ cũng không sâu lắm, cộng thêm quan hệ đói bụng, luôn thỉnh thoảng mở mắt ra rồi lại nhắm lại.
Thế là Hạ Duyên vừa ôm Tiểu Hề Hề dỗ ngủ, vừa khẽ hát ru cho Tiểu Hề Hề nghe.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, Hạ Duyên ôm mãi không dừng.
Mai Phương cũng ở bên cạnh vừa trông nom Tiểu Nguyên Bảo đang ngủ yên ổn trong nôi, vừa cùng Hạ Duyên dỗ con.
Ôm khoảng chừng nửa tiếng đồng hồ, ôm đến khi Tiểu Hề Hề ngủ rồi lại tỉnh, nỉ non một cái đặt lên nhà ăn của bé con Hạ Duyên, mơ mơ màng màng chép chép miệng.
Sau đó Hạ Duyên cũng nhìn chuẩn thời cơ đút cho Tiểu Hề Hề.
Mumumumumu...
Tiểu Hề Hề mơ mơ màng màng nửa mở mắt ăn sữa, Hạ Duyên thì một khắc không ngừng dỗ dành cô bé.
Mãi đến khi Tiểu Hề Hề từ từ mở mắt ngủ tỉnh lại, mở mắt nhìn thấy Hạ Duyên đang đút ăn, đột nhiên cũng ngừng chép miệng.
Điều này làm cho nội tâm Hạ Duyên cũng nho nhỏ căng thẳng một phen.
Nhưng sự căng thẳng của cô không biểu lộ trên mặt, chỉ là vẻ mặt từ ái chăm chú nhìn cô con gái út trong nhà này, sau đó nhẹ nhàng ngâm nga bài hát dịu dàng.
Lông mi dài của Tiểu Hề Hề khẽ run rẩy, nước mắt chưa khô nhẹ nhàng từ trên lông mi nhỏ xuống.
Sau đó.
Từ từ.
Phảng phất như là một lần nữa chấp nhận Hạ Duyên, Tiểu Hề Hề lại bắt đầu chép miệng chép miệng.
Nhìn thấy con gái út rốt cuộc cũng lấy ra sức lực bú sữa, Hạ Duyên vui mừng lập tức ngẩng đầu nhìn nhau cười với Mai Phương.
Đợi đến khi Hạ Duyên cho Tiểu Hề Hề ăn no để cô bé ngủ, Hạ Duyên mệt mỏi vạn phần rốt cuộc không kìm nén được sự tủi thân trong lòng, nhào vào trong lòng Mai Phương khóc thút thít.
Đây là giọt nước mắt kích động khi tình mẫu tử cuối cùng cũng được công nhận.
Trước khi trở thành người mẹ thực sự, Hạ Duyên vẫn luôn là bảo bối của bố mẹ và Mai Phương, chưa bao giờ để cô chịu mệt chịu khổ.
Trên sự nghiệp có Mai Phương luôn trợ lực nên thuận buồm xuôi gió, cho dù là đại học lập ban nhạc cũng là xây dựng trên cơ sở đã tích lũy rất nhiều kinh nghiệm.
Duy chỉ có trở thành người mẹ thực sự, là con đường Hạ Duyên từng bước một tự mình khám phá ra.
Trên con đường như vậy bỏ ra sự vất vả và hy sinh, cùng với cảm giác thành tựu to lớn khi nhận được sự công nhận của bé con, là vô cùng trân quý.
Mai Phương có thể hiểu được sự chua xót này của Hạ Duyên, cũng ôm chặt lấy Hạ Duyên và gửi tin nhắn kích động này cho Lâm Hữu Hề vẫn luôn lo lắng Tiểu Hề Hề không ngủ được.
Cùng lúc đó, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Mai Phương, bệnh cúm của Lâm Hữu Hề rất nhanh đã ngày càng khỏi hẳn.
Mà sau đó, Tiểu Hề Hề lại bắt đầu trở nên nguyện ý tiếp xúc với Hạ Duyên.
Đương nhiên vẫn trầm mặc ít nói như cũ.
Hoàn toàn trái ngược với người chị gái nhảy nhót tưng bừng của mình.
Có lẽ là vì lúc Hạ Duyên mang thai luôn sống vui vẻ, Tiểu Nguyên Bảo ngày thường luôn mày mắt cong cong cười không ngừng, còn đặc biệt thích chơi đủ loại trò chơi cùng bố Mai Phương.
Lượng tóc của cô bé bây giờ đã có thể để chỏm tóc đáng yêu, mắt to mặt mũi bụ bẫm, làn da trắng nõn mọng nước, là hạt dẻ cười đáng yêu nhất trong nhà.
"Baba... bế... bế bế ——"
Tiểu Nguyên Bảo sắp 1 tuổi cười khanh khách nhào vào lòng Mai Phương, Mai Phương nhẹ nhàng kéo cánh tay Tiểu Nguyên Bảo, bay lên giữa không trung.
"Bay nha, bay nha, bay lên rồi!"
"Khanh khách, ha ha!"
Tiểu Nguyên Bảo rất thích cùng bố đùa nghịch, Mai Phương chơi xong Tiểu Nguyên Bảo thì để cô bé cưỡi trên cổ mình lắc lư qua lại.
"Cưỡi ngựa lớn nào!"
"Ja, giá, giá!"
Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề bên này đang cùng nhau dỗ Tiểu Hề Hề học đứng, bị Mai Phương bỗng nhiên đứng dậy như vậy dọa cho giật mình, khó khăn lắm mới được các mẹ dỗ đứng lên, sau đó sợ hãi đặt mông ngồi xuống đất, bĩu môi bộ dạng sắp khóc.
Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề vừa tiến lên an ủi Tiểu Hề Hề bị kinh hãi, vừa trách cứ Mai Phương gây động tĩnh quá lớn:
"A Phương anh chú ý chút đi chứ! Tiểu Nguyên Bảo cũng mới chưa đến 1 tuổi, sao bị anh nuôi thành điên thế này rồi."
"Cũng không biết giống ai... Giống mẹ nó?"
Lâm Hữu Hề ở bên cạnh trêu chọc Hạ Duyên, "Tớ nhớ mẹ nó cũng thích cưỡi ngựa lớn."
Hạ Duyên vừa vỗ vỗ mông Tiểu Hề Hề, vừa không buông tha, "Cậu nói là người mẹ nào? Tớ nhớ hai người mẹ của nó đều không thích cưỡi ngựa lớn..."
"Tớ không nhớ tớ từng làm chuyện ấu trĩ như vậy."
"Hả... Giữa chúng ta, không phải là không thể có bí mật sao? A Phương đều nói cho tớ rồi nhé ——"
Lâm Hữu Hề bỗng nhiên vén tóc ngắt lời Hạ Duyên, "Nhắc mới nhớ, Duyên Duyên sắp tròn một tuổi rồi, bố mẹ có phải hai ngày nữa lại qua đây không?"
"Đều là vé máy bay thứ hai tuần sau... A khoan đã, cậu lảng sang chuyện khác rồi ——"
Lâm Hữu Hề không để ý tới Hạ Duyên mà là quay đầu nhìn về phía Mai Phương, "Lễ thôi nôi của Tiểu Nguyên Bảo chuẩn bị thế nào rồi, A Phương?"
Lúc này Tiểu Nguyên Bảo đang túm tóc Mai Phương cười đến run rẩy, Mai Phương vừa cùng Tiểu Nguyên Bảo vui vẻ, vừa quay đầu hỏi Lâm Hữu Hề:
"Cái gì, thôi cái gì?"
"Lễ thôi nôi, bắt miếng (chọn đồ) ấy, trước đó anh nói với bọn em là anh chuẩn bị mà."
"À à —— chuẩn bị xong rồi chuẩn bị xong rồi."
Mai Phương đặt Tiểu Nguyên Bảo từ trên người xuống, Tiểu Nguyên Bảo chu mỏ túm chân bố còn muốn chơi nữa, Mai Phương vừa xoa đầu Tiểu Nguyên Bảo, vừa ôn tồn nói, "Tiệc thôi nôi của Tiểu Nguyên Bảo và Tiểu Hề Hề, anh đều sẽ tổ chức long trọng! Để các con khi nhìn lại cuộc đời, lưu lại một đoạn ký ức vô cùng vô cùng tốt đẹp!"
Tiệc thôi nôi là phong tục mà thế hệ ở quê không quá để ý, nhưng ông bố thời đại mới Mai Phương ngược lại rất coi trọng cảm giác nghi thức này, mời các bố các mẹ đã lâu không gặp cùng đến Bằng Thành tham dự tiệc thôi nôi của Tiểu Nguyên Bảo.
Lễ thôi nôi của bé con có một bộ quy trình tỉ mỉ, việc đầu tiên phải làm chính là lăn tai ương (lăn trứng).
Bà nội Tiểu Nguyên Bảo là Hướng Hiểu Hà phụ trách tắm rửa cho Tiểu Nguyên Bảo, sau đó dùng trứng gà luộc đã bóc vỏ lăn một vòng trên người Tiểu Nguyên Bảo ——
Hướng Hiểu Hà trước đây chưa từng làm lễ thôi nôi cho con cái mình, cho nên trước khi đến đều đã chuẩn bị đầy đủ bài vở mới bắt đầu làm, Tiểu Nguyên Bảo bị trứng gà luộc lăn đến nhột cười mãi, mọi người cũng bị dáng vẻ trốn tránh của cô bé chọc cười.
"Lăn tai lăn ương, tai nạn cút đi; bé con may mắn, khỏe mạnh thường còn."
Bà nội Hướng Hiểu Hà dành tặng lời chúc phúc cho Tiểu Nguyên Bảo.
Đã trở thành bà ngoại, cô Du Du Linh mời Lương Mỹ Quyên cũng là bà ngoại cùng nhau rửa tay đeo vàng cho Tiểu Nguyên Bảo, Tiểu Nguyên Bảo mặc một bộ đồ bắt miếng vàng rực rỡ, đeo khóa bách phúc và vòng tay vàng, ngụ ý trăm phúc vây quanh, tự tại vui vẻ;
Sau khi mặc một bộ lễ phục mới, Tiểu Nguyên Bảo bắt đầu được giao vào tay các mẹ, Hạ Duyên và Lâm Hữu Hề bắt đầu chải đầu cho Tiểu Nguyên Bảo.
"Một chải trí tuệ mở, hai chải vận may tới, ba chải tay khéo léo, bốn chải nhân duyên tốt..."
Mỗi một lần chải đầu đều là một lời chúc nguyện.
"Tiểu Nguyên Bảo, phải làm một bé ngoan khỏe mạnh vui vẻ nhé."
Tiểu Nguyên Bảo dưới sự chăm sóc của mẹ Duyên và mẹ Hề, chăm chú nhìn mình trong gương, cô bé dường như có thể cảm nhận được cách ăn mặc hôm nay đặc biệt khác lạ, cũng có chút kinh ngạc O miệng.
Làm xong lễ ăn mặc chải đầu thì cuối cùng cũng đến lượt siêu nhân bố lên sàn.
Mai Phương bế Tiểu Nguyên Bảo giơ lên thật cao qua xà nhà treo hành tây, cái này với cưỡi ngựa lớn bình thường không khác gì mấy, Tiểu Nguyên Bảo cũng vui vẻ, cứ muốn bắt lấy đồ treo trên xà nhà;
Qua cửa hành tây chính là tiết mục bắt miếng chính thức.
Mai Phương đặt Tiểu Nguyên Bảo ở chính giữa chỗ bắt miếng, xung quanh Tiểu Nguyên Bảo bày biện một số đồ vật nhỏ, những thứ này đều là người nhà tự mình chuẩn bị.
Bắt miếng ở thời cổ đại là nghi thức vô cùng quan trọng, quá trình này quyết định phương hướng trưởng thành trong tương lai của bé con, cho nên trên lễ bắt miếng bình thường sẽ không đặt đồ vật kỳ quái gì.
Lễ bắt miếng của Tiểu Nguyên Bảo là ngoại lệ.
Mọi người đều tự mình chọn một món.
Cha mẹ phần lớn bày biện nhạc cụ, bàn tính, máy ảnh, lược, bút vẽ những thứ bình thường này, phong cách của thế hệ sau thì trở nên rất kỳ lạ.
Lâm Hữu Hề chọn là tay cầm chơi game, ngụ ý Tiểu Nguyên Bảo con nối nghiệp cha, trở thành game thủ thiên tài; Hạ Duyên bày biện thì là một thỏi vàng nhỏ (nguyên bảo), cô cũng không nói lên được có ngụ ý gì, dù sao trong nhà đã rất có tiền,
Nhưng lễ bắt miếng do chính Mai Phương chuẩn bị thì càng thái quá hơn, anh bày một tấm ảnh nghệ thuật của chính mình.
"Bày ảnh bố là cái quỷ gì a a ha ha ha ha! Chẳng lẽ muốn ở bên cạnh anh cả đời sao?"
Mai Phương lập tức bày ra vẻ mặt đắc ý như thắng trận duyệt binh, "Đó là đương nhiên? Nhà chúng ta muốn gì có nấy, Tiểu Hề Hề và Tiểu Nguyên Bảo chẳng phải chỉ cần có bố là được rồi sao ——"
"A Phương... Anh như vậy lớn lên sẽ bị ghét bỏ đấy, giống như em ghét bỏ bố em vậy."
Hạ Duyên nói xong lời này, Hạ Tầm ở bên cạnh cũng hắt hơi một cái thật to.
"Tiểu Hề Hề, nếu là con thì muốn chọn cái gì?"
Lâm Hữu Hề ôm Tiểu Hề Hề ở bên cạnh lẩm bẩm, "Nhìn kỹ chị gái bắt miếng nhé, lần sau con bắt miếng cũng có kinh nghiệm rồi..."
"Theo anh nói thì không có gì để chọn, Tiểu Hề Hề nhà mình chắc chắn cũng chọn ảnh của bố chúng ta."
Tiểu Hề Hề hiển nhiên vẫn không thích cảnh tượng đông người, hôm nay trong nhà náo nhiệt như vậy nhưng làm cô bé sợ hãi, nội tâm yếu đuối, đáng thương, lại bất lực, chỉ có thể mờ mịt nhìn chị gái đang vui vẻ ở giữa.
"Được rồi được rồi! Mau nhìn, Tiểu Nguyên Bảo sắp chọn rồi!"
"Nó nhìn trúng bàn tính của tôi rồi!" Mai Lợi Quân lớn tiếng vui vẻ.
"Không đúng, là đàn piano của tôi!" Hạ Tầm tính trước kỹ càng.
Tiểu Nguyên Bảo nhìn quanh bốn phía, sau đó hướng về phía tay cầm chơi game mà Lâm Hữu Hề chuẩn bị.
"Không phải chứ... Đều không nhìn ảnh của anh một cái nào sao..."
Mai Phương tủi thân.
A, khoan đã...
Ánh mắt của Tiểu Nguyên Bảo lại dời về phía thỏi vàng Hạ Duyên chuẩn bị và album ảnh của Mai Phương bên kia, thậm chí đã chuẩn bị đưa tay ra bắt, điều này làm cho Mai Phương và Hạ Duyên lập tức trở nên hưng phấn.
"Chọn nguyên bảo, chọn nguyên bảo! Con là Tiểu Nguyên Bảo mà!"
"Chọn bố, bố! Bố là tốt nhất!"
Tiểu Nguyên Bảo ngay khoảnh khắc trước khi đưa tay bỗng nhiên dừng tay, vòng qua thỏi vàng và album ảnh của Mai Phương, cầm lên một binh lính vũ trụ mặc giáp màu xanh lam.
Thứ Tiểu Nguyên Bảo cầm chính là một chiến binh Space Marine Primaris, đến từ phe Đế chế của Warhammer 40K, cô bé cầm chiến binh Space Marine vui đến múa tay múa chân, cả nhà đều cảm thấy không hiểu ra sao.
"Á cái này, cái này là thứ gì? Ai đặt vậy..."
"A a a a... Tiểu Nhã ——"
"Tuyệt vời! Ha ha ha ha! Xem ra Tiểu Nguyên Bảo từ nay về sau sẽ trở thành người thừa kế của con, chúng ta cùng nhau phát huy ý chí của Đế Hoàng, truyền bá ý chí của Thần Hoàng đến toàn bộ thiên hà thậm chí mỗi một góc của không gian phụ (Warp) dị nguyên!"
UP chủ triệu fan C Trạm, top 100 của năm Mai Nhã đã trở thành tuyển thủ MVP trong lễ bắt miếng của Tiểu Nguyên Bảo lần này.
Ngủ đây ngủ đây, tôi không có vợ, cũng không có áo bông nhỏ.
0 Bình luận