Vol 2

Mở đầu

Mở đầu

Cố gắng cởi bỏ sợi chỉ bạc quấn quanh cổ, gã đàn ông vùng vẫy trong tư thế bị treo lơ lửng trên không.

"……Gư…… ực"

Sợi chỉ mảnh hằn sâu vào da thịt, khuôn mặt gã đàn ông dần dần mất đi huyết sắc.

Đứng trước mặt gã đàn ông là hai người phụ nữ.

Một người giấu đôi mắt tàn khốc sau chiếc kính râm to bản, lùi lại một bước đứng chiêm ngưỡng.

Mái tóc bồng bềnh màu hoàng kim rủ xuống vòm ngực khoét sâu của chiếc váy liền thân màu đỏ thẫm, mũi đôi giày cao gót màu đỏ không một vết bẩn liên tục nhịp nhịp gõ xuống đất như thể đang bực bội.

Còn người phụ nữ kia, mang dáng dấp đậm chất tôn giáo khi trùm kín mít từ đầu đến mắt cá chân trong lớp áo choàng đen kịt, đôi mắt đen duy nhất lộ ra hoàn toàn không chứa đựng chút cảm xúc nào.

Đầu kia của sợi chỉ bạc được nối thẳng với ngón tay của người phụ nữ trông như ma sơ kia.

Ngay khoảnh khắc tiếng thở dài của người phụ nữ tóc vàng phía sau vang lên, đầu ngón tay của nữ ma sơ khẽ nhúc nhích.

Thứ phát ra từ cổ họng gã đàn ông giờ đây chẳng còn là tiếng rên rỉ nữa, mà là tiếng thở dốc lúc tuyệt mệnh.

Gã đàn ông đang vùng vẫy hoàn toàn mất đi sức lực, cái cổ rũ rượi ngoẹo sang một bên rồi ngừng cử động hẳn.

Nữ ma sơ vung mạnh tay, tháo sợi chỉ quấn quanh cổ gã đàn ông ra rồi thu hồi lại.

"Lui xuống được rồi đấy."

Nghe người phụ nữ ra lệnh, nữ ma sơ quay người lại, cúi gập lưng chào thật sâu.

Một tấm thẻ kẹp giữa hai ngón tay của người phụ nữ trong chớp mắt bị phân giải thành những hạt nhỏ rồi tan biến mất.

Cùng lúc đó, thân ảnh của vị ma sơ kia cũng hóa thành những hạt sáng màu xanh lam rồi tan vào sương khói.

Người phụ nữ bị bỏ lại một mình đưa mắt nhìn quanh.

Cơn gió lùa qua khe hở giữa các tòa nhà cao tầng đang cố gắng cuốn trôi đi mùi máu tanh nồng.

Dưới ánh nắng sớm ban mai, người phụ nữ qua khe hở của chiếc kính râm ngước nhìn bầy quạ đậu thành hàng trên đường dây điện đang kêu lên những tiếng đầy thèm thuồng.

Đó chỉ là những con quạ bình thường.

Vừa cất bước rời khỏi chỗ đó, mũi giày của cô ả đã dẫm phải thứ gì đó ướt sũng.

Là do một vũng máu lênh láng lan rộng đến mức có muốn tránh cũng chẳng thể tránh nổi.

Đứng trước hàng chục cái xác chết nằm la liệt, người phụ nữ chẳng mảy may nhíu mày lấy một cái.

Lẫn trong số đó có cả hình dáng của những đứa trẻ trông chỉ tầm mười mấy tuổi.

Đôi mắt vô hồn như hòn bi thủy tinh vẫn còn mở hé, trân trân nhìn vào vũng máu do chính mình chảy ra mà phản chiếu sắc đỏ rực.

Người phụ nữ ngẩng mặt lên, thứ đập vào mắt ả là một chiếc xe ô tô sang trọng.

Nó đang đậu lặng lẽ ở phía cuối con đường có bốn làn xe chạy, nằm giữa khu phố văn phòng tĩnh lặng.

Thế nhưng, vừa nghĩ đến việc bản thân sẽ bị vấy bẩn nhường nào khi đi bộ đến chiếc xe cách đó năm mươi mét, cô ả chợt thấy chán nản.

Ngay lập tức, ả phát động ma pháp.

"Float! (bay)"

Một Vòng tròn ma pháp tỏa sáng sắc xanh lam xuất hiện dưới chân, cơ thể người phụ nữ chỉ một cú nhảy đã hạ cánh nhẹ nhàng ngay bên cạnh chiếc xe.

Cửa kính bên ghế phụ lái từ từ hạ xuống, gã đàn ông ngồi ở ghế lái thò mặt ra.

"Yo, vất vả cho cô rồi."

"Kippei, nếu đã đứng xem thì phải xuống giúp một tay đi chứ."

Washizu Kippei bật cười.

"Tôi nghĩ phá đám thú vui của cô thì không hay cho lắm."

Miệng thì nói vậy nhưng vẻ mặt hắn ta trông còn khoái trá hơn cả ả.

Người phụ nữ liếc thấy đôi mắt màu đỏ thẫm sau tròng kính của hắn đang nheo lại đầy hưng phấn.

"Có nhất thiết phải giết sạch sành sanh thế không?"

Vừa nói, Kippei vừa rụt người lại vào ghế lái, đồng thời mở khóa cửa ghế phụ.

"Bị bọn chúng nhìn thấy mặt rồi. Chứ biết làm sao được."

Vừa đáp lời, cô ả vừa mở cửa bước lên xe.

"Chẳng phải cô đang đeo kính râm sao."

"Anh nghĩ dăm ba cái thứ này có thể giấu đi được nhan sắc tuyệt mỹ này chắc?"

Quả thực ả có đeo một chiếc kính râm màu đen khá lớn.

Thế nhưng, ở cái đất Nhật Bản này thì mái tóc vàng hoe tự nhiên thực sự quá đỗi nổi bật. Làn da lại còn trắng muốt như tượng thạch cao.

Đôi môi đỏ mọng đầy gợi cảm khẽ nhếch lên, người phụ nữ ngả lưng ra ghế, quay mặt đi tránh khỏi ánh mắt gã đàn ông rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bầy quạ đen trũi bắt đầu sà xuống mặt đường không một bóng người/

Khung cảnh sau đó chẳng còn giá trị gì đáng để xem thêm nữa.

"Giết cả mấy đứa ranh con à."

Trong giọng nói của Kippei chẳng có chút ý tứ nào là đang trách móc. Thế nhưng, người phụ nữ vẫn phản pháo.

"Trẻ con mới là lũ đáng phải đề phòng nhất đấy. Sắp hết kỳ nghỉ hè rồi, cẩn tắc vô áy náy."

"Thế à. Đã đến lúc đó rồi cơ đấy."

Chẳng buồn nhìn bầy quạ đang bu đen bu đỏ quanh những cái xác, người phụ nữ một lần nữa dời mắt về phía Kippei.

Đột nhiên, tầm nhìn bị che khuất khiến ả cứng đờ người.

Chẳng biết từ lúc nào, Kippei từ ghế lái đã chồm nửa thân trên sang ghế phụ, đè ép lên người cô ả.

Một nụ hôn phớt lên mái tóc, cùng với đó là hơi thở âm ấm phả ngay sát mang tai.

"Kippei, anh muốn thấy địa ngục không?"

"Ối chà, sợ quá đi mất!"

Trước lời đe dọa của người phụ nữ, Kippei làm bộ làm tịch giơ hai tay lên như thể đầu hàng, rồi vội vàng rụt người về lại ghế lái.

"Rồi rồi, vậy chúng ta cùng quay về lâu đài thôi, thưa công chúa."

Hắn gạt cần số, thao tác khởi động xe diễn ra chưa mất đến vài giây.

"Chàng hoàng tử ngủ trong rừng đang chờ chúng ta đấy."

Hắn vừa dứt lời cũng là lúc chiếc xe lao vọt đi.

Chẳng tốn bao nhiêu thời gian để cỗ máy tăng tốc đạt đến vận tốc tối đa.

Ngay khi một Vòng tròn ma pháp khổng lồ màu đỏ hiện ra trên nóc xe, chiếc xe lập tức hóa thành một vệt sáng rồi biến mất tăm khỏi nơi đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!