Vol 1

Chương 4: Luật lệ của Ma pháp sư (Wizard's Rule)

Chương 4: Luật lệ của Ma pháp sư (Wizard's Rule)

Ida Kazumi là học sinh của trường Trung học Công lập Sakuraya, nhưng số lần cậu ta không mặc đồng phục còn nhiều hơn là có mặc.

Không phải là cậu ta ghét trường học.

Quả thực, việc phải ngồi giữa những giáo viên luôn lườm cậu bằng ánh mắt như nhìn một thứ rác rưởi đáng ngờ, hay những người bạn cùng lớp luôn lộ rõ vẻ mặt cho rằng cậu là kẻ lạc loài, mang lại một cảm giác tồi tệ tột cùng.

Dẫu vậy, một khi đã đàng hoàng thi đỗ vào đây, Ida đã hứa với mẹ rằng cậu sẽ tốt nghiệp tử tế.

Đối với một người chỉ có mẹ làm người thân duy nhất như Ida, ở một khía cạnh nào đó, mẹ là sự tồn tại mà cậu tuyệt đối không thể phản bội. Cậu không thể nuốt lời được.

Thành tích học tập luôn ngấp nghé bờ vực điểm liệt, nhưng cậu vẫn luôn lấy đủ số điểm cần thiết để lên lớp. Tự nhủ rằng cứ cắn răng chịu đựng ba năm, cậu vẫn đang miễn cưỡng đến trường mỗi ngày.

Là một kẻ như vậy nên ở trường, số học sinh mà Ida có thể gọi là bạn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Không, nói đúng hơn là bằng không mới phải.

Mỗi khi bắt chuyện với bạn cùng lớp, cậu thường bị đáp lại bằng thái độ qua loa đầy phiền phức, hoặc bị nhìn bằng ánh mắt nơm nớp lo sợ như đang nhìn thấy quái vật, để rồi chẳng biết từ lúc nào, chút sinh lực để chủ động bắt chuyện từ phía cậu cũng dần tiêu tán.

Thế nhưng, Nanase Takeshi lại là một ngoại lệ. Takeshi đối với Ida, ở một khía cạnh nào đó, là một sự tồn tại khác biệt hoàn toàn.

Chẳng phải kiểu lố lăng chói lọi, cũng chẳng phải kiểu mọt sách cắm mặt vào bàn, Takeshi nằm ở ngay tầng lớp trung bình, có vài người bạn trong lớp và tham gia câu lạc bộ Kendo.

Không làm gì nổi bật, cũng chẳng quá mức nghiêm túc, cậu bạn cùng lớp ấy là một học sinh bình thường đến mức hoàn hảo.

Thế nhưng, một Takeshi như vậy, mỗi khi nói chuyện với Ida vẫn giữ nguyên thái độ điềm đạm, không sai lệch dù chỉ một ly so với khi tiếp xúc với những người khác.

Nếu như lần đầu tiên nói chuyện với Takeshi là ở trong lớp học cao trung, có lẽ Ida đã ghét cay ghét đắng Takeshi rồi.

Một kẻ có thể nói chuyện với bất kỳ ai, lắm bạn nhiều bè lại còn được lòng người, trong mắt Ida chẳng khác nào một sự giả tạo tột đỉnh. Có lẽ cậu đã áp đặt cho đối phương cái mác kẻ đạo đức giả, hoặc kiểu người đang tự say sưa với chính cái nhân cách tốt đẹp của mình.

Nhưng, Ida đã từng gặp Takeshi ở một nơi bên ngoài trường học. Takeshi có vẻ không nhớ, nhưng Ida thì vẫn khắc sâu kí ức sống động về khoảng thời gian đó.

Hôm đó là Chủ nhật, trường học được nghỉ. Ida đang ở trước nhà ga cùng với cô em gái cách nhau khá nhiều tuổi, nhưng xui xẻo thay hai anh em lại bị lạc mất nhau, và sự việc đã xảy ra ngay trong lúc cậu đang nháo nhào đi tìm con bé.

Trên con phố đi bộ đông đúc người qua lại, tiếng xe đạp đổ sầm vang lên, linh cảm chẳng lành hối thúc Ida lao nhanh tới đó, và rồi cậu tìm thấy em gái mình đang bật khóc.

Mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, cơ thể Ida cho đến tận bây giờ vẫn còn cứng đờ.

Người đứng ở đó, chính là Takeshi.

Bằng một biểu cảm đáng sợ chưa từng bộc lộ ở trường, Takeshi giẫm đạp lên chiếc xe đạp, tóm lấy cổ áo gã thanh niên mang dáng vẻ lưu manh đang ngã sõng soài trên mặt đất, kéo gã đứng dậy rồi gầm lên bằng một khí thế kinh hồn bạt vía.

Qua những lời quát tháo của Takeshi, cậu hiểu ra rằng gã đàn ông kia đã phóng xe đạp với tốc độ kinh hoàng trên vỉa hè dành cho người đi bộ. Hơn nữa, gã còn cưỡi một chiếc Fixed Gear (xe đạp không phanh) cực kỳ nguy hiểm.

Nhận ra mình có thể đã làm bị thương một bé gái tiểu học, gã đàn ông dĩ nhiên phải lên tiếng xin lỗi, nhưng Takeshi liền đẩy mạnh gã ra, và cuối cùng tung một cú đá văng chiếc xe đạp mình đang giẫm lên vào góc đường.

Khi Ida rốt cuộc cũng chạy đến bên cô em gái đang khóc nức nở, Takeshi nhìn thấy cậu nhưng hoàn toàn không nhận ra đó là bạn cùng lớp. Lúc bấy giờ, Ida đang đội một chiếc mũ len lớn che kín mái tóc vàng chóe, lại còn mặc bộ đồ cá nhân lòe loẹt nên cũng đành chịu, nhưng có lẽ ngay cả khi cậu mặc đồng phục thì chưa chắc Takeshi đã nhận ra.

Bản thân Ida cũng chẳng biết Takeshi là bạn cùng lớp. Bởi lẽ lúc đó mới chỉ nhập học cấp ba được chừng năm ngày.

Takeshi chỉ cất lời khuyên Ida đừng có buông tay em gái ra nữa, rồi dứt khoát quay lưng rời đi.

Ngày hôm sau, sự kinh ngạc của Ida khi nhìn thấy Takeshi trong lớp học là cực kỳ lớn, nhưng vì đối phương có vẻ không hề nhận ra, nên chắc mẩm là cậu ấy đã không còn nhớ nữa.

Kể từ dạo đó, đối với Ida, Takeshi trở thành một sự tồn tại khiến cậu để tâm một cách kỳ lạ trong lớp học.

Sau chuyện đó, cậu cũng nhận ra trên mu bàn tay Takeshi có một vết cắt lớn. Theo lời em gái kể lại, Takeshi đã chen vào giữa lúc chiếc xe đạp đang lao tới điên cuồng, ôm chầm lấy con bé để che chắn.

Hình ảnh một Takeshi ở trường học và một Takeshi phẫn nộ tột độ vì người khác trên phố, cho đến tận bây giờ vẫn tạo thành một mâu thuẫn khập khiễng trong tâm trí Ida.

Takeshi ở trường là một học sinh nghiêm túc không chút sơ hở, đối nhân xử thế khéo léo, trông như kiểu người có thể hòa hợp với bất kỳ ai.

Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc cậu đang cố gắng đè nén cảm xúc của bản thân hết mức có thể. Tránh xa phiền phức, không để bản thân bị cuốn vào rắc rối, một tính cách mà đôi khi sẽ dùng thái độ mềm mỏng để từ chối người đang gặp khó khăn rồi bỏ đi. Một con người như thế, về cơ bản hoàn toàn xa lạ với hình ảnh kẻ sẵn sàng gây sự đánh nhau vì người khác.

Hiện tại, với tư cách là bạn cùng lớp, là một người bạn, và cũng là để đền đáp ơn cứu mạng em gái, Ida định chỉ cho họ lối thoát, nhưng trong lòng cậu cũng mang không ít sự tò mò.

Một Takeshi ở trường có cô bạn gái là Isoshima Kurumi - niềm ao ước của bao nam sinh, lại một lòng một dạ chuyên tâm vào Kendo tưởng chừng như một nhà tu hành, một Takeshi chưa từng cúp học dù chỉ một lần, nay chẳng hiểu sao lại dắt theo một cô nàng tóc uốn lọn trạc tuổi sinh viên đại học —— lại còn là một đại mỹ nhân tuyệt sắc —— để chạy trốn khỏi đám đàn ông kia.

Một tình huống mà bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ bị thu hút sự chú ý.

Tít sâu trong lối đi hẹp của tòa nhà là cửa bốc dỡ hàng hóa dành cho các cửa hàng. Đứng đợi nhóm Takeshi ở cái nơi xếp hàng loạt xe tải đỗ lùi vào ấy, khoảnh khắc tiếp theo, Ida phải trợn tròn hai mắt.

"Ủa? Isoshima? Tại sao?"

Người được Takeshi dắt qua cánh cửa, chẳng hiểu sao không phải là cô nàng đại mỹ nhân kia mà lại là Isoshima Kurumi. Chà, Isoshima Kurumi thì cũng là một mỹ nhân, nhưng mà...

Trông thấy Ida đang há hốc mồm ngạc nhiên, Kurumi lườm nguýt.

"Gì hả, bộ tôi ở đây thì có vấn đề gì à?"

"Hả? Ủa? Bà chị lúc nãy vừa ở đây đâu rồi...?"

Lắc đầu qua lại trái phải, Ida năm lần bảy lượt dòm ra sau lưng Takeshi để xác nhận, nhưng chỉ thấy mỗi Kurumi. Đại mỹ nhân tóc uốn lọn đã biến mất tăm.

"Cậu nhìn nhầm rồi chứ gì."

Kurumi lạnh lùng đáp trả.

"À à, nhìn nhầm hả. Có cái đéo ấy, làm gì có chuyện đó!"

Bị phủ nhận hoàn toàn những gì chính mắt mình nhìn thấy, Ida dao động, hướng ánh mắt như cầu cứu về phía Takeshi.

"Nanase, mày vừa dắt theo bả mà phải không? Người đó đâu rồi?"

Thế nhưng, phản ứng của Takeshi lại khá chậm chạp.

"À ừm..."

"Thôi kệ đi. Quan trọng hơn là, bọn chúng vẫn đang đuổi theo phải không?"

Nhờ Kurumi chỉ tay về phía cánh cửa phía sau, không chỉ Takeshi mà cả Ida cũng chuyển sang vẻ mặt đầy căng thẳng.

"À đúng rồi. Qua đây."

Ida định lách qua giữa những chiếc xe tải để thoát ra bên ngoài tòa nhà.

Khi Ida đi lên trước, Kurumi liền siết chặt lấy bàn tay đang nắm của Takeshi.

"Takeshi, mình..."

"Ừ, cậu trở lại như cũ rồi."

Nhìn vẻ mặt bất an của Kurumi, Takeshi mỉm cười đáp.

Quả thực, cho đến tận vừa nãy, bộ dạng của Kurumi trông cứ như một người hoàn toàn khác.

Khoảnh khắc bị con nhỏ tên Hotaru của tổ chức Ghost Trailer cưỡng ép bôi son dưỡng môi lên, cơ thể Kurumi đã bị những hạt ma lực kia bao phủ và biến đổi.

Trông thấy Kurumi biến thành một người phụ nữ tóc uốn lọn trạc tuổi hai mươi, ban đầu Takeshi cũng kinh ngạc tưởng cô đã biến thành một người xa lạ, nhưng trong lúc nắm tay kéo cô chạy trốn, vài lần liếc nhìn sang, cậu nhận ra có rất nhiều nét quen thuộc trên khuôn mặt ấy, nên lúc này cậu đã lờ mờ đoán được chuyện gì vừa xảy ra.

Kurumi có lẽ đã biến thành hình dáng của chính mình khi lớn thêm chừng bốn, năm tuổi nữa.

Takeshi đang ngẫm nghĩ về Hệ ma pháp mà Viện trưởng từng nhắc tới.

Giống như đám Ghost Trailer từng nói Hệ ma pháp của Takeshi là Năng lực Né tránh, một khi Kurumi cũng trở thành Ma pháp sư thì chắc chắn cô ấy cũng phải sở hữu một Hệ ma pháp nào đó.

Ma pháp biến đổi hình dáng quả thực rất đáng kinh ngạc, nhưng có vẻ bản thân Kurumi đang bối rối và sợ hãi trước sự biến đổi của chính mình, nên Takeshi đã cố gắng đối xử với cô thật bình thường hết mức có thể.

"Chắc là qua một thời gian sẽ tự động trở lại hình dáng cũ đấy."

Nghe Takeshi nói vậy, Kurumi nhún vai.

"Cứ như không phải là bản thân mình vậy, cảm giác tởm chết đi được."

"Tôi cũng thấy Isoshima thế này vẫn hơn."

"...Thật không?"

Bị chằm chằm nhìn và gặng hỏi, Takeshi dù không hiểu tại sao cô lại hỏi vậy nhưng vẫn dứt khoát gật đầu.

"Thật mà."

Có lẽ vì an tâm, Kurumi cuối cùng cũng mỉm cười. Sau đó, cô áp một tay lên ngực mình và lầm bầm: "Bớt được một nỗi lo rồi."

☆☆☆

Nhờ có Ida dẫn đường, nhóm Takeshi rốt cuộc cũng thoát được khỏi tòa nhà, nhưng họ quyết định dừng chân tại một công viên nằm cách nhà ga một khoảng.

Dù trời đã về chiều, nhưng vì phải chạy thục mạng dưới cái nắng như thiêu như đốt nên cả ba đều khát khô cả họng, đành phải ngồi lại nghỉ ngơi.

Giữa trưa hè oi ả, công viên vắng tanh vắng ngắt, chẳng có lấy một đứa trẻ chứ đừng nói là bóng người.

Takeshi và Kurumi ngồi trên băng ghế dài, còn Ida thì ngồi một mình trên chiếc xích đu cách đó một đoạn, tu ừng ực chai trà vừa mua ở máy bán hàng tự động.

Chợt, Ida rút điện thoại ra nhìn chằm chằm vào màn hình rồi cất giọng hớn hở.

"Em gái tao gửi mail này."

Cậu ta vừa nói với vẻ hớn hở vừa đứng dậy, tiến lại gần phía hai người.

"Hôm nay mẹ tao đi làm ca sớm, nên có vẻ con bé đã đi học về rồi."

"Ca sớm?"

Nghe Takeshi hỏi lại, Ida gật gù.

"Ừ, mẹ tao làm y tá. Lúc làm ca trễ thì phải trực đêm, nên nếu tao không có nhà thì con bé Futaba phải ở một mình. Nên tao bảo nó nhắn mail..."

Nói đến đó, Ida như sực nhớ ra điều gì, bắt đầu thao tác nhoay nhoáy trên điện thoại.

"Muốn xem không? Này, bé Futaba nhà tao đấy."

Cậu ta dí sát màn hình điện thoại vào mặt hai người.

"Thấy sao! Bé nó dễ thương cực kỳ đúng không!"

Trước bức ảnh chụp một bé gái tiểu học hiện trên màn hình, Takeshi có vẻ hơi choáng ngợp, chỉ biết gật gù.

"À, ừm..."

Một cô bé chừng lớp một, lớp hai thắt tóc hai bím ở hai bên đầu, nhe chiếc răng cửa sún ra cười toe toét.

Ở bên cạnh, Kurumi cũng nhìn thấy bức ảnh đó, nhưng có vẻ cô đổi sắc mặt, lầm bầm.

"Cũng tàm tạm."

Hoàn toàn không có nửa lời khen ngợi nịnh nọt.

Không chỉ Ida, đến cả Takeshi cũng phải bất giác nhìn Kurumi.

Bị cả hai nhìn chằm chằm, Kurumi vặc lại như dỗi:

"Gì chứ!"

"Tôi cũng cạn lời, chả thèm nổi nóng nữa."

Ida thở dài sườn sượt một tiếng "Hazz", còn Takeshi thì theo phản xạ cúi đầu lí nhí:

"Xin lỗi."

"Sao cậu lại phải xin lỗi chứ!"

Kurumi cau có bĩu môi tỏ vẻ bất bình, rồi "hứ" một tiếng và ngoảnh mặt đi không thèm nhìn hai người.

"Hai người không có anh em gì hả?"

Ida vừa đút điện thoại vào túi vừa hỏi, Kurumi vẫn quay mặt sang chỗ khác, đáp:

"Mình là con một."

"Nhìn là biết rồi."

Câu nói buột miệng của Ida khiến Kurumi lập tức liếc xéo cậu bằng một ánh mắt đáng sợ.

"Thế là có ý gì hả?"

"Đâu có đâu có. Còn Nanase thì sao?"

Bị Ida hỏi, Takeshi không thể trả lời ngay lập tức mà ấp úng.

"Tôi thì..."

"Cậu ấy có một đứa em trai."

Người trả lời thay là Kurumi.

"Chà. Em trai của Nanase thì chắc hẳn là một thằng nhóc ngoan ngoãn và nghiêm túc lắm nhỉ."

"..."

Takeshi cũng chẳng thể cất lời đáp lại câu nói đó.

Nếu bị hỏi Gekkou có tính cách thế nào, cậu thực sự không biết trả lời ra sao.

Bởi lẽ, khoảng cách giữa họ xa đến mức... cậu hoàn toàn không hiểu rõ về chính em trai ruột của mình.

"Tao ra hướng ga dòm ngó tình hình chút. Dù sao bọn nó cũng chưa biết mặt tao mà."

Không nhận ra tâm trạng phức tạp ấy của Takeshi, Ida ném vỏ chai nhựa đã uống cạn vào thùng rác rồi thoăn thoắt chạy ra khỏi công viên.

Chai trà trong tay đã bắt đầu nóng dần lên, Takeshi đưa lên tu một hơi hết sạch.

Kurumi ngồi bên cạnh lẳng lặng ngắm nhìn vẻ mặt đượm buồn của cậu.

"Vẫn... không được sao?"

Trước giọng điệu như đang trách móc của Kurumi, Takeshi khẽ buông lời chán nản.

"Hết cách rồi."

"......Hay để mình nói chuyện với Gekkou thử xem."

"Thôi đi."

Cậu không muốn bất kỳ ai xen vào chuyện giữa cậu và Nanase Gekkou.

Đáng lẽ Kurumi cũng phải biết rõ suy nghĩ đó của Takeshi.

Thế nhưng, Kurumi hôm nay lại muốn can thiệp sâu hơn một chút.

"Này... Chuyện đó đâu phải lỗi của Takeshi."

"......"

"Đó chỉ là tai nạn thôi mà."

Takeshi đã phải nghe câu nói ấy lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Từ bác sĩ ở bệnh viện, y tá, và cả bố mẹ cậu trong khoảng thời gian đầu cũng nói như vậy.

Ngoại trừ Gekkou, tất cả mọi người đều nói như vậy.

Nhưng, sự thật thì chỉ có Gekkou và cậu biết rõ.

"Là do tôi. Chính tôi đã đẩy em ấy. Vì thế nên em ấy mới..."

"Dù có đẩy thì cậu cũng đâu cố ý. Thật kỳ lạ. Cả Takeshi... và cả Gekkou nữa..."

"......"

Dù biết Kurumi nói vậy vì lo lắng cho mình, nhưng Takeshi đã phải kiềm chế hết sức để không hét lên rằng hãy để cho cậu yên.

Một người anh trai đã tước đoạt đi tương lai xán lạn của em trai mình thì làm gì có tư cách để ngụy biện.

Hơn nữa, khoảnh khắc đẩy ngã ấy, Takeshi còn nhớ rõ ràng, sắc nét hơn bất cứ ai.

Chính đôi bàn tay này đã đẩy Gekkou ngã xuống lòng đường.

Đúng vào kỳ nghỉ hè hai năm trước.

Takeshi cùng Gekkou đang trên đường về nhà sau buổi tập tại võ đường kiếm đạo trong thành phố.

Một buổi chiều tà vẫn còn vương lại chút oi ả.

Bên lề con đường xe chạy vắng vẻ ngày thường chỉ có một vạch sơn trắng được kẻ ra chứ chẳng có khái niệm nào gọi là vỉa hè.

Mọi chuyện bắt đầu từ một cuộc cãi vã vụn vặt giữa hai anh em đang đi nối đuôi nhau.

Trái ngược với một Takeshi hiếm khi nổi nóng và luôn cố gắng làm dịu tình hình, Gekkou lại sở hữu tính cách hoàn toàn trái ngược.

Chỉ cần cho rằng mình không sai, Gekkou nhất định sẽ bảo vệ quan điểm đến cùng.

Điều đó đã trở thành mồi lửa cho những cuộc cãi vã của hai anh em từ ngày xưa.

Hôm đó cũng vậy, Gekkou khăng khăng đòi mình phải là người tắm vòi sen đầu tiên khi về đến nhà.

Takeshi vẫn như mọi khi, đáp rằng sao cũng được.

Cậu nghĩ rằng với tư cách là anh trai, nhường nhịn Gekkou trong hầu hết mọi chuyện sẽ tốt hơn, và cũng chẳng rước thêm phiền phức vào người.

Nhưng đúng lúc đó, Gekkou đang đi phía trước đột nhiên chuyển chủ đề.

"Này, Takeshi."

"Chuyện gì?"

Gekkou từ nhỏ đã luôn gọi thẳng tên người anh trai chỉ hơn mình một tuổi.

"......Chuyện của chị Kurumi ấy."

Takeshi không hề nhận ra sự ngập ngừng khó nói trong thoáng chốc của Gekkou, liền hỏi lại.

"Kurumi làm sao?"

"Vâng. Ở trường đang đồn ầm lên chuyện chị ấy hẹn hò với Takeshi đấy. Biết không?"

"......Ừ, anh biết."

Đó là thời điểm trọn nửa tháng kể từ khi Kurumi trở thành nạn nhân của bọn bám đuôi, và Takeshi đã hứa với cô, bắt đầu đóng giả làm người yêu của nhau.

Chẳng biết có phải do Kurumi rêu rao hay không, nhưng chuyện hẹn hò của cô và Takeshi đã nhanh chóng trở thành tin đồn lan khắp trường.

Đương nhiên, cả hai không hề nói sự thật cho bất kỳ ai.

Kể cả Gekkou.

"Em đã cố gắng phủ nhận hết mức có thể rồi, nhưng em nghĩ Takeshi cũng nên nói rõ với mọi người là không phải đi."

Nghe lời khuyên từ Gekkou - người hoàn toàn không tin vào tin đồn đó, Takeshi đành im lặng, không biết phải xử trí ra sao.

"Takeshi?"

Gekkou khẽ quay đầu lại, gọi cái tên đang nín lặng.

Takeshi rất ghét phải nói dối Gekkou, nhưng cậu không còn cách nào khác.

"Anh đã quyết định hẹn hò với Kurumi rồi."

"Hả!? Nói cái gì vậy? Dối trá."

Gekkou quay hẳn người lại, miệng há hốc kinh ngạc.

"Không, là thật đấy."

Dù đã nghe Takeshi khẳng định chắc nịch, Gekkou vẫn mở to mắt như thể không thể tin vào tai mình.

"Kh-Khoan đã. Sao tự nhiên lại thành ra thế? Chị Kurumi với Takeshi á? Đúng là hai người là thanh mai trúc mã, nhưng nếu nói thế thì em cũng vậy mà."

Trông thấy vẻ bối rối của Gekkou, Takeshi không thể nói thêm lời nào nữa, đành rơi vào trầm mặc.

Gekkou lầm bầm bằng chất giọng trầm khàn của tuổi vỡ giọng.

"Takeshi và chị Kurumi không xứng đôi đâu."

Dù bị lải nhải trách móc, Takeshi cũng chẳng biết làm thế nào.

"Mọi chuyện đã quyết định thế rồi."

Nói xong, cậu vượt qua Gekkou đang đứng phía trước, nhanh bước về nhà.

"Chả hiểu cái kiểu gì! Thế là sao hả!"

Gekkou gầm lên, đuổi theo sát nút.

"Sao em lại phải tức giận? Có liên quan gì đến em đâu."

"Có liên quan đấy!"

Bất thình lình, Gekkou tóm lấy chiếc túi đựng dụng cụ mà Takeshi đang đeo trên lưng.

"N-Này."

Bị kéo ngược về phía sau, chân Takeshi loạng choạng.

Trên con đường hai làn chật hẹp, một chiếc xe tải cỡ lớn lao vút qua ngay sát sạt Takeshi mà không hề giảm tốc độ.

"Takeshi ngoại hình thì cũng chỉ tầm thường, kiếm đạo cũng yếu hơn em còn gì!"

"Nguy hiểm lắm đấy!"

"Em sẽ đi hỏi chị Kurumi cho ra nhẽ. Không thể là Takeshi được."

Vừa buông tay khỏi chiếc túi, Gekkou lập tức vượt mặt Takeshi khi cậu còn chưa kịp lấy lại thăng bằng, định chạy đi mất.

"Này, khoan đã."

Lần này đến lượt Takeshi chộp lấy vai Gekkou.

"Buông ra!"

"Đây là quyết định của tôi và Kurumi. Không đến lượt em phải xen vào!"

"Hả!? Đằng nào chả là do chị Kurumi đang đau khổ vì bọn bám đuôi nên anh mới mượn gió bẻ măng ép buộc chị ấy chứ gì. Đồ tồi, Takeshi!"

"Kh-Không phả..."

"Đã bảo là buông ra đi!"

Gekkou đưa tay ra, định mạnh bạo gạt tay Takeshi.

Bị Gekkou - người có thể hình gần tương đương - đẩy mạnh một cú vào ngực, Takeshi lùi lại hai bước.

Chính bản thân Gekkou cũng bị dội ngược về sau.

"Gekkou!"

Đúng lúc đó, nửa thân trái của một chiếc ô tô trắng trợt trượt vào tầm nhìn của Takeshi.

Trong đôi mắt Gekkou, hình ảnh chiếc xe đang lao thẳng tới hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

"A......"

Chiếc túi dụng cụ trượt khỏi vai, mọi cử động của Gekkou khựng lại.

"Gekkou!!"

Ngay khoảnh khắc ấy, tại sao tay mình lại đẩy Gekkou ra, cho đến tận bây giờ Takeshi vẫn không thể hiểu nổi.

Có lẽ do ước lượng sai khoảng cách, bàn tay định tóm lấy Gekkou đã vô tình va mạnh vào, nhưng dù sao đi nữa, kết quả vẫn không thay đổi.

Bàn tay đưa ra định nắm lấy cánh tay Gekkou của Takeshi lại giáng một cú hích mạnh vào vai cậu em trai. Đáng lẽ Gekkou chỉ chịu một lực tác động sượt qua người, nhưng cậu lại loạng choạng bước thêm một bước, nghiêng hẳn về phía lòng đường.

Khối thép trắng khổng lồ hất tung Gekkou, cơ thể cậu em trai xoay vòng trên không trung.

Cho đến khi Gekkou ngã sầm xuống mặt đất, Takeshi vẫn giữ nguyên tư thế đó, đứng chết trân như người mất hồn.

Bố mẹ vội vã lao đến bệnh viện, nơi Gekkou vừa được chuyển tới.

Ca phẫu thuật đã bắt đầu.

Dù bị gặng hỏi chuyện gì đã xảy ra, Takeshi cũng chẳng thể mở lời.

Ký ức lộn xộn, chắp vá, cậu bị sốc nặng đến mức không thốt nên lời.

"Chúng tôi đã mổ đầu gối của con trai anh chị và tiến hành phẫu thuật khâu sụn chêm."

Những lời bác sĩ nói sau ca phẫu thuật, đối với Takeshi, chỉ như một cơn ác mộng.

"Nếu tập phục hồi chức năng, tôi nghĩ cậu bé sẽ hồi phục đến mức không gây cản trở cho sinh hoạt hàng ngày."

Đứng cạnh người mẹ đang nức nở và người bố đang câm lặng, Takeshi với vẻ mặt thẫn thờ như đang đi lạc trong màn sương mù, cất tiếng hỏi bác sĩ.

Thâm tâm cậu nghĩ rằng điều đó đâu còn quan trọng nữa, nhưng vẫn không thể ngăn mình bật hỏi.

Vì Gekkou——.

Và vì chính bản thân cậu từ nay về sau——.

"Gekkou, em ấy đang học kiếm đạo. Vậy kiếm đạo thì......"

Vị bác sĩ khẽ nhăn mặt, cụp mắt xuống.

"Những môn thể thao gây áp lực lớn lên đầu gối, e là rất khó."

"Sao lại... tàn nhẫn vậy chứ..."

Mẹ cậu lầm bầm, rồi lại bật khóc nức nở.

Đối với bố mẹ cậu - những người luôn yêu thương Gekkou một cách vô điều kiện, lời nói ấy chẳng khác nào một bản án tử hình.

Suốt khoảng thời gian ở bệnh viện, mẹ cậu không ngừng rơi lệ, còn bố thì cúi gầm mặt với vẻ đầy giận dữ.

Tiếng khóc thút thít như bóp nghẹt trái tim ấy đã đẩy Takeshi chìm sâu hơn vào màn sương mù mờ mịt.

Kể từ đó, mỗi khi nghĩ về Gekkou, tâm trí Takeshi lại bị kéo giật về màn sương mù tăm tối ngày ấy.

Nhưng lý do cậu không từ bỏ kiếm đạo là để đối diện với hiện thực.

Cậu có bỏ kiếm đạo thì đầu gối của Gekkou cũng không thể lành lại được.

Ở võ đường, mọi người bắt đầu nhìn cậu bằng ánh mắt khắt khe hơn.

Dù vậy, cho đến tận lúc tốt nghiệp cấp hai, Takeshi vẫn kiên trì đến võ đường.

Bởi vì cậu chẳng còn nơi nào khác để đi.

Bầu không khí trong nhà thay đổi hoàn toàn, Takeshi bị gia đình đối xử như một kẻ vô hình.

Người mẹ tiều tụy vì phải túc trực cùng Gekkou qua những đợt phục hồi chức năng đau đớn, người bố cắm đầu vào công việc như muốn trốn chạy khỏi ngôi nhà, còn Takeshi thu mình lại, sống lay lắt như một bóng ma.

Rồi hai năm trôi qua.

Cậu và Gekkou chưa từng có một cuộc trò chuyện nào đúng nghĩa.

Đã vài lần cậu chủ động bắt chuyện, nhưng chỉ nhận lại sự phớt lờ hoặc tiếng chép miệng bực dọc rồi quay lưng bỏ đi, đối phương hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến cậu.

Hai năm.

Tưởng chừng đằng đẵng, nhưng lại là hai năm chẳng hề đổi thay.

Bị Kurumi nhắc đến chuyện của Gekkou, Takeshi đang thẫn thờ chìm trong suy nghĩ thì bất chợt giật thót mình bởi tiếng chuông điện tử reo vang.

Cậu thò tay vào chiếc túi thể thao đeo chéo, lấy điện thoại di động ra.

Chưa kịp nhìn màn hình, cậu đã vội bắt máy.

"Alô?"

Lập tức có tiếng đáp lại.

"Takeshi-kun à?"

"Mui?"

"Chuyện là... Cậu ở bên đó nguy hiểm lắm, mình muốn cậu áp dụng cách mình đã chỉ, đến Học viện ngay đi."

Có lẽ vì đây là cuộc gọi thứ hai, Takeshi không thấy ngạc nhiên mà thở phào nhẹ nhõm.

"Tôi cũng đang nghĩ nên quay lại. Vừa nãy bọn tôi bị bọn chúng phục kích."

"Có sao không?"

"Ừ, có vẻ đã trốn thoát được rồi. Bám dai như đỉa, đến mệt."

Trong lúc nói chuyện, Takeshi nhận ra Kurumi đang ở bên cạnh chằm chằm nhìn mình dò xét.

Chẳng hiểu sao mặt cô nhăn nhó, trông có vẻ bực bội.

Takeshi tạm thời nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng vẻ mặt cau có của Kurumi vẫn không hề thay đổi.

"Gần đó có tấm gương lớn nào không? Nếu có thì cậu có thể lập tức trở về đây."

Nghe Mui nói, Takeshi đứng bật dậy.

"Không được. Quanh đây làm gì có cái gương nào."

Xét cho cùng thì đây chỉ là một công viên nhỏ, ngay cả nhà vệ sinh còn chẳng thấy đâu.

Takeshi vừa nhìn quanh vừa nói.

"Vậy có chỗ nào gần đó khả năng có gương không?"

"......Từ đây đi thì trường học là gần nhất."

Ngôi trường nằm đúng ngay đoạn giữa từ nhà cậu đến công viên này.

Nghe Takeshi trả lời, Mui gật đầu ở đầu dây bên kia.

"Trường học sao... Được rồi. Mình sẽ đến đón hai cậu ngay đây."

"Không sao đâu. Tôi nhớ cách quay lại rồi"

"Cậu thực sự ổn chứ?"

Đáp lại giọng điệu đầy bất an của Mui, Takeshi cố tình dùng giọng điệu tươi tỉnh để trấn an.

"Ừm. Không sao đâu. Vậy, hẹn gặp ở hành lang gương nhé."

"......Mình hiểu rồi."

Cuộc gọi với Mui vừa dứt, Takeshi liền đối mặt với vẻ khó chịu ra mặt của Kurumi. Chưa kịp để cậu giải thích, Kurumi đã chất vấn.

"Cậu trao đổi địa chỉ liên lạc với cô ta từ lúc nào thế?"

"Trước khi đến đây."

"Hứ."

Vừa nhét điện thoại vào lại trong túi, Takeshi vừa cảm thấy thật kỳ diệu khi nghĩ đến việc Mui đang ở một Học viện Ma pháp thuộc về một thế giới khác. Chiếc điện thoại này thực sự đã kết nối Thế giới Thực với Thế giới Sụp đổ ở bên kia.

Lúc trao đổi liên lạc, Mui có nói rằng giống như tấm gương kết nối hai thế giới, nếu yểm ma pháp vào điện thoại thì cũng có thể liên lạc được. Cô nàng đã tháo pin điện thoại của Takeshi ra và làm gì đó, có lẽ cô đã yểm ma pháp vào lúc ấy.

Khi Takeshi thuật lại những nội dung vừa trao đổi với Mui qua điện thoại, Kurumi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Đành vậy thôi. Dù sao thì giờ chúng ta cũng chẳng thể về nhà được, hết cách rồi."

Tuy nhiên, Ida – người vừa quay lại trong lúc Takeshi đang nghe điện thoại – lại hoàn toàn mù tịt về tình hình hiện tại.

"Này, rốt cuộc là hai người đang nói cái quái gì thế hả?"

Có vẻ như xung quanh công viên không có bóng dáng bọn chúng.

Nghĩ rằng có giải thích thì Ida cũng chẳng hiểu nổi, Takeshi vừa cùng Kurumi hướng ra khỏi công viên vừa nói lời xin lỗi.

"Xin lỗi cậu nhé, Ida. Nhờ cậu mà bọn này thoát nạn. Giờ bọn tôi có chỗ để đi rồi, bọn tôi đi đây."

Ida đuổi theo, lo lắng nhìn Takeshi và Kurumi.

"Hai người ổn thật chứ?"

"Ừ."

Khi hai người bước ra khỏi công viên và bắt đầu đi về phía trường học, một lát sau Ida lại chạy lộc cộc đuổi theo.

"Thấy vẫn lo bỏ xừ, để tao hộ tống chúng mày đến trường cho chắc."

"Không sao đâu mà."

"Kệ tao, cứ để tao đi theo."

Thú thực, Ida vẫn luôn tò mò và muốn tìm hiểu chân tướng về sự mất cân bằng kỳ lạ trong tính cách của Takeshi. Vẻ hiền lành ôn hòa đó chỉ là vỏ bọc, hay cái dáng vẻ Takeshi lao vào ăn thua đủ với đám giang hồ dạo nọ chỉ là sự bộc phát nhất thời do uất ức dồn nén? Cậu ta luôn muốn biết điều đó.

Takeshi, hoàn toàn không hay biết điều này, chẳng có cách nào ngăn Ida bám theo, và để trốn chạy khỏi đám truy binh, cậu quyết định cứ rảo bước thật nhanh về phía trường học.

☆☆☆

Năm giờ chiều.

Nhóm Takeshi đã đến trước cổng sau của Trường Trung học Công lập Sakuraya.

"Tới đây là được rồi, cậu về đi."

Dù đã để cậu ta đi theo đến tận đây, nhưng để cậu ta đi thêm nữa thì thực sự không ổn. Sẽ rất phiền phức nếu bị nhìn thấy cảnh họ bước qua tấm gương.

Nhưng Ida, người hoàn toàn không biết gì về điều đó, lại vui vẻ gạt đi.

"Tao thế nào cũng được. Trở về trước giờ ăn tối là ngon okke."

Đang lúc bối rối, Takeshi đưa mắt nhìn Kurumi. Kurumi khẽ lắc đầu.

Cổng sau vẫn mở nên cả ba cùng nhau bước vào trường.

"Mà nè, hai người tới trường làm cái quái gì vậy?"

"Chỉ là để lấy đồ bỏ quên thôi. Nên tôi mới bảo cậu không cần phải cất công đi theo làm gì."

Bị hỏi vào lúc muộn màng thế này, Takeshi đành trả lời qua loa, khiến Ida nghiêng đầu thắc mắc.

"Gì chứ, nghe ông nhận điện thoại xong bảo tới trường, tôi còn tưởng hai người hẹn gặp ai cơ."

Nghĩ cũng đúng. Ida đã nhìn thấy Takeshi nghe điện thoại của Mui.

"À không, ờm... Ý là tôi phải trả đồ đã mượn trong hôm nay, nhưng lại để quên ở trường."

Thấy Takeshi vội vã bịa ra một lý do có vẻ hợp lý, Ida gật gù như đã hiểu.

"Thế à. Ừm ừm."

Thấy Ida định cất bước đi về phía khu nhà học thuật, Takeshi vội vàng tóm lấy vạt áo cậu ta giữ lại.

"Ida, đến đây là được, cậu đã giúp tôi nhiều rồi."

"Nói thì nói vậy, nhưng nhỡ đám kỳ cục đó vẫn còn lảng vảng quanh đây thì sao. Ít nhất tao cũng cản chân tụi nó được. Dăm ba cái vụ đánh lộn tao rành lắm."

Kurumi cất giọng đầy ngao ngán.

"Đúng là đồ dã man."

Ida quay ngoắt lại nhìn Kurumi.

"Dã man là ý gì hả. Tôi đây có thế nào thì cũng chỉ đánh trả chứ không kiếm chuyện trước, một nam sinh cấp ba hết sức bình thường đấy nhé!"

"Người bình thường chẳng ai kiếm chuyện hay đánh trả cả."

"Cái gì chứ. Kể cả bạn trai cô có khi cũng từng đánh lộn ngoài đường rồi đấy thôi."

Bị Ida nói như đinh đóng cột, Kurumi cau mày.

"Takeshi không đời nào làm mấy chuyện đó."

"Hả, nhưng mà... thế à..."

"Tôi không thích đánh nhau."

Takeshi trả lời dứt khoát, khiến Kurumi mỉm cười đầy đắc thắng.

"Thấy chưa."

"À... chà, thì cứ cho là vậy đi..."

Dường như vẫn chưa phục, Ida lầm bầm trong miệng.

Vài tháng trước, khi cứu em gái Futaba của mình, Takeshi có lẽ đã chủ động gây sự với đối phương. Không biết do chính cậu ta không nhớ hay cố tình giấu giếm, nhưng dù sao thì Ida cũng không có hứng khơi lại chuyện đó nữa, nên đành im lặng bước về phía khu nhà có lớp học của mình.

Thế nhưng, Takeshi lập tức gọi giật lại.

"Ida, đến đây là được rồi, thật đấy..."

"Hả, nhưng..."

Ngay phía sau lưng Ida – người đang ôm ý định muốn giúp đỡ đến cùng vì đã cất công đến tận đây – Kurumi buông lời cay nghiệt.

"Cậu giúp tụi này thì biết ơn thật đấy, nhưng đi quá giới hạn thì chỉ tổ chuốc thêm phiền phức thôi."

Bị từ chối thẳng thừng, Ida lộ rõ vẻ khó chịu.

"Này cô kia, không phải dân Osaka mà ăn nói thẳng thừng quá đáng rồi đấy. Cô không biết nói giảm nói tránh là cái gì à?"

Đến lượt Kurumi phản pháo.

"Là do cậu tự ý bám theo chứ nói gì ai. Không chỉ cái mã ngoài, mà đến cái tính cách bên trong cũng dai như đỉa ấy nhỉ."

"C-Cô nói cái quái gì thế hả. Nanase, tao thấy mày nên suy nghĩ lại đi. Đéo ổn rồi. Đúng kiểu tốt mã rẻ cùi, con nhỏ này bên ngoài xinh đẹp bên trong là mụ phù thủy đấy."

Thấy Ida vừa chỉ tay vào Kurumi vừa làm bộ sợ hãi, Takeshi đành cười khổ.

Không phải "phù thủy", mà chính xác phải là "Ma pháp sư".

"....Cũng không sai lắm đâu."

Lời thì thầm lỡ buột miệng của Takeshi khiến Kurumi lườm nguýt.

"Này, Takeshi!"

"Tôi đùa thôi mà."

Thấy Takeshi giơ tay ra phía trước làm bộ ngăn cản, Kurumi hứ một tiếng rồi ngoảnh mặt đi.

"Nhưng Ida này, thực sự tới đây là được rồi. Cảm ơn cậu nhé."

Thấy Takeshi từ chối khéo léo việc muốn cậu ta đi cùng, rốt cuộc Ida cũng đành miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

"Thì, ông đã bảo thế thì đành vậy..."

Đợi cho đến khi bóng lưng Ida khuất hẳn sau cổng sau, Takeshi và Kurumi mới đảo mắt nhìn quanh một lần nữa.

Không thấy bóng dáng bọn bám đuôi đâu.

"Ở tầng một dãy nhà bên kia có một tấm gương lớn đúng không."

Nghe Kurumi nhắc, Takeshi cũng mang máng nhớ ra.

Tại tầng một của tòa nhà có lớp học của họ, ngoài khu vực tủ đựng giày kiêm tủ đồ cá nhân, còn có một tấm gương khổng lồ nguyên khối do cựu học sinh khóa trước quyên tặng được gắn ngay ở đó.

Nhưng Takeshi không bước về hướng ấy.

"Trước khi tới đó, có một nơi tôi muốn ghé qua."

Nói rồi cậu rảo bước về phía khu phòng câu lạc bộ nằm ở hướng ngược lại.

Kurumi không hỏi han nhiều, chỉ chạy bước nhỏ theo sau.

☆☆☆

Takeshi và Kurumi sau khi ghé qua phòng câu lạc bộ Kendo, đang hướng thẳng đến khu nhà học thuật của học sinh năm nhất.

Mới qua năm giờ chiều, nhưng bóng dáng học sinh đã thưa thớt hẳn, chẳng còn thấy ai.

Có lẽ các giáo viên vẫn còn ở phòng giáo viên, nhưng toàn bộ ngôi trường đã chìm trong sự tĩnh lặng vắng vẻ.

Mặt trời chưa lặn hẳn nên bên ngoài trời vẫn còn sáng, nhưng vừa bước vào dãy hành lang tòa nhà, ánh sáng lập tức trở nên lờ mờ, tỏa ra một bầu không khí rùng rợn.

Sảnh lớn chứa tủ giày ở tầng một giống như một hành lang rộng với hai vách tường hai bên bị đập thông.

Vừa bước vào đó, chẳng hiểu sao Takeshi đột nhiên cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cậu lập tức nhìn quanh.

——Gì thế này? Cảm giác tồi tệ này...

Đột nhiên, từ bóng tối sau dãy tủ đồ, một gã đàn ông xuất hiện.

Là tên Oigami Takao của Ghost Trailer.

Ngay khoảnh khắc nhận ra hắn, Takeshi vội giang tay sang ngang, đẩy Kurumi lùi lại phía sau.

"Ối chà, trúng phóc luôn này!"

Oigami nở một nụ cười ngạo mạn, lập tức trấn giữ ngay trước tấm gương lớn gắn trên cột.

Chắc hẳn ngay từ đầu hắn đã đoán trước được nhóm Takeshi sẽ sử dụng tấm gương này.

"Những lời thằng Ushiwaka nói thỉnh thoảng cũng trúng phết nhỉ."

Vừa cười nham hiểm, Oigami vừa đặt tay lên chuôi thanh kiếm giắt bên hông.

Ánh mắt hắn hướng thẳng vào tay phải của Takeshi.

Takeshi siết chặt vật đang cầm trong tay.

Cậu mang theo nó để phòng thân, không ngờ lại phải dùng đến sớm như vậy.

Ngay trước khi đến đây, Takeshi đã ghé qua phòng câu lạc bộ Kendo và mang theo một thanh kiếm gỗ do một đàn anh bỏ quên lại.

"Mày thật sự dai như đỉa đấy."

Takeshi dù thấy kinh tởm nhưng vẫn vung thanh kiếm gỗ trên tay phải ra phía trước.

Nhìn tình hình này, chắc chắn nhà của cậu cũng đã bị ai đó giám sát.

Trong thâm tâm, Takeshi thầm thở phào nhẹ nhõm vì đã không quyết định về nhà dù chỉ một lần.

Nếu giao chiến với Ghost Trailer ở nhà, gia đình cậu sẽ bị cuốn vào vòng nguy hiểm.

Cậu không thể để Gekkou và bố mẹ phải chịu thêm rắc rối vì mình nữa.

Oigami cũng từ từ rút kiếm ra khỏi vỏ. Vẻ mặt hắn vẫn giữ nguyên nụ cười tàn độc.

"Dai dẳng là chuyện đương nhiên rồi."

Oigami nói.

"Ma pháp sư luôn cực kỳ cẩn trọng trong việc che giấu thân phận. Cho nên, người bình thường chẳng bao giờ tìm ra bọn tao đâu. Bọn tao thậm chí còn biết cả nhà tụi mày ở đâu cơ mà. Tao không để bọn mày thoát đâu."

Thanh kiếm gỗ cậu đang siết chặt nặng hơn cả kiếm tre, nhưng lại vô cùng vừa vặn với đôi tay trần của cậu.

Đứng trước Oigami, Takeshi bối rối không biết phải làm sao.

Nếu kéo dài thời gian, đồng bọn của Oigami có thể sẽ kéo đến.

Khi đó, không chỉ bất lợi cho phía cậu, mà e rằng cả cơ hội chiến thắng cũng chẳng còn.

Chỉ cần lọt được qua phía bên kia tấm gương, bọn chúng sẽ không thể đuổi theo được.

Cậu từng nghe nói Ghost Trailer tuyệt đối không dám động đến Học viện giữ lập trường trung lập.

Bọn chúng không thể chiến đấu bên trong Học viện, cũng không thể bắt cóc Ma pháp sư từ đó.

Mặc dù vậy, với thanh kiếm gỗ trên tay, Takeshi vẫn rất e sợ việc phải chiến đấu với Oigami thêm lần nữa.

Những lần giao đấu trước đây mà cậu thoát được hoàn toàn là nhờ vào may mắn.

Vũ khí của đối phương là kiếm thật.

Hơn nữa, Takeshi đã nhận ra Oigami là một kẻ được huấn luyện bài bản, chứ không chỉ đơn thuần là một tên khùng vung kiếm loạn xạ.

Khoảng cách giữa cậu và Oigami – kẻ đang đứng quay lưng lại với tấm gương – chỉ vỏn vẹn chừng năm mét.

Không cần phải chiến thắng Oigami. Chỉ cần ép hắn tránh ra khỏi tấm gương là có thể chạy thoát vào Học viện.

Takeshi đưa thanh kiếm gỗ lên trước, thở một hơi ngắn rồi vào thế thủ.

Oigami, kẻ đang trừng mắt nhìn Takeshi chằm chằm, cũng đồng thời giương kiếm thủ thế.

Tại sao bọn Ghost Trailer lại ngoan cố săn lùng nhóm cậu gắt gao đến vậy, đó là điều khiến Takeshi vẫn luôn canh cánh trong lòng.

Một bọn lính mới tò te, tay mơ chập chững, hoàn toàn chưa biết tí gì về ma pháp như nhóm của cậu thì có giá trị gì mà khiến Ghost Trailer phải thèm khát đến vậy chứ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!