Màn gọi người kinh điển
Dòng sông chảy xiết đến ngọn hải đăng đầu tiên này, vì mặt sông đột ngột mở rộng nên bình lặng hơn nhiều.
Khánh Trần ngồi trên xuồng của mình, nghiêm túc giơ ngón cái lên, lấy bờ sông làm vật tham chiếu, tính toán khoảng cách mình di chuyển.
Trên hải đăng viết phía trước 50 km, vậy chắc chắn là không thừa không thiếu đúng 50 km.
Lúc này, Khánh Trần nói với Trần Dư phía trước: “Có thể chèo nhanh hơn chút.”
Trần Dư: “?”
Không phải mày điều khiển tao sao? Mày trực tiếp ra lệnh là xong, nói ra làm gì?
Cố tình chọc tức tao hả?
Xuồng của Khánh Trần bọn họ xuất phát từ hải đăng thứ nhất, khi đến bia đá khu trôi sông, cũng mới vừa tròn 38 km.
Lại đi về phía trước 12 km nữa, Khánh Trần quan sát trên bờ, bốn phía lại không có chút dấu hiệu nào, chỉ có rừng rậm cấm kỵ rậm rạp chằng chịt.
Khánh Trần nhìn xuống đáy hồ…
Hắn dẫn Trần Dư lao một cái xuống nước, dưới sự hộ tống của Thủy thần Cộng Công bơi nhanh xuống đáy hồ.
Lúc này, chỉ thấy đáy hồ sừng sững mấy pho tượng, ánh sáng từ mặt hồ chiếu xuống, khiến nửa thân trên của mấy pho tượng phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Nhâm Tiểu Túc, Lý Thần Đàn, Khánh Chẩn…
Khánh Trần lại nhìn vào giữa mấy pho tượng, ở đó vừa khéo có một cánh cổng, trên cổng còn có mười dòng chữ.
Khiến hắn bất ngờ là, dưới mỗi dòng chữ, vậy mà còn có bốn lựa chọn ABCD, mỗi lựa chọn đều là khối đá khảm vào trong, phải ấn vào, và cái nào cũng phải ấn đúng, cánh cổng này mới mở ra được.
Dòng chữ thứ nhất: Xe điện đụng màu gì?
A. Màu đen
B. Màu vàng
C. Màu xanh lục
D. Màu đỏ
Dòng chữ thứ hai: Cái loa lớn trong công viên nước màu gì?
Dòng chữ thứ ba: Con lắc lớn tổng cộng có mấy chỗ ngồi?
Dòng chữ thứ tư: Kính viễn vọng bên ngoài cầu trượt là của hãng nào?
Dòng chữ thứ năm: Đuôi con thạch sùng trong Nhà Ma có mấy đốm tròn?
Dòng chữ thứ sáu: Giờ mở cửa khu vực tàu lượn siêu tốc là phông chữ gì?
Dòng chữ thứ bảy: Kính cửa sổ trong đu quay có chứng nhận 3C không?
Dòng chữ thứ tám: Dây nhảy bungee dài bao nhiêu?
Khi Khánh Trần nhìn đến dòng thứ tám, tâm thái đã hơi vỡ rồi, hóa ra qua màn sớm cũng là một cái bẫy.
Trong hình ảnh vật tổ kia, Nhâm Tiểu Túc không tham gia đặt ra quy tắc, toàn bộ công viên giải trí cũng khá nghiêm túc, kinh dị, bình thường.
Tuy nhiên ải cuối cùng này chắc chắn là do Nhâm Tiểu Túc làm, cái sự bựa của vị thần minh kia, ở đây quả thực được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn!
Ai rảnh rỗi sinh nông nổi đi chú ý kính có chứng nhận 3C hay không? Ai rảnh rỗi sinh nông nổi đi chú ý đuôi thạch sùng có mấy đốm tròn? Ai rảnh rỗi sinh nông nổi đi tính xem dây nhảy bungee dài bao nhiêu?
Ví dụ như loại người như Khánh Trần, cầu độc mộc, đu quay, nhảy bungee phía sau hoàn toàn chưa đi, cho dù hắn có đi, chắc chắn cũng không chú ý đến độ dài dây nhảy bungee.
Cho nên, tất cả mọi người lần đầu tiên xuống dưới nước, đều sẽ bị những câu hỏi này làm khó, sau đó quay lại chơi hết tất cả các ải một lần nữa, tìm đáp án cho những câu hỏi này…
Đây là công viên giải trí cho người đứng đắn chơi sao?
Người đứng đắn ai chơi cái công viên giải trí này? Không muốn cho phần thưởng qua màn thì nói thẳng đi được không!
Trần Dư nhìn cảnh này, trong lòng cười đến ngây ngốc, gã chắc chắn Khánh Trần không biết những đáp án này, cũng vui vẻ khi thấy Khánh Trần chịu thiệt.
Hơn nữa quan trọng nhất là, ở dưới nước này, cuối cùng cũng không có đám bố phiền phức kia lải nhải bên cạnh nữa.
Đám Trần Truyền Chi cũng xuống nước theo, nhưng chỉ cần mở miệng, là chỉ nghe thấy tiếng nước ùng ục.
Lúc này, Khánh Trần muốn dựa vào nhẫn quyền lực để mở cửa, tuy nhiên hắn ấn bừa một lượt đáp án, cổng vẫn không mở…
Điều này chứng tỏ, độ ưu tiên của Vật cấm kỵ trước mắt, cao hơn quyền lực nhiều!
Khánh Thận lúc còn sống lẽ nào là Bán thần sao?
Khoảnh khắc tiếp theo. Khánh Trần dẫn Trần Dư quay lại lên bờ, nghiêm túc chơi hết tất cả các trò còn lại, lúc này mới quay lại đây, nhập đáp án.
Cạch một tiếng, cánh cổng dưới đáy sông mở ra.
Lực hút khổng lồ truyền đến từ trong cổng, hắn và Trần Dư cùng bị cuốn vào trong, cánh cổng cũng từ từ đóng lại sau lưng họ.
Giờ khắc này, Khánh Trần nhận ra mình đã thu dung cả công viên giải trí, từng ngọn cây cọng cỏ ở đó đều có thể biến đổi theo ý muốn của hắn, giống như Hắc Diệp Nguyên và đảo Cá Voi vậy!
Qua màn rồi!
Việc đầu tiên Khánh Trần làm sau khi thu dung công viên giải trí này, là đóng lại hẻm núi đi vào công viên.
Lãnh địa tư nhân, xin đừng tự tiện xông vào!
Trôi dạt trong sông ngầm tối tăm không biết bao lâu, cuối cùng cũng đến một bờ đê khô ráo, hắn lên bờ đi vào trong thêm một cây số nữa.
Khánh Trần bỗng nghe thấy tiếng ồn ào: “Đôi bảy!”
“Chặt!”
“Đặt lớn đặt nhỏ mua ngay kẻo lỡ!”
Hắn dường như đột nhiên xông vào một sòng bạc vàng son lộng lẫy, mà trong sòng bạc này là mấy trăm bóng người trên thân tỏa ra ánh sáng vàng kim…
Khi Khánh Trần và Trần Dư bước vào, sòng bạc bỗng chốc yên tĩnh lại.
Mọi người đầu tiên là kinh nghi bất định nhìn hai người bọn họ, sau đó lại kinh nghi bất định nhìn nhau.
“Tiểu Mãn Tiểu Mãn, cái lối đi họ đi ra, là lối đi qua màn à?”
“Hình như là thế, Đại Hốt Du ông còn nhớ không, cái đó là lối đi qua màn không?”
“Phải… nhỉ?”
====================
Lối đi này đã quá lâu không có người qua lại, hay nói đúng hơn, từ khi công viên giải trí kia được xây dựng, chưa từng có ai xuất hiện từ đó. Đến mức trải qua gần một ngàn năm, mọi người dường như đã quên mất lối đi ấy dùng để làm gì.
Khánh Trần ung dung bước vào: "Tôi đã qua màn, đi từ dưới đáy sông lên đây. Công viên giải trí đã bị tôi thu dung."
Cậu quan sát tất cả mọi người trước mặt: "Trước đó là người của các anh ở trong mê cung Nhà Ma đúng không? Khi tiến vào vách núi khu Vòng quay ngựa gỗ, cũng là người của các anh cười trộm. Các anh là ai?"
Một ông già lôi thôi bước ra nói: "Chúng tôi là Anh linh bảo vệ Vùng đất cấm kỵ số 001."
Đang nói dở, bên ngoài lại có mấy bóng người màu vàng kim từ các lối đi khác vội vã chạy vào: "Tiểu Mãn Tiểu Mãn, Đại Hốt Du, Tư lệnh Lý, Tư lệnh Vương, cái thằng nhóc trông giống hệt Khánh Chẩn kia hình như đã chui xuống đáy sông rồi... Ợ!"
Mấy bóng người vàng kim này nhìn thấy Khánh Trần và Trần Dư ướt sũng, tiếng nói bỗng im bặt.
Trong cung điện, không gian chìm vào tĩnh lặng.
Đại Hốt Du là một ông già lôi thôi, còn Trương Tiểu Mãn là một người trẻ tuổi.
Khánh Trần như không có chuyện gì xảy ra, đưa mắt quan sát nơi này. Cung điện vô cùng hùng vĩ, xung quanh các ô trưng bày đặt đầy những khung ảnh, bên trên đều là ảnh chụp chung sau trận chiến cuối cùng giữa Kỷ nguyên thứ hai của nhân loại và Quân đoàn Trí tuệ nhân tạo.
Có ảnh của Nhâm Tiểu Túc và Khánh Chẩn, cũng có ảnh của P5092 và Hắc Hồ...
Trên gương mặt tất cả mọi người đều tràn ngập nụ cười.
Mà ở giữa cung điện này đặt hàng trăm cái bàn, có người đang chơi Poker, có người chơi Đấu Địa Chủ, có người đang lắc xúc xắc...
Tóm lại, trong cung điện này chẳng có ai đứng đắn cả.
Trong phút chốc, cảm giác bí ẩn về công viên giải trí và Vùng đất cấm kỵ số 001 hoàn toàn tan biến trong mắt Khánh Trần.
Lúc này, mấy trăm bóng người vàng kim kia cuối cùng cũng phản ứng lại, bọn họ dần dần ồn ào lên: "Cái quái gì thế, thật sự có người qua màn được cái công viên giải trí đó sao?"
"Cái công viên giải trí đó mà cũng có người qua màn được á?"
"Hồi đó lúc Nhâm Tiểu Túc làm cái cửa xả dưới đáy sông, tôi đã bảo là cậu ta thất đức mà!"
"Cậu ta chẳng phải lúc nào cũng thất đức như thế sao!"
"Vậy bây giờ làm thế nào?"
"Ờ thì, cũng chưa từng có ai qua màn, chúng ta làm gì có kinh nghiệm... Cho nên bây giờ chúng ta phải làm gì? Căng băng rôn chúc mừng cậu ta một chút nhé?"
Khánh Trần thẳng thắn hỏi: "Tôi muốn phần thưởng qua màn của mình: Vật cấm kỵ do Hồ Thuyết phân tách ra, và bí mật thành Thần của Nhâm Tiểu Túc."
"Ồ đúng rồi, hình như là có chuyện như vậy," Đại Hốt Du đăm chiêu nói, "Tìm cái Vật cấm kỵ của Hồ Thuyết trước đi, mọi người tìm xem, coi vứt đâu rồi!"
"Không biết nữa," Trương Tiểu Mãn lầm bầm, "Hình như để trong cái tủ nào đó, nhưng lâu lắm rồi không thấy."
Khánh Trần: "..."
Đám người này không phải là lấy Vật cấm kỵ của Hồ Thuyết đi kê chân bàn rồi chứ?
Đại Hốt Du dường như đoán được suy nghĩ của cậu, vội vàng giải thích: "Chúng tôi rất tôn trọng cụ Hồ Thuyết, Vật cấm kỵ của cụ ấy vẫn luôn được cất giữ cẩn thận, chỉ là tủ trong cung điện này nhiều quá, nhất thời chúng tôi quên mất để ở đâu. Cậu đợi một lát nhé, chúng tôi tìm đã."
Trong cung điện, mấy trăm Anh linh vàng kim lục lọi khắp nơi, đâu đâu cũng là tiếng mở tủ, đóng tủ.
Khánh Trần bỗng cảm thấy, những Anh linh này rất có thể là muốn quỵt nợ...
Trong lúc chờ đợi, ông già lôi thôi tên là "Đại Hốt Du" kia nói: "Tôi xem tướng mạo cậu, sao chủ mệnh là Thiên Lang, cậu đã từng nghe câu thơ 'Tây Bắc vọng, xạ Thiên Lang' chưa? Chàng trai trẻ, vận thế của cậu nằm ở hướng Tây Bắc đấy."
Khánh Trần nghiêm túc nói: "Câu thơ này nói nhìn về Tây Bắc nghĩa là phía Tây Bắc có quân xâm lược, chứ không phải nói sao Thiên Lang nằm ở hướng Tây Bắc. Trên thực tế, muốn nhìn thấy sao Thiên Lang ở hướng Tây Bắc, ông phải đến nước Úc ở thế giới bên ngoài mới được."
Đại Hốt Du: "...Vậy sao?"
Khánh Trần gật đầu: "Dùng khoa học phá bỏ mê tín dị đoan."
Đại Hốt Du: "Á đù!"
Trương Tiểu Mãn ở bên cạnh cười đau cả bụng: "Đại Hốt Du, ông cũng có lúc cứng họng cơ đấy."
Lúc này, có người mang đến một cái hộp bám đầy bụi, lớp bụi dày đến nửa ngón tay, thổi mạnh một cái bụi bay mù mịt.
Khánh Trần nhận lấy mở hộp ra, bên trong nằm im lìm 24 thanh tâm kiếm bằng ngọc xanh, mỗi thanh đều to và dài cỡ ngón tay trỏ.
"Điều kiện thu dung là gì?" Khánh Trần hỏi.
Đại Hốt Du suy nghĩ rất lâu: "...Quên rồi, có ai nhớ điều kiện thu dung của Vật cấm kỵ này không?"
"Quên rồi quên rồi, cái này ai mà nhớ được, chúng ta có dùng được đâu."
Các Anh linh nhao nhao nói: "Đúng đấy, quên rồi."
Khánh Trần hít sâu một hơi, bây giờ cậu rất chắc chắn, đám Anh linh này đang cố tình chơi khăm cậu.
Những người này canh giữ trong công viên giải trí hẳn là để trao phần thưởng, kết quả nói quên là quên luôn?
Xem ra chỉ có thể đi tìm Lý Thần Đàn để hỏi, may mà Lý Thần Đàn còn sống, nếu không Vật cấm kỵ này thành bí ẩn chưa có lời giải rồi.
Cậu lại nhìn sang Đại Hốt Du: "Thế còn bí mật thành Thần?"
Lúc này, cậu đột nhiên ho dữ dội, ho ra cả một ngụm máu.
Đại Hốt Du sững người một chút: "Thảo nào cậu lại muốn tìm bí mật thành Thần... Đi theo tôi."
Ông ta dẫn Khánh Trần đi sâu vào trong cung điện, đến một căn phòng rộng lớn, trên tường vẽ một bức tranh totem.
"Cậu tự mình xem đi," Đại Hốt Du lui ra khỏi phòng.
Khánh Trần chăm chú nhìn, bức totem có màu chủ đạo là đỏ sẫm, điểm xuyết những hạt bụi vàng kim, những đường nét vặn vẹo khiến nó trông có vẻ quỷ dị khó tả.
Trong sát na, Khánh Trần bước vào một ảo cảnh.
Vẫn là dưới gốc cây rẻ quạt đó, nhóm người Khánh Chẩn, Khánh Thận, Nhâm Tiểu Túc đang ngồi quây quần nướng thịt, La Lam đã uống say khướt.
Nhâm Tiểu Túc nhìn về phía Khánh Trần: "Xem ra cậu đã qua màn rồi."
Khánh Trần kinh ngạc, thủ đoạn thôi miên của bức totem này, lại có thể lưu giữ một phần ý chí bên trong totem!
Trước kia cậu đều là người đứng xem, giờ đây cậu thực sự đang ở trong đó.
"Tôi qua màn rồi," Khánh Trần gật đầu.
Khánh Thận ở bên cạnh cười ôn hòa: "Vậy thì ngồi xuống ăn chút gì đi, cậu có thể hỏi Nhâm Tiểu Túc ba câu hỏi."
Nói rồi, người máy sinh học này đưa qua một con cá nướng, Khánh Trần cắn một miếng, ngay cả mùi vị và cảm giác cũng chân thực đến thế.
Nhâm Tiểu Túc nói: "Cậu muốn thành Thần, là vì cậu muốn mạnh lên, hay vì bản thân cậu đang mắc bệnh ung thư?"
"Cả hai," Khánh Trần nói, "Nhưng quan trọng nhất là, Đông Đại Lục hiện nay có ngoại địch, tôi không thành Thần e rằng không đánh lại bọn họ. Cho nên tôi muốn biết, Thần linh rốt cuộc có thể mạnh đến mức nào?"
Nhâm Tiểu Túc cười lắc đầu: "Thần linh cũng đâu có vô địch."
"Thần linh không phải vô địch sao?" Khánh Trần hỏi.
"Đương nhiên không phải," Nhâm Tiểu Túc giải thích, "Trong mắt người đời, Thần linh có thể trường sinh, dù chỉ là một giọt máu cũng có thể giúp người ta thức tỉnh. Nhưng theo tôi thấy, Thần linh chẳng qua chỉ là một cách gọi về cấp độ, Thần linh cũng không phải vạn năng."
Khánh Trần hiểu rồi, người đời phân chia người siêu phàm thành các cấp F, E, D, C, B, A, S, mà Thần linh chỉ là những con người ở cấp độ cao hơn S mà thôi, không phải là "Đấng tạo hóa" hay "Chúa tể vạn vật", cũng không thể chỉ động ý nghĩ là giết chết kẻ địch.
Nhâm Tiểu Túc cười nói: "Đó là câu hỏi thứ nhất, cậu có thể hỏi câu thứ hai."
Khánh Trần hỏi: "Muốn trở thành Thần linh, có phải bắt buộc phải vượt qua tám ải sinh tử không?"
Nhâm Tiểu Túc trả lời: "Đúng vậy, chỉ khi cậu hoàn thành tám ải sinh tử, để cả tám khóa gen đều ở trạng thái mở, mới có khả năng giữ được hình dáng con người trong quá trình cộng sinh với tế bào ung thư."
Khánh Trần hỏi: "Một khi mở tất cả khóa gen, tiêm thuốc cộng sinh ung thư, sẽ phải đối mặt với điều gì?"
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Khi đó ý chí thế giới sẽ gửi cho cậu một 'lời mời', trở thành một phần của ý chí thế giới này. Còn việc có từ chối được lời mời hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân cậu. Bước qua ngưỡng cửa dung hợp 70% với thế giới, tất cả mọi người đều sẽ đối mặt với khoảnh khắc này, khác biệt ở chỗ, người khác không có cơ hội từ chối lời mời, nhưng cậu thì có."
Nhâm Tiểu Túc: "Một khi cậu thành công, cậu sẽ tự hình thành một thế giới riêng. Nhưng lúc này mới là chỗ quan trọng nhất, hung hiểm nhất. Cậu sẽ bắt đầu tách ra khỏi thế giới ban đầu, vì cậu cộng sinh với ung thư, ý chí thế giới sẽ từ bỏ việc tách cơ thể cậu ra, nhưng nó sẽ tìm cách giữ lại ý chí tinh thần của cậu. Lúc này thế giới của riêng cậu chưa hoàn chỉnh, không đủ sức chống lại nó. Và điều cậu cần làm là, lợi dụng Chân Thị Chi Nhãn màu đen để phong ấn ý chí tinh thần của chính mình."
Khánh Trần chợt nhớ đến ông chủ Hà từng nói, đối phương sau khi đốt cháy sinh mệnh đã từng dung hợp với ý chí thế giới, nhưng bị từ chối.
Cậu không hiểu: "Tại sao phải phong ấn chính mình?"
"Bởi vì cậu chỉ có phong ấn lại, mới có thể giữ lại ký ức, ý chí tinh thần của mình khi tách khỏi thế giới kia," Nhâm Tiểu Túc nói, "Tôi gọi quá trình này là 'vượt biên'."
Khánh Trần: "Bao lâu mới có thể giải phong ấn, phong ấn thế nào, giải phong ấn ra sao?"
Nhâm Tiểu Túc: "Khi phong ấn cần một câu thần chú, còn giải phong ấn thì không có phương pháp nào cả, chỉ có thể tự mình đột phá, giống như phá kén hóa bướm, cậu phải tự mình xé toạc cái kén đó."
Câu thần chú với những âm tiết kỳ lạ đột nhiên xuất hiện trong đầu Khánh Trần, cậu hỏi dồn: "Thế giới tự thân cần bao lâu mới có thể chống lại ý chí thế giới?"
"Có thể là một khoảnh khắc, cũng có thể là cả đời," Nhâm Tiểu Túc mỉm cười, "Cậu đã hỏi đủ số câu hỏi, vậy cuộc gặp gỡ lần này đến đây là kết thúc."
"Khoan đã, tôi còn câu hỏi!" Khánh Trần nói.
Nhưng ảo cảnh dường như đã tĩnh lại, Nhâm Tiểu Túc cũng đứng yên tại chỗ không nói nữa.
Khánh Trần thử thăm dò rất lâu, nhưng ý chí mà đối phương để lại dường như chỉ đến đây thôi.
Cậu bỗng nói: "Gần đây Nhất đã có được một cơ thể máy móc, cô bé rất vui. Bên cạnh cô bé còn có một nhóm bạn không coi cô bé là dị loại, không còn cô đơn nữa."
Mí mắt Nhâm Tiểu Túc bỗng chớp một cái: "Ờ... Cậu là bạn của con bé à?"
Mặt Khánh Trần đen lại ngay lập tức, quả nhiên nhắc đến con gái là có tác dụng! Vậy là vừa nãy anh đứng im... là giả vờ đúng không!
Còn nữa, đám người Khánh Chẩn, Khánh Thận, Chu Kỳ, La Lam này, đều đang diễn sâu cả à!
"Tôi là bạn của em ấy, hiện giờ em ấy rất tốt," Khánh Trần hỏi, "Đoạn ý chí này của anh lưu lại trong totem, có tư duy riêng sao? Các anh vừa nãy diễn giống thật đấy!"
Giây tiếp theo, Nhâm Tiểu Túc dường như cảm thấy hơi xấu hổ, lại trực tiếp đuổi Khánh Trần ra khỏi ảo cảnh, bức totem trên tường cũng dần biến mất.
Khánh Trần đăm chiêu bước ra khỏi phòng, nói với Đại Hốt Du đang đợi bên ngoài: "Bây giờ tôi có thể rời đi rồi đúng không? Tôi muốn thu thập gen sinh vật trong Vùng đất cấm kỵ số 001 để nghiên cứu thuốc gen cấp A, không biết có được không?"
Đại Hốt Du lắc đầu: "Thế thì không được, cái cậu thu dung là Vật cấm kỵ Công viên giải trí, chứ đâu phải cả vùng đất cấm kỵ, sao có thể để cậu phá hoại môi trường sinh thái của Vùng đất cấm kỵ số 001 được?"
Khánh Trần nhướng mày.
Đại Hốt Du vội vàng đổi cách nói khác: "Cái cậu trải qua trước đó chỉ là quy tắc trong công viên giải trí thôi, bản thân vùng đất cấm kỵ còn có hàng trăm quy tắc nữa, cậu mà đi sâu vào trong chắc chắn sẽ bị quy tắc giết chết, cho dù cậu là Bán Thần cũng chưa chắc đã xông ra được đâu."
Khánh Trần gật đầu: "Hiểu rồi."
Đại Hốt Du thấy cậu dễ nói chuyện như vậy, bèn xỏ dép lê dẫn cậu đi về phía sâu trong đền thờ Anh linh, một đám Anh linh vàng kim tò mò như những đứa trẻ cùng nhau tiễn cậu ra cửa.
Đại Hốt Du nói: "Đi ra khỏi cánh cửa phía trước kia là đến vùng đất cấm kỵ rồi, đi về phía Tây hai cây số là cây rẻ quạt, đến đó cậu biết phải đi thế nào rồi chứ?"
"Ừm, biết rồi," Trên mặt Khánh Trần không nhìn ra bất kỳ biểu cảm nào, không thất vọng, cũng không tức giận.
Đại Hốt Du thăm dò: "Lấy được Vật cấm kỵ cũng không biết điều kiện thu dung, muốn bắt sinh vật trong vùng đất cấm kỵ còn bị từ chối, cậu cũng không tức giận sao?"
"Chuyện này có gì đâu mà tức giận," Khánh Trần cười nói.
"Ồ, vậy cậu cũng biết hài lòng đấy chứ," Đại Hốt Du bĩu môi.
Thực ra, các Anh linh cũng đang quan sát Khánh Trần.
Là người đầu tiên qua màn sau ngàn năm, bọn họ đương nhiên rất tò mò Khánh Trần rốt cuộc có tính cách thế nào, năng lực ra sao.
Thế là, mọi người nảy sinh ý định thử thách, cố tình không cho biết cách thu dung hai mươi bốn thanh tâm kiếm, còn trực tiếp từ chối yêu cầu của Khánh Trần.
Họ muốn xem Khánh Trần sẽ phản ứng thế nào.
Chỉ là...
Dáng vẻ không vui không buồn hiện tại của Khánh Trần lại khiến họ cảm thấy hơi bất lực, giống như đấm một quyền vào bông, hoàn toàn không dò ra được nông sâu.
Nhóm Đại Hốt Du tiễn Khánh Trần đến tận dưới gốc cây rẻ quạt: "Vậy chúng ta chia tay tại đây nhé?"
Khánh Trần bỗng quay đầu lại cười nói: "Các vị đợi một chút."
Lúc này, Khánh Kỵ từ sau cây rẻ quạt bước ra, Khánh Trần nhìn về phía Khánh Kỵ: "Gọi người!"
Khoảnh khắc tiếp theo, Khánh Kỵ mở Cánh cửa Bóng tối, bên trong có Khánh Dã và các chiến sĩ của quân đoàn bóng tối vác mười hai Cánh cửa Mật chìa chạy chậm ra.
Ngay sau đó, từng người khổng lồ chui ra từ Cánh cửa Mật chìa, tò mò quan sát xung quanh.
Khi họ nhìn thấy các Anh linh và cây rẻ quạt vàng rực rỡ: "Wow!"
Khánh Trần thay đổi hẳn dáng vẻ bình thản trước đó, ngược lại cười híp mắt nói với đám người khổng lồ: "Cướp sạch bọn họ cho tôi, vào trong thu thập giống loài cho nhà khoa học số 2, miễn là động vật có vú, một con cũng không được bỏ sót."
Đại Hốt Du: "?"
0 Bình luận