A Di Đà Phật
Công tước Phong Bạo mặc áo pháp bào đen viền chỉ vàng, ngồi trong phòng sinh hoạt rộng lớn, Hắc Tri Chu bình tĩnh nói: "Hiện tại đã xác định, Joker đang ở Lục địa phía Tây của chúng ta. Xin lỗi, là tôi đã không tìm được hắn."
Nguyền rủa có giới hạn khoảng cách, mục tiêu nguyền rủa phải ở trong vòng 1200 km tính từ nơi thi triển.
Người Phán Xử đã thi triển thành công, vậy có nghĩa là Joker thực sự đang ở đây, cái tên Ánh Sáng Của Người Da Trắng đột nhiên xuất hiện kia cũng rất có thể chính là Joker.
Chỉ là, Khánh Trần chắc chắn đi tàu Quân Lâm tới, cô ta lại không bắt được đối phương, đây là sự thất trách của cô ta.
Công tước Phong Bạo ngồi trong bóng tối bình thản nhìn cô ta: "Chấp nhận trừng phạt."
Hắc Tri Chu mím môi, từ từ cởi bỏ bộ đồ da đen trên người, cởi giày cao gót, để lộ cơ thể đầy vết roi, quay lưng về phía Công tước Phong Bạo quỳ xuống đất.
Trong phòng sinh hoạt của Công tước vang lên tiếng roi quất thanh thúy, nhưng không ai kêu la.
Qua hai mươi phút, cửa kim loại bên ngoài phòng sinh hoạt mở ra, Hắc Tri Chu đã mặc lại quần áo chỉnh tề, vẻ mặt không chút khác thường đi ra, dặn dò cấp dưới: "Theo dõi chặt 18 nông trại, tung hết gián điệp của chúng ta ra, nhất định phải tìm cho ra Joker cho ta."
...
...
Đám con nhà giàu ở Nông trại số 18 vẫn chưa từ trong Thế giới Siêu dẫn ra.
Khánh Trần ngồi trong phòng khách xem tin tức trên điện thoại, có người quay được bóng lưng kẻ tấn công Thành Hắc Thủy trong đêm, một đoạn video 12 giây đang hot trên mạng, chỉ thấy kẻ tấn công đứng trên bàn tay đỏ thẫm khổng lồ, đi lại giữa các bức tường, trông vừa quỷ mị vừa điên cuồng.
Cả Lục địa phía Tây đều đang đoán thân phận kẻ tấn công, chỉ có Khánh Trần liếc mắt một cái là nhận ra đối phương.
Hắn vốn tưởng Trung Vũ bị ném sang đây, sẽ cẩn thận từng li từng tí trốn tránh truy sát, không ngờ đối phương lại trắng trợn táo tợn như vậy.
Ở một góc độ nào đó, đối phương hiện tại còn giỏi ẩn nấp hơn Khánh Trần, hơn nữa thân là Bán Thần, cũng sở hữu năng lực hủy diệt mạnh mẽ.
Phải nói là, Nhan Lục Nguyên thả Trung Vũ ở đây, đúng là thả đúng chỗ rồi.
Khánh Trần thậm chí đang nghĩ, liệu hắn có khả năng lợi dụng sự tồn tại của Trung Vũ, thậm chí là liên thủ với đối phương không?
Đột nhiên, Khánh Trần cảm nhận được trên người có một luồng gió lạnh quét qua.
Nếu là người khác e rằng sẽ tưởng là gió sớm, nhưng với hắn, chi tiết dù nhỏ đến đâu cũng sẽ không bị bỏ qua.
Luồng gió lạnh này đến một cách khó hiểu, không hề có điềm báo hay quỹ đạo.
Đó là một loại sức mạnh khó tả bám vào người hắn, giống như một loại tà thuật ăn mòn xương cốt, dường như có người đang ngâm xướng gì đó trên bầu trời, dùng phương thức tà ác thay đổi vận mệnh của hắn.
Giống như... cảm giác của tất cả mọi người khi vừa bước vào Vùng đất cấm kỵ vậy.
Khánh Trần suy tư: Đây là tác dụng của Vật cấm kỵ? Hay là ma pháp hắc ám của Người Phán Xử? Hắn tạm thời không thể phán đoán.
Ảnh hưởng tiêu cực này là gì nhỉ? Tam Giới Ngoại có thể miễn dịch không? Hắn không chắc.
Lúc này trên tay hắn không đeo Tam Giới Ngoại, dù sao hắn phải ngụy trang thành quản gia, nếu trên tay quản gia đột nhiên xuất hiện một chuỗi hạt một cách khó hiểu, chẳng khác nào cưỡng ép bại lộ hành tung của mình.
Vẻ mặt Khánh Trần không có gì khác thường, hắn thản nhiên đi về phía biệt thự, định lấy lại Tam Giới Ngoại từ chỗ giấu, xem thử có thể miễn dịch phán quyết hay không.
Chỉ là, hắn bỗng phát hiện tên tài xế da trắng kia vẫn luôn lén lút đi theo mình, nhìn như đang nói chuyện với nô lệ, nhưng sự chú ý đều đặt lên người mình.
Không chỉ vậy, ngay cả vài nô lệ trong nông trại ánh mắt cũng không được bình thường, bọn họ không giống đang làm việc, mà giống đang trinh sát xem tất cả nô lệ có gì bất thường không.
Nghe nói gián điệp của tổ chức Người Phán Xử giám sát thiên hạ thay cho Công tước Phong Bạo, thâm nhập vào từng ngóc ngách xã hội, tất cả mọi người đều phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói... quả nhiên là vậy.
Tinh thần Khánh Trần đã cảnh giác cao độ, mọi thông tin trong môi trường xung quanh đều hội tụ trong đầu hắn, thời khắc chuẩn bị sẵn sàng.
Trên đường, hắn nhìn thấy một hòn đá nằm trên đất, nếu đi bước bình thường qua đó, rất có khả năng sẽ giẫm phải và trượt ngã.
Khánh Trần dửng dưng bước qua.
Lại đi thêm vài bước, hắn thấy một người làm vườn đeo thùng dụng cụ lộn xộn đi ngang qua, trong thùng dụng cụ sắp xếp lung tung, cái kéo bên trong bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống đất, nếu rơi xuống lúc đi qua cạnh Khánh Trần, e rằng sẽ đâm thẳng vào chân hắn.
Nhưng chưa đợi đối phương đến gần, Khánh Trần đã quát mắng từ xa: "Ngươi làm vườn mà ngay cả thùng dụng cụ cũng không sắp xếp cho gọn gàng được à, nếu để ta thấy ngươi lôi thôi như thế lần nữa, thì thưởng cho ngươi một trận roi trước đấy!"
Nô lệ vội vàng khúm núm ngồi xổm xuống sắp xếp lại thùng dụng cụ của mình.
Tiếp tục đi đến cửa biệt thự, lại thấy một nô lệ đang định mở hệ thống tưới nước tự động trên bãi cỏ, mà ba cái vòi phun trong đó vừa vặn chĩa về hướng Khánh Trần.
Khánh Trần lạnh lùng nói: "Ngươi, khoan hãy lo bãi cỏ đã, đi lau sạch vành bánh xe đi, nhớ là phải dùng khăn da hươu mà lau. Lần sau nếu ta còn phát hiện trên xe thiếu gia có bụi, nhất định sẽ cho ngươi biết thế nào là đau khổ."
Nơi khóe mắt, tên tài xế mới đến kia vẫn luôn bám theo sau, quan sát.
Mà cuộc đời của Khánh Trần, dường như đột nhiên bị vận rủi đan xen vào nhau.
Khánh Trần đã hiểu tại sao tên tài xế này lại quan sát mình rồi.
Chỉ có điều, trong mắt hắn, bản thân đã nơi nơi đều là nguy cơ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị tai nạn chọn trúng.
Nhưng trong mắt người khác, những nguy cơ kia chưa xuất hiện đã bị giải quyết rồi, cho nên hắn trong mắt người khác vẫn là tên quản gia khắc nghiệt kia, chẳng có gì bất thường.
Khánh Trần có thể nhìn thấy những chi tiết mà người khác không thấy!
Hắn quay đầu nhìn tài xế: "Bữa sáng trong bếp chắc làm xong rồi đấy, cậu mau đi ăn chút đi, đừng đợi thiếu gia sắp xuất phát rồi cậu còn chưa ăn cơm. Từ nãy tôi đã thấy cậu cứ lượn lờ trong trang viên mãi, nhớ kỹ, đi theo bên cạnh thiếu gia không được nhàn rỗi như thế."
Tài xế ngẩn ra: "Ơ... vâng, tôi đi ngay đây."
Vị tài xế này có chút nghi hoặc, chẳng lẽ mục tiêu quan sát trọng điểm này, không phải là người bọn họ cần tìm?
Ngay lúc này.
Những Người Phán Xử trên pháo đài bay vẫn đang đợi tin tức, bọn họ vất vả hì hục cả hai tiếng đồng hồ mới niệm đúng chú nguyền rủa một lần, cũng phải có chút hiệu quả chứ?
Tuy nhiên điều bọn họ không biết là, trên thế giới này thực sự có người có thể dựa vào tính toán để dự đoán tai họa, thậm chí chỉ dựa vào đầu óc cũng có thể tìm lành tránh dữ...
Khánh Trần không chắc lắm Tam Giới Ngoại có thể miễn dịch thứ này không.
Sau khi hắn rảo bước về phòng mình, cẩn thận mở trần thạch cao trong nhà vệ sinh ra, đeo lại Tam Giới Ngoại vào cổ tay.
Trong sát na, luồng gió âm u quấn quýt không tan kia thế mà biến mất không còn tăm hơi.
"Có tác dụng!" Khánh Trần thở phào nhẹ nhõm.
Hắn mặc dù có thể dự đoán cát hung họa phúc do những tai nạn nhỏ tạo ra, nhưng mỗi ngày 24 tiếng đều phải căng mắt ra nhìn thì cũng thảm quá, hơn nữa ngủ rồi gặp tai nạn thì sao?
Một khi bị người ta phát hiện hắn bị vận rủi quấn thân, chẳng phải thân phận cũng sẽ bại lộ theo sao?
Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần bỗng cảm giác được, Tam Giới Ngoại trên cổ tay thế mà lại hút đi một ít lôi tương của Vạn Thần Lôi Tư từ trong cơ thể hắn.
Kỳ lạ thật, Tam Giới Ngoại sau khi hấp thụ lôi tương cũng không có gì khác thường, cứ y như bình thường vậy.
"Hấp thụ lôi tương làm gì?" Trong lòng Khánh Trần tràn đầy nghi hoặc.
...
...
Trên pháo đài bay, các trưởng lão của tổ chức Người Phán Xử ngồi yên lặng trong căn phòng tối tăm, trước mặt mỗi người đều bày biện nguyên liệu, ví dụ như sừng hươu phơi khô, nến trộn tinh dầu hoa hồng, nhãn cầu cừu non mới sinh ba ngày, tất cả đều dùng để hỗ trợ thi triển nguyền rủa.
Bọn họ đợi phản hồi của đám gián điệp, xem nguyền rủa đã linh nghiệm chưa.
Có điều thú vị là, sau đó để cho chắc ăn, tất cả mọi người vẫn đang tiếp tục thi pháp, để tránh xảy ra sơ suất gì, trọn vẹn bốn tiếng đồng hồ, các trưởng lão tổng cộng thành công mười hai lần.
Đây cũng là lý do Khánh Trần gặp tai ương nhiều đặc biệt, hắn bị nhiều người cùng lúc nguyền rủa.
"Không biết Hắc Tri Chu đã tìm được tên Joker kia chưa? Hắn bị vận rủi quấn thân, mục tiêu hẳn là phải rất lớn mới đúng."
"Chắc là tìm được thôi, dù sao chúng ta cũng đã cố hết sức rồi," vị trưởng lão có vẻ mặt hiền từ kiên nhẫn nói.
Tuy nhiên chính vào lúc này, trong căn phòng tối tăm bỗng truyền đến tiếng nói: "Thế mà lại là thủ đoạn chưa từng thấy bao giờ, nhưng... cũng chẳng đáng nhắc tới."
Chỉ thấy trong căn phòng này xuất hiện một hư ảnh màu vàng kim, toàn thân sấm sét quấn quanh, một chưởng ấn lên người một vị trưởng lão nào đó: "Cút."
Ầm một tiếng, vị trưởng lão vừa nãy còn đang phấn khích vì thi pháp thành công, thế mà bị một tia sét đánh cho lộn ngược ra sau năm sáu vòng, đập mạnh vào tường phòng.
Chuyện này còn chưa xong, hư ảnh đầu trọc màu vàng kim kia liên tiếp ra tay, đánh cho ba vị trưởng lão Người Phán Xử thất điên bát đảo mới dần dần biến mất.
Trước khi rời đi, giọng nói trầm hùng kia vang lên: "A Di Đà Phật."
Vị này, còn là một võ tăng...
Trong căn phòng tối tăm, tất cả mọi người đều ngây dại, cả đời bọn họ chỉ từng thấy người không thể bị nguyền rủa, ví dụ như Hí Mệnh Sư của Hoàng gia Roosevelt.
Nhưng bọn họ chưa từng thấy ai sau khi nguyền rủa thất bại còn đuổi tới tận nơi đánh trả!
Mày không dính nguyền rủa thì thôi, sao còn đuổi tới đánh người thế!
Trên thực tế, tăng nhân có thể tách ra vật cấm kỵ miễn dịch mọi quy tắc, bản thân đã là một sự tồn tại như bug rồi, phải là người có cảnh giới thế nào mới có thể tách ra vật cấm kỵ như vậy chứ?
0 Bình luận