Nghệ thuật a!
La Vạn Nhai: "Lục soát, Hắc Thủy Xã Đoàn trong tòa nhà này một tên cũng không được tha, Tiểu Thất, cậu dẫn người đi san bằng luôn trụ sở chính của Hắc Thủy đi, bên đó chỉ còn hơn ba mươi người thôi."
Người thanh niên tên Tiểu Thất mặt mày hớn hở: "Được rồi, ngài cứ đợi tin tốt."
Tiểu Thất cũng là một Người Du hành Thời gian, từ lúc đi theo La Vạn Nhai, làm việc luôn rất bán mạng, chỉ trong vòng hai ba tháng ngắn ngủi, ở Thế giới thực đã đổi sang đi Porsche 911 Targa rồi.
Lúc này đây, Trương Mộng Thiên nhìn gã béo vạm vỡ ngoài cửa phát hiệu lệnh, đầu óc nhất thời có chút không chuyển kịp.
Xã đoàn thanh trừng lẫn nhau?
Trùng hợp thế sao?
Lúc này, La Vạn Nhai nhìn về phía Trương Mộng Thiên, biểu cảm hung hãn đó dọa cậu bé sợ hãi lùi lại liên tục.
Giây tiếp theo, Trương Mộng Thiên nhìn thấy gã béo kia đợi những người khác rời đi hết, liền im lặng bước vào trong phòng, hạ giọng cười nói với Khánh Trần: "Trước đó còn lo lắng ngài thoát khốn xong có bị thương không."
Rất rõ ràng, La Vạn Nhai đã được tin tưởng tuyệt đối, ông ta biết thân phận lúc này của Khánh Trần, thậm chí cũng biết sự tồn tại của cậu bé.
Trương Mộng Thiên ngẩn người nhìn cảnh tượng này.
Cậu nhìn La Vạn Nhai, lại nhìn Khánh Trần có vẻ yếu đuối kia.
"Đến rất kịp thời," Khánh Trần cười nói, "Đi làm việc của ông đi, ngoài ra, từ hôm nay thay thế Hắc Thủy Xã Đoàn quản lý tòa nhà Chuồng Bồ Câu này, thu phí bảo kê tháng này trước đã."
"Hả?" La Vạn Nhai ngẩn ra một chút, ông chủ trước đó chẳng phải nói, phải giảng kỷ luật, giảng nguyên tắc sao, sao lúc này lại bảo mọi người làm cái nghề của xã đoàn rồi?
Cái này không giống với những gì ông chủ nói trước đó lắm a.
"Ông cũng biết, bên trên Hắc Thủy Xã Đoàn còn có những người quản lý thành phố, phí bảo kê họ thu được, có một nửa đều phải cống nạp, nếu khoản tiền này bị đứt, các ông sẽ không đứng vững ở Thành phố số 22 được," Khánh Trần nói, "Lão La, chúng ta vẫn chưa có năng lực thay đổi tất cả những điều này, cho nên chỉ có thể thích ứng với nó trước. Cuộc thay đổi này, không thể quá chậm, bởi vì chúng ta chỉ tranh đua từng sớm chiều, nhưng cũng không thể quá nhanh, muốn định nghĩa lại nó, thì bắt buộc phải học cách nhẫn nhịn trước đã."
La Vạn Nhai đáp một tiếng: "Đã hiểu."
Khánh Trần nói: "Ngoài ra, đối xử với dân nghèo ở đây cũng vậy, xã đoàn khác đều thu phí bảo kê, ông không thu, như vậy sẽ khiến các ông có vẻ rất không hòa nhập. Nếu ngay từ đầu các ông đã đối tốt với cư dân ở đây, một ngày nào đó ông làm sai chút chuyện, bọn họ đều sẽ nhảy ra chỉ trích ông, nhưng ông từ xấu biến thành tốt, bọn họ sẽ ghi nhớ trong lòng. Thế giới này châm biếm như vậy đấy, quá thiện với kẻ ác, quá ác với người thiện. Làm việc tốt, cũng không phải bảo ông dốc hết nhiệt tình, nhiệt huyết ra cống hiến, như vậy sẽ bị tổn thương."
La Vạn Nhai ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Vậy chúng ta thu phí bảo kê dùng để làm gì? Trước đó ngài chẳng phải nói, có một phương pháp mới để thu biên khu ổ chuột sao?"
Khánh Trần cười nói: "Ông cứ làm theo lời tôi nói, rồi qua một thời gian nữa sẽ biết..."
Hắn thấp giọng dặn dò, Trương Mộng Thiên cứ thế ngây ngô nhìn.
La Vạn Nhai nhân lúc hành lang chưa có người liền rời đi, từ hôm nay bắt đầu ông ta còn rất nhiều việc phải bận rộn.
Đợi đến khi ông ta đi rồi, Khánh Trần quay đầu nhìn về phía Trương Mộng Thiên, cười nói: "Bây giờ có phải có thể đi theo anh rồi không?"
Trương Mộng Thiên chỉ cảm thấy có chút hoang đường, Hắc Thủy Xã Đoàn mà cậu vừa sợ hãi như vậy, chớp mắt một cái đã biến thành người chết hết rồi.
Những kẻ này làm đủ chuyện ác, hại biết bao nhiêu người trong khu ổ chuột, tự nhiên chết chưa hết tội.
Nhưng mấu chốt là, cái người mà mình đánh giá là "yếu đuối" kia, lại chính là người chủ đạo của sự việc này.
Trương Mộng Thiên do dự một chút: "Anh là ai?"
Khánh Trần đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra mặc cho gió lạnh thấu xương trong mùa đông ùa vào, để không khí trong phòng không còn vẩn đục nữa.
Gió lay động mái tóc của Trương Mộng Thiên, khiến cậu tỉnh táo và sáng suốt chưa từng thấy.
Khánh Trần đứng bên cửa sổ suy nghĩ một chút rồi nói: "Em có thể giống như những người khác, gọi anh là ông chủ."
...
...
Quá trình Câu lạc bộ Nghệ thuật thu phí bảo kê trong tòa nhà Chuồng Bồ Câu rất thuận lợi.
Người ở đây đã quen với mô hình thu phí bảo kê, bọn họ chẳng quan tâm ai đến thu, chỉ cần nộp xong không có ai ngày ngày đến chém mình là được.
Hắc Thủy Xã Đoàn cũng chẳng phải xã đoàn lớn gì, tòa nhà bọn chúng khống chế cũng chỉ có mỗi tòa này.
Tất cả đều phải bắt đầu từ đây.
Đến buổi chiều, Trương Thanh Hoan xách theo một bao tải tiền, đi đến Ủy ban Trị an PCE cống nạp trước, những quan chức kia tò mò sao Hắc Thủy Xã Đoàn lại bị người ta đánh sập rồi, nhưng thấy Trương Thanh Hoan hiểu chuyện như vậy, cũng chẳng so đo gì.
Nếu không có sự kiện trọng đại, bọn họ có thể cả năm cũng chẳng đến khu hạ tam quận mấy lần.
Có thời gian đó, thà đi Quận 4 tìm mấy em gái còn hơn.
Chập tối, trong khu ổ chuột Quận 9, tất cả mọi người nhìn thấy một chiếc xe bảo trì thang máy đi vào.
Lạ thật, Quận 9 này đúng là tòa nhà nào cũng có thang máy, nhưng tất cả thang máy đều hỏng rồi mà, cũng chẳng có ai sửa.
Hơn nữa, bản thân nhân viên bảo trì cũng lo lắng về trị an của Quận 9, căn bản không dám đến.
Chiếc xe này dưới sự hộ tống của Câu lạc bộ Nghệ thuật, đi đến trước tòa nhà Chuồng Bồ Câu, trên đường phố rất nhiều người vây xem, nhìn những nhân viên bảo trì kia đi vào kiểm tra sửa chữa.
Câu lạc bộ Nghệ thuật còn chuyên môn cử người giúp trông coi xe bảo trì của họ, nếu không sửa thang máy xong đi ra, có thể bốn cái bánh xe đều không thấy đâu, động cơ cũng chưa chắc còn ở đó.
Hơn hai tiếng sau, màn đêm buông xuống.
Nhân viên bảo trì từ trong tòa nhà đi ra, nói với Tiểu Thất: "Thang máy này thực ra chẳng có vấn đề gì lớn, chỉ là sau khi hỏng mãi không có người đến sửa chữa thôi, phần cứng đều còn tốt."
Tiễn nhân viên bảo trì thang máy đi, trong bóng đêm, lại có một chiếc xe của "Giám sát Blue Shield" đi tới, bắt đầu lắp đặt camera trong tòa nhà Chuồng Bồ Câu.
Thang máy, lối thoát hiểm, cuối hành lang mỗi tầng, đều lắp camera.
Không chỉ vậy, bọn họ còn muốn lắp camera trên sân thượng, dùng để giám sát tình trạng ném đồ vật từ trên cao xuống ở tường ngoài.
Cư dân Quận 9 đều cười rồi, thế mà lại có người định lắp camera ở đây? Đây mẹ kiếp không phải là tấu hài sao.
Ngay cả camera của Ủy ban Trị an PCE cũng đừng hòng tồn tại ở đây quá một đêm!
Không ngoài dự đoán, hơn hai giờ đêm hôm đó, đã có mấy thanh niên nhảy nhót trong thang máy, làm thang máy rơi xuống kêu kẽo kẹt, còn giơ ngón tay giữa về phía camera giám sát.
Những thanh niên này đều sống ở tầng 5, bọn họ chẳng hề quan tâm người trên lầu có thang máy dùng hay không, dù sao bọn họ cũng chẳng cần dùng.
La Vạn Nhai đứng trong phòng giám sát, hỏi Trương Mộng Thiên bên cạnh: "Bọn chúng làm nghề gì?"
Trương Mộng Thiên nói: "Mấy người này là con bạc, ngày thường ra ngoài trộm cắp, trước đó bị người ta bắt được ở Quận 6, kết quả bọn chúng cắt đứt gân tay của khổ chủ, gần đây trốn về Quận 9 không dám ra ngoài. Không có súng ống."
La Vạn Nhai gật gật đầu: "Tiểu Thất, cậu đi đi, 10 ngày."
Kết quả, năm phút sau, Tiểu Thất một mình đi đến cửa phòng bọn chúng.
Căn phòng mười mét vuông đó, chen chúc bảy người, bị một mình Tiểu Thất đánh cho kêu la oai oái, tiếng kêu thảm thiết đến mức cả tòa nhà đều nghe thấy.
Trong lối thoát hiểm, đèn cảm ứng âm thanh vừa mới sửa xong, tắt rồi lại sáng, sáng rồi lại tắt, hoàn toàn không dừng lại chút nào.
Thảm lắm.
Hơn bốn giờ đêm hôm đó, lại có mấy thanh niên không kiêng nể gì đi đến trước camera hành lang, dùng gậy đập nát camera.
La Vạn Nhai đứng trong phòng giám sát, hỏi Trương Mộng Thiên: "Mấy người này lại làm nghề gì?"
Cậu bé nói: "Bọn này đều chuyên đi tháo dỡ tay chân cơ khí của người khác, cũng không có súng ống."
Thực tế chứng minh, trong khu ổ chuột ít nhất có một nửa số người cũng coi như hiền lành, bọn họ thật sự là cùng đường bí lối chỉ có thể sống ở đây, cho dù ở đây cũng bị người ta bắt nạt.
Còn một số người thì là tội phạm làm điều phi pháp, nơi khác bọn họ cũng chẳng đi được. Cũng chính nhóm nhỏ này, khuynh hướng bạo lực nghiêm trọng nhất, dục vọng phá hoại cũng cao nhất.
Tiểu Thất bên này còn đang đánh người, bên kia lại có điện thoại gọi tới, La Vạn Nhai nói trong điện thoại: "Phòng 7809, 10 ngày."
Ông ta cười híp mắt nói với mấy thanh niên trước mặt: "Các cậu phải cảm ơn hộ dân tốt bụng ở tầng 78, nếu không các cậu còn phải ăn đòn thêm một lúc nữa. Đúng rồi, chuyện phá hoại của công, nhớ đền tiền, ngày mai tôi đến thu."
Tiểu Thất ra tay cũng có chừng mực, "10 ngày" mà La Vạn Nhai nói, ý là để những kẻ này 10 ngày không xuống được giường.
La Vạn Nhai một chút ý định nuông chiều đám người này cũng không có, trong cả tòa nhà Chuồng Bồ Câu, bao gồm cả ông ta là bốn cao thủ cấp C, hai mươi tám chiến sĩ chuẩn đề pháp cấp D, tùy thời chuẩn bị hưởng ứng các loại hành động trừ bạo.
Ông ta biết người ở Quận 9, tạm thời sẽ không chấp nhận những việc bọn họ đang làm bây giờ.
Ông ta từng hỏi Khánh Trần nên làm những việc này thế nào, Khánh Trần chỉ trả lời một câu: Dùng phương pháp mà những người này có thể chấp nhận, để khiến bọn họ chấp nhận.
Sáng sớm, Tiểu Thất hào hứng trở về: "Lão La, tiếp theo chúng ta làm gì?"
La Vạn Nhai ngẫm nghĩ rồi nói: "Ban ngày cậu lại hộ tống một nhóm người qua đây sửa xong đường ống thoát nước, thay thế đường dây điện lão hóa đi. Ngày kia thì bắt đầu dẫn đám phần tử bạo lực kia đi dọn vệ sinh trong cả tòa nhà, giữ gìn sạch sẽ."
Tiểu Thất ngẩn ra hồi lâu: "... Chúng ta đây không phải là ban quản lý tòa nhà sao?"
La Vạn Nhai cười cười: "Cậu từng thấy ban quản lý nào thu phí cao thế này chưa?"
Mười mét vuông một gian Chuồng Bồ Câu, mỗi gian mỗi tháng thu 2000 tệ, cho dù một nửa phải nộp lên trên, thì cũng là 1000 tệ.
Trừ đi chi phí quản lý, nhóm La Vạn Nhai ít nhất cũng kiếm được 80% - 90%.
Khánh Trần trước đó đã tính cho La Vạn Nhai một bài toán, khu hạ tam quận tập trung 50% dân số của cả thành phố, mỗi quận đều có gần một ngàn tòa nhà chung cư như Chuồng Bồ Câu, mỗi tòa nhà trừ đi phòng trống thì đều có khoảng 900 hộ.
Đây là một khoản phí quản lý khổng lồ đến mức khó có thể tưởng tượng, mà những xã đoàn kia đã sớm giúp Hội Phụ Huynh làm xong thị trường rồi.
Lúc này trong camera, đang có một người lén lút đi đến trước cửa một hộ dân nào đó, dường như đang lén cạy khóa.
Lần này không cần La Vạn Nhai nói gì, Tiểu Thất ngâm nga câu hát lao thẳng đi.
...
...
Buổi trưa, những hộ dân gần tòa nhà Chuồng Bồ Câu, việc đầu tiên sau khi ngủ dậy chính là quan sát bên này.
Nhưng khiến bọn họ bất ngờ là, camera vẫn còn, hơn nữa camera bên ngoài tòa nhà đều hoàn hảo không chút tổn hại.
Người mới tuyển của Câu lạc bộ Nghệ thuật đang dẫn một đám cư dân mặt mũi bầm dập đi dọn vệ sinh, Tiểu Thất thì dẫn người đặt thùng rác dưới lầu, và "hòa ái dễ gần" dạy bảo cư dân Chuồng Bồ Câu cách phân loại rác khô, rác ướt, rác độc hại, rác tái chế thế nào, học không được thì ở cùng với rác...
Chuyện này quá quỷ dị, bọn họ nhìn những tên lưu manh ngày ngày cười nói hi ha, đột nhiên lại trở thành bé ngoan.
Lúc này, một thanh niên ở tầng 61 mở cửa sổ, tay xách một túi nilon đen chuẩn bị ném xuống dưới.
Tiểu Thất ngẩng đầu lạnh lùng nhìn.
Gã thanh niên kia đầy hứng thú nhìn xuống dưới lầu, dường như đang xem mình nên nhắm vào ai mà ném.
Nhưng túi nilon kia còn chưa ném ra, gã đã nghe thấy trên đầu truyền đến tiếng cạch cạch kỳ lạ.
Thanh niên ngẩn ra một chút, quay đầu nhìn lên trời.
Giây tiếp theo, chỉ thấy một bóng người thuận theo dây thừng trượt xuống nhanh như bay, giống hệt như bộ đội đặc chủng của Tập đoàn quân Liên bang, từ trong mây ở tầng 88 rơi xuống, đến ngay trước mặt gã!
Rầm một tiếng, bóng người rơi xuống kia dùng hai chân đạp vào ngực gã thanh niên, đạp gã từ bên cửa sổ bay ngược trở vào, sau đó chính mình cũng chui vào cửa sổ, bắt đầu một trận đánh đập tơi bời.
Thanh niên trong phòng đều ngây người, gã chỉ ném cái rác thôi mà, có cần thiết phải thế không?
Tôi hỏi anh có cần thiết phải thế không?
Lúc này đây, những người đang vây xem cảnh tượng này, trong lòng đều đồng thời thốt lên một tiếng vãi chưởng, căng thẳng đến mức ngón chân suýt chút nữa móc thủng cả dép lê.
Thế này cũng quá hung tàn rồi đi!? Đây mẹ kiếp vẫn là xã đoàn sao?
Ông chủ Trương Thanh Hoan của Câu lạc bộ Nghệ thuật, đứng dưới lầu ngẩn ngơ nhìn, cuối cùng lẩm bẩm: "Nghệ thuật a!"
Ban đầu, gã không biết đám người La Vạn Nhai muốn làm gì, chỉ cảm thấy tốn công tốn sức đi sửa thang máy, lắp camera cho khu ổ chuột, thực sự là có chút rảnh rỗi sinh nông nổi.
Nhưng bây giờ, gã mới ý thức được nơi này sắp xảy ra sự thay đổi như thế nào.
Một đám người còn lưu manh hơn, đến trị lý, thu biên lưu manh rồi...
Nghĩ đến đây, Trương Thanh Hoan bỗng nhiên hưng phấn hẳn lên, đây chẳng phải là nghệ thuật mà gã khao khát sao.
Cả Liên bang có ai từng làm thế này chưa? Chưa có ai từng làm thế này cả!
Đây chính là hành động vĩ đại khai sáng tiên hà a!
0 Bình luận