Tập 1: Muốn lười biếng, nhưng càng muốn sống sót hơn
Chương 5: Làm ơn đuổi cổ tôi đi giùm cái
0 Bình luận - Độ dài: 1,262 từ - Cập nhật:
"Đừng tưởng Bản vương hồ đồ thật. Lợi Nghĩa lần đầu gặp Lanna, ngươi cũng lần đầu gặp Bản vương. Nếu nói Lợi Nghĩa không có lý do thích con gái Bản vương, thì ngươi có lý do gì giúp Bản vương? Không nỡ nhìn con gái Bản vương rơi xuống hố bùn? Ha ha, e rằng không đơn giản thế đâu."
Quốc vương nhấp một ngụm rượu, thong thả nói.
Toang rồi, toang thật rồi...
Trong lòng tôi không khỏi lấy làm lạ.
Bảo ông vua này ngốc đi, ông ấy hình như không ngốc, tinh ranh phết. Nhưng bảo ông ấy thông minh, thì Quốc vương thông minh ai lại gả đứa con gái chưa đến mười hai tuổi cho một ông chú kỳ quặc hai mươi lăm tuổi??
Ở chỗ chúng tôi thì tội này bóc lịch ít nhất ba năm, cao nhất là tử hình rồi đấy biết không.
Quốc vương chậm rãi nói:
"Ngươi châm ngòi ly gián, theo lý là trọng tội. Nhưng Bản vương cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi chứng minh được mình phá hoại hôn sự không phải vì muốn làm suy yếu thế lực của huynh trưởng, mà là thật lòng vì con gái Bản vương, Bản vương sẽ tha cho ngươi một mạng, thế nào?"
Vãi chưởng.
Coi như tôi nhìn lầm, thế mà cũng bao che cho anh tôi, xem ra các người quả nhiên là cùng một giuộc.
Chỉ tiếc là, điểm này cũng đã sớm nằm trong tính toán của tôi...
Tôi từ từ đứng dậy, đi đến trước mặt Lanna, nhìn cô bé mới cao đến ngực tôi này.
Ánh mắt cô bé trong veo, không vướng bụi trần, giống hệt như mặt hồ nước xanh biếc.
Tôi thâm tình nhìn cô bé chăm chú, sau đó, từ từ quỳ một chân xuống, nâng một bàn tay cô bé lên, trịnh trọng nói:
"Ta, đã thầm thương trộm nhớ Công chúa điện hạ bao năm nay rồi."
Một hòn đá làm dậy sóng cả mặt hồ.
Cha tôi phun cả rượu ra ngoài, lão ca Lợi Nghĩa càng ném luôn ly rượu, chửi ầm lên:
"Nói láo toét! Mày cũng là lần đầu tiên gặp Công chúa điện hạ được chưa!!"
Tôi búng tay một cái, lớn tiếng gọi:
"Aleya!"
Aleya vốn đợi sẵn ngoài điện bưng một khay trục cuốn dày cộm đi vào.
Tôi chậm rãi nói:
"Đây là những bài thơ ta không kìm được viết ra mỗi khi nhớ nhung công chúa Lanna trong những năm qua. Cùng với một bức chân dung công chúa Lanna ta từng thấy năm đó, không nhịn được ngày ngày mô phỏng lại. Ta thừa nhận, ban đầu ta yêu quả thực là công chúa Lanna trong tranh, yêu dáng vẻ của nàng. Nhưng ta, Lide xin thề, trong những năm tháng sau này, nhất định sẽ cùng nàng đi đến thiên hoang địa lão, cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta."
Đây là phát huy vượt trình độ rồi đấy!!
May mà công chúa Lanna đáng yêu ngoan ngoãn, nếu đổi lại là một nữ hán tử thô kệch đứng trước mặt tôi, e là tôi không diễn ra nổi hiệu quả thế này đâu.
Lanna chớp đôi mắt to, nhẹ nhàng cầm lấy bức tranh trong khay, mở ra. Bên trên quả thực là chân dung cô bé, giấy cũng quả thực là dáng vẻ của mấy năm trước, đã hơi ố vàng.
Bên cạnh còn có một câu thơ đúng lúc đúng chỗ:
Vân tưởng y thường hoa tưởng dung, xuân phong phật hạm lộ hoa nùng. Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến, hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng.
Hốc mắt cô bé hơi ươn ướt.
Tôi biết, qua bức tranh này, cô bé nhìn thấy nhất định là hình bóng một kẻ si tình, ngày ngày đối diện với chân dung cô bé mà mất ăn mất ngủ.
Nhưng đáng tiếc là tranh do tôi vừa cạy móng chân vừa vẽ tối hôm kia, thơ là tôi mượn của cụ Lý Bạch viết cho bà Dương Quý Phi. Còn giấy hơi ố vàng á, là do tôi dùng thủ pháp đặc biệt làm cũ đi đấy.
Cô bé nhìn tôi chằm chằm, hỏi:
"Huynh thực sự thích ta?"
Tôi dối lòng gật đầu:
"Ta dám thề, thiên chân vạn xác."
Thích thật mà! Kiểu thích mèo Ba Tư con ấy.
Lanna hít sâu một hơi, nói với Quốc vương bệ hạ:
"Phụ vương, con không muốn gả cho Lợi Nghĩa nữa."
Đỉnh của chóp!
Đây mới là nhân vật đại diện cho phụ nữ hoàng gia thời đại mới chứ.
Dám theo đuổi tự do yêu đương, dám phản kháng lệnh cha mẹ, một thời gian nữa, chắc chắn là người cầm cờ đi đầu cho phong trào nữ quyền ở dị giới.
Tôi không nhịn được thầm reo hò như sấm cho cô bé trong lòng, sau đó liền nghe thấy tiếng gầm như sấm của Quốc vương bệ hạ:
"Láo xược! Chuyện hôn nhân đại sự, bao giờ đến lượt con làm chủ? Còn ngươi nữa, Lide. Mồm mép trơn tuột, khéo ăn khéo nói, lừa cả đến đầu con gái Bản vương rồi. Lãnh chúa Vân Dương, không phải Bản vương không nể mặt ngươi, nhưng đứa con thế này, căn bản không xứng kế thừa vị trí lãnh chúa. Nếu không thì với cái miệng của hắn, tương lai không biết sẽ đâm bị thóc chọc bị gạo bao nhiêu chuyện, gây ra bao nhiêu rắc rối! Theo lý thì Bản vương không nên xen vào việc nhà ngươi, nhưng đã là tên tiểu tử này vô lễ với con gái Bản vương như thế, Bản vương cũng không thể để mặc hắn bắt nạt. Tội này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, không đủ để xử tử hắn, nhưng Bản vương không muốn thấy hắn kế thừa vị trí lãnh chúa Vân Dương."
Ngon rồi, đợi chính là câu nói này của ngài!
Nếu nói vài ba câu mà lừa được một công chúa, thì tôi đã sớm sống cuộc đời chuyên ăn bám rồi.
Quốc vương gả công chúa cho tôi là chuyện không thể nào, vậy thì chỉ có thể trị tội tôi.
Nhưng tội trêu ghẹo công chúa mà chém đầu thì lại hơi quá, cho nên cách trút giận tốt nhất của ông ấy, chính là tước đoạt quyền kế vị của tôi.
Nhưng thứ tôi đợi chẳng phải là cái này sao!
Ở lại bên cạnh đại ca thì sẽ trở thành vật hy sinh cho cuộc đấu đá, đi ra ngoài mới có một đường sống.
Tôi bày ra bộ dạng đau đớn, nghiến răng nói:
"Bệ hạ..."
Quốc vương chẳng thèm nhìn tôi, mà chăm chú nhìn cha tôi, chậm rãi nói:
"Lãnh chúa Vân Dương, có thấy khó xử không?"
Ly rượu trên tay cha tôi run đến mức sánh ra ngoài một nửa, gượng gạo nặn ra một nụ cười, trả lời:
"Không, không phiền chút nào. Đã là Bệ hạ lên tiếng, ngày mai thần sẽ cho nó một mảnh đất phong, để nó ngoan ngoãn cút khỏi thành."
Tôi suýt chút nữa thì cười thành tiếng.
Duy chỉ có chút có lỗi với Tiểu công chúa Lanna, cô bé này hận thù liếc nhìn Quốc vương bệ hạ một cái, rồi khóc lóc chạy ra ngoài.
"Phụ vương là đồ xấu xa!! Không thèm để ý đến Phụ vương nữa~~"
0 Bình luận