Đã có lúc tôi nghĩ rằng mình không muốn bất cứ ai đọc tác phẩm "Chúng ta chẳng thể mở ra ở bất cứ đâu" (Bokura wa dokonimo hirakanai) này.
Một tác phẩm tôi bắt đầu viết với ý định chỉ là bài dự thi, thế mà loáng cái đã được quyết định xuất bản, rồi được phân phối toàn quốc và phơi bày trước mắt bao người trong khi tôi còn chưa có chút cảm giác thực tế nào của một tác giả chuyên nghiệp. Là một gã tay mơ, ngây ngô đến mức không biết từ "Light Novel" nghĩa là gì trong ngành, thật khó tin là tôi đã không lường trước được việc sẽ bị phê bình. Khi sách được phát hành, đương nhiên có rất nhiều ý kiến trái chiều, tôi bị vùi dập và tuyệt vọng. Dù cũng có rất nhiều độc giả khẳng định giá trị của nó, nhưng tôi lại thấy như tất cả mọi người xung quanh đều đang coi thường mình. Tôi đã muốn mang theo ký ức của những độc giả đã lỡ đọc cuốn tiểu thuyết này và biến mất khỏi thế giới. Tôi thực sự căm hận việc thế giới thực không có nút reset như trong game.
Một tác phẩm như thế, vậy mà giờ lại được làm lại (remake) và xuất bản, chuyện đời đúng là không biết đâu mà lần. Chẳng những thế, tôi còn đang khao khát muốn thật nhiều người đọc tác phẩm mà có lúc tôi từng không muốn ai đọc này. Hồi đó vì xấu hổ nên tôi không dám nói ra, nhưng hình mẫu của Hiiragi Kouta chính là tôi thời cấp ba, một kẻ không có cái tôi và sống khéo léo nương theo dòng đời. Hình mẫu của Yahara Masato là tôi thời cấp hai, kẻ từng ôm ấp sát ý thực sự. Dù bị gắn mác là tác phẩm có vấn đề, rồi được quyết định xuất bản mà không có tranh minh họa - một điều hiếm thấy, bị chê là không đứng đắn, u ám, kinh tởm, nhưng khi viết nó vào thời điểm đó, tôi đã cầu nguyện rằng nó sẽ mang lại hy vọng cho những người đọc nó.... Là thật đấy.
Gần đây có rất nhiều câu chuyện thanh xuân lấp lánh, nhưng nhiều người không hề trải qua một thời thanh xuân như thế. Không ai khác, chính tôi cũng đã rất đau khổ suốt thời đi học. Dù không bị khó giao tiếp (komyusho) và có khá nhiều bạn bè thời đi học, nhưng những chuyện đau khổ luôn nhiều hơn hẳn những chuyện vui vẻ. Tôi không bao giờ muốn quay lại cái thời kỳ mất tự do đó nữa. Khi viết "Chúng ta chẳng thể mở ra ở bất cứ đâu", tôi đã dồn hết chấp niệm vào tác phẩm này với mong muốn cứu rỗi chính bản thân mình trong cái thời đi học ngột ngạt đến mức không chịu nổi ấy. Những tác phẩm viết về chủ đề tình yêu, tình bạn, chính nghĩa hay thanh xuân đối với tôi lúc đó chỉ là chuyện của người khác, đầy giả tạo. Trông chúng chẳng khác gì chất bài tiết hay bãi nôn của người khác. Tôi đã khao khát một tác phẩm viết về chính mình một cách thiết thực hơn, không chỉ toàn những điều tô vẽ đẹp đẽ.
Và những con người giống như tôi, dù thời đại có thay đổi đôi chút, chắc chắn vẫn còn rất nhiều. Tôi tin rằng đối với những người đó, tác phẩm này có thể trở thành một tác phẩm tuyệt vời. Vì vậy, bây giờ tôi khao khát được gửi gắm tác phẩm này đến ai đó vô cùng.
Tôi nghĩ hành động giải cấu trúc và viết lại "Chúng ta chẳng thể mở ra ở bất cứ đâu" là một hành động cần thiết đối với tôi, người muốn tiếp tục sống với tư cách là một nhà văn. So với hồi còn là tân binh, tôi tự tin rằng kỹ thuật viết của mình chắc chắn đã tiến bộ, nhưng nhiệt huyết thuần khiết và thẳng thắn là thứ sẽ mất dần đi từng chút một. Nhờ thực hiện công việc viết lại lần này, tôi cảm thấy mình đã lấy lại được một chút sức mạnh mà mình từng có vào thời điểm đó.
Hồi đó đã có những người cần đến tác phẩm này, và đến tận bây giờ tiếng nói của họ vẫn thỉnh thoảng truyền đến tôi. Nhờ vậy mà tôi mới có thể làm lại và xuất bản "Chúng ta chẳng thể mở ra ở bất cứ đâu" như thế này, và đó cũng trở thành sự tự tin để tôi tiếp tục sống với nghề viết. Tôi chỉ biết nói lời cảm ơn và cảm tạ chân thành.
Tôi cầu nguyện rằng "Chúng ta chẳng thể mở ra ở bất cứ đâu" phiên bản viết mới này sẽ lại trở thành một tác phẩm cần thiết đối với ai đó.
Mùa thu năm 2016, Mikage Eiji
0 Bình luận