Chương 1601 - END

Chương 1606: Lần này, đổi chúng ta tới đi. . .

Chương 1606: Lần này, đổi chúng ta tới đi. . .

"Có chút bất ngờ đúng không?"

A Lương lúc này cũng đứng dậy, khẽ nói: "Kỳ thực lúc ấy chính bọn tôi cũng không thể ngờ được..."

"Tại sao?" Trần Thư mở miệng hỏi.

"Những năm qua cậu đã làm quá nhiều rồi, mỗi người chúng tôi đều nhìn thấy rõ. Nếu đến cuối cùng vẫn cần cậu phải hy sinh, thì quả thực quá bất công."

"Vì thế, không ít người thường đã tự nguyện đứng ra, họ muốn bảo vệ cậu." Phương Tư mỉm cười, tiếp lời: "Một bộ phận khác thì cho rằng, em sống sót mới có ý nghĩa lớn lao nhất, họ làm vậy vì đại nghĩa của chủng tộc!"

Ngự Thú Sư có giác ngộ hy sinh, mà giờ đây, những người bình thường cũng có giác ngộ ấy...

Lúc này, Vương Tuyệt đứng bên cạnh lên tiếng: "Cậu biết câu nói mà bọn tôi nghe được nhiều nhất là gì không?"

"Là gì?"

"Trần Thư có thể không có Nhân tộc, nhưng Nhân tộc không thể không có Trần Thư!"

". . ."

Trần Thư lập tức rơi vào trầm mặc. Kết quả hiện ra trước mắt hoàn toàn khác xa với những gì anh tưởng tượng. Trong suy đoán của anh, có lẽ vô số người sẽ đứng trên cao điểm đạo đức, thúc ép anh hy sinh bản thân vì đại cục. Dù Trần Thư là người dẫn dắt, nhưng anh tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai bắt cóc đạo đức mình. Đúng như anh từng nói, mạng của anh do anh quyết định!

Anh mở ra cuộc bỏ phiếu này là để củng cố quyết tâm rời đi của mình... Nhưng giờ đây, mọi người lại đưa ra một quyết định khiến anh chấn động tâm can.

Anh không ngờ lại có nhiều người đứng ra bảo vệ mình đến thế. Thậm chí, họ còn làm đến mức tối đa để không gây ảnh hưởng đến anh, bảo cả nhóm Phương Tư cùng rời đi... Không ai ép anh hy sinh, ngược lại, vô số người nguyện ý tự mình hy sinh...

Tất cả, thực ra chỉ là do Trần Thư tự cho là mình thấu hiểu nhân tâm mà thôi.

"Để tôi yên tĩnh một chút..."

Đôi mắt Trần Thư thoáng hiện tia sáng lạ, giọng nói cũng có chút nghẹn ngào. Anh quay người rời đi, trong lòng đủ loại cảm xúc đan xen khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Nhìn bóng lưng anh, nhóm Phương Tư cũng nhìn nhau, lặng im hồi lâu. Bây giờ, chính họ cũng đang mờ mịt và luống cuống...

Đêm đó, Trần Thư một mình ngồi trên sân thượng khu chung cư, lặng lẽ ngắm nhìn những ngôi sao trên trời. Ngày mai sẽ là kỳ hạn cuối cùng! Nếu không đưa ra đáp án, Giới Long sẽ lại ra tay, đồng nghĩa với việc hàng trăm triệu người nữa sẽ phải chịu cảnh tra tấn mà chết.

"Lão gia tử, con nên làm gì đây..." Ánh mắt anh thoáng vẻ mờ mịt, ý định rời đi vốn có đã lặng lẽ tan biến.

Phía sau lưng Trần Thư, một bóng hình ông lão chậm rãi hiện ra. Lão gia tử vốn đã biến mất nay lại xuất hiện! Ông mang vẻ mặt hiền từ, đưa tay phải xoa đầu Trần Thư, cứ lặng lẽ nhìn anh như thế. Đáng tiếc là Trần Thư không hề hay biết, ngay cả Không Gian Thỏ cũng không phát giác ra, thậm chí dù Giới Long có Thú Tổ Chi Nhãn cũng không thể nhìn thấy.

Bây giờ lão gia tử đã hóa thành một dạng tồn tại đặc biệt... Ông không còn dung hợp với khí vận Nhân tộc nữa, mà là bỏ đi sinh mệnh, triệt để hóa thân thành khí vận!

Ông đang chờ một cơ hội! Một khi Trần Thư bắt đầu dung hợp với khí vận Nhân tộc, ông sẽ không tiếc bất cứ giá nào để trợ giúp, giúp anh thành tựu chân chính Nhân Hoàng... Đúng như ông nói, ông vẫn luôn trải sẵn một con đường thông thiên cho Trần Thư. Tiếc rằng, Trần Thư vẫn chưa thể bước lên con đường ấy. Nhìn Trần Thư đang mờ mịt, ông thở dài rồi bóng hình cũng tan biến vào hư không.

"Hệ thống có thể chỉ dẫn cho tôi không?" Trần Thư tự lẩm bẩm, hy vọng hiện ra những lựa chọn quen thuộc. Không phải vì phần thưởng, chỉ là anh cần ai đó dẫn lối lúc này, anh quá mờ mịt... Nhưng hệ thống trong người im lìm như đã hỏng hóc.

Đúng lúc Trần Thư đang đầy sầu não, thần sắc anh đột nhiên khựng lại. Phía dưới đường phố, từng đám người bắt đầu xuất hiện. Vô số người rời khỏi nhà, hướng về phía anh mà tụ hội lại...

"Hử?" Trần Thư ngơ ngác nhìn đám đông đang kéo đến.

Trong nháy mắt, xung quanh khu chung cư đã đứng đầy người. Họ giữ im lặng, cứ thế lặng lẽ nhìn Trần Thư, không tiến thêm bước nào. Đúng lúc này, một thanh niên đứng phía trước hít một hơi thật sâu, lớn tiếng nói:

"Anh Tội Phạm, rời đi đi..."

Trần Thư ngẩn người, định nói gì đó nhưng ngay sau đó lại có một giọng nói khác vang lên: "Anh Tội Phạm, ngài hãy rời đi trước đi! Nếu sau này có cơ hội, đừng quên báo thù cho chúng tôi!"

Như thể mồi lửa đã châm vào thuốc súng, đám đông yên tĩnh bỗng trở nên ồn ào.

"Rời đi đi, chỉ có ngài sống sót, nhân loại mới có hy vọng!"

"Đúng thế, chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ Nhân tộc không còn tương lai!"

"Nhân tộc không thể vạn kiếp bất phục, xin ngài hãy rời đi!"

"Ngài đã bảo vệ chúng tôi bao nhiêu lần rồi, lần này, hãy để chúng tôi bảo vệ ngài..."

"Rời đi đi..."

Từng tiếng thỉnh cầu vang vọng khắp di tích. Trần Thư bật dậy, dây đàn tâm hồn như bị chạm đến, anh đứng sững tại chỗ không thốt nên lời. Dù có nằm mơ anh cũng không nghĩ tới cảnh tượng này. Có lẽ, bấy lâu nay anh chỉ thấy sự ích kỷ trong nhân tính mà vô tình bỏ qua những điểm sáng rực rỡ lay động tâm hồn này.

Vô số người thường nhìn lên Trần Thư, ánh mắt họ tràn đầy chân thành và kiên quyết. Nếu là thời bình, họ sẽ không đưa ra quyết định này. Nhưng họ đã trải qua quá nhiều: những quân nhân thủ vệ tắm máu chiến đấu, những anh linh bi tráng ở Long Uyên, trận chiến liều mạng của lão gia tử... Rất nhiều hình ảnh đã khắc sâu vào tâm trí họ. Họ hiểu sâu sắc rằng, bấy lâu nay mình luôn là bên được che chở... Nhưng những người mạnh mẽ chưa bao giờ coi họ là gánh nặng, mà đã giữ vững sự che chở ấy suốt cả ngàn năm.

Hôm nay họ biết, đã đến lúc mình phải đứng ra bảo vệ người khác.

"Người mạnh đến đâu cũng sẽ mệt mỏi thôi, con trai à, lần này, hãy để chúng tôi gánh vác..."

Phía dưới, một ông lão chống gậy, giọng nói nhu hòa nhưng đầy kiên định.

"Tôi..." Trần Thư muốn nói gì đó, nhưng vừa mở miệng đã cảm thấy cổ họng như bị nghẹn đắng.

Anh chỉ có thể đứng đó, nhìn xuống từng người một. Ánh mắt kiên định của họ giống như từng vầng mặt trời, chiếu thẳng vào trái tim lạnh lùng của Trần Thư, thậm chí khiến anh thấy bỏng rát. Đám đông bên dưới vẫn không ngừng cầu khẩn. Họ đã sẵn sàng đón nhận cái chết, chỉ hy vọng Trần Thư có thể vực dậy Nhân tộc, báo mối thù sâu nặng ngày hôm nay!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!