Chương 1-200

Chương 193: Duy nhất không đổi liền là tội phạm khí chất. . .

Chương 193: Duy nhất không đổi liền là tội phạm khí chất. . .

"Ngạc nhiên chưa!"

Trần Thư nhếch miệng, ra vẻ như mọi người chưa từng va chạm xã hội.

"Phương Tư tỷ, chất liệu của cái này là gì thế? Em định về nhà tự chế một cái." Nói đoạn, cậu tiến sát lại gần Phương Tư, muốn nhìn kỹ chiếc băng tay Ngự Long Vệ.

"Cút đi!" Phương Tư giật khóe miệng, lập tức thu băng tay lại. Nàng vốn tưởng nửa năm không gặp Trần Thư sẽ có chút thay đổi, ai dè càng lúc càng không bình thường...

Đang lúc cả nhóm nói chuyện, nhân viên đấu linh trường đi tới.

"Học sinh Trần Thư, đây là phần thưởng dành cho cậu!"

Đó là một cái bình, bên trong chứa một quả tim đỏ tươi vẫn còn đang đập nhịp nhàng. Hiển nhiên là vật liệu từ lãnh chúa cấp Hắc Thiết!

Trần Thư hỏi thêm: "Còn năm triệu tệ phí bảo hộ đâu?"

"Tiền sẽ được chuyển thẳng vào tài khoản của cậu ngay sau đây!" Nhân viên dứt lời liền rời đi, không muốn nán lại thêm dù chỉ một giây. Dám thu phí bảo hộ của Ngô gia, liệu có thể là người bình thường sao?

Nhận được phần thưởng: Cự Đại Hóa +1, một lượng lớn ngự thú lực.

Trần Thư thần sắc hớn hở. Việc đấu linh trường cấp thưởng đồng nghĩa với việc ngầm thừa nhận cậu là hạng nhất của tháng này.

Cự Đại Hóa Lv4: Tạm thời tăng kích thước cơ thể lên gấp 8 lần, tốc độ giảm mạnh!

Giới thiệu đơn giản nhưng hiệu quả đầy kinh ngạc, Slime của cậu chính là dựa vào chiêu này mà sống.

"Đi thôi, đi thôi!"

Thẩm Vô Song lên tiếng, dẫn lớp đặc huấn rời khỏi đấu linh trường. Mọi người về khách sạn thu dọn hành lý. Đến chiều, cả đoàn hân hoan bước lên xe buýt.

"Cuối cùng cũng sắp đến Tết rồi!"

Trần Thư cảm thấy lòng nhẹ nhõm, tiền đồ xán lạn. Chiến lực của cậu hiện tại rất mạnh, lượng ngự thú lực cần thiết để đột phá cũng đã được hơn phân nửa. Học kỳ sau chắc chắn cậu sẽ trở thành Ngự Thú sư cấp Hắc Thiết. Đây mới gọi là tương lai đầy triển vọng!

"Ơ? Không đủ chỗ ngồi sao?" Do có thêm Phương Tư và Trương Đại Lực, xe buýt bị thiếu chỗ.

"Phương Tư tỷ, chị ngồi đây đi, em đứng là được." Vương Thanh Hàn đứng dậy. Cô và Phương Tư quen biết từ nhỏ, quan hệ rất thân thiết.

"Không cần phiền phức thế!" Trần Thư thong dong lên tiếng: "Nghe lớp trưởng sắp xếp đây! Đường thiếu, cậu ngồi lên người Vương Vân! Đỗ Long, cậu ngồi lên người Hồng Minh!"

"..."

Đường Liệt và Đỗ Long giật khóe miệng. Đây mà là "sắp xếp" của cậu à? Dù ấm ức trong lòng, cả hai vẫn phải ngoan ngoãn ngồi lên đùi người khác...

Trần Thư nhún vai: "Đấy, chẳng phải có chỗ rồi sao?"

Thẩm Vô Song ngồi phía trước thở dài. Vốn tưởng chọn ra một lớp trưởng, ai dè lại chọn đúng một tên ác bá.

Cả đoàn bắt đầu hành trình trở về thành phố Nam Giang. Trần Thư không ngừng tính toán kế hoạch nghỉ đông để kích hoạt thêm nhiều lựa chọn. Còn về chuyện Ngô gia trả thù, cậu chẳng mảy may để tâm. Với thân phận của Phương Tư, trừ khi đối phương bị úng não, bằng không sẽ chẳng dám có ý định trả thù. Thời buổi thái bình thịnh thế, mặt mũi không đáng tiền bằng mạng sống...

"Đại Lực, cuộc sống đại học thế nào?" Ở một góc, Tạ Tố Nam và Trương Đại Lực cũng hàn huyên. Hai người đã quen nhau từ trước, chính Trần Thư là người thông qua Trương Đại Lực để làm quen với Tạ Tố Nam.

"Rất tốt, có điều cạnh tranh hơi lớn."

"Thế có thường xuyên hoạt động tập thể không?"

"Thỉnh thoảng, tùy vào ngày lễ."

Mọi người trên xe đều ngoái nhìn với vẻ mặt quái dị. Dù cuộc đối thoại rất đỗi bình thường, nhưng sao cứ cảm thấy có gì đó sai sai...

Đến đêm, xe buýt về tới cổng trường Nam Giang nhị trung. Ngôi trường giờ đây yên tĩnh vô cùng, học sinh đã về quê ăn Tết hết cả.

"Không nói nhiều nữa, thưởng phát xong rồi, giải tán nhanh!" Thẩm Vô Song không hề lề mề, thầy cũng muốn về nhà sớm. Quan trọng là bây giờ Trần Thư và Phương Tư đang ở cạnh nhau, ngộ nhỡ hai đứa này thiếu kinh phí tiêu Tết rồi hợp sức trấn lột thầy thì hỏng...

Ở kỳ thi tháng một, Trần Thư hoàn toàn xứng đáng với vị trí hạng nhất, những người còn lại thứ hạng không biến động nhiều. Riêng Tạ Tố Nam và Từ Tinh Tinh có chút đặc biệt, dù không có thứ hạng nhưng Thẩm Vô Song vẫn phát phần thưởng top 10 cho cả hai.

"Đi học thật tốt! Tôi yêu sách vở!" Trần Thư cảm thán. Một học kỳ kiếm được bộn tiền thế này, đãi ngộ còn tốt hơn Ngự Thú sư ngoài xã hội nhiều.

Những người còn lại đều nhìn cậu với ánh mắt u oán. Tên này chẳng những chiếm hết tài nguyên dạy học mà còn thường xuyên chèn ép họ. Học cùng lớp với cậu đúng là một cơn ác mộng.

"Trần Bì, tôi đi trước nhé!" Tạ Tố Nam và Từ Tinh Tinh rời đi trước vì không ở cùng khu phố.

"Về nhà thôi...!" Ba người Trần Thư sánh bước bên nhau, như thể quay lại thời kỳ ba năm trước lúc xưng bá trường Nhị trung. Ba năm trôi qua, ai cũng có sự trưởng thành và thay đổi, nhưng duy nhất không đổi chính là khí chất tội phạm...

Ngoài cổng trường, bố của Trương Đại Lực là chú Trương Phong đã chờ sẵn từ sớm.

Trần Thư mở lời: "Chú Trương, tiền xe lần trước chú vẫn chưa thanh toán cho cháu đâu nhé!"

"..." Trương Phong giật khóe miệng: "Tiểu Phương Tư, Đại Lực, hai đứa đạp cái thằng nhóc không biết xấu hổ này xuống xe cho chú!"

"Thà chết không khuất phục!" Trần Thư ôm chặt lấy ghế ngồi, mặc cho hai người kia lôi kéo thế nào cũng không xê dịch. "Có đánh chết tôi cũng không xuống!"

"Vậy thì bọn tôi chỉ còn cách đánh chết cậu thôi..."

Trương Đại Lực và Phương Tư ép Trần Thư vào giữa, trực tiếp tặng cho một trận đòn "yêu thương". Tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong xe, ai không biết lại tưởng đang mổ lợn... Cuối cùng, cả đám cười đùa về tới khu chung cư.

Ba gia đình đã tụ tập đông đủ tại nhà Trương Đại Lực từ sớm. Đây là lần đầu tiên họ đoàn tụ trong năm nay.

"Tôi dắt bốn thằng con trai về rồi đây!" Trương Phong mở cửa, dõng dạc tuyên bố.

Bố của Phương Tư là chú Phương Quốc Vĩ cười đáp: "Lão Trương, nói bậy gì thế? Ông dắt đâu ra thêm đứa con trai nữa?"

Trương Phong nghiêm túc giải thích: "Ông thì biết cái gì! Phương Tư trong mắt tôi tính là hai đứa con trai đấy!"

Mọi người xung quanh đều gật đầu tán thưởng, thấy rất có lý.

"Xéo đi!" Bố Phương Tư bật cười. Ai nấy đều hớn hở, tràn ngập không khí lễ hội.

"Ngồi xuống hết đi!"

Mọi người quây quần bên bàn ăn, ngửi mùi thơm của thức ăn, nghe tiếng pháo nổ ngoài cửa sổ, cảm thấy vô cùng ấm áp. Hàng năm ba nhà đều tụ họp cùng nhau, dù không cùng huyết thống nhưng tình cảm còn hơn cả người nhà.

Phương Quốc Vĩ nói: "Lão Trương, trước tôi đã bảo ba đứa trẻ này đều sẽ có tiền đồ mà, tôi nói không sai chứ?"

"Đúng thế! Đúng thế!" Trương Phong cười lớn. Con trai đỗ vào trường đào tạo linh trù tốt nhất cả quốc gia, quả thực là chuyện đáng tự hào. Ông lại tiếp tục: "Nhưng mà phải nói, thằng nhóc Trần Thư mới là mãnh nhất, còn được lên cả tivi nữa cơ đấy!"

"Phải rồi, Trần con trai, lúc đó sao con lại dùng mật mã điện báo để trả lời phỏng vấn thế?"

"..."

Trần Thư giật khóe miệng. "Điện báo" cái khỉ gì chứ, làm sao con biết lời mình nói đều bị nhà đài che mất (bíp bíp) vì từ ngữ nhạy cảm cơ chứ...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!