Tập 02: Xin chào, mối tình đầu của tôi

Chương 04 Buổi hẹn hò thứ hai là đánh cược mạng sống!?

Chương 04 Buổi hẹn hò thứ hai là đánh cược mạng sống!?

4. Buổi hẹn hò thứ hai là đánh cược mạng sống!?

Thứ Hai đến, khi tôi đến trường, các bạn cùng lớp vẫn chờ đợi buổi sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng như mọi khi. Có người liếc nhìn tôi một thoáng, nhưng rồi cũng như thường lệ, họ lại tiếp tục trò chuyện với những người xung quanh.

...Hôm nay tôi đâu có đeo bộ nẹp luyện tập Olympic đâu chứ...

Nghĩ kỹ lại thì, ngay cả khi tôi đeo bộ nẹp đó, số người phản ứng lại cũng chẳng có bao nhiêu.

「Mà, cái bộ nẹp đó cũng chẳng quan trọng gì. Nỗi đau khổ đó, cũng là chuyện cỏn con thôi.」

Trong lúc tôi đang cười một cách tự trào, cảm nhận được ánh nhìn của ai đó, tôi hướng mắt về phía cửa lớp.

「──Ritsu!?」

Vừa chạm mắt với tôi, Ritsu lập tức quay mặt đi và lẳng lặng ngồi xuống chỗ bên phải tôi. Nghe Utae nói cậu ấy chỉ hơi buồn một chút, nhưng nhìn bộ dạng hiện tại thì không thể nào gọi là "một chút" được.

L-Làm sao đây!? Khi cãi nhau với bạn bè vì chuyện tình cảm, phải làm thế nào để làm hòa đây!?

Trong lúc tôi đang hoảng loạn một mình, Ran bước vào lớp.

「Ái chà, tháo nẹp ra rồi à. Từ giờ có lẽ tôi sẽ bắt cậu cống hiến cho FBI với tư cách là đội thực chiến đấy.」

Tôi định nói gì đó, nhưng một giọng nói khác đã vang lên nhanh hơn.

「Này, Ran. Nếu cô không dùng Naruko nữa thì cút ra khỏi phòng tôi đi.」

Chẳng biết từ lúc nào, Raika đã đứng sau lưng tôi.

「Tôi nhờ Naruko canh chừng Botan-senpai một thời gian, nhưng khi nào hoàn thành kịch bản tất sát để cưa đổ Botan-senpai, tôi sẽ chuyển sang tấn công tổng lực. Chờ đến lúc đó không được sao?」

「...Nếu là chuyện đó thì chà, cũng không phải là tôi không cân nhắc đâu.」

Raika lầm bầm như thể đang cố kìm nén sự bất mãn đến cực hạn, thì từ phía cuối lớp, mấy nữ sinh chạy tới.

「Chị Ran! Bây giờ chị đang ở phòng của Raika-san sao!?」

「Em cứ tưởng chị bận rộn nên đã cố nhịn không đến gặp chị, vậy mà...」

「Quá đáng lắm! Chị bỏ mặc bọn em sao!」

Các cô gái đều đang liều mạng phản đối Ran.

...Không lẽ, là em gái của Ran?

Trong khoảnh khắc, hình ảnh ngón tay gõ phím tốc độ đạn bắn của Ran xẹt qua đầu tôi.

「──Không được! Giờ mà nghĩ đến chuyện đó, mình sẽ lại tuôn ra 『Kinh Thánh Đỏ Red Bible』 dù chưa viết chữ nào mất!!」

Trong lúc tôi tự vỗ vào đầu để kiềm chế, Raika nói với đám em gái kia với vẻ ngán ngẩm.

「Trong phòng tôi có Naruko, và cả tên nhà văn khiêu dâm kia nữa. Không có gì phải lo lắng đâu.」

Vừa nghe thấy câu đó, các em gái của Ran liền sấn tới chỗ tôi với vẻ mặt hung dữ.

「Tại sao đàn ông như ngươi lại ở trong ký túc xá nữ hả!」

「Nghĩa là sao!? Tôi gọi cảnh sát đấy!!」

「Mà nói đúng hơn, chị Ran ở cùng một tên đàn ông như thế này càng làm bọn tôi bất an hơn!!」

...Raika. Tại sao cô lại nói ra ở cái chốn này chứ...

Nhận thấy câu chuyện đang tiến triển theo hướng phiền phức, Raika nhanh chóng bỏ về chỗ ngồi của mình. Còn lại một mình tôi đứng chết trân trước đám em gái đang la lối om sòm mà không nói được lời nào.

Bất chợt, ánh mắt tôi hướng về chỗ ngồi của Narukara-san. Narukara-san đang nhìn về phía ồn ào này, nhưng khi nhận ra tôi đang nhìn, cô ấy lập tức quay mặt đi.

Tôi cứ tưởng đã thân thiết hơn một chút sau đại hội định hướng, vậy mà lại thế này. Tôi lại lướt qua cô ấy. Là do tôi quá ít kinh nghiệm tiếp xúc với con gái sao? Hay là do cảm tính của Narukara-san quá độc đáo? Thú thật, tôi không biết phải làm sao nữa. Tôi không biết phải tiếp xúc với cô ấy như thế nào.

「──Taketo. Đừng có phớt lờ hoàn toàn các em gái của tôi chứ.」

「Hả?」

Nhìn xung quanh, các em gái của Ran vẫn đang tiếp tục tuôn ra đủ lời chửi rủa về phía tôi.

...Thù dai thật đấy. Sự ghen tuông của em gái, thật đáng sợ...

「Taketo đang thực hiện một công việc tuyệt mật trong đội do chị lập ra. Mọi người, tha cho cậu ta đi.」

Ran nói đỡ một cách miễn cưỡng, đám em gái đồng loạt im bặt và xúm lại quanh Ran. Rồi họ bắt đầu vừa khóc vừa kể lể rằng họ đã cô đơn đến nhường nào. Ran vừa nghe chuyện vừa dịu dàng an ủi các em gái.

...Đây cũng là thanh xuân sao?

「Nào, bắt đầu sinh hoạt chủ nhiệm đây. Về chỗ ngồi đi.」

Aki-sensei bước vào lớp trong bộ âu phục váy như mọi khi. Bộ ngực như chực tràn ra khỏi áo blouse cũng vẫn như mọi khi, và hôm nay cô lại bắt đầu điểm danh một cách đầy năng lượng.

「Cảm giác ổn định của Aki-sensei đúng là xuất sắc thật.」

Tôi gật gù một mình, ngẩn ngơ ngắm nhìn cô giáo.

「...Taketo-kun. Đừng có nhìn cô bằng ánh mắt như thú săn mồi vào buổi sáng thế, làm cô sợ đấy.」

...Khả năng châm chọc của cô giáo, độ ổn định cũng xuất sắc không kém.

***

「Taketo-kun... bộ nẹp đâu rồi?」

Đến giờ nghỉ trưa, Utae lại mang cơm hộp đến cho tôi. Cô ấy nhìn tôi không đeo bộ nẹp, đưa tay lên miệng vẻ ngạc nhiên. Trên bàn tay đó vẫn còn quấn dải băng gạc hôm nọ. Vết thương do cô ấy đã cố sức cắm thanh gỗ xuống đất để cứu tôi. Vết thương có được vì tôi đã nhờ cô ấy đừng tháo bộ nẹp ra.

「...Xin lỗi. Vì là lời dặn của tiền bối nên tớ đã tuân thủ, nhưng rốt cuộc đó chỉ là thứ để tiền bối được an nhàn thôi.」

「...Ra là vậy.」

Utae gật đầu một cái như để lấy lại tinh thần, rồi nâng hộp cơm lên và mỉm cười với tôi.

「Đã mất công được tự do cử động rồi, hôm nay chúng mình ra ngoài ăn nhé?」

Nụ cười của cô ấy thật thánh thiện, và nó làm dịu đi trái tim đang hoang mang của tôi.

Hai đứa ra sân giữa, tìm một bóng cây thích hợp rồi ngồi xuống.

Gió núi nhè nhẹ. Mùi hương của cây cỏ. Tiếng chim hót... Lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác thư thái thế này. Cho đến giờ, ngay cả lúc ngủ tôi cũng phải sống cuộc sống mất tự do vì bộ nẹp. Những điều bình thường bỗng trở nên hoài niệm khủng khiếp.

「Hôm nay tớ thử làm hamburger đấy.」

Trong hộp cơm có mấy miếng hamburger kích cỡ vừa miệng. Trông nướng khá ngon mắt, nhưng hình dáng hơi không đều nhau một chút khiến tôi thấy thật dễ thương.

「Tớ nấu ăn không giỏi lắm... nhưng chắc là ăn được đấy.」

Nhìn Utae nói với vẻ hơi thiếu tự tin, tôi bật cười.

「Cơm hộp Utae làm ngon lắm. Tớ mong chờ món hamburger hôm nay lắm đấy.」

「Thế thì... tớ vui lắm. Cảm ơn cậu.」

Đáng lẽ tôi mới là người phải cảm ơn, vậy mà Utae lại ngượng ngùng cúi đầu.

Nhìn vẻ ngoài và khí chất lộng lẫy của cô ấy thì khó mà nhận ra, nhưng gần đây nói chuyện nhiều với Utae, tôi nhận ra cô ấy là một cô gái cực kỳ ngây thơ. Vì cô ấy thích tiểu thuyết nên nói chuyện với tôi cũng rất hợp.

Lúc đó, bất chợt tiếng kèn clarinet từ đâu đó vang lên.

──Là Narukara-san.

Dù đang là giờ nghỉ trưa mà cô ấy vẫn đang luyện tập. Cơm trưa... chắc chắn là chưa ăn rồi.

Tôi đảo mắt một thoáng định tìm kiếm Narukara-san. Nhưng ngay giây tiếp theo, nhớ lại chuyện hôm qua, tôi ngừng tìm kiếm.

「Mình cũng... đã cố gắng hết sức rồi mà.」

Nhận thấy Utae đang nhìn mình vẻ thắc mắc, tôi vội vàng bắt đầu ăn cơm hộp.

「──Có tòa nhà âm nhạc mà cậu ấy lại thổi ở chỗ này nhỉ.」

Utae nói vậy và nhìn chăm chú vào một điểm trong sân giữa. Chắc chắn ở hướng đó có Narukara-san. Chắc là cô ấy đang bận rộn di chuyển những ngón tay nhỏ bé và thổi kèn clarinet như mọi khi. Nhưng tôi không nhìn về phía đó mà cứ cắm cúi ăn cơm hộp.

「Tuy là một cô bé hơi kỳ lạ... nhưng lại bỏ mặc Taketo-kun trong tình trạng đeo nẹp như thế...」

Utae nhìn xuống dải băng gạc quấn trên tay mình.

Cái ngày chúng tôi cùng nhau đón bình minh sau phòng thể dục, Utae lấm lem bùn đất, tay rướm máu...

「Xin lỗi...」

Tôi buột miệng nói, rồi nắm lấy bàn tay đang quấn băng của Utae.

「Hả!? Taketo-kun... s-sao thế!?」

「──Hả? A! X-Xin lỗi!!」

Tôi hoảng hốt buông tay Utae ra. Cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, tôi cố gắng nói tiếp để lấp liếm.

「Utae đã giúp tớ rất nhiều việc, bây giờ cũng đang giúp tớ nhiều thứ, cảm giác như──」

「Kh-Không sao đâu! Là do tớ muốn làm thôi mà, nên là... cậu đừng bận tâm!!」

Utae nói rồi xòe bàn tay quấn băng ra, cười bảo: 「Không còn đau nữa đâu này?」

Một nụ cười dịu dàng đầy sự quan tâm. Utae thực sự là một cô gái tốt. Nói chuyện với cô ấy, những lời nói cứ thế đi thẳng vào lòng tôi một cách tự nhiên.

Xung quanh, tiếng kèn clarinet của Narukara-san vẫn vang vọng theo gió. Một âm thanh mộc mạc và ấm áp... Nhưng tại sao lời nói của Narukara-san lại khó hiểu đến thế chứ.

***

Nhờ không có bộ nẹp mà một ngày trôi qua bình yên. Sau giờ học, Naruko đến lớp, bắt đầu bàn chuyện FBI với tôi và Ran.

「FBI... sao.」

Vốn dĩ tại sao tôi lại gia nhập FBI chứ. Ran bảo là để bảo vệ Narukara-san, rồi bảo phải trả món nợ hồi đại hội định hướng, nên tôi đã tham gia mà không suy nghĩ sâu xa. Nhưng thú thật, tôi đang băn khoăn không biết có nên tiếp tục ở lại FBI hay không.

「Này, nghe tôi nói chút được không...」

Lời lầm bầm của tôi bay vào hư không, không lọt vào tai Ran và Naruko đang mải mê nói chuyện.

「Taketo, cậu không còn nẹp nữa nên tối nay đến căn cứ bí mật sớm đi đấy.」

Ran nói xong liền cùng Naruko rời khỏi lớp.

「...Tại sao mình lại ở trong FBI nhỉ...」

Trong lớp chẳng còn ai nữa. Không ai trả lời câu hỏi của tôi, xung quanh chỉ có làn gió nhẹ thổi qua.

Bất chợt, tôi nhìn sang chỗ ngồi của Narukara-san. Ngắm nghía một lúc, tôi nhận ra có một mảnh gỗ nhỏ rơi dưới gầm bàn. Lại gần xem thì biết đó là một bộ phận của kèn clarinet gọi là "dăm kèn" (reed).

「Nhớ không lầm thì vì cái dăm kèn này mà mình từng bị Narukara-san hiểu lầm tai hại...」

Dăm kèn là bộ phận tiếp xúc trực tiếp với miệng khi chơi. Tôi đã từng, vì vô số nguyên nhân xui xẻo chồng chất, mà nếm thử cái dăm kèn đó. Narukara-san đã phơi bày chuyện đó với mọi người bằng một câu nói có thể gây hiểu lầm cực lớn: 「Người này, định ăn thịt Fukune」, và từ đó cô ấy cứ tránh mặt tôi suốt.

「...Nghĩ lại thấy chuyện ngu ngốc thật.」

Tôi tự cười một mình. Nhưng nụ cười ấy không giữ được lâu, ngay lập tức chuyển thành vẻ mặt cay đắng.

「Thật tình, toàn là lướt qua nhau với Narukara-san...」

Có lẽ tôi không thể thân thiết với Narukara-san được. Có lẽ tôi không thể hiểu được cảm tính của Narukara-san. Cứ lướt qua nhau rồi cãi nhau mãi... tôi không còn tự tin để làm hòa nữa rồi.

「Với lại, giờ còn nói gì nữa. Giờ có lấy lại được tấm ảnh kỷ niệm hoa anh đào... cũng đâu có gửi được nữa.」

──Từ bỏ điện thoại di động thôi. Lúc đó, tôi đã quyết định như vậy.

Khi tôi leo dây thừng hướng về phòng của Raika, tôi nghe thấy tiếng gõ phím tốc độ đạn bắn của Ran. Chắc lại đang xâm nhập vào hệ thống của học viện rồi.

Bước vào phòng, tôi thấy Raika và Naruko đang nói chuyện gì đó.

「Take-chan! Lúc nãy chị Ran vừa nghĩ ra một ý tưởng tuyệt vời lắm!」

「Này, Naruko! Chuyện đó sao cũng được, mau đi cưa đổ vị tiền bối kia đi!」

「Đừng có nóng vội thế chứ, Raika-san.」

「Thất bại mà bị ăn thịt cũng được... mà thà bị ăn thịt còn hơn là──」

「Raika-san!」

Naruko nhắc nhở sự quá trớn của Raika, rồi mỉm cười với tôi vẻ bó tay. Naruko và Raika cũng đã trở nên thân thiết từ lúc nào không hay. Không, chính bản thân tôi, từ lúc nào cũng đã hòa nhập với mọi người như một thành viên của FBI. Chúng tôi gọi căn phòng này là căn cứ bí mật, tự xưng là FBI, tuy suy nghĩ khác nhau nhưng cùng chia sẻ thời gian hướng tới cùng một mục đích. Nhưng mà──.

「Này... Tôi định nghỉ FBI.」

Nghe câu đó, cả Naruko và Raika đều nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

「Tại sao Take-chan lại nghỉ? Em cứ tưởng Take-chan với Fukune-san──」

「Không cần phải giữ loại người đó lại đâu.」

Chẳng biết từ lúc nào Ran đã bước ra khỏi khu vực quây kín, nói thẳng thừng với Naruko.

「FBI không cần kẻ nhu nhược. Nghe nói đến cái bộ nẹp cậu cũng tự tháo ra... đúng là đồ không có chút bản lĩnh nào.」

「Vốn dĩ tôi chỉ bị ép buộc tham gia FBI thôi──」

「Hừ. Giờ còn ngụy biện? Có mỗi Botan-senpai mà dùng kịch bản cũng không cưa đổ được, ở đó mà tác giả lừng danh Akutagawa Taketo. Nực cười.」

「Chuyện đó với chuyện này khác nhau chứ!」

「Việc cậu vứt bỏ FBI ở đây, nghĩa là bọn tôi đã bị xoay mòng mòng bởi kịch bản của một kẻ vô trách nhiệm và nhu nhược như cậu đấy! Khác nhau cái chỗ nào hả!!」

Lời của Ran đâm thấu tim tôi. Dù muốn nói nhiều điều, nhưng những lời găm vào tim ấy cứ xoáy sâu khiến tôi nghẹn lời.

「Chị Ran! Nếu Take-chan nghỉ bây giờ thì kế hoạch kia không tiến hành được đâu!」

「Sức của chị và Naruko hợp lại là quá đủ rồi. Với lại kế hoạch đó còn liên quan đến bài kiểm tra tài năng nữa. Chị không muốn bị ngáng đường bởi một gã đàn ông vứt bỏ cả FBI lẫn bài kiểm tra giữa chừng thế này.」

「Nhưng nếu vậy thì cú hích cuối cùng──」

「Ngay từ đầu việc lôi kéo Taketo vào FBI là vì đánh giá cao tài năng viết lách của cậu ta đúng không? Nhưng nhìn Taketo bây giờ xem, có thực sự giống một thiên tài tiểu thuyết khiêu dâm không?」

Naruko định xoa dịu Ran nhưng cũng không thể nói gì trước câu đó. Điều đó đồng nghĩa với việc Naruko cũng thừa nhận lời của Ran.

「Này, đủ rồi đấy. Phiền phức quá, đừng có cãi nhau trong phòng tôi. Ra ngoài mà làm tiếp.」

Raika nói giọng chán ngắt, xua tay như đuổi tà.

「Tôi chẳng còn gì để nói nữa. Muốn nghỉ thì nghỉ đi.」

Ran nói xong liền quay trở lại bên trong khu vực quây kín.

「Take-chan...」

Naruko lo lắng nhìn tôi. Nhưng tôi chẳng thể làm gì được. Hôm nay tôi đến đây là để xin nghỉ FBI. Tôi không mong được tiễn đi trong vui vẻ, nhưng không ngờ dư vị lại tồi tệ hơn tưởng tượng nhiều thế này.

「...Xin lỗi, Naruko. Không giúp gì được cho mọi người rồi.」

Tôi đi ra cửa sổ, nắm lấy dây thừng và rời khỏi căn cứ bí mật của FBI.

***

「──Bất ngờ đến thế sao?」

Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau. Tiếp nối hôm qua, Utae lại mang cơm hộp đến cho tôi. Vì đã tháo nẹp nên tôi cứ đinh ninh chuyện cơm hộp cũng kết thúc, nên khi thấy cô ấy, tôi không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.

「Nếu đột ngột dừng làm cơm hộp, lỡ Taketo-kun không có gì ăn trưa thì sao?」

Utae nói vẻ ngượng ngùng rồi nhìn quanh lớp học.

「Hôm nay mình ăn ở đâu đây?」

「Để xem nào──」

Giữa câu nói, Ritsu ngồi bên cạnh đứng dậy. Cậu ấy cứ thế lẳng lặng bước đi, rời khỏi lớp một cách tự nhiên đến lạ. Chẳng kịp gọi lại tiếng nào. Hôm nay tôi cũng chưa nói chuyện với cậu ấy. Có muốn bắt chuyện cũng không thể vì bầu không khí không cho phép.

Thấy tôi im lặng, Utae hỏi như thúc giục: 「Lại ra sân giữa nhé?」

「Đúng rồi. Cũng chẳng còn chỗ nào khác──」

Nói đến đó, tôi vội vàng đổi lời.

「H-Hôm nay lên sân thượng đi!」

「Sao thế?」

「Chắc là sân thượng cảnh sẽ đẹp hơn đấy!」

「Cũng phải nhỉ. Vậy mình lên sân thượng đi.」

...Nếu ra sân giữa, chắc chắn Narukara-san đang tập kèn clarinet. Tôi bây giờ không có tâm trạng để chủ động lại gần cô ấy.

Chúng tôi lên sân thượng, ngồi xuống ghế dài, vừa ngắm nhìn thị trấn dưới chân núi vừa bắt đầu ăn cơm hộp. Xung quanh cũng lác đác vài học sinh đang ăn trưa giống chúng tôi, tạo nên chút không khí náo nhiệt.

「Taketo-kun... Tớ làm cơm hộp phiền cậu à?」

Bất chợt, Utae lầm bầm vẻ suy tư.

「Sao lại thế?」

「Tại vì, nãy giờ mặt cậu cứ tối sầm lại.」

「...Xin lỗi. Gần đây có nhiều chuyện quá. Không phải tại Utae đâu.」

「Vậy à... Nếu cậu thấy được thì cứ tâm sự với tớ nhé?」

Utae nhìn thẳng vào mắt tôi bằng đôi mắt lấp lánh ấy.

「Kh-Không có gì đâu, cậu không cần bận tâm thế đâu mà.」

Tôi buột miệng nói lắp bắp một cách kỳ lạ. Utae thấy tôi như vậy thì mỉm cười hỏi: 「Nè, sau giờ học hôm nay cậu rảnh không?」

「Tớ không có kế hoạch gì đặc biệt...」

「Thật ra là, hôm nay Ritsu-kun bận việc liên quan đến toán học nên không thể dạy hát được. Vì thế tớ tự học, nhưng bài tập được giao thì làm buổi tối cũng kịp. Nên là, ừm, nếu Taketo-kun rảnh thì đi chơi với tớ được không, tớ sẽ vui lắm...」

──Hả? C-Cái này chẳng lẽ là... Lời mời h-hẹn hò!?

「...Không được à?」

Utae đang chờ câu trả lời, vẻ thăm dò thái độ của tôi.

B... Bảo tôi phải làm sao đây!? Bảo tôi phải trả lời thế nào đây!? Mà đúng hơn là, nhận được lời mời thế này thì phải trả lời sao cho phải!!

Thấy tôi bối rối không nói nên lời, Utae vội vàng mở miệng.

「Taketo-kun chắc cũng bận nhiều việc, nếu không được thì cứ từ chối cũng được mà! Với lại tớ đúng là ích kỷ thật, tự nhiên rảnh rỗi lại muốn người ta đi chơi cùng...」

「──Kh-Không sao đâu mà!」

「...Hả?」

「T-Tớ hoàn toàn rảnh rỗi mà! Mấy việc lặt vặt tớ cũng giải quyết xong hôm qua rồi, cái điện thoại bị tịch thu trong bài kiểm tra cũng chẳng cần nữa, chắc chắn tớ còn rảnh hơn Utae nhiều!!」

「Cảm ơn cậu. Tớ vui lắm. Nhưng mà không cần điện thoại... có ổn không vậy?」

「Cái điện thoại cũ tớ để ở nhà bố mẹ, chép dữ liệu từ đó sang thì hầu hết danh bạ vẫn còn nên không sao đâu. Chỉ có điều tiền mua điện thoại mới hơi đau ví chút thôi.」

「Vậy à. Tin nhắn hay ảnh trong điện thoại đều là kỷ niệm đẹp mà, nhiều người muốn giữ lại lắm.」

Những bức ảnh... kỷ niệm. Tôi cố sức gạt đi những hình ảnh vừa định hiện lên trong đầu.

「Trong cái điện thoại bị tịch thu trong bài kiểm tra, không có dữ liệu quan trọng nào sao?」

「...Không có đâu. Nên là thôi, kệ bài kiểm tra đi.」

Tôi cầm lấy hộp cơm của Utae, bắt đầu lùa cơm vào miệng thật mạnh.

***

Ngồi xuống chiếc ghế dài trước trạm xe buýt, tôi đút tay vào túi quần kiểm tra xem có ví không đến mấy lần. Vì sổ tay học sinh đã trở thành tiền điện tử trả trước nên trong Học viện Inspiration không cần tiền mặt. Rời khỏi học viện mà vẫn mặc đồng phục thì tôi rất hay quên ví.

Utae bảo sẽ thay đồ thường rồi mới đến nên chắc sẽ mất thêm chút thời gian. Tôi cố tình mặc nguyên đồng phục đến nên đang thừa thời gian. Tại sao lại không mặc đồ thường ấy hả──.

「Utae chắc quen nhìn mấy gã đàn ông ngầu hơn tôi nhiều rồi...」

Utae dễ thương cấp độ thần tượng mà. Chẳng những đàn ông ngầu, mà chắc cô ấy quen nhìn những gã ăn mặc sành điệu gấp mấy chục lần tôi rồi. Cái dũng khí để mặc đồ thường đi chơi với đối tượng như thế... tôi không có!

「Mình thiết lập nhân vật là kẻ hơi lười biếng, mặc đồ thường cũng được nhưng cứ mặc đồng phục cho rồi. Mình thiết lập nhân vật là kẻ hơi lười biếng, mặc đồ thường cũng được nhưng──」

「Nếu vậy thì tớ muốn nhìn thấy Taketo-kun mặc đồ thường một chút đấy.」

Chẳng biết từ lúc nào Utae đã đến bên cạnh tôi, khẽ thì thầm.

「C-Cậu nghe thấy từ lúc nào thế!? Nghe thấy từ khúc nào thế!?」

「Chắc là từ khúc Taketo-kun là người hơi lười biếng.」

Vậy là nghe thấy gần hết từ đầu rồi còn gì!!

「Tớ không để ý quần áo đâu. Tớ chỉ muốn đi chơi với Taketo-kun thôi mà... nhé?」

Nói rồi Utae cười, cô ấy mặc một chiếc áo cut-out có bèo nhún phối với váy màu trầm, trên cổ đeo chiếc dây chuyền hình trái tim quen thuộc. Một cách phối đồ tuyệt diệu giữ nguyên vẻ dễ thương mà vẫn thanh lịch.

Không thể không thể không thể... Bộ dạng nào mà xứng với bộ đồ này chứ, tôi của hiện tại thì chịu thua. Hay nói đúng hơn là vấn đề có xứng với Utae hay không, tôi đã muốn hét lên "Không thể!" với chính mình rồi. Đi chơi với con gái, tùy người mà lại áp lực đến mức này sao...

「A, xe buýt đến rồi kìa.」

Chúng tôi lên xe buýt, đi vào giữa xe và định ngồi xuống một chỗ thích hợp.

「Utae ngồi phía cửa sổ đi.」

「Tớ ngồi đâu cũng được mà?」

「Giờ này chắc sẽ nhìn thấy hoàng hôn đấy.」

Nghe câu đó, Utae bỗng nhiên trầm mặt xuống.

「Sao thế? Cậu ghét ngồi cửa sổ à?」

「Taketo-kun quả nhiên là sành sỏi nhỉ.」

...Quả nhiên?

「Taketo-kun người lớn hơn tớ nhiều mà. Chắc cậu nhìn tớ chỉ như một đứa trẻ con thôi, và chắc cậu đã từng trải qua những mối tình người lớn với những người phụ nữ người lớn tuyệt vời hơn tớ nhiều rồi──」

「Không phải! Chuyện đó tuyệt đối không thể nào! Hay nói đúng hơn là chuyện có thể xảy ra đó vốn dĩ không thể xảy ra!!」

「Nhưng tiểu thuyết của Taketo-kun thì chuyện tình cảm của tớ không đáng xách dép cho cậu, tớ thỉnh thoảng cũng được con trai bắt chuyện nhưng vì chậm hiểu chuyện yêu đương nên toàn từ chối, vì thế, kinh nghiệm yêu đương nông cạn nên tớ cứ sợ sẽ bị Taketo-kun coi thường...」

「Tiểu thuyết của tớ là hoang tưởng! ...À không, là tưởng tượng mà!!」

「...Nói dối. Viết được tiểu thuyết như thế, chắc chắn là kinh nghiệm đầy mình.」

「Làm gì có chuyện đó chứ!!」

「Nhưng lúc nãy, cậu đã ga-lăng nhường chỗ cho tớ một cách rất tự nhiên vì cảnh đẹp mà.」

「Đó là vì hồi xưa đi xe buýt tớ chợt nghĩ thế thôi mà!!」

「...Ra vậy. Tớ thấy yên tâm hơn chút rồi. Cảm ơn cậu.」

Utae giãn cơ mặt ra, vui vẻ ngồi vào ghế bên cửa sổ.

Một lúc sau, ánh hoàng hôn đỏ rực hiện ra giữa những khe núi. Tôi cùng Utae ngắm nhìn ánh sáng ấm áp ấy.

──Nhắc mới nhớ, ngày xưa tôi đã từng đi xe buýt và ngắm hoàng hôn với ai đó như thế này. ──Đúng rồi. Là Narukara-san. Việc nhường ghế cửa sổ cho Utae là vì, khi đi chơi giải tỏa căng thẳng cho đại hội định hướng với Narukara-san, tôi đã hối hận vì không nhường ghế cửa sổ cho cô ấy.

「──Mình chơi ở đâu đây?」

Utae quay lại nhìn tôi với ánh hoàng hôn sau lưng. Tôi vội vàng hình dung ra khu phố thương mại dưới chân núi.

「...Ở đó hầu như không có cửa hàng mấy, chắc chỉ có karaoke là chơi được thôi nhỉ?」

「Nếu là thứ Bảy Chủ nhật thì có thời gian đi lên phố lớn, tiếc thật.」

「Cứ tưởng thi xong bài kiểm tra bình thường là được chơi rồi... tại cái bài kiểm tra tài năng mà thứ Bảy Chủ nhật cũng phải ôn thi.」

「Nhưng nhờ vậy mà tớ thân thiết hơn với Taketo-kun được một chút.」

「Ch-Chuyện đó──」

Utae đỏ mặt vì câu nói của chính mình, quay mặt đi chỗ khác. Rồi như để lấp liếm phát ngôn vừa rồi, cô ấy nói nhanh: 「Nhắc mới nhớ Taketo-kun, chuyện tiểu thuyết có ổn không?」

「...Tiểu thuyết?」

.................................................................................A! Hạn chót, là hôm nay!!

「Chết dở! Phải gọi điện cho biên tập viên!!」

Tôi hoảng hốt lục túi, rồi sững sờ nhớ ra điện thoại đã bị tịch thu.

...Quả này toi rồi. Toi hẳn rồi. Ngoài bài kiểm tra thường còn thêm bài kiểm tra tài năng, nên lượng bản thảo dự trữ gửi cho báo chắc đã cạn kiệt. Cứ đà này thì số báo phát hành ngày mai, truyện dài kỳ của tôi sẽ bị thủng một lỗ...

Gần đây có quá nhiều chuyện xảy ra nên tôi quên khuấy mất, nhưng giờ thì chuyện đã rồi.

「Không lẽ, sắp đến hạn chót rồi sao?」

Utae lo lắng hỏi.

「Nếu được thì dùng điện thoại của tớ này──Á!」

Ngay khoảnh khắc Utae định đưa điện thoại của cô ấy cho tôi, chiếc xe buýt đi vào khúc cua lớn và rung lắc mạnh. Mất thăng bằng, Utae ngã nhào vào người tôi. Cảm giác mềm mại của Utae truyền đến, hơi thở ngọt ngào phả vào ngực tôi.

...C-Cái tai nạn kiểu gì thế này!!

Gần đây có nhiều chuyện quá nên tôi thực sự mệt mỏi rồi. Chắc chắn Thần linh đã nhìn thấy điều đó, và ngay lúc này, Ngài đã ban cho tôi sự chữa lành. Đúng rồi. Việc không có điện thoại chắc chắn là ý muốn của Thần linh bảo tôi hãy rời xa tiểu thuyết một thời gian để giải tỏa. Hạn chót bản thảo thì kệ đi chứ. Tận hưởng cuộc sống học đường nhiều hơn nữa cũng được mà. Bởi vì, tôi đã cất công rời quê nhà để vào Học viện Inspiration này là vì mục đích đó cơ mà──.

「Utae, không sao chứ?」

Tôi giữ lấy vai Utae đang dựa vào mình, giúp cô ấy lấy lại tư thế.

「X-Xin lỗi! Tớ, tại xe buýt rung lắc đột ngột quá──」

「Không sao đâu. Còn chuyện hạn chót, nghĩ kỹ lại thì vẫn còn kịp. Tớ mới là người phải xin lỗi vì hoảng loạn quá.」

「Thật không? Nếu có chuyện gì cần nói với biên tập viên, cậu cứ dùng điện thoại của tớ nhé?」

「Cảm ơn cậu. Nhưng đây là trên xe buýt, đằng nào cũng không gọi điện được. Nếu có gì tớ sẽ dùng điện thoại công cộng ở ký túc xá.」

「Vậy à. May quá.」

Utae nhìn điện thoại của mình vẻ an tâm, rồi khẽ cất vào túi.

Xe buýt đi vào con đường kẹp giữa những hàng cây cao, nhưng đi được một lúc thì đến đoạn đường quang đãng, ánh hoàng hôn lại chiếu rọi vào trong xe.

「Đẹp quá. Taketo-kun, cảm ơn cậu thật nhiều vì đã nhường ghế cho tớ.」

Mắt Utae sáng lên, cô ấy nhìn chăm chú vào ánh hoàng hôn.

***

Đến thị trấn dưới chân núi, hai đứa đi hát karaoke. Tôi hát karaoke không giỏi lắm nên khi hát cùng người khác cũng hơi ngại, nhưng Utae đến Học viện Inspiration nhờ tài năng ca hát mà. Khi bắt đầu hát thì đẳng cấp khác hẳn tôi, nên ngược lại tôi cũng chẳng bận tâm về giọng hát của mình nữa.

「Taketo-kun hát nhiều loại nhỉ, cả ballad lẫn up-tempo.」

「Mà, trình độ cũng chẳng ra sao đâu.」

「Tớ ấy, chẳng hiểu sao giáo viên dạy hát chỉ dạy mỗi ballad... nên đến karaoke cũng toàn hát ballad thôi. Bạn bè ai cũng ngăn tớ khi tớ định hát nhạc sôi động... Nhưng hôm nay tớ sẽ noi gương Taketo-kun, khuấy động không khí lên mới được.」

「!? Khoan, cái đó──」

Tôi định ngăn Utae lại thì nhạc dạo của một bài hát cực mạnh từ nam ca sĩ bắt đầu vang lên. Không phải bài tôi chọn. Hoảng hốt nhìn Utae, cô ấy đang cầm micro, nhìn tôi bẽn lẽn.

「Bài tủ gần đây của tớ đấy. Nhưng tớ đổi tông cho hợp giọng mình rồi.」

Khoảnh khắc đó, một tần số cao khủng khiếp tấn công không gian, kính trong phòng bắt đầu nứt ra. Tôi vội bịt tai lại, nhưng âm thanh lọt vào trong một khoảnh khắc cũng đã gây sát thương đáng kể cho màng nhĩ.

Sức... sức phá hoại kinh hoàng...

「Dừng lại đi!! Chết người đấy!! Không đùa đâu, chết người thật đấy!!」

Tiếng hét tuyệt vọng của tôi cũng bị nhấn chìm thảm hại trước giọng ca mù âm nhạc siêu việt của Utae. Theo cao trào của bài hát, tần số cao càng tăng uy lực, kính trong phòng chỉ còn một bước nữa là nổ tung hay vỡ vụn, nói chung nhìn kiểu gì cũng sắp đến giới hạn rồi. Chỉ lấy tay bịt tai thì đã không còn ngăn được giọng của Utae nữa.

「──Ph-Phải rồi!!」

Tôi lao người ngã nhào về phía máy karaoke, mắt dán vào núm điều chỉnh âm lượng micro.

「Nhưng mà... nếu chỉnh volume thì sẽ nghe thấy tiếng hát nguyên bản trong một khoảnh khắc...」

Hay là chạy trốn khỏi phòng luôn cho rồi.

「♪☆♭∇〆◇▼¶△◇■☆□∇☆♭~~~♪」

Utae đang phát ra tần số cao siêu việt không giống tiếng người, nhưng vẫn tiếp tục hát với nụ cười rạng rỡ. Chắc hẳn cô ấy luôn cảm thấy thiếu thốn vì không được hát nhạc sôi động ở karaoke. Giờ đây, cô ấy đang lắc lư người hát bài nhạc mạnh đã lâu không hát, vẻ mặt thực sự rất sảng khoái.

...Bỏ mặc Utae đang hát với vẻ mặt hạnh phúc thế kia mà chạy trốn, sao mà làm được chứ...

Tất nhiên, tôi cũng không thể làm cái chuyện khiến cô ấy khóc bằng cách nói sự thật rằng cô ấy mù âm nhạc siêu việt với nhạc sôi động. Utae dễ thương và tính cách tốt bụng như thế... làm sao tôi nỡ làm cô ấy khóc được!!

「Cứ như thế này mà bao nhiêu thính giả vô tội đã gục ngã rồi nhỉ...」

Không biết có ai ngã thật chưa, nhưng nếu trải nghiệm giọng ca mù âm nhạc siêu việt này trong phòng kín thì chắc chắn sẽ ngã. Không ngã mới là kỳ tích. Bản thân tôi cũng sắp ngã rồi đây. Nhưng mà... không thể nhắc nhở Utae được!!

Tôi nguyền rủa sự yếu đuối của con tim mình, nín thở như thể hạ quyết tâm, chỉ còn biết cầu nguyện với Thần linh và vươn tay hết tốc lực vặn volume micro về số 0.

「──Á hự!!」

Trong một khoảnh khắc, tần số cao siêu việt đập thẳng vào tai... nhưng may mắn là màng nhĩ chưa bị rách.

「Mình... sống rồi.」

Utae vẫn đang vui vẻ hát tiếp, không hề nhận ra sự thay đổi của âm lượng micro.

Cơn khủng hoảng không thời gian mang tính cục bộ siêu cấp trong phòng karaoke cuối cùng cũng đã qua đi.

***

「Taketo-kun, hẹn gặp lại nhé. Lần sau mình đi chơi ở phố lớn nha.」

「Được thôi. Lúc đó tiện thể tớ cũng mua điện thoại mới, nhờ cậu nhé.」

「Cậu tính trốn bài kiểm tra kỹ lắm nhỉ. Gian ghê.」

「May là bị tịch thu điện thoại đấy. Trốn được thoải mái luôn.」

「Vậy à. Tớ ấy, cuốn sách đầu tiên tớ nhận được từ Taketo-kun...」

Utae nói đến đó thì dừng lại, quay người về phía tôi. Chúng tôi đang đứng ở chỗ vừa leo hết con dốc từ cổng vào học viện. Mái tóc mềm mại của Utae khẽ bay trong gió.

「Tớ nhất định sẽ lấy lại cuốn sách có chữ ký của Taketo-kun.」

「Utae...」

Utae nhìn tôi chăm chú. Tôi định cất tiếng gọi thì cô ấy mỉm cười 「Gặp lại sau nhé」 rồi bước về phía ký túc xá nữ. Tôi đứng đó nhìn theo cô ấy một lúc.

「Sách có chữ ký của mình... à.」

Tiểu thuyết của tôi tuy bị người đời đàm tiếu và bản thân tôi cũng có nhiều suy nghĩ, nhưng được người ta trân trọng như thế, thú thật tôi thấy rất vui. Nhưng, tôi bây giờ, bỏ qua chuyện tiểu thuyết sang một bên, tôi đang dần nảy sinh hảo cảm với Utae. Tôi bắt đầu trân trọng khoảng thời gian ở bên Utae đến mức không thể che giấu được nữa.

「Không ngờ... mình lại có loại tình cảm này với Utae, hoàn toàn không tưởng tượng nổi luôn.」

Bóng dáng Utae mà tôi dõi theo đã đi xa đến mức không thể xác nhận từ đây được nữa. Xung quanh trời đã tối, sân giữa trước mắt tràn ngập ánh đèn trang trí. Như bị ánh sáng đó hút lấy, tôi cứ thế đi qua sân giữa để về ký túc xá nam.

Lúc đó, tôi thấy một bóng người vạm vỡ đi ngược chiều ánh sáng bước tới.

「Hiệu trưởng Suiboku...」

Chắc thầy ấy cũng đang chuẩn bị về. Hiệu trưởng rung rung bộ râu trắng uy nghi, nhìn chằm chằm vào tôi.

「Taketo-kun, bài kiểm tra tài năng thế nào rồi?」

Hự... Em đang trốn đây ạ...

「Có không ít học sinh đang lên tiếng yêu cầu hủy bỏ bài kiểm tra đấy ạ.」

「Thì bị lấy mất đồ quan trọng mà lại. Bài kiểm tra lần này, quả nhiên là quá vô lý rồi ạ.」

「Ta cũng hiểu những ý kiến đó. Nhưng, các tiền bối của các em đã nhận chữ 『Nhẫn』 của ta và nghĩ ra bài kiểm tra tài năng này. Do đó, ta với tư cách là ủy ban kiểm tra, khẳng định bài kiểm tra này!!」

Hiệu trưởng nói bằng giọng từ đan điền, giơ mạnh cánh tay lên.

...Có cần phải khẳng định toàn lực đến thế không...

「Hiệu trưởng Suiboku, tại sao lại có bài kiểm tra thế này──」

「Người hướng dẫn các em là những thiên tài trong lĩnh vực đó. Hơn nữa, học viện này có những thiên tài ở đủ mọi lĩnh vực. Bài kiểm tra của Taketo-kun, thực sự là nội dung không thể đỗ được sao?」

「...Dạ?」

「Em cũng là học sinh của Học viện Inspiration. Do đó, bức tường cần phải vượt qua rồi sẽ xuất hiện thôi.」

Hiệu trưởng chỉ nói vậy rồi lại rảo bước về phía cổng ra học viện.

「Vẫn là người có cách nói chuyện như thiền vấn đáp nhỉ...」

Nhưng mà, chuyện bài kiểm tra tài năng thì sao cũng được rồi.

Tôi lấy lại tinh thần, tiếp tục bước đi trong sân giữa.

Đi được một đoạn, bất chợt tôi thấy một cái bóng nhô lên là lạ bên gốc cây. Vì nằm ngoài vùng ánh đèn nên nhìn không rõ, chắc là cỏ dại chất đống sau khi dọn vườn chăng. Nhưng có gì đó không đúng. So với đống cỏ thì cái bóng có hình thù kỳ quái. Tôi thử lại gần hơn một chút.

「──Oái, nó đang động đậy!」

Cái bóng khẽ nhấp nhô lên xuống rất nhẹ. Cứ như là đang thở vậy──.

「Mà khoan, là người à!!」

Nhờ mắt đã quen với bóng tối, tôi nhận ra cái bóng đó đang mặc đồng phục nữ sinh. Có vẻ người nhỏ nhắn, lại đang ngã gục co ro nên nhìn chỉ như một đống gì đó nhô lên. Nhìn kỹ thì, tóc của cô gái ấy dù trong bóng tối vẫn ánh lên sắc đỏ đặc trưng.

「──Narukara-san!?」

Cái bóng đó chính xác là Narukara-san. Tôi hoảng hốt chạy lại, hơi thở của cô ấy yếu ớt đến mức có thể gọi là thoi thóp.

「Tại sao lại ra nông nỗi này...」

Đảo mắt nhìn quanh, tôi thấy cây kèn clarinet rơi bên cạnh. Khoảnh khắc đó, tôi nhớ ra. Rằng cô ấy đã tập kèn clarinet mà không ăn uống tử tế bữa trưa. Rằng cô ấy dạo gần đây vẫn luôn tiếp tục cố gắng quá sức.

「Tại sao chứ... Làm đến mức này thì kỳ lạ quá rồi...」

Vừa nói, tôi vừa nhận ra sai lầm của mình. Narukara-san sẽ làm đến mức này. Cô ấy sẽ làm mà không nhận ra giới hạn của bản thân.

「Đáng lẽ mình phải biết chứ...」

Tại sao tôi lại không nhận ra. Chẳng phải là điều có thể dễ dàng đoán được sao. Nghĩ đến hành động gần đây của Narukara-san, chuyện này xảy ra là đương nhiên thôi mà.

Chẳng hiểu sao nước mắt cứ trào ra. Tôi cũng không rõ mình đang khóc vì điều gì. Chỉ là, tình huống hiện tại khiến tôi buồn không chịu nổi.

「Tại sao bọn mình lại cãi nhau nhỉ.」

Tôi hỏi Narukara-san vẫn đang nhắm nghiền mắt. Hơi thở mong manh khác xa với tiếng thở êm đềm khi ngủ. Lúc này, tôi biết đến thời gian để cảm thương cũng không được phí phạm.

Tôi cõng Narukara-san lên, vội vã hướng về ký túc xá nữ.

Nhờ bộ nẹp luyện tập Olympic hay do Narukara-san tiều tụy đi, sức nặng của cô ấy trên lưng và tay tôi nhẹ đến mức đáng thương.

「Bọn mình, đã lướt qua nhau hay cãi nhau bao nhiêu lần rồi nhỉ.」

Chuyện bị con gái ghét đơn phương vì tiểu thuyết khiêu dâm thì có, nhưng cãi nhau tử tế thì hầu như chưa bao giờ. Kinh nghiệm thân thiết với con gái tôi còn chẳng có mấy mà. Cãi nhau kiểu va chạm cảm xúc thì vốn dĩ tôi làm gì biết.

「Chuyện lạ nhỉ. Narukara-san trông cũng đâu phải kiểu người hay cãi nhau đâu.」

Đến học viện này được một thời gian rồi, nhưng toàn là những chuyện chưa từng trải qua khiến tôi vẫn còn bối rối. Bối rối quá mức đến nỗi có những lúc tôi chẳng hiểu gì cả.

「Nhưng mà, tớ học được một điều rồi.」

Tôi chỉ ngoái đầu ra sau, nhìn mái tóc đỏ màu ấm áp của Narukara-san.

「──Á, khoan! Quên kèn clarinet ở sân giữa rồi!!」

Tôi đã đến gần ký túc xá nữ rồi. Giờ mà quay lại lấy thì thà đưa Narukara-san về trước đã. Nghĩ vậy, tôi định đi tiếp thì──.

「Không... Fukune... Clarinet...」

Tiếng rên rỉ của Narukara-san vang lên. Cô ấy tỉnh rồi sao?

「Sao thế? Clarinet thì lát tớ đi lấy sau, giờ về ký túc xá nữ đã.」

「Ký túc xá nữ...? Ngươi, lại xâm nhập... Không được... Mọi người sẽ bị ăn thịt mất... Phải bảo vệ...」

Narukara-san vẫn đang được cõng bỗng vòng tay qua cổ tôi. Cơ thể áp sát vào, cảm giác từ bộ ngực nhỏ nhắn của cô ấy ép mạnh vào lưng tôi.

「S-Sao thế!? Narukara-san!?」

Vừa nói, tim tôi như muốn nhảy ra ngoài vì sự việc đột ngột. Có vẻ cô ấy đang mê sảng, giọng tôi không lọt vào tai cô ấy, cánh tay cô ấy càng siết chặt hơn nữa...................................................

──Cho-Choke sleeper hold (Đòn khóa cổ)!?

Tôi bị Narukara-san khóa chặt động mạch cảnh một cách hoàn hảo, ý thức xa dần...

「Ặc... khụ... Give, give up (Xin thua)...」

Narukara-san vừa rên rỉ 「Fukune, sẽ bảo vệ mọi người... không để bị ăn thịt đâu」, vừa tiếp tục siết chặt đòn Choke sleeper hold toàn lực bằng cánh tay mảnh khảnh tiều tụy một cách đầy can trường.

Nguy to... cứ đà này tôi cũng mất ý thức, thành tai nạn kép mất...

「Narukara-zan... Tôi không ăn thịt... không ai bị ăn thịt đâu nên dừng lại đi...」

Dù bị siết cổ nhưng tôi cố gắng không dừng bước, và ngay trước khi ý thức tắt lịm, tôi cũng lết được đến ký túc xá nữ.

「Bác bảo vệ ơi! Cứu cháu vớiii!!」

Nhờ bác bảo vệ gỡ đòn khóa cổ ra, tôi mới giữ được cái mạng nhỏ. Sau đó tôi giải thích sự tình với bác bảo vệ, rồi cõng Narukara-san về phòng cô ấy.

Căn phòng của cô ấy lần đầu tôi thấy được sắp xếp gọn gàng, chỉ có vài bản nhạc và mấy bức tranh là vứt bừa bãi. Chắc là do dạo này bận rộn quá.

Đặt Narukara-san lên giường xong, tôi quay lại sân giữa lấy cây kèn clarinet. Gửi nó cho bác bảo vệ nhờ đặt vào phòng Narukara-san, tôi được biết cô y tế vẫn còn ở lại trường đã khám cho cô ấy. Không có gì đáng lo ngại, nhưng sẽ cho cô ấy nghỉ ngơi ngày mai.

...Nhưng chắc là cô ấy vẫn sẽ tập kèn trong phòng thôi nhỉ.

Nghĩ vậy, tôi bất giác mỉm cười. Dù chính cái tính cách đó là nguyên nhân khiến cô ấy gục ngã, nhưng cười lúc này có vẻ hơi thiếu nghiêm túc.

Tôi chạy đi như để xóa tan nụ cười đó, hướng về phía bụi cây gần ký túc xá nữ. Bụi cây gần lỗ thông hơi. Chắc là, thứ đó vẫn còn ở đấy.

「──Tìm thấy rồi!」

Tôi cầm lấy thứ lấm lem bùn đất đó, vừa chống lại lực của lò xo vừa đeo vào toàn thân.

──Đúng vậy. Đây là, bộ nẹp luyện tập Olympic.

「Nhờ nghỉ ngơi một chút mà mấy cái lò xo này cảm giác nhẹ hơn hẳn.」

Tôi vận động toàn thân để kiểm tra tình trạng cơ thể. Chưa đến mức chỉ cảm thấy như sức cản không khí, nhưng bây giờ thì dù đeo nẹp tôi cũng có thể vận động nhẹ nhàng được.

Tôi ngước nhìn lên ký túc xá nữ, khẽ thì thầm.

「Cùng cố gắng nhé. Tuy có nhiều lúc muốn chạy trốn, nhưng tớ cũng sẽ noi gương Narukara-san, thử đối đầu trực diện xem sao. Rồi nếu tớ đỗ bài kiểm tra tài năng... mong cậu hãy làm hòa với tớ.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!