Lời bạt (Lần thứ 8)
Hồi còn nhỏ, tôi ghét nhất là phải chia tay với những câu chuyện. Đến giờ tôi vẫn không thích điều đó. Vốn dĩ đối với tôi, khởi nguồn của hoạt động sáng tác có lẽ nằm ở việc vọng tưởng về phần tiếp theo của những câu chuyện đã kết thúc.
Theo ý nghĩa đó, có lẽ tôi là kẻ không thể kết thúc một câu chuyện một cách dứt khoát được.
Tôi lại bắt đầu bằng việc nói về bản thân rồi. Đã lâu không gặp, tôi là Sakai đây.
Kể từ tập 7 đến nay đã mười tháng trôi qua, một khoảng thời gian trống không chỉ đơn giản là "lâu không gặp" mà là "vô cùng xa cách", tôi thành thật xin lỗi. (Không phải tôi lười biếng đâu, xin hãy tin tôi!)
Chắc hẳn có những bạn đọc tóm tắt hay mục lục rồi đoán ra điều gì đó và lật ngay ra phần lời bạt này. Vì những độc giả đó, tôi sẽ không nói chi tiết ở đây, nhưng câu chuyện mang tên "Gan lợn thì phải nấu chín" này sẽ tạm khép lại ở tập 8.
Thật sự cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng tôi đến tận đây.
Tuy nhiên, nói là "tạm khép lại" nghe cứ như bị mắc miếng thịt xá xíu vào răng hàm vậy. Thú thật là, khép lại không có nghĩa là hết. Tôi dự định sẽ còn một cuốn cuối cùng nữa.
Tiêu đề là: "Gan lợn thì phải nấu chín (Lần thứ n)".
Chữ "n" ở đây là một số tự nhiên bất kỳ (1, 2, 3,...). Đây là cách diễn đạt thường dùng trong khoa học và trên internet. Nội dung thế nào thì xin để các bạn tự tưởng tượng. Chỉ là, vì n=8 đã xuất hiện dưới dạng sách rồi, nên các bạn cứ coi như n sẽ nhận giá trị từ 9 trở lên nhé.
Những bạn đã đọc xong phần chính truyện có lẽ sẽ nghĩ "Còn tiếp nữa sao?". Liệu có bị coi là vẽ rắn thêm chân không nhỉ. Nhưng vì tôi có thứ muốn viết, và may mắn là được cho phép viết, nên tôi dự định sẽ gửi đến các bạn vào khoảng đầu năm sau.
Nếu bạn nào có hứng thú thì tôi sẽ rất vui nếu các bạn cầm nó trên tay.
Đây sẽ là cuốn sách mà một người ngại nói lời chia tay như tôi xin phép được thêm vào với tâm thế là tập cuối cùng của series.
Thực ra, "Gan lợn thì phải nấu chín" vào thời điểm dự thi Giải thưởng Tiểu thuyết Dengeki, đã được viết với ý định kết thúc ngay ở tập 1. Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng chính vì thế mà dòng cuối cùng, ngay từ giai đoạn bản thảo dự thi, vẫn luôn là câu nói của Sanon-san: "Cậu không quay lại sao?".
Tôi tin rằng câu chuyện dù có kể xong thì cũng không bao giờ biến mất.
Cuối cùng là một chút kiến thức bên lề. Về màu của gáy sách, vì được bảo là có thể chọn màu tùy thích, nên tôi đã yêu cầu màu của một vật phẩm trong tác phẩm. Đó là màu gì thì các bạn đọc truyện sẽ hiểu ngay thôi.
...Nhắc mới nhớ, tôi quên viết một điều quan trọng. Tuy hơi muộn nhưng tôi xin ghi lại ở đây.
Câu chuyện này là hư cấu. Không liên quan gì đến các cá nhân, tổ chức có thật.
Một lần nữa, xin gửi lời cảm ơn chân thành đến những người liên quan và các bạn độc giả.
Nếu được, xin hãy đồng hành cùng tôi thêm một cuốn nữa.
Tháng 9 năm 2023
Sakai Takuma
0 Bình luận