"Khụ! Khụ khụ! Khục!"
Ngay khi ý thức thức tỉnh, tôi vội nén dòng dịch vị đang trào ngược bằng những tiếng ho khan. Đầu óc rối bời như vừa bị dao băm vát, tôi đưa tay ôm lấy cổ họng đang đau nhức nhối như bị dây thừng siết chặt. Và chính khoảnh khắc đó, đầu ngón tay tôi chạm vào một thứ lồi ra. Thứ mà người ta thường gọi là yết hầu.
"Cái... gì thế này."
Vừa thốt ra lời, tôi đã tự giật mình bởi chính giọng nói của mình. Nó quá đỗi xa lạ. Trước cảm giác khác biệt khó tả, tôi khẽ xoa nhẹ cái yết hầu đó. Một sự lạ lẫm pha lẫn cảm giác déjà vu.
"Đàn ông...?"
Lúc này tôi mới cúi đầu nhìn xuống và nhận ra cơ thể mình. Bắp chân và cánh tay thon gọn trước kia giờ đã to khỏe rõ rệt, và đôi gò bồng đảo trên ngực cũng biến mất không dấu vết. Giữa hai chân bị bó chặt trong chiếc quần jean là một sự vướng víu đầy nhạy cảm.
"…Mình quay lại rồi sao?"
Tôi lấy chiếc điện thoại nhét trong túi quần ra, soi bóng mình vào màn hình đen. Mái tóc ngắn bù xù và ánh mắt có chút sắc sảo. Một diện mạo khá dữ dằn nhưng chung quy vẫn chỉ là một thằng nhóc chưa sạch mùi sữa. Khuôn mặt mà tôi đã từng từ bỏ hy vọng sẽ gặp lại.
"Mẹ kiếp! Quay lại rồi! Thật sự quay lại rồi!"
Niềm vui sướng trào dâng khiến tôi gào thét điên cuồng như một con khỉ đang động đực. Biết là trông thật khó coi nhưng biết làm sao được, cái trò đánh cược mà ngay cả kẻ thực hiện là tôi cũng nghĩ xác suất thành công bằng không, lại thành công rực rỡ đến thế này.
Sau một hồi làm loạn, tôi lấy lại bình tĩnh và nhìn quanh. Tôi đang đứng ở hành lang một tòa chung cư cũ kỹ phảng phất mùi hương quen thuộc.
Phải mất một lúc ngó nghiêng tôi mới nhận ra đây là tòa chung cư nơi tôi từng sống khi còn là đàn ông. Quay đầu lại, tôi thấy tấm biển trước cửa đề số "Phòng 707", con số mà tôi vẫn nhớ như in.
Đúng rồi, chính là nhà tôi. Ngay cả cái hộc nhận sữa dưới cửa cũng giống hệt như trong trí nhớ.
"…"
Tôi nuốt nước bọt và tiến lại gần cửa. Với bàn tay run rẩy, tôi mở nắp khóa điện tử và nhấn phím. '1982'. Năm phát hành album Thriller của Michael Jackson.
Nỗi lo sợ về việc sai mật khẩu tan biến ngay lập tức khi tiếng điện tử giòn giã vang lên báo hiệu cửa đã mở.
Tôi mở toang cửa, qua lối vào là khung cảnh phòng khách thân thuộc hiện ra. Cái TV đời cũ có núm vặn kia, hóa ra vẫn còn dùng à. Đó là cảm nghĩ đầu tiên của tôi.
"Ai đấy ạ?"
Cảm giác như đang dạo bước trong một giấc mơ. Giữa lúc tôi đang đứng lặng vì xúc động, một giọng nữ vang lên. Tôi định bước tiếp nhưng đôi chân bỗng khựng lại ngay tư thế đó.
Một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ, giọng nói mà tôi đã khao khát được nghe lại một lần nữa khiến tâm trí tôi tê liệt.
"…Anh trai?"
"Suyeon à!"
Tôi gọi tên đứa em gái duy nhất của mình khi thấy nó ló đầu ra sau bức tường, rồi lao tới ôm chặt lấy nó. Lồng ngực tôi căng tràn niềm hạnh phúc. Khuôn mặt mà trước đây tôi từng thấy ghét cay ghét đắng, giờ sau 17 năm gặp lại chỉ thấy vui sướng khôn cùng, tôi vò mạnh mái đầu của nó.
Dù đã rất lâu mới gặp lại nhưng tôi không khó để nhận ra nó. Sống mũi cao vừa phải và đôi mắt tròn giống mẹ y hệt như những gì tôi còn nhớ. Tuy có phần nữ tính hơn trước nhưng vẫn là khuôn mặt kiểu "cún con" ngây thơ không đổi.
Thế nhưng, trái ngược với tôi đang ngập tràn hạnh phúc, khuôn mặt em gái tôi lại cứng đờ vì một cú sốc nào đó. Đôi mắt mở to như vừa thấy thứ không nên thấy. Những chiếc móng tay được trang trí cầu kỳ bởi đủ loại phụ kiện đang chạm khẽ vào má tôi.
"A-Anh trai? Sao anh lại...?"
"Sao? Anh thì làm sao? Hay là vì thích anh quá nên mới thế?"
"Nhưng mà... anh đã chết từ 3 năm trước rồi mà."
"Hả?"
Câu nói đó khiến tôi cứng đờ. Đứa em gái nhẹ nhàng đẩy tôi ra và chậm rãi mở lời.
"Anh không nhớ sao? 3 năm trước, anh đột ngột ngất xỉu vì hội chứng động mạch vành cấp mà."
"C-Cái gì... chuyện đó là thật sao?"
"Thật mà! Đám tang cũng đã qua lâu lắm rồi..."
"…Còn bố mẹ thì sao?"
Cú sốc vì mình đã là người chết chỉ thoáng qua. Tôi chợt nhận ra ngôi nhà yên tĩnh một cách bất thường nên hỏi.
Nhưng em gái tôi im lặng. "Bố mẹ đi vắng à?", tôi hỏi lại, nó ngập ngừng một lúc rồi lắc đầu. Tôi định hỏi đi đâu, nhưng biểu cảm u sầu đó đã đập tan chút hy vọng ít ỏi của tôi.
"Năm kia bố mẹ đều mất rồi. Vì tai nạn giao thông..."
"Thằng khốn nào đã—"
"Là do bố uống rượu rồi lái xe nên gây tai nạn."
"…"
…Mẹ kiếp, không còn gì để nói.
"…Trước tiên anh cứ vào nhà đi?"
=
Theo lời mời của em gái, tôi cởi giày bước vào phòng khách. Đôi mắt tôi vô thức đảo quanh. Vẫn là chiếc sofa và TV cũ nát nằm chình ình ở chỗ cũ, bàn ăn và bức ảnh hồi nhỏ của tôi treo trên tường. Tấm ảnh tôi thắt đai võ Taekwondo và tung cú đấm chính diện.
Dù 17 năm đã trôi qua nhưng ký ức dường như vẫn chưa hề bị mài mòn. Tôi vô thức đối chiếu khung cảnh trong trí nhớ với hiện thực trước mắt. Vẫn là mùi hương quen thuộc nhưng cảnh vật đã có chút thay đổi. Ví dụ như mấy chậu cây cảnh mà bố tôi thích chăm sóc giờ chẳng thấy đâu nữa.
Một lần nữa cảm nhận được sự trống vắng ở nơi đó. Trước khi nỗi buồn ập đến, tôi vội mở lời.
"Thời gian qua... em sống thế nào?"
"Thì cũng bình thường thôi ạ."
"Còn trường lớp thì sao?"
"Em bỏ học lâu rồi, đi làm cũng được một thời gian."
"…Vậy sao."
Em gái tôi nói về việc bỏ học với khuôn mặt buồn bã. Tôi định chất vấn nhưng rồi thôi. Một kẻ ngoài cuộc đã biến mất bấy lâu như tôi mà còn can thiệp thì thật thảm hại. Chắc chắn em nó cũng có lý do bất đắc dĩ.
"Em làm công việc gì?"
"Thì... làm BJ (Streamer)."
"BJ? Thật sao? Em stream về cái gì?"
"Chỉ là stream game bình thường thôi ạ."
Vừa tiếp tục cuộc trò chuyện, tôi vừa lục lọi mọi ngóc ngách trong nhà như thể đang về thăm nhà mẹ đẻ. Tôi mở kệ tủ dưới TV, ngó vào tủ lạnh xem có gì, rồi mở cửa phòng ngủ chính. Hơi lạnh lẽo tỏa ra từ bên trong khiến tôi im lặng giây lát. Em gái đứng sau lưng tôi cũng vậy.
Tôi lẳng lặng đóng cửa và hướng về căn phòng khác. Phòng của tôi... phòng của tôi và em gái.
"Hì hì, nói ra thì hơi kỳ nhưng lúc anh mới biến mất, em cũng thấy hơi vui. Vì cuối cùng em cũng được dùng căn phòng này một mình."
"Này cái con nhỏ này?"
"Nhưng mà... cảm giác cô đơn vẫn lớn hơn nhiều. Ngày xưa anh em mình cãi nhau suốt, nhưng khi anh biến mất thật sự, em thấy trống vắng lắm."
"…Anh xin lỗi."
Mất đi cả bố mẹ - chỗ dựa duy nhất, chắc nó đã vất vả lắm. Tôi cúi đầu để giấu đi những giọt nước mắt chực trào. Chưa thấy đủ, tôi siết chặt nắm đấm đến mức bật máu. Nắm đấm run bần bật.
Ngay cả em gái - người vất vả nhất - còn không khóc, thì hạng người như tôi lấy tư cách gì mà khóc. Tôi cố nuốt ngược những giọt nước mắt có lẽ đã rỉ ra vào trong.
"Anh không cần thấy có lỗi đâu. Đó đâu phải lỗi của anh."
"…Ừ."
"Nào, nào, mau mở cửa đi. Để em dẫn anh đi xem nhà tiếp."
Tôi im lặng mở cửa. Đập vào mắt tôi đầu tiên đúng là đống thiết bị livestream lắp quanh bàn học. Có vẻ quy mô livestream cũng khá lớn vì camera hay đèn chiếu sáng đều trông rất đắt tiền.
Trong căn phòng vẫn còn vương hơi ấm này, dấu vết của tôi gần như đã biến mất. Bàn phím và chuột đã thay mới, thứ duy nhất còn lại là hình bóng tôi trong bức ảnh gia đình đặt ở góc bàn.
Tôi ngẩn ngơ nhìn bức ảnh một lúc, rồi đưa tay phủi lớp bụi bám trên mặt bàn. Đột nhiên, tay tôi chạm vào một thứ gì đó mềm nhũn.
"Hửm?"
"Ơ, ơ, cái, cái đó!"
"Cái này... là gì đây?"
"Không có gì đâu anh mau bỏ xuống đi!"
Một thứ màu hồng, sần sùi và thon dài, mô phỏng hình dạng bộ phận sinh dục nam khiến tôi đứng hình. Em gái tôi lập tức lao tới giật phăng thứ đó —— chiếc dildo —— khỏi tay tôi.
…Ừ thì, có chút bàng hoàng nhưng không phải là không thể hiểu được. 3 năm đã trôi qua, em gái tôi cũng đã là người trưởng thành rồi. Nó đâu có phạm tội, người lớn tự do tận hưởng đời sống tình dục thì ai nói gì được.
Có điều tại sao thứ này lại đặt ngay trước camera thế này... Gạt bỏ thắc mắc đó sang bên, tôi tiếp tục mở tủ quần áo.
"…Đây là cái gì?"
"À... thì, chỉ là mấy bộ em mặc để tự chụp ảnh chơi thôi."
"Tự chụp á?"
"…Vâng, một mình thôi."
Cánh cửa tủ mở ra để lộ vô số quần áo. Đúng là con gái thực thụ có khác, so với "tôi" trong giấc mơ thì đúng là một trời một vực.
Tuy nhiên, trong khi ngăn trên treo những bộ đồ casual bình thường, thì không hiểu sao ngăn dưới lại toàn là đồ cosplay. Nói chính xác hơn là những bộ đồ cực kỳ thiếu vải, hở hang và khiêu dâm mà chắc chắn chẳng ai dám mặc ra đường.
Những chiếc áo hở rốn là chuyện bình thường, còn có váy ngắn đến mức lộ cả đồ lót, và những chiếc quần lót lọt khe mỏng manh có cũng như không. Thậm chí có cả nịt ngực khoét lỗ ngay chính giữa. Khung cảnh trần trụi như đang ở trong shop người lớn khiến mặt tôi nóng bừng.
Trong lúc tôi vắng mặt, thời trang đã tiến hóa đến mức này rồi sao? Tôi hoang mang quay lại thì thấy mặt em gái cũng đã đỏ ửng như mặt mình.
…Ừ thì, bàng hoàng thật đấy nhưng không phải là sở thích không thể hiểu được. Bỏ qua việc là anh em, em gái tôi cũng thuộc diện xinh xắn mà. Việc nó mặc mấy bộ đồ sexy này rồi tự luyến với thân hình của mình cũng là chuyện thường tình. Tôi cũng từng trong thân xác phụ nữ ở giấc mơ nên cũng hiểu phần nào.
"Đ-Đúng rồi! Anh có muốn xem Bada (Bơ) không, Bada ấy?"
"Ồ, con bé đó vẫn còn sống à?"
"Nó còn chưa được 5 tuổi mà, dĩ nhiên là sống rồi! Bada ơi lại đây!"
Em gái tôi gọi lớn, ngay lập tức nghe thấy tiếng sủa vang dội từ đâu đó. Sau đó, một chú chó Poodle lông màu chocolate chạy thăng vào phòng, vừa chạy vừa thở hồng hộc. Đây là thú cưng duy nhất trong nhà tôi, đứa mà tôi đã bất chấp sự phản đối của bố để mang về nuôi nấng tận tình. Tôi khuỵu gối xuống chuẩn bị chào đón nó sau bao ngày xa cách.
"Ha ha, lâu rồi không gặp—"
Thế nhưng, con Bada lâu ngày gặp lại thậm chí chẳng thèm ngó ngàng đến tôi mà lao thẳng về phía em gái tôi.
Rồi nó rúc đầu vào giữa hai chân em gái tôi và hít hà liên tục. Chẳng biết có gì hay ho mà nó cứ tham lam liếm láp không ngừng. Chiếc quần Dolphin màu xanh quân đội của em gái tôi bắt đầu bị thấm đẫm nước dãi và dần chuyển sang màu xanh đậm.
"Ôi, ôi trời, sao con bé này lại thế này. Thôi nào, dừng lại đi. Đã bảo bây giờ không phải giờ livestream mà."
Em gái tôi xua tay can ngăn nhưng con Bada không dừng lại. Nó rúc hẳn vào giữa hai chân, vùi đầu vào vùng nhạy cảm của nó và hít ngửi hì hục.
Hành động đó trông có vẻ cực kỳ quen thuộc, khiến tôi phải ngậm chặt miệng lại. Không, tôi định ngậm miệng nhưng cái hàm tôi cứ há hốc ra như bị trật khớp. Khó khăn lắm mới được đoàn tụ với gia đình, tại sao tôi lại phải trưng ra bộ mặt ngu ngốc thế này.
…Ừ thì, nhìn rộng ra thì cũng không phải không thể hiểu—— Hiểu cái con khỉ ấy mẹ kiếp.
"Mẹ kiếp."
Vô thức thốt ra một câu chửi thề, ngay lập tức một họng súng lục đã chĩa thẳng vào thái dương tôi.
Tôi không nói một lời, cứ thế bóp cò.
1 Bình luận