Lời nói dối dịu dàng và em, người thoáng qua.
Lời kết [HẾT]
1 Bình luận - Độ dài: 2,006 từ - Cập nhật:
Kỳ thi giữa kỳ kết thúc, nhịp sống học đường quay lại quỹ đạo bình thường, nhưng cách mọi người đối xử với tôi vẫn chẳng có gì thay đổi.
Hễ tôi bước đi là họ né tránh, còn lúc ngồi tại chỗ thì những tiếng xì xầm bàn tán từ xa lại vang lên. Nội dung vẫn cứ lặp đi lặp lại đến mức phát chán.
Dù sự việc đã trôi qua khá lâu, sức nóng của chủ đề này vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Có lẽ nó sẽ còn dây dưa thêm một thời gian nữa.
Mà sau vụ đó, chuyện này cũng là lẽ đương nhiên thôi.
Tôi gục mặt xuống bàn. Chỉ cần nhớ lại thôi là mặt tôi đã nóng bừng như thiêu như đốt. Cảm giác mềm mại ấy cứ bám chặt lấy tâm trí, chẳng chịu rời đi.
Buổi tập trung toàn trường hai tuần trước.
Sau hành động đột ngột của chị ấy... mọi học sinh, kể cả tôi, đều rơi vào trạng thái hỗn loạn tột độ. Dù các giáo viên đã ra mặt nhưng tình hình vẫn không thể vãn hồi, buổi tập trung buộc phải kết thúc sớm. Tôi và chị bị gọi lên phòng hội đồng, ăn một trận mắng từ thầy giám thị. Về đến nhà, chị Reina giáo huấn tôi bằng chất giọng nghiêm túc đến đáng sợ rằng tôi đã làm quá tay, còn Ryou thì gọi điện dồn dập đòi một lời giải thích thỏa đáng.
Ngày hôm sau, đủ loại suy đoán bắt đầu lan truyền khắp trường.
Nào là chị rủ lòng thương hại tên bất lương tội nghiệp, nào là chị bị đe dọa sau lưng... toàn những lời lẽ tiêu cực. Ngay cả khi tuần thi bắt đầu, những lời đồn thổi ác ý vẫn không dứt. Chẳng biết có phải vì vậy không mà điểm trung bình toàn trường nghe đâu đã sụt giảm thê thảm.
Cứ thế, tôi trải qua những ngày tháng đúng nghĩa dành cho kẻ vừa gây ra một vụ náo động lớn.
Nhưng vì đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên tôi không quá bận tâm.
Hiện tại tôi đang đứng ở vị trí bạn trai của chị ấy, có lẽ vì thế mà những kẻ bắt nạt cảm thấy khó ra tay. Những vụ quấy rối như trước đây tạm thời biến mất. Ngay cả chị Reina, người tưởng chừng sẽ lao vào đấm tôi đầu tiên, cũng chỉ dừng lại ở việc lườm nguýt mỗi khi chạm mặt ngoài hành lang. Chắc hẳn chị ấy đã bị chị Akane nói gì đó để ngăn lại rồi.
Hơn nữa, vẫn còn những người luôn đứng về phía tôi.
Ryou hoàn toàn không đả động gì đến hành động kỳ quặc của tôi trong buổi tập trung. Cậu ta vẫn giữ thái độ thường ngày, chỉ trêu chọc pha chút trách móc kiểu: "Chị Yuunagi là mục tiêu thầm kín của tao mà...!" vì chuyện tôi hẹn hò với chị ấy.
Ngoài ra, dù vẫn giữ lập trường không liên hệ công khai, nhưng hễ nghe thấy bạn bè nói xấu tôi, cậu ta lại dùng tài ăn nói khéo léo để gián tiếp phủ nhận giúp.
Cả Fukamori nữa.
Vì chưa có dịp cảm ơn vụ những hình vẽ bậy trên bàn, tôi đã lựa lúc xung quanh vắng người để trực tiếp nói lời cảm ơn. Kết quả là cô nàng đòi một chai Nyanbosu làm thù lao. Sau khi nhận được, có vẻ trong mắt Fukamori, chúng tôi đã làm hòa? Cô ấy lại bắt đầu bắt chuyện với tôi về sở thích như trước.
Ban đầu tôi lo lắng việc dính dáng đến mình lúc này sẽ khiến cô ấy bị vạ lây, nhưng khi nghe câu trả lời đậm chất con nghiện: "Game quan trọng hơn ánh mắt người đời", tôi chẳng biết nói gì thêm, đành thành tâm nhận lấy lòng tốt đó.
Nhờ sự quan tâm của hai người họ mà tôi vẫn có thể tiếp tục đến trường mà không gục ngã trước những tin đồn ác ý.
Điều duy nhất khiến tôi trăn trở là...
Tiết học thứ tư kéo dài quá tiếng chuông báo, mãi mới bước vào giờ nghỉ trưa.
Tôi vội vàng lấy hộp cơm tự làm từ tối qua ra khỏi cặp rồi đứng dậy, nhưng không kịp. Một nam sinh ngồi phía hành lang gọi tên tôi với vẻ mặt sợ sệt.
"Ph... Fujishiro. Chị Yuunagi đang..."
Ngay cửa lớp đang mở, chị ấy đứng đó, tay cầm túi đựng cơm trưa.
Thấy tôi, chị mỉm cười rạng rỡ rồi vẫy tay nhẹ.
Sự xuất hiện của nhân vật trung tâm trong mọi cuộc bàn tán dĩ nhiên thu hút toàn bộ ánh nhìn của mọi người.
Thấy chị chẳng mảy may để tâm đến những đôi mắt xung quanh, tôi chỉ biết thở dài mệt mỏi.
Đúng như dự đoán, sân thượng không một bóng người.
"Hình như đây là lần đầu chị ăn trưa trên sân thượng đấy. Một ngày nắng đẹp thế này cảm giác thật dễ chịu nhỉ."
Chị bước về phía hàng rào như muốn ngắm nhìn toàn cảnh thành phố, thong dong nói.
"..."
"Hửm? Sao mặt em lại nghiêm trọng thế kia?"
"Chị này, chuyện cùng nhau ăn trưa thế này, mình dừng lại ở đây thôi được không?"
Khi tôi vừa thốt ra điều khó nói, vẻ mặt chị bỗng chùng xuống.
"Ra vậy... Tooya không muốn ăn cùng chị sao..."
"Chị thừa biết ý em mà, đừng có diễn lộ liễu như vậy nữa."
"Hì hì, bị lộ rồi à. Nhưng nếu nói vậy thì Tooya cũng hiểu tâm ý của chị mà, đúng không?"
Dĩ nhiên tôi hiểu. Chị muốn phô diễn sự thân thiết để đập tan những nghi ngờ của mọi người về mối quan hệ của chúng tôi.
Thế nhưng, khi điều đó dần trở thành sự thật, hình ảnh thanh khiết của chị chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Chỉ riêng việc cùng ăn trưa trong lớp ngày hôm qua thôi đã đủ để cả trường có thêm chủ đề bàn tán, trong đó không ít lời bày tỏ sự thất vọng về chị. Dù với uy tín bấy lâu nay, chị sẽ không bị cô lập như tôi, nhưng chắc chắn sức hút sẽ giảm sút so với trước.
Trên hết, tôi không thể chịu đựng được việc người mình trân trọng bị nói xấu. Nhất là khi nguyên nhân lại xuất phát từ tôi.
Tuy nhiên, dù tôi có giải thích thế nào, chị vẫn tỏ ra dửng dưng.
"Tooya lúc nào cũng lo nghĩ quá nhiều về chị. Mà thôi, cảm giác được yêu như vậy cũng khiến một người bạn gái như chị thấy hạnh phúc lắm."
"Chị lại lảng tránh rồi... em đang nghiêm túc đấy."
"Vậy thì với sự nghiêm túc đó, nếu em thấu hiểu tâm tư của chị thì chị sẽ còn vui hơn nữa."
"... Chị đáp trả kiểu đó thì gian lận quá."
"Chuyện chị muốn ở bên em càng nhiều càng tốt là thật lòng mà. Đừng bận tâm nữa, cứ đường đường chính chính mà thể hiện thôi!"
Đường đường chính chính gì chứ, cái này vượt mức chơi trội luôn rồi... em nghĩ chị nên tiết chế lại chút đi.
Nhưng đó chính là cách nhanh nhất để công khai mối quan hệ của tụi mình. ...À, hay chị lại biểu lộ tình cảm trước mặt mọi người lần nữa nha?
Hả!?
Chị ghé sát mặt vào tôi, đặt ngón trỏ lên đôi môi hồng hào rồi cười tinh quái.
Dù biết mình đang bị trêu chọc, nhưng ký ức cực kỳ xấu hổ kia lại ùa về khiến tôi không thốt nên lời. Quả nhiên trong mấy vụ tranh luận, chị ấy vẫn cao tay hơn tôi một bậc.
Thấy tôi im lặng vì ngượng ngùng, chị khẽ bật cười một tiếng rồi nói:
Vốn dĩ với một người được đánh giá quá cao như chị, môi trường hiện tại mới đúng đắn. ...Chị ngán tận cổ cảnh phải tự lừa dối bản thân rồi bị mấy tin đồn nhảm nhí xoay như chong chóng rồi.
Chị mỉm cười, ánh mắt thoáng chút đượm buồn.
Nghe những lời đó, tôi chợt nhớ đến một chuyện rồi đưa mắt nhìn về phương Bắc.
Từ đây, tầm nhìn bị che khuất bởi ngôi trường cũ đang bắt đầu tu sửa, không thể thấy được cánh rừng trên núi.
Kể từ sau buổi tập trung toàn trường, không còn ai nhắc đến cái tên Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ nữa.
Khi chuỗi sự việc xoay quanh chị ấy đã lắng xuống, điều tiếp theo tôi cân nhắc chính là cách xử lý bức tượng thiếu nữ cầu nguyện – nguồn cơn tạo ra Hư Tượng.
Sau khi bàn bạc với chị, chúng tôi quyết định cứ để nó như vậy.
Đáng lẽ phải có biện pháp xử lý để phòng hờ hiện tượng kỳ quái tái diễn, nhưng nghe chị giải thích, tôi đã thay đổi ý định.
Chắc Tooya và mọi người không nhìn thấy, nhưng trước khi tan biến, bản thể kia của chị đã mỉm cười rất dịu dàng. Cứ như thể cô ấy vừa hoàn thành sứ mệnh và cảm thấy nhẹ nhõm vậy.
Chị nghĩ cô ấy chính là phiên bản tương lai của chị nếu chọn một con đường khác. Có lẽ cô ấy xuất hiện để cảnh báo cho chị thấy hậu quả của việc cứ mãi che giấu lòng mình.
Tất nhiên đó chỉ là suy đoán thôi. Nếu không có em, chắc giờ chị vẫn đang chìm trong cô độc. Nhưng đồng thời, chị cũng tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu sự việc lần này không tới.
Tôi hiểu ý chị, bản thân tôi cũng có những suy nghĩ tương tự.
Hư Tượng đã dùng đến sức mạnh phi nhân loại để giải quyết các lời thỉnh cầu, nhưng giờ ngẫm lại, tôi thấy cách đó hơi vòng vo. Thay vì đi gỡ rối từng nỗi lo riêng lẻ, nó hoàn toàn có thể dùng sức mạnh đó tẩy não và thao túng lòng người cho nhanh. Nếu bảo làm vậy là đi ngược lại lời cầu nguyện của chị, việc nó sử dụng sức mạnh hèn hạ ngay từ đầu đã là một sự mâu thuẫn rồi.
Vốn dĩ nếu đúng như tâm nguyện, sự xuất hiện của Hư Tượng đã là điều bất thường. Chính chị mới là người muốn trở thành một sự tồn tại hoàn hảo như lời đồn, nên việc tạo ra một kẻ giả mạo chẳng khác nào gậy ông đập lưng ông.
Thế nhưng Hư Tượng đã thực sự xuất hiện và cố chấp giải quyết mọi chuyện theo ý muốn của người thỉnh cầu. Cứ như thể nó đang trình diễn vai trò của một Bách Tướng Bách Giải Thanh Ất Nữ vậy.
Giờ đây khi Hư Tượng đã biến mất, chẳng còn cách nào để biết được sự thật.
Dù tất cả chỉ dừng lại ở mức phỏng đoán, nhưng có một sự thật hiển nhiên: nếu không có bức tượng thiếu nữ cầu nguyện, hẳn đến giờ chị vẫn phải chôn giấu tâm tư giấu kín, trải qua những ngày tháng bi kịch với mớ thỉnh cầu không dứt.
Vì lẽ đó, chúng tôi quyết định giữ lại bức tượng như một điểm tựa tinh thần cho những người đang gặp khó khăn. Nếu sau này có ai đó gặp rắc rối vì hiện tượng kỳ quái, cả hai sẽ cùng nhau giúp đỡ họ.
Chị hướng ánh mắt dịu dàng về phía tôi, bồi thêm một câu:
Với lại, chị thích một Tooya thật sự chứ không phải qua tin đồn nhảm nhí.
Chị mỉm cười bẽn lẽn, vẻ mặt đầy thẹn thùng.
------HẾT------
1 Bình luận