Chương 325-End

Chương 380: Ngày biệt ly

Chương 380: Ngày biệt ly

Sau khi tuyên bố xong thời gian hành động trước mặt đám người Lữ Đoàn, Urushiha Ri ngước mắt quét qua khuôn mặt bọn họ, cuối cùng tầm mắt hắn dừng lại trên người Hạ Bình Trú một giây.

Hạ Bình Trú nhận ra ánh mắt của hắn, ngẩng đầu lên, mặt không cảm xúc nhìn lại hắn, ánh mắt của đoàn trưởng vĩnh viễn u tối như vậy, khiến người ta không rõ hắn đang suy nghĩ điều gì.

Urushiha Ri cúi thấp đầu, tiện tay để lại một lá bài Poker trong ly rượu trên quầy bar. Sau đó thân hình hắn liền hóa thành một mảng lông quạ, rào rào tản ra.

Mà lúc này, ngoại trừ Bạch Tham Lang đang ở bên cạnh Niên Thú Đại Quân, trong quán rượu ngầm dưới đáy cửa hàng đồ cổ Lão Ô này còn lại mười người khác của Lữ Đoàn.

Đoàn trưởng vừa đi, Hạ Bình Trú liền ngồi trên ghế sô pha, kiên nhẫn dạy Ayase Origami chơi mấy trò chơi điện thoại cơ bản nhất. Thiếu nữ kimono từ nhỏ đến lớn chưa từng tiếp xúc với đồ điện tử gì này, đến cả trò Rắn săn mồi đơn giản nhất cũng chơi không hiểu.

Trên màn hình, đầu con rắn nhỏ màu xanh cứ đâm vào tường.

Mỗi lần Rắn săn mồi sắp đâm vào tường, Ayase Origami sẽ theo bản năng từ trong ống tay áo bay ra một trang giấy che màn hình lại, chắn trước đầu con Rắn săn mồi, Hạ Bình Trú nhìn mà ngẩn tò te, thầm nghĩ cô thế này không phải là bịt tai trộm chuông sao?

Hạ Bình Trú thỉnh thoảng ngước mắt, dùng khóe mắt liếc nhìn số 6 của Lữ Đoàn “Cuồng Thương” Andrew và số 11 của Lữ Đoàn “Tiểu Tử Máy Slot” Anluns.

Hai thành viên này đều là người hưởng lợi từ trận chiến Tương Đình, chẳng qua Hạ Bình Trú vẫn chưa được kiến thức thực lực hiện tại của bọn họ.

Trong kho báu của Tương Đình, Andrew nhận được một viên đạn được đúc từ máu rồng có uy lực cực cao.

Còn Anluns thì nhận được một món bảo vật tên là “Găng Tay Con Bạc”, có thể thay đổi vận khí của hắn, để hắn tự do điều khiển điểm số quay ra từ máy Slot (máy đánh bạc).

Hạ Bình Trú rất tò mò, Anluns có thể tự do kiểm soát máy Slot thực chiến sẽ mạnh đến mức nào.

Đến nay cậu chỉ thấy một lần máy Slot liên tục quay ra ba hình giống nhau, lúc đó ở trận chiến Tương Đình, Anluns dùng máy Slot quay ra ba cái “Bom”, nổ tung “Tháp Babylon” của đội Vương Đình thành cặn bã, thực lực có thể thấy được một phần.

Lúc này, bỗng có người phá vỡ sự tĩnh lặng trong quán bar.

“Nhắc mới nhớ, sao lần nào đoàn trưởng cũng đi vội vàng thế?” Đồng Tử Trúc ngồi xuống quầy bar, tò mò hỏi, “Tôi nhập đoàn đến giờ còn chưa gặp hắn được mấy lần, hiếm khi có khuôn mặt đẹp trai như thế, không cho người ta nhìn à?”

“Đoàn trưởng nói những chuyện còn lại để tôi giải thích là được rồi.” Hacker đầu cũng không ngẩng hỏi, “Cô có ý kiến gì sao?”

“Có ý kiến, đoàn trưởng không nên tăng cường tình cảm với đoàn viên sao? Lần nào cũng vứt chúng ta lại rồi chạy.” Đồng Tử Trúc nhàn nhạt nói.

Hacker trả lời, “Dù sao đoàn trưởng cũng không giống tình thánh mèo nhỏ đi khắp nơi tìm mẹ. Hắn bận lắm, mặc dù tôi cũng không biết đang bận cái gì.”

“Cậu gọi tôi một câu mẹ nữa thử xem.” Đồng Tử Trúc mỉm cười nói, trong tay đã niết lên chiếc mặt nạ hồ ly hư ảo.

“Mẹ… gọi thì sao nào?”

Huyết Duệ cợt nhả nói, bỗng đặt ly rượu xuống quầy bar, sáp lại gần say khướt ôm lấy vai Đồng Tử Trúc, áp mặt lại gần cổ cô. Sau đó giống như ma cà rồng kiểm tra chất lượng máu của con người vậy, hít sâu một hơi hơi thở nơi cổ cô.

Đồng Tử Trúc toàn thân run lên, lỗ chân lông giãn ra, khí thế kiêu ngạo ban đầu lập tức biến mất tăm.

Cô nhìn ra được Huyết Duệ đã say rồi, thế là tặc lưỡi, “Làm ơn đi, bị một người phụ nữ một trăm tuổi gọi là mẹ đúng là một trải nghiệm hoàn toàn mới.”

Huyết Duệ tựa đầu lên vai Đồng Tử Trúc, uống một ngụm rượu, sau đó nghiêng mặt, “Người mới, đến uống rượu với tôi đi, từ lúc vào đoàn tôi vẫn chưa nói chuyện nhiều với cô đâu.”

Jack the Ripper không nóng không lạnh châm chọc một câu: “Hai người nhập đoàn tìm người các cô đúng là nên bàn luận tâm đắc một chút, thêm một Bạch Tham Lang và một con mèo nữa là có thể gom đủ một bàn mạt chược rồi.”

“Nhập đoàn tìm người thì làm sao? Tôi thấy trong đoàn chỉ có mấy kẻ tìm người chúng tôi là đánh nhau giỏi nhất, cô nói có đúng không, em gái Tiểu Đồng.” Huyết Duệ lơ đễnh nói, nhếch khóe miệng nghiêng đầu, lại rót cho mình một ly rượu.

“Đừng lôi tôi vào, tôi không giỏi đánh nhau.” Đồng Tử Trúc thở dài, nhẹ nhàng đẩy Huyết Duệ trên vai ra, sau đó cầm ly rượu lên, uống cùng cô ta một ly.

“Nói đi cũng phải nói lại, người mới, cô tìm được Tô Dĩnh kia chưa?” Hạ Bình Trú bỗng hỏi một câu.

Đồng Tử Trúc im lặng một lúc, hung hăng dốc một ngụm rượu vào họng, “Coi như tìm được rồi đi.”

Hạ Bình Trú nhướng mày.

“Tìm được thế nào?” Cậu hỏi.

“Tôi nhờ nhóc con Hacker giúp, mất một khoảng thời gian, cơ bản biết bà ấy là ai rồi.” Đồng Tử Trúc khẽ nói, “Buồn cười là… bà ấy lại là con gái của người nhận nuôi tôi.”

“Người nhận nuôi cô?”

“Đúng, một người đàn ông nói dối mình tên là ‘Kha Vệ’, thực ra ông ấy họ Tô, tên là ‘Tô Vệ’.” Đồng Tử Trúc thấp giọng nói, “Lúc đó Tô Dĩnh khi tôi còn nhỏ, đã bỏ đi một mạch, gửi gắm tôi cho người đàn ông đó, cũng không nói người đàn ông đó và bà ấy có quan hệ gì.”

Cô ngừng lại: “Mỗi lần tôi nói mình muốn gặp Tô Dĩnh, người đàn ông đó đều kín miệng không nói. Ông ấy cũng không chịu nói mình và Tô Dĩnh có quan hệ gì, lúc đó tôi còn tưởng ông ấy là người xấu gì đó, sau đó liền bỏ nhà đi bụi. Về sau lúc quay lại, tôi đã không tìm thấy người đàn ông đó nữa rồi… Cho đến tận bây giờ, nhờ sự giúp đỡ của nhóc con Hacker tôi mới biết, hóa ra ông ấy là cha của Tô Dĩnh, cũng chính là ông ngoại của tôi.”

Hạ Bình Trú bỗng sững người.

Lúc này cậu mới biết, hóa ra Tô Dĩnh năm xưa sau khi nhận nuôi Đồng Tử Trúc, không phải là bỏ mặc Đồng Tử Trúc, mà là chuyển giao Đồng Tử Trúc cho Tô Vệ chăm sóc, chẳng qua Đồng Tử Trúc tự mình lựa chọn bỏ nhà đi bụi.

Có điều với tính cách của Tô Vệ, cho dù Đồng Tử Trúc bỏ nhà đi bụi, chắc hẳn cũng đang âm thầm sắp xếp cuộc sống cho cô. Giống như ông ấy âm thầm bảo vệ Tô Tử Mạch vậy.

Cũng may người nhà họ Cố sẽ không tham gia vào sự kiện Niên Thú lần này, Tô Vệ cũng đã hoàn toàn nghỉ hưu rồi, nếu không Đồng Tử Trúc nếu gặp Tô Vệ trên chiến trường, có khi bắt đầu hoài nghi nhân sinh mất, Hạ Bình Trú nhấp một ngụm nước cam, thầm nghĩ.

Cậu đang suy nghĩ, Hacker ở phía xa nhìn điện thoại, mở miệng nói:

“Sợ các người không hiểu tình hình, tôi bổ sung thuyết minh một chút, đoàn trưởng nhận được tin của Bạch Tham Lang, ngày 24 tháng 8, cũng chính là ba ngày sau, Niên Thú Đại Quân sẽ khai chiến với Hồ Liệp ở Hải Phàm Thành, lúc đó chúng ta chính thức bắt đầu hành động.”

Cậu ta dừng lại: “Mặc dù Hồ Liệp khả năng cao biết chúng ta đã đến rồi, tai mắt của bọn họ trong thành phố rất nhiều. Nhưng trong ba ngày này các người tốt nhất vẫn nên cố gắng đừng đánh rắn động cỏ, khiêm tốn một chút.”

Nói rồi Hacker quay đầu đi, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Tiểu Tử Máy Slot đang đứng dựa lưng vào quầy bar.

Chỉ thấy Anluns lúc này đang trò chuyện với Rukawa Chiba, hai người nói về mối quan hệ giữa cờ bạc và tâm lý học.

Anluns cho rằng một nhà tâm lý học xuất sắc cũng có tiềm chất trở thành một con bạc xuất sắc, tương tự, một con bạc xuất sắc cũng có thể trở thành một nhà tâm lý học, cho nên bảo Rukawa Chiba chơi bài Poker với hắn, nói không chừng sẽ rất hứng thú.

Rukawa Chiba thì nói hắn khác, hắn ngồi trên sòng bạc chỉ nhịn không được muốn giải phẫu não của người khác ra thôi.

“Nghe thấy lời tôi nói không, Tiểu Tử Máy Slot?” Hacker hỏi.

Nghe thấy lời của Hacker, Anluns lúc này mới quay đầu chạm mắt với cậu ta.

“Nhóc con, cậu nhìn tôi làm gì?” Anluns xách ly rượu nhấp một ngụm rượu vang, mỉm cười hỏi, “Tôi giống loại người sẽ đánh rắn động cỏ sao?”

“Cũng không biết lần trước ở Tokyo, là ai đã làm nổ tung quán rượu ngầm của cả một băng đảng xã hội đen, còn lên cả tin tức quốc tế, hại chúng ta lộ tung tích.” Robert gãi gãi cái đầu hộp máy móc.

Anluns dang tay trên quầy bar, không để ý cười cười, “Đó thuần túy là do máy Slot rút thăm không đúng lắm, hơn nữa chúng ta có lần hành động nào là không ngửa bài đâu?”

“Là rút không đúng lắm, nếu máy Slot của cậu có thể trực tiếp tiễn cậu đi thì tốt rồi.” Jack the Ripper dựa vào một góc khác của quầy bar, vừa mài dao vừa nói.

Anluns quay đầu nhìn cô.

Hắn dang tay, thu lại nụ cười nói, “Em gái đồ tể, có thể đừng thù địch với tôi lớn như vậy không?”

Jack the Ripper nói, “Thế à? Vậy lần sau trực tiếp chém cậu, cậu muốn kiểu cắt nào?”

“Gà luộc chặt.” Đồng Tử Trúc bỗng nói.

“Ý kiến hay.” Jack the Ripper phụ họa nói.

“Hô, sao đến cả người mới cũng bắt đầu bắt nạt tôi rồi?” Anluns nhún vai, uống cạn rượu trong ly.

Đồng Tử Trúc lườm bọn họ một cái: “Tôi nói là bữa trưa tôi muốn ăn gà luộc chặt, hiếm khi về Trung Quốc, đương nhiên phải ăn chút đặc sản bản địa… Ở bên Na Uy ăn uống làm tôi khó chịu chết đi được.”

“Hơ… hơ hơ…” Huyết Duệ ôm bụng cười khanh khách, điểm cười của người phụ nữ này luôn rất kỳ lạ.

“Tiểu thư ma cà rồng, cho ly rượu.” Lúc này, Andrew đẩy một cái ly rỗng từ trên quầy bar về phía Huyết Duệ, giọng nói trầm thấp vang lên.

“Andrew, cậu dạo này có phải hơi tiều tụy quá mức rồi không? Vẫn đang nghĩ chuyện Lam Đa Đa à?”

Huyết Duệ rót đầy rượu, đẩy ly rượu trả lại cho Andrew, quay đầu nhìn gã một cái.

“Có sao?” Andrew vuốt đám râu ria lởm chởm trên mặt, còng lưng uống rượu. Gã hít sâu một hơi, từ trong áo khoác bò móc ra một chiếc khuyên tai màu xanh lam, trong đồng tử lóe lên hung quang, “Tôi bây giờ khỏe lắm, chưa bao giờ khỏe như thế này, cứ nghĩ đến việc sắp có thể làm thịt Chu Cửu Nha, tâm trạng liền vui vẻ đến mức một giây cũng không đợi được.”

Nói xong, gã giơ bàn tay run rẩy lên, uống cạn rượu trong ly, yết hầu nhấp nhô lên xuống.

Huyết Duệ chống cằm, lơ đễnh hỏi, “Nhắc mới nhớ, lúc đó cậu chẳng phải dùng máu rồng còn lại chế tạo một viên đạn, hình như gọi là ‘Long Tẫn’ thì phải, viên đạn đó còn không?”

Máu Cổ Long bọn họ lấy được từ kho báu của Kình Trung Tương Đình, một phần được Huyết Duệ hấp thu, làm phụ liệu cường hóa bản thân, giúp cô nhanh chóng đột phá ngưỡng cửa cấp Thiên Tai, mà một phần khác thì bị Andrew làm thành một viên đạn đặc biệt.

“Đương nhiên vẫn còn, viên đạn đó chính là để dành cho tên tạp chủng kia.” Andrew khàn giọng nói, sắc mặt u ám lau khóe miệng.

“Vậy thì tốt.” Huyết Duệ khẽ nói, “Em gái Lam Đa Đa thấy có người quan tâm cô ấy như vậy, chắc chắn rất vui, thật không biết tôi chết rồi ai sẽ quan tâm tôi đây.”

Nói rồi, cô nhếch khóe miệng nâng ly rượu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn lên trần nhà.

“Không hổ là bà già sống lâu theo đuổi tình yêu, bỗng nhiên lại bắt đầu sầu não rồi.” Hacker mặt không cảm xúc, “Chắc chắn lại đang nhớ anh trai 1001 của bà ta rồi, phiên dịch một chút chính là: ‘A nếu tôi chết, anh trai 1001 của tôi có đến tìm tôi không, anh ấy có ôm thi thể tôi khóc lóc thảm thiết không’, haha, đàn bà đúng là hèn.”

Huyết Duệ dường như lười phủ nhận, chỉ một tay ôm vai nhấp một ngụm rượu vang.

Hạ Bình Trú bỗng quay đầu nhìn Huyết Duệ một cái, “Đợi gặp được 1001, cô định làm gì?”

Huyết Duệ ngẫm nghĩ, chống cằm nói, “Đi theo anh ấy… hoặc là, đưa anh ấy đi.”

“Nếu anh ta không đưa cô đi, cũng không đi theo cô thì sao?” Hạ Bình Trú hỏi tiếp.

“Ừm… vậy tôi có hóa thành tro cũng phải bám lấy anh ấy.” Huyết Duệ nhếch khóe miệng, “Cái mạng này của tôi là do anh ấy cho, sống đến tuổi này cũng đã đủ rồi. Khó khăn lắm mới gặp được anh ấy, sao có thể để anh ấy chạy thoát khỏi trước mặt tôi lần nữa?”

“Giả sử thực sự bị anh ta chạy thoát thì sao?”

“Cái này tôi lại chưa nghĩ tới… nhưng nếu thực sự bị anh ấy chạy thoát, tôi đoán chắc cũng chẳng còn sức mà tìm anh ấy nữa.” Huyết Duệ nói, cợt nhả nhìn Ayase Origami một cái, lại nhìn Hạ Bình Trú, “Đến lúc đó dứt khoát nhận mệnh, quay về tranh giành con mèo nhỏ hiểu lòng người của chúng ta với đại tiểu thư vậy, dù sao cũng chẳng có việc gì làm.”

Nghe vậy, thiếu nữ kimono bỗng ngẩng đầu lên, không nóng không lạnh liếc mắt, chạm phải ánh mắt của cô ta.

“Sao? Không dám cạnh tranh công bằng với tôi?” Huyết Duệ đầy vẻ trêu tức nhìn cô.

“Mèo nhỏ, là của một mình tôi.” Ayase Origami gần như nói từng chữ một.

“Chỉ có lúc này mới lôi cái tính trẻ con của cô ra, không hổ là đại tiểu thư loli kimono mới 14 tuổi của chúng ta, người già một trăm tuổi như tôi mới lười tranh giành một nhóc con với cô.” Huyết Duệ hai tay ôm má, cười tủm tỉm nói, “Yên tâm, tôi đùa thôi mà… Nếu 1001 lại chạy mất một lần nữa, vậy thì tôi sẽ lại tìm anh ấy một lần nữa, như vậy cũng khá tốt, ít nhất còn có chút hy vọng.”

Hạ Bình Trú uống một ngụm nước cam, sau đó nói với 1001 trong đầu, “Theresa đã nói nhiều thế rồi, anh không có chút phản ứng nào, cứ cứng đầu giả chết?”

1001 im lặng rất lâu rất lâu, bỗng nói, “Cậu muốn tôi có phản ứng gì?”

“Để người ta nhớ thương anh hơn một trăm năm, vì anh mà hồn xiêu phách lạc, anh nghe thấy những lời này mà thờ ơ sao?” Hạ Bình Trú nói trong lòng, “Có điều cô ta cũng chẳng phải người tốt gì cho cam.”

“Tôi chỉ cứu cô ta một mạng.” 1001 nói, “Tiện thể đặt cho cô ta một cái tên, tôi cho rằng tôi chẳng làm chuyện gì quá phận cả.”

“Đừng có bào chữa cho mình nữa.”

“Hơn nữa… lúc đó tôi bị mất trí nhớ, cũng chẳng khác gì một đứa trẻ mấy tuổi.” Giọng nói của 1001 truyền đến từ trong đầu, vẫn không nóng không lạnh.

“Ồ, theo cách nói này của anh, vậy anh bây giờ chẳng phải là ông cụ trăm tuổi rồi sao?” Hạ Bình Trú hỏi trong lòng, “Ông cụ bà cụ các người cũng xứng đôi đấy chứ.”

1001 nhàn nhạt nói: “Cậu muốn gọi tôi như vậy cũng được, nhưng đợi nhân cách của chúng ta dung hợp, tất cả những lời châm chọc của cậu đối với tôi đều sẽ quay lại trên người cậu.”

Bỗng nhiên, một giọng người thanh lãnh trên ghế sô pha chen vào cuộc đối thoại của bọn họ, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hạ Bình Trú.

“Mèo nhỏ, đang ngẩn người gì thế?” Ayase Origami hỏi.

Hạ Bình Trú đầu cũng không quay lại hỏi, “Sao lần nào tôi mất tập trung, cô cũng tóm được tôi thế?”

“Bởi vì rất dễ đoán.” Ayase Origami nói.

“Ồ.”

“Chụp ảnh.” Ayase Origami thấp giọng nói, bỗng đưa tay kéo tay áo Hạ Bình Trú một cái.

“Chụp ảnh?”

Hạ Bình Trú quay đầu nhìn cô, đôi mắt trống rỗng mà tráng lệ của thiếu nữ nhìn chằm chằm vào cậu không chớp mắt.

Hai người chạm mắt, bốn mắt nhìn nhau.

“Ừm, lần trước ở Lê Kinh chưa chụp.” Ayase Origami nói, “Vốn dĩ muốn chụp.”

“Được thôi.”

Ayase Origami từ trong ống tay áo kimono lấy điện thoại của mình ra, mở máy ảnh, chuyển sang chế độ camera trước.

Hạ Bình Trú nhìn ra được, mấy ngày nay cô dùng điện thoại ngày càng thành thạo rồi, trước đây đến cả mở chế độ máy ảnh thế nào cũng phải để cậu cầm tay chỉ việc dạy.

Ayase Origami ngước mắt, lẳng lặng nhìn khuôn mặt trắng nõn hiện lên trên màn hình điện thoại.

Hạ Bình Trú bỗng sáp lại gần ống kính, mặt gần như dán vào mặt cô, hai khuôn mặt trên điện thoại đều không có biểu cảm gì. Lúc này, cậu nhìn thoáng qua bàn tay kia không biết đang đặt ở đâu của thiếu nữ kimono. Sau đó nhẹ nhàng cầm lấy tay cô, tách ngón tay ra, để cô giơ ngón trỏ và ngón giữa lên.

“Làm gì thế?” Ayase Origami nhìn tay cậu, lại nhìn cậu.

“Tư thế chụp ảnh.” Hạ Bình Trú nói, “Cô nhìn đờ đẫn quá, giống như người máy vậy, tôi lần nào chụp ảnh cũng sẽ làm dấu chữ V (Yeah), tôi là cao thủ chụp ảnh.”

Ayase Origami khẽ cau mày, thần sắc lại rất nhanh giãn ra. Cô nhìn tay chữ V của mình, từ từ giơ lên quá đầu. Lúc này Hạ Bình Trú cũng làm dấu chữ V với ống kính.

“Tách” một tiếng, đèn flash điện thoại sáng lên, chiếu sáng khuôn mặt hai người trên ghế sô pha, ngay sau đó bức ảnh định hình trên màn hình.

“Để tôi xem nào.”

Hạ Bình Trú nhận lấy điện thoại của Ayase Origami, cúi đầu nhìn bức ảnh chụp được.

Thiếu nữ kimono trên ảnh mặt không cảm xúc làm dấu tay chữ V với ống kính, trên khuôn mặt nhỏ trắng nõn còn có chút mờ mịt; Hạ Bình Trú cũng làm dấu chữ V, cũng mặt không cảm xúc tương tự.

Thần sắc của hai người quả thực khiến người ta nghi ngờ bức ảnh này có phải do AI tạo ra hay không. Tuấn nam mỹ nữ, nhưng cảm giác “ngụy nhân” mười phần.

“Phụt——!”

Hạ Bình Trú còn chưa kịp mở miệng phàn nàn, cách đó không xa, Hacker đang ngồi trên quầy bar bỗng nhiên phun toẹt ngụm nước dừa vừa uống vào điện thoại, văng tung tóe đầy bàn.

Ayase Origami và Hạ Bình Trú gần như quay đầu lại cùng lúc, vô cảm nhìn chằm chằm vào hắn.

Hacker vội vàng lôi từ trong "cơ sở dữ liệu" ra một tờ khăn giấy, lau qua loa vệt nước dừa trên bàn.

"Nhìn tôi làm gì?" Hắn ho khan hai tiếng.

"Đừng có soi mói bọn tôi, được không?" Hạ Bình Trú hỏi, "Thằng nhóc ranh, ngươi không có cuộc sống riêng à?"

"Tôi cũng đâu có muốn cười, nhưng hai người chụp ảnh trông buồn cười lắm biết không? AI còn có tình cảm hơn hai người đấy, có cần tôi photoshop giúp không, để hai cái 'người giả' các người trông có chút cảm xúc của con người..." Hacker còn chưa nói hết câu, Ayase Origami đã dùng một trang giấy trắng tinh bịt miệng hắn lại.

Hắn hừ lạnh một tiếng bằng mũi, lâu dần cũng lười giãy giụa.

Hạ Bình Trú cúi đầu nhìn điện thoại của Ayase Origami, vô tình lướt về phía trước album ảnh, bỗng nhiên nhìn thấy một tấm hình. Đó là lúc còn ở Lê Kinh, Ayase Origami nhờ huấn luyện viên cá heo chụp giúp cô và cá heo một tấm ảnh chung.

Nhưng trong ảnh không có Hạ Bình Trú.

Lúc đó hắn đã đi rồi, chỉ còn lại thiếu nữ mặc kimono ngẩn ngơ đứng một mình trong ống kính, cô quay đầu nhìn quanh, lơ đễnh tìm kiếm bóng lưng hắn rời đi. Chú cá heo nhảy vọt lên từ mặt nước, bức ảnh dừng lại ở khoảnh khắc đó.

"Lần trước sao không gọi tôi lại." Hạ Bình Trú hỏi.

"Lần trước anh không đợi tôi đã đi rồi." Ayase Origami khẽ nói.

Hạ Bình Trú nhìn bức ảnh trên điện thoại, thu lại ánh mắt: "Lần sau đi thủy cung, tôi sẽ cùng cô chụp lại một tấm." Nói xong, hắn trả điện thoại cho Ayase Origami.

Ayase Origami gật đầu, cúi xuống nhìn bức ảnh hai người vừa chụp.

"So với tôi, cậu chỉ có hơn chứ không kém." Giọng nói của 1001 bỗng vang lên trong đầu.

Hạ Bình Trú hỏi trong lòng: "Cậu ám chỉ cái gì?"

"Ở khía cạnh khiến người khác nhớ thương ngươi." 1001 bình thản nói, "Rõ ràng biết bản thân sẽ phản bội lữ đoàn, mọi hành vi của cậu sẽ trở thành sự tổn thương."

"Sao cậu chắc chắn đến lúc đó cô ấy sẽ không đi theo ta?" Hạ Bình Trú hỏi, "Nếu cô ấy đi cùng tôi, thì những gì tôi làm đều có ý nghĩa. Tôi chỉ đang thu phục lòng người, đây là hành vi có mục đích."

"Tôi là hành động vô tình, không đê tiện như cậu."

"Một kẻ từng hủy diệt thế giới nói câu này nghe buồn cười thật đấy." Hạ Bình Trú đáp lại trong lòng.

Lúc này, Rukawa Chiba bỗng nhiên đi tới từ quầy bar, ngồi xuống bên cạnh Hạ Bình Trú, mỉm cười nói: "Náo nhiệt thật, nhớ lại hồi trước lứa đoàn viên chúng tôi tụ tập với nhau cũng điên rồ lắm."

"Bác sĩ." Hạ Bình Trú quay đầu nhìn gã, "Nhắc mới nhớ, tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh."

"Câu hỏi gì?" Rukawa Chiba bắt gặp ánh mắt của hắn.

Hạ Bình Trú suy nghĩ một chút: "Anh có thể khiến người bị năng lực hệ tinh thần khống chế trở lại bình thường không?"

"Theo lý thuyết là có thể." Rukawa Chiba nói, "Tôi tự tin... năng lực hệ tinh thần trên thế giới này chẳng mấy ai vượt qua được tôi."

Hạ Bình Trú gật đầu, thầm nghĩ tốt quá, vậy khi tấn công vào Cứu Thế Hội, nói không chừng có cơ hội để Rukawa Chiba giải trừ khống chế tinh thần trên người những đứa trẻ đó, như vậy có thể giảm bớt thương vong, tất nhiên, cũng chỉ là có cơ hội mà thôi.

Hắn biết mình không có cách nào xuyên không gian thời gian như 1001, cho nên người đã mất sẽ không quay lại, chết là chết, không có bất kỳ cơ hội nào cứu vãn, vì vậy hắn phải đủ cẩn trọng, lên kế hoạch đủ toàn diện.

Lúc này, Ayase Origami ngước mắt khỏi màn hình điện thoại, bỗng quay đầu nhìn thoáng qua Jack the Ripper (Enma Rin) đang ngồi trên ghế sofa.

"Sao thế?" Enma Rin hỏi.

"Jack, chụp ảnh." Ayase Origami nói.

"Tại sao phải chụp ảnh?" Enma Rin hỏi tiếp.

"Có thể là sợ cậu biến thành Lam Đa Đa, giữ lại chút ảnh làm kỷ niệm." Hacker nhàn nhạt nói.

Trong khoảnh khắc, không khí lướt qua một đường hồ quang, Yêu Đao của Enma Rin đã chém xuống, ngay lập tức cái bàn trước mặt Hacker bị chẻ làm đôi. Cùng lúc đó, Andrew ở quầy bar phía xa gọi ra Thiên Khu, sa sầm mặt mày xoay người lại, chĩa họng súng ngắm vào đầu Hacker.

"Được rồi, tuy tôi không nên lấy chuyện này ra đùa." Hacker giơ tay lên, làm động tác đầu hàng, "Nhưng các người cũng không cần hung dữ vậy chứ?"

Andrew đen mặt, thu súng ngắm lại, lạnh lùng nói như một con bò mộng miền Tây: "Không có lần sau đâu, nhóc con."

"Chụp ảnh." Ayase Origami nhìn Enma Rin, nói lại lần nữa.

Enma Rin vô cảm nhìn cô, chần chừ một lát: "Thôi được rồi, chụp với cô một tấm."

"Chụp ảnh sao không gọi tôi?"

Anluns vừa nói vừa sán lại gần, đứng phía sau ghế sofa, vừa uống rượu vừa nhìn vào màn hình điện thoại của Ayase Origami. Tên con bạc mặc vest này trước sau như một, luôn thích hóng hớt.

"Anh tránh ra." Thiếu nữ mặc kimono lạnh nhạt nói.

"Hơi tổn thương đấy, đại tiểu thư." Anluns cười híp mắt ôm ngực.

Huyết Duệ cũng sán lại, ngồi vào giữa ghế sofa, ôm lấy Ayase Origami và Hạ Bình Trú, nhìn vào màn hình điện thoại: "Còn tôi thì sao?"

Ayase Origami giơ điện thoại lên, Hạ Bình Trú đưa tay giúp cô chỉnh lại góc độ, cô ngây ngô ấn nút chụp, "tách" một tiếng, bức ảnh hiện lên trên màn hình.

Trong ảnh, Enma Rin khoanh tay đứng phía sau ghế sofa, liếc nhìn Anluns đầy chán ghét, Anluns nở nụ cười xảo quyệt như hồ ly, quay đầu nhìn chằm chằm Enma Rin. Hacker cũng kịp sán lại vào giây cuối cùng, nằm bò lên ghế sofa làm mặt quỷ. Rukawa Chiba ngồi ở mép ngoài cùng của ghế sofa, cười mà không nói.

Còn ở hậu cảnh, Andrew và Robert đang uống rượu tại quầy bar, cái đầu máy móc của Robert dù ở góc khuất nhất của bức ảnh cũng vô cùng nổi bật, Đồng Tử Trúc không kịp bước vào ống kính, chỉ làm dấu tay chữ "V", thò mỗi bàn tay phải vào khung hình.

Chụp ảnh xong, mọi người đều tản ra, quay lại quầy bar uống rượu.

Chỉ còn Hạ Bình Trú và Ayase Origami vẫn ngồi trên ghế sofa, chụm đầu vào nhau, lẳng lặng nhìn bức ảnh chung đó.

Bỗng nhiên, một trang giấy bay lên như tuyết rơi, che khuất hắn và Ayase Origami.

Hạ Bình Trú nhướng mày, ngẩng đầu lên nhìn trang giấy này.

Ngay khoảnh khắc vừa ngẩng đầu lên, hắn bỗng cảm nhận được trên má truyền đến một xúc cảm ấm áp. Rõ ràng xung quanh ồn ào náo nhiệt, nhưng cả thế giới dường như bỗng chốc tĩnh lặng trong giây lát.

Hạ Bình Trú hơi ngẩn ra.

Khi hoàn hồn, hắn mới nhận ra, thiếu nữ mặc kimono đã nhẹ nhàng dùng môi chạm vào má hắn.

"Đừng đi." Cô nói với giọng rất khẽ.

Hạ Bình Trú sững sờ.

Hắn đột nhiên hiểu ra, thực ra cô gái mặc kimono này cái gì cũng hiểu.

Bản thân đã ám chỉ với cô vô số lần rằng mình sắp rời đi, dù cô có ngây thơ đến đâu, chậm chạp đến đâu, cũng không thể không nghe hiểu ẩn ý trong lời nói của hắn. Đúng vậy... sao cô lại không biết chứ?

Đợi đến khi trang giấy che khuất gương mặt hai người rơi xuống, Hạ Bình Trú lặng lẽ cúi đầu, đôi mắt bị tóc mái rủ xuống che khuất.

Ngày 21 tháng 8, Hải Phàm Sơn.

Đêm nay, không biết vì sao hàng ngàn hàng vạn ác ma trong rừng đều ló đầu ra.

Những ác ma không có trí tuệ đều ẩn náu ở phần núi sâu của Hải Phàm Sơn, chỉ có một số ít tộc đàn ác ma có trí tuệ mới xứng đáng sinh sống trong khu rừng gần Linh Tâm Hồ này.

Cho nên những ác ma xuất hiện lúc này đa số đều là ác ma cấp cao, trong đó tộc đàn Mười Hai Con Giáp chiếm đa số.

Tại trung tâm khu rừng, Niên Thú Đại Quân thở ra một ngụm lửa, châm ngòi cho đống củi chất cao như núi kia, đống lửa trại lập tức bùng cháy dữ dội. Ngay sau đó, những ác ma lồng đèn giống như quân cờ domino bị đẩy ngã, từng chiếc từng chiếc một sáng lên, lắc lư tỏa ra ánh sáng ấm áp, chiếu sáng cả khu rừng.

Chẳng mấy chốc, cả khu rừng đèn đuốc sáng trưng, nhìn từ xa như một biển sao.

Những ác ma Thần Kê đứng trên cành cây, đồng thanh cất tiếng hát. Lúc này, bầy ác ma Linh Hầu trong rừng ló đầu ra, chúng leo trèo trên cành cây, dùng cánh tay dài chuyền những bầu rượu ngon và trái cây tươi thắm trong rừng.

Tộc đàn ác ma Thanh Xà phụ trách đón lấy rượu và trái cây do Linh Hầu ném xuống ở bên dưới, chia cho các ác ma trong rừng.

Bầy ác ma Hồng Mã thì phi nước đại từ xa tới, tung ra một dải cầu vồng rực rỡ giữa không trung, bay lên bầu trời đêm đen kịt như pháo hoa, lấp lánh rơi xuống, bao phủ lên đầu mỗi ác ma như mưa.

Đây là tiệc lửa trại mỗi năm một lần của Hải Phàm Sơn. Tiểu Niên Thú lúc này đang nằm yên lặng trên một cành cây, lạc lõng với những ác ma khác.

Nó lẳng lặng nhìn hàng vạn ác ma bận rộn đi lại, cũng chẳng biết chúng rốt cuộc đang bận rộn cái gì.

"Chán quá, ta muốn xem máu chảy thành sông." Tiểu Niên Thú ngáp một cái.

Nó nghiêng đầu bỗng nhiên nhớ tới, lần cuối cùng mình tham gia đại hội lửa trại đã là chuyện của mười năm trước rồi.

Lúc đó nó còn chưa hiểu chuyện, để chứng tỏ bản thân, đã tranh trước Đại Quân lao về phía đống củi, lấy hết sức bình sinh thổi nửa ngày trời, nhưng thổi thế nào cũng không ra lửa, bị các ác ma khác trong rừng cười nhạo một trận.

Cuối cùng còn bị Niên Thú Đại Quân dùng móng vuốt gạt sang một bên. Tiểu Niên Thú lúc đó nằm rạp trên mặt đất, tủi thân nhìn chỏm lửa trên đầu mình, thầm nghĩ sớm biết thế dùng ngọn lửa trên đầu châm đống lửa trại, như vậy sẽ không bị mất mặt rồi.

Khi Tiểu Niên Thú hoàn hồn, nó ngẩng đầu khỏi cành cây, nhìn Niên Thú Đại Quân đang đi về phía này. Con sư tử già nua khổng lồ chậm rãi bước tới, ngẩng đầu lên, ngưng mắt nhìn Tiểu Niên Thú trên cành cây.

"Lão cha, mấy ngày nữa là khai chiến với Hồ Liệp rồi, chúng ta buông lỏng thế này thực sự ổn sao?"

Tiểu Niên Thú nhìn ông, khó hiểu hỏi. Tuy nhiên Niên Thú Đại Quân không trả lời.

Ác ma Tý Thử (Chuột) đúng lúc lướt qua cây phong nằm ở vị trí hẻo lánh này, đi về phía đống lửa trại đang cháy, nghe thấy cuộc đối thoại của chúng.

"Đại hội lửa trại mỗi năm chỉ tổ chức một lần, bao nhiêu ác ma đều đang mong chờ đấy." Ác ma Tý Thử phẩy tay, nói, "Haizz... nếu hủy bỏ đại hội, thì làm tổn thương trái tim chúng biết bao?"

"Chẳng lẽ không thể hoãn lại sao? Đợi các người xử xong Hồ Liệp rồi nói." Tiểu Niên Thú tò mò hỏi.

Tuy miệng nói vậy, nhưng nó cảm thấy đợi đánh xong trận này, hoặc là Niên Thú Đại Quân băng hà, hoặc là Sinh Tiêu Đội ít nhất cũng mất đi một nửa quân số.

Hồ Liệp chắc chắn là phe cánh đứng đầu dưới Cứu Thế Hội, trong các tổ chức công khai của xã hội loài người không ai có thể so bì, chứ đừng nói đến đám ác ma bị đuổi lên núi này.

"Haizz, thằng nhóc con như ngươi thì hiểu cái gì, đi đi đi..."

Nói xong, ác ma Tý Thử lắc đầu thở dài, rồi ôm một quả trái cây lẻn về phía khu đất đang diễn ra tiệc tùng, để lại hai cha con Niên Thú ở riêng với nhau.

Tiểu Niên Thú cạn lời nhìn bóng lưng ác ma Tý Thử, sau đó lại cúi đầu nhìn Đại Quân.

"Xuống đây nói chuyện." Niên Thú Đại Quân mở miệng nói, giọng nói hùng hồn mà trầm thấp.

"Ồ, vậy con xuống đây."

Tiểu Niên Thú nhàn nhạt nói, đứng dậy từ trên cành cây xoay người nhảy xuống, cuốn theo một chiếc lá rụng đáp xuống đất.

Niên Thú Đại Quân im lặng đi về phía trước, Tiểu Niên Thú đi theo bên cạnh ông, phía sau là một mảnh ồn ào náo nhiệt, ác ma cả khu rừng đều đang cuồng hoan nơi đèn lửa sáng trưng, nó và Niên Thú Đại Quân lại càng lúc càng đi xa khỏi thế giới ồn ào đó.

Một lát sau, Niên Thú Đại Quân cuối cùng cũng hỏi ra câu hỏi mà Tiểu Niên Thú đã dự liệu từ lâu.

"Mười năm trước, trên con tàu đó con đã gặp thủ lĩnh hiện tại của Hồ Liệp – 'Lâm Tỉnh Sư', đúng không?" Niên Thú Đại Quân hỏi.

Tiểu Niên Thú im lặng một lát, nhìn thần sắc của Đại Quân, gật đầu: "Đúng, lúc đó trên tàu cô ấy đã giúp con."

Niên Thú Đại Quân trầm ngâm một lát: "Quả nhiên sao... vậy con có biết năm đó đã xảy ra chuyện gì không?"

"Cha tưởng con đã chết, xông vào Hải Phàm Thành đại náo một trận, Sinh Tiêu Đội và gia tộc Hồ Liệp đều chết không ít người." Tiểu Niên Thú suy nghĩ một chút, sau đó nói.

"Lúc đó ta lầm tưởng con đã bị bọn người trừ tà sát hại." Niên Thú Đại Quân trầm giọng nói, "Là ta quá xúc động... ta còn tưởng đứa trẻ nhà Hồ Liệp kia là người do bọn chúng sắp xếp, nhằm mục đích trừ khử con trên con tàu buôn lậu đó."

"Không sao đâu, dù sao có con hay không, các người cũng sẽ đánh nhau thôi. Cha kiêu ngạo biết bao... Lão cha, sao cha có thể cho phép bản thân cả đời chui rúc trong khu rừng này chứ? Người khác không hiểu cha, chẳng lẽ con còn không hiểu cha sao?" Tiểu Niên Thú hỏi.

Nó nói thật lòng.

Mặc dù dị năng cấp Hạn Chế sửa đổi lịch sử, khiến "sự bỏ nhà ra đi của Tiểu Niên Thú" trở thành ngòi nổ cho cuộc đại chiến mười một năm trước, nhưng cho dù Tiểu Niên Thú không xuất hiện, cuộc chiến tranh giữa người và ma đó khả năng cao vẫn sẽ xảy ra.

Cũng giống như cuộc chiến sắp bắt đầu mười năm sau này vậy, Niên Thú Đại Quân không còn thỏa mãn với việc sống tạm bợ trong núi sâu, để giành lại môi trường sống từ tay con người, ông đã chọn khai chiến với Hồ Liệp.

Niên Thú Đại Quân lắc đầu: "Kể đi, năm đó giữa con và Lâm Tỉnh Sư rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì..."

"Xảy ra chuyện gì à..."

Tiểu Niên Thú lẩm bẩm tự nói, ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm, hồi tưởng lại ký ức cuối cùng giữa nó và Lâm Tỉnh Sư mười năm trước.

Ngày 24 tháng 8 mười một năm trước, Tiểu Niên Thú đã thú nhận thân phận của mình vào ngày sinh nhật của Lâm Tỉnh Sư.

Cô biết cậu thực ra là con của Niên Thú Đại Quân, và cậu cũng chẳng tên là Tiểu Niên gì cả, cậu là Tiểu Niên Thú. Nhưng Lâm Tỉnh Sư chẳng hề ghét bỏ cậu chút nào. Giữa hai người dường như có gì đó thay đổi, lại dường như chẳng có gì thay đổi cả.

Cứ như vậy, lại qua hai tháng, Lê Kinh đã bắt đầu có tuyết rơi.

Thành phố khoác lên mình lớp áo bạc, mỗi lần mở cửa sổ đều có thể nhìn thấy những bông tuyết lả tả rơi xuống. Mái hiên và cành cây đều phủ một lớp tuyết trắng, trên đường phố tuyết đọng cao đến mắt cá chân, mỗi lần Tiểu Niên Thú và Lâm Tỉnh Sư đuổi bắt nô đùa trong tuyết đều sẽ có người ngã nhào.

Lâm Tỉnh Sư và Tiểu Niên Thú bất tri bất giác đã sống trong tòa chung cư này được nửa năm rồi.

Lúc này tóc của Lâm Tỉnh Sư đã dài đến eo, đồng thời lọn tóc màu đỏ lửa sau gáy cô ngày càng rõ rệt, đi trên đường rất dễ gây chú ý.

Tiểu Niên Thú học theo cách trong sách, giúp cô tết riêng lọn tóc đỏ lửa đó thành một bím tóc. Lâm Tỉnh Sư thích cực kỳ, ngày nào cũng bắt cậu giúp chải chuốt mái tóc của mình.

Cuối tháng mười một, có một hôm vì thức ăn trong tủ lạnh đã hết sạch, nên Tiểu Niên Thú và Lâm Tỉnh Sư theo lệ thường ra ngoài, đến siêu thị gần đó tìm đồ ăn, gọi mỹ miều là "nhập hàng".

Hai người vẫn như cũ kẻ trước người sau, đi ở nơi tối tăm xa cách camera giám sát, Lâm Tỉnh Sư ngẩng đầu nhìn bóng lưng Tiểu Niên Thú, lại quay đầu nhìn ra đường lớn, lũ trẻ đang đắp người tuyết, cắm củ cà rốt lên làm mũi cho nó.

Tiếng cười đùa của chúng lọt vào tai, Lâm Tỉnh Sư bỗng nhiên hoảng hốt một chút, cô đang nghĩ, nếu không cần phải trốn chui trốn lủi, mình có thể cùng Tiểu Niên quang minh chính đại đi trên đường phố thì tốt biết mấy, nếu không cần trốn ngoài cửa lớp nghe trộm, có thể cùng cậu ấy đi học thì tốt biết bao.

Chỉ nghĩ thôi, cô đã thấy rất vui rồi, khóe miệng không kìm được khẽ nhếch lên.

Lúc này, Lâm Tỉnh Sư bỗng nhiên biến sắc, cô dời mắt khỏi người tuyết trên đường, bước chậm lại. Tiểu Niên Thú quay đầu lại hỏi cô: "Sao thế, Tiểu Tinh?"

Lâm Tỉnh Sư im lặng, chỉ lắc đầu ra hiệu cho Tiểu Niên Thú đi trước.

Tiểu Niên Thú ngẩn người. Sau đó dừng lại ở góc cua con hẻm phía trước, nép vào tường thò đầu ra. Giống như dã thú đi săn trong rừng, che giấu hơi thở của bản thân, lén lút quan sát Lâm Tỉnh Sư.

"Ông đừng đi theo tôi nữa." Lâm Tỉnh Sư dừng bước, bỗng nhiên nghiêng đầu nói với phía sau.

Một lát sau, một người đàn ông đầu đinh đeo kính râm, mặc áo sơ mi hoa đi tới, chính là kẻ hôm nọ từng bị Tiểu Niên Thú và Lâm Tỉnh Sư trêu chọc trên đường phố, lúc đó Tiểu Niên Thú đã dùng sức mạnh không gian nhổ đi một túm tóc của gã.

"Lâm Tỉnh Sư, chúng tôi đã tìm cô rất lâu rồi." Người đàn ông đầu đinh nhìn chăm chú vào bóng lưng cô, trầm giọng nói.

"Đừng nói nhảm nữa, nói với cha tôi, tôi tuyệt đối sẽ không quay về đâu." Lâm Tỉnh Sư lạnh lùng nói, "Khuyên ông đừng quản tôi, ông cũng không phải đối thủ của tôi, tôi đánh ngất ông xong có thể đi ngay lập tức... Tôi sẽ lập tức rời khỏi thành phố này, đến một nơi các người không bao giờ tìm thấy tôi nữa."

"Cô có biết... trong khoảng thời gian cô bỏ đi, trong nhà đã xảy ra chuyện gì không?"

"Tôi không quan tâm, cút đi." Lâm Tỉnh Sư gần như gằn từng chữ, bím tóc dài màu đỏ lửa sau gáy bay múa trong gió tuyết thổi tới.

Người đàn ông tiếp tục nói: "Niên..."

"Tôi sẽ không nói lại lần thứ hai, tôi không muốn nghe." Trong đồng tử Lâm Tỉnh Sư bùng lên ngọn lửa đỏ rực, bóng sư tử mờ ảo dao động trong không khí, bao trùm lấy đầu cô.

Tuy nhiên đúng lúc này, người đàn ông đầu đinh gần như hét lên: "Nửa năm trước, con của Niên Thú mất tích rồi!"

Lâm Tỉnh Sư bỗng nhiên sững sờ: "Con của Niên Thú?" Nghe thấy cái tên này, cô lập tức nhướng mày, tò mò xoay người lại, nhìn về phía người đàn ông đầu đinh.

"Đúng vậy... Tiểu Sư, ngay tại Hải Phàm Thành, con của Niên Thú đã biến mất." Người đàn ông khàn giọng nói, "Cho nên Niên Thú Đại Quân giận tím mặt! Nó xông vào Hải Phàm Thành đòi người! Chúng ta không giao được người, nói con của Niên Thú đã rời khỏi Hải Phàm Thành..."

Lâm Tỉnh Sư ngẩn ngơ nghe, "Sau... sau đó thì sao?"

"Niên Thú Đại Quân không tin. Nó không tin lời giải thích của chúng ta, cho nên đã dấy lên một cuộc chiến tranh tại Hải Phàm Thành, trong cuộc chiến đó đã có rất nhiều người chết."

Người đàn ông nói đến đây, yết hầu trượt lên xuống, ngập ngừng nói: "Tiểu Sư, cha mẹ cô... cha mẹ cô..."

"Họ làm sao?"

"Để chống lại Niên Thú Đại Quân, trong cuộc chiến đó họ đã... hy..." Người đàn ông đầu đinh khựng lại, cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt Lâm Tỉnh Sư, cuối cùng từ trong cổ họng khàn khàn nặn ra hai chữ cuối cùng:

"Hy sinh rồi."

Lâm Tỉnh Sư chết lặng tại chỗ, bím tóc dài màu đỏ lửa bị gió thổi tung từ từ rũ xuống, buông thõng sau gáy. Một lát sau, cô từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt người đàn ông, môi khẽ mấp máy: "Hy sinh... là có nghĩa là chết sao?"

Người đàn ông đầu đinh im lặng, gương mặt khẽ co giật, không nói tiếp nữa. Một lúc sau, gã cắn răng, gật đầu thật mạnh.

Cách đó không xa, Tiểu Niên Thú dựa vào góc tường ngẩn ngơ nghe cuộc đối thoại của hai người, cậu dường như đã nhận ra điều gì đó, từ từ ngồi xuống.

Không biết tại sao, cậu bỗng cảm thấy người mình lạnh quá, lạnh quá. Thế là, cậu ngồi xổm xuống, từ từ ôm chặt lấy đầu gối.

Qua rất lâu, cậu ngước mắt lên, ngẩn ngơ nhìn những bông tuyết trong hẻm lướt qua chóp mũi mình, xoay tròn rơi xuống.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!