Xích Long Hoàng Nữ (61 chương) (Hoàn Thành)
Chương 4: Valentina · Cầu Vồng
4 Bình luận - Độ dài: 2,251 từ - Cập nhật:
"Két..."
Khi cánh cửa mở ra, cầu thang dẫn xuống không gian ngầm hiện ra. Không gian bên trong rộng lớn hơn nhiều so với nhìn từ bên ngoài là do Fisher đã khắc Thuật Mở Rộng ở cửa. Đây là một loại ma pháp tốn nhiều thời gian và vật liệu đắt đỏ, cái giá để mở rộng không gian cho bốn căn phòng có lẽ còn đắt hơn nhiều so với việc mua một căn nhà trên phố Trung Hoàn ở Saint Nari chính thống.
Tuy nhiên, lợi ích cũng rất rõ ràng. Giờ đây, Fisher có thể mang theo một căn nhà nhỏ trên xe ngựa, giúp anh không phải cùng năm con Long nhân chịu cảnh màn trời chiếu đất khi băng qua Lục địa Nam.
Anh cầm gậy batoong bước xuống không gian bên dưới, nhìn thấy năm Long nhân đang ngồi xổm ở mép phòng khách như những con gà con, anh suýt bật cười. Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt xanh biếc của Raphael, ý cười dần tắt.
Nếu là sự thật, nếu thiếu nữ trước mắt thực sự là Xích Long Hoàng Nữ sẽ hủy diệt thế giới loài người trong tương lai, anh phải ngăn cản thế nào đây?
Ví dụ, bây giờ giết chết cô ta ngay lập tức có lẽ sẽ có hiệu quả. Nhưng rốt cuộc Fisher cũng không chắc chắn nữ Long nhân trẻ tuổi tên Raphael mà mình tìm được có phải là người trong lời tiên tri hay không. Chẳng lẽ phải đuổi cùng giết tận tất cả Long nhân màu đỏ sao?
Anh chợt nhớ đến những vở hài kịch thú vị trong Nhà hát Saint Nari. Ví dụ như, Quốc sư tiên tri cho Đức vua rằng trong tương lai sẽ có một người đàn ông tóc vàng giết ngài để đoạt ngôi, thế là ngài bèn giết sạch đàn ông tóc vàng trong cả nước. Ai ngờ đâu, chính vì thế mà Hoàng hậu đã giấu đứa con tóc vàng mình sinh ra đi để tránh bị Đức vua giết hại. Dù Đức vua sẽ không làm vậy, nhưng cuối cùng lại dẫn đến việc Đức vua bị chính con trai mình giết chết, hoàn thành lời tiên tri.
Đây chính là sự tồn tại như thuyết túc mệnh, lựa chọn thế nào cũng cảm thấy sai lầm. Fisher cũng không thể nào giết sạch tất cả Á Long nhân màu đỏ, dù Á Long nhân màu này rất hiếm.
Ngộ nhỡ "Xích Long Hoàng Nữ" trong lời tiên tri chỉ là một Long nhân màu xanh lam thích mặc đồ đỏ thì sao?
Nghĩ ngợi linh tinh, vẻ mặt Fisher vẫn không đổi. Anh dùng gậy batoong gõ nhẹ vào vách tường phòng khách nhỏ, bức tường gỗ bật ra, để lộ chăn đệm bên trong. Ngay sau đó, anh dùng tiếng Triều Đình Rồng nói:
"Lấy chăn đệm ra chuyển vào căn phòng đang mở cửa kia, thời gian này các cô sẽ ở phòng đó."
Chỉ vừa mở miệng, ánh mắt của tất cả Long nhân nhìn anh đều thay đổi. Kể từ khi bị con người bắt được, lưu lạc khắp nơi ở Lục địa Nam, họ chưa từng gặp bất kỳ con người nào có thể nói tiếng Triều Đình Rồng.
Ngoài lý do thời gian con người khai phá Lục địa Nam còn ngắn, còn là vì sự kiêu ngạo của chính con người.
Coi Á nhân như súc vật, họ làm sao chịu học ngôn ngữ của chúng chứ?
Ánh mắt Fisher quét tới, mấy thiếu nữ Long nhân đều có chút sợ hãi dời mắt đi, chỉ có Raphael lẳng lặng nhìn anh. Thật ra trong lòng cô, mức độ kinh ngạc chẳng kém gì những Long nhân khác, thậm chí có thể nói là hơn nhiều.
Những tên buôn nô lệ trước kia dù roi vọt tra tấn cũng không thể khiến cô khuất phục và sợ hãi, đám người đó chỉ cậy vào Ấn Ký Nô Lệ trên người mình để tác oai tác quái mà thôi. Nhưng ở trên người gã đàn ông nói tiếng Rồng này, lần đầu tiên cô cảm nhận được chút sợ hãi và kiêng kỵ.
Nếu là con người như thế này, liệu mình còn có thể đưa mọi người chạy trốn được không?
Cô bất giác sờ lên Ấn Ký Nô Lệ đang sáng nhẹ nơi ngực mình, đáy lòng lạnh lẽo như bị dội vô số tảng băng.
"... Đợi đã, bốn người các cô đi dọn dẹp... Cô, đi theo tôi."
Anh chỉ riêng vào Raphael, sau đó xách gậy mở cánh cửa phòng đầu tiên bên trái.
Raphael nhìn Lar bên cạnh, cảm nhận được ánh mắt lo lắng của các đồng bạn, cô lắc đầu, đi theo Fisher vào căn phòng riêng biệt đó.
Hóa ra không gian bên trong vô cùng rộng rãi, tương đương với phòng khách bên ngoài cộng thêm phòng nghỉ của các cô. Trong đó không chỉ có tủ quần áo mà còn có cả một bức tường đầy sách, chỉ có điều trên đó toàn là chữ viết của loài người, Raphael hoàn toàn không đọc hiểu.
Ngoài ra còn có một chiếc giường sạch sẽ ngăn nắp, giá treo quần áo và một chiếc bàn làm việc rộng lớn.
Có vẻ là nơi ở của người đàn ông này.
"Rầm!"
Fisher đi trước móc gậy batoong, cánh cửa sau lưng Raphael đột ngột đóng lại. Cơ thể cô bất động, chỉ có cái đuôi hơi vểnh lên, thể hiện sự cảnh giác.
"Tên, và tên của mấy người kia nữa."
Fisher cao lớn dựng gậy bên cạnh bàn làm việc, treo mũ và áo khoác vest lên giá treo bên cạnh. Bên trong áo khoác, anh mặc một chiếc áo ghi lê màu xám đậm sang trọng nhưng không phô trương. Raphael từng thấy tên béo ở rạp xiếc mặc loại áo này, chỉ là vì ngoại hình của đối phương đã kéo thấp cảm quan chung của cô về loại trang phục này, mãi đến bây giờ cô mới hiểu được thiết kế ban đầu của nó khi mặc lên trông sẽ như thế nào.
"Raphael... Lar, Fahir, Keshir và Mill..."
Fisher rót một ly cà phê lạnh, sau đó dùng tay rút ra mấy cuộn da nô lệ mà Colin đưa cho mình lúc trước. Trên đó khắc những con dấu ma pháp, anh quan sát kỹ vết máu Long nhân dùng để ký kết trên đó, rồi rút ra tờ có vết máu đỏ tươi và nóng hổi nhất. Theo sự di chuyển của cuộn da, Ấn Ký Nô Lệ trước ngực Raphael sáng lên những đốm sáng li ti.
"Tự giới thiệu một chút, tôi là Fisher Benavides, là một học giả nghiên cứu về chủng tộc Á nhân. Cô có thể gọi tôi là Fisher, hoặc gọi là thầy giáo, giáo sư..."
Anh vừa mở miệng vừa đột ngột đưa tay xé cuộn da của cô thành hai mảnh. Ngay cả Raphael cũng không kịp phản ứng ngay lập tức, nhưng khi ấn ký ma pháp giam cầm linh hồn trước ngực vỡ vụn, cô nhanh chóng nhận ra chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ trong 0.01 giây tiếp theo, đồng tử của thiếu nữ trước mắt đột ngột co lại thành một đường chỉ nhỏ, cái đuôi quất nhẹ mang theo tiếng gió rít dữ dội lao về phía người đàn ông trước mặt.
Chỉ cần giết chết hắn, Ấn Ký Nô Lệ sẽ biến mất. Raphael không hiểu cấu tạo của Ấn Ký Nô Lệ, nhưng lại nhận biết được cách thức vận hành của ma pháp, cho nên biết cách phá giải.
Năm ngón tay sắc nhọn xòe ra như năm con dao nhắm thẳng vào tim đối phương, chỉ cần một giây sau là có thể mổ bụng phanh thây tên con người đáng ghét này, ăn tươi nuốt sống hắn cho hả dạ.
Những tra tấn và đau khổ trong quá khứ, nguyện vọng đưa đồng bạn về nhà sẽ...
Nhưng giây tiếp theo, chỉ thấy người đàn ông kia hơi nghiêng người, tay phải như kìm sắt kẹp chặt lấy cổ Raphael, kéo theo cả cơ thể cô xoay nửa vòng trên không trung rồi đập mạnh xuống đất.
"Rầm!"
Sàn gỗ hơi nứt ra, trong đám vụn gỗ lộ ra chút ánh huỳnh quang ma pháp. Cơ thể Raphael đau đớn như muốn rã rời, cô muốn phản kháng, móng vuốt muốn cắt đứt cơ thể người đàn ông kia, nhưng lực tay của hắn dần siết chặt, khiến cô thậm chí không thể thở nổi.
Tên con người này...
Là quái vật sao?
Tại sao sức lực lại lớn đến thế?
Đôi mắt xanh biếc của cô nhìn chằm chằm vào tên con người đang bóp cổ mình, chỉ thấy dưới gương mặt vô cảm kia dường như có một con ác quỷ đang trú ngụ. Thiếu oxy và đau đớn khiến tai cô bắt đầu ù đi, ngay cả cái đuôi cũng không ngừng run rẩy.
Tiếng dọn dẹp chăn đệm bên ngoài lập tức dừng lại, nhưng cửa không mở, Fisher không khóa cửa.
"Tôi ghét người khác ngắt lời mình, bất đắc dĩ mới phải dùng biện pháp này, hy vọng ấn tượng của cô sẽ sâu sắc hơn một chút."
Fisher vẫn bóp cổ đối phương, chỉ thả lỏng lực đạo một chút để không khí có thể lưu thông.
"Tôi mua cô về là để... nghiên cứu."
Fisher dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: "Trong quá trình nghiên cứu không được có yếu tố ma pháp can thiệp, cho nên mới gỡ bỏ Ấn Ký Nô Lệ của cô... Tất nhiên, tôi cũng không ngại chơi một trò chơi thú vị trong chuyến hành trình dài đằng đẵng này. Ví dụ như, vật thí nghiệm cố gắng giết tôi để đạt được tự do. Nhưng điều kiện tiên quyết để chơi trò chơi là cô phải phục tùng nội dung nghiên cứu của tôi. Nếu cô bỏ trốn hoặc kháng cự, tôi sẽ giết chết đồng bạn của cô."
"Khụ... khụ khụ..."
Nước bọt của Raphael trào ra không kiểm soát được, chảy dọc theo gò má, nhỏ xuống đầu ngón tay Fisher. Tiếng ù tai do thiếu oxy rất lớn, nhưng cô vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt người đàn ông trước mắt. Việc giải trừ Ấn Ký Nô Lệ đã giải phóng hung tính và hận thù bị kìm nén bấy lâu của cô, lúc này đây vẫn chưa thể hoàn toàn thu lại.
Cô muốn giết tên con người trước mắt này, cho dù bị hắn giết chết ăn thịt cũng không sao cả!
"Và luật chơi cũng rất đơn giản."
"Thứ nhất, không được ám sát tôi trong toa xe ngựa. Ở bên ngoài, bất kể cô dùng cách gì - đánh lén, hạ độc, quyết đấu - chỉ cần giết được tôi, cô sẽ có được tự do, còn có thể đưa đồng bạn mình đi... Dù sao đồ đạc ở đây cũng rất đắt tiền."
Fisher liếc nhìn sàn nhà ma pháp bị nứt dưới thân cô, mí mắt khẽ giật giật.
"Thứ hai, cô có tổng cộng bốn cơ hội ám sát, vừa khéo tương ứng với số lượng đồng bạn của cô. Vì vậy, hãy lên kế hoạch cẩn thận. Mỗi lần ám sát thất bại đều sẽ dẫn đến hình phạt. Nội dung nghiên cứu của tôi đại khái là bình thường, nhưng đã là nghiên cứu thì sẽ có một số thứ không tiện đưa lên mặt bàn cho lắm, kẻ thất bại là cô phải phối hợp với tôi hoàn thành những nghiên cứu này."
"Thứ ba, nội dung trò chơi này hoàn toàn giữ bí mật với đồng bạn của cô, một khi tiết lộ, trò chơi lập tức chấm dứt."
Giọng nói của người đàn ông đó phối hợp với tiếng ù tai, như lời thì thầm của ác quỷ in sâu vào tâm trí Raphael. Cô nghiến răng nghiến lợi nhìn đối phương, nếu ánh mắt có thể giết người thì Fisher đã chết vô số lần rồi.
"Đồng ý thì trò chơi bắt đầu từ bây giờ."
Cái đuôi đỏ rực của cô khẽ lắc lư. Trầm ngâm một hai giây, đôi mắt đầy hận thù của cô khẽ động đậy biểu thị sự đồng ý.
Cô bắt buộc phải đồng ý, bởi vì trong tay hắn còn nắm giữ Ấn Ký Nô Lệ của đồng bạn. Là lỗi của cô mới khiến họ bị bắt, cô phải đưa họ trở về.
"Hừ..." Khuôn mặt lạnh lùng của Fisher cuối cùng cũng lộ ra chút ý cười. Anh nhẹ nhàng buông cổ Raphael ra, sau đó mới đứng dậy quay lại bàn làm việc, tiếp tục thưởng thức ly cà phê đá đã rót trước đó, "Hành trình của chúng ta kéo dài khoảng ba mươi ngày, trong thời gian này, trò chơi sẽ tiếp tục..."
Raphael run rẩy đứng dậy, đôi mắt xanh biếc như bùng lên ngọn lửa, nhưng cô chỉ xoa xoa cái cổ đỏ ửng của mình, vẻ mặt dần bình tĩnh lại.
Ngựa bên ngoài hí nhẹ một tiếng, sao trời lấp lánh, gió Lục địa Nam lại nổi lên, dường như là tiếng tù và báo hiệu trò chơi nào đó bắt đầu.
4 Bình luận