Chương 201-250

Chương 208: Bất ngờ

Chương 208: Bất ngờ

Chương 208: Bất ngờ

Một đội tuần tra gồm mười một chiến binh bước đi đều tăm tắp, chậm rãi lướt qua tầm mắt của mọi người.

Lydia nhìn đến ngẩn ngơ, sững sờ một lúc lâu, trong lòng thầm kinh hãi: Nam tước thế mà lại có nhiều binh lính mặc giáp sắt tinh nhuệ như vậy, chẳng kém cạnh gì so với quân chủ lực của các đại quý tộc. Sau này phải cẩn thận mới được, lỡ bị nhắm trúng thì toang.

Quân tinh nhuệ của giới quý tộc thường rất ngang ngược và tàn nhẫn, căn bản chẳng coi tầng lớp dân đen thấp cổ bé họng ra gì.

"Tạm thời cô cứ ở lại xưởng rượu lớn đi, đợi khi nào lãnh địa xây xong nhà ở thì ta sẽ ưu tiên phân cho cô một căn."

Field vung tay, hào phóng vẽ ra một cái bánh vẽ to đùng. Đối với nhân tài kỹ thuật, Field chẳng bao giờ tiếc rẻ phần thưởng.

"Cảm ơn ngài." Lydia ngoan ngoãn gật đầu.

"À đúng rồi, vì cô biết chữa trị vết thương, nên ta sẽ cấp cho cô một phòng ở tầng một của xưởng rượu lớn để làm phòng khám. Còn về giá cả khám chữa bệnh, ta yêu cầu cô phải bàn bạc và thống nhất với ta."

"Ờm... phòng khám chứ không phải nhà thờ sao ạ?" Trong mắt Lydia tràn ngập sự khó hiểu.

Ở thời đại này, nhà thờ kiêm luôn một phần chức năng của bệnh viện, đây cũng là lý do khiến tầm ảnh hưởng của Giáo hội sâu rộng đến vậy. Kẻ máu mặt trước kia từng kết hợp tín ngưỡng với y học tên là Trương Giác.[note92391]

"Tín ngưỡng của Lãnh địa Nightfall không phải là Thánh Quang, nên sẽ không có nhà thờ. Sau này nếu có Người Được Chọn hệ Thánh Quang thì ta sẽ cân nhắc kỹ lưỡng chuyện xây nhà thờ sau."

Lydia gật đầu đồng ý.

Xử lý xong xuôi những việc vặt vãnh còn lại, Field vươn vai một cái. Thấy trời cũng đã tối, hắn thở phào nhẹ nhõm: "Mệt quá, về Lâu đài Starry Night ngủ thôi."

"Vâng." Ashina đứng bên cạnh gật đầu lia lịa. Đôi mắt đỏ của cô nàng chợt híp lại, nở một nụ cười cực kỳ gian xảo, "Thưa ngài, em về lâu đài trước đây. Lát nữa em sẽ dành cho ngài một sự bất ngờ, ngài cứ cư xử như bình thường là được."

"Vậy ta mong chờ lắm đấy."

Field cưỡi chiến mã, thong dong thả bộ về Lâu đài Starry Night. Hắn phải cho người ta chút thời gian chuẩn bị chứ.

Bên trong Lâu đài Starry Night, Ashina đã thay một bộ trang phục hầu gái "tiết kiệm vải" hơn hẳn. Vòng eo con kiến thon thả cùng cơ bụng săn chắc lấp ló được phô bày ra một cách hào phóng. Cô nàng lẻn vào phòng Field với nụ cười ranh mãnh, sự tinh quái trong ánh mắt chẳng buồn che giấu.

"Khặc khặc khặc, ngài ấy chắc chắn không thể ngờ được là mình sẽ trốn dưới gầm giường. Đợi ngài ấy ngủ say, mình sẽ tập kích đêm!"

Một cú lộn vòng nhẹ nhàng uyển chuyển, Ashina đã chui tọt vào gầm giường.

Ashina còn chưa kịp đắc ý xong thì đã nghe thấy tiếng bước chân rón rén vang lên ngoài hành lang.

"Đáng ghét, Field về mà không thèm tìm mình chơi đầu tiên, phải dạy cho ngài ấy một bài học nhớ đời mới được."

Charlotte hé mở một khe cửa, ngó nghiêng vào trong một lúc rồi mới rón rén bước vào.

Đến bên bàn làm việc, Charlotte suy nghĩ một lát, rồi nhét thẳng cuốn tiểu thuyết trên bàn vào cổ áo, đắc ý lẩm bẩm: "Không cho ngài đọc nữa, tịch thu."

Nghe tiếng bước chân đi lại trong phòng, Ashina dựa vào mùi hương nhận ra ngay đó là Charlotte. Cô nàng tức tối lắc đầu: "Đồ phản bội đáng ghét, dám ăn trộm đồ của Lãnh chúa đại nhân, mình nhất định phải mách lẻo cho ngài ấy biết tay."

Charlotte vẫn chưa thấy đã ghiền, cứ đi loanh quanh trong phòng mãi.

"Khặc khặc khặc, hay là mình trốn đi, rồi tập kích đêm Field nhỉ." Charlotte vỗ trán cái đốp, một ý tưởng lóe lên trong đầu.

"Phụt~" Ashina suýt nữa thì phì cười, thầm cầu nguyện trong bụng: "Đừng có chui xuống gầm giường."

Bình thường cô nàng luôn xây dựng hình tượng lạnh lùng cao ngạo, nếu để người khác nhìn thấy bộ dạng "suy đồi đạo đức" lúc này thì đúng là "chết lâm sàng" về mặt xã hội mất.

Thế nhưng, Charlotte lại dứt khoát nằm rạp xuống đất, trườn bò như đang đánh bộc phá, chui tọt vào gầm giường.

"Á!"

Nhìn thấy một mảng da thịt trắng ngần lấp ló, Charlotte suýt nữa thì hét toáng lên. Nhưng khi nhận ra đó là cô nàng Ashina lạnh lùng cao ngạo, cô nàng sững sờ.

"Ta đang bắt chuột." Ashina dùng tông giọng không thể nghi ngờ để khẳng định, "Chắc là một con ma vật đấy."

"Hả?"

Chỉ nghe nói chó bắt chuột, chứ sói bắt chuột thì đây là lần đầu tiên thấy.

Charlotte có ngốc đến mấy cũng hiểu ra vấn đề. Cô nàng lập tức ném cho Ashina một ánh mắt ngượng ngùng, giải thích: "Ta đang lau nhà."

Im lặng một lát, hai người phụ nữ cứng họng chẳng biết nói gì thêm.

"Hay là, chúng ta ra ngoài đi?"

Hai người còn chưa kịp nhúc nhích thì cánh cửa sổ đã bị ai đó đẩy tung ra. Rosaria tay chân luống cuống trèo qua cửa sổ vào phòng.

"Bổn tiểu thư về rồi đây, có chuẩn bị hồng trà cho ta không đấy." Rosaria vừa đi săn về, chém giết một mớ Thây ma Hủ Bại giúp cô nàng thoát khỏi hình dạng loli "tiết kiệm pin", trở lại trạng thái thiếu nữ bình thường, "Ủa, không có ai à? Lại đi tìm con cún con Ashina kia rồi chứ gì. Hừ hừ, dù sao thì giờ cũng đang là mùa xuân, ba mùa còn lại mới là lúc bổn tiểu thư tung hoành."

Sắc mặt Ashina tối sầm lại, tức điên người. Charlotte thì ở bên cạnh cố nhịn cười.

Rosaria vốn định ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, nhưng liếc mắt một cái đã thấy một cái đuôi sói trắng muốt thò ra từ dưới gầm giường.

"Khặc khặc khặc, mở party "nhổ củ cải" mà không rủ bổn tiểu thư à? Thế thì nhạt nhẽo chẳng khác nào vũ hội mà không có âm nhạc."

Nheo mắt lại, Rosaria nở nụ cười quỷ dị. Cô nàng nằm xuống đất với một tư thế cực kỳ tao nhã, rồi lăn lông lốc vào gầm giường.

"Đệt mợ!" Ashina giật bắn mình vì sự xuất hiện đột ngột của Rosaria, hét toáng lên: "Cô vào đây làm gì?"

"Tất nhiên là để tụ tập dâm... ưm ưm ưm."

Rosaria tỉnh bơ định thốt ra một từ ngữ cấm kỵ, nhưng đã bị Ashina kịp thời bịt miệng lại.

"Hai người, ra ngoài mau, ta còn có việc chính sự phải làm."

Mũi chân trắng ngần của Ashina khẽ điểm lên người hai cô nàng, cố gắng đẩy họ ra ngoài.

"Không chịu không chịu! Á nhân nhà cô tham lam quá đấy, con người không dễ bắt nạt đâu nhé."

Charlotte ôm chặt lấy cặp đùi dài miên man của Ashina không chịu buông.

Rosaria thì lại bày ra vẻ yếu đuối mong manh như Lâm Đại Ngọc: "Đừng có đạp vào bụng bổn tiểu thư, lỡ tổn thương nguyên khí, sau này không mang thai con của Field được thì ngài ấy sẽ phát điên mất."

"Đệt mợ cô bớt xàm đi, bụng là để chứa thức ăn, chứ không phải chứa trẻ con." Quá nhiều điểm vô lý khiến Ashina chẳng biết phải bắt bẻ từ đâu, "Hơn nữa, cô là cái bao cát bự nhất Lãnh địa Nightfall này, mà cũng sợ bị đạp à? Bị đâm hai nhát dao còn chẳng xi nhê gì cơ mà."

"Cô ra ngoài đi."

"Này, đừng có dùng Thần lực chứ!"

"Ai bảo cô mới Bậc 1, đồ đầu chó, yếu đuối là nguyên tội đấy."

"Là sói! Đợi ta thăng cấp lên, ta sẽ đập cô ra bã. Không, đập thành nước luôn."

"Ai đó nể mặt con người chút đi, đừng chen lấn nữa."

"Đánh nhau thì đánh nhau, lột quần áo ta làm gì!"

Ba người cãi nhau chí chóe, cuối cùng lao vào đánh lộn tưng bừng.

Field đẩy cửa bước vào, vẻ mặt kinh ngạc nhìn chiếc giường suýt nữa thì bị lật tung lên. Thỉnh thoảng lại có quần áo, váy vóc hay tất lưới trắng bay vèo vèo ra từ dưới gầm giường. Ba cô nàng còn không ngừng "hỏi thăm" người thân của nhau, náo nhiệt vô cùng.

"Chậc~ Đúng là bất ngờ thật đấy. Mà này, đánh nhau thì cũng phải chui ra ngoài mà đánh chứ, để ta còn chiêm ngưỡng 'hoạt ảnh chiến bại' nữa."

Âm thầm ôm mặt, Field cạn lời, thầm nghĩ: Ba đứa ngốc này đã ồn ào thế này rồi, sau này mà rước thêm mấy đứa tăng động nữa về thì mình sống sao nổi.

Khép cửa phòng lại, Field ngồi vào bàn làm việc, bình tĩnh viết ra bản kế hoạch phát triển Lãnh địa Nightfall giai đoạn 3.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Lão là "Trùm khởi nghĩa" đã châm ngòi cho sự kiện Khởi nghĩa Khăn Vàng (Yellow Turban Rebellion) vào cuối thời Đông Hán, chính thức mở ra cái "Tam Quốc Diễn Nghĩa" đẫm máu trong lịch sử Trung Quốc. Vào cuối thời Đông Hán, thiên tai dịch bệnh hoành hành, dân chúng lầm than,T rương Giác đứng ra thành lập một giáo phái gọi là Thái Bình Đạo, tự xưng là "Đại Hiền Lương Sư". Lão đi khắp nơi chữa bệnh Free cho dân nghèo bằng cách vẽ bùa, đốt thành tro rồi hòa vào nước cho uống. Người bệnh được cứu thì coi lão như Thần sống. Lão hô một tiếng, hàng vạn nông dân sẵn sàng quấn khăn vàng lên đầu, vác cuốc xẻng đi lật đổ cả một Đế chế
Lão là "Trùm khởi nghĩa" đã châm ngòi cho sự kiện Khởi nghĩa Khăn Vàng (Yellow Turban Rebellion) vào cuối thời Đông Hán, chính thức mở ra cái "Tam Quốc Diễn Nghĩa" đẫm máu trong lịch sử Trung Quốc. Vào cuối thời Đông Hán, thiên tai dịch bệnh hoành hành, dân chúng lầm than,T rương Giác đứng ra thành lập một giáo phái gọi là Thái Bình Đạo, tự xưng là "Đại Hiền Lương Sư". Lão đi khắp nơi chữa bệnh Free cho dân nghèo bằng cách vẽ bùa, đốt thành tro rồi hòa vào nước cho uống. Người bệnh được cứu thì coi lão như Thần sống. Lão hô một tiếng, hàng vạn nông dân sẵn sàng quấn khăn vàng lên đầu, vác cuốc xẻng đi lật đổ cả một Đế chế