Chương 26: Goblin Sương Xám
"Tôi thấy chúng rồi." Đôi đồng tử đỏ rực của Ashina lóe lên ánh sáng ma thuật giữa màn sương xám xịt.
Kẻ địch đang nghỉ ngơi tại một bãi đất trống, đùa nghịch với thi thể của nữ nô lệ.
"Ghen tị thật đấy, cô có thể nhìn xuyên qua màn sương, còn trước mắt tôi giờ chỉ toàn một màu đen." Sau khi ký kết khế ước, Lãnh chúa cũng miễn nhiễm với độc tố của Chướng khí tai ương, nhưng không thể nhìn xuyên qua sương mù, vì thế trước mắt Field chỉ là một màu trắng xóa. "Thứ tấn công lãnh địa là cái gì vậy?"
"Là một đám... lùn tịt. Người lùn (Dwarf) chăng? Nhưng bọn này không béo đến thế."
"Đánh lại không? Nếu không ổn thì đợi phối hợp với đội vệ binh rồi hẵng tấn công."
"Không thành vấn đề! Chỉ là mấy sinh vật bình thường thôi." Cảm nhận được lồng ngực ấm áp của Field áp sát vào lưng mình, trong cổ họng Ashina bất giác phát ra tiếng "rừ rừ" đầy thoải mái, nhưng giọng điệu vẫn tỏ ra bình thản: "Cứ thế càn quét qua là được, bọn chúng chưa phát hiện ra sự hiện diện của chúng ta đâu."
Field cẩn thận rút thanh trường kiếm, cố gắng không gây ra tiếng động, sau đó hạ thấp giọng nói: "Vậy thì xử đẹp bọn chúng!"
"Gào ——!"
Tiếng sói hú đầy sát ý vang lên, lập tức phá vỡ sự tĩnh lặng đông cứng của màn sương xám.
Đáp lại tiếng hú là những tiếng la hét hoảng loạn dồn dập. Lúc này, trên Minimap của Field mới nhảy ra một loạt dấu chấm than đỏ lòm.
"Quả nhiên, với những sinh vật không thuộc dạng Hủ Bại, phải khi chúng nảy sinh địch ý với mình thì hệ thống mới hiện cảnh báo."
Vút vút vút ——
Một loạt ngọn lao xé toạc màn sương xám, lao thẳng về phía hai người.
Con sói khổng lồ né tránh cực nhanh, hóa thành một bóng mờ lướt qua một cách nhẹ nhàng.
"Kẻ địch có thể nhìn thấy chúng ta, vậy thì việc ẩn nấp trong sương mù chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Field thắp sáng Đèn Trừ Sương, tầm nhìn lập tức trở nên rõ ràng. Xung quanh toàn là những xúc tu và dây leo múa may quay cuồng, trên mặt đất la liệt những cái xác thối rữa, nhưng thứ bắt mắt nhất vẫn là đám "người lùn" kia.
Chính xác mà nói, đó là một bầy Goblin mũi to với hàm răng sắc nhọn. Khác với Goblin thông thường, lũ quái vật nhỏ này sở hữu đôi mắt trắng dã đục ngầu của người chết và làn da màu vàng đất.
Còn nữ nô lệ bị bắt đi kia, vì bị kéo lê qua sương mù nên đã bị Chướng khí tai ương giết chết, nhưng vẫn bị lột sạch và chịu sự giày vò. Phần bụng trái do bị ăn mòn đã mọc lên một đống u nhọt chi chít. Field - một thanh niên mắc hội chứng sợ lỗ (trypophobia) - chỉ vội liếc qua một cái mà suýt chút nữa thì "đăng xuất" tại chỗ.
Nhìn thấy con người, lũ Goblin xám múa tay múa chân khiêu khích.
"Bọn chúng có khả năng miễn nhiễm với sương xám, đây không phải tin tốt." Nhìn tạo hình của lũ Goblin, Field lập tức hiểu ra, Goblin xám là giống loài may mắn sống sót sau sự chọn lọc của Chướng khí tai ương. "Thả một con chạy về để dẫn đường, còn lại giết sạch."
Ashina không hề che giấu sát ý: "Đã rõ."
"Phập!"
Bóng dáng con sói khổng lồ bất ngờ xuất hiện ngay trên đầu tên Goblin đi đầu hàng. Ashina nhìn thi thể người nô lệ chết thảm, khuôn mặt xinh đẹp dâng lên vẻ giận dữ. Tốc độ ngọn thương trong tay cô tăng vọt, kèm theo tiếng kim loại xuyên qua da thịt, tên Goblin xui xẻo bị đâm xuyên ngực, máu tươi phun trào. Hắn lập tức bị lực xung kích của con sói hất văng ra ngoài, rơi xuống đất như một miếng giẻ rách, gân cốt gãy nát.
Số lượng Goblin rất đông, phải đến hơn ba mươi con, mặc những bộ giáp trụ không vừa vặn ùa lên như một cơn thủy triều màu vàng đất. Lũ Goblin cầm những ngọn thương rỉ sét đâm tới từ mọi hướng, thậm chí có những kẻ điên cuồng nhảy bổ tới theo hình chữ đại, mưu toan kéo người trên lưng sói xuống.
"Chán sống rồi!"
Mấy cái tình tiết "nữ kỵ sĩ thất thủ" thường thấy chỉ là sản phẩm để các tiểu thuyết gia Đế quốc mua vui cho đại chúng mà thôi. Trước sức chiến đấu khủng khiếp của Người Được Chọn, lũ Goblin – ít nhất là Goblin thường – căn bản không có bất kỳ cơ hội nào.
Thậm chí chẳng cần phun lửa, con sói khổng lồ cứ thế càn lướt ngang dọc giữa bầy Goblin. Ashina liên tục xuất thương, mỗi cú đâm đều lấy mạng một hoặc vài tên Goblin.
Máu tươi loang lổ, thấm vào nền đất của Hành tỉnh Phương Bắc, tụ lại thành những vũng máu nhỏ ở chỗ trũng. Tiếng kêu gào, tiếng thảm thiết vang lên không ngớt, kết hợp với địa hình mang phong cách "Cthulhu" đặc trưng của nơi này, tạo nên khung cảnh chẳng khác nào địa ngục.
"Oa a a a!"
Chịu thương vong quá lớn, lũ Goblin bắt đầu tan vỡ và bỏ chạy. Tuy nhiên, việc phơi cái gáy không phòng bị cho kỵ binh cưỡi sói có độ cơ động cực cao đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa.
Ashina không giết sạch bọn chúng ngay lập tức. Thực tế, cô chỉ cần để con sói thuộc giống Rồng này phun lửa là có thể "one-hit" đám chuột nhắt này. Rút thanh trường đao ra, Ashina thong thả truy kích phía sau lũ Goblin.
Field cũng tranh thủ thời cơ, vung trường kiếm lướt qua những tên Goblin đang bỏ chạy, chém chúng thành từng mảnh vụn.
Rất nhanh, đám Goblin bị truy sát chỉ còn lại đúng một con, Ashina duy trì khoảng cách theo dõi nó từ xa.
Những sinh vật đang ngập tràn sợ hãi thường mất khả năng tư duy, chúng có xu hướng chạy về nơi mà chúng cho là an toàn nhất.
Sau khi xuyên qua một khu rừng, Field nhận ra trên Minimap rằng nơi này vốn dĩ có một con đường rải sỏi. Mười năm trước, rất nhiều lữ khách và thương nhân đã đi qua đây, vừa an toàn lại hiệu quả. Nhưng sau bao nhiêu năm bị ăn mòn, Field thậm chí không còn nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào của ngày xưa.
Tuy nhiên, chuỗi hài cốt rải rác ven đường khiến Field cảm thấy mình đã đi đúng hướng.
Một doanh trại nằm sâu trong rừng rậm, đầy rẫy những bụi gai bị hủ bại, ngoe nguẩy như những con giun đất khổng lồ. Đây đã là nơi cư trú tốt nhất mà đám Goblin này có thể tìm thấy.
Bộ lạc Goblin này có tên là "Bộ lạc Rừng Đen", thủ lĩnh Goblin rất thích cái tên này. Chúng là hậu duệ của quân viễn chinh tộc Orc cao quý. Để tấn công cánh cổng của loài người – Đế quốc Holy Griffin, Hoàng đế tộc Orc đã phát động một cuộc viễn chinh rầm rộ. Giá mà không thất bại thì tốt biết mấy. Lũ con người đê tiện dường như đã giao kèo với ma quỷ, gây ra Chướng khí tai ương, giết chết toàn bộ sinh vật ở Hành tỉnh Phương Bắc.
Nếu không, giờ này gã đã ở trong thành phố loài người ấm áp dễ chịu, bắt công chúa chơi trò "xếp hình" rồi. Cũng may là loài Goblin có sức sống mãnh liệt, đã thích nghi được với sự ăn mòn và tiến hóa thành Goblin Sương Xám. Sau này vẫn còn cơ hội công phá bức tường chết tiệt của loài người, bắt vài tên về để duy trì nòi giống. Thủ lĩnh Goblin đang chìm đắm trong ảo tưởng.
Tiếng bước chân dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của gã, một tên Goblin màu vàng đất lảo đảo chạy xộc vào.
"Đại ca! Bọn em phát hiện ra doanh trại của loài người!" Tên Goblin nói bằng thứ ngôn ngữ chỉ bọn chúng mới hiểu.
Thủ lĩnh Goblin mừng rỡ: "Thần Thú phù hộ, bọn chúng ở đâu? Tao muốn..."
Lời còn chưa dứt, nụ cười trên mặt thủ lĩnh Goblin đã cứng đờ, bởi một con sói khổng lồ cao hơn hai mét đã sừng sững xuất hiện trong tầm mắt.
"Đù má! Cục cứt trôi sông! Là mày dẫn kẻ địch về đây hả!"
Trong doanh trại có hơn một trăm con Goblin, sức chiến đấu không bằng ba mươi con lúc nãy. Field quét mắt qua lại vài lần, trong lòng đã có tính toán.
"Bọn này ăn cái gì nhỉ? Thực vật hủ bại à?" Field thầm thắc mắc, nhưng giờ không phải lúc nghiên cứu thiên nhiên. Cậu phất tay, giọng đầy căm hận: "Thiêu bọn chúng thành tro cho tôi! Dám cả gan tấn công lãnh dân của tôi, đúng là chán sống rồi."
Đây không còn là lũ Goblin bình thường nữa, cần phải dùng "nắm đấm thép" để trừng trị.
1 Bình luận