Chương 51-100

Chương 93: Đạo cụ hoán đổi linh hồn

Chương 93: Đạo cụ hoán đổi linh hồn

Chương 93: Đạo cụ hoán đổi linh hồn

Đặc tính mới kỳ quái thật...

Thông qua việc giảm giá trị may mắn của bản thân để kéo thấp giá trị may mắn của đối phương, đây chẳng phải là "thương địch một ngàn, tự tổn tám trăm" sao?

Có vẻ hơi vô dụng nhỉ, Lorre bất lực bĩu môi, nhưng có còn hơn không, ít nhất mình cũng có thêm một món vũ khí.

Cái hệ thống độ hảo cảm chết tiệt này có thể bình thường một chút được không! Cho dù cậu không nhận được phần thưởng độ hảo cảm 100%, thì cái mốc 90% chắc cũng chẳng thành vấn đề gì, Eroshi đã từng nói muốn mãi mãi ở bên cạnh cậu rồi mà.

"Được rồi đừng khóc nữa, chúng ta đi gặp Sheryl trước đã, cứu cô ấy ra rồi mà vẫn chưa nói chuyện tử tế được câu nào." Cậu đưa tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô gái, xoa xoa cái đầu nhỏ của cô bé.

Cứ khóc mãi là mặt mũi sẽ lem nhem hết đấy, như thế thì không xinh đâu nhé.

"Vâng, em không khóc nữa, em phải nỗ lực luyện tập ma pháp mới được, tranh thủ sớm ngày có thể giúp đỡ Lorre tiên sinh." Eroshi cuối cùng cũng bình tĩnh lại, chỉ có thể ngồi đợi ở một nơi an toàn, cảm giác này thực sự quá giày vò người khác.

Giống như những người chồng đi đi lại lại bên ngoài phòng sinh, nghe tin vợ mình sinh khó mà bản thân lại bất lực vậy, lòng dạ rối bời chỉ là nhẹ, con người một khi rơi vào trạng thái lo lắng tột độ thì luôn suy nghĩ theo hướng tồi tệ nhất.

Ai cũng vậy cả thôi, càng là người thân thiết thì càng như thế. Lorre có thể hiểu được, trước đây khi Eroshi mất tích vô cớ, cậu còn lo lắng hơn bất cứ ai, sợ cô bé xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc, cậu đưa Eroshi xuống lầu. Lúc này Carlo đang ăn sáng, từng thùng bánh hoa anh đào chất đống đủ để cho tất cả mọi người ở đây ăn no nê.

Nếu không kén chọn thì thậm chí cả tháng trời chẳng cần ra ngoài mua thức ăn làm gì.

"Ngon lắm đấy, làm một cái không?" Carlo đưa bánh hoa anh đào qua, cậu ta rất thích hương vị này, chủ yếu là giá cũng đắt, rất hợp khẩu vị của cậu ta.

"Vừa nãy tôi cũng mang bánh hoa anh đào cho Sheryl, không hiểu sao cô ấy còn chưa ăn đã nôn thốc nôn tháo, trông có vẻ rất ghét món này."

Gã đầu trọc gãi gãi má vẻ ngại ngùng, rõ ràng là đồ ngon, tại sao mới nhìn thôi đã nôn rồi?

Rõ ràng cậu ta ăn liền mấy cái đều không sao, chẳng lẽ Nora đã bỏ thuốc độc gì vào cho cô ấy ư? Thật khiến người ta lo lắng.

"Quên nhắc cậu, đừng đưa bánh hoa anh đào cho cô ấy, hiện tại cô ấy nhìn thấy thứ này chắc chắn sẽ phát ốm đấy."

Thứ bị Nora liên tục đút cho ăn, vừa nhìn thấy chắc chắn sẽ nhớ lại ký ức cũ, hơn nữa dù không muốn ăn cũng chắc chắn bị cưỡng ép nhét vào, lâu dần thì đồ có ngon đến mấy cũng trở nên vô vị, thậm chí để lại bóng ma tâm lý.

"Ra ngoài tùy ý mua món gì đó về đây đi, tốt nhất là thêm nhiều thịt chút, càng nhiều càng tốt."

Nora là một người ăn chay cực đoan, có thể là do nguyên nhân thao túng máu nên không thích nạp vào những thứ máu me, cho nên thức ăn mỗi ngày ngoài đồ chay thì vẫn là đồ chay, hoàn toàn không thấy chút mùi thịt nào.

Chắc hẳn Sheryl sẽ thích lắm đây.

Sau khi sắp xếp cho Carlo đi mua cơm, cậu đưa Eroshi đến bên ngoài sảnh gỗ được bao quanh bởi nước. Lúc này, cô gái tóc tím mặc áo vest nhỏ màu đen cùng váy kẻ caro đang ngồi ngay ngắn trên ghế, trong tay sáng lên ma lực, không ngừng thăm dò một món cổ vật.

Thấy có người bước vào, cô lập tức đứng dậy đón chào, hơi cúi người, thực hiện một động tác lễ nghi quý tộc tiêu chuẩn.

"Xin chào, cũng không tính là lần đầu gặp mặt nhỉ, tôi là Lorre Sheldon." Cậu đưa tay về phía đối phương, khách sáo đơn giản một câu.

"Cảm ơn ngài đã cứu tôi ra, cảm ơn... tôi sẽ không bao giờ quên đâu." Sheryl chân thành nói, cô thực sự không ngờ mình lại được cứu như thế này, thực sự không ngờ tới.

Không có sự giúp đỡ của mẫu thân, người đàn ông trước mặt trong điều kiện cực kỳ khắc nghiệt đã kiên quyết cứu cô ra, quả thực khiến người ta không thể ngờ được.

"Không có gì, vừa là vì Viện trưởng đại nhân, giúp cô cũng là giúp chính chúng tôi. Bây giờ tôi muốn hỏi cô vài câu, việc này rất quan trọng, hy vọng cô có thể trả lời thành thật." Lorre ngồi xuống đối diện cô gái, đưa tay chống cằm.

"Yên tâm đi, tôi sẽ nói hết tất cả những gì mình biết." Sheryl gật đầu, chỉ cần có ích cho việc đánh bại Nora, cô sẽ không giấu giếm bất cứ điều gì.

"Câu hỏi thứ nhất, cô là Người dẫn đường thứ mấy của Nora, thân phận của những người kia là gì?" Lorre giơ ngón tay ra hiệu số một.

"Những Người dẫn đường mà tôi biết ngoại trừ tôi ra thì có tổng cộng 3 người: một thương nhân, một học giả cổ ngữ, một nhà nghiên cứu cổ vật. Tôi là người thứ tư, nhưng có thể vẫn còn nhiều người nữa mà tôi không biết."

Lorre gật đầu, Nora không thể vô duyên vô cớ lựa chọn Người dẫn đường, việc này chắc chắn phải có lý do của nó.

"Câu hỏi thứ hai, cổ vật mà bà ta tìm cô để nghiên cứu là cái gì?"

Câu hỏi này chắc chắn phải hỏi, tìm một nhà nghiên cứu cổ vật làm Người dẫn đường, chắc chắn là đã có được một món cổ vật khá quan trọng. Thứ có thể khiến một Nữ thần đời đầu hứng thú chắc chắn vô cùng quý giá.

"Chính là thứ này, tôi đã mang nó ra ngoài." Sheryl đưa chiếc đồng hồ quả quýt nhỏ mà mình vừa dùng ma pháp thăm dò đến trước mặt cậu.

Bề ngoài trông không có bất kỳ đồ trang trí nào, chỉ là một chiếc đồng hồ quả quýt đen tuyền, không hoa văn, mặt đồng hồ màu đen, kim đồng hồ cũng màu đen. Ngoại trừ trung tâm có khảm một viên đá quý màu đỏ thẫm ra thì không có đặc điểm gì nổi bật.

Lorre truyền nhẹ ma lực vào trong đó, không hề có chút phản ứng nào, cứ như một món đồ chơi vậy, hoàn toàn trái ngược với ma đạo cụ thông thường.

"Cô có biết đây là thứ gì không?" Lorre nghi hoặc hỏi, vật phẩm có thể khiến Nora hy sinh một danh ngạch Người dẫn đường để nghiên cứu thì không thể nào chỉ là một cái đồng hồ hỏng được.

"Tôi biết hiệu quả của nó, chỉ là không biết phải mở ra như thế nào." Sheryl gật đầu, sớm từ một tuần trước cô đã từng kích hoạt nó một lần trong lúc nghiên cứu, chỉ là dù cô có nỗ lực thế nào cũng khó lòng khiến nó vận hành trở lại.

Tất nhiên tất cả những chuyện này Nora đều không biết, cô vẫn luôn dùng những thông tin không quan trọng để đối phó, cho nên gần đây sự kiên nhẫn của Nora dành cho cô đã ngày càng thấp.

"Hiệu quả gì? Không phải là một loại vũ khí sát thương hạng nặng đấy chứ, nếu đúng là vậy thì thà hủy đi còn hơn."

Lorre nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ, bất lực bĩu môi. Dựa theo tính cách của mụ Nora kia thì quả thực sẽ thích mấy loại đạo cụ chém chém giết giết hơn, máu càng nhiều mụ ta càng hưng phấn, đúng là một kẻ biến thái mười phần.

"Không phải, cái này không có tính sát thương."

"Không có tính sát thương? Vậy nó là cái gì?" Lorre tò mò hỏi, một thứ không có tính sát thương thì phải là cái gì mới có thể thu hút sự chú ý của Nora chứ?

Không lẽ là ma đạo cụ hỗ trợ bơi lội hoặc tránh nước sao, nếu là vậy thì còn có một chút khả năng.

"Hiệu quả của nó là có thể tạm thời hoán đổi linh hồn, sự hoán đổi này không giới hạn ở bất kỳ người nào, bất kỳ loài động vật nào cũng được, đây là một đạo cụ hoán đổi linh hồn."

Sheryl bình tĩnh trả lời, lúc đó khi cô kích hoạt đã vô tình hoán đổi linh hồn với một con chim bay ngoài cửa sổ, tuy chỉ kéo dài vỏn vẹn 5 giây, nhưng cô cảm nhận rất rõ ràng mình thực sự đã nhập vào thân xác con chim đó.

Linh hồn...

Hóa ra là thực sự tồn tại sao? Lorre không thể tin nổi nhìn ma đạo cụ trong tay, nói cách khác là có cái này thì có thể hoán đổi thân xác với thiếu nữ xinh đẹp rồi nhỉ, quả thực khiến cho mấy tên Otaku rung động.

Đủ cao cấp, cũng đủ quý giá.

Chỉ là Nora cần thứ này để làm gì, bà ta bảo Sheryl điều tra thì chắc hẳn cũng biết đôi chút về công dụng của thứ này rồi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!