Tập 01

Chương 03

Chương 03

7fc01f5b-44c6-4c5d-b770-9653731a11e1.jpg

■1

Tuần lễ Vàng cuối cùng cũng đã đến.

Chỉ cần đi đến những con phố mà Karin nhìn thấy trong tương lai theo đúng trình tự, thì tương lai Kurumizawa khao khát được sống sẽ ở ngay trước mắt. Tôi thầm thề trong lòng.

Trong vòng một tuần này, nhất định phải khiến tình bạn giữa Kokon và Kurumizawa trở nên không thể lay chuyển!

Và rồi, tôi sẽ dùng chính đôi tay này để biến cái tương lai mà Karin đã nhìn thấy——

Thế giới mà Kurumizawa muốn sống tiếp, trở thành hiện thực.

■2

〇Câu lạc bộ Văn học Thanh xuân①

Thành viên: Kokontozai (Chủ tịch)・Asagi Kotetsu (Phó chủ tịch)・Kurumizawa Karen

Ngày: 2/5 (Thứ Năm)

Người ghi chép: Kurumizawa Karen

Tin nhắn:

「Mọi người quyết định sẽ đi chơi cùng nhau trong Tuần lễ Vàng. Nhân cơ hội này ghi chép lại hoạt động của CLB Văn học luôn. Cơ mà nghe nói Tuần lễ Vàng năm nay chỉ có năm ngày. Mất hứng ghê. Nhưng cũng đành chịu thôi. Thứ Năm mọi người tụ tập ở nhà hàng gia đình để lên kế hoạch cho Tuần lễ Vàng. Hóa ra đi nhà hàng gia đình với bạn bè là cảm giác thế này. Mới mẻ thật. Vui nhất là lúc tớ và Kokon bí mật trộn đủ thứ vào đồ uống của Asagi. Chắc cậu ấy phải đọc nhật ký này mới biết chuyện đó nhỉ. Sao lúc đấy không nhận ra chứ. Tuy vui nhưng cũng hơi lo. Coi chừng bị người xấu lừa đấy nhé.」

※「Lúc đó tớ đã thấy vị kỳ kỳ rồi! Nhưng các người lại chọn đúng cái ranh giới 『chắc vẫn còn uống được』 để giở trò!」←「Có vẻ chưa đi nhà hàng gia đình với bạn bè bao giờ nhỉ. Tội nghiệp.」←「Cấm thương hại tớ.」

(Ghi thêm)

Ngày: 3/5 (Thứ Sáu)

Người ghi chép: Kokontozai

Tin nhắn:

「Hôm nay chơi trò 《Bóng chày cởi đồ ngược》 ở nhà tôi. Luật chơi ngược lại với bóng chày cởi đồ thông thường. Người thua oẳn tù tì phải mặc trang phục do người thắng chọn. (Trang phục là do tôi đã nỗ lực chuẩn bị đấy). Asagi-kun oẳn tù tì mạnh một cách bất thường. ......Cứ như nhìn thấy trước tương lai vậy. Cậu ta bắt Kurumizawa-san mặc đồ thỏ, bắt tôi mặc đồ hầu gái. Đúng là tên cặn bã siêu biến thái. Ai đó báo cảnh sát bắt tên này đi. Mặc dù đã thành công bắt Asagi-kun mặc đồ quản gia, nhưng tôi vẫn chưa hết cay cú. Làm sao để giải tỏa nỗi oán hận này đây.」

※(Đính kèm ảnh Kurumizawa mặc đồ thỏ, Kokon mặc đồ hầu gái, Asagi mặc đồ quản gia)

Ngày: 4/5 (Thứ Bảy)

Người ghi chép: Asagi Kotetsu

Tin nhắn:

「Tôi là Asagi Kotetsu, người suýt chết khiếp vì nội dung kinh dị trong nhật ký hôm qua đây. Thảo nào hôm nay bị sai vặt kinh khủng khiếp. Giờ thì hiểu lý do rồi. Hôm nay đi công viên giải trí. Người hầu nhà Kokon đã chuẩn bị xe đưa đón. Là người hầu đấy. Nhà Kokon có người hầu, hơn nữa địa điểm chơi bóng chày cởi đồ ngược hôm trước còn là căn hộ cao cấp chọc trời nữa. Tiếp bước Kurumizawa, hóa ra nhỏ này cũng là tiểu thư đài các. Gia thế của cái CLB Văn học này đáng sợ quá. 『Con gái giám đốc』, 『Con gái doanh nhân』, 『......Tôi, người bình thường』, có mỗi mình tôi là lạc loài thôi. Không có thành viên nào bình thường hơn chút sao? Điểm duy nhất thấy họ bình thường chắc là lúc la hét trên tàu lượn siêu tốc.」

※「Tàu lượn siêu tốc sinh ra để người ta la hét mà, hét lên có sao đâu. A đúng rồi, cô người hầu tên là 『Adachi-san』. Chắc sau này sẽ còn nhờ vả cô ấy nhiều, mọi người nhớ tên nhé.」←「Sẽ nhớ.」「Đã nhớ.」←「Cảm ơn.」

Ngày: 5/5 (Chủ Nhật)

Người ghi chép: Kurumizawa Karen

Tin nhắn:

“Tuần lễ Vàng chỉ còn lại ngày cuối cùng thôi. Nhanh quá đi mất. Ngày kia là phải đi học lại rồi, nghĩ đến đã thấy chán. Lại còn sắp thi giữa kỳ nữa. Học hành thật là trầm cảm. ……Gạt mấy chuyện phiền não đó sang một bên, hôm nay chơi game ở nhà tớ. Kiểu game tiệc tùng ấy. Cái trò tung xúc xắc thu thập ngôi sao. Điểm xúc xắc của Kokone cao bất thường, lại còn kích hoạt được cả ô ẩn, cái này không phải gian lận đấy chứ? Ngược lại vận may xúc xắc của Asaki thì tệ hại quá thể. Sao thế, bị nguyền rủa hay gì à? Cuối cùng nhờ tớ giỏi chơi minigame nên thắng, nhưng nhìn biểu hiện cực đoan của hai người kia cũng thú vị phết. Thật sự, rất vui. Mong là năm sau cũng thế. ……Lần tới, cũng xin được giúp đỡ nhé. (Có vết tẩy xóa. Dường như một phần nội dung đã được viết lại)”

※“Năm sau mọi người cũng tụ tập nhé.”“Đồng ý.”←“Tớ thấy cái thói quen che giấu sự ngại ngùng này của cậu là thói xấu đấy. Nhưng mà, cảm ơn nhé.”

★Thứ Hai do Kokone bận việc nên không có hoạt động gì.

──Mọi chuyện, đều rất suôn sẻ.

■3

Trường học sau kỳ nghỉ dài, nói thế nào cũng khiến người ta uể oải.

Tháng Năm mà nóng như đổ lửa giữa hè.

Thứ Ba tiết một đã học thể dục, đúng là có vấn đề. Thật sự mong nhà trường xem lại cái thời khóa biểu xếp thể dục ngay buổi sáng. Thứ Ba, thứ Tư hai ngày liền đều có thể dục cũng ghét không kém. Đầu óc có vấn đề hay sao ấy. Nhắc mới nhớ, cái trường này vốn dĩ đã kỳ cục rồi, suốt ngày bắt học sinh chạy bền khắc nghiệt. Cho chúng tôi chạm vào bóng đi, chạm vào bóng ấy, xây cái nhà thể chất hoành tráng thế kia để làm cảnh à lũ khốn. Đồng ý là thể lực có thể là nền tảng của mọi thứ, nhưng cái tinh thần kiểu “cứ bắt chúng nó chạy là được chứ gì” thật khiến người ta phát bực. Tuy nhiên, không thể không tuân theo thời khóa biểu, nên hôm nay tôi vẫn cố gắng lê bước. Dù tốc độ chạy khá nhanh, nhưng có một gã vẫn bám riết lấy tôi.

“Này này Asaki-kun~ Có vẻ cậu thân thiết với mấy em gái dễ thương ghê ha, ghen tị quá đi mất~”

Như mọi khi, thời điểm Aizawa bắt chuyện luôn là lúc đang chạy bền trong giờ thể dục.

Aizawa là một trong những thành viên của nhóm nổi tiếng hay bám lấy tôi. Lấy quan hệ giữa tôi và hai cô nàng kia làm đề tài để suy diễn lung tung là sở thích của gã này.

“Mà nói đi cũng phải nói lại Asaki-kun, có mỗi mình cậu là chạy nghiêm túc thôi đấy. Định chứng tỏ mình khác biệt với đám phàm nhân bọn này à? Khó chịu ghê nha~”

“Hả? Tao chỉ chạy bình thường thôi.”

“Người bình thường thì sẽ chạy lờ đờ thôi. Chạy bền chán òm mà. Bọn con trai khác toàn chạy túc tắc phía sau vừa chạy vừa tán dóc bằng sáu phần công lực đấy.”

“Mà tao cũng hiểu tâm trạng mày……”

Aizawa cười cợt nhả.

“Đồ nghiêm túc. Không hòa đồng với bạn bè là không được đâu nhé? Thế nên mày mới bị ghét đấy☆”

“Ồn ào quá. Với lại, dù tao có chủ động bắt chuyện…… thì bọn họ cũng bơ tao thôi, đám người đó.”

Aizawa cụp lông mày vẻ hơi khó xử, rồi vỗ bộp vào vai tôi.

“Chẳng phải còn có tao, người bạn tri kỷ này ở đây sao, đừng bận tâm. ……Với lại tao thấy bản thân Asaki-kun mờ nhạt trong lớp cũng là vấn đề đấy. Mày là ninja hay gì à?”

“Chỉ đơn thuần là vận đen thôi.”

“Ồ ồ, câu đó mà cũng tự mình nói ra được. Ngầu ghê~”

Aizawa nhe hàm răng trắng bóng cười khúc khích, trông hệt như một thiếu niên ngây thơ. Tên này tuy hay hóng hớt thật, nhưng thường xuyên chủ động bắt chuyện với tôi. Nghe đâu hắn có cô em gái ốm yếu, nên rất giỏi quan tâm người khác. Chắc vì thế mà mỗi khi thấy tôi lủi thủi một mình, hắn lại cố tình đến bắt chuyện. Hắn nhận ra tôi, có lẽ cũng xuất phát từ sự “ân cần” đó. Nói tóm lại…… thuần túy là người tốt.

〈“May là hiệu quả của lời nguyền sẽ giảm đi đối với những người có sự ‘quan tâm’ nhỉ. Nhưng với những người khác thì tác dụng tức thì đấy.”〉

……Đúng là như vậy.

Quả nhiên, tôi cảm thấy số lần mình bị đối xử bất công vì “lời nguyền bất hạnh” ngày càng tăng. Sự tồn tại của một vài ngoại lệ, là sự cứu rỗi duy nhất.

Vừa chạy xong, kiểm tra thời gian, uống nước xong xuôi đang ngồi nghỉ ở bậc thềm đá.

“Vậy, cũng đến lúc khai ra rồi đấy. Ngực của hai em đó, mày đã được xoa nắn lần nào chưa?”

“Đi chết đi.”

Cú đấm vung tới bị lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng đỡ lấy.

“Từ từ đã nào Koto-chan. Tao chỉ thay mặt toàn thể anh em nam sinh hỏi thôi mà. Với lại tao cũng muốn giúp mày cải thiện tiếng tăm đấy chứ.”

“Hả? ……Tiếng tăm?”

“Đúng vậy, chính xác là thế. Trong lòng tao gần như không có chút tà niệm nào đâu nhé.”

Aizawa khoanh tay, nói với vẻ mặt nghiêm túc.

“Cứ đà này mày sẽ bị đem ra tế thần đấy.”

“Rốt cuộc sau lưng tao người ta đồn đại cái quái gì thế hả……!”

“『Tên khốn nạn đùa giỡn phụ nữ』. Chúc mừng nhé Asagi.”

Aizawa vỗ tay bép bép chúc mừng tôi một cách khô khốc.

“Chúc mừng cái con khỉ!! Dựa vào đâu mà tao bị nói thế hả!!”

“Tự mày biết rõ mà. Cần gì tao phải nói nhiều.”

Tôi im lặng lảng tránh ánh mắt.

Aizawa khoanh tay, bày ra vẻ mặt như quan tòa phán xét.

“Ngoài Tuần lễ Vàng ra, mày còn gây ra bao nhiêu vụ án nữa. Tuy kể ra thì không hết, nhưng những chiến tích khiến người ta ghen ăn tức ở của mày ở Câu lạc bộ Văn học, mọi người đều nghe danh cả rồi. Thậm chí còn bị gọi là 『Câu lạc bộ Harem』 nữa kìa. Biết chưa hả Hoàng tử điện hạ.”

“Cái lũ chẳng biết tí gì về nỗi khổ của tao, thế mà dám nghĩ tao đang chim chuột……”

“Chẳng phải chim chuột thì là gì hả đại ca.”

“Ai là đại ca của mày, đứng nghiêm chỉnh lại xem nào. Tao chọc mù mắt bây giờ.”

“Xin lỗi em sai rồi.”

“Chậc. Mày bao nước trái cây đi.”

“Hết cách rồi. Coi như trả nợ ân tình?”

“Là mày nợ tao ân tình đấy thằng ngốc. Trả cả vốn lẫn lãi đi.”

Aizawa gật đầu qua loa. Nói chuyện với cái tên biết tuốt này tuy thu hoạch được khối thứ, nhưng chuyện đau đầu cũng tăng lên. Hôm nay tôi cũng theo thói quen ôm lấy cái đầu đang đau nhức.

“Cơ mà rốt cuộc là đứa nào tung cái tin đồn đó……”

“Chắc là tất cả bọn con trai mày có thể nghĩ đến đấy. Thằng đàn ông mờ nhạt lại được gái vây quanh, đương nhiên là bị thế rồi.”

Nghe hắn nói vậy, tôi thở dài thườn thượt.

“Muốn phàn nàn về ngoại hình thì đi mà nói với bố mẹ tao ấy……”

“Chỉ là ghen tị thôi. Đừng để bụng.”

Aizawa vỗ nhẹ vai tôi.

「Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, mày đúng là không biết làm màu nhỉ. Chưa từng nghe mày khoe khoang nửa lời.」

「Không may là tao chẳng có hoàn cảnh gì đáng để khoe khoang cả.」

「Thế á?」

Aizawa ghé sát mặt vào soi mói tôi.

「......Gì?」

「Sao thằng như mày lại được gái mê thế nhỉ? Rõ ràng mặt mũi cũng chỉ ở mức trung bình.」

「Tao đấm cho bây giờ Aizawa. Đừng có ỷ mình đẹp trai mà lên mặt.」

「Không không không! Tao đang khen mày đấy, điều đó chứng tỏ con người ta rốt cuộc vẫn coi trọng tính cách ha!」

「Rồi rồi cảm ơn.」

「Qua loa thế~」

Thấy tôi lảng sang chuyện khác, Aizawa bĩu môi rõ rệt.

「Thôi đổi chủ đề. Bài kiểm tra toán hôm nay, mày ôn kỹ chưa?」

「Thầy Watanabe bảo dễ lắm mà.」

「Thầy còn bảo dưới ba mươi điểm là phải học phụ đạo đấy.」

「Hahaha, làm gì có thằng ngu nào bị thế?」

「Mà, cũng đúng.」

「Chuẩn. Nếu có thằng ngu như thế thật, tao cũng muốn chiêm ngưỡng dung nhan nó xem sao!」

——Thằng ngu đó chính là tôi.

Khoảnh khắc bài kiểm tra bắt đầu, mồ hôi tôi túa ra như tắm. Hoàn toàn không hiểu đề bài.

〈Ủa, chủ nhân, câu này ngài không biết á? Đùa à? Đang đùa đúng không? Nè.〉

Dưới sự công kích tinh thần của ác ma, tôi vắt óc giãy giụa để ít nhất không bị điểm 0, kết quả là được mười lăm điểm. Không còn nghi ngờ gì nữa, đầu óc tôi đúng là "đáng chúc mừng" thật.

「Được rồi Asagi. Em đã vinh dự xác lập kỷ lục vĩ đại mười lăm điểm trong bài kiểm tra của tôi. Chúc mừng.」

Trong phòng học vắng lặng sau giờ tan trường.

Trận đấu trong mơ một chọi một với thầy Watanabe bắt đầu. Muốn về nhà quá.

「Năm nào tôi cũng có thói quen dùng bài kiểm tra nhỏ để sàng lọc mấy đứa ngốc. Nếu thi giữa kỳ mà có đứa trượt, thì phiền phức cho công việc của tôi lắm.」

Nở nụ cười dữ tợn trước bàn tôi là thầy giáo chủ nhiệm lớp tôi kiêm cố vấn Câu lạc bộ Văn học kiêm giáo viên dạy toán, thầy Watanabe. Kiêm nhiệm nhiều quá rồi đấy. Người thầy có duyên nợ không vừa với tôi này, lúc nào cũng xuất hiện thần kỳ ở mọi nơi tôi dính dáng tới. Tóc đuôi gà đỏ rực cùng dáng người cao ráo, đôi mắt tam bạch xếch ngược cộng thêm khí chất sắc bén, khiến người ta không khỏi thắc mắc liệu thầy có từng là dân anh chị không—— chính là thầy Watanabe đẹp một cách đáng sợ.

Tôi giơ tay phát biểu.

「Tại sao trong lớp chỉ có mỗi em?」

「Vì chỉ có mình em trượt.」

「......Aizawa thì sao ạ?」

「Thằng đó đúng là đứng thứ hai từ dưới lên.」

「Nếu vậy thì──」

「Nhưng nó được năm mươi điểm. Chưa đáng để tôi phải đích thân ra tay.」

「……Thật ạ?」

Thầy Watanabe im lặng gật đầu.

「Thế chẳng phải em là thằng đội sổ của lớp này sao.」

「Ít nhất trong lĩnh vực toán học, không ai ngu hơn em được đâu. Thôi, tán gẫu đến đây là hết.」

Tiếp đó, tôi được nếm trải địa ngục mang tên học phụ đạo.

Khi tôi được giải phóng khỏi ngục tù thì trời đã ngả sang chiều tối. Đối với lời động viên "đừng có quay lại nữa" dành cho tù nhân được thả, tôi nghiêm túc đáp lại: "Em sẽ không quay lại đâu ạ."

「Nếu thi giữa kỳ mà trượt nữa thì…… em hiểu rồi chứ?」

Bị đe dọa ngầm như thế, tôi quyết định dù không hiểu cũng phải cày cuốc học hành.

〈Lúc kiểm tra, vốn dĩ tôi có thể nhắc đáp án cho cậu mà.〉

Cái đó gọi là gian lận đấy. Cảm ơn vì đã giữ im lặng để tôi tập trung nhé.

〈Tiêu chuẩn để được khen thấp thật đấy…… Thiệt tình.〉

Vừa tán gẫu linh tinh với Karin, tôi vừa đi về phía bãi đỗ xe đạp. Lúc này hoạt động của Câu lạc bộ Văn học đã kết thúc rồi. Nhưng khi kiểm tra LINE thấy có tin nhắn "Đang đợi đấy", tôi liền chạy vội đi.

〈Vậy thì như mọi khi, tôi về trước đây.〉

Bảo là có việc nhà, Karin chuồn về trước.

Bãi đỗ xe đạp. Đương nhiên rồi, bóng dáng mái tóc màu trà quen thuộc đang ở đó. Như một lẽ thường tình, Kurumizawa đang ngồi chễm chệ trên yên sau xe đạp của tôi.

「A, Asaki!」

Giọng nói dễ thương đến mức phạm quy vang lên bên tai. Lại còn kèm theo gương mặt đáng yêu kia nữa chứ. Tôi đáp lại qua loa, ném cặp vào giỏ xe rồi xuất phát.

Con đường đê chạy dọc bờ sông. Dưới ánh hoàng hôn màu cam, tôi đạp xe tiến bước. Và như mọi khi, tiếng lốp xe lại rên rỉ.

「Xe đạp-kun hôm nay lại gào thét rồi này.」

「Tệ thật đấy. Hết hạn sử dụng rồi sao?」

「Tớ đã bảo rồi, tại cậu nặng quá đấy.」

「Đúng là dạo này ngực tớ có vẻ lớn hơn thật. Sau F là…… G cup nhỉ?」

「Hả? G? G cup á?」

Đã là ngực bự rồi mà còn định to hơn nữa sao? Quả thực sức nặng truyền đến lưng tôi đang tăng lên, cậu là đồ ngốc à, hay tôi mới là đồ ngốc!?

「Tự nhiên lôi chuyện đó ra làm gì……?」

「Thì tại cậu lại bảo tớ nặng mà. Tớ đang nghĩ chắc do ngực đang phát triển. A, chắc là F nhưng thiên về G hơn đấy. Xin lỗi nha?」

「Cậu xin lỗi cái quái gì, ngốc à?」

Tiếng cười khúc khích vang lên sau lưng.

「Ngốc hơn cả Asaki đi học thêm nữa cơ~ Thiệt tình. Tại Asaki không đến, người ta cô đơn lắm đó.」

Vòng tay ôm eo tôi bất chợt siết chặt. Cùng lúc đó, cảm giác mềm mại từ bộ ngực càng trở nên rõ rệt. Đầu óc tôi suýt chút nữa thì chìm nghỉm trong oppai, phải dùng toàn bộ ý chí để chống đỡ. Trong lúc tôi đang cố gắng đánh lạc hướng bản thân, Kurumizawa ghé mặt qua vai tôi nói:

「Nè, Asaki. Dạo này ngày nào cũng vui lắm, cảm ơn cậu nhé.」

「Sao tự nhiên lại nói thế.」

「Chỉ là tớ thấy cần phải nói cho cậu biết thôi~ Người tớ thích đã tăng lên, những thứ tớ thích và quan tâm cũng nhiều hơn. Toàn là chuyện vui thôi. Gần đây lúc nào cũng thế. Tuần lễ Vàng ba đứa đi chơi chung cũng vui cực kỳ luôn.」

「Cái căn hộ chọc trời đó làm tớ hết hồn luôn đấy.」

「Ừm. Koko-kou đúng là thiên kim tiểu thư chính hiệu ha. Có cả người hầu nữa, ghê thật.」

「Cậu cũng kẻ tám lạng người nửa cân thôi.」

「Nói thì nói thế... chứ hiện tại tớ đâu có thuê người hầu, cũng chỉ ở nhà riêng bình thường thôi mà? A đúng rồi, tớ cũng là con gái giám đốc nhỉ.」

「Cái đó mà cũng quên được?」

「Tại ở bên Asaki tớ chỉ là một cô gái bình thường thôi mà. Nên lỡ quên béng mất...... Nè, nếu cưới tớ là cậu được ở rể hào môn đấy? Cưới đi?」

「Cậu quyết định nhẹ tênh thế?」

「Không nhẹ tênh đâu~ Tớ quyết định đợi đến mười tám tuổi rồi mà. Sinh nhật tớ tháng Tám, còn Asaki tháng Một nhỉ. Không biết tháng Một năm lớp 12 có kịp cưới không ta?」

「Vội vàng thế.」

「Muốn sớm được mang họ của người mình thích mà. Sẽ thành Asagi Karen sao? Hay là cậu về nhà tớ thành Kurumizawa Kotetsu? Hehe, tớ thì sao cũng được nhé?」

「......」

「Tớ còn muốn có thật nhiều em bé nữa. Sẽ yêu thương tất cả các con như nhau. Cho chúng thật nhiều hạnh phúc. Hai đứa mình cùng giải quyết vấn đề giảm tỷ lệ sinh nhé? Cùng phát triển gia phả dòng họ nha? Để tớ được làm mẹ thật nhiều lần nhé? Nè, Asaki, nhất định phải kết hôn đó nha♡」

Lời thì thầm bên tai ngọt đến phát ngấy. Có lẽ vì dạo này hay được khen nên những lời đường mật của cô ấy ngày càng leo thang. Nhưng nghe cô ấy thao thao bất tuyệt vẽ ra tương lai hạnh phúc, trong lòng tôi lại cuộn lên những suy nghĩ nóng hổi── Chẳng phải cậu, một mực muốn chết sao.

Gặp đèn đỏ, tôi bóp chặt phanh xe.

「Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cậu mà chết thì tất cả chẳng còn ý nghĩa gì đâu.」

Quay lại nhìn, thấy cô ấy đang chớp mắt liên hồi. Đôi mắt mở to ngơ ngác một lúc, rồi như sực nhớ ra điều gì đó:

「......A, đúng rồi ha?」

Bộ dạng đó thoạt nhìn như đang dao động. Như thể đã lãng quên điều gì đó, giờ mới chợt nhớ ra.

Đèn chuyển xanh. Rốt cuộc tôi cũng không thể gặng hỏi về ý nghĩa của biểu cảm khó hiểu ấy. Ôm lấy sự hèn nhát nhỏ nhoi đó, mối quan hệ vụng về của chúng tôi vẫn tiếp diễn.

■4

Một buổi chiều yên ả như mọi ngày ở Câu lạc bộ Văn học. Những cuộc đối thoại trong giờ ăn trưa lúc nào cũng "cao siêu" đến khó đỡ. (Sau Tuần lễ Vàng, việc ba người cùng ăn trưa trong phòng sinh hoạt đã thành lịch cố định).

Nhưng chủ đề không phải là Conan Doyle thì cũng là Dazai Osamu, hay Agatha Christie...... toàn là những cuộc thảo luận mà không có văn hóa nền tảng thì không theo kịp.

Tôi vừa nghe những cuốn sách được Karin - người biết tuốt - gợi ý, vừa nỗ lực nạp kiến thức.

Chẳng biết từ bao giờ hai người này đã phát triển mối quan hệ giới thiệu sách cho nhau rồi. Thân thiết ghê. Dù không công khai, nhưng thực ra cả hai đều là mọt sách. Tư duy nhanh nhạy cũng giống nhau, có lẽ vì thế mà hợp cạ chăng.

“Ghen tị thật, con gái với nhau thân thiết nhanh như chị em ấy nhỉ.”

Tôi lầm bầm, hai người họ nhìn nhau cười.

“Nếu làm chị em thì tớ muốn làm chị. Vì tớ là con út nên lúc nào cũng muốn có em trai hoặc em gái.”

“Vậy tớ sẽ làm em gái. Chị Kokoro nhớ cưng chiều em nhiều vào nhé.”

Nói rồi hai người lại nhìn nhau cười khúc khích. ......Hòa thuận là tốt. Cái bầu không khí sặc mùi thuốc súng hồi đầu cứ như trò đùa vậy. Duyên phận con người đúng là khó đoán. Những khả năng bất ngờ có khi lại đang ngủ say ngay bên cạnh mình cũng nên.

Kết thúc những tiết học nhàm chán, hôm nay tôi cũng đến tham gia hoạt động câu lạc bộ. Nội dung hoạt động của Câu lạc bộ Văn học khá tùy hứng. Có khi là hoạt động do hội trưởng Kokoro chủ trì, có khi mạnh ai nấy chơi, có khi lại đọc sách cho ra dáng văn học, và cũng có khi là tôi - phó hội trưởng - bị xoay như chong chóng với đủ yêu cầu vô lý.

Hôm nay mọi người đang chơi trò ghép hình mà Kokoro mang đến. Tôi và Kokoro đang xây dựng Lâu đài Osaka. Kurumizawa tuy giả vờ đọc sách nhưng thi thoảng lại liếc nhìn về phía này.

“Nhắc mới nhớ sắp thi giữa kỳ rồi nhỉ, còn hai tuần nữa.”

Với Kokoro thì chắc chỉ là chuyện phiếm. Nhưng động tác của tôi đông cứng lại ngay tức khắc.

“......Sao thế?”

“Chắc là không tự tin chứ gì. Hôm nọ cậu ta vừa trượt bài kiểm tra nhỏ xong.”

Giáo viên cố vấn Watanabe hiếm khi mới ló mặt đến, đang ngồi phịch trên ghế bành buông lời phũ phàng.

“A, bảo sao hôm qua cậu không đến học bổ túc.”

Kokoro nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ. Thầy Watanabe cũng thở dài.

“Nghe cho kỹ đây Asagi. Nói thật tôi không quan tâm em bị lưu ban hay đuổi học. Nhưng riêng môn toán thì đừng có trượt. Không thì mang tiếng tôi dạy dở.”

Tôi lặng lẽ lắc đầu. Thầy Watanabe cười khẩy.

“Đừng có sợ thế. Nhớ chưa? Chỉ cần tránh điểm liệt là được. Hiểu không? Điểm liệt là một nửa điểm trung bình của khối. Mà tôi ra đề sẽ khống chế điểm trung bình ở mức sáu mươi. Nghe đây, ba mươi điểm là được. Chỉ cần ba mươi điểm thôi. ......Hiểu chưa?”

“......Vâng.”

Lúc này thầy Watanabe đứng dậy, nháy mắt ra hiệu với Kokoro.

Cô ấy im lặng gật đầu. Như thể muốn nói “Cứ giao cho em”.

Sau đó thầy Watanabe rời đi một cách hoa lệ.

“......Được rồi, vậy chúng ta tiếp tục ghép hình——”

“Ahaha, đùa vui thật đấy.”

Kokoro cười lạnh lùng, bắt đầu dọn dẹp các mảnh ghép trên bàn.

“Khoan đã Kokoro! Còn ghép hình thì sao!? Lâu đài Osaka của chúng ta mới xây được một nửa mà!?”

Hiện tại Lâu đài Osaka trên bàn mới hoàn thành được khoảng ba mươi phần trăm——

“Lâu đài Osaka của chúng ta sao có thể bỏ dở giữa chừng thế này!?”

“Hãy oán hận sự bất lực của bản thân và thói đời bạc bẽo đi—”

“Thứ đáng hận nhiều quá rồi đấy......!”

Cứ thế, Lâu đài Osaka sụp đổ. Theo động tác cất bộ ghép hình vào tủ của Kokoro, tôi đành gạt nước mắt chia tay tòa thành. Xong xuôi, cô ấy buông một lời tuyên bố tàn khốc.

「Học thôi nào, Asaki-kun ngốc nghếch.」

「Hể?」

「Có dị nghị gì không?」

「……Không ạ.」

Bị cô ấy chốt hạ bằng nụ cười đen tối đó, trên đời này làm gì có sinh vật nào dám từ chối. Cô ấy khẽ thở dài nói.

「……Tuy không có ý đe dọa cậu, nhưng thành tích quan trọng lắm đấy, Asaki-kun. Nếu coi nó chỉ là những con số đơn thuần mà coi nhẹ, cậu sẽ tự giới hạn khả năng của chính mình. Hãy coi đây là cơ hội tốt để nâng cao học lực tổng thể đi.」

Hoàn toàn không cãi được câu nào. Tôi cúi đầu đáp “Cậu nói chí phải”. Lúc này bên tai vang lên giọng nói dịu dàng.

「Cứ yên tâm. Thiên tài là tôi đây sẽ đích thân kèm cặp cậu từ A đến Z.」

「Thật sự được sao……?」

Tôi hỏi lại, cô ấy mỉm cười đáp.

「Fufu, đương nhiên rồi. Vì chúng ta là bạn mà.」

Cô ấy nói như một lẽ hiển nhiên.

Từ đó mở màn cho khóa huấn luyện ma quỷ dưới sự chỉ đạo của sư phụ Kokomi. Ngủ gật trong giờ học đương nhiên là cấm kỵ, mọi chỗ không hiểu đều bị kiểm tra từng li từng tí, giờ nghỉ trưa, sau giờ học và cả cuối tuần đều bị lấp đầy bởi việc học.

Tôi bị ép nhồi nhét kiến thức đến mức quá tải.

Kurumizawa luôn mỉm cười đứng nhìn, dường như quyết định giao toàn quyền vụ này cho Kokomi.

Kỳ thi giữa kỳ đã cận kề, về nguyên tắc tuần thi cử sẽ cấm hoạt động câu lạc bộ. Tuy nhiên nếu lấy lý do học tập thì vẫn được sử dụng phòng sinh hoạt. Tôi không còn đường lui, ngày ngày bị giam lỏng trong phòng sinh hoạt để học. Kurumizawa với lý do “Cứ giao cho Kokomi là được” nên không còn xuất hiện nữa, cô ấy thuộc tuýp người tự học hiệu quả hơn. Nói cách khác——

「Fufu, thành ra chỉ có hai người nhỉ, Asaki-kun.」

Tôi ở một mình với Kokomi trong phòng sinh hoạt. Khi học cô ấy luôn ngồi ngay bên cạnh. Được ở riêng với mỹ thiếu nữ vốn là tình huống mà mọi nam sinh đều mơ ước, nhưng bi thảm thay, nơi đây lại đang diễn ra địa ngục mang tên học tập. Chiến thuật biển đề bài không hồi kết, ngày qua ngày cắm đầu vào sách vở—— con nhỏ này không biết điểm dừng là gì.

Chẳng hạn như khi tôi hỏi bài khó, cô ấy sẽ cười tươi như hoa: 「Tớ sẽ dạy cậu từ cơ bản đến nâng cao, tiện thể dạy luôn cả phần ứng dụng siêu khó nhé」. Dường như nghe thấy tiếng gào thét đẫm máu của đám con trai “Được học riêng với gái xinh mà còn kêu...”, nhưng bình tĩnh nào, đây là Kokontozai đấy. Cô nàng không chỉ sở hữu sức mạnh quái vật chặn đứng mọi tình huống "bổ mắt", mà nếu tôi dám manh động, e là cánh tay tôi sẽ bị bẻ gãy ngay tại chỗ.

Xin hãy yên tâm. Chẳng có sự kiện thanh xuân ngọt ngào nào xảy ra đâu, quan hệ hai người cũng chẳng tiến triển gì sất. So với mấy cái đó, giờ tôi phải giải phương trình cái đã. Bị cô nàng phán là tuýp người học bằng trí nhớ cơ thể, tôi bị bắt giải đề không ngừng nghỉ—— hay nói đúng hơn là vĩnh cửu.

「Cậu đúng là ác quỷ.」

Khi tôi vừa giữ bộ mặt poker face vừa giải đề vừa lầm bầm, cô ấy nở nụ cười hung tàn.

「Fufu, vậy để cho loài người nhỏ bé nếm mùi thảm sát nhé.」

Cô ấy đập xấp vở ghi chú trọng tâm các môn do chính tay mình viết xuống bàn cái rầm.

「Làm ơn đừng bắt tớ học đến mức bất tỉnh nhân sự nhé Kokomi đại nhân!! Tớ mời bao nhiêu nước trái cây cũng được mà!!」

「Thế thì sữa dâu.」

「Tuân lệnh.」

「Thêm một chai soda nữa.」

「Xin nghe theo thánh ý……!!」

「Lựa chọn thông minh đấy.」

“Là sự hiểu lầm do dốc toàn lực sao?”

Bị nhìn thấu là “Đằng nào cậu cũng chẳng có vở tự học đâu nhỉ”, cuốn 《Vở tự học của bé Asaki》 (do Koko tự tay viết) được đưa tới hôm nay cũng dần được lấp đầy.

■5

——Tách, tách.

Có tiếng gì đó, mà tôi không hề biết.

Là tia lửa sao?

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu đó là gì.

Tuần lễ Vàng vui vẻ, thoắt cái đã trôi qua.

Tôi của hiện tại, hoàn toàn không nghĩ ra mình còn thiếu thốn điều gì. Mỗi ngày đều sống động, ngập tràn niềm vui vĩnh cửu. Tôi từng nghĩ bạn bè là thứ vô vị. Đọc sách cũng tẻ nhạt. Thế giới văn học sâu sắc, trước khi được Koko-chan giới thiệu, tôi hầu như chẳng có cơ hội tiếp xúc.

Thậm chí tôi còn nghĩ, có lẽ bấy lâu nay mình không phải là con người.

Cứ tự cho là mình biết tất cả, nhưng thế giới phức tạp hơn tôi tưởng nhiều, tràn ngập những điều chưa biết. Dù thế giới của tôi có thể vận hành chỉ bằng tình yêu. Nhưng tôi biết không chỉ có thế. Tôi dần trở nên kỳ lạ. Hoặc có lẽ vốn dĩ tôi đã kỳ lạ, và giờ mới trở lại bình thường chăng.

Tôi đang thay đổi. Và, cảm thấy chút sợ hãi.

Cái chết từng gần gũi đến thế. Cái kết cục mà tôi từng nghĩ chỉ cần được anh ấy chứng minh tình yêu là có thể chấp nhận được. Lời nói dối, lớn nhất của tôi.

Nè, liệu anh có chấp nhận không?

Đó là nói dối đấy.

——Chuyện muốn chết ấy mà, là lời nói dối để thu hút sự chú ý của anh thôi.

Anh ấy không hề biết.

Hồi cấp hai, tôi đã tỏ tình đi tỏ tình lại không biết bao nhiêu lần.

Nói rằng tớ thích cậu, nhưng lần nào cũng bị anh từ chối.

Mỗi lần như thế, tôi lại bám víu lấy mối quan hệ bạn bè, dùng thôi miên xóa ngay ký ức bị từ chối. Lặp lại hàng chục lần. Không hiểu tại sao lại bị từ chối. Dù có hỏi anh cũng không nói. Tôi cảm thấy mình chỉ còn cách “chết đi”. Để anh nhìn tôi nhiều hơn, nghĩ về tôi nhiều hơn, thích tôi nhiều hơn. ……Giờ nghĩ lại, thật nông cạn biết bao.

Tôi chỉ là, muốn trở thành một người mẹ hạnh phúc. Muốn cùng anh, xây dựng một gia đình hạnh phúc. Chỉ thế thôi. Vậy mà tôi, lại chọn con đường vòng vèo đến thế.

Tôi, quyết định rồi.

Đợi kỳ thi lần này kết thúc, tôi sẽ đem tấm chân tình hèn nhát này, nguyên vẹn, tỏ tình với anh.

Nhất định, nếu là anh ấy thì sẽ chấp nhận thôi. Tôi tin anh.

Trong thời gian thi cử, Câu lạc bộ Văn học cũng mở cửa làm nơi học tập. Ở đó, phần lớn là Koko-chan trong vai giáo viên, và Asaki-chan trong vai học sinh.

Tôi đến trước phòng sinh hoạt.

Rồi chẳng hiểu sao, lại do dự không biết có nên mở cửa hay không.

(Rõ ràng là vào được mà, lạ thật).

Sau đó, “tôi” đẩy cánh cửa Câu lạc bộ Văn học sau một thời gian dài vắng bóng. Bên trong, Asaki đang ngủ say như chết. Chắc là học mệt quá rồi. Cậu ấy đang ngủ. Còn Koko-chan đang xoa đầu cậu ấy.

——Tách, một cảm giác lạc lõng thoáng qua trong tim.

「……?」

Khi tôi còn đang bối rối bởi cảm xúc không tên này, Koko-chan nhận ra tôi liền vội vàng rụt tay lại khỏi đầu cậu ấy.

「A, Karen-san!?」

Cô ấy có vẻ hơi giật mình.

Tôi bất giác cười khổ.

「Không cần luống cuống thế đâu mà.」

Chỉ là xoa đầu thôi, có gì to tát đâu.

Chuyện bình thường ấy mà.

「Khò——…… Khò——……」

Tiếng ngáy của cậu ấy lọt vào tai. Asaki đang gục xuống bàn ngủ ngon lành. Dễ thương ghê. Koko-chan ngồi bên cạnh đưa ngón trỏ lên môi, cười ra hiệu 「Suỵt——」.

「......Cậu ấy lơ đễnh chút là ngủ quên mất tiêu.」

「Ngủ say quá nhỉ.」

Tôi ngồi xuống đối diện Asaki. Cậu ấy ngủ say thật. Dù mặt ngủ rất đáng yêu, nhưng chẳng phải đang học sao?

「......Có nên gọi dậy không?」

「Thôi, dạo này cậu ấy nỗ lực lắm rồi. Cứ để cậu ấy ngủ đi.」

Nhắc mới nhớ lần nào gặp cũng thấy cậu ấy cắm đầu vào học. Mỗi lần đi ngang qua lớp đều thấy Koko-chan đang kèm cặp, lúc ăn cơm cũng bàn chuyện học, tan học...... hình như còn đến nhà Koko-chan học thêm nữa. Chăm chỉ thật đấy. Kiệt sức cũng là lẽ đương nhiên. Đang nghĩ miên man thì Koko-chan như hạ quyết tâm, mở lời:

「À này, Karen-san.」

「Ưm, sao thế?」

Cô ấy cúi đầu vẻ áy náy.

「Xin lỗi, tớ có chút việc cần gặp thầy Watanabe, nhờ cậu trông chừng Asaki-kun giúp tớ được không?」

Tôi xua tay ra hiệu cô ấy đừng bận tâm.

「......Ahaha, có gì đâu. Không sao đâu, cậu đi đi?」

「Cảm ơn cậu nhiều lắm!」

Nói xong, Koko-chan rời khỏi phòng sinh hoạt.

「......」

Căn phòng Văn học sau khi cô ấy rời đi chìm vào tĩnh lặng. Ngay cả ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ, thứ mà bình thường tôi chẳng để ý, lúc này cũng trở nên đáng bận tâm.

Khi nỗi lo âu vơi bớt, những chi tiết nhỏ nhặt này lại nổi lên trong tâm trí. Mà khoan đã, giờ là không gian riêng, chỉ có hai người thôi đấy. Tôi vô tình nhìn ngắm gương mặt ngủ của Asaki.

「Khò——......」

Vẫn là cái mặt ngủ ngốc nghếch ấy. Ngược lại làm tôi thấy yên tâm.

「Fufu.」

Tại sao tôi lại vô thức mỉm cười thế này nhỉ. Vì thích cậu ấy mà.

「……Nè, cậu ngủ rồi hả?」

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt ngủ của Asaki. Cậu ấy không có dấu hiệu gì là sắp tỉnh.

「Thích cậu lắm.」

Tôi thử thì thầm vào tai cậu ấy.

「Thích, thích nhất trên đời, yêu cậu lắm, siêu thích luôn, mình kết hôn nhé♡」

Hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh giấc.

「Fufufu.」

Nếu là Bạch Tuyết thì chỉ cần một nụ hôn là tỉnh lại rồi. Dù cậu là hoàng tử của tớ.

Thử lén lút chút xem sao. Coi như đối tượng thử nghiệm cho nụ hôn đầu vậy.

Tôi vẫn chưa biết hương vị khi môi chạm môi là thế nào. Trong lồng ngực có thứ gì đó đang đập thình thịch.

Thình thịch thình thịch thình thịch. Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch. Rộn ràng không yên. Trái tim đang mở tiệc ăn mừng.

Tôi rón rén lại gần bên cạnh Asaki. Chỉ cần không bị phát hiện thì không sao đâu nhỉ? Vén lọn tóc mai rủ xuống ra sau tai, tôi dần thu hẹp khoảng cách với gương mặt cậu ấy.

Dù tớ có hôn trộm Asaki, cậu cũng sẽ tha thứ cho tớ mà nhỉ.

Bởi vì, cậu thích tớ đúng không?

Tớ biết tỏng rồi nhé.

Gần hơn,

Gần hơn nữa,

Tiếp tục gần hơn—— ngay lúc đó.

Cuốn vở của cậu ấy. Ở phía trên trang bìa, tôi nhận ra một dòng chữ nhỏ. A, nhớ không nhầm thì đây là cuốn vở Kokorin tặng nhỉ? Bảo là chuẩn bị riêng để tự học gì đó. Ngay tại đó——

『Cố lên nhé.』

Tôi tìm thấy dòng chữ nắn nót ấy.

Ngay khi định hôn lên đôi môi đang say ngủ của cậu, tôi lại liếc thấy dòng chữ đó.

Nằm ở phía trên trang bìa, nét chữ thanh tú.

『Cố lên nhé!』

Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ ấy.

Đó là chữ của Kokorin.

「……」

Chuyện gì thế này, chỉ muốn biến mất ngay lập tức.

Sự bực bội trào dâng trong lòng. Không hiểu rốt cuộc mình đang giận vì điều gì. Chỉ là, dòng chữ đó khiến tôi vô cùng, vô cùng phẫn nộ. Tôi luôn sống với những lời nói dối. Nhưng trong từng nét chữ kia, dáng vẻ của cô ấy khi đối diện với cậu ấy, lại là sự thật trăm phần trăm—— A a, ghen tị biết bao.

Đáng ghen tị thật đấy. Ước gì mình có thể thành thật đối diện với cậu ấy như thế.

Nét chữ thanh tú đến nao lòng.

Chỉ nhìn thôi cũng muốn phát nôn.

『Cố lên nhé!』

Cố cái gì cơ chứ?

『Cố lên nhé!』

Hôn á?

『Cố lên nhé!』

Này,

『Cố lên nhé!』

Tớ bảo này,

『Cố lên nhé!』

Cái kẻ chẳng biết chút gì về nỗi đau khổ của tớ——

Lấy tư cách gì mà lên mặt dạy đời chứ!

Chỉ trong khoảnh khắc. Thực sự chỉ là một thoáng thôi.

Tôi suýt chút nữa đã dùng cục tẩy chà nát những dòng chữ đó.

Nhưng ý nghĩ ấy,

「......Kurumizawa?」

Đã bị chặn đứng kịp thời bởi cậu ấy vừa tỉnh giấc. Giọng nói của cậu ấy kéo tôi về thực tại.

Nguy hiểm quá. Tôi vừa suýt làm cái chuyện gì vậy chứ.

Không sao. Không sao đâu, ổn mà.

Đúng rồi, chính là lúc này.

Căn bản không cần phải chờ đợi gì cả.

Nhân cơ hội này nói hết ra là được mà.

Sau khi suýt làm ra cái chuyện đó á?

Thình thịch thình thịch thình thịch.

Trái tim đập loạn nhịp với tiết tấu khác hẳn lúc trước.

Là cảm giác tội lỗi.

Hôm nay... vẫn chưa được.

Tôi vội vàng chỉnh lại biểu cảm, rồi chạy trốn khỏi nơi đó.

Hôm nay không được. Để ngày mai vậy.

Phải nhanh lên. Nếu không nhanh chóng tỏ tình, trái tim tôi sắp không chịu đựng nổi nữa rồi.

Thế nhưng, kể từ hôm đó tôi cứ liên tục bỏ lỡ cơ hội. Mỗi lần định bắt chuyện thì luôn có Kokone ở đó, dù là ở lớp, sau giờ học hay ngày nghỉ... cô ấy luôn xuất hiện. Phải nhanh chóng bày tỏ thôi. ......Mặc dù cũng từng nghĩ đến việc gọi điện, nhưng thế không được. Phải nói trực tiếp mới được.

Bởi vì đây là lời sám hối cho tội lỗi của tôi. Tôi cảm thấy vô cùng hổ thẹn vì đã nảy sinh ý nghĩ "Kokone thật vướng víu". Đừng có đổ lỗi cho người khác.

──Lỡ như Asagi từ chối mình thì sao?

Đừng suy nghĩ lung tung nữa.

Không sao đâu. Dù gì thì Asagi, chắc chắn cũng thích mình mà?

Hôm nay cậu ấy cũng khen mình nữa. Mặc dù trong thời gian thi cử không hẹn hò được, nhưng cậu ấy đã mê mệt mình từ lâu rồi. Thế nên chỉ cần tôi thú nhận tất cả, chúng tôi nhất định sẽ thành đôi thôi.

Cứ như thế, tôi ôm tâm trạng nôn nóng, tiếp tục chờ đợi cơ hội để tỏ tình với Asagi.

Trong khoảng thời gian đó, hai tuần đã trôi qua trong chớp mắt.

■6

Kỳ thi với cảm giác chung là làm bài khá ổn cuối cùng cũng đến lúc trả bài. Vật lý và Hóa học đều qua cửa trót lọt. Chỉ còn lại môn Toán thôi.

Từng học sinh lần lượt được thầy Watanabe gọi tên lên bục giảng.

Lớp học ồn ào hơn thường lệ, chen chúc những gương mặt lúc thì hân hoan lúc lại ủ dột vì điểm số.

「Asagi.」

Cuối cùng cũng đến lượt tôi. Tôi đứng dậy bước lên bục giảng.

Thầy giáo đưa bài kiểm tra cho tôi một cách hời hợt, chẳng để lại cho tôi chút thời gian nào để hồi hộp.

Nếu không bị mắng, chắc là vừa đủ điểm qua rồi nhỉ.

Ôm hy vọng như thế nhìn vào bài thi—— năm mươi bảy điểm.

Mang tiếng là giáo viên hướng dẫn mà đến câu "chúc mừng" cũng tiếc rẻ, nên gọi đây là phong cách của tôi hay gì đây. Vừa về chỗ đã bị Kurumizawa liếc thấy điểm số trêu chọc.

「Vừa đủ điểm qua ha, dù sao cũng là do tớ dạy mà, chuyện đương nhiên.」

「Đúng là nhờ cậu cả đấy.」

Kurumizawa cười khúc khích đầy đắc ý.

「Tuy không thể thiếu sự nỗ lực của tớ, nhưng Asagi-kun cũng chăm chỉ lắm đó chứ? Phá lệ khen cậu một câu nhé, cậu đã rất cố gắng rồi.」

Bị khen thẳng thừng như thế ngược lại làm tôi thấy ngại. Bình thường thì độc mồm độc miệng, nhưng lúc khen người khác lại chẳng chút ngần ngại, đó chính là điểm tinh quái của Kurumizawa.

Hôm nay vì có cuộc họp giáo viên nên chỉ học nửa ngày.

Tôi và Kurumizawa ngồi bên cạnh ăn ý cùng lúc đứng dậy đi ra ngoài.

Kurumizawa đã đứng đợi sẵn bên ngoài lớp học.

Vừa thấy chúng tôi, cô ấy liền vẫy tay nhẹ nhàng ra hiệu.

Để ăn mừng kết thúc kỳ thi, hôm nay chúng tôi đi nhà hàng gia đình.

Chúng tôi khoe điểm số cho nhau xem, như thường lệ bị bắt pha chế đồ uống hỗn hợp ở quầy drink bar, bị Kurumizawa nũng nịu đòi 「Khen tớ đi♡」, còn bị Kokoto nhìn bằng ánh mắt kiểu 「Hai người hẹn hò quách đi cho rồi」…… Mà, coi như đã trải qua buổi trưa vui vẻ.

Chi phí ở nhà hàng gia đình là chia đều (AA), nhưng vì không có tiền lẻ nên tôi đưa tờ một nghìn yên.

Đáng lẽ quy trình là thanh toán xong sẽ thu lại tiền thừa tôi trả dư từ mọi người, nhưng Kokoto phụ trách thanh toán lại thản nhiên vứt luôn hóa đơn, khiến việc xác nhận số tiền cụ thể trở nên bất khả thi.

「......Cũng chẳng cần tính toán chi li thế đâu.」

「Hưm... thế à?」

Tôi nói với Kokoto đang vắt óc tính toán trước cửa quán như vậy,

「Vậy thì, tớ xin trân trọng nhận tấm lòng của Asaki-kun nhé.」

Mọi chuyện được chốt hạ như thế.

「Tóm lại, mười yên tiền thối này chắc chắn là tiền của Asaki-kun, cầm lấy đi.」

Trước khi đưa đồng mười yên cho tôi, Kokoto nắm chặt nó trong lòng bàn tay.

「Fufu, tớ đã đặc biệt truyền niệm lực vào rồi đấy. Chúc cậu kết được lương duyên——」

「Thế thì đưa năm yên là được rồi.」

「Giữa mười yên có niệm lực của tớ và năm yên bình thường, cậu chọn cái nào?」

Câu hỏi này thì cần gì phải nghĩ, tôi lặng lẽ chìa tay ra.

「Nào, đúng là đứa trẻ ngoan trung thực.」 Cô ấy cười đặt đồng mười yên vào tay tôi, tôi cất đồng xu vào túi.

Sau đó, theo câu nói của Kokoto, chúng tôi quyết định giải tán tại chỗ.

Kokoto hô to đầy năng lượng 「Mai gặp nhé!」 rồi chạy biến đi.

「Bọn mình cũng giải tán thôi——」

Vừa định nói thế, tôi phát hiện tay mình đã bị Kurumizawa nắm chặt.

「Cái đó, Asaki…… tớ có chuyện quan trọng muốn nói.」

「Hả... hử?」

「Ở đây nói không tiện, đến nhà tớ được không?」

Nghe lời đề nghị này, tôi không từ chối.

Karin chỉ nói với tôi một câu duy nhất:

〈Đừng từ chối em gái nhé.〉

Cô ả đã bảo tôi như vậy.

■7

「......Mời vào.」

Kurumizawa nói ngắn gọn rồi mời tôi vào nhà. Cô ấy ra hiệu cho tôi vào phòng khách. Giày ở huyền quan được xếp ngay ngắn. Thấy vậy tôi nghĩ mình cũng nên tuân theo phép lịch sự này, bèn xếp giày lại cho gọn—— mặc dù bình thường tôi chẳng bao giờ làm thế. Kurumizawa nhìn bộ dạng đó của tôi, bật cười vẻ thích thú.

Tóm lại chúng tôi đã vào đến phòng khách. Một phòng khách rất đẹp. Nhưng gọi là phòng khách thì lại quá đỗi tĩnh lặng. Thiếu vắng hơi thở cuộc sống. Để cảm nhận được có con người sinh hoạt ở đây, thì sự ngăn nắp quá mức này lại trở thành rào cản. Trước đây tôi cũng từng đến vài lần. So với lúc đó, nội thất trong phòng chẳng có gì thay đổi.

「Hành lý để đằng kia là được.」

Cô ấy đặt cặp sách lên bàn ăn. Ngay sau đó, tôi cũng đặt cặp của mình lên bàn.

「......Cái đó.」

Tôi chẳng biết nên nói gì. Chỉ là vô thức bật ra tiếng nói. Thực tế chẳng có câu nào nối tiếp theo sau, chỉ biết rụt rè nhìn trộm gương mặt cô ấy.

Nhìn kỹ gương mặt ấy, có thể thấy dấu vết vừa khóc xong. Lồng ngực thắt lại từng cơn. Đau đớn khó tả. Cô ấy khẽ thì thầm.

「Nè, tớ thích cậu nhất trên đời.」

Cô ấy tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo tôi, đan thành một vòng tròn.

Rồi với lực đạo mạnh như muốn bẻ gãy xương sườn, cô ấy ôm chặt lấy tôi. Ôm thật mạnh.

Vài giây, rồi lại vài giây trôi qua. Cái ôm này vừa như thoáng qua trong chớp mắt, lại vừa như dài đằng đẵng gấp mười lần. Một cách tự nhiên, tôi cũng vòng tay ôm lại cô ấy. Chẳng hiểu tại sao. Trong im lặng. Như để xác nhận sự tồn tại của nhau. Chúng tôi cứ thế ôm nhau.

Chỉ có lúc này, không phải chúng tôi tồn tại trong thời gian, mà là thời gian tồn tại giữa chúng tôi.

Khoảng thời gian này sẽ không trôi đi, trừ phi một trong hai người hành động để thay đổi.

Mãi mãi, mãi mãi. Cả hai cứ thế đơn thuần tận hưởng hơi ấm này.

Biết đâu đấy, ở đây còn dễ chịu hơn cả thiên đường, đại loại thế.

Quả nhiên, cô ấy chắc là thích mình nhỉ, đại loại thế.

Muốn cứ giữ mãi tư thế ôm nhau thế này, đại loại thế.

Vừa nghĩ mấy chuyện ngớ ngẩn đó, tôi tự tiện cho rằng chúng tôi đã tâm ý tương thông. Chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc tựa thiên đường, quên bẵng mất lý do mình đến đây.

「Để tớ tỏ tình nhé.」

「Tỏ tình?」

Tim đập thình thịch.

Đó là phần tiếp theo của đêm trên bãi biển.

Tôi vốn định tự mình nói ra.

Nhưng rốt cuộc vẫn bị cô ấy tranh lời trước.

「Tất cả là nói dối đấy.」

「Nói dối?」

「Ừm.」

Trong vòng tay tôi, cô ấy khẽ gật đầu.

「Thực ra ấy mà? Chuyện muốn chết là nói dối. Xin lỗi nhé.」

Đầu óc tôi lúc đó rối tinh rối mù.

「......Thật sao?」

Tôi hỏi lại một câu ngớ ngẩn không đúng lúc chút nào.

“Ừm. Thật đấy, là như thế. Chuyện muốn chết, là lời nói dối để gây sự chú ý với cậu thôi.”

“Gây sự chú ý……?”

Tôi cảm thấy nghi hoặc.

Rõ ràng cô ấy, thích tôi đến thế cơ mà.

Tại sao lại, dùng cách vòng vo tam quốc thế này.

“Tớ ấy mà, từ hồi lớp 8, mỗi lần tỏ tình với Asagi bị từ chối, đều xóa ký ức đó đi.”

Tỏ tình?

“Lời tỏ tình của tớ, lúc nào cũng bị từ chối. Tớ ghét và sợ cảm giác bị từ chối kinh khủng.”

Từ chối? Tại sao.

“……Thế nên tớ dùng sức mạnh của 『Thôi miên』, ……âm thầm xóa ký ức của cậu. Ký ức về việc tớ tỏ tình. Vì tớ không muốn bị từ chối mà.”

Cô ấy nói tiếp.

“Cho nên…… xin lỗi nhé.”

Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy đang cúi gằm mặt xuống.

Ký ức, bị xóa.

Xóa

Xóa?

Xóa.

A.

【Cảnh hoàng hôn】

Cảnh tượng từng nhìn nhau cười với 『người ấy』, lướt qua trong tâm trí như giấc mộng giữa ban ngày.

【Nè, Kotetsu. Tớ ấy mà, thích Kotetsu nhất trên đời. Thích nhất quả đất luôn.】

Không nhìn thấy mặt 『người ấy』. Vì ngược sáng một cách thiếu tự nhiên, cả người đều bao phủ trong ánh sáng trắng.

Là ai thế. Tôi tự hỏi.

Tôi trong ký ức, gọi tên 『người ấy』.

『Người ấy』 để lộ chiếc răng khểnh đặc trưng, cười rạng rỡ.

Rốt cuộc, là ai?

【Pháo hoa】

Đó là đêm hè. 『Người ấy』 mặc yukata. Tiếng ve râm ran. Ven đường bày đầy hàng quán. Đèn lồng đung đưa. Dòng người tấp nập. Chắc là lễ hội pháo hoa lớn lắm. Tôi nắm tay 『người ấy』, dẫn 『người ấy』 đến vị trí tuyệt đẹp để ngắm pháo hoa. Giữa đường quai guốc của 『người ấy』 bị đứt, tôi bế 『người ấy』 kiểu công chúa đi tiếp. Trong mắt tôi 『người ấy』 đẹp hơn bất cứ ai. Trên đỉnh núi không bóng người, chúng tôi chia sẻ cả bầu trời pháo hoa cho riêng mình.

【Tớ hạnh phúc quá.】

Tôi luôn si mê khoảnh khắc 『người ấy』 nở nụ cười.

【Được làm 『bạn gái』 của Kotetsu, thật tốt quá.】

Thuận theo tình thế, cô ấy hôn lên môi tôi.

Đó là nụ hôn đầu của tôi.

Nụ hôn mang vị kẹo táo ngọt ngào.

Vì sợ bị bạn bè ở trường trêu chọc nên chúng tôi lén lút hẹn hò bí mật.

【Du lịch tu nghiệp】

【Lễ hội văn hóa】

【Hội thao】

Những ký ức bị lãng quên, cứ thế nối đuôi nhau.

Nối đuôi nhau nối đuôi nhau.

Như tràng liên thanh.

Như đèn kéo quân.

Không ngừng ập đến tấn công tôi.

Chuyện gì xảy ra thế này?

Trong đầu tôi tồn tại song song hai câu chuyện.

Ký ức thời cấp hai về việc dần dần thích Kurumizawa Karen.

Và, ký ức thời cấp hai trải qua cùng 『người ấy』 - người vốn dĩ tôi không hề quen biết - với tư cách người yêu.

Không thể nào.

Trái tim con người chỉ có một. Không thể nào cùng lúc yêu sâu đậm hai người như thế được.

Có gì đó sai sai. Ký ức của tôi bị bóp méo nghiêm trọng. Giống như một cuốn sách dị hình bị xé toạc các trang, rồi ai đó lại dán bừa bãi những chương mới viết khác vào khâu lại.

Lời nói của Kurumizawa sống lại trong tâm trí.

「Mỗi lần tỏ tình bị từ chối, tớ đều xóa ký ức đó đi.」

Đúng vậy, cô ấy đã xóa ký ức tôi 「từ chối」 cô ấy.

──Nhưng mà, tại sao tôi lại từ chối cô ấy?

Khoảnh khắc chạm đến câu trả lời, máu toàn thân tôi đông cứng lại.

Bởi vì 「người ấy」 đã tồn tại. Bởi vì trong tim tôi, đã sớm có hình bóng người khác.

Kurumizawa chỉ định xóa kết quả bị từ chối. Nhưng thuật thôi miên vụng về của cô ấy quá thô bạo. Chẳng khác nào cuộc phẫu thuật làm bừa, vì muốn cắt bỏ khối u mà mổ bụng khoét luôn cả nội tạng khỏe mạnh.

Phải rồi. Biến mất rồi.

Những ký ức đó đã trở thành vật bồi táng cho việc Kurumizawa muốn xóa bỏ chuyện tôi từ chối cô ấy.

Những ký ức quý giá không gì thay thế được của tôi.

Lúc này đây, bộ não tôi đang liều mạng cố gắng nhớ lại chúng.

Chẳng hiểu sao, cơn đau nhói nơi lồng ngực khiến tôi muốn khóc.

“Ơ, a, ủa!? Cậu sao thế!?”

Tôi vẫn chưa tìm lại được cảm giác thực tại, khoang miệng khô khốc, bước chân loạng choạng không vững.

Cảnh vật trước mắt mờ ảo, mọi thứ đều cảm thấy xa vời vợi.

Mỗi nhịp thở đều khiến cơn đau đầu tăng thêm.

Nhói, nhói.

Thèm thuốc giảm đau quá.

Cảm giác như toàn bộ sức lực bị rút cạn từ gốc rễ.

Trong đầu trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì.

Bên tai dường như vọng lại âm thanh như tiếng gọi.

Rốt cuộc đó là tiếng của ai, hay là tiếng ai đang gọi ai, tôi hoàn toàn không thể phân biệt nổi.

“Sở dĩ hồi cấp hai tớ liên tục từ chối lời tỏ tình của cậu——”

Tiếp đó, cậu ấy tuyên bố.

“Là vì lúc đó tớ... đã có bạn gái đang hẹn hò rồi......”

Kurumizawa lộ vẻ mặt sững sờ không kịp trở tay.

Tôi trừng mắt nhìn cô ấy. Không, là vô thức trừng mắt nhìn cô ấy.

“......Là tớ, đã phá hỏng tất cả sao?”

Kurumizawa như chợt nhận ra, lộ vẻ mặt tuyệt vọng, trong mắt ngấn lệ.

“Xin lỗi.”

Đôi mắt cao quý của cô ấy và đôi mắt phàm tục của tôi giao nhau, ý thức giao thoa và kết nối tại một điểm nào đó.

Và rồi, dần chìm xuống.

Chìm xuống đáy sâu ý thức, nơi tĩnh lặng ấy.

Như thể phó mặc cho sức nặng đó lôi kéo.

Ý thức không ngừng chìm xuống đáy nước ký ức nơi ánh mặt trời không thể chạm tới.

Và rồi.

Và rồi──.

〈Về khả năng thì đúng là có tồn tại. Tôi chỉ là nhìn thấy các khả năng thôi. Nhưng tôi nghĩ nếu là cậu, nhất định sẽ chấp nhận được......〉

Nghe thấy giọng nói của ai đó.

──Đến khi nhận ra. Tôi đã ngồi đè lên người cô ấy.

Hai tay tôi nắm chặt con dao làm bếp. Một lần, lại một lần, rồi lại một lần nữa. Dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể, tôi không ngừng vung dao xuống người cô ấy.

「──Hả?」

Đâm, chọc, máu xanh bắn tung tóe khắp xung quanh. Đồng phục của tôi đương nhiên cũng nhuộm đẫm sắc màu đó. Máu xanh, máu màu xanh lam. ……Là máu bắn ngược lại.

「Hộc, a?」

Hơi thở trở nên nặng nhọc. Tôi nhìn chằm chằm vào dòng máu đó. Máu màu xanh dường như mang theo ma lực kỳ bí nào đó, bắt chặt lấy tầm mắt tôi không buông. Rồi tôi khịt mũi ngửi. Máu tỏa ra không phải mùi tanh nồng của rỉ sắt, mà là hương thơm ngọt ngào êm dịu như thể lỡ lạc bước vào biển hoa.

Cô ấy nằm sóng soài trên mặt đất tựa như một cái xác. Giống như người chết đuối trôi nổi trên mặt nước, lơ lửng tĩnh lặng trong vũng máu. Dòng máu xanh chứ không phải đỏ, nhuộm màu cơ thể cô ấy một cách đầy bí ẩn. Từ vùng bụng - nơi máu tuôn ra nhiều nhất, dòng máu xanh thẫm vẫn đang phun trào không ngừng nghỉ. Trong đôi mắt trống rỗng không còn cảm nhận được chút hơi thở sự sống nào.

Tách, tách, từng giọt rơi xuống. Âm thanh đó phát ra từ con dao làm bếp tôi đang nắm trong tay. A a, tôi hiểu rồi. Trên bụng cô ấy có một vết thương. Vết thương đen sì, trái khoáy, như thể bị thiêu đốt. Dù trông cũng giống như lời nguyền, nhưng tôi lờ mờ cảm nhận được—— đó là 『Tình yêu』.

Là tôi làm.

Là tôi, đã đâm Kurumizawa Karen.

Cảm nhận được dấu hiệu sự sống từ lồng ngực đang phập phồng yếu ớt của cô ấy, nhưng cũng chỉ mong manh như ngọn đèn trước gió.

「Ư, đằng nào thì, chuyện đã rồi, cho nên, ư, tới đi! Nhanh lên, giết, tớ đi!」

Cô ấy gào lên.

「Nhưng mà nhé, Asaki, nếu không phải, do cậu tự nguyện ra tay, thì hình như, sẽ bị, yếu đi chút đấy! Đến cả 『Thôi miên』 cũng mất tác dụng giữa chừng rồi này! Tệ thật đấy!」

Tôi rõ ràng không muốn mà. Tại sao lại thành ra thế này. Tại sao, lại chỉ có thể đi đến bước đường cùng này.

Tôi rõ ràng thích cậu đến thế, tại sao chứ?

「Chỉ còn chút nữa thôi, chút nữa thôi, Asaki, cho tớ mượn sức mạnh của cậu đi!」

Tại sao lại phớt lờ cả ý chí của tôi,

「Cứ đà này, làm tiếp đi, là giết được tớ mà!」

Mà cô ấy lại có thể thốt ra những lời như vậy.

「Nhanh lên. Nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh nhanh, lên, nhanh lên, tới đi!」

──Giết tớ nhanh đi!

Tiếng gào thét khẩn thiết ấy, cảm giác dị thường, đáng sợ. Tôi run rẩy, toàn thân run bần bật. Bộ não không thể suy nghĩ được gì, tuân theo bản năng sinh tồn mà đưa ra một kết luận duy nhất.

Tôi bỏ chạy.

Xé toạc bầu trời đêm lạnh lẽo dị thường này.

Tôi chạy với tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời mình.

「──※※※!」

Thứ âm thanh mà não bộ từ chối thấu hiểu. Con quái vật không thể lý giải đang gầm rú.

「──※※※※※!」

Gầm rú. Gầm rú. Gầm rú.

Để chạy trốn,

「──A, Asaki, chờ đã!」

Chạy.

Chạy.

Chạy.

「Chờ đã.」

Không nghe thấy.

Chờ đã,

Chờ đã,

Chờ đã.

「Đừng, đi, đừng bỏ lại, tớ!」

Dẫu cho khó thở, dẫu cho buồng phổi gào thét, dẫu cho trái tim kêu gào, tôi cũng chưa từng dừng bước.

Tôi chạy, trốn thoát.

Khỏi Kurumizawa.

Khỏi cái nơi ngột ngạt đến tắt thở này.

「Chờ đã. Chờ, chờ một chút mà!」

Dưới đáy sâu tâm hồn Kurumizawa, có thứ gì đó đang dần tan chảy.

Sâu trong tim, giữa những ngày tháng đời thường rực rỡ sắc màu, đang nuôi dưỡng một con mãnh thú.

Con quái vật của bản năng ấy, đang cố gắng phá vỡ lồng giam của lý trí.

Nơi đó, cậu, các người──

Rõ ràng từng là một cái lồng giam khổng lồ cơ mà.

Chương 3: Kết thúc

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!