Web Novel

Chương 210: Biến cố

Chương 210: Biến cố

Mấy người thong thả đi bộ về Quảng trường Mới. Giang Thụ và Dao Dao về quán ăn tối, Phó Uyển Oánh còn cười hỏi Trúc Trúc có muốn ở lại ăn rồi hẵng về không, cô nàng đỏ mặt từ chối.

"Dì Phó, ở nhà đang nấu cơm rồi ạ, cháu về nhà ăn."

Phó Uyển Oánh cười híp mắt gật đầu: "Thế ăn xong lại sang tìm Tiểu Thụ chơi nhé."

Hứa Tân Trúc lén liếc nhìn Tiểu Thụ, khẽ gật đầu: "Vâng ạ..."

Cô đeo cặp sách một mình về nhà, mập mờ cảm thấy bầu không khí hôm nay có chút kỳ lạ.

Mẹ ngồi một mình trên ghế sô pha phòng khách, bố thì đứng đối diện cửa sổ sát đất lớn, tivi đang mở nhưng chẳng ai xem, trong không khí cũng không ngửi thấy mùi cơm nước, nặng nề khiến cô cảm thấy áp lực.

"Bố, mẹ, con về rồi." Hứa Tân Trúc lên tiếng.

Giọng nói phá vỡ sự im lặng trong phòng. Cô để ý thấy mẹ dường như đưa tay quệt mắt, sau đó mới quay đầu nhìn cô, trên mặt gượng gạo nặn ra nụ cười: "Trúc Trúc về rồi đấy à? Hôm nay nhà quên nấu cơm, chúng ta ra ngoài ăn được không?"

Hứa Tân Trúc ngẩn người, cô nhìn thấy rõ ràng vành mắt mẹ đỏ hoe.

Mẹ vừa khóc sao?

Hai người cãi nhau à?

Cô nhìn bố đang quay lưng lại, có chút không dám hỏi.

Trong ấn tượng, hồi lớp 5 cũng từng có một lần như vậy. Tối hôm đó bố hình như về rất muộn, cô đang ngủ say thì bị tiếng cãi vã đánh thức.

Cô không biết xảy ra chuyện gì, mặc đồ ngủ chạy ra khỏi phòng xem tình hình, kết quả bố mẹ thấy cô dậy thì không cãi nhau nữa.

Nhưng sau đó, bố mẹ dường như chiến tranh lạnh rất lâu, mới thấy nụ cười xuất hiện trở lại trên mặt họ.

"Con muốn ăn há cảo." Hứa Tân Trúc khẽ gật đầu.

"Mẹ đưa con đi, con đợi mẹ một chút."

Lý Thu Vũ nói xong liền trở về phòng mình. Bà nhìn đôi mắt hơi sưng đỏ trong gương, cầm bông phấn chậm rãi dặm lại.

"Bố cũng đi cùng ạ?" Hứa Tân Trúc hỏi.

Nghe thấy câu này, người đàn ông đang đối diện cửa sổ sát đất xoay người lại. Ông khoảng ba lăm ba sáu tuổi[note85915], mặc âu phục, tướng mạo tuấn tú, đôi mắt sáng ngời kia cực kỳ giống Hứa Tân Trúc.

Hứa Gia Lạc nhìn cô con gái từ nhỏ đến lớn đều rất ngoan ngoãn, vẻ mặt nghiêm túc từ từ dịu đi đôi chút.

Ông bước tới xoa đầu con gái, giọng dịu dàng: "Trúc Trúc, con đi ăn với mẹ đi, bố về công ty, còn chút việc phải xử lý."

"Ồ."

Hứa Tân Trúc cụp mắt xuống, cô hơi do dự, hỏi: "Bố, bố và mẹ cãi nhau ạ?"

Hứa Gia Lạc hơi sững sờ, trên mặt gượng gạo nở một nụ cười: "Không có chuyện đó đâu, Trúc Trúc đừng nghĩ lung tung."

"Thật không ạ?"

"Ừ."

Hứa Tân Trúc nhìn chằm chằm vào mắt bố, nghiêm túc nói: "Bố nói dối, bố còn chẳng dám nhìn vào mắt con mà nói."

Hứa Gia Lạc hơi bất lực, hai tay ấn lên vai con gái, nhìn vào mắt cô bé, nói: "Không cãi nhau, đừng nghĩ lung tung, biết chưa?"

Thấy cô bé còn muốn nói gì đó, Hứa Gia Lạc đứng dậy, một lần nữa xoa đầu con gái, chậm rãi bước ra khỏi cửa nhà.

Lý Thu Vũ đứng sau cánh cửa nhìn thấy cảnh này, hít sâu một hơi, cố kìm nén nước mắt suýt trào ra.

Bà thu dọn cảm xúc bản thân, bước ra khỏi phòng, lại trở về dáng vẻ bình thường.

"Trúc Trúc, đi thôi, mẹ đưa con đi ăn há cảo."

"Mẹ, bố bảo bố về công ty rồi."

"Kệ ổng, chúng ta ăn của chúng ta, ổng lớn thế rồi, chẳng lẽ còn chết đói được sao?"

"Ồ."

Hứa Tân Trúc không nhịn được lại hỏi: "Mẹ, mẹ với bố có phải cãi nhau không?"

"Không có." Lý Thu Vũ trả lời rất dứt khoát.

"Nhưng mà..."

"Không nhưng nhị gì hết."

"Vâng ạ..."

Tâm trạng Hứa Tân Trúc bí xị. Mặc dù bố mẹ đều nói với cô là không cãi nhau, nhưng trong lòng cô một vạn lần không tin.

"Trúc Trúc, sang nhà Tiểu Thụ ăn được không?"

"Vâng." Hứa Tân Trúc thuận miệng đồng ý.

Cô chỉ cảm thấy hơi buồn cười, vừa nãy dì Phó hỏi cô có muốn ăn ở quán không, cô còn thề thốt là nhà đang nấu cơm rồi, kết quả giờ lại chạy sang đó ăn.

Hai mẹ con suốt dọc đường không nói gì. Hứa Tân Trúc ngước mắt lén nhìn mẹ mấy lần, thấy bà cứ sa sầm mặt mày, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Đến quán Gà Bát Bát của ông nội Giang, Phó Uyển Oánh thấy hai mẹ con xuất hiện ở cửa quán thì có chút ngạc nhiên.

"Uyển Oánh, Trúc Trúc bảo muốn ăn chút há cảo, chỗ cậu còn không?" Lý Thu Vũ mỉm cười nói, biểu cảm thoạt nhìn không khác gì bình thường.

Nếu không nhìn kỹ, căn bản không nhận ra quanh mắt bà đã được dặm phấn che đi.

"Có chứ có chứ, vừa nãy tớ còn hỏi Trúc Trúc có muốn ăn ở đây không mà." Phó Uyển Oánh vội vàng nói, "Hai mẹ con tìm chỗ ngồi trước đi, tớ cho người bưng lên ngay."

Lý Thu Vũ cười gật đầu, bà bỗng chú ý thấy chiếc BMW nhà mình lao vút qua ngã tư, đồng tử hơi co lại.

"Uyển Oánh, tớ đột nhiên có chút việc gấp cần xử lý, cậu giúp tớ trông Trúc Trúc một lát được không?"

"Cậu không ăn à?"

"Ừ, tạm thời không ăn nữa."

"Vậy được rồi, Tiểu Thụ và Dao Dao vừa ăn xong về nhà rồi, cậu có việc gấp thì lát nữa bảo Trúc Trúc mang bài tập sang nhà tớ."

"Làm phiền cậu nhé."

"Hầy, cậu khách sáo với tớ làm gì." Phó Uyển Oánh cười nói.

Lý Thu Vũ xoa đầu con gái: "Trúc Trúc, con ngoan ngoãn ở đây ăn cơm, lát nữa sang tìm Tiểu Thụ chơi, mẹ xong việc sẽ qua đón con."

Hứa Tân Trúc cắn môi, khẽ gật đầu: "Biết rồi ạ mẹ."

"Ngoan, Trúc Trúc nghe lời nhất."

Nhìn mẹ rời đi, Hứa Tân Trúc hít hít mũi, cảm thấy sống mũi cay cay. Cô không biết mẹ đột nhiên đi làm gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến bố.

Còn bảo không cãi nhau! Còn bảo không cãi nhau!

Một lát sau, Phó Uyển Oánh đích thân bưng lên một đĩa há cảo bò cà chua: "Trúc Trúc, há cảo vừa hấp xong hơi nóng, con ăn từ từ nhé."

"Vâng, cảm ơn dì Phó." Hứa Tân Trúc cúi đầu, giọng nghe có vẻ ỉu xìu, cũng không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô bé.

Phó Uyển Oánh cảm thấy hai mẹ con hôm nay là lạ. Trước đây Trúc Trúc đến quán, rõ ràng rất hoạt bát vui vẻ, tuyệt đối không phải tình trạng như bây giờ.

Đoán chừng là trong nhà xảy ra chuyện gì.

Bà nhíu mày do dự một chút, vẫn kìm nén ý định muốn hỏi cho rõ ràng.

"Trúc Trúc, con cứ ăn trước đi nhé, há cảo không đủ thì bảo dì, ngoài ra, còn muốn ăn thêm gì khác không?"

"Không cần đâu dì, há cảo ngon lắm ạ." Hứa Tân Trúc nói lí nhí.

Rõ ràng vẫn là mùi vị ngon lành như trước, nhưng cô cứ nhai mãi trong miệng mà nuốt không trôi.

Phó Uyển Oánh khẽ thở dài, đi sang một bên lén gọi điện về nhà.

"Alo, Tiểu Thụ à, Trúc Trúc đang ăn há cảo ở quán, tâm trạng con bé có vẻ không tốt lắm, con xuống ngay đi, đón con bé về nhà mình."

-----------------

(Không phải ngoại tình đâu, đừng nghĩ lung tung nha! Ai cũng biết là tôi viết truyện đời thường "gia đình vui vẻ" (happy ending) mà.)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
lại var?
lại var?