- Web Novel
- Chương 1: Tái sinh, nhưng là ở nhà trẻ
- Chương 2: Hệ thống! Ông nội nhà mi!
- Chương 3: Thể Thánh Sư Phạm Mầm Non Tiên Thiên
- Chương 4: Ánh Trăng Sáng ở Nhà Trẻ
- Chương 5: Khả năng hoàn thành nhiệm vụ tân thủ
- Chương 6: Ăn bám là con đường tắt dẫn đến thành công trong đời
- Chương 7: Thanh mai trúc mã
- Chương 8: Ý nghĩa của sự tái sinh
- Chương 9: Nhiệm vụ mới, Nỗi phiền muộn của Nữ thần
- Chương 10: Bồi dưỡng tình bạn nên bắt đầu từ khi còn bé
- Chương 11: Đã chơi chiến thuật thì lòng dạ đều thâm độc
- Chương 12: Tái sinh rồi, ta tự do tung hoành ở nhà trẻ
- Chương 13: Đi học, chạm mặt người quen
- Chương 14: Phiên bản thời thơ ấu của Tiểu Thư Kiêu Kỳ
- Chương 15: Thần khúc Mầm Non
- Chương 16: Nhiệm vụ mới: Thừa cơ mà vào
- Chương 17: Thần đồng Giang đánh trẻ con
- Chương 18: Thiên thần của tôi
- Chương 19: Xung đột giữa Hoàng tử và Công chúa
- Chương 20: Trùm Mầm Non
- Chương 21: Cô bé Lọ Lem và Nàng Bạch Tuyết
- Chương 22: Chân tình của Chung Dao Dao
- Chương 23: Tăng cường độ cho bố
- Chương 24: Vì Tự Do!
- Chương 25: Sự bất thường ngoài ý muốn!
- Chương 26: Hoàn thành nhiệm vụ: Nhận được vật phẩm của Tiểu thư
- Chương 27: Lý Thu Vũ cảm thấy khó hiểu
- Chương 28: Lễ vật cảm ơn của Hứa Tân Trúc
- Chương 29: Ai là món ăn trên đĩa?
- Chương 30: Nhiệm vụ mới ngoài ý muốn
- Chương 31: Anh Tiểu Thụ, em muốn đi vệ sinh
- Chương 32: Nhất định phải là em gái sao?
- Chương 33: Giang Thụ là người đàn ông đáng tin cậy
- Chương 34: Ba người cùng đi
- Chương 35: Lời phó thác từ Dì Tề
- Chương 36: Anh trai Hoàng tử
- Chương 37: Nhiệm vụ nguy hiểm cấp độ năm sao
- Chương 38: Sự tranh giành của trẻ con
- Chương 39: Vì sao hình tam giác là kết cấu ổn định nhất?
- Chương 40: Ủa? Nhiệm vụ lại hoàn thành rồi
- Chương 41: Thiên phú đỉnh cấp, Tuyệt đối Nhạc cảm
- Chương 42: Giang Thụ: “Ba em đều làm mẹ đi!”
- Chương 43: Trò gia đình ngược đời
- Chương 44: Đội khen ngợi của Tiểu Thụ
- Chương 45: Nợ nhân tình
- Chương 46: Lời hứa của Giang Tiểu Thụ
- Chương 47: Phần thưởng mới: Khí thế hung mãnh
- Chương 48: Sự sùng bái của Chung Dao Dao
- Chương 49: Về việc tôi từ chối tắm chung với Dao Dao
- Chương 50: Nhiệm vụ mới: Cơ hội trời cho
- Chương 51: Mẹ nuôi, con muốn ngủ cùng anh Tiểu Thụ!
- Chương 52: Dao Dao sau này sẽ trở thành vợ của Anh Tiểu Thụ!
- Chương 53: Chính nhân quân tử!
- Chương 54: Công chúa, xin hãy thức dậy
- Chương 55: Các Nữ Thần Hội Tụ
- Chương 56: Cuộc Chiến Giữa Các Bà Mẹ!
- Chương 57: Cả Hai Đều Muốn!
- Chương 58: Tôi Mới Là Mẹ Cả!
- Chương 59: Cú Hỗ Trợ Của Cô Giáo Trương
- Chương 60: Phần Thưởng Nhiệm Vụ Tân Thủ Đến Muộn
- Chương 61. Giang Thụ: Tôi Thật Sự Không Muốn Làm Tra Nam!
- Chương 62: Nhận Được Nước Mắt Nhục Nhã Của Đại Tiểu Thư (1/1)
- Chương 63: Chú Hươu Nhỏ Bỏ Trốn
- Chương 64: Sơ Khai Nhập Môn
- Chương 65: Tôi Muốn Làm Bạn Với Tiểu Thụ Nha
- Chương 66: Bố Của Ba Cô Con Gái
- Chương 67: Chuyện Hôn Môi Suýt Bị Lộ!
- Chương 69: Nỗi Lo Của Mẹ Vợ Tương Lai
- Chương 70: Tương Lai Nên Gọi Là Vợ Hay Gọi Là Em Gái?
- Chương 71: Sự Ra Đời Của Thiên Tài
- Chương 72: Bà Lý, cháu cũng thích Dao Dao
- Chương 73: Nhiệm vụ mới: Thừa cơ xâm nhập 2.0
- Chương 74: Dì Tề, con là Tiểu Thụ
- Chương 75: Con gái chưa lớn đã bắt đầu 'khuỷu tay hướng ra ngoài' rồi
- Chương 76: Tiểu Lộc ngoan, há miệng
- Chương 77: Côn trùng bay
- Chương 78: Trai Ngoan Bẩm Sinh
- Chương 79: Bản Chất Của Trọng Sinh Là Dưỡng Thành
- Chương 80: Cái Gọi Là Anh Hùng
- Chương 81: Dùng Cả Đời Để Chữa Lành Tuổi Thơ
- Chương 82: Sự Tu Dưỡng Của Gã Tồi
- Chương 83: Giang Thụ, cậu có thể đi vệ sinh cùng mình không?
- Chương 84: Lễ Vật Cảm Tạ Của Bạch Lộc
- Chương 85: Tuyệt Đối Không Phải Đang Lén Lút Gặp Gỡ!
- Chương 86: Muốn ngủ cùng cậu!
- Chương 87: Vương gặp Vương: Các cậu dám lén lút ngủ với nhau sau lưng tớ!
- Chương 88: Tu La Tràng không thể tránh khỏi ở hội chợ vui chơi
- Chương 89: Tình yêu chia ba
- Chương 90: Các cô bé chỉ muốn tâm ý tương thông
- Chương 91: Một trận kéo co mồ hôi đầm đìa
- Chương 92: Cô em gái này Giang Tiểu Thụ tuyệt đối không đồng ý!
- Chương 93: Tốt nghiệp mẫu giáo vui vẻ!
- Chương 94: Tâm nguyện của Giang Tiểu Thụ
- Chương 96: Món quà của Dao Dao
- Chương 97: Khuỷu tay bắt đầu rẽ ra ngoài rồi
- Chương 98: Kế hoạch "Vọng phụ thành long"
- Chương 99: Tình cờ gặp gỡ ở công viên giải trí
- Chương 100: Nhà ma
- Chương 101: Chuyến đi nhà ma đầy phấn khích
- Chương 102: Phong cảnh trên vòng đu quay
- Chương 103: Tạm biệt
- Chương 104: Lời hứa của hai người
- Chương 105. Nhiệm vụ nghề nghiệp: Mở ra con đường quyền vương
- Chương 106: Thiên tài sinh ra đã biết
- Chương 107: Thà ngồi sau xe đạp mà cười
- Chương 108: Tiểu Lộc về rồi!
- Chương 109: Giang Thụ chia ba
- Chương 110: Cho giáo viên chủ nhiệm một chút chấn động của người trùng sinh
- Chương 111: Con đường Thư Thánh
- Chương 112: Thử thách liên quan đến lòng tự tôn của đấng nam nhi!
- Chương 113: Anh Thụ, xin lỗi
- Chương 114: Bố, muốn phát tài không?
- Chương 115: Nó là con trai chúng ta
- Chương 116: Điểm tuyệt đối, nhưng chỉ vừa đủ đạt
- Chương 117. Nhiệm vụ mới: Rung động
- Chương 118: Về chuyện nuôi dạy
- Chương 119: Giờ đã bắt đầu tranh con rể rồi
- Chương 120: Vãi chưởng! Là nhạc phụ đại nhân
- Chương 121: Hóa ra là mày muốn dụ dỗ con gái tao à!
- Chương 122: 6 tuổi, nhưng biết cách đấu võ!
- Chương 123: Thằng nhóc này đang chơi một ván cờ lớn!
- Chương 124: Bà mẹ vợ rất hài lòng
- Chương 125: Dì Thu Vũ mở cửa ra, cháu là Thụ Thụ đây
- Chương 126: Tiểu Lộc cũng làm được!
- Chương 127: Moa
- Chương 128: Múa cho cậu xem!
- Chương 129: Chơi đùa thanh mai quanh giường
- Chương 130: Quá khứ của Dao Dao
- Chương 131: Cơ hội nổi tiếng đến rồi
- Chương 132: Trùng sinh, bắt đầu từ việc thúc giục ông bô làm phú nhị đại!
- Chương 133: Dao Dao cũng làm được!
- Chương 134: Tiểu Lộc và Trúc Trúc chọn một trong hai?
- Chương 135: Cô giáo Uông mê tít!
- Chương 136: Em muốn ở bên anh Tiểu Thụ mãi mãi!
- Chương 137: Quốc vương Nữ Nhi Quốc là con trai
- Chương 138: Quà năm mới
- Chương 139: Cảnh sát Đàm Đàm?
- Chương 140: Sắp nổi tiếng rồi!
- Chương 141: Thiên hạ đệ tam hành thư tới tay
- Chương 142: Các cô bé duyên dáng yêu kiều
- Chương 143: Nhà bên có nữ nhi mới lớn
- Chương 144: Thanh mai trúc mã
- Chương 145: Tâm tư thiếu nữ
- Chương 146: Nỗi phiền não tuổi dậy thì
- Chương 147: Tiểu Lộc, Hello Hello
- Chương 148: Cái ôm trong bóng tối
- Chương 149: Chung sống một phòng
- Chương 150: Sau khi được cứu
- Chương 151: Tôi đặt tất cả các cậu trong tim
- Chương 152: Anh Tiểu Thụ, em muốn gả cho anh!
- Chương 153: Anh đè lên tóc em rồi!
- Chương 154: Sự dịu dàng của Tiểu Lộc
- Chương 155: Dao Dao khóc rồi
- Chương 156: Sự yêu thích thời niên thiếu
- Chương 157: Lời mời của Trúc Trúc
- Chương 158: Điệu múa này, tớ chỉ cho một mình cậu xem
- Chương 159: Lời hứa phân lượng mười phần
- Chương 160: Người Cá Trúc Trúc
- Chương 161: Cùng Trúc Trúc tập múa
- Chương 162: Người Phụ Nữ Không Mặc Quần Áo
- Chương 163: Hàm lượng vàng của anh Thụ
- Chương 164: Trúc Trúc ăn giấm!
- Chương 165: Trúc đại lao thất bại
- Chương 166: Quyết tâm của Trúc đại lao
- Chương 167: Khiếp vũ tu vân tình ý nồng
- Chương 168: Một ngày quan trọng
- Chương 169: Nhất tuế nhất lễ, nhất thốn hoan hỉ
- Chương 170: Nam khuê mật
- Chương 171: Kẻ bắt cóc?
- Chương 172: Mẹ của con là Phó Uyển Oánh
- Chương 173: Mẹ kiếp, bắt cóc Dao Dao rồi còn muốn chạy?
- Chương 174: Mẹ chồng nàng dâu gặp nhau ở đồn cảnh sát
- Chương 175: Năng lượng trái tim của Tiểu Thụ
- Chương 176: Món quà tuyệt vời nhất
- Chương 177: Không phải chứ! Mình báo cảnh sát bắt mẹ vợ?
- Chương 178: Chỉ làm bé heo con của Tiểu Thụ
- Chương 179: Bạch Nguyệt Quang
- Chương 180: Tớ, Tớ Cũng Thích Lớp Trưởng
- Chương 181: Không được ngoại tình!
- Chương 182: Pháo Đài Thường Bắt Đầu Sụp Đổ Từ Bên Trong
- Chương 183: Không Ngờ Cậu Lại Là Loại Người Này, Giang Thụ!
- Chương 184: Thanh Xuân Mông Lung Là Dịu Dàng Nhất
- Chương 185: Tốt Nghiệp Tiểu Học!
- Chương 186: Đêm hè và đom đóm
- Chương 18796: Tiểu Lộc, Trúc Trúc, Dao Dao cậu chọn ai?
- Chương 188: Tình cảm chớm nở của các nàng
- Chương 189: Khả năng bắt cá ba tay
- Chương 190: Tình cảm mông lung sóng ngầm cuộn trào
- Chương 191: Dao Dao đại chấn kinh!
- Chương 192: Mùi của Tiểu Thụ thơm quá
- Chương 193: Cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt
- Chương 194: Không ai hiểu Tiểu Thụ hơn tớ!
- Chương 195: Anh Thụ là thần đấy!
- Chương 196: Ở trường thì không được nắm tay nữa!
- Chương 197: Nhân đời trước, quả đời này
- Chương 198: Sự đanh đá của Tiểu Lộc!
- Chương 199: Tên hề trà xanh
- Chương 200: Lời hứa "một chiếc chăn"
- Chương 201: Con trai không được vào!
- Chương 202: Cảm giác tham gia kỳ lạ
- Chương 203: Trúc Trúc và Tiểu Thụ là một đôi?!
- Chương 204: Hơi bị không biết lượng sức mình rồi
- Chương 205: Vấn đề luân lý
- Chương 206: Tiểu Lộc, nữ thần may mắn của tớ!
- Chương 207: Lừa chó vào chuồng để làm thịt!
- Chương 208: Bạch Lộc và Giang Thụ đang hẹn hò
- Chương 209: Ngưỡng mộ lẫn nhau
- Chương 210: Biến cố
- Chương 211: Tớ đã hút no căng năng lượng của Tiểu Thụ rồi
- Chương 212: Cậu có muốn chơi trò "biến thái" với tớ không?
- Chương 213: Tiểu Thụ, hôn môi có cảm giác gì thế?
- Chương 214: Chân trắng quá, eo thon thật
- Chương 215: Trúc Trúc mở ra cánh cửa thế giới mới
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 210: Biến cố
Mấy người thong thả đi bộ về Quảng trường Mới. Giang Thụ và Dao Dao về quán ăn tối, Phó Uyển Oánh còn cười hỏi Trúc Trúc có muốn ở lại ăn rồi hẵng về không, cô nàng đỏ mặt từ chối.
"Dì Phó, ở nhà đang nấu cơm rồi ạ, cháu về nhà ăn."
Phó Uyển Oánh cười híp mắt gật đầu: "Thế ăn xong lại sang tìm Tiểu Thụ chơi nhé."
Hứa Tân Trúc lén liếc nhìn Tiểu Thụ, khẽ gật đầu: "Vâng ạ..."
Cô đeo cặp sách một mình về nhà, mập mờ cảm thấy bầu không khí hôm nay có chút kỳ lạ.
Mẹ ngồi một mình trên ghế sô pha phòng khách, bố thì đứng đối diện cửa sổ sát đất lớn, tivi đang mở nhưng chẳng ai xem, trong không khí cũng không ngửi thấy mùi cơm nước, nặng nề khiến cô cảm thấy áp lực.
"Bố, mẹ, con về rồi." Hứa Tân Trúc lên tiếng.
Giọng nói phá vỡ sự im lặng trong phòng. Cô để ý thấy mẹ dường như đưa tay quệt mắt, sau đó mới quay đầu nhìn cô, trên mặt gượng gạo nặn ra nụ cười: "Trúc Trúc về rồi đấy à? Hôm nay nhà quên nấu cơm, chúng ta ra ngoài ăn được không?"
Hứa Tân Trúc ngẩn người, cô nhìn thấy rõ ràng vành mắt mẹ đỏ hoe.
Mẹ vừa khóc sao?
Hai người cãi nhau à?
Cô nhìn bố đang quay lưng lại, có chút không dám hỏi.
Trong ấn tượng, hồi lớp 5 cũng từng có một lần như vậy. Tối hôm đó bố hình như về rất muộn, cô đang ngủ say thì bị tiếng cãi vã đánh thức.
Cô không biết xảy ra chuyện gì, mặc đồ ngủ chạy ra khỏi phòng xem tình hình, kết quả bố mẹ thấy cô dậy thì không cãi nhau nữa.
Nhưng sau đó, bố mẹ dường như chiến tranh lạnh rất lâu, mới thấy nụ cười xuất hiện trở lại trên mặt họ.
"Con muốn ăn há cảo." Hứa Tân Trúc khẽ gật đầu.
"Mẹ đưa con đi, con đợi mẹ một chút."
Lý Thu Vũ nói xong liền trở về phòng mình. Bà nhìn đôi mắt hơi sưng đỏ trong gương, cầm bông phấn chậm rãi dặm lại.
"Bố cũng đi cùng ạ?" Hứa Tân Trúc hỏi.
Nghe thấy câu này, người đàn ông đang đối diện cửa sổ sát đất xoay người lại. Ông khoảng ba lăm ba sáu tuổi[note85915], mặc âu phục, tướng mạo tuấn tú, đôi mắt sáng ngời kia cực kỳ giống Hứa Tân Trúc.
Hứa Gia Lạc nhìn cô con gái từ nhỏ đến lớn đều rất ngoan ngoãn, vẻ mặt nghiêm túc từ từ dịu đi đôi chút.
Ông bước tới xoa đầu con gái, giọng dịu dàng: "Trúc Trúc, con đi ăn với mẹ đi, bố về công ty, còn chút việc phải xử lý."
"Ồ."
Hứa Tân Trúc cụp mắt xuống, cô hơi do dự, hỏi: "Bố, bố và mẹ cãi nhau ạ?"
Hứa Gia Lạc hơi sững sờ, trên mặt gượng gạo nở một nụ cười: "Không có chuyện đó đâu, Trúc Trúc đừng nghĩ lung tung."
"Thật không ạ?"
"Ừ."
Hứa Tân Trúc nhìn chằm chằm vào mắt bố, nghiêm túc nói: "Bố nói dối, bố còn chẳng dám nhìn vào mắt con mà nói."
Hứa Gia Lạc hơi bất lực, hai tay ấn lên vai con gái, nhìn vào mắt cô bé, nói: "Không cãi nhau, đừng nghĩ lung tung, biết chưa?"
Thấy cô bé còn muốn nói gì đó, Hứa Gia Lạc đứng dậy, một lần nữa xoa đầu con gái, chậm rãi bước ra khỏi cửa nhà.
Lý Thu Vũ đứng sau cánh cửa nhìn thấy cảnh này, hít sâu một hơi, cố kìm nén nước mắt suýt trào ra.
Bà thu dọn cảm xúc bản thân, bước ra khỏi phòng, lại trở về dáng vẻ bình thường.
"Trúc Trúc, đi thôi, mẹ đưa con đi ăn há cảo."
"Mẹ, bố bảo bố về công ty rồi."
"Kệ ổng, chúng ta ăn của chúng ta, ổng lớn thế rồi, chẳng lẽ còn chết đói được sao?"
"Ồ."
Hứa Tân Trúc không nhịn được lại hỏi: "Mẹ, mẹ với bố có phải cãi nhau không?"
"Không có." Lý Thu Vũ trả lời rất dứt khoát.
"Nhưng mà..."
"Không nhưng nhị gì hết."
"Vâng ạ..."
Tâm trạng Hứa Tân Trúc bí xị. Mặc dù bố mẹ đều nói với cô là không cãi nhau, nhưng trong lòng cô một vạn lần không tin.
"Trúc Trúc, sang nhà Tiểu Thụ ăn được không?"
"Vâng." Hứa Tân Trúc thuận miệng đồng ý.
Cô chỉ cảm thấy hơi buồn cười, vừa nãy dì Phó hỏi cô có muốn ăn ở quán không, cô còn thề thốt là nhà đang nấu cơm rồi, kết quả giờ lại chạy sang đó ăn.
Hai mẹ con suốt dọc đường không nói gì. Hứa Tân Trúc ngước mắt lén nhìn mẹ mấy lần, thấy bà cứ sa sầm mặt mày, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Đến quán Gà Bát Bát của ông nội Giang, Phó Uyển Oánh thấy hai mẹ con xuất hiện ở cửa quán thì có chút ngạc nhiên.
"Uyển Oánh, Trúc Trúc bảo muốn ăn chút há cảo, chỗ cậu còn không?" Lý Thu Vũ mỉm cười nói, biểu cảm thoạt nhìn không khác gì bình thường.
Nếu không nhìn kỹ, căn bản không nhận ra quanh mắt bà đã được dặm phấn che đi.
"Có chứ có chứ, vừa nãy tớ còn hỏi Trúc Trúc có muốn ăn ở đây không mà." Phó Uyển Oánh vội vàng nói, "Hai mẹ con tìm chỗ ngồi trước đi, tớ cho người bưng lên ngay."
Lý Thu Vũ cười gật đầu, bà bỗng chú ý thấy chiếc BMW nhà mình lao vút qua ngã tư, đồng tử hơi co lại.
"Uyển Oánh, tớ đột nhiên có chút việc gấp cần xử lý, cậu giúp tớ trông Trúc Trúc một lát được không?"
"Cậu không ăn à?"
"Ừ, tạm thời không ăn nữa."
"Vậy được rồi, Tiểu Thụ và Dao Dao vừa ăn xong về nhà rồi, cậu có việc gấp thì lát nữa bảo Trúc Trúc mang bài tập sang nhà tớ."
"Làm phiền cậu nhé."
"Hầy, cậu khách sáo với tớ làm gì." Phó Uyển Oánh cười nói.
Lý Thu Vũ xoa đầu con gái: "Trúc Trúc, con ngoan ngoãn ở đây ăn cơm, lát nữa sang tìm Tiểu Thụ chơi, mẹ xong việc sẽ qua đón con."
Hứa Tân Trúc cắn môi, khẽ gật đầu: "Biết rồi ạ mẹ."
"Ngoan, Trúc Trúc nghe lời nhất."
Nhìn mẹ rời đi, Hứa Tân Trúc hít hít mũi, cảm thấy sống mũi cay cay. Cô không biết mẹ đột nhiên đi làm gì, nhưng chắc chắn có liên quan đến bố.
Còn bảo không cãi nhau! Còn bảo không cãi nhau!
Một lát sau, Phó Uyển Oánh đích thân bưng lên một đĩa há cảo bò cà chua: "Trúc Trúc, há cảo vừa hấp xong hơi nóng, con ăn từ từ nhé."
"Vâng, cảm ơn dì Phó." Hứa Tân Trúc cúi đầu, giọng nghe có vẻ ỉu xìu, cũng không nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô bé.
Phó Uyển Oánh cảm thấy hai mẹ con hôm nay là lạ. Trước đây Trúc Trúc đến quán, rõ ràng rất hoạt bát vui vẻ, tuyệt đối không phải tình trạng như bây giờ.
Đoán chừng là trong nhà xảy ra chuyện gì.
Bà nhíu mày do dự một chút, vẫn kìm nén ý định muốn hỏi cho rõ ràng.
"Trúc Trúc, con cứ ăn trước đi nhé, há cảo không đủ thì bảo dì, ngoài ra, còn muốn ăn thêm gì khác không?"
"Không cần đâu dì, há cảo ngon lắm ạ." Hứa Tân Trúc nói lí nhí.
Rõ ràng vẫn là mùi vị ngon lành như trước, nhưng cô cứ nhai mãi trong miệng mà nuốt không trôi.
Phó Uyển Oánh khẽ thở dài, đi sang một bên lén gọi điện về nhà.
"Alo, Tiểu Thụ à, Trúc Trúc đang ăn há cảo ở quán, tâm trạng con bé có vẻ không tốt lắm, con xuống ngay đi, đón con bé về nhà mình."
-----------------
(Không phải ngoại tình đâu, đừng nghĩ lung tung nha! Ai cũng biết là tôi viết truyện đời thường "gia đình vui vẻ" (happy ending) mà.)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
8 Bình luận