- Tập 01
- Chương 01. Vòng chơi thứ hai
- Chương 02. Hút vài hơi~
- Chương 03. Tinh Khí
- Chương 04. Bữa sáng
- Chương 05. Cách mở Vòng chơi thứ hai?
- Chương 06. Hệ thống
- Chương 07. Ra ngoài
- Chương 08. Trời mưa
- Chương 09. Sự thay đổi
- Chương 10. Thảo nào gọi là Mị Ma
- Chương 11. Thăng cấp?
- Chương 12. Sắc đẹp có thể dùng làm bữa ăn
- Chương 13. Gu của Mộc Thịnh
- Chương 14. Tiểu Bảo Mẫu
- Chương 15. Trường học
- Chương 16. Bạn cùng phòng
- Chương 17. Nhiệm vụ phụ
- Chương 18. Mị Ma
- Chương 19. Báo thù rửa hận!
- Chương 20. Giấc Mơ
- Chương 21. Phim Kinh Dị
- Chương 22. Đi Công Tác
- Chương 23. Sứ Đồ
- Chương 24. Evelyn
- Chương 25. Quà Tặng
- Chương 26. Quá Lớn
- Chương 27. Sắc Dụ?
- Chương 28. Vật Liệu
- Chương 29. Nội Y?
- Chương 30. Bắt Nạt Kẻ Yếu
- Chương 31. Món Quà Của Evelyn
- Chương 32. Tác Dụng Phụ Của Tinh Khí
- Chương 33. Ma Vương Quá Đáng Sợ
- Chương 34. Đánh Mông
- Chương 35. Phản Công
- Chương 36. Bắt Chuyện
- Chương 37. Mua Nội Y
- Chương 38. Sự Hổ Thẹn Của Mị Ma (1)
- Chương 39. Sự Hổ Thẹn Của Mị Ma (2)
- Chương 40. Buổi Tụ Tập
- Chương 41. Say Rượu
- Chương 42. Hạ Gục Dạ Dày Mộc Thịnh Trước
- Chương 43. Toàn Bộ Người Bên Cạnh Đều Là Biến Thái!
- Chương 44. Mặc Đồ Nữ
- Chương 45. Đôi Chân Trắng Ngần
- Chương 46. Bạn Bè
- Chương 47. Lãng Phí Thức Ăn!
- Chương 48. Sinh Con?
- Chương 49. Thiếu Vật Liệu
- Chương 50. Cắt Tóc
- Chương 51. Mua Sắm
- Chương 52. Đây Có Phải Là Hẹn Hò Không?
- Chương 53. Xoa Đầu
- Chương 54. Hôn
- Chương 55. Ngoại Hình +1
- Chương 56. Thục Nữ
- Chương 57. Tiểu Ma Vương Dễ Bị Lừa
- Chương 58. Trên Sân Bóng
- Chương 59. Tiểu Ngư
- Chương 60. Tập Gym
- Chương 61. Cái Đuôi
- Chương 62. Hẹn Hò
- Chương 63. Vớ Dài
- Chương 64. Rạp Chiếu Phim
- Chương 65. Chỉ Cây Mắng Họa?
- Chương 66. Chủ Động Tấn Công
- Chương 67. Trừng Phạt
- Chương 68. Mị Ma
- Chương 69. Ác Quỷ
- Chương 70. Ma Vương! Cứu!
- Chương 71. Nhiệm Vụ Ẩn
- Chương 72. Hướng Dẫn
- Chương 73. Lựa Chọn
- Chương 74. An Tâm
- Chương 75. Hả? Con Gái?
- Chương 76. Nhảy Vào Hố
- Chương 77. Xem Anime
- Chương 79. Hoàn Thành Nhiệm Vụ
- Chương 80. Không Thỏa Hiệp Nữa! Lần Cuối Cùng
- Chương 81. Khắc Ấn Của Mị Ma
- Chương 82. Cô Gái Mị Ma
- Chương 83. Hệ Thống Hentai!
- Chương 84. Tùy Cơ Ứng Biến
- Chương 85. Nổi Loạn Một Chút
- Chương 86. Bóng Đèn
- Chương 87. Lịch Sử Đen Tối Của Mộc Thịnh
- Chương 88. Người Lái Xe
- Chương 89. Sự Chỉ Dẫn Của Evelyn
- Chương 90. Chỉ Là Tạm Thời Thỏa Hiệp
- Chương 91. Nữ Nhi Vì Kẻ Tri Kỷ Mà Làm Đẹp
- Chương 92. Địa Vị Gia Đình!
- Chương 93. Dì Cả
- Chương 94. Chuyện Nhà Mộc Thịnh
- Chương 95. Ra Mắt Bố Mẹ
- Chương 96. Quá hành hạ rồi!
- Chương 97. Chung một phòng
- Chương 98. Gối chung
- Chương 99. Tù binh
- Chương 100. Phản công
- Chương 101. Mộc Thịnh thuở nhỏ
- Chương 102. Quá khứ, Tương lai
- Chương 103. Đi chợ
- Chương 104. Trước chuyến đi chơi
- Chương 105. Ra ngoài
- Chương 106. Công viên nước
- Chương 107. Mạo hiểm thác lũ
- Chương 108. Ma tộc
- Chương 109. Chìa khóa
- Chương 110. Thật lòng
- Chương 111. Mạo hiểm
- Chương 112. Việc nhà
- Chương 113. Nữ streamer nhảy múa Evelyn
- Chương 114. Trò đùa giỡn của các cô gái
- Chương 115. Tình cảm
- Chương 116. Sáng sớm
- Chương 117. Tỏ tình
- Chương 118. Cũng tốt
- Chương 119. Nhiệm vụ
- Chương 120. Đi ngủ thôi!【11/41】
- Chương 121. Đồ tra nam!
- Chương 122. Tạm xa
- Chương 123. Làm thế nào để kết bạn với các cô gái?
- Chương 124. Video Call
- Chương 125. Nhìn chân
- Chương 126. Ngạo Mạn
- Chương 127. Món Quà
- Chương 128. Tôi Là Biến Thái!【13/41】
- Chương 129. Mộc Thịnh Bị Thương
- Chương 130. Kẻ Tưởng Tượng Quá Mức
- Chương 131. Người Đàng Hoàng【14/41】
- Chương 132. Ngạo Mạn Có Gì Đó Không Ổn
- Chương 133. Mất Kiểm Soát
- Chương 134. Tửu lượng của em kém!
- Chương 135. Say rượu, là giả vờ
- Chương 136. Mất trí nhớ thật rồi [15/45]
- Chương 137. Thân phận
- Chương 138. Đi dạo
- Chương 139. Nhà ma
- Chương 140. Role-Playing Game
- Chương 141. Ma vương ngốc nghếch [16/45]
- Chương 142. (The Mark's Fault)
- Chương 143. Chị hàng xóm
- Chương 144. Chuyện đêm khuya của cặp đôi [17/45]
- Chương 145. Buổi sáng sớm
- Chương 146. Không có gì sao lại đỏ mặt?
- Chương 147. Không có một ai đứng đắn [18/45]
- Chương 148. Nỗi nhục của Ác Ma!
- Chương 149. Sáng sớm
- Chương 150. Mộc Thịnh mệt mỏi [19/45]
- Chương 151. Chạy trốn!
- Chương 152. Phải làm việc chính rồi!
- Chương 153. Hôn lễ?
- Chương 154. Lãng mạn nhất?
- Chương 155. Chuẩn bị chiến đấu
- Chương 156. Máy tính mới
- Chương 157. Máy tính
- Chương 158. Thành tựu【21/45】
- Chương 159. Pháo hoa
- Chương 160. Về đám cưới
- Chương 161. Suy tưởng về tương lai【22/45】
- Chương 162. Ác mộng
- Chương 163. Quả không hổ là phụ nữ đã kết hôn
- Chương 164. Studio Ảnh cưới
- Chương 165. Thế này chẳng phải càng kích thích sao
- Chương 166. Cô chủ quán Ác Ma【23/45】
- Chương 167. Khám phá
- Chương 169. Toàn bộ đều xong rồi!
- Chương 170. Khắc ấn [24/45]
- Chương 170: Mê Hoặc!
- Chương 171. Em bé
- Chương 172. Bàng Hoàng [25/45]
- Chương 173. Người thân
- Chương 174. Chuẩn bị mang thai ngay!
- Chương 175. Em trai
- Chương 176. Hậu sự
- Chương 177. Hôn lễ
- Chương 178. Yến tiệc mừng
- Chương 179. Đang lưu trữ
- Chương 180. Đêm dài đằng đẵng [26/45]
- Chương 181. Sau ngày cưới
- Chương 182. Sẽ chết đói mất!
- Chương 183. Eveleyn
- Tập 02
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 74. An Tâm
Mộc Thịnh tìm thấy tiểu Ma vương ở bậc thang bên cạnh hồ nước nhân tạo.
Anh ta nhìn từ xa cái bóng lưng vô cùng nhỏ bé đó, cau chặt mày, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Evelyn cũng không nói rõ ràng cho mình biết...”
Anh ta nhận được thông báo của Evelyn khi đang chơi bóng. Cô ấy chỉ nói Tô Du tâm trạng không tốt cần được an ủi. Anh ta mới vội vàng chạy đến, theo chỉ dẫn của vòng cổ mà tìm thấy Tô Du.
Nhưng Mộc Thịnh không phải là người có tính cách ấm áp, cũng không biết toàn bộ sự việc, thậm chí không hiểu Tô Du buồn vì điều gì.
Anh ta do dự một lát, rồi bước tới, chào hỏi: “Tiểu Ngư! Ngồi xổm ở đây làm gì?”
Cái đuôi đang quét qua quét lại trên mặt đất, bắt nạt bụi cây và cỏ nhỏ, “vút” một tiếng chui vào váy. Tô Du vội vàng lau khóe mắt, quay đầu lại, ngẩng mặt nhìn Mộc Thịnh.
Bóng người cao lớn mang lại cảm giác áp bức cực mạnh, khiến anh vô thức chột dạ căng thẳng, hoảng loạn lắc đầu: “Không, không sao.”
“Mắt đỏ hoe rồi mà còn nói không sao?”
“Tôi đâu có khóc?”
Tô Du lại dùng mu bàn tay lau má, cúi đầu, nhìn mặt hồ không nói gì thêm.
Mặc dù việc khóc trước mặt Mộc Thịnh không phải là lần một lần hai, nhưng anh vẫn cảm thấy ngượng, cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Một viên đá dẹt hình tròn bay ngang về phía mặt hồ, nảy lên mười mấy lần trên mặt nước, tạo ra những gợn sóng liên tiếp.
“Ê?” Tô Du sững lại, “Hay thật...”
Thấy tiểu Ma vương đã bị thu hút sự chú ý, Mộc Thịnh cũng ngồi xổm xuống, cười hềnh hệch hỏi: “Muốn học không?”
Tô Du lập tức hứng thú, nhưng vừa nghĩ đến hoàn cảnh khó khăn hiện tại, cái đầu vừa ngẩng lên lại buồn bã cụp xuống.
“Thôi bỏ đi.”
Anh khẽ thở dài. Chiếc lá trên tay đã bị anh xé thành từng mảnh vụn. Anh tiếp tục ngẩn người nhìn mặt hồ, trong đầu nghĩ vẩn vơ đủ thứ.
Biện pháp thường dùng không còn tác dụng, Mộc Thịnh phiền não gãi gãi sau gáy: “Rốt cuộc chuyện gì khiến cậu buồn bực đến mức này?”
Hai hôm nay Tô Du hăm hở mua máy tính mới, không phải rất vui vẻ sao? Ngày nào cũng bàn luận với anh về cấu hình, lắp ráp máy, sao chỉ nói chuyện với Evelyn chưa đầy nửa tiếng lại thành ra thế này?
“Là tôi bắt nạt cậu quá đáng hay cậu đang quan tâm đến việc chấn hưng Ma tộc?”
Tô Du chỉ lắc đầu, không lên tiếng.
Anh đâu có vĩ đại đến mức quan tâm đến Ma tộc gì đó...
Lúc này Mộc Thịnh cũng hết cách, đành ngồi xuống ngẩn người cùng Tô Du.
Bóng cây trên đầu che khuất ánh nắng chói chang. Mộc Thịnh nhàn rỗi quay đầu nhìn Tô Du, giúp nhặt gấu váy dài đã chạm đất, dính bụi và bùn đất lên.
Anh ta không biết phải an ủi con gái thế nào, chỉ đành lặng lẽ đồng hành như an ủi một người anh em thất chí, chờ Tô Du chủ động trút bầu tâm sự với mình.
Mộc Thịnh nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh. Bên tai lờ mờ nghe thấy cuộc trò chuyện của các sinh viên phía xa. Anh ngửi thấy mùi thơm cơ thể nhàn nhạt của cô gái. Khuôn mặt tinh xảo không thấy dấu vết lỗ chân lông hay lông tơ. Đôi môi căng mọng hồng hào luôn mím chặt, nhếch lên một chút, phản chiếu ánh sáng.
Hồn anh ta dường như sắp bị câu mất...
Cảm xúc nóng nảy vì nhiệt độ cao dần nguội lạnh. Trong lòng vô thức trở nên tĩnh lặng an lành. Thời gian dường như cũng trôi chậm lại.
Ánh mắt Mộc Thịnh càng lúc càng dịu dàng. Anh ta không thấy nhàm chán hay vô vị, thậm chí còn mong thời gian trôi chậm hơn nữa.
Anh vô thức vươn tay, gạt lọn tóc Tô Du đang dính vào tóc mai ra. Cô gái khựng lại, ngẩng đầu nhìn anh.
Hơi hoảng loạn rụt tay lại, anh ta ngượng nghịu không dám đối mắt.
“Haizz ~”
Tô Du lại thở dài một tiếng, ngồi phịch xuống bậc thang dưới chân, rồi ngả người sang một bên, tựa vai vào cánh tay Mộc Thịnh, áp đầu lên bờ vai rộng lớn đó, tiếp tục ngẩn người.
Điều này khiến Mộc Thịnh hoàn toàn không dám cử động. Cảm giác tĩnh lặng bị cô gái phá vỡ. Anh căng thẳng đứng yên như tượng đá.
“Tôi sớm muộn gì cũng phải quay về.”
Tô Du đột nhiên mở lời, ánh mắt vẫn nhìn mặt hồ.
“Quay về?”
“Anh không biết sao? Tôi luôn nói tôi là người xuyên không...”
“Ừm.” Mộc Thịnh khựng lại một chút, đột nhiên cười hỏi ngược lại: “Cậu tù binh chiến tranh mà còn muốn trốn sao?”
“Tôi không đùa với anh.”
Tô Du mím môi. Trên thực tế, nếu mối quan hệ với Mộc Thịnh càng thân mật, anh càng gần hơn với việc hoàn thành nhiệm vụ về nhà, và cũng gần hơn với việc bỏ rơi Mộc Thịnh.
Anh không thể chấp nhận mình thích một người đàn ông, cũng không muốn thấy ai đau lòng vì mình, càng không thể vì một người đàn ông mà bỏ rơi bố mẹ gia đình.
“Vậy cậu trốn đến đâu, tôi đuổi đến đó.”
“Đó là thế giới khác.”
“Cậu đến được, tôi không đến được sao?”
“......”
Tô Du mơ hồ lắc đầu, không biết Mộc Thịnh có thể xuyên qua thế giới song song không, càng không biết phải đối mặt với tình cảm của Mộc Thịnh dành cho mình như thế nào.
Không biết từ lúc nào lại rơi vào tình cảnh này?
Anh đột nhiên rất muốn thú nhận mọi thứ với Mộc Thịnh, từ giới tính đến nhiệm vụ chính tuyến của hệ thống. Anh không muốn cứ mãi lừa dối Mộc Thịnh, dù Evelyn đã nói, chỉ cần hoàn thành Khắc ấn trở thành con gái, chuyện trước đây của anh không cần thiết phải để Mộc Thịnh biết.
“Tôi... Cái đó...”
Anh ấp úng, không biết phải bắt đầu từ đâu. Lời đến miệng rồi lại không thể nói ra.
Thực sự không muốn thấy vẻ mặt ghét bỏ của Mộc Thịnh.
Mộc Thịnh nhận thấy sự khó khăn muốn nói lại thôi trên mặt Tô Du. Anh ta không truy hỏi, thậm chí chủ động đổi đề tài: “Muốn uống trà sữa không? Tôi mời.”
Tô Du khẽ lắc đầu.
Lòng anh rối bời vì lựa chọn giới tính, sự mơ hồ về tình cảm, sự cắn rứt lương tâm vì có thể bỏ rơi Mộc Thịnh sau khi hoàn thành nhiệm vụ...
Rõ ràng trước đây anh từng nghĩ bất chấp tất cả để hoàn thành nhiệm vụ, giữ vững tâm lý nam tính khỏe mạnh. Dù có bị xâm phạm, chỉ cần đánh bại Mộc Thịnh trên giường là có thể về nhà.
Nhưng theo thời gian, với những lựa chọn khó nói đặt trước mặt, lòng anh lại càng lúc càng rối, càng lúc càng mâu thuẫn.
Anh nhận ra giới hạn của mình không hề thấp như tưởng tượng, không thể bất chấp mọi thứ vì một mục tiêu.
Vai anh đột nhiên bị ôm nhẹ. Tô Du hiếm hoi không giãy giụa, ngẩng đôi mắt đầy mơ màng lên, nhìn Mộc Thịnh.
Thân hình cao lớn của Mộc Thịnh không biết từ lúc nào lại không còn mang lại cảm giác áp bức nữa, ngược lại lại tràn đầy cảm giác an toàn.
Giữa hơi thở không ngửi thấy mùi tinh khí. Mộc Thịnh chỉ đơn thuần muốn an ủi anh.
Tô Du thở phào nhẹ nhõm, tựa đầu vào ngực Mộc Thịnh, được ôm vai, nhắm mắt lại.
Ngửi mùi mồ hôi nhàn nhạt trên người Mộc Thịnh, cảm nhận tiếng tim đập trầm ổn trong lồng ngực anh ta, và nhiệt độ cơ thể truyền qua lớp áo...
Rất thoải mái, và rất an tâm.
Mặc dù những chuyện rối rắm vẫn chưa có quyết định nào, nhưng cảm xúc lộn xộn của Tô Du vẫn dần dần lắng xuống.
Anh ngẩng đầu lên, nhìn đường quai hàm rõ nét, yết hầu đang chuyển động của Mộc Thịnh. Anh nhích người, ngồi sát hơn một chút.
Một cơn gió cuốn lên từ mặt hồ, thổi bay mái tóc mái của Tô Du. Nhưng rất nhanh bị Mộc Thịnh cẩn thận vuốt xuống. Anh ta biết tiểu Ma vương nhà mình không thích để lộ trán.
“Anh lại bắt đầu nghĩ chuyện vớ vẩn rồi, biến thái.”
Tô Du đột nhiên mở lời.
“À.”
Anh khẽ hít một hơi tinh khí, không quá nồng đậm, nhưng má anh vẫn ửng hồng.
Mộc Thịnh ngượng nghịu muốn kéo giãn khoảng cách, nhưng Tô Du lại như dính vào người anh ta. Anh ta chỉ có thể biện minh.
“Tựa quá gần, tôi cũng chịu thôi...”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận