“Xin chào mọi người, xin đừng kích động, hãy bình tĩnh. Tôi biết mọi người có nhiều điều muốn hỏi, nhưng tin tôi đi, sự bối rối của tôi lúc này còn nhiều hơn các bạn. Vậy mọi người có thể giải đáp thắc mắc cho tôi trước được không? Tôi hứa sau đó sẽ trả lời câu hỏi của mọi người.”
Liva dù sao cũng là người đã làm hội trưởng Hội từ thiện Schicksal ở thế giới Honkai nhiều năm, việc xử lý tình huống hỗn loạn và trấn an đám đông là nghề của cô. Dù sao cô cũng từng cứu giúp không ít ngôi làng bị Honkai tấn công, với danh tiếng của hội trưởng Hội từ thiện Schicksal, cô đến đâu về cơ bản cũng được chào đón như thế này.
Dưới kỹ năng kiểm soát hiện trường thuần thục của cô, đám đông hóng hớt cuối cùng cũng bình tĩnh lại, và cử ra một đại diện để giải đáp thắc mắc cho Liva.
Và người đó, chính là Liễu Nguyệt, người lúc nãy đã mạo hiểm hét lên điểm yếu của Quỷ Cà Chua.
“A, là chị.” Dù bản thể đã quá quen với Liễu Nguyệt, nhưng “thiết lập nhân vật” Liva thì không. Vì vậy, Liva nở một nụ cười dịu dàng, bước tới nắm lấy tay Liễu Nguyệt: “Cảm ơn chị vừa nãy đã giúp tôi, nếu không muốn hạ nó chắc phải vất vả lắm đây.”
“Không, không, tôi… có làm gì đâu…”
Nhìn thiếu nữ xinh đẹp sát rạt trước mắt, mặt Liễu Nguyệt đỏ bừng.
Đối với một otaku chính hiệu, “waifu” đột nhiên xuất hiện sờ sờ, còn nắm tay mình, cảm ơn mình chân thành… Cảnh này khó đỡ quá, kể cả cô cũng là con gái!
Đúng là Thánh nữ khiến cả Kallen, Otto và Eleanor ngày đêm mong nhớ, đẹp thật. Đổi lại là mình chắc cũng yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên! Ban đầu thấy Lý Bắc cos Liva đã đẹp lắm rồi, giờ xem ra vẫn không bằng “chính chủ”!
Lúc này, Lý Bắc (bản thể) cũng đang đứng một bên ngắm nghía Liva (phân thân). Dù đã sống trong cơ thể đó mấy chục năm, nhưng đây là lần đầu cậu nhìn “cơ thể” mình từ góc nhìn của người khác.
Cơ mà, cảm giác vẫn thua mình, về khoản nhan sắc… Coi như hàng “pha-ke” hơn hàng “real” rồi. Khoan đã, bản thể của mình so với thẻ nhân vật Liva, rốt cuộc ai mới là hàng “real”, ai là “pha-ke” nhỉ?
Lý Bắc rơi vào trầm tư triết học.
Khác với bản thể đang hồn bay phách lạc, Liva thấy khuôn mặt đỏ ửng như mê trai của đối phương, bèn lặng lẽ buông tay ra.
Có “vết xe đổ” của Kallen, cô cảm thấy dù là phụ nữ cũng không thể lơ là, lỡ đâu đối phương nhìn trúng mình thì sao.
Người khác thì còn đỡ, nhưng Liễu Nguyệt là bạn gái của anh em mình, lỡ mà “bẻ cong” cô ấy thì toang…
Liva thu tay về, khiến Liễu Nguyệt có chút hụt hẫng. Nhưng dù sao cô cũng không phải “cong” thật, chỉ là quá phấn khích vì gặp “waifu” nên nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Liva, cô muốn hỏi gì? Cứ hỏi đi, tôi biết gì nói nấy!”
“Ừm, vậy làm phiền chị. Tôi muốn hỏi, đây rốt cuộc là…”
Liva giả vờ hỏi han tình hình Trái Đất, tỏ vẻ ngạc nhiên vì đột nhiên xuất hiện ở thế giới này. Hành động này cũng khớp với suy nghĩ của đám đông.
Trước các câu hỏi của cô, không chỉ Liễu Nguyệt mà đám đông xung quanh cũng vô cùng sôi nổi, tích cực trả lời, phổ cập cho Liva về kinh tế, chính trị, lịch sử, văn hóa Trái Đất, chi tiết đến mức ngang ngửa bách khoa toàn thư.
Toàn nhân tài.
Sau khi diễn xong vai “nhân vật 2D lần đầu đến thế giới thực”, Liva gật đầu: “Tình hình tôi đại khái đã hiểu… Ừm, tôi chỉ còn một câu hỏi cuối cùng.”
Liva từ từ chỉ về phía Lý Bắc, người lại đang hồn bay phách lạc, đỏ mặt hỏi: “Tại sao cậu ấy lại ăn mặc giống hệt tôi? Mọi người còn gọi tên tôi, nói tôi là… ừm… Mọi người, quen tôi sao? Rõ ràng chúng ta không cùng một thế giới.”
“Cái này, hơi khó giải thích… Cô nghe xong đừng quá kích động.”
Liễu Nguyệt khó xử nhìn Cao Minh, sau khi chuẩn bị tâm lý kỹ càng, cô mới nói: “Thực ra… cô đến từ một trò chơi tên là Honkai Impact 3…”
Liễu Nguyệt giải thích cặn kẽ về game, manga, và cốt truyện trong đó cho Liva. Cô nói rất chậm, luôn để ý sắc mặt Liva, chỉ cần Liva hơi khó chịu là cô sẽ dừng ngay.
Biết mình chỉ là nhân vật trong game, ai mà chấp nhận nổi? Cả cuộc đời bi thảm của mình lại do người khác cố tình bịa ra, dù kiên cường đến mấy cũng khó mà giữ bình tĩnh.
Nhưng Liva không hề kích động đặc biệt, cô chỉ chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn gật gù.
“Hóa ra là vậy, một trò chơi do công ty tên Mihoyo phát triển… Tôi, chẳng qua chỉ giống như công chúa trong tiểu thuyết kỵ sĩ mà thôi.”
Liva khẽ thở dài.
Thú thật — cô chẳng có cảm giác gì.
Vì vốn dĩ cô đâu phải người của thế giới Honkai.
Nói đúng hơn, kịch bản Liễu Nguyệt đang kể đã là bản đã bị chỉnh sửa vì sự xuất hiện của cô rồi.
Tiếc là người khác không biết chuyện này.
“Liva, cô, cô đừng buồn quá, mọi người đều rất thích cô!”
Thấy Liva có vẻ phiền muộn, Liễu Nguyệt lập tức căng thẳng, nói lắp bắp, nhưng vẫn cố an ủi: “Với lại cô đang đứng sờ sờ trước mặt bọn tôi, chứng tỏ cô là thật mà! À, tôi còn biết một giả thuyết, là tác phẩm ở thế giới này thực ra chỉ là thông tin rò rỉ từ thế giới khác! Nên có thể câu chuyện của cô chỉ được chiếu lên thế giới bọn tôi qua hình thức game thôi!”
Không chỉ Liễu Nguyệt, đám đông xung quanh cũng xôn xao, chỉ muốn lao vào tỏ tình ngay tại chỗ để chứng minh tình yêu của họ dành cho Liva là thật.
“Cảm ơn mọi người, nhưng không cần an ủi tôi đâu, tôi hiểu mà. Hơn nữa…” Ánh mắt Liva thoáng u buồn: “Phát hiện bạn thân và mình mỗi người một ngả, nhìn thấy lý tưởng chung bị vứt bỏ như cỏ rác, những chuyện đó chẳng lẽ không đáng buồn hơn việc mình chỉ là một tồn tại hư cấu sao?”
“Nhưng những chuyện đó không đánh gục được tôi, nên chuyện này cũng vậy.”
Liva mỉm cười, nụ cười ôn hòa che đi vẻ sầu muộn: “Lúc nãy mọi người muốn hỏi tôi gì? Giờ tôi trả lời được rồi.”
Nhưng nhìn Liva cố nặn ra nụ cười, đám đông lại im lặng, không nỡ hỏi thêm.
Cô ấy chắc chắn đang gượng cười, để chúng ta không lo lắng… Đúng là Thánh nữ vĩ đại nhất Honkai, lúc nào cũng nghĩ cho người khác…
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bọn họ hiểu lầm Liva thật rồi, nụ cười của cô là thật tâm 100%.
Phát hiện đám đông này vì mình nhắc lại quá khứ bi thảm mà thấy thương cảm, qua đó thu hoạch được một mớ năng lượng, cô đang sướng đến phát điên đây này!
0 Bình luận