"Nghỉ không có nghĩa là nghỉ ngơi, càng giống như sự bắt đầu của một sự bận rộn khác."
Vài phút sau khi buổi họp phụ huynh kết thúc, Trương Thuật Đồng viết đoạn này vào ghi chú trên điện thoại.
"—— Nếu có thể, tớ càng hy vọng bẻ đôi tớ ra làm hai người để dùng."
Bây giờ cậu cưỡi xe, không quay đầu lại chạy về nhà.
Hôm nay là ngày 1 tháng 2, sáng mai chính là ngày lên thuyền —— hành lý của cậu vẫn chưa thu dọn.
Trong ngày hôm nay ai cũng rất bận, mọi người đều có việc riêng phải làm, Cố Thu Miên dẫn đầu các bạn học và đàn em của cô ra khỏi đảo ăn cơm, trùng trùng điệp điệp như mọi khi.
Lộ Thanh Liên thì phải chuẩn bị một số đồ dùng trong miếu trước khi xuất phát.
Nhược Bình thì càng bí ẩn hơn, nói muốn tiến hành đại tác chiến Đỗ Khang, Trương Thuật Đồng vẫn luôn không hiểu đó là cái gì, dù sao chỉ có một mình cậu xông vào nhà, lôi vali hành lý từ gầm giường ra, trong nồi đang đun nước, Trương Thuật Đồng kiểm điểm quần áo của mình, đen đen đen đen... đỏ.
Sắp đến tết, năm nay lại thi cấp ba, mẹ già bèn mua trước một chiếc áo len màu đỏ tươi, chỉ nhìn thôi đã nhớ tới giai điệu "Cung hỷ phát tài".
Vậy thì để đến tết hẵng mặc, cậu ném tất cả quần áo lên giường, lại chạy vài bước vào bếp, lúc vào nhà cậu đã đun nước, lúc này vừa đúng lúc sôi, một gói mì ăn liền bị ném vào trong, trong lúc bận rộn cậu không quên chụp một tấm ảnh, kéo vào khung chat nào đó, gõ chữ:
"Nhìn xem, trù nghệ."
Vài phút sau cậu tắt bếp ga, lại chạy vào phòng ngủ nhét quần áo vào vali, làm xong tất cả những thứ này nhiệt độ mì ăn liền vừa vặn để ăn, sì sụp sì sụp, Trương Thuật Đồng lau miệng, sau đó lại bình bịch chạy xuống lầu, lần nữa trèo lên xe.
Bánh xe đạp quay nhanh như bay, Trương Thuật Đồng cúi thấp người, cảm giác sắp đạp xe đạp ra cảm giác xe máy, sau đó cậu bóp côn —— suýt nữa ngã nhào tại chỗ.
Đi xe máy nhiều chính là như vậy, suýt nữa quên mất bên tay trái là phanh chứ không phải côn.
Trên bến cảng đã đông nghịt người, cậu kiên nhẫn đợi ở cuối hàng, sáng nay lúc ra cửa mang theo một thanh kẹo cao su, đợi khi miếng cuối cùng đã nhai trong miệng đến mất hết mùi vị, Trương Thuật Đồng thuận lợi lên thuyền.
Gió hồ thổi vào mặt, quét sạch sự ồn ào khi xếp hàng.
Bánh xe đạp lại bắt đầu quay, ngay cả Trương Thuật Đồng cũng quên mất đã qua bao lâu, cậu lại một lần nữa đến thành phố, bến tàu nằm ở ngoại ô thành phố, nhưng cho dù như vậy vẫn tắc đường, trên vỉa hè cũng chen chúc hỗn loạn, cậu đành phải giảm tốc độ, thỉnh thoảng nhìn cây ven đường hai bên, thế mà đã treo đèn màu, đợi đến đêm, chắc hẳn rất đẹp.
Cậu dựa vào trí nhớ rẽ vào chợ đồ cũ trong thành phố, có một con phố là nơi cho thuê thiết bị nhiếp ảnh, Trương Thuật Đồng vốn định kiếm một chiếc máy bay không người lái, nhưng sau khi tra cứu mới biết năm này vẫn chưa thịnh hành thứ đó, cách gọi thịnh hành hiện tại là "mô hình hàng không", cậu nhớ trường cấp ba số một thành phố từng tổ chức cuộc thi mô hình hàng không cho học sinh cấp ba, đành phải tự tay lắp ráp.
Cậu quen thuộc con phố này là nhờ hồi cấp ba gia nhập câu lạc bộ nhiếp ảnh, gia nhập câu lạc bộ nhiếp ảnh lại nhờ vào một đàn chị, thiếu nữ tên là Tô Vân Chi có một sở thích lớn chính là nghịch ngợm những thiết bị này, đi đi lại lại Trương Thuật Đồng cũng quen mặt, nhưng ông chủ trên phố đều tưởng cậu là người mẫu.
Cậu chỉ đạp xe đến chợ đồ cũ đã mất một tiếng đồng hồ, thời gian là ba giờ chiều, cậu tăng tốc bước chân, lẩm bẩm với từng thiết bị trên kệ hàng.
Nhỏ gọn một chút, phải có gimbal, còn phải chống nước, thời gian sử dụng pin cũng phải càng dài càng tốt... Những yêu cầu này đặt ở sau này xem ra không tính là quá cao, nhưng hiện tại toàn là "công nghệ đen", ừm, từ này cũng đặc biệt có cảm giác thời đại, Trương Thuật Đồng dạo bốn năm cửa hàng, cuối cùng cũng tìm được một chiếc máy vừa mắt.
Cậu giơ tay vươn về phía kệ hàng, vừa khéo chạm vào tay một người khác.
Hai người đồng thời rụt tay về, Trương Thuật Đồng quay mặt đi, Tô Vân Chi cũng quay mặt nhìn cậu.
"Ồ..." Trương Thuật Đồng nói; "Ồ!" Học tỷ cũng nói.
"Là cậu à."
Bọn họ lại đồng thời kinh ngạc nói.
Trương Thuật Đồng còn biết trên con phố này giấu một quán cà phê, trùng hợp là học tỷ cũng biết, cứ như vậy bọn họ đẩy một cánh cửa gỗ ra trong tiếng chuông gió, ngồi xuống ghế dài ở góc.
"Chị mời, coi như một nửa chủ nhà." Tô Vân Chi vẫn là dáng vẻ trước kia, cô nheo mắt cười nói, "Dạo này không nhận được tin tức gì của cậu mấy, rất bận à?"
"Rất bận a." Trương Thuật Đồng thầm nghĩ đâu chỉ là bận, quả thực là sắp bận điên rồi.
"Chị nghe nói, khoảng thời gian trước trên đảo xảy ra chút chuyện?" Cô tò mò nói, "Ban đầu mọi người nói là động đất, sau đó lại nói chỗ nào đó bị sập, hết bệnh viện lại đến trường học, cậu có biết mấy ngày trước, có người nghe thấy tiếng 'ầm' một cái không, trên diễn đàn trường chị đều đang nói chuyện này."
"Ồ, chính là hầm trú ẩn sau bệnh viện đó, chị còn từng xuống rồi mà." Trương Thuật Đồng dang tay nói, "Tế đàn hồ ly kia phỏng chừng không nhìn thấy được nữa rồi."
"Sao lại có chuyện như vậy chứ." Tô Vân Chi chống mặt thở dài, thìa nhẹ nhàng khuấy trong tách cà phê, "Vậy cậu định thế nào? Còn định tìm mấy bức tượng điêu khắc kia không?"
"Đương nhiên phải tìm, chẳng qua không có đầu mối gì, không giấu gì chị em cảm thấy trong hồ có thể giấu một số thứ, vừa nãy trên phố chính là để tìm chút dụng cụ."
"À, cần loại mô hình hàng không đó đúng không." Cô dùng ngón tay điểm môi, "Để chị nghĩ xem, chị ngược lại có thể giúp tìm thử xem, đúng lúc nghỉ đông rảnh rỗi, nhưng cậu không cảm thấy có một điểm rất kỳ lạ sao? Vừa nãy cậu nói, bà nội của bạn học người coi miếu kia của cậu, rất có thể biết chuyện hồ ly, nhưng không biết tại sao vô cùng kiêng kị, cho nên cảm thấy liên quan đến một số tranh chấp về tín ngưỡng?"
Học tỷ rất soái khí xoay thìa cà phê một vòng:
"Dạo này chị bổ túc một trận thần thoại và truyện dân gian các nơi, nghe nói thần thoại Hy Lạp chưa? Trong thần thoại Hy Lạp có ba vị thần chủ, Minh vương Hades, Thần vương Zeus, Hải thần Poseidon, ba vị thần chủ là ba anh em, họ lần lượt cai quản Minh giới, Thần giới và đại dương, khoan hãy quản vị trong biển kia, thật ra Hades còn có một biệt danh, gọi là 'Zeus' của địa phủ, trong một số phiên bản thần thoại, cũng sẽ coi Ngài là hóa thân của Zeus trong Minh giới."
"Được rồi, nói hơi xa," Nhân lúc Trương Thuật Đồng thất thần, học tỷ đột nhiên vỗ tay một cái, "Ý chị là ——"
"Có lẽ có hai con rắn thì sao?"
Trương Thuật Đồng sửng sốt.
"Cậu nói hầm trú ẩn dưới sân thể dục trường học các cậu cũng phát hiện phù điêu rắn lục, nhưng nghĩ không ra tại sao có miếu rồi còn muốn xây thứ không thể lộ ra ánh sáng đó, vậy bây giờ chúng ta làm một giả thiết, thật ra, truyền thuyết trên hòn đảo này không phải hồ ly và rắn, mà là...
"Hồ ly, rắn, và một con rắn khác."
Xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh lại, trong quán cà phê này rất ít người, bọn họ lại chọn một địa điểm thanh tịnh, nhất thời chỉ có tiếng gió vù vù của điều hòa, Trương Thuật Đồng lại vô cớ cảm thấy một trận ớn lạnh:
"... Em sẽ để tâm."
Cậu không thể không thừa nhận suy đoán của học tỷ rất thú vị, nhưng cho dù bỏ qua tính hợp lý, suy đoán này cũng sẽ không giúp ích bao nhiêu cho cục diện trước mắt, ngay cả Lộ Thanh Liên cũng chưa từng nghe nói "con rắn khác", cậu lại nên đi đâu tìm manh mối.
Trương Thuật Đồng suy tư giây lát, đành phải nói mình vẫn nên đặt tâm tư vào hồ ly thì hơn.
"Chị cũng chỉ thuận miệng đoán mò thôi, cậu đừng quá coi là thật."
Học tỷ tùy ý xua tay.
Trương Thuật Đồng nghe nói một số nữ sinh có thói quen rụt tay vào trong ống tay áo, bây giờ Tô Vân Chi chính là làm như vậy, không lâu trước đó cô còn rất soái khí làm một màn suy luận, bây giờ lại nheo mắt, lười biếng hai tay bưng cà phê nhấp một ngụm, sống sờ sờ giống như một con lười.
"Chi Chi ——" Phía xa bỗng nhiên có người gọi, "Tớ tìm cậu nửa ngày rồi, sao cậu lại ở đây?"
Trương Thuật Đồng theo bản năng quay đầu lại, cậu biết cái gọi là "Chi Chi", thật ra là tên ở nhà của học tỷ, hoặc là nói coi như một biệt danh hài hước, cậu còn biết Tô Vân Chi để ý biệt danh này lắm, giống như Cố Thu Miên không cho phép người khác nói cô là cừu vậy (Miên trong Cố Thu Miên đồng âm với Miên trong Miên Dương - con cừu), quả nhiên, học tỷ đầu tiên là vẫy vẫy tay về phía sau, lại hòa nhã hỏi cậu:
"Cậu vừa nãy, nghe thấy rồi?"
"Vừa nãy hình như có chuột đang kêu." Trương Thuật Đồng nhìn trái nhìn phải.
Đây cũng là một điểm thú vị khác, trực giác của cậu vẫn luôn rất chuẩn, đôi khi có thể cảm thấy lông tóc trên người mình dựng đứng —— tình huống này đa số xảy ra trên người Lộ Thanh Liên, sau đó là Nhược Bình, chỗ Cố Thu Miên cũng thỉnh thoảng sẽ có, nhưng ở chỗ Tô Vân Chi, "trực giác" của cậu một lần cũng chưa từng báo động.
Cho nên Trương Thuật Đồng cũng chỉ phối hợp với cô nói đùa một câu.
Học tỷ đồng cảm nắm tay lại:
"Chị đã nói bọn họ giống chuột mà!"
Một con chuột buộc tóc đuôi ngựa đi tới, mặc một bộ đồ thể thao, ăn mặc gọn gàng, thiếu nữ bất ngờ nhìn Trương Thuật Đồng một cái, nhỏ giọng hỏi:
"Bạn trai?"
"Bạn bè. Tớ gọi chị ấy là học tỷ Tô." Trương Thuật Đồng chủ động làm rõ.
"Bạn trai nhỏ?" Thiếu nữ hứng thú.
"Đừng coi cậu ấy là em trai nhỏ nhé," Tô Vân Chi bất lực cười cười, "Vị học đệ này... ừm, còn nhớ lần xem phim mất điện thoại không? Chính là cậu ấy bắt được kẻ trộm trong rạp chiếu phim đấy, rất lợi hại."
Thiếu nữ lại hạ thấp giọng hỏi:
"Cậu năm nay lớp 10 lấy đâu ra học đệ? Cấp hai hai chúng ta học cùng một trường, nam sinh như vậy tớ sớm nên có ấn tượng, rốt cuộc là ai?"
"Đã nói là học đệ, cảm thấy rất có duyên, cứ gọi thế thôi."
"Ồ, đặt trước rồi?" Thiếu nữ cười xấu xa, sống sờ sờ giống như nữ lưu manh.
"Đừng trêu chọc người ta nữa, cậu ấy buổi tối có hẹn đấy." Tô Vân Chi thở dài.
"Buổi tối đi hát karaoke không em trai?" Thiếu nữ tóc đuôi ngựa hào phóng mời, "Sang năm thi đỗ trường cấp ba số một chi bằng cũng gọi chị một tiếng học tỷ, bỏ tối theo sáng, chị bảo kê em."
"Vị học đệ này của tớ nhân duyên với nữ giới tốt lắm, không coi trọng mấy bà già các cậu đâu."
"Ai có thể già hơn học tỷ chứ?"
Trương Thuật Đồng đành phải coi như không nghe thấy cuộc đối thoại của các cô.
Nói thật, cậu cũng rất ít khi nhìn thấy một mặt này của Tô Vân Chi.
Trương Thuật Đồng nhìn thời gian, đã là hơn bốn giờ, cậu xin lỗi một câu:
"Còn có chút việc, phải đi trước đây."
"Đúng lúc bọn tớ cũng nên đi rồi."
"Oa a, tớ còn chưa gọi cà phê đâu..."
Ba người bọn họ đi đến cửa quán cà phê, Tô Vân Chi vẫy một chiếc taxi, Trương Thuật Đồng nhìn hai thiếu nữ cười nói vui vẻ lên xe, vẫy vẫy tay đang định đi, học tỷ lại đột nhiên vẫy tay với cậu từ cửa sổ xe.
Trương Thuật Đồng đi tới, cô nói nhỏ:
"Cậu phải nhanh lên một chút đấy."
Tim Trương Thuật Đồng đập thịch một cái.
"Chị thấy cậu chuyên môn chải tóc lại một chút, hình như còn vuốt keo, cậu bình thường tóc rối lắm, hẹn người ta rồi chứ gì... nhưng nói thế nào nhỉ," Tô Vân Chi che miệng cười nói, "Vẫn là không có kinh nghiệm, không đi nữa trời sắp tối rồi, kiểu tóc cậu chải chuốt cho ai xem?"
Cô nâng cửa sổ xe lên, taxi nghênh ngang rời đi.
Trương Thuật Đồng theo bản năng sờ sờ mái tóc góc cạnh rõ ràng —— thật khó tưởng tượng có một ngày cậu sẽ hình dung tóc mình như vậy.
Cậu đúng là hẹn người ta, cũng nên nhanh lên chút, nhưng Trương Thuật Đồng vẫn còn biết chừng mực, thời gian hẹn là năm giờ, cậu đạp xe, đi đến địa điểm tiếp theo.
Trương Thuật Đồng dừng xe trước cửa trung tâm thương mại trước mười phút —— cậu lại lắp vali của mình ở ghế sau rồi, chính là để lúc đi dạo phố có thể cầm thêm chút đồ —— mặc dù có xe con thì hẳn là không cần xe đạp, nhưng cậu cũng biết lúc Cố Thu Miên đi dạo phố không thích có tài xế đi theo.
Cô ấy bây giờ đang làm gì? Vẫn đang đi dạo phố với bạn học? Hay là đang hát hết mình trong quán karaoke? Nơi này là trung tâm thành phố, cậu đứng đầu đường, trước mặt là màn hình đèn khổng lồ của tòa nhà thương mại, từng chiếc ô tô lao vút qua, kéo theo từng vệt tàn ảnh rực rỡ sắc màu, mặt trời ẩn đi, nhiệt độ bắt đầu giảm xuống, cậu ở trên đảo lâu rồi, đến một rừng rậm sắt thép như thế này, một chiếc xe đạp hiệu Chim Bồ Câu bầu bạn bên cạnh, còn có chút không thích ứng.
Trương Thuật Đồng nhớ lại cẩm nang nhà hàng đã làm từ sớm, từ các hệ món ăn trong nước đến món ăn Nhật Hàn, lại đến nhà hàng kiểu Ý kiểu Pháp, chút tiền mừng tuổi cuối cùng để trong ví, Trương Thuật Đồng cảm thấy không thể luôn để cô mời khách, đợi gặp mặt hỏi cô đói hay không trước đã, chơi cả buổi chiều chắc cũng đói rồi, cố gắng đừng để cô dính vào rượu, nếu không sẽ phát điên vì rượu... Cậu vô cớ cảm thấy nhịp tim đập nhanh hơn một chút, bèn hít sâu một hơi.
Một đoàn người đi ra từ cửa lớn trung tâm thương mại, Trương Thuật Đồng nhìn từ xa một cái, liền nhận ra bóng dáng đi đầu tiên kia, Cố Thu Miên bình thường là một người cũng coi như cao ngạo lạnh lùng, trên mặt cô treo nụ cười nhàn nhạt, nhưng lại giữ cảm giác xa cách nhàn nhạt với người bên cạnh, bạn bè cô rất nhiều, nhưng vô cùng thân thiết thì không có mấy người.
Mới năm giờ, ánh đèn thành phố từng chút một thức tỉnh, vốn nên là thời khắc náo nhiệt nhất, Cố Thu Miên lại dừng bước, khẽ gật đầu ra hiệu với người phía sau, những người bạn đàn em kia dường như rất kỳ quái, nhưng cô không giải thích, chỉ hất cằm lên, về hướng đoàn xe đã sớm dừng bên ngoài trung tâm thương mại.
—— Chỉ còn lại một mình Cố Thu Miên, cô đứng dưới màn hình ánh sáng khổng lồ, xinh đẹp mà cô độc xa xăm, dòng người qua lại hình thành một vùng chân không quanh người cô, Cố Thu Miên dường như đã quen rồi, cô cứ thế lơ đãng vén tóc, lơ đãng nhìn đoàn xe phía xa rời đi.
Khi cô giơ điện thoại lên bên tai, điện thoại của Trương Thuật Đồng vừa khéo vang lên, cậu không nghe điện thoại, cũng biết mình đã đến lúc đi qua, bèn ngược dòng người sải bước tiến về phía ánh đèn neon, không đợi Trương Thuật Đồng vỗ vai cô, Cố Thu Miên liền như có cảm giác quay mặt lại, bọn họ nhìn nhau, Cố Thu Miên bỗng nhiên cong mày cười, Trương Thuật Đồng cũng cười lên, nói:
"Đói không?"
"..."
Cố Thu Miên xoay người bỏ đi.
"Này, đùa thôi mà!" Trương Thuật Đồng vội vàng đuổi theo bên cạnh cô, sau lưng chính là ánh đèn mê ly, "Nhưng tớ nghiêm túc đấy, cậu rốt cuộc có đói không? Tớ tra nhà hàng xong rồi, đảm bảo bất luận cậu muốn ăn gì đều có thể tìm thấy, hơn nữa hôm nay tớ mời..."
"Không ăn!"
Bước chân cô không ngừng, đi đến bên cạnh một chiếc xe con màu đen, hóa ra trong đoàn xe còn có một chiếc xe con chưa đi, đèn màu trên cây ven đường sáng lên, lúc này rực rỡ ánh đèn.
Cố Thu Miên dùng sức mở cửa xe, không nói hai lời ngồi vào trong, Trương Thuật Đồng đành phải hỏi ở bên ngoài:
"Thật sự không ăn sao? Vậy về đảo ăn nhé?"
"Ai muốn ăn cơm!" Cô chụm tay bên miệng, đúng là ấu trĩ đến mức có thể, tiếp đó hét lớn với Trương Thuật Đồng, "Tớ đặt vé đêm công viên giải trí rồi, đi cùng tớ!"
0 Bình luận