Có lẽ, Kei là một đứa trẻ rất thông minh.
Tôi lắc đầu xua đi cái ý nghĩ mà bất cứ bậc cha mẹ nào cũng từng thoáng qua ấy. Quả thật con bé thông minh, nhưng không đến mức vượt trội hay xuất chúng hơn hẳn những đứa trẻ khác.
Chỉ là, những gì được viết trong cuốn sổ liên lạc hôm nay—thứ mà Kei mang về từ nhà trẻ—khiến tôi phải liếc mắt đọc lại nội dung đó một lần nữa.
Nhà trẻ nơi Kei theo học có quy định giáo viên sẽ viết vào sổ liên lạc mỗi ngày về những việc đã xảy ra và tình hình của trẻ, thông báo mọi thứ một cách tường tận. Tôi quyết định cho con vào đây cũng vì ưng ý cái cơ chế tỉ mỉ đó. Đặc biệt, cô giáo phụ trách Kei tên là Ishikawa Yuki thuộc tuýp người viết sổ rất cẩn thận, nên ngày nào tôi cũng mong chờ được đọc nó.
Hôm nay, trong sổ liên lạc của Kei là một đoạn văn như thế này:
『Bé Kei là một đứa trẻ rất hiền lành và có tố chất lãnh đạo. Nhờ có bé Kei mà bé Ichikawa và bé Takei vốn bất hòa bấy lâu nay đã có thể làm bạn với nhau! Cảm ơn bé Kei, người khuấy động bầu không khí, đã dạy cho các bạn biết sự tuyệt vời của lòng nhường nhịn. Đến cô cũng cảm thấy mình phải học tập bé nhiều điều. Có vẻ bé Kei đang rất mong chờ hội diễn văn nghệ. Cô cũng rất mong chờ vở kịch của bé Kei!』
Nửa sau là những lời lẽ cao hứng và đáng yêu đúng kiểu cô Ishikawa, nhưng thứ khiến tôi bận tâm là nửa đầu.
Dạy cho người khác tầm quan trọng của sự nhường nhịn, rồi khiến những đứa trẻ mẫu giáo vốn ghét nhau trở nên thân thiết? Có tố chất lãnh đạo? Đến giáo viên cũng phải học tập theo?
Đó có phải là việc mà một đứa trẻ mới năm tuổi làm được không?
Cho dù cô Ishikawa có nịnh nọt hay nói khéo đôi chút, thì liệu có đứa trẻ mẫu giáo nào lại được nhận xét như thế không?
Khi ở nhà, Kei chẳng bao giờ bộc lộ cái gọi là tố chất lãnh đạo ấy cả. Tôi không thể hình dung ra cái dáng vẻ đại ca cầm đầu, sai bảo hay điều hành mọi người của con bé. Tôi biết con người ở nhà và ở trường không giống nhau, nhưng sự chênh lệch đó khiến tôi thấy gợn người.
Liếc mắt nhìn sang, tôi thấy Kei đang chơi xếp hình.
Cách chơi xếp hình của con bé rất dị biệt. Nhắc đến trẻ con thì thường là cứ xếp chồng lên nhau, hoặc bắt chước làm theo những thứ mình thích, nhưng Kei lại tái hiện y hệt tòa lâu đài hay tượng động vật được in trên vỏ hộp.
Những mẫu vật mẫu in trên hộp là do người lớn thiết kế đồ chơi lắp ráp nên. Đương nhiên, chúng phức tạp và hoàn chỉnh đến mức không phù hợp với trẻ con. Vậy mà Kei vừa được mua cho đã xếp lại được ngay lập tức.
Và, con bé không xếp bất cứ thứ gì khác. Lần nào cũng là tòa lâu đài ấy, xếp xong lại phá, rồi lại xếp. Tốc độ lắp ráp của Kei tăng dần, thao tác tay ngày càng điêu luyện, nhưng tôi không biết liệu đó có phải là cách chơi đúng đắn hay không.
Trong lúc tôi chăm chú quan sát Kei, tòa lâu đài bằng gỗ nhanh chóng thành hình. Nét mặt Kei rất nghiêm túc, nhưng đồng thời cũng thoáng vẻ chán chường. Những lúc như thế này, trông Kei có biểu cảm già dặn đến đáng sợ. Có lẽ, đó cũng chỉ là do tôi tự cảm thấy thế mà thôi.
"Mẹ sao thế ạ?"
Khoảnh khắc tòa lâu đài hoàn thành và lúc Kei cất tiếng quay lại xảy ra cùng một lúc.
Trước khi tôi kịp nói gì, Kei đã bật dậy chạy ùa tới. Cái đầu nhỏ của con bé húc "bộp" vào bụng tôi, và trong nháy mắt, Kei đã nằm gọn trong lòng tôi. Chỉ cần thế thôi, lòng tôi bỗng nhẹ bẫng và tươi sáng hẳn lên.
"Mẹ chơi với con đi. Cùng xếp hình nào."
"Nhưng Kei-chan xếp giỏi lắm mà? Mẹ không làm khéo được như thế đâu."
"Làm gì có chuyện đó chứ."
Kei cười khúc khích vui vẻ.
"Kei-chan, đi nhà trẻ có vui không?"
"Vui ạ! Vui cực kỳ luôn!"
"Vậy à. Thế thì mẹ cũng vui lây."
Tôi vừa hỏi vừa vuốt ve mái tóc suôn mượt của Kei.
"Hôm nay, có thật là Kei-chan đã làm hòa cho các bạn đang cãi nhau không?"
Nghe vậy, Kei làm mặt ngơ ngác, rồi nghiêng đầu ở một góc độ hoàn hảo khiến con bé trông đáng yêu nhất.
"Chuyện của bạn Ichikawa và bạn Takei ấy."
"A, bọn con chơi cùng nhau. Vui lắm ạ!"
"Chỉ chơi cùng nhau thôi sao?"
"Bọn con chơi đuổi bắt! Vui lắm!"
Kei nói với vẻ hân hoan, rồi lại cất giọng cười thích thú. Nhìn thấy cảnh đó, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Những gì Kei làm chỉ đơn giản là rủ hai đứa trẻ đang cãi nhau cùng chơi chung mà thôi.
Đối với cô giáo, việc đó hẳn là đỡ đần được rất nhiều. Nhưng với Kei, đó chỉ là chuyện chơi đùa vô tư cùng hai bạn. Trẻ con sống trong một thế giới đơn giản hơn người lớn rất nhiều. Dù rằng việc Kei có thể chơi thân thiết với hai bé trai cũng là một điều đáng nể...
Trong mắt tôi, Kei là một đứa trẻ đúng với lứa tuổi. Một đứa trẻ hiếu kỳ, thích đọc sách, thích xem tivi và cũng thích chạy nhảy ngoài trời. Con bé giỏi kết bạn, đi đâu cũng có thể hòa nhập ngay lập tức. Đó là điểm tốt của Kei.
Tôi rất tự hào về Kei, và yêu con bé từ tận đáy lòng.
Chỉ là, việc Kei trở thành một đứa trẻ quá đặc biệt khiến tôi có chút sợ hãi.
Tôi chỉ thấy yên tâm khi nhìn thấy những nét bình thường, trẻ con ở nó.
Bản thân việc suy nghĩ như vậy cũng khiến tôi thấy hơi xấu hổ, cứ như thể tôi đang quá ám ảnh về việc con mình là "đặc biệt". Chính vì con bé vốn không giống những đứa trẻ cùng trang lứa, nên tôi mới cố tìm niềm vui trong những khoảnh khắc nó tỏ ra đúng với lứa tuổi của mình...
Thế nhưng, nhìn nhận một cách khách quan, vẫn có vài câu chuyện chứng thực cho sự phi phàm của Kei.
Chẳng hạn như, khả năng ngôn ngữ của Kei phát triển sớm đến kinh ngạc. Khi con bé lên hai, tôi đưa cho nó một cái bảng chữ cái điện tử, chỉ đơn thuần nghĩ rằng để con làm quen với âm thanh. Thế nhưng, Kei đã liên tục gõ và bắt máy đọc lên những câu hoàn chỉnh như "Xin chào", "Cảm ơn", hay "Yêu mẹ nhất". Lúc đó, cả tôi và chồng tôi, Hajime, đều vui mừng khôn xiết, xúc động trước sự thông minh của con gái. Được khen ngợi, Kei tỏ ra vui sướng một cách ngây thơ đúng như một đứa trẻ.
Điều khiến tôi kinh hãi, là chuyện xảy ra sau đó.
Một lần nọ, vợ chồng tôi xảy ra một cuộc cãi vã vụn vặt. Nội dung thực sự rất tầm phào, hình như là về việc tổ chức lễ Shichi-Go-San cho Kei như thế nào thì phải.
Cả hai chúng tôi đều dành sự quan tâm đặc biệt cho Kei, chính vì thế mà không ai chịu nhường ai. Người đã ngăn cản cuộc cãi vã đang nóng lên một cách thiếu chín chắn của chúng tôi, chính là Kei.
Mệt mỏi vì la hét vào mặt nhau, một sự im lặng khó xử bao trùm phòng khách. Đó là lúc tôi, khi đã lấy lại chút bình tĩnh, bắt đầu suy nghĩ về việc cãi nhau trước mặt con nhỏ là đúng hay sai.
『Gia đình thân ái, cấm được cãi nhau.』
Một giọng nói cơ khí lạc điệu bắt đầu vang lên. Cả tôi và Hajime đều giật mình, quay sang nhìn về phía phát ra âm thanh.
Đứng đó là Kei, trên tay cầm chiếc bảng chữ cái điện tử.
Khi Kei ấn nút phát một lần nữa, giọng nói ấy lại vang lên: 『Gia đình thân ái, cấm được cãi nhau.』 Khớp với âm thanh đó, Kei ngước nhìn về phía tôi với ánh mắt đầy sợ hãi.
Khoảnh khắc ấy, chẳng ai bảo ai, chúng tôi cùng lên tiếng xin lỗi và ôm chầm lấy Kei, đứa trẻ đang mang vẻ mặt đầy bất an. Ngay lập tức, Kei vứt chiếc bảng chữ cái sang một bên và nở nụ cười, hớn hở vui mừng.
Ký ức này dường như cũng trở thành một điều quý giá đối với Hajime, anh ấy đã kể đi kể lại nó không biết bao nhiêu lần. Đối với tôi, đó cũng là một giai thoại hạnh phúc và đáng mỉm cười.
Thế nhưng, mỗi lần nhớ lại chuyện này, tôi lại không khỏi suy nghĩ.
Liệu có phải mọi thứ đã diễn ra quá hoàn hảo hay không?
Quá hoàn hảo. Thật sự, quá mức hoàn hảo. Dù Kei có phát triển ngôn ngữ sớm và thông minh đến đâu, liệu một đứa trẻ có thể hòa giải cuộc cãi vã của người lớn một cách khéo léo đến thế? Nếu Kei chỉ khóc lóc chen vào giữa, van xin đừng cãi nhau nữa, thì có lẽ chúng tôi chỉ có thể làm hòa trên bề mặt mà thôi. Với một suy nghĩ đầy vụ lợi tàn nhẫn rằng: Vì Kei đang can ngăn nên tạm thời dừng lại đã.
Chuyện đó đã không xảy ra, là vì Kei đã mang chiếc bảng chữ cái yêu thích của con bé ra.
Cái ý tưởng dùng bảng chữ cái để ngăn cản cuộc cãi vã đã làm mềm lòng chúng tôi, khiến chúng tôi muốn dừng lại. Chính cái giọng nói cơ khí lạc điệu ấy đã sưởi ấm cảm xúc của chúng tôi.
Bây giờ tôi tự hỏi, liệu đó có đơn thuần là ngẫu nhiên?
Chỉ đơn giản là Kei tiện tay chơi món đồ chơi yêu thích và nảy ra ý định tạo một thông điệp? Hay là, con bé đã phán đoán rằng sự đáng yêu của hành động bất ngờ đó là phương pháp tốt nhất để dập tắt cuộc cãi vã?
Nếu suy nghĩ một cách bình thường, thì vế sau là điều không thể. Bởi Kei vẫn chỉ là một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch. Chưa phải là độ tuổi có thể vận dụng sự nhanh trí đến mức ấy. Tuy nhiên, biểu cảm dò xét chúng tôi lúc đó ── khuôn mặt căng thẳng truyền tải rõ rệt việc bản thân đang khiếp sợ cuộc cãi vã ── lại hoàn hảo đến mức thái quá, khiến tôi dấy lên một cảm giác khó ở khôn nguôi.
Lại còn một chuyện như thế này nữa.
Kei bắt đầu đi nhà trẻ từ năm ba tuổi. Vì vợ chồng tôi đều đi làm, và cũng vì tôi nghĩ rằng để con sớm tiếp xúc với những đứa trẻ cùng trang lứa sẽ tốt hơn.
Kei đi nhà trẻ mà không hề quấy khóc, con bé bắt đầu chơi đùa vui vẻ với bạn bè. Nhìn thấy cảnh đó, tôi đã an tâm từ tận đáy lòng.
Vì bận tâm những chuyện nhỏ nhặt như vậy, tôi đã từng trao đổi về Kei với bác sĩ nhi khoa quen thuộc. Thế nhưng, vị bác sĩ chỉ cười và nói:
"Nhiều phụ huynh lo lắng về việc con chậm phát triển, chứ lo vì con phát triển nhanh thì hiếm đấy. Có lẽ bé Kei có chỉ số IQ cao hơn những đứa trẻ khác thôi. Thi thoảng tôi cũng gặp những trường hợp như vậy."
── IQ cao, nghe nhận xét đó tôi thấy cũng có lý. Việc một cặp vợ chồng chẳng có gì đặc biệt như chúng tôi lại sinh ra một đứa trẻ như thế quả là đáng ngạc nhiên, và tôi cũng biết có những đứa trẻ được gọi là 『Gifted』 (Thiên tài). Chỉ là ──.
"Có lẽ là vậy, nhưng tôi có cảm giác con bé không chỉ đơn thuần là thông minh. Nói sao nhỉ... tôi cảm thấy nó là một đứa trẻ đặc biệt."
Trong lúc chúng tôi trò chuyện, Kei đang chơi ở phòng dành cho trẻ em ngoài phòng chờ. Từ phòng khám có thể quan sát phòng trẻ em qua màn hình, tôi thấy Kei đang dùng mô hình tàu hỏa chơi cùng một bé gái lạ mặt.
"Chà... Quả thực, đúng là một đứa bé khá lạ lùng. Quá mức hòa đồng. Ngay cả với đứa trẻ mới gặp lần đầu hôm nay, bé cũng không hề rụt rè mà bắt chuyện và làm thân ngay lập tức. Theo những trường hợp tôi từng
Nhưng ngay cả điều đó, tôi cũng cảm thấy dường như mọi thứ quá đỗi thuận tiện. Cảm giác như con bé tỏ ra sợ tiêm chỉ vì trẻ con vốn dĩ phải sợ tiêm, và vui vẻ trở lại khi được ăn kem chỉ vì trẻ con vốn dĩ phải thế. Phải, tất cả cứ như một màn diễn xuất sự ngây thơ của con trẻ vậy.
Nhưng tôi có niềm tin chắc chắn rằng dù có nói ra điều đó, cũng tuyệt đối chẳng ai thấu cảm cho tôi. Bởi lẽ, vị bác sĩ trước mắt tôi đây đang nhìn dáng vẻ ấy của Kei với nụ cười đầy trìu mến. Nỗi bất an này chắc chắn sẽ chẳng thể nào chạm tới ai.
Hơn nữa, ngay cả tôi cũng có những lúc thấy Kei như thế thật đáng yêu. Chỉ là sự dễ thương này quá mức lý tưởng, đến độ khiến tôi phát hoảng mà thôi.
"Kei không giống trẻ con á? Anh thấy y hệt hình tượng trẻ con mà. Chẳng biết nó nghĩ gì, lại tự do tự tại. Đúng như tưởng tượng."
Người hoàn toàn không nhận ra sự phi phàm của Kei chính là chồng tôi, Hajime. Anh ta vừa hì hục sắp xếp ảnh của Kei trong điện thoại, vừa nở nụ cười hạnh phúc tận đáy lòng.
"Tính nó hiếu thắng lại hay dỗi nữa chứ. Còn định thắng cả anh trò vật tay cơ mà? Sau này chắc cá tính mạnh lắm đây."
"Đúng là thế nhưng mà... ừm, nói sao nhỉ..."
"Chắc là chuyện giữa phụ nữ với nhau mới hiểu được. Quả nhiên là vậy."
Bị gạt đi một cách qua loa, tôi im bặt. Không phải chuyện đó, nhưng chính tôi cũng không giải thích nổi cái gì đang sai lệch. Sự bứt rứt u ám chỉ tích tụ lại trong mỗi mình tôi.
"Bố vô tư thật đấy, sướng ghê."
Tôi nói như để trả đũa, nhưng chẳng mảy may găm vào tâm trí anh chút nào. Liếc nhìn gương mặt Kei đang ngủ, tôi thấy con bé tựa như thiên thần. Dù chính cái vẻ thiên thần ấy thi thoảng lại khiến tôi kinh hãi.
Chính vì những chuyện đó chồng chất, tôi mới bận tâm không dứt về dòng ghi chú nhỏ nhặt trong cuốn sổ liên lạc này. Việc hòa giải cuộc cãi vã của những đứa trẻ khác, nghe cứ như lúc con bé ngăn cản vợ chồng tôi cãi nhau vậy.
Thế nhưng, đây rõ ràng là một 『việc tốt』, chẳng có gì phải bất an cả. Lẽ ra tôi phải ôm lấy Kei và khen ngợi con bé mới đúng chứ?
Có lẽ tôi là một người mẹ thất bại, tôi tự cười nhạo chính mình. Vì bản thân không thể chấp nhận trọn vẹn sự ưu tú của Kei nên mới ra nông nỗi này.
Nghĩ rằng Kei có thể là một Gifted - thiên tài bẩm sinh, tôi đã lên mạng tìm kiếm những trường hợp tương tự. Kết quả hiện ra vô số trường hợp những người mẹ vốn dĩ tầm thường lại than khóc khổ sở vì sinh ra đứa con quá thông minh.
『Không biết mình có đang đối xử đúng mực với con không』
『Không thể giao tiếp với con, không cảm thấy nó giống trẻ con』
『Cảm giác như bị con coi thường, không thể yêu thương nổi』
Đọc những dòng đó, tôi vừa thấy đồng cảm, lại vừa an tâm rằng mình chưa đến mức độ ấy.
Dù có lúc tôi bất an hay sợ hãi vì Kei quá thông minh, hay trăn trở xem mình có nuôi dạy con đàng hoàng không, nhưng chắc chắn tôi vẫn yêu thương Kei. Tôi thấy con bé đáng yêu từ tận đáy lòng. Thậm chí tôi còn cảm thấy việc sinh ra được đứa con gái như thế là một phép màu.
Những bà mẹ khác đau khổ vì không thể yêu con, còn tôi thì không. Điều này quả thực đã khiến tôi an lòng.
Vậy nên sẽ ổn thôi──.
Kei thông minh, biết hòa đồng, là một đứa trẻ ngoan. Còn gì để mong cầu hay phàn nàn hơn thế nữa đâu?
Tôi nghĩ vậy, cứ như đang tự trấn an bản thân.
Nhưng tôi lại chẳng hiểu tại sao mình lại buộc phải tự trấn an như thế.
Trước buổi biểu diễn văn nghệ, một buổi họp phụ huynh được tổ chức. Nghe nói vì buổi diễn diễn ra tại một hội trường lớn hàng đầu trong tỉnh nên cần giải thích chi tiết về việc đưa đón. Trong các buổi họp phụ huynh định kỳ, không chỉ có việc đó mà còn báo cáo về bầu không khí gần đây của nhà trẻ, cũng như phần hỏi đáp từ phụ huynh.
Tôi cực kỳ ghét những buổi họp phụ huynh này. Việc phải xin về sớm ở chỗ làm đã là một gánh nặng, và tôi cũng dị ứng với cái bầu không khí căng thẳng một cách kỳ quặc đó. Và hơn hết thảy──.
Trong bộ vest trang trọng xa lạ khoác lên da thịt, tôi vừa bước vào hội trường họp phụ huynh thì ánh mắt của ba, bốn bà mẹ cùng nhóm như những mũi kim đồng loạt găm vào tôi. Và rồi, tiếng xì xào to nhỏ đầy toan tính bắt đầu râm ran.
A... lại nữa rồi.
Tôi khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ nhỏ trong tâm trí.
Trái ngược với đứa con gái Kei đầy tính xã giao, tôi – một người mẹ – lại mang trong mình bản tính nhút nhát đến cực đoan. So với việc phải kết thân với ai đó, tôi thấy ở một mình thoải mái hơn nhiều, thế nên từ thời đi học, bạn bè của tôi vốn chẳng có bao nhiêu.
Chính vì vậy, ngay cả khi Kei bắt đầu đi học mẫu giáo, tôi vẫn chẳng có lấy một người bạn nào trong hội phụ huynh. Dĩ nhiên, tôi vẫn có những cuộc trò chuyện xã giao hời hợt với các phụ huynh cùng lớp, nhưng để gọi là bạn bè thì còn xa vời vợi.
Thêm vào đó, có vài bà mẹ tỏ rõ thái độ chán ghét tôi ra mặt.
Đặc biệt là mẹ Tachibana, người đã ném cái nhìn sắc lạnh về phía tôi ngay khi tôi vừa bước chân vào hội trường.
Cầu mong sao cho chuyện này trôi qua êm đẹp, tôi vừa cầu nguyện vừa ngồi xuống một chiếc ghế ở góc phòng, nhưng mẹ Tachibana đã chậm rãi tiến lại gần. Tôi hối hận vì đã trót ngồi xuống. Một khi đã an tọa, tôi chẳng còn đường nào để tháo chạy nữa.
「Ô kìa, mẹ bé Kei. Hôm nay đến sớm thế nhỉ. Ấn tượng của tôi về chị lúc nào cũng là đi muộn nên bất ngờ thật đấy.」
Tôi chỉ đến muộn và tham gia giữa chừng buổi họp phụ huynh duy nhất một lần vào tháng Năm. Vậy mà, cứ mỗi lần chạm mặt, mẹ Tachibana lại lôi chuyện đó ra đay nghiến. Cứ như thể lần nào tôi cũng là kẻ trễ nải vậy.
「Hôm nay công việc của tôi kết thúc sớm ạ.」
「Hả. Chị làm nghề gì ấy nhỉ? Y tá à?」
「Là dược sĩ.」
「À, đúng rồi đúng rồi. Chỉ việc đứng ở tiệm thuốc bán mấy vỉ thuốc đau đầu thôi mà nhận được lương làm thêm cao ngất ngưởng nhỉ? Mỗi lần nhìn tờ giấy tuyển nhân viên dán ở đó, tôi cứ thấy như lừa đảo ấy.」
Lời nói của mẹ Tachibana khiến đám mẹ đi cùng cười rộ lên. Rõ ràng chẳng có gì đáng xấu hổ, nhưng tôi cảm nhận được khuôn mặt mình đang nóng bừng lên, đỏ lựng. Phản ứng thế này chỉ càng khiến bọn họ đắc ý, đúng như ý đồ của họ mà thôi.
「Dược sĩ... chứng chỉ cũng không khó lấy như mọi người nghĩ đâu, chỉ cần đi học đại học thì dù là kẻ rớt hạng hay bất cứ ai cũng lấy được thôi mà.」
Những lời hèn mọn tự động trào ra khỏi miệng tôi. Thật lòng tôi đâu muốn nói những điều như vậy. Nhưng nếu không hạ mình xuống một chút, tôi không biết họ sẽ còn nói ra những lời cay nghiệt nào nữa. Mẹ Tachibana nhìn chằm chằm vào tôi, rồi phát ra một âm thanh lửng lơ giữa tiếng thở dài và tiếng ậm ừ.
「Dù sao thì cũng là đỗ đại học mà, nhỉ. Ghê thật đấy. Đúng là tầng lớp tinh hoa ha. Chồng chị cũng đi làm đúng không? Nhà chị có vẻ dư dả ghê. Bé Kei lúc nào cũng mặc quần áo đẹp đẽ thế kia mà.」
「Đồ hiệu đấy. Trẻ con tí tuổi đầu mà có cần thiết phải thế không?」
「Ghen tị thật đấy. Mẹ bé Kei nhỉ.」
「Cái đó là... bà ngoại cháu vui mừng vì có đứa cháu đầu lòng nên mua cho thôi. Kei cũng thích nên tôi mới cho con bé mặc...」
Tại sao tôi lại phải nói những lời nghe như thanh minh thế này chứ. Rốt cuộc tôi, rốt cuộc Kei đã làm cái gì sai?
「Trước khi buổi họp bắt đầu, tôi xin phép đi vệ sinh một chút.」
Tôi vừa dứt lời, mẹ Tachibana lại thốt lên tiếng "hừm" đầy khinh khỉnh. Sau khi đưa ra lời tuyên bố bại trận thực sự, tôi vội vã rời khỏi hội trường. Khoảnh khắc tay tôi chạm vào cánh cửa, tiếng cười khúc khích lại vang lên sau lưng. Chỉ vì chuyện cỏn con này mà đôi tay tôi run rẩy một cách thảm hại.
Lao vào nhà vệ sinh dành cho phụ huynh, tôi không vào buồng cá nhân mà đứng chôn chân trước bồn rửa tay, nhìn chằm chằm vào tấm gương. Phản chiếu trong đó là gương mặt của một kẻ bại trận đã hoàn toàn bị tước đi nhuệ khí.
Kei xuất sắc đến thế, còn tôi chỉ là một con chó thua cuộc nhếch nhác.
Tôi thừa hiểu lý do tại sao mẹ Tachibana lại coi tôi là cái gai trong mắt đến vậy. Là vì Kei.
Cậu bé Tachibana từ hồi lớp chồi đã cực kỳ thích Kei, lúc nào cũng bám dính lấy con bé. Cậu bé Tachibana hoạt bát và cô bé Kei giỏi xã giao dường như rất hợp nhau, đến mức các phụ huynh xung quanh còn gọi đùa là cặp đôi nhí.
Nhưng, có lẽ điều đó đã chạm vào vảy ngược của mẹ Tachibana.
Mẹ Tachibana thuộc kiểu người cưng chiều con trai thái quá, mỗi khi đến đón con đều không màng ánh mắt người đời mà phấn khích ôm chầm lấy thằng bé. Kiểu bà mẹ như thế trên mạng cũng chẳng hiếm lạ gì. Người ta viết rằng đó là những bà mẹ coi con trai như tình nhân bé nhỏ của mình.
Chắc hẳn bà ta không vừa mắt khi thấy đứa con trai đáng yêu của mình lại mê mẩn Kei.
Thật nhảm nhí. Ghen tuông với một đứa bé gái mới năm tuổi đầu... Nhưng với mẹ Tachibana, đó dường như là vấn đề sống còn, và kể từ đó, tôi bị bà ta coi là kẻ thù một cách công khai.
Vì không ưa Kei, nên bà ta không ưa tất cả mọi thứ. Công việc của tôi, công việc của chồng tôi, quần áo Kei mặc. Tất cả đều trở thành mục tiêu để mẹ Tachibana châm chọc. Giống như bà mẹ chồng cay nghiệt trong mấy bộ phim truyền hình, bà ta bới móc, chì chiết từng li từng tí. Hôm nay cũng vậy.
Nhưng, tất cả là lỗi của tôi. Nếu tôi là một người khéo léo hơn, là một con người biết cách ứng xử đàng hoàng, thì có lẽ tôi đã không làm phật ý mẹ Tachibana. Lẽ ra tôi phải biết cách gạt bỏ sự ghen tuông đó, vừa bảo vệ Kei vừa giữ được mối quan hệ với các bà mẹ khác.
Tôi thấy đau đớn và nhục nhã cho bản thân mình vì không làm được điều đó. Kei hòa đồng với bạn bè đến thế kia mà. Chỉ có tôi là kẻ đang kéo chân con bé xuống.
Nhìn cảnh Kei vui vẻ giữa đám bạn, lồng ngực tôi thắt lại. Giá mà tôi có được năng lực kết thân với bất kỳ ai như Kei thì tốt biết mấy. Bây giờ Kei đang là tâm điểm yêu thích ở trường mẫu giáo, nhưng nếu vì tôi mà con bé bị bắt nạt thì sao──.
Tôi lắc đầu thật mạnh để xua đi những tưởng tượng tồi tệ đó.
Tôi sẽ trở thành một người mẹ tuyệt vời, xứng đáng với Kei.
Tôi sẽ trở thành một người mẹ xứng đáng để Kei đáng yêu của tôi không phải xấu hổ dù đi đến bất cứ đâu.
Vì mục tiêu đó, tôi phải cố gắng hết sức có thể.
Nhưng quyết tâm của tôi cũng trở nên sáo rỗng, buổi họp phụ huynh diễn ra thật thê thảm.
Người nắm quyền điều hành cuộc nói chuyện hoàn toàn là mẹ Tachibana với khí chất của kẻ cầm đầu, còn tôi chỉ biết im lặng nhìn buổi họp trôi qua mà không dám hỏi những điều mình muốn biết.
Thêm vào đó, tôi còn bị gí cho cái chân thợ chụp ảnh cho hội thao mùa thu sắp tới. Dù là mùa thu nhưng chụp ảnh cho lũ trẻ dưới cái nắng gay gắt vẫn là công việc lao động nặng nhọc, một nhiệm vụ mà các phụ huynh khác đều cố tránh né bằng mọi giá.
「Lương làm thêm cao thế còn gì, chắc chắn cô phải linh động thời gian hơn mấy bà mẹ cùng đi làm khác chứ?」
Khi bị nói như vậy trước mặt mọi người, cơ thể tôi run lên vì nỗi nhục nhã không thể diễn tả bằng lời. Tại sao tôi lại phải nghe những lời coi thường đến thế? Tôi muốn gào lại vào mặt mụ ta, nhưng không thể. Tôi chỉ biết cười hề hề rồi nhận lấy chân chụp ảnh.
Điều duy nhất khiến tôi vui là Kei được giới thiệu trước mọi người với vai Lọ Lem. Đứng trên sân khấu lộng lẫy của hội trường lớn, đóng vai chính chính là Kei đáng yêu của tôi. Dù tôi có vô dụng và thảm hại đến đâu, Kei vẫn tắm mình trong ánh đèn sân khấu của thế giới này. Đó là sự cứu rỗi lớn nhất đối với tôi.
Và rồi, giáo viên mới được giới thiệu cuối cùng.
「Tôi là Namikawa Yoko.」
Cô Namikawa vừa trở lại sau kỳ nghỉ thai sản, nhưng trông vẫn còn khá trẻ. Là một người mẹ cũng có con nhỏ, tôi cảm thấy có chút gần gũi. Có lẽ việc chăm con cũng khiến cô vất vả, gương mặt có vẻ nghiêm túc kia thấm đẫm nét mệt mỏi, mái tóc buộc túm phía sau đã phai màu, xơ xác.
「Từ nay tôi sẽ cùng cô Ishikawa phụ trách lớp Thỏ lớn. Thời gian tôi đứng lớp thực tế chưa lâu, mong các vị giúp đỡ.」
Liệu cô giáo này có thích Kei không nhỉ? Không, hay là kiểu giáo viên này sẽ không ưa những đứa trẻ sáng sủa nhưng hơi lanh chanh như Kei?
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ miên man thì buổi họp phụ huynh kết thúc.
Tôi đang chuẩn bị đồ đạc để nhanh chóng ra về thì lại bị mẹ Tachibana tóm được. Lần này đám tay chân vây quanh mụ còn đông hơn lúc nãy.
「Vất vả cho chị quá, buổi họp xong rồi nhỉ.」
Tôi lên tiếng trước, nhưng mẹ Tachibana chỉ nghiêng đầu bảo:
「Chúc mừng nhé. Được đóng vai chính cơ đấy, ghê thật.」
「Dạ không, có gì đâu ạ...」
「Được khen mà cứ khiêm tốn thế nghe cứ như đang mỉa mai người khác ấy nhỉ? Masaki nhà tôi đóng vai Hoàng tử, nên nhờ chị bảo ban bé Kei giúp nhé.」
「Vâng, hôm đó cũng mong chị giúp đỡ.」
Tôi nói như một cái máy rồi cúi đầu. Từ phía trên cái đầu đang cúi thấp ấy, giọng nói đầy vẻ khinh miệt của mẹ Tachibana vọng xuống.
「Mẹ bé Kei chẳng giống Kei chút nào nhỉ. Hay là con rơi do chồng ngoại tình đem về đấy?」
Cảm giác như đang nhai cát trong miệng, tôi cố lết xác về nhà. Chẳng còn chút sức lực nào để nấu bữa tối, tôi gọi cà ri giao tận nơi. Kei ngây thơ vui sướng, phồng má nhai cà ri ngon lành. Nhìn con bé, tôi lại chực trào nước mắt.
Hajime về nhà đúng lúc tôi vừa dỗ Kei ngủ xong, tôi vừa hâm nóng cà ri vừa trút hết những bực dọc ở buổi họp phụ huynh. Thế nhưng, Hajime chỉ cau mày nói:
「Em yếu đuối quá hay sao ấy, không ngờ đi họp phụ huynh mà cũng bị bắt nạt được. Rui à, mấy chuyện đó em chẳng bao giờ dám bật lại cho ra ngô ra khoai cả.」
「Không phải là bị bắt nạt... đơn giản là bị ghét thôi. Em không thèm chấp nên chuyện mới không xé ra to. Từ xưa phụ nữ vẫn hay có kiểu đó mà? Kiểu hành động theo bầy đàn ấy... chỉ là chuyện thường thôi.」
Vừa liến thoắng giải thích, tôi vừa tự cảm thấy mình đang ngụy biện. Thực tế đó rõ ràng là "bắt nạt", và tôi chỉ là kẻ không thể phản kháng một cách kiên quyết mà thôi.
Vừa nhai cà ri, Hajime vừa ậm ừ cho qua chuyện với vẻ mặt chán nản. Thái độ đó giống hệt cách nói chuyện của mẹ Tachibana khiến tôi thấy khó chịu vô cùng.
「Nhưng mà, đúng là không giống thật.」
「Hả?」
「Em và Kei ấy. Mẹ con mà anh thấy chẳng giống nhau tẹo nào. Thì mặt mũi cũng có nét giống, cả hai đều đẹp. Nhưng Kei thì sáng sủa, lanh lợi. Chẳng giống Rui lù đù, khép kín chút nào.」
Tại sao đến cả anh cũng nói những lời như vậy?
Nói thế thì Hajime cũng đâu có giống Kei chút nào. Con bé chắc chắn là con của chúng tôi, nhưng nó lại chẳng giống ai trong hai đứa cả, nó là một đứa trẻ đặc biệt.
Thấy tôi im lặng dỗi hờn, Hajime – kẻ rõ ràng là người có lỗi – lại tỏ vẻ hơi luống cuống:
「Anh nói khách quan thôi mà, nhận xét chung thôi.」
「Anh cũng có giống Kei chút nào đâu.」
「Anh là bố nó, đàn ông thì khác.」
「Con gái giống bố thiếu gì. ...Thôi, em bị dí cái chân chụp ảnh rồi, nên đợt hội thao tháng Mười chắc em sẽ bận tối mắt tối mũi với việc đó. Anh liệu mà sắp xếp lịch tháng Mười đi.」
「Hả? Chỉ là thợ chụp ảnh hội thao thôi mà?」
「Chụp ảnh kiêm luôn cả ban truyền thông đấy. Phải làm mấy cái bản tin kiểu báo tường, nên em có cố thế nào cũng không xoay xở kịp đâu.」
「Quá đáng thật. Dù họ nói gì thì em cũng phải từ chối chứ. Ảnh hưởng đến sinh hoạt gia đình còn gì.」
「Thế thì anh đi họp phụ huynh đi! Cũng có nhà bố đi họp cho con mà! Tại sao lúc nào cũng chỉ có mình em bị trách móc thế hả!」
Thấy tôi to tiếng, Hajime giở thói khôn lỏi, chẳng thèm phản bác câu nào mà cứ lẳng lặng cắm cúi ăn. Đúng là đồ khôn lỏi. Giá mà tôi cũng có thể gạt phăng mọi thứ ra ngoài tai, mặc kệ tất cả như thế thì tốt biết mấy.
Nếu tôi có thể cứng rắn đối đáp lại bọn mẹ Tachibana thì đã chẳng phải cãi nhau với Hajime thế này. Tất cả là tại tôi vô dụng. Nghĩ đến đó, nước mắt tôi tự dưng trào ra.
「Mẹ ơi.」
Đúng lúc đó, tiếng gọi của Kei vang lên.
「Kei? Sao thế con?」
Kei với vẻ ngái ngủ, lí nhí nói "Đi vệ sinh" rồi lạch bạch bước đi. Nhìn bóng lưng con, máu trong người tôi như rút sạch. Con bé nghe thấy rồi sao? Có thể nó còn nhỏ chưa hiểu chuyện, nhưng Kei là một đứa trẻ thông minh nên──.
Cứ đà này, ngôi nhà này có lẽ sẽ chẳng còn là chốn bình yên cho Kei nữa. Tôi phải bảo vệ con bé cho đàng hoàng. Chỉ vì bị bọn mẹ Tachibana đối xử lạnh nhạt một chút mà đã suy sụp thì không được.
Dù tự nhủ như vậy, nhưng kẻ yếu đuối là tôi chỉ cần nghĩ đến hội phụ huynh hay chuyện tương lai thôi là cõi lòng đã trĩu nặng. Giá mà tôi là một đứa trẻ mạnh mẽ như Kei. Giá mà tôi giống Kei, thì tốt biết bao nhiêu.
Thật bất ngờ, thầy Namikawa lại vô cùng ưng ý Kei. Hay đúng hơn phải nói là, quả không hổ danh là Kei.
Sổ liên lạc của lớp Thỏ giờ do cô Ishikawa và thầy Namikawa luân phiên viết, nhưng chẳng hề thua kém cô Ishikawa vốn hay viết dài dòng, những dòng nhận xét của thầy Namikawa cũng dài dằng dặc. Bằng nét chữ đẹp đẽ toát lên vẻ nghiêm túc, thầy báo cáo lại việc Kei chơi đùa thế nào với bạn bè xung quanh, và con bé đã nói những lời gì với thầy.
『Hôm nay bé Kei đã vẽ một bức tranh hoa đỗ quyên. Trong số những đứa trẻ tôi từng trông nom, tôi nghĩ bé Kei là người vẽ đẹp nhất. Tương lai biết đâu bé sẽ trở thành họa sĩ cũng nên. Tôi cho rằng sự khéo léo trong nét vẽ phản ánh sự phong phú của tâm hồn. Bé Kei quả là một đứa trẻ vô cùng dịu dàng.』
Nhìn bức tranh hoa đỗ quyên Kei mang về và cuốn sổ liên lạc thầy Namikawa viết, lòng tôi dâng lên một cảm giác ấm áp. Quả thực, bức tranh của Kei đẹp đến mức có thể đoạt giải ở cuộc thi nào đó. Tôi vô cùng hạnh phúc khi thầy không chỉ nhìn nhận kỹ thuật đơn thuần ở bức tranh chất lượng này, mà còn nhìn thấu được cả sự phong phú trong tâm hồn con bé.
「Kei này, thầy Namikawa là một giáo viên tuyệt vời chứ? Thầy có đối xử dịu dàng với Kei không?」
「Con thích thầy Namikawa lắm ạ! Thầy biết rõ tên các loài thực vật và dạy cho con nhiều điều lắm. Thầy còn bảo thầy thích làm hoa ép nữa cơ. Thầy Namikawa đến dạy, con vui lắm á.」
Nghe những lời của Kei, tôi càng thấy vui hơn. Quả nhiên, nhà trẻ đó rất hợp với Kei, chất lượng lại tốt. Chắc chắn đó là nơi hoàn hảo cho việc giáo dục con bé.
「Vai Lọ Lem trong hội diễn văn nghệ con tập tốt chứ?」
「Vâng ạ! Mọi người đều khen vai Lọ Lem của Kei đó! Cả bạn Tachibana cũng bảo con giống hệt công chúa thật luôn!」
Cái tên Tachibana thốt ra từ miệng Kei khiến ngực tôi nhói lên trong thoáng chốc. Nhưng đồng thời, tôi cũng thấy an tâm. Kei không hiểu chuyện đêm hôm đó──chuyện tôi bị mẹ Tachibana bắt nạt. Nếu vì chuyện này mà Kei không thể hòa thuận với Tachibana nữa, tôi sẽ tự trách mình lắm.
Thật may mắn vì Kei đang có một cuộc sống vui vẻ ở nhà trẻ.
「Mẹ cũng sẽ cố gắng chuẩn bị váy cho con nhé.」
「Vâng, con mong lắm!」
Trang phục cho hội diễn văn nghệ được quy định là mỗi gia đình tự chuẩn bị. Chỉ đưa mỗi rập may thì tôi chịu chết chẳng biết xoay xở thế nào, nên tôi đã đưa cả rập cho thợ may để đặt làm bên ngoài. Là váy Kei mặc mà, để bàn tay chuyên nghiệp may cho đẹp đẽ thì tốt hơn chứ.
Liệu Kei có nhận ra đó không phải đồ tôi tự tay làm không nhỉ?
Tôi nghĩ dù có nhận ra, Kei vẫn sẽ im lặng và vui sướng một cách ngây thơ. Cảm giác rằng đây không phải sự tinh tế nên đòi hỏi ở một đứa trẻ năm tuổi, hòa lẫn với suy nghĩ rằng sự dịu dàng của Kei có lẽ đã đạt đến cảnh giới đó rồi, cứ xoắn bện lấy nhau trong tôi.
「Vết bầm?」
Tôi gọi Kei lại và xem chân con bé. Quả nhiên, có một vết bầm tím vừa mới xuất hiện.
「Kei, cái này là sao đây con?」
「Con bị ngã lúc tập kịch ạ.」
Kei vừa cười "ehehe" vừa nói. Nếu đi nhà trẻ, mấy vết thương kiểu này chẳng hiếm. Với đứa trẻ hoạt bát hay chơi ngoài trời như Kei thì càng là lẽ thường. Dù trong lòng thấp thỏm, tôi vẫn gật đầu trước lời của Hajime, rằng có thế này con mới trở nên mạnh mẽ, thế nhưng──.
「Lúc tập kịch, cô Namikawa có ở đó không?」
「Có ạ. Cô khen nàng Lọ Lem của Kei thực sự rất đáng yêu đó.」
Một câu trả lời hiển nhiên.
Nếu cô Namikawa có mặt lúc tập kịch, lẽ nào cô lại không biết nguyên do của vết bầm trên người Kei. Có thể lúc đó cô bận việc riêng nên ra ngoài chăng...
Chẳng hiểu sao, một nỗi bất an không tên cứ dâng lên, phủ kín lồng ngực.
「Kei, con thực sự chỉ bị ngã thôi sao?」
「Vâng, đúng mà mẹ.」
Kei ngơ ngác nhìn tôi rồi nhoẻn miệng cười. Một nụ cười không chút vẩn đục, khiến người đối diện cảm thấy hạnh phúc.
Nếu vết bầm này không phải do ngã lúc tập kịch mà thành...
Rốt cuộc mình đang nghĩ cái quái gì vậy. Tôi chậm rãi lắc đầu để xua đi những tưởng tượng tồi tệ.
『Tình hình của bé Kei ở nhà thế nào ạ? Gần đây, dường như bé Kei đang che giấu điều gì đó không chịu nói với các cô. Chúng tôi cũng đang chú ý quan sát, nhưng thực tình nếu bé Kei không chịu mở lời thì chúng tôi cũng không thể làm gì được. Xin gia đình đừng bỏ qua những tín hiệu cầu cứu hay sự thay đổi của bé.』
Một tuần sau đó. Tôi đọc đi đọc lại cuốn sổ liên lạc mà cô Namikawa đã viết.
Kei đang giấu giếm điều gì ư? Nỗi bất an tôi cảm thấy trước đó giờ đây đã hiện hình rõ rệt ngay trước mắt.
Từ khi phát hiện vết bầm trên người Kei, những điều khiến tôi bận tâm ngày càng nhiều.
Đầu tiên, dù tôi có hỏi về việc tập kịch, con bé cũng không còn kể chi tiết nữa.
Kei chỉ nói "vui lắm", chứ không còn báo cáo xem các bạn xung quanh thế nào, hay được cô giáo khen ra sao như trước nữa. Không chỉ vậy. Thái độ của Kei có gì đó xa cách. Sự vô tư lự trước kia biến mất, trông con bé như đang suy sụp. Tất nhiên, khi nói chuyện với tôi con vẫn cười tươi tắn, nhưng những lúc khác thì không như vậy.
Thế này chẳng giống Kei chút nào.
Sự thay đổi của trẻ con lại dễ nhận thấy đến thế sao? Trong sự ngỡ ngàng, tôi tiến lại gần Kei đang chơi xếp hình như mọi khi.
「Kei-chan, mẹ muốn hỏi con một chút.」
「Gì thế ạ?」
「Bạn Tachibana có làm gì con không?」
Ngay lập tức, gương mặt Kei tối sầm lại. Quả nhiên là vậy, tôi thầm nhủ.
Thái độ thiếu tự nhiên và những vết bầm trên người Kei, có lẽ là do con bé bị bắt nạt ở nhà trẻ.
Và... nếu phải nghi ngờ, kẻ có khả năng nhất chính là Tachibana. Chắc chắn mẹ của Tachibana, người đã gai mắt tôi trong buổi họp phụ huynh, đã tiêm nhiễm những lời xấu xa về Kei vào đầu con trai mình. Nếu không phải do cha mẹ xúi giục, thì chẳng ai lại đi bắt nạt một đứa trẻ ngoan như Kei cả.
Y như rằng, khoảnh khắc cái tên Tachibana được thốt ra, sắc mặt Kei biến đổi. Kei đang bị Tachibana bắt nạt.
「Không có đâu ạ. Mẹ sao thế?」
「Con nghĩ nếu nói thật thì bạn Tachibana sẽ bị mắng sao? Nhưng nếu bị làm điều gì xấu thì phải nói ra chứ. Mẹ xin con đấy, hãy nói cho mình mẹ biết thôi, được không?」
「Con không bị làm gì xấu cả. Con ổn mà.」
Cách nói trẻ con ấy nghe như thể đang phát tín hiệu cầu cứu rằng "con không ổn chút nào". Nếu việc tôi làm phật lòng mẹ Tachibana là nguyên nhân khiến Kei bị bắt nạt, thì tôi đã gây ra chuyện gì thế này. Có hối hận cũng không kịp nữa.
「Kei-chan, trước mắt, nếu có chuyện gì không vui hay bị thương, con nhất định phải nói với mẹ nhé? Dù là chuyện nhỏ nhặt đến đâu, cũng hãy kể cho mẹ nghe được không?」
「Vâng, con sẽ làm thế.」
Kei ngoan ngoãn nhận lời, nhưng nỗi bất an trong tôi vẫn không tan biến.
Có nên cho con nghỉ nhà trẻ không? Nhưng nếu nói vậy, đứa trẻ yêu thích nhà trẻ như Kei chắc chắn sẽ phản đối. Và có khi con bé sẽ càng cố che giấu chuyện về Tachibana hơn.
Sau một hồi đắn đo, tôi kẹp một lá thư vào cuốn sổ liên lạc.
『Gửi cô Namikawa. Gần đây đúng là tôi cảm thấy biểu hiện của Kei hơi lạ. Tuy nhiên, dù tôi có gặng hỏi thì con cũng không trả lời rõ ràng. Có lẽ với Kei thì đó thực sự chẳng phải chuyện gì to tát. Nhưng là bậc cha mẹ, tôi cảm thấy hơi lo lắng. Rất mong cô tiếp tục để mắt tới cháu, để Kei có thể sinh hoạt một cách yên ổn.』
『Lời đầu tiên, cho phép tôi gửi lời cảm ơn vì gia đình đã tin tưởng giao phó đứa con quý báu cho nhà trường. Thật sự cảm ơn chị rất nhiều. Những ngày tháng được ở bên bé Kei rất vui vẻ, tôi cảm thấy hạnh phúc và vui sướng vượt xa khuôn khổ công việc. Về tình hình của bé Kei, tôi chắc chắn sẽ chú ý kỹ. Chính vì bé Kei dịu dàng và thông minh nên mới hay chịu đựng hơn người khác. Chúng ta cần phải bảo vệ con bé.』
Từ đó về sau, trên người Kei không còn xuất hiện thêm vết bầm nào, thái độ của con bé cũng không còn thiếu tự nhiên nữa.
「Cô Namikawa hay chơi cùng con lắm.」
「Vậy sao. Tốt quá rồi.」
「Con thích cô Namikawa lắm.」
Nghe Kei nói đầy cảm thán, tôi bật cười. Nhân đà đó, tôi hỏi:
「Thế còn bạn Tachibana thì sao? Hai đứa có hòa thuận không? Đang cùng tập luyện cho hội diễn văn nghệ mà nhỉ.」
Thế nhưng, Kei làm vẻ mặt hơi khó xử rồi đáp:
「Con không biết.」
「Không biết? Nghĩa là sao?」
「Vì bạn Tachibana đâu có đến nhà trẻ nữa.」
Kei không hề nói dối, con bé nhìn thẳng vào tôi mà nói.
Tại hội trường nơi tổ chức buổi họp phụ huynh lần thứ ba trong năm học, tôi đang ngắm nhìn những bức ảnh của Kei được treo trên tường. Biểu cảm của Kei trong mỗi tấm ảnh đều thay đổi liên tục, trông vô cùng cuốn hút.
Những tấm ảnh này được cô Namikawa chụp bằng chiếc máy ảnh riêng cô tự chuẩn bị trong lúc bọn trẻ đang tập kịch. Cô đã in ra hàng chục tấm, dán lên tường của hội trường nơi đang diễn ra buổi họp phụ huynh như thế này đây.
「Tình cờ tôi vừa mua được chiếc máy ảnh ống kính rời nên muốn chụp thử ấy mà. Cũng là một phần sở thích thôi. Với lại bé Kei cũng bảo là muốn xem ảnh tôi chụp nữa.」
Được các phụ huynh khen ngợi, cô Namikawa vừa trả lời vừa ngượng ngùng.
Nếu gọi là một phần sở thích thì ảnh của cô Namikawa chụp quá đẹp. Đó là những bức ảnh mà người xem có thể cảm nhận được tình yêu thương dành cho lũ trẻ, đứa nào lên hình trông cũng đầy sức sống. Trong số đó, Kei lên hình đẹp một cách diễm lệ. Có lẽ vì con bé đóng vai chính Cinderella, nhưng số lượng ảnh của nó cũng nhiều áp đảo.
Có vẻ Kei đã quen với việc được chụp ảnh, con bé trông cứ như người mẫu hay gì đó đại loại thế. Khi đi bộ cùng Kei, tôi thường xuyên được người ta bắt chuyện hỏi xem có muốn cho con bé làm mẫu nhí không. Vì tôi quá bận rộn, và Kei cũng không tỏ ra hứng thú lắm nên tôi chưa bao giờ nhận lời──nhưng tôi chợt nghĩ, biết đâu con đường nghệ thuật đó lại hợp với Kei.
Mặt khác, những tấm ảnh của cậu bé đóng vai hoàng tử - Tachibana - lại rất ít, biểu cảm cũng gượng gạo. Chắc là vấn đề của người được chụp là Tachibana, nhưng nhìn qua ảnh cũng thấy rõ sự thiếu điềm tĩnh của thằng bé. Nhìn thế này mới thấy, có lẽ hôm đó tình trạng của Tachibana không được tốt cho lắm.
Hình ảnh Tachibana vui vẻ thân thiết với Kei dường như đã là ký ức xa vời. Cộng thêm những xích mích với mẹ Tachibana, mọi thứ giờ đây biến thành một mảng ký ức đắng nghét.
Nhắc mới nhớ, nhờ cô Namikawa mà tôi cũng gặp được một sự tính toán sai lầm đầy vui sướng. Khi tôi đang ngắm nhìn những bức ảnh, cô Namikawa đã tiến lại gần và nói thế này:
「Phải rồi. Tôi cũng đang định sẽ chụp ảnh vào hôm hội thao. Mẹ Kei phụ trách ban nhiếp ảnh đúng không? Nếu được, chị có thể giao việc đó cho tôi không?」
「Hả? Được sao ạ?」
「Vâng. Về phía tôi mà nói, để cái máy ảnh nằm không đến mức mục rữa ra thì tội nghiệp nó lắm.」
Nói rồi, cô Namikawa cười vui vẻ.
Cứ thế, tôi được giải phóng khỏi cái chân nhiếp ảnh mà mình hằng lo lắng một cách nhẹ tênh.
Cô Namikawa còn lấy lý do tiện thể xử lý dữ liệu máy ảnh để nhận luôn cả việc làm báo tường, thế là tôi thực sự được giải thoát khỏi mọi công việc. Dù cảm thấy hơi có lỗi, nhưng với người chỉ có chiếc máy ảnh kỹ thuật số đời cũ như tôi thì chắc chắn không thể chụp được những bức ảnh đẹp thế này, nên tôi đành biết ơn mà giao phó cho cô ấy.
Chuyện này, có lẽ cũng là do Kei được cô Namikawa yêu mến.
Ngẫm lại thì, tôi đã được Kei cứu giúp không biết bao nhiêu lần.
Ngắm nhìn nụ cười của Kei trong bức ảnh, tôi nhớ đến đứa con gái yêu dấu của mình.
Có thể hơi trơ trẽn, nhưng hay là lần tới tôi thử nhờ cô Namikawa rửa ảnh của Kei cho mình xem sao. Chỉ cần mình chịu tiền in ấn, à không, dù mình không chịu tiền, nếu là cô Namikawa thì chắc cô ấy cũng sẽ vui vẻ đồng ý thôi...
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi tiếng cửa kéo của hội trường mở ra.
Âm thanh lớn đến mức tôi tưởng cánh cửa sắp vỡ vụn, khiến tôi bất giác quay sang nhìn.
Mẹ của Tachibana đang đứng đó với vẻ mặt đầy sát khí.
Thoạt đầu, tôi không nhận ra đó là mẹ Tachibana. Người phụ nữ lúc nào cũng ăn vận tươm tất ấy giờ đây quần áo xộc xệch, mặt mũi gần như không trang điểm. Trên khuôn mặt hằn rõ quầng thâm, chỉ có đôi mắt là sáng quắc lên một cách man dại, khiến tôi phải ngoái lại nhìn phía sau xem rốt cuộc cô ta đang nhìn cái gì.
Nhưng sau lưng tôi chẳng có ai cả, mẹ Tachibana cứ thế lao thẳng về phía tôi.
「Mày đã làm gì con tao hả?」
「Hả?」
「Mày đã làm cái gì với con tao! Với một, một đứa trẻ như thế... Vì không thể trả đũa tao nên mày quay sang trả thù lên đầu con nít sao? Không thể tin nổi, sao mày có thể âm hiểm đến mức đó chứ.」
Tôi hoàn toàn không hiểu mẹ Tachibana đang nói cái gì. Điều duy nhất tôi hiểu là cụm từ "không thể trả đũa tao". ──Quả nhiên, người này đã bắt nạt mình, đó là sự xác nhận duy nhất tôi có được. Trả thù? Lên một đứa trẻ như thế? Tôi hoàn toàn mù tịt về những gì cô ta đang nói.
「Chị có hiểu lầm gì không đấy? Tôi không hiểu chị đang nói chuyện gì. Có chuyện gì xảy ra với bé Tachibana sao?」
「Đừng có giả ngu. Là mày làm chứ gì. Thằng bé ấy à, nó không nói năng bình thường được nữa rồi. Mày đã bịt miệng nó phải không. Mày dọa là nếu nói ra sẽ gặp chuyện kinh khủng chứ gì. Thế nên nó mới không nói được gì nữa. Nó chẳng chịu nói gì với tao cả... Cách làm của mày hèn hạ lắm! Thằng bé đã làm cái gì chứ hả!?」
Có lẽ do đang rơi vào trạng thái bán loạn, câu chuyện của mẹ Tachibana hoàn toàn rời rạc, phi logic. Không nói năng bình thường được? Bịt miệng? Không chịu nói gì? ──Và vì thế nên cô ta lao vào cắn xé tôi sao. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Tachibana?
Thấy tôi im lặng, có vẻ mẹ Tachibana đã điên tiết đến cực điểm, cô ta lao vào định túm lấy tôi. Tôi vừa hét lên vừa dùng túi xách làm khiên che chắn để tự vệ. Dẫu vậy mẹ Tachibana vẫn không bỏ cuộc, cô ta cố sức kéo ngã tôi xuống sàn. Nguy rồi, cứ đà này thì không biết cô ta sẽ làm ra chuyện gì nữa.
「Mẹ Tachibana!」
Cùng với tiếng quát sắc lẹm, người bước vào hội trường là cô Namikawa.
Cô Namikawa kẹp chặt hai tay mẹ Tachibana từ phía sau, rồi cưỡng chế lôi cô ta ra khỏi hội trường. Cô ấy kéo mẹ Tachibana đi mạnh mẽ đến mức tôi phải tự hỏi sức lực ấy ở đâu ra trong cái cơ thể mảnh khảnh kia.
Tôi và những bà mẹ khác bị bỏ lại, ngơ ngác nhìn về hướng hai người họ vừa biến mất.
「Chuyện đó...」
Tôi rụt rè cất tiếng hỏi một trong những người thuộc phe cánh của mẹ Tachibana ── mẹ của Saeki. Mẹ Saeki giật bắn người run rẩy, nhưng không bỏ chạy.
「Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Tôi hoàn toàn không hiểu gì cả...」
「Mẹ Tachibana... từ một dạo trước đã bắt đầu rêu rao rằng bé Tachibana đang bị bắt nạt. Thằng bé không chịu đến nhà trẻ, gặng hỏi thế nào cũng câm như hến... Mọi người đã đoán già đoán non xem có phải thằng bé bị ốm hay xích mích với bạn bè không, nhưng mẹ Tachibana lại... ừm... khăng khăng là do mẹ bé Kei làm.」
Tôi cứ thế há hốc mồm, không thốt nên lời. Câu chuyện đó hoàn toàn vô căn cứ, tôi chẳng có chút ký ức nào về việc ấy cả.
「Tôi... không hề làm chuyện đó. Tôi... ban ngày còn phải đi làm thêm... nếu tôi mà lẻn vào nhà trẻ thì chắc chắn mọi người sẽ phát hiện ra ngay...」
「Tôi cũng nghĩ đúng là như vậy.」
"Khúc khích," mẹ Saeki cười khẽ. Đây là lần đầu tiên người phụ nữ này cười với tôi.
「Mẹ Tachibana rất nhiệt huyết với việc nuôi dạy con cái, nhưng cũng vì thế mà thường trở nên mù quáng trước mọi thứ xung quanh... Kiểu như là... cô ấy coi mẹ bé Kei là cái gai trong mắt, là đối thủ cạnh tranh gay gắt, nên mới tự huyễn hoặc mình như thế chăng.」
"Coi là đối thủ" – từ ngữ mỹ miều ấy chẳng thể nào bao biện cho mối hiềm khích này, nhưng tôi vẫn gật đầu cho qua chuyện. Người phụ nữ này suy cho cùng cũng chỉ là một kẻ bợ đỡ trong đám tùy tùng, khéo léo luồn lách chỉ để con mình không bị vạ lây mà thôi.
Dẫu vậy──tại sao cô ta lại bị thứ vọng tưởng điên rồ đó ám ảnh cơ chứ? Bé Tachibana đang bị quấy rối ư? Nếu nói về chuyện đó, thì kẻ đang phải chịu đựng sự chèn ép chẳng phải là Kei hay sao. Ngay cả lúc tập luyện cho hội diễn văn nghệ, thằng bé cũng tỏ ra lạnh nhạt với Kei như thế, thậm chí còn có thể là kẻ đã gây ra những vết bầm tím kia──. Nhưng mà, chuyện đó cũng giống nhau ở chỗ chẳng hề có bằng chứng nào cả.
「Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với bé Tachibana vậy?」
「Không biết nữa. Vì chẳng ai hay biết gì cả.」
Bất an quá. Tôi có cảm giác như một điều gì đó đang diễn ra. Nhưng tôi không thể nhìn thấu chân tướng của nó.
「Hội diễn văn nghệ...」
Bất chợt, một thắc mắc buột ra khỏi miệng tôi.
「Trong hội diễn văn nghệ, bé Tachibana vẫn sẽ đóng vai hoàng tử sao...?」
Lẽ ra lúc này không phải là lúc để bận tâm đến những chuyện như thế. Nhưng khi hình dung đến những bức ảnh sặc sỡ treo trên tường và chiếc váy dạ hội đặt may riêng cho Kei, tôi đã lỡ thốt ra những lời đó.
Mẹ Saeki nhìn tôi đầy lo ngại, có lẽ vì tôi vừa bắt đầu nói những điều có thể bị coi là đường đột, thiếu suy nghĩ. Tuy nhiên, dù có chút bối rối, cô ấy vẫn trả lời tôi.
「Cô ta đã mong chờ vai diễn hoàng tử của bé Tachibana từ rất lâu rồi, nên từng tuyên bố tuyệt đối sẽ không để ai đóng thế... nhưng tôi không biết liệu thằng bé có làm được không. Một đứa trẻ thậm chí còn không thể đến nhà trẻ thì làm sao có thể đảm nhận vai chính trong hội diễn được chứ.」
「Nhưng nếu là mẹ Tachibana, chắc chắn cô ta sẽ bắt thằng bé làm bằng được.」
Tôi giật mình vì lời lẽ vừa thốt ra khỏi miệng mình lại mang đầy vẻ mỉa mai, cay độc hơn tôi tưởng tượng.
Nếu chuyện đó xảy ra, có lẽ tại hội diễn văn nghệ sẽ lại nổ ra một trận tranh chấp nữa với mẹ Tachibana. Chỉ mới nghĩ đến thôi mà lòng tôi đã nặng trĩu xuống.
Những sự việc quái gở đang diễn ra, nhưng kẻ chậm chạp như tôi lại chẳng thể nào nắm bắt được hình hài của chúng. Cầu xin trời phật, làm ơn đừng để bất cứ chuyện gì xảy ra với bé Kei đáng yêu của con. Tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc cầu nguyện.
Và rồi, ngày tổ chức hội diễn văn nghệ cũng đã đến.
Khoác lên mình chiếc váy dạ hội được may bởi bàn tay của những thợ lành nghề, Kei trông đáng yêu tựa như một giấc mơ. Việc cởi ra mặc vào có vẻ hơi khó khăn, nhưng cô Namikawa nói sẽ giúp con bé thay từ bộ đồ rách rưới trước khi biến hình sang chiếc váy lộng lẫy này, nên tôi cũng thấy yên tâm phần nào.
「Mẹ ơi! Chiếc váy lộng lẫy quá, tuyệt thật đấy!」
「Đúng vậy nhỉ. Kei-chan, con mặc hợp lắm.」
Kei nở nụ cười đầy vẻ tự hào từ tận đáy lòng. Dù chỉ là người đặt làm, tôi cũng phấn khích hệt như một đứa trẻ. Anh Hajime cũng đã xin nghỉ làm và sắp xếp ổn thỏa để đến xem hội diễn.
「A, chết thật. Kiểm tra lần cuối thế này là ổn rồi. Kei-chan, chúng ta đến hội trường thôi!」
Tôi vội vàng cởi chiếc váy ra, thay đồng phục nhà trẻ cho con bé rồi cả gia đình ba người cùng lên xe. Vào khoảnh khắc này, nhờ dáng vẻ đáng yêu của Kei trong chiếc váy dạ hội mà mọi nỗi bất an trong tôi đều đã bị quét sạch.
Khi đến hội trường, tôi giao Kei cho các cô giáo và đưa luôn bộ trang phục đã chuẩn bị sẵn. Nghe nói họ sẽ mang nó vào phòng phục trang để bảo quản.
Cô Ishikawa nhận lấy chiếc váy liền ồ lên đầy phấn khích.
「Oa, tuyệt quá đi mất, váy của bé Kei này! Cầu kỳ thật đấy, trông đáng yêu quá chừng!」
「Nhưng mà, rốt cuộc tôi lại phải nhờ đến thợ chuyên nghiệp làm...」
「Chịu khó đầu tư tiền bạc cho con cũng là một cách thể hiện tình yêu thương mà chị!」
Nghe cô ấy nói vậy, lòng tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
"Vậy thì, mời các vị phụ huynh chờ ở hàng ghế khán giả. Mọi người có thể tự do đi lại cho đến khi buổi diễn bắt đầu."
"Hàng ghế khán giả..."
Tôi bất giác đưa mắt tìm kiếm bóng dáng mẹ của bé Tachibana. Nhưng hiện tại vẫn chưa thấy đâu.
"Mẹ bé Tachibana phải không ạ?"
Có lẽ nhận ra điều gì đó, cô Ishikawa khẽ hỏi.
"Bé Tachibana đã được đưa vào trong rồi ạ. Hình như mẹ bé không có mặt ở hội trường... nhưng chắc chị ấy sẽ quay lại trước giờ diễn thôi."
"À, vâng... chắc vậy..."
"Buổi họp phụ huynh hôm nọ vất vả cho chị quá. Nhưng mà, phụ huynh có con ở độ tuổi này thường hay nhạy cảm thái quá ấy mà."
Tôi không biết phải trả lời thế nào, chỉ cười trừ. Trong lúc đó, Kei cứ đăm đăm nhìn về phía xa xăm.
"Em lại gây ra chuyện rắc rối gì nữa à?"
"Không phải, không phải đâu. Chỉ là chút hiểu lầm thôi."
Tôi lảng tránh ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc của Hajime, cố chỉ tập trung vào vai diễn Lọ Lem sắp tới của Kei.
Kể từ khi tôi trao đổi với cô Namikawa, những vết bầm tím trên người Kei đã biến mất. Kei không còn thái độ gượng gạo nữa, con bé đã trở lại vui vẻ như trước kia.
Chắc chắn cô Namikawa đã dùng cách nào đó để bảo vệ Kei, nhưng trong sổ liên lạc tuyệt nhiên không có báo cáo gì về chuyện sau đó. Nếu Kei và Tachibana đã làm hòa, thì lẽ ra cô cũng nên viết vào chứ nhỉ... Hay là cô ấy quyết định không viết những điều tiêu cực? Nếu hai đứa đã làm hòa, thì đúng là không cần nhắc lại chuyện xích mích nữa.
Nhưng với tính cách của cô Namikawa, lẽ ra cô ấy phải ưu tiên việc báo cáo mới đúng.
Chuyện này mà nói với Hajime, kiểu gì cũng bị anh gạt đi, bảo là tôi lo nghĩ quá nhiều hay nhạy cảm thái quá cho xem. Điều đó làm tôi bứt rứt không yên. Rõ ràng Hajime cũng có trách nhiệm bảo vệ Kei mà.
Trong khi nỗi băn khoăn ngày càng lớn dần, tiếng chuông báo hiệu hai mươi phút trước giờ diễn vang lên. Các phụ huynh đứng bên ngoài cũng bắt đầu tụ tập về hàng ghế khán giả. Kei chắc hẳn đang mặc chiếc váy liền cũ kỹ của đoạn đầu vở kịch và chuẩn bị biến hình.
Vợ chồng tôi cùng ngồi chờ buổi diễn bắt đầu.
Nhưng rồi, hai mươi phút, ba mươi phút trôi qua, hội diễn văn nghệ vẫn hoàn toàn im ắng.
"Có chuyện gì xảy ra sao?"
"Chắc trục trặc kỹ thuật hay gì đó thôi? Mở màn là tiết mục của lớp nhỏ mà? Hy vọng sửa xong trước khi đến lượt Kei."
Hajime vừa nói vừa ngáp dài. Trục trặc kỹ thuật ư. Liệu có thật là vậy không? Tôi nhìn chằm chằm lên sân khấu, lòng bị nỗi bất an giày vò. Nếu không phải do máy móc hỏng hóc, thì rốt cuộc là chuyện gì...
『Xin mời phụ huynh của em Tachibana Masaki, phụ huynh của em Yosuga Kei, nếu có mặt xin vui lòng đến phòng chờ qua cửa sau số 5.』
Phải đến lần thông báo thứ ba, tôi và Hajime mới nhìn nhau rồi đứng dậy. Lồng ngực tôi thắt lại, sống lưng toát mồ hôi lạnh toát.
"Đã có chuyện gì đó xảy ra với Kei rồi."
Tôi nói cứng ngắc, rồi lao ra khỏi hội trường như một mũi tên. Thông báo vừa rồi không chỉ gọi chúng tôi mà còn gọi cả bố mẹ của Tachibana. Điều đó có nghĩa là, giữa hai đứa trẻ đã xảy ra chuyện.
Và rồi, khi đến được phòng chờ, tôi nín thở.
Tachibana đang nằm sóng soài dưới đất, còn Kei thì đang khóc. Bên cạnh đó là cô Namikawa đang đứng thẫn thờ, hai bên bị các giáo viên khác kìm chặt. Những đứa trẻ khác dường như đã được sơ tán sang phòng khác để đảm bảo an toàn.
Chiếc váy của Kei nằm chỏng chơ trên sàn phòng chờ. Nó bị bẩn nhưng không bị rách. Tôi vội vã lao đến chỗ Kei đang khóc nức nở và ôm chầm lấy con bé. Kei cũng ôm chặt lấy tôi, siết mạnh hơn cả vòng tay của mẹ.
"Xin lỗi, thành thật xin lỗi anh chị... tôi không ngờ sự việc lại thành ra thế này."
Hiệu trưởng vừa nói vừa vã mồ hôi như tắm. Tôi giữ nguyên vẻ mặt cứng đờ, nhìn về phía ông ta.
"Đã có chuyện gì xảy ra?"
"Cô Namikawa đã đẩy ngã em Tachibana. Chúng tôi đang gọi xe cấp cứu. Nhìn qua thì không thấy chảy máu, nhưng có vẻ em ấy hoảng sợ quá nên đã ngất đi..."
"Vậy tại sao Kei lại khóc? Cô Namikawa đẩy ngã Tachibana thì..."
"Em Kei đã ngăn tôi lại."
Cô Namikawa khẽ nói.
"Khi tôi định làm điều tồi tệ với em Tachibana, em Kei đã ngăn tôi lại. Tôi thực sự biết ơn em ấy."
Cô Namikawa chỉ nói có vậy.
Còn Kei thì cứ khóc nấc lên từng hồi.
Tóm tắt lại câu chuyện thì sự tình là thế này.
Cô Namikawa thấy Tachibana lảng vảng trong phòng chờ, chưa kịp hỏi han gì đã mắng mỏ cậu bé. Tachibana hoảng loạn định bỏ chạy thì cô ấy cố tóm lại, nhưng lỡ tay đẩy ngã cậu bé.
"Tôi không có ác ý. Tôi không định làm vậy, nhưng lỡ tay..."
Tachibana không nguy hiểm đến tính mạng, cũng không tìm thấy tổn thương nào ở đầu. Chỉ có điều, cậu bé nhất quyết không chịu nói xem chuyện gì đã xảy ra, và cũng chẳng ai hiểu tại sao chiếc váy của Kei lại nằm dưới sàn phòng chờ. Theo lời cô Namikawa, chiếc váy đã nằm đó từ trước rồi.
Nghe thấy tiếng Tachibana bị mắng, Kei đã chứng kiến toàn bộ sự việc và khóc lóc can ngăn cô Namikawa. Việc con bé lo lắng cho Tachibana hơn cả chiếc váy của mình đang vứt lăn lóc trên sàn, kể cũng giống tính cách của Kei.
Những điều này đã được giải thích trong cuộc họp phụ huynh khẩn cấp, nhưng tại đó, một sự thật còn khó tin hơn đã được phơi bày.
Hóa ra, cô Namikawa mới là người đã bắt nạt Tachibana suốt thời gian qua.
"Từ lâu tôi đã có ác cảm với em Tachibana Masaki. Thằng bé xấc xược, không nghe lời, lại còn vô lễ với người lớn... Có lẽ tôi đã quá nhạy cảm. Vì tôi cũng mới đi làm lại..."
"Và thế là, người ta bảo rằng cô Namikawa đã lợi dụng những lúc bọn trẻ khác không chú ý để xô ngã em Tachibana, hay phun ra những lời mắng nhiếc cay độc. Hơn nữa, cô ta còn dọa dẫm rằng nếu em ấy dám mách mẹ chuyện này, cô ta sẽ kể lại tường tận từng việc xấu mà Tachibana đã làm cho mẹ em ấy nghe.
Tôi không thể tin nổi. Là cô Namikawa đó. Dù em Tachibana có làm gì phật ý cô đi chăng nữa, thằng bé cũng chỉ mới là một đứa trẻ năm tuổi. Nếu vậy thì việc Tachibana không thể đến nhà trẻ nữa cũng là điều dễ hiểu. Nỗi kinh hoàng đó lớn đến mức nào chứ.
"Đừng có đùa! Đồ tội phạm! Mày có biết con tao đã sợ hãi đến thế nào không hả! Chết đi mà tạ tội!"
Mẹ của Tachibana bắt đầu làm loạn ngay giữa cuộc họp phụ huynh như thế. Nghĩ đến những gì con mình phải chịu đựng, phản ứng đó cũng chẳng có gì lạ. Mẹ của Tachibana giờ đây hoàn toàn như một người khác, nhìn từ bên ngoài cũng thấy cô ta đang vỡ vụn, suy sụp.
Những tiếng gào thét của mẹ Tachibana dần trở nên vô nghĩa, điên loạn, và cuối cùng cô ta bị một bảo mẫu nam lôi xềnh xệch ra khỏi sảnh. Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán về mẹ của Tachibana.
Tôi nghĩ thầm, chắc mẹ của Tachibana sẽ không bao giờ quay lại nhà trẻ này nữa.
"Từ nay về sau, chúng tôi sẽ nỗ lực hết sức để ngăn chặn sự việc tương tự tái diễn. Hướng tới một nhà trẻ mà quý vị có thể yên tâm gửi gắm con em mình──"
Vừa nghe những lời của hiệu trưởng, tôi vừa nhìn chằm chằm vào cô Namikawa.
Thần sắc của cô Namikawa rất nghiêm trang, trịnh trọng.
Nhưng hiện hữu ở đó, thay vì sự hối lỗi, lại giống như một cảm giác thỏa mãn êm đềm.
Khi phần giải thích kết thúc, các phụ huynh lục tục kéo nhau ra về. Tôi cũng định bước ra ngoài thì bị một giọng nói khẩn thiết gọi giật lại từ phía sau.
"Mẹ Kei-chan──cô Yosuga!"
Đó là lần đầu tiên tôi được gọi bằng họ. Tôi ngạc nhiên quay lại, chủ nhân của giọng nói ấy──là cô Namikawa.
Cô Namikawa định lao về phía này, nhưng lần này hiệu trưởng đã kịp ngăn lại. Đáng lẽ tình hình phải vô cùng tồi tệ, vậy mà cô Namikawa lại nhìn tôi với gương mặt thực sự──thực sự hân hoan tột độ.
"Cô Yosuga! Xin cô đấy... hãy thực sự trân trọng Kei-chan nhé! Kei-chan thật sự rất tuyệt vời... là một đứa trẻ tuyệt diệu! Nhờ có Kei-chan mà tôi mới tìm lại được sinh lực để sống tiếp! Nếu là vì Kei-chan, tôi sẽ không tiếc bất cứ thứ gì cả!"
Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân tôi dựng tóc gáy.
Tại sao cái tên Kei lại xuất hiện ở đây?
Tôi hiểu. Cô Namikawa rất yêu quý Kei──luôn để mắt đến con bé, thế nên, trước khi buộc phải nghỉ việc ở nhà trẻ này, cô ấy muốn nói với tôi──Thật sao?
"Hãy chuyển lời cảm ơn của tôi đến Kei-chan nhé! Cả lời xin lỗi nữa! Hãy nói rằng cô giáo đang cầu nguyện hết mình để Kei-chan được hạnh phúc..."
"Cô Yosuga! Đi đi! Nhanh lên!"
Xung quanh lại bắt đầu ồn ào, tôi vội vã rời khỏi đó như chạy trốn. Tiếng cười hạnh phúc của cô Namikawa cứ bám riết lấy màng nhĩ, không chịu buông tha.
Ba tháng trôi qua kể từ ngày đó, và ngày hội thao đã đến.
Kei tham gia biểu diễn dù tròn, chạy tiếp sức đối kháng giữa các lớp, và múa với quả bông tua. Ở tiết mục nào Kei cũng vui vẻ nô đùa, trông con bé tỏa sáng hơn bất kỳ đứa trẻ nào khác.
Dáng vẻ bồn chồn chờ đến lượt chạy tiếp sức của Kei đáng yêu không sao tả xiết. Khi nhìn thấy tôi và Hajime, Kei nở nụ cười rạng rỡ và vẫy tay về phía chúng tôi.
Người đang chụp ảnh là thợ nhiếp ảnh do nhà trẻ thuê. Vốn dĩ đó là vai trò của cô Namikawa, tôi cứ tưởng việc đó sẽ quay lại tay mình nhưng──điều đó đã không xảy ra. Có lẽ trong đó bao hàm cả sự áy náy khi bắt tôi làm lại công việc đã được miễn trừ một lần, và cả lời tạ lỗi cho sự cố bê bối vừa qua. Cứ đà này, có lẽ nhà trẻ cũng sẽ tự làm luôn tờ bản tin. Việc trút bỏ được gánh nặng, thú thật tôi thấy biết ơn vô cùng.
"Mẹ Kei-chan ơi──"
Người bắt chuyện là mẹ của Saeki. Tôi cũng đáp lại bằng một nụ cười tự nhiên hơn trước rất nhiều.
"Mẹ Saeki, chị đến kịp rồi nhỉ."
"Tôi cũng cố gắng để ít nhất xem được bài múa bông tua cuối cùng. May mắn là còn xem được cả phần chạy tiếp sức nữa."
"Tốt quá rồi, mẹ Saeki."
"Bé Saeki cũng chưa chạy mà."
Mẹ của Mika và mẹ của Nomura đứng quanh tôi cũng dành những lời ấm áp cho mẹ Saeki. Mẹ Saeki cũng vui vẻ hướng mắt về phía hàng chạy tiếp sức.
Cùng với cô Namikawa, bé Tachibana cũng đã nghỉ học ở nhà trẻ. Nhờ đó, đương nhiên tôi không còn bị mẹ Tachibana bắt nạt nữa, thay vào đó tôi đã có những người để trò chuyện tại nhà trẻ như thế này. Dù chưa thể gọi là bạn bè, nhưng việc có thể trao đổi những chuyện vặt vãnh về tình hình ở trường cũng khiến tôi thấy nhẹ nhõm.
Kết cục là, mọi người chỉ vì mẹ Tachibana mà xa lánh tôi, khi cô ta đi rồi, họ lại bắt chuyện bình thường. Dù có chút suy nghĩ về sự thay đổi nhanh chóng đó, nhưng chuyện vui thì vẫn là vui. Với tôi, việc cư xử như một người mẹ vô hại, không gây phiền toái cho Kei là điều quan trọng hơn tất thảy.
Cuộc sống của tôi, mọi thứ đều đã êm đẹp. Kei hôm nay cũng đang vui vẻ, và tôi không còn thấy khổ sở mỗi khi họp phụ huynh nữa. Nhờ không bị đùn đẩy những vai trò phiền phức, gánh nặng lên vai Hajime cũng không còn.
Chính vì thế, tôi chợt nghĩ.
Chuyện lần này, chẳng phải là quá thuận lợi cho tôi hay sao.
Hãy sắp xếp lại trình tự những gì đã xảy ra. Đầu tiên, cô Namikawa đến. Cô Namikawa trở nên yêu quý Kei và luôn để mắt đến con bé. Cô Namikawa chăm sóc Kei rất kỹ lưỡng. Trong bối cảnh đó, tôi nhận ra Kei có những vết thương bất thường và những biểu hiện kỳ lạ. Tôi nghi ngờ đó là lỗi của bé Tachibana──.
Thế nhưng, chẳng bao lâu sau, bé Tachibana không còn đến nhà trẻ nữa. Về sau tôi mới biết, lý do thằng bé biến mất là vì bị cô Namikawa ngược đãi tàn nhẫn. Vụ bạo hành đó bị phát giác ngay tại buổi biểu diễn văn nghệ, cô Namikawa phải chịu trách nhiệm và đưa ra quyết định thôi việc. Bé Tachibana, mang theo những sang chấn tâm lý do cô Namikawa gây ra, đã không thể quay lại trường và đành bỏ dở...
Và kết cục là, tôi đã giải quyết được tất cả những vấn đề mình đang gánh vác.
Chính điều này cứ mãi mắc kẹt trong tâm trí tôi, như một cái gai không thể nhổ.
Thêm vào đó là phản ứng cuối cùng của cô Namikawa. Mong cầu cho hạnh phúc của Kei, khẩn thiết xin tôi hãy trân trọng con bé... một thông điệp cuối cùng quá mức thừa thãi. Đó rốt cuộc là cái gì? Một thứ cảm xúc quá đỗi kịch liệt, cuồng loạn mà một giáo viên mầm non dành cho một đứa trẻ.
Có khi nào, cô ấy... cô Namikawa đã bắt đầu hành hạ bé Tachibana là vì Kei?
──Giả sử những vết bầm tím bất thường và thái độ kỳ lạ của Kei là do sự quấy rối từ bé Tachibana, kẻ đã biến tình cảm thành sự thù ghét. Phải chăng cô Namikawa đã chứng kiến cảnh tượng đó?
Thông thường, người ta sẽ nhắc nhở hoặc báo cáo với giáo viên khác để chấm dứt việc bắt nạt Kei. Nhưng cô Namikawa, kẻ mang tình yêu thương vượt quá giới hạn dành cho Kei, đã không chọn cách nào trong số đó. Cô ta chọn cách trực tiếp làm hại bé Tachibana để trừng phạt thằng bé, thay cho Kei mà thực hiện sự **Báo Thù**.
Tôi biết đó là một suy tưởng điên rồ. Nhưng những dòng chữ lặp đi lặp lại trong sổ liên lạc cầu xin hãy bảo vệ Kei, và phản ứng cuối cùng ấy──. Cộng thêm sự căm ghét dị thường dành cho bé Tachibana, tôi chẳng thể nghĩ ra được điều gì khác ngoài viễn cảnh đó.
Và thế là, cô Namikawa đã mất kiểm soát. Không còn gì kìm hãm được nữa, cô ta lẻn vào phòng chờ trong buổi biểu diễn, nhìn thấy bé Tachibana lại gần chiếc váy của Kei và phản ứng một cách thái quá. Có lẽ thằng bé chỉ đi lạc, hoặc tò mò mà lại gần chiếc váy. Nhưng trong mắt cô Namikawa, có lẽ trông như thể thằng bé đang định giở trò phá hoại nó.
Và rồi, chuỗi bi kịch ấy đã giáng xuống.
Cảm giác thắc mắc tại sao cô ấy lại dấn sâu vì Kei đến thế, và cảm giác rằng chính vì là Kei nên cô ấy mới dấn sâu đến vậy... cả hai suy nghĩ ấy tồn tại song song, và tôi thấy thuyết phục. Bởi lẽ, Kei là một đứa trẻ đầy mê hoặc đến nhường ấy.
Cô hiệu trưởng còn giải thích rằng cô Namikawa từng bị sảy thai, mất đi đứa con trong bụng. Tinh thần cô ấy vì thế mà bất ổn, không phải là không có chỗ để cảm thông.
Tôi không rõ liệu điều đó có thực sự dẫn đến sự đồng cảm hay không, nhưng chẳng hiểu sao, nó cũng góp phần khiến tôi chấp nhận sự việc. Chính vì nỗi đau đó, có lẽ cô ấy không thể tha thứ cho việc Kei bị làm hại.
Cứ thế, chuỗi sự kiện đã diễn ra.
Nhưng, trong tôi vẫn còn sót lại một nghi vấn.
Tại sao bé Tachibana lại đột ngột bắt nạt Kei?
Dĩ nhiên, mẹ bé Tachibana ghét cả Kei lẫn tôi, có khả năng bà ta đã tiêm nhiễm những lời cay độc ở nhà khiến thằng bé ghét lây. Nhưng tôi đã bị mẹ nó ghét từ rất lâu rồi, trong khi việc bé Tachibana bắt đầu ghét Kei chỉ mới gần đây thôi. Dù cha mẹ có nghĩ gì đi nữa, lẽ ra bé Tachibana vẫn rất thích và thân thiết với Kei cơ mà.
Hơn nữa, là thái độ đó.
Vì bắt nạt Kei mà bị cô Namikawa nhắm vào, nên việc thằng bé muốn tránh xa Kei là điều dễ hiểu. Nhưng cái dáng vẻ trong bức ảnh chụp buổi tập văn nghệ ấy. Trông nó cứ như thể... thằng bé đang khiếp sợ Kei từ tận đáy lòng.
Tại sao bé Tachibana, kẻ lẽ ra đang bắt nạt Kei, lại tỏ ra sợ hãi trước Kei? Chẳng lẽ đến lúc này mới thức tỉnh lương tâm tội lỗi sao? Thật không thể nuốt trôi được.
Chỉ có duy nhất một giả thuyết giải quyết được tất cả những nghi vấn đó.
Ngay từ đầu, Kei chưa bao giờ bị bé Tachibana bắt nạt cả.
Nghĩ theo hướng đó, thái độ của Tachibana-kun và việc thằng bé đột nhiên ghét Kei đã có lời giải thích thỏa đáng. Tachibana-kun chẳng hề bắt nạt Kei, nhưng lại bị quy chụp là đã làm thế, và hậu quả là bị cô Namikawa đối xử lạnh nhạt. Thảo nào thằng bé thấy Kei đáng sợ cũng không có gì lạ.
Đúng như lời Kei nói, Tachibana-kun không liên quan gì cả, chỉ là cô Namikawa hiểu lầm thôi. Hoặc có lẽ, là cô ấy đã bị *khiến cho* hiểu lầm.
Thêm nữa, còn vụ chiếc váy trong phòng chờ.
Chiếc váy đó rơi xuống sàn là... lỗi của ai?
Theo lẽ thường thì người ta sẽ nghĩ Tachibana-kun tò mò chạm vào rồi lỡ tay làm rơi...
Nhưng nếu, người làm rơi nó, là Kei thì sao?
Nếu Kei đã đến phòng chờ trước, vứt chiếc váy xuống, rồi chờ đợi Tachibana-kun bước vào thì sao?
Trong phòng chờ với chiếc váy nằm dưới sàn, Tachibana-kun đứng chết lặng ở đó. Cô Namikawa nhìn thấy cảnh tượng ấy và mặc định rằng thằng bé là thủ phạm...
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi giữa trời nóng bức.
Tôi bắt đầu tưởng tượng ra một điều hoang đường, rằng nếu tất cả những chuyện này đều nằm trong tính toán của Kei thì sao. Tất cả đều do Kei sắp đặt, và thậm chí kết cục này cũng là một phần trong kế hoạch của con bé?
Suy cho cùng, mọi thứ bắt đầu từ sau đêm hôm đó. Cái đêm mà tôi và anh Hajime cãi nhau, và Kei – đứa trẻ có lẽ đã nghe thấy tất cả – thức dậy đi vệ sinh.
Có phải Kei biết tôi bị mẹ của Tachibana-kun bắt nạt, nên đã âm thầm sắp xếp để loại trừ cô ta không? Con bé đã thu phục cô Namikawa, dẫn dụ để cô ấy bắt nạt Tachibana-kun hoàn toàn theo ý chí của riêng mình...
Nhớ lại thì, lúc cô Namikawa bắt đầu chụp ảnh bọn trẻ, chẳng phải cô ấy cũng nhắc đến Kei sao? Là vì Kei nói muốn xem ảnh cô chụp...
Tất nhiên, đây chỉ là tưởng tượng hoang đường. Dù Kei có thông minh đến đâu, con bé cũng chỉ mới năm tuổi. Làm sao có thể điều khiển mọi thứ xung quanh và khiến tất cả diễn ra theo ý mình như thế được. Mọi chuyện thực sự chỉ là may mắn, là ngẫu nhiên thôi.
Nhưng, nếu Kei thực sự đã lên kế hoạch cho tất cả thì sao.
Nghĩa là Kei đã làm điều tốt nhất để bảo vệ người mẹ này.
Lồng ngực tôi nghẹn ngào. Vì một người mẹ vô dụng như tôi, mà Kei có lẽ đã làm những điều đó. Kei đã làm điều tuyệt vời nhất vì tôi.
Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng vì điều đó.
Trước giờ tôi luôn cảm thấy mặc cảm vì bản thân tầm thường, chẳng có tài cán gì so với Kei, nhưng Kei lại yêu thương tôi, cố gắng bảo vệ tôi. Con bé đã cứu rỗi tôi. Tôi vui sướng đến mức không chịu nổi. Kei là báu vật của tôi.
Tôi sẽ không suy nghĩ thừa thãi nữa. Tôi sẽ dốc toàn lực yêu thương và trân trọng Kei, đứa con đã đến bên tôi. Để Kei được sống hạnh phúc, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Đã đến lượt chạy của Kei. Phận làm mẹ là tôi lại co rúm người lại vì lo sợ. Trái ngược hẳn, Kei trông thật đường hoàng, đầy vẻ tự hào. Tôi thầm nhủ trong lòng. Cố lên Kei. Cố lên con.
Kei ngoái lại nhìn tôi một lần nữa. Một nụ cười hé lộ.
Để không thua kém nụ cười ấy, tôi cũng nở một nụ cười hạnh phúc.
0 Bình luận