Tập 5: Năm tháng tựa lưỡi dao

Chương 19: Ngày phát hành

Chương 19: Ngày phát hành

Trở lại khu nhà thuê giá rẻ, An Bách Lệ vẫn đang cuộn mình trong chiếc chăn ấm áp, hít hà mùi hương Lục Ly để lại rồi nở một nụ cười ngốc nghếch hạnh phúc. Lục Ly véo chiếc mũi xinh xắn của An Bách Lệ, nói với vẻ mặt ghét bỏ: “Dậy đi, đến giờ đi học rồi, em đừng quên hôm nay là ngày gì đấy.”

An Bách Lệ ưỡn ẹo tấm thân yêu kiều, giọng nũng nịu: “Thở không nổi, thở không nổi, sắp chết ngạt rồi~” Lục Ly lúc này mới buông tay, An Bách Lệ lại kéo chăn trùm kín đầu: “Cho em ngủ thêm năm phút nữa đi mà, năm phút thôi được không. Xin anh đó~”

Cô gái này nói chuyện mà mắt còn chẳng thèm mở, đúng là một con sâu lười chính hiệu. Lục Ly chợt nảy sinh ý xấu, bèn đưa tay vào trong vạt áo An Bách Lệ.

“Đừng véo… cho em ngủ thêm chút nữa…” Bàn chân nhỏ nhắn liền đá lên, “Anh làm gì thế, đáng ghét chết đi được, không được… không được véo nữa… ưm a…”

Giọng cô run rẩy, cô cố đẩy bàn tay to lớn của Lục Ly ra, nhưng sức của một cô gái nhỏ làm sao bằng Lục Ly được? Véo một hồi, Lục Ly chỉ cảm thấy đầu ngón tay hơi cứng lại, như đang mân mê một viên kẹo dẻo đã dựng đứng, chỉ cần dùng móng tay khẽ bấm vào phần bên trong là có thể nghe thấy tiếng rên yêu kiều của An Bách Lệ. “Đừng mà… đừng bấm… nhẹ thôi…” Giọng cô đứt quãng.

Thân thể ngọc ngà của thiếu nữ mềm mại như lụa, khiến người ta yêu thích không nỡ buông tay, lướt xuống làn da trắng như sữa, vuốt ve qua chiếc bụng phẳng lì, sắp tiến sâu vào chốn thầm kín. An Bách Lệ cuối cùng cũng bật dậy, tức giận nhìn Lục Ly: “Sáng sớm có để cho người ta ngủ không hả?”

Lục Ly búng trán cô một cái: “Tuổi của em sao mà ngủ được thế?”

An Bách Lệ khịt khịt mũi, cô ghé sát Lục Ly: “Anh lại đi chạy bộ à? Toàn mùi mồ hôi? Đi một mình à?” Cô gái này lại lên cơn đa nghi, cô lúc nào cũng lo Lục Ly đi hẹn hò với cô gái khác, lúc nào cũng lo Lục Ly không còn yêu mình nữa. Đây là một vấn đề nan giải, tuổi thơ là vết thương không thể chữa lành, dù có ngàn lời thề non hẹn biển e rằng cũng không thể khiến cô thản nhiên như Ôn Hổ Phách được, đó chính là An Bách Lệ. Nhưng Lục Ly đã sớm quyết tâm, nếu một nghìn lời hứa không thể khiến em yên lòng, vậy thì anh sẽ hứa một vạn lần, mười vạn lần. Tuổi thọ của họ có lẽ là hữu hạn, nhưng trước khi xuống mồ, anh cũng sẽ nắm tay An Bách Lệ, nói với cô “anh vẫn yêu em”.

Lục Ly hôn lên má thiếu nữ, trìu mến nói: “Trên đường anh có gặp Ôn Hổ Phách, nói chuyện với cậu ấy vài câu.”

Cậu vốn đã chuẩn bị tinh thần dỗ dành An Bách Lệ, nào ngờ cô chỉ ngoan ngoãn gật đầu: “Ồ… em biết rồi mà, không cần phải nói với em kỹ thế đâu.” Lục Ly hơi ngạc nhiên, hóa ra không chỉ cậu trưởng thành, mà An Bách Lệ cũng thật sự đã thay đổi. Trong lòng cậu dâng lên một niềm cảm động, chưa bao giờ cảm thấy tình cảm giữa hai người vững chắc đến thế. Điều quý giá nhất trong tình yêu mãi mãi là sự tin tưởng, một tình yêu tin tưởng vô điều kiện là thứ hiếm có nhất trên đời.

“Em chỉ là hơi ghen một chút thôi…” An Bách Lệ rúc vào lòng Lục Ly, giọng mềm mại, “Nếu anh thấy phiền thì cứ mặc kệ em, để em một mình, lát nữa em hết ghen rồi sẽ chạy đến tìm anh thôi…”

Đúng là đồ ngốc.

“Lục Ly.” An Bách Lệ hiếm khi gọi cả họ tên cậu, “Anh đừng lừa em, tại sao anh lại đột nhiên bắt đầu chạy bộ buổi sáng? Có liên quan đến cái giá phải trả không?”

“…Phải.” Che giấu chỉ dẫn đến hiểu lầm, hiểu lầm chỉ dẫn đến bi kịch. Lục Ly nói: “Anh không biết cái giá phải trả của mình là gì, chỉ cảm thấy chăm chỉ rèn luyện ít nhất cũng có chút tác dụng.”

“Ừm…” An Bách Lệ bỗng nhìn cậu, “Lục Ly, nếu anh đi, em cũng sẽ đi cùng anh.” Chữ “đi” mà cô nói không phải là đi, mà là “chết”.

Tuẫn tình không phải là một chuyện cao thượng gì, Lục Ly trước nay vẫn không thích kiểu hy sinh tự cảm động bản thân này. Nhưng lúc này, cậu chỉ ôm chặt An Bách Lệ: “Yên tâm đi, cái giá phải trả của anh có lẽ không nghiêm trọng đến thế, em xem bây giờ anh có gặp khó khăn gì đâu, đúng không?”

Nói xong câu này, Lục Ly ngẩn ra một lúc. Cậu thật sự không gặp khó khăn gì sao?

“Vâng vâng.” An Bách Lệ gật đầu lia lịa, như thể lời Lục Ly nói chính là chân lý của Thượng Đế.

Hôm nay là ngày phát hành game của Lục Ly. Cậu bắt đầu làm game từ năm lớp mười, đến nay đã được một năm rưỡi. Doanh số của tựa game này quyết định trực tiếp đến điểm khởi đầu sự nghiệp của Lục Ly. Danh tiếng, tài nguyên, kênh phân phối, tất cả mọi thứ, đều sẽ được định đoạt vào hôm nay.

Sau khi đến trường, cậu và An Bách Lệ không vào lớp học mà đi thẳng đến câu lạc bộ.

Game của Lục Ly chọn phát hành trên nền tảng “Valve”, lách qua cơ chế kiểm duyệt của Thần Châu Quốc, lược bỏ rất nhiều thủ tục, nhưng cũng có mặt hại, lách qua kiểm duyệt trong nước có nghĩa là đi trong vùng xám, không được pháp luật trong nước bảo vệ. Kẻ thù lớn nhất của game độc lập có hai, một là chất lượng của chính tựa game, hai là vấn đề vi phạm bản quyền.

Lục Ly trước đó đã nhân danh “Nhóm sản xuất Trường Lạc” viết một lá thư cảm ơn với lời lẽ chân thành gửi đến các nền tảng vi phạm bản quyền nổi tiếng trong nước, đầu tiên là cảm ơn sự đóng góp của họ cho văn hóa giải trí trong nước, sau đó lại hy vọng trong vòng một năm không đăng tải tài nguyên vi phạm bản quyền của game này lên trang web. Những nền tảng này đa phần đều do những người yêu game tự phát thành lập, có nhiệt huyết làm nền, ngược lại lại rất có tình người, họ chân thành hứa với Lục Ly, trên nền tảng của họ tuyệt đối sẽ không có tài nguyên vi phạm bản quyền của “Nhóm sản xuất Trường Lạc”.

Lục Ly thật ra không hề khinh thường vi phạm bản quyền, nếu cậu cơm ăn áo mặc không lo, cậu chỉ mong game của mình ai cũng có thể chơi, nhưng người ta cũng phải ăn cơm chứ, học phí đại học của An Bách Lệ vẫn chưa có. Hơn nữa sau này mặt bằng, tiền lương cho studio, các chi phí khác ở đại học, đều là những khoản chi tiêu khổng lồ, chỉ dựa vào chút tiền mừng tuổi nhận được từ nhà họ Sở vào dịp Tết căn bản là không đủ.

Cậu cũng biết, chuyện vi phạm bản quyền này là cấm không xuể, trang web lớn không có, trang web nhỏ sẽ có, trang web nhỏ không có, nước ngoài cũng sẽ có.

Ngỗng ngố từng nghe thấy Lục Ly lo lắng, cô nàng ngốc này còn muốn nhờ bố vợ tương lai đề xuất một “Luật chống vi phạm bản quyền”, thật sự khiến Lục Ly giật nảy mình. Đây là sự nghiệp của riêng cậu, cậu không muốn vì chuyện này mà dính líu quá sâu với nhà họ Sở, đến lúc đó nhận ơn của người thì khó từ chối, sẽ không tiện từ chối một vài yêu cầu của Sở Hiểu Đông. Hơn nữa, vì một tựa game của người yêu mà để bố ban hành một bộ luật thành văn, có phải là quá khoa trương rồi không?

Lục Ly và An Bách Lệ ngồi trước bàn học, căng thẳng nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Game phát hành lúc bảy giờ sáng, bây giờ là bảy giờ một phút.

Con số ở mục đã bán nhảy lên, từ số không nhảy thẳng lên ba mươi.

Giá game là ba mươi tám tệ, ba mươi bản tương đương với một nghìn một trăm bốn mươi tệ, trừ phí thủ tục thực nhận là một nghìn không trăm bảy mươi mốt tệ.

Đây có lẽ là số lượng mua tự động của những người chơi đặt trước, con số này thật ra không lý tưởng cho lắm.

Sở Tĩnh Di cẩn thận đẩy cửa, căng thẳng ló đầu vào: “Lục Ly, game bắt đầu bán chưa? Bán được bao nhiêu bản rồi?”

Sau lưng Sở Tĩnh Di, Ôn Hổ Phách cũng khoanh tay đứng đó, cô không nhìn ra xa như thường lệ, mà cùng Sở Tĩnh Di nhìn về phía Lục Ly, trong mắt đầy vẻ tò mò. Cô cũng rất quan tâm xem tựa game mình tham gia sản xuất có được công chúng công nhận không.

“Bắt đầu rồi.” Trong lúc Lục Ly trả lời, con số ba mươi đã nhảy lên ba mươi mốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!