Ảnh hưởng từ buổi học Triệu hồi đầu tiên thật sự quá lớn.
Khắp nơi đều đang bàn tán về Simon và bộ xương bốn chân.
“H-Hector.”
Ngược lại, Hector đang trong tâm trạng tệ hại nhất từ trước tới giờ. Ngay từ ngày đầu, những học sinh trong phe cậu ta đã phải nơm nớp lo sợ.
“Đừng lo. Thứ duy nhất hắn miễn cưỡng được gọi là làm được chỉ có Triệu hồi thôi.”
“Ừ, ừ, đi ăn cái gì đi.”
Hector chậm rãi đứng dậy khỏi ghế.
“Được rồi. Nhưng đừng có nói thêm gì nữa.”
“Rõ!”
Bình thường, cậu ta khá hiền, không để bụng, lại còn quan tâm chăm sóc người của mình. Nhưng chỉ cần có chuyện dính dáng đến Simon thì Hector lập tức như phát điên.
Phe Hector rời đi, đưa cậu ta theo cùng.
“Simon!”
Khi Simon vừa đứng dậy chuẩn bị đi ăn, mấy cô gái vốn đang nhìn Hector liền nhanh chóng ùa tới, như thể chờ cho rắc rối kia biến mất mới dám lại gần.
“Cậu làm sao mà được vậy vậy?”
“Chỉ cho tớ bí kíp Skeleton Dash với!”
“Cuối tuần này giúp tớ luyện nhé?”
Các cô gái vây quanh Simon, hỏi dồn dập, nhưng cậu vẫn kiên nhẫn trả lời từng câu, không hề tỏ ra khó chịu.
“À, vậy à? Tiếc thật.”
Đẩy!
Ngay lúc đó, có người chen qua nhóm nữ sinh vừa hỏi Simon. Họ quay lại định quát:
“Định làm trò điên gì—?!”
Nhưng lập tức mặt mày tái nhợt khi thấy một cô gái tóc xanh nhạt, gương mặt lạnh tanh.
Hai cô gái liếc nhau, hoảng hốt. Lúc này, vẻ mặt trống rỗng của Meilyn mới thay đổi, cô mỉm cười xin lỗi:
“Xin lỗi nhé~ Tớ vừa vấp chân thôi! Thật sự xin lỗi.”
Chính lời xin lỗi đó càng khiến hai người kia toát mồ hôi lạnh.
“Không, không! Tụi tớ mới phải xin lỗi cơ!”
“Bọn tớ không nhận ra là cậu! Th-Thật đó!”
Meilyn khẽ nhếch môi, rồi bước thẳng đến chỗ Simon. Những cô gái khác gần đó đều giật mình né tránh khi cô tiến lại gần.
“Chào cậu, Meilyn.”
“Cậu không đi ăn à? Cami với tên thường dân kia đang chờ phía sau.”
“Ừ, đi thôi.”
Cả hai nhanh chóng len qua đám đông. Đi được một đoạn, Meilyn quay sang Simon:
“Cậu có biết nhìn cảnh này nhìn chẳng dễ chịu gì đâu nhỉ?”
“Cảnh gì cơ?”
Câu đáp của Simon khiến cô thở dài nặng nề.
“Cậu vui vẻ quá mức chỉ vì được con gái vây quanh~ Tại sao lại tự nguyện đi giám sát họ luyện tập, phí thời gian của mình thế? Ở Kizen, thời gian là vàng. Tốt bụng cũng phải có giới hạn chứ.”
Simon chớp mắt trước lời nói đột nhiên lạnh lùng của Meilyn.
“Tớ từ chối với họ rồi mà.”
“H-Hả?”
“Cuối tuần này tớ có lịch rồi. Với lại tớ cũng giải thích rằng nhờ trợ giảng thì tốt hơn, vì họ giỏi hơn tớ và quen dạy người khác hơn.”
“V-Vậy sao?”
Meilyn đỏ mặt, bước nhanh hơn, trong lòng dằn vặt:
‘Ugh, mình không nên nổi nóng như thế!’
Simon trông rất tốt bụng, quan tâm, chu đáo… đến mức giống như dễ bị lợi dụng.
Nhưng sự thật lại khác. Cậu phân rõ ràng công – tư, ít khi vượt ra khỏi giới hạn khi bản thân không được lợi gì. Rõ ràng cậu không hề là người dễ dàng bị dắt mũi.
Theo khía cạnh đó, Meilyn tự hỏi cậu có hứng thú với tình cảm hay mối quan hệ gì khác không. Simon giống kiểu người sẽ chỉ nói rằng quá mình quá bận để nghĩ đến chuyện đó.
‘Nhưng mình nghĩ mấy chuyện này làm gì chứ?’
TN: Meilyn lúc này vẫn chưa nhận ra Pion là Simon, đến năm 2 khi nhận ra thì tình cảm giữa 2 người mới có tiến triển mới nhé =)
Thở dài, Meilyn chợt thấy Rick và Camibrez đang vẫy tay gọi ngoài quán ăn.
“Simon, hôm nay cậu ngầu thật đó!”
“Ha, mỗi lần cậu đối đầu Hector là cả trường lại rộn ràng!”
Rick tiến lại gần, giơ nắm đấm cười toe:
“Cậu cố tình tái hiện cảnh buổi học Triệu hồi đầu tiên để đả kích tâm lý Hector phải không?”
Simon cười gượng, chạm nắm đấm với Rick.
“Không đâu. Tớ chỉ cố gắng hết sức để thắng thôi. Hy vọng Hector không để bụng.”
Cả bốn người bước vào quán, vừa đi vừa trò chuyện. Bữa trưa bị dời lại vì phải học liền hai tiết học.
Rick ngồi xuống, liếc menu rồi nói:
“Tớ gọi thịt gà chiên xù.”
“Tớ cũng vậy.”
Hai cậu con trai quyết định xong ngay.
Meilyn, chỉnh tề đặt khăn ăn trên đùi để khỏi làm bẩn đồng phục, lại nhíu mày:
“Biết là không liên quan gì đến mình, nhưng hai cậu sao không thử món mới đi! Sao khẩu vị từ học kỳ một đến giờ chẳng thay đổi gì hết vậy?”
“Hehe, an toàn là trên hết! Mạo hiểm dại dột có thể phá hỏng cả ngày đấy!” – Rick cười đáp.
“Thế còn vị tiểu thư ‘Tớ-biết-nhiều-hơn-các-cậu’ đây sẽ chọn món gì nào?”
“Hừm.”
Meilyn nghiêm túc nhìn menu.
“Vậy thì, tớ sẽ gọi đậu sốt tương—”
“Ueghhhhhhhhhh!”
Âm thanh nôn mửa vang khắp quán.
Meilyn quay sang Rick, ánh mắt sắc lẻm, nhưng cậu ta vội vã xua tay tỏ ý không phải mình. Cô cúi xuống menu lần nữa:
“Đậu sốt tươ—”
“Gueeeeeeeeh!”
“Khakh! Gwoagh! Ueghhhhhh!”
“Khỉ thật, ai còn bày trò gì nữa vậy?!”
Meilyn đỏ mặt, bật dậy. Trước mắt, vài học sinh đang nằm vật trên sàn, nôn thốc tháo, mặt mày đầy đau đớn. Một số khác thì bịt miệng chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
“Có chuyện gì với họ vậy?”
“Hình như họ toàn là học sinh lớp D.”
Tất cả học sinh khác, kể cả nhóm Simon, đều bối rối nhìn quanh.
Camibrez, nãy giờ im lặng xem menu, khẽ gập lại rồi đặt xuống bàn, gượng cười đề nghị:
“Ch-Chúng ta… đi chỗ khác ăn nhé?”
Ba người còn lại cũng lặng lẽ gật đầu, đóng menu lại.
* * *
* * *
Nhưng những quán ăn khác cũng chẳng khá hơn. Từng dòng học sinh thi nhau chạy vào nhà vệ sinh, hoặc gục xuống sàn nôn thốc tháo.
Meilyn than thở rằng cô đã chẳng còn tí cảm giác muốn ăn uống nào nữa.
Cuối cùng, cả bốn người đành quay về căn-tin, ăn tạm bánh kẹp rồi đi đến tiết học tiếp theo.
Tiết cuối trong ngày của họ là Thuật Luyện Độc của Giáo sư Belya.
Lớp học diễn ra trong giảng đường thuộc tòa nhà Học viện Thuật Luyện Độc. Trước mặt mỗi học sinh đều đã được chuẩn bị sẵn bàn học và một cái vạc nhỏ.
‘Mình thật khó mà tưởng tượng Giáo sư Belya sẽ đứng lớp như nào. Không biết bà ấy sẽ dạy cái gì đây.’
Simon vừa hồi hộp vừa thấp thỏm lo lắng. Đúng lúc đó, Belya cùng các trợ giảng bước vào. Cả lớp đồng loạt ngẩn người.
A-Ặc.
Không biết phải nhìn đi đâu nữa.
Belya không mặc bộ vest lịch sự như trong lễ khai giảng, mà diện bộ đồ rách rưới, hoang dã thường ngày. Bà sải bước lên bục, ngồi phịch xuống ghế, búng tay một cái. Trợ giảng lập tức bắt đầu điểm danh.
‘Khoan, mấy người này…’
Simon nhận ra khuôn mặt quen thuộc của các trợ giảng. Rick cũng thấy và thì thào:
“Trông chẳng khác gì những trợ giảng của Giáo sư Lang.”
Thực ra, họ vốn chẳng thể trụ được sở Kizen dù cho được các trưởng lão ưa thích. Dù sao, bọn họ đã không hề phát hiện Thánh nữ cải trang thay thế Francesca rồi ám sát Lang.
Tất nhiên, toàn bộ Kizen đều bị lừa, nên không thể đổ hết tội cho họ. Hơn nữa, nếu thay toàn bộ đội ngũ Luyện Độc, tức là diệt sạch cả di sản của Lang, biến toàn bộ giáo viên dưới quyền ông thành những kẻ thất nghiệp.
Theo lệ thường, khi giáo sư mới nhậm chức, toàn bộ trợ giảng cũ sẽ bị thay thế. Nhưng ngay lúc chuẩn bị rời đảo Roke, họ nhận được tin sét đánh:
“Ta phải tự chọn trợ giảng sao? Phiền quá! Thôi, cứ giữ bọn chúng đi!”
Một chuyện chẳng ai ngờ đã xảy ra.
Một kẻ quái dị như Belya, khi tới Kizen nhậm chức Giáo sư Luyện Độc, lại chỉ có một mình, và quyết định giữ nguyên toàn bộ trợ giảng của Lang.
Đáng lẽ họ đã bị tống cổ, mang tiếng bất tài, không bảo vệ nổi giáo sư mình phụng sự. Nhưng nhờ quyết định bất ngờ đó, họ được trao cơ hội rửa nhục.
Vì vậy, các trợ giảng dốc lòng trung thành với Belya, thậm chí có cho họ bán thận vì bà, họ cũng cam tâm.
Sau khi điểm danh xong, một trợ giảng bước đến báo cáo:
“Thưa giáo sư, toàn bộ lớp A đều có mặt.”
“Ừ.”
Belya uể oải ngáp dài, đứng dậy, bước ra trước bục giảng.
Học sinh ngồi hàng đầu thi nhau tránh ánh mắt bà. Bộ đồ rách nát lại hở hang khiến bọn học sinh mới mười bảy tuổi mặt đỏ như quả cà.
“Hừm.”
Bà lật lật cuốn giáo trình.
Còn nửa học kỳ của sách cũ chưa dạy. Kizen đã yêu cầu bà phải dạy nốt, rồi sang học kỳ sau sẽ đổi sang sách mới. Học sinh cũng đang mở đúng phần đó.
Lật soàn soạt vài trang, bà bỗng gập sách đánh rầm, quay lại cười với cả lớp, để lộ hàm răng nhọn hoắt như cá mập:
“Tụi bay biết người ta thường bắt đầu buổi học bằng một câu hỏi đơn giản không? Rồi, thế độc là gì?”
Bà bước đến bảng, cầm phấn viết thật to một chữ lạ.
Dĩ nhiên, chẳng ai trong lớp nhận ra. Bởi đó không phải ngôn ngữ đại lục, mà là ký tự cổ của tộc Marerats ở thảo nguyên.
“Lịch sử loài người—”
Bà đặt viên phấn xuống, nện nắm đấm lên bảng.
“—cũng chính là lịch sử của chất độc.”
Rắc!
Bảng nứt toác, mảnh vụn bay tứ tung, nhưng bà chẳng thèm để ý.
“Trong tất cả những cái chết của nhân loại, chỉ có số ít thực sự do chiến tranh. Độc chính là bệnh tật, và bệnh thì lây lan. Ta không cần nhắc về trận dịch từng giết gần một phần ba lục địa, đúng chứ? Nói tóm lại, nhiều người chết vì bệnh hơn bất cứ nguyên nhân nào khác.”
Thấy đám học trò mặt đần ra, bà nhếch mép:
“Hah~ Nhìn bọn bay kìa. Nói vậy chắc quá trừu tượng rồi hả? Để ta kể mấy chuyện chiến tranh mà tụi bay thích nhé. Trong chiến tranh, thường chỉ có lính quèn mới chết do vết chém. Còn mấy anh hùng, tướng lĩnh, lãnh đạo quốc gia? Hiếm khi chết vì gươm đao lắm. Vì để đến mức bị chém chết, thì sự phải có sự chênh lệch sức mạnh lớn với kẻ địch.”
Bà viết thêm một chữ nữa lên bảng.
“Đấy, nên chiến tranh là một phương pháp ngu ngốc kém hiệu quả. Phải hi sinh bao nhiêu mạng binh lính chỉ để giết được một vài kẻ quyền lực lãnh đạo? Lịch sử chứng minh, bệnh dịch và chất độc mới thực sự tiễn đi ‘những kẻ điều hành thế giới này’. Độc thì dễ và tiện lắm. Ăn, ngửi, hít cũng chết. Không dùng thì đúng là ngu ngốc, tụi bay không nghĩ thế sao?”
Bà xoè bàn tay ra.
“Necromancer tự nhận mình là kẻ thực dụng thì làm sao có thể bỏ qua một công cụ tuyệt vời thế này? Những loại độc phức tạp, mạnh mẽ đến nỗi thánh lễ tẩy rửa của linh mục cũng không chữa kịp, hoặc có chữa thì nội tạng cũng đã hỏng nát cả rồi. Chúng ta phải hướng tới cấp độ độc đó.”
Bà vứt viên phấn sang một bên, bước lên trước thêm vài bước.
“Phù~ Lời mở màn dài quá nhỉ, lũ nhóc! Phó hiệu trưởng bắt ta phải làm đấy, phiền thật sự. Giờ thì vào thẳng tiết học Thuật Luyện Độc của ta nào!”
Simon căng thẳng nhìn đám trợ giảng đang tất bật chuẩn bị.
Không biết giáo sư định dạy cái gì đây…
0 Bình luận