Tận Cùng Giấc Mộng

Chương Cuối (2)

Chương Cuối (2)

Quán ăn của Bray mở ở một góc không sầm uất lắm của thị trấn Newhan.

Trước quán ăn, trồng một cái cây rất kỳ lạ, trên cây cứ đến mùa xuân sẽ nở những bông hoa màu hồng giống như đèn lồng nhỏ.

Mà hiện tại, vừa vặn chính là mùa xuân.

Trăm hoa đua nở, từ từ rơi xuống, trải đầy trên bậc thềm trước cửa.

Bên trong quán ăn bằng gỗ, không có trang hoàng đặc biệt xa xỉ.

Nói một cách nghiêm túc, em gái mình và Hoàng đế khai quốc là người một nhà, Bray được coi là hoàng thân quốc thích.

Nhưng hắn trước giờ đều chưa từng sử dụng qua thân phận này, có lẽ không ai biết hắn vậy mà lại quen biết Hoàng hậu.

Hơn nữa người biết thân phận này, đoán chừng cũng không quan tâm.

Ví dụ như Virginia, vị công chúa trước kia thỉnh thoảng sẽ dẫn theo nữ hầu nhà mình, đến quán ăn của mình ăn một bữa cơm cười nói.

Tiện thể cười nói một câu "bạc tình hán", sau đó sẽ rời đi.

Có điều mình đã hơn sáu mươi tuổi rồi, từ bạc tình hán này có phải đã không còn thích hợp lắm rồi không nhỉ.

Quân nhân đã không còn là quân nhân, cũng sẽ dẫn vợ mình tới cà khịa một chút quốc gia mới mà mình đang sống nát đến mức nào.

Mà Bray đã sớm nghe chán ông già cùng lứa này cà khịa rồi.

Nói là quân nhân hồi trẻ từng bị tổn thọ, sẽ chết sớm đâu? Quả nhiên tên này toàn lừa người.

Điều khiến Bray cạn lời là, Nia vào năm mười tám tuổi, mang theo kiếm và máy ảnh của mình, chạy đi cùng người khác chống lại Chủng tộc Hoàng Kim.

Con bé này rõ ràng đã nghĩ xong là muốn đi rồi, vẫn còn làm điều thừa thãi đến hỏi ý kiến của mình.

Bray cũng chỉ nói con bé và Naruko cùng một đức hạnh, bảo con bé đừng để mất mạng là được.

Sau đó qua hơn mười năm con bé quay về gặp Bray, nói mọi người kháng chiến thành công rồi, con bé tiện thể còn tìm được bạn trai.

Chuyện này còn khiến người ta khiếp sợ hơn cả chuyện Lux và Carrasco kết hôn.

Chấn động mắt cá chết một trăm năm.

Không hiểu nổi, Bray chỉ có thể nói thế giới thật kỳ diệu, quả nhiên mình mới có hơn sáu mươi, còn trẻ chán.

Nói đi nói lại, vẫn là Rebi tốt.

Rebi lúc này, hai tay mỗi tay bưng một cái mâm, đuôi cũng bưng một cái.

Bray là đầu bếp vô trách nhiệm, Rebi là nhân viên phục vụ vô trách nhiệm.

Qua ba mươi năm, Rebi cũng đã sớm duyên dáng yêu kiều, không còn là cô bé con lúc đầu nữa.

Mặc dù vẫn chỉ có thể dùng từ đáng yêu để hình dung Rebi, nhưng không nghi ngờ gì là đã lớn rồi.

Giống như thiếu nữ mười tám mười chín tuổi.

Hơn nữa hình như sau đó Rebi liền ngừng sinh trưởng, không lớn tiếp nữa.

Bray còn từng hỏi Rebi, cô ấy có phải một trăm tuổi vẫn là dáng vẻ trẻ trung này không.

Rebi chỉ nghiêng nghiêng đầu, nói không biết.

Đúng vậy, Rebi cái gì cũng không biết, thích sống vô ưu vô lo.

"Đồ ông gọi đã lên đủ hết rồi nha 0V0!" Rebi ném tất cả đồ ăn trên người lên một cái bàn, nói một cách đáng yêu.

Đĩa đồ ăn kêu loảng xoảng trên bàn.

Sau đó nói xong liền kéo ra một tàn ảnh quay về phòng bếp bưng món khác đi rồi.

"Hỏa Cầu, thu tiền." Bray ngước mắt phải lên, nói với Hỏa Cầu đang ngáp.

Hỏa Cầu xoắn xuýt một hồi, vẫn thành thành thật thật "meo meo meo" chạy đến chỗ khách thu tiền.

Một con "mèo" biết thu tiền này, khách hàng đã sớm thấy quen không lạ.

"Két——" Khi những người khác đang ăn cơm, cửa bị đẩy ra.

Mà đi vào là một vị khách lạ mặt, một cô gái xinh đẹp không gì sánh bằng.

"Bray Crass có ở đây không?" Cô gái tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.

Ánh mắt mọi người xung quanh hoàn toàn không thể dời khỏi người cô ấy.

Cô ấy không chỉ xinh đẹp, mà giọng nói còn có một loại mị lực độc đáo, khiến người nghe đều không kìm được thất thần.

Không chỉ thực khách nam, thực khách nữ cũng chìm sâu trong giọng nói không thể tự thoát ra được.

Rebi cũng đứng ngẩn người hồi lâu, Hỏa Cầu thậm chí quên đi đếm tiền.

Người duy nhất không chịu ảnh hưởng chỉ có lão già hơn sáu mươi tuổi tóc kẹp tóc bạc kia.

"Hóa ra là khách quý." Bray liếc nhìn cô gái có vẻ xa lạ, tùy ý nói.

Nhan sắc và giọng nói tự nhiên, đối với Bray mà nói đều không có ý nghĩa gì.

Hắn đã sớm qua cái tuổi huyết khí phương cương rồi, háo sắc chẳng có ý nghĩa gì.

Nhìn xem đám thanh niên xung quanh bộ dạng không có tiền đồ, Bray chỉ tiếc rèn sắt không thành thép a.

"Ăn chút gì không?" Bray đẩy một cái thực đơn đến trước mặt cô gái.

"Ông nhìn tôi giống tới ăn đồ ăn sao?" Cô gái dùng đôi mắt đẹp đầy hứng thú nhìn ông lão, hỏi ngược lại.

"Giống." Bray tự mình nói, sau đó tự ý gọi món cho cô ấy.

"Nếu cô tên là Themisphyc, chắc không thiếu tiền đâu nhỉ." Hắn lại bổ sung một câu.

"Có thể... ghi nợ không." Cô gái có chút xoắn xuýt.

"Ăn xong tùy tiện hát một bài đi, coi như tôi mời cô ăn." Bray nói.

"Được a được a." Cô gái gật đầu như gà con mổ thóc.

Bray đi vào, chưa đến một khắc đồng hồ đã tự mình bưng thức ăn đặt trước mặt cô gái.

Cô gái tò mò nhìn cơm rau Bray làm, thử nếm vài miếng.

"Ông biết không, chuyện ông làm rất khiến người ta căm hận đấy." Cô gái u ám nói.

"Đoán được rồi, ba mươi năm trước tôi không ít lần bị đuổi chém." Bray mí mắt cũng không nhấc lên một cái.

"Ông chẳng lẽ không lo lắng sao? Không lo lắng chúng tôi?" Cô gái tên là Themisphyc nheo đôi mắt lại, lạnh lùng nói.

Bray bình tĩnh vỗ tỉnh Hỏa Cầu, sau đó bảo nó tiếp tục đếm tiền.

"Lo lắng? Tại sao?" Bray hỏi.

"Chỉ cần chúng tôi muốn, các người vẫn sẽ dễ dàng bị tiêu diệt." Themisphyc dùng giọng điệu rất bình tĩnh nói.

"Ồ, cô nói cái này a." Bray liếc nhìn mọi người xung quanh, ngoại trừ Hỏa Cầu bị mình vỗ tỉnh sau đó thành thật đếm tiền ra——

Tất cả mọi người đều đang ngẩn ngơ.

Là Chủng tộc Hoàng Kim, vậy mà đến quán ăn nhỏ ăn cơm, thực sự là hiếm thấy.

Hy vọng bọn họ ít đến chút, nếu không việc làm ăn của mình sẽ không làm tiếp được mất.

"Không có gì đáng lo lắng cả." Bray nhàn nhạt mở miệng.

"Bởi vì tôi còn sống."

"Mặc dù nói tôi già rồi, cơ thể còn có vấn đề như đau thấp khớp này nọ, kiếm cũng chỉ cầm nổi một thanh."

"Nhưng tôi như vậy, ít nhất vẫn còn sống."

Hắn không giải thích kỹ lời này có ý gì, nói xong liền bắt đầu đánh thức từng người khách một dậy.

Themisphyc trầm tư, tuy nhiên nghĩ đi nghĩ lại, cô ấy chỉ có bất lực thở dài một hơi, ăn hết cơm rau trước mặt.

Nhân loại già nua này nói không sai... hắn còn sống.

Cho nên... Chư Thần đều đang thận trọng.

Có lẽ đợi đến khi nhân loại này chết đi, bọn họ vẫn phải tiếp tục thận trọng.

Nhân loại này không mạnh, bất kỳ một vị Thần nào cũng đủ để giết chết đối phương, nhưng bọn họ biết đối phương đều đã làm những gì.

"Ăn xong chưa?" Bray nói.

"Ăn xong rồi."

"Vậy hát một bài đi, tâm trạng tôi hôm nay cũng coi như không tệ." Bray dùng giọng điệu rất tùy ý nói với vị Thần minh này.

"Vừa khéo hôm nay là sinh nhật vợ tôi, hát chút bài gì liên quan đến mùa xuân đi."

Hắn đột nhiên cảm thấy, để Thần hiến hát rất có mặt mũi, thế là cứ quyết định như vậy.

Themisphyc đầu tiên là xụ mặt xuống, sau đó đối mắt với mắt phải của Bray.

Tiếng hát không lâu sau vang vọng ra từ trong quán ăn.

Giọng hát thấm vào ruột gan lại một lần nữa khiến thực khách say mê.

Bọn họ đều không biết, đây là giọng hát đến từ Thần minh, càng không hiểu cô gái này có thể trong cái búng tay hủy diệt quốc gia này.

Bray biết, nhưng không để ý.

Hắn cảm thấy lười biếng một lát, dựa vào bên cửa sổ, nghe tiếng hát nhìn về phía xa.

Đây chính là đoạn đời cuối cùng của hắn.

Cũng không tệ.

(Hết)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!