Nhà của Bray rất ít khi có người đến thăm, đặc biệt là người lạ.
Nhưng hôm nay trong nhà hắn đã tới một vị khách không mời mà đến.
“Cốc cốc.”
“Tới đây tới đây.” Sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa, Naruko chạy ra mở cửa gỗ, đón chào một người đàn ông mặc đồ công nhân.
“Xin hỏi tiên sinh Bray có sống ở đây không ạ?” Người công nhân kia bỏ mũ bảo hộ của mình xuống, thử hỏi.
Naruko nhìn người đàn ông này từ đầu đến chân một lượt.
“Anh là ai?” Naruko cảnh giác hỏi.
Mặc dù cô khá hiếu khách, nhưng người lai lịch bất minh thế này, nói thế nào cô cũng sẽ không tùy tiện cho vào.
“Tôi có chút chuyện liên quan đến ủy thác muốn tìm tiên sinh Bray.” Người công nhân cười ngây ngô vài tiếng.
“Bray nhận ủy thác rồi sao?” Naruko nói với Rebi bên cạnh.
Rebi chắc chắn biết Bray có nhận ủy thác hay không.
“Không có, Bray đi ban bố ủy thác thì có.” Rebi lười biếng nằm bò trên ghế, trả lời.
“...” Naruko ánh mắt bất thiện nhìn người công nhân.
“Là như thế này, tôi định nhận ủy thác của tiên sinh Bray, nhưng không định trực tiếp lấy thù lao.”
“Mà là muốn anh ấy giúp tôi một việc.” Người công nhân vội vàng giải thích, hắn sợ Naruko một lời không hợp liền đóng cửa lại.
“Cho nên nói, tôi có thể nói chuyện với tiên sinh Bray một chút không?”
“Cho dù không vào nhà cũng được.”
“Xin hỏi tiên sinh Bray có ở đó không, tôi sẽ đi nhanh thôi.” Người công nhân có chút túng, luôn khiến người ta có cảm giác “hắn có thể bắt nạt”.
Rất nhiều lúc biểu hiện quá mức yếu thế, sẽ khiến những người vốn không có ham muốn bắt nạt cũng sẽ chen vào một chân.
“Ở đây, ngay sau lưng anh đấy.” Naruko nói như vậy.
“Sau lưng tôi?” Người công nhân giật mình một cái.
“Ừ, tôi ở sau lưng anh.” Bray đứng sau lưng người công nhân, một tay bế Nia, nghi hoặc nhìn về phía đối phương.
Hắn chỉ ra ngoài đưa Nia đi chơi trên phố một chút, sao lại có người tới tìm mình rồi.
“Anh, anh chính là tiên sinh Bray sao?”
“Đúng, Bray Crass.” Khi tự giới thiệu Bray đặc biệt thêm vào họ của mình.
Không có ý nghĩa gì đặc biệt, kỹ năng truyền thống mà thôi.
“Là thế này, tôi nghe cô Tina của Công hội Mạo hiểm giả nói, tỷ lệ hoàn thành ủy thác của anh cao tới chín phần.”
“...” Mắt phải Bray dùng ánh mắt rất vi diệu nhìn người công nhân.
Người đàn ông mặc đồ công nhân này sau khi chú ý tới mắt cá chết của Bray, tim không khỏi thót một cái.
Nhưng Bray hiện tại đang kinh ngạc về chuyện tỷ lệ hoàn thành ủy thác của mình có chín phần, không để ý đến gã công nhân.
“Tôi hay là tự giới thiệu trước một chút đi, tôi tên là Rector.”
“Xin chào.” Đối phương đã nói tên mình ra, Bray cũng không tiện không có phản ứng, thế là nhẹ nhàng gật đầu một cái.
“Anh tìm tôi làm gì?” Bray vẫn lựa chọn đi thẳng vào vấn đề, không muốn tiếp tục vòng vo với Rector.
“Anh hình như có ban bố một cái ủy thác đúng không?”
“Anh biết ủy thác tôi ban bố?” Bray kinh ngạc nhìn Rector.
“Vừa khéo tôi cũng đi ban bố ủy thác, không cẩn thận nhìn thấy, hơn nữa dường như có vài hạng mục tôi có thể giúp một tay.”
“Chẳng qua là, tôi không muốn thù lao, mà là muốn anh tương ứng, hoàn thành ủy thác của tôi.” Rector nói.
“Ủy thác của anh là gì.” Bray liếc Rector một cái, hỏi.
Hắn không thích bị người khác coi như súng mà dùng, cho nên vẫn cần thiết phải hỏi rõ dự tính của đối phương trước.
“Tôi hy vọng anh có thể đảm nhiệm hộ vệ của tôi, bởi vì tôi nghe nói anh thường xuyên ra vào Khu an toàn, chắc hẳn có phương pháp sinh tồn ở bên ngoài đi.” Rector khi nói chuyện, nhịn không được nuốt mấy ngụm nước bọt.
Không biết tại sao, hắn hiện tại đặc biệt căng thẳng.
Là vì con mắt cá chết kia sao?
“Không có phương pháp gì đặc biệt cả.” Bray lắc đầu.
Rector trong nháy mắt liền lộ ra biểu cảm thất vọng.
“Chẳng qua là, bảo đảm an toàn cho một người cũng không phải không làm được.”
Câu nói này của Bray, lại thắp lên hy vọng trong mắt Rector.
“Tôi hy vọng anh có thể bảo vệ tôi đi đến một nơi hơi xa Khu an toàn một chút.”
“Chỗ đó gần đây mặt đất bị sụt lún, tôi muốn đi vào xem thử.” Rector dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên trán mình.
“Anh có thể hoàn thành mấy hạng mục trên ủy thác của tôi?” Bray tiếp tục hỏi.
“Thiết kế anh muốn cùng với các loại đồ vật, tôi đều có thể cung cấp.”
“Có điều... địa điểm lãng mạn kia thì hơi khó.”
“Vậy thì thành giao, nhưng anh phải đưa đồ tôi cần cho tôi trước.” Bray nghiêm túc suy nghĩ một chút, cảm thấy vẫn nên để đối phương trả trước một phần thì tốt hơn.
“Đương nhiên, đương nhiên, mạch ma đạo và đèn anh cần, tôi đều có thể cung cấp.”
“Kể cả mấy việc về lắp ghép, tôi cũng có thể giúp anh.” Rector sau khi nghe Bray nói như vậy, không những không so đo, còn tỏ ra rất vui vẻ.
---
Rector và Bray cứ như vậy rất đơn giản đã thương lượng xong.
Sau khi xác định mình có thể để Bray làm hộ vệ tạm thời, Rector liền rất vui vẻ đội mũ bảo hộ rời đi.
Rector không biết thực lực của Bray, nhưng hắn tin vào sự thật.
Tỷ lệ hoàn thành ủy thác chín phần, thường xuyên ra vào Khu an toàn, người như vậy còn không thể bảo đảm an toàn cho mình ở Khu an toàn, vậy thì còn ai có thể chứ?
Mặc dù đồ Bray muốn ở Khu an toàn hơi khó kiếm, nhưng nghề chính của hắn là công nhân liên quan, muốn gom góp ra cũng không phải không có cách.
“Bray, anh đi Công hội Mạo hiểm giả ban bố ủy thác rồi?” Naruko đưa mắt nhìn Rector rời đi xong, cổ quái nhìn về phía Bray đang đứng trước cửa.
“Nếu tôi không trả lời, có phải cô không mở cửa cho tôi không.” Bray bực mình nói với Naruko chỉ để lại một khe cửa.
“Ừm ừm ừm!” Naruko gật đầu như gà mổ thóc.
Cô vốn dĩ chưa từng nghĩ tới uy hiếp Bray như vậy, nhưng sau khi được nhắc nhở, cô phát hiện thao tác như vậy cũng không phải là không được.
“Tôi đi Công hội Mạo hiểm giả ban bố ủy thác tìm đồ.” Bray thành thật trả lời.
Cho dù mình không nói, Naruko cũng có thể tự chạy tới công hội lục đơn ủy thác.
Không có gì hay để giấu giếm cả.
“Quà sinh nhật của em?” Mắt Naruko sáng lên, thăm dò hỏi.
“Không phải.” Bray liếc Naruko một cái.
“Anh còn nói không phải! Ánh mắt của anh đã bán đứng anh rồi!” Naruko vui vẻ mở cửa ra.
“Con người anh thật là a, một chút cũng không biết cho người ta bất ngờ.” Cô vừa mở cửa, vừa nói.
“Nói cho người ta biết trực tiếp như vậy, người ta đến lúc đó sẽ thiếu đi bất ngờ đấy.”
Nếu mũi có thể dài ra, cái mũi của Naruko lúc này nhất định dài kinh người.
“...” Bray nhìn Naruko không hiểu thấu bắt đầu đắc ý lên, có chút muốn cà khịa.
Cái đồ ngốc tóc hồng này thật sự rất phiền phức...
“Nhưng mà a, cái tên gọi là Rector kia, em luôn cảm thấy đang toan tính chuyện gì đó không tốt.”
Naruko nhăn mũi, sau khi Bray vào cửa, nhắc nhở một câu.
Trực giác của cô nói cho mình biết, cái tên Rector kia kém xa vẻ ngây ngô bên ngoài.
0 Bình luận