Bên Kia Cõi Hoang
Chương 7: Khi cái chết tựa như phong cảnh
0 Bình luận - Độ dài: 1,560 từ - Cập nhật:
Bray là một kẻ thường xuyên khen người khác, đa số là khen trong lòng, thỉnh thoảng khen ngoài miệng.
Mặc dù Rebi đi theo Bray lâu như vậy, cũng biết đạo lý này.
Thế nhưng a, được Bray khen quả nhiên vẫn sẽ rất vui.
"0V0" Đuôi của Rebi vẫy nhanh thoan thoắt, giống như một chú cún con vậy.
Được khen rồi, vui quá, nếu có thể xoa đầu nữa thì càng tốt.
Đáng tiếc là Bray không lĩnh hội được ý nghĩa sâu xa trong cái biểu cảm của Rebi, mà quay đầu bắt đầu nghĩ chuyện cái giường.
"Ưm..." Rebi đợi trọn vẹn một phút, sau đó thất vọng tràn trề QAQ.
Cuối cùng vẫn không được dùng tuyệt kỹ xoa đầu, thật đáng tiếc.
Xoa đầu sau khi được khen là không giống nhau, Rebi nói như vậy.
Tất nhiên, chỉ giới hạn với Bray.
"Tìm thấy rồi, dát giường." Bray đá bay tấm bê tông dày, tìm thấy một cái giường lò xo lòi cả ra ngoài.
Đương nhiên Bray hoàn toàn không cần cái đệm lò xo đều bung ra bên trên kia, chỉ cần cái dát giường dày dặn bên dưới thôi.
Thế là dưới mí mắt của Rebi, cả cái giường bị nhét cái "ực" vào trong cái túi đeo hông không mấy bắt mắt kia.
Quá trình này giống như nhét một vật nặn bằng đất sét vào trong cái túi đeo hông nhỏ xíu vậy.
Đến nay bản thân Bray vẫn chưa hiểu nguyên lý.
Lúc đầu Bray cũng cảm thấy mặc dù không gian túi đeo hông rất lớn, nhưng chắc không nhét được đồ vật to lớn vào.
Nhưng một ngày nọ đột nhiên nảy ra ý tưởng muốn ném cái bàn vào trong túi đeo hông, liền thử một chút.
Kết quả là thành công rồi.
Bray nhìn quanh bốn phía, toàn là đống đổ nát, muốn tìm đồ phải lật từng cái lên.
"Phiền phức thật." Bray chán chường lẩm bẩm.
"Rebi, chúng ta đi ngoại thành ngó một cái đi." Hắn đi dạo nhiều nhất là trung thành, bởi vì khoảng cách cần đi không xa.
Nhưng cùng đạo lý đó, những người mạo hiểm khác trong khu an toàn Hoàng Đô, khám phá nhiều nhất cũng là trung thành.
Ngoại thành về cơ bản không có ai đi, khoan nói đến việc vốn dĩ ngoại thành là nơi kém phát triển nhất của Hoàng Đô, muốn từ nội thành chạy đến ngoại thành, ma vật gặp phải giữa đường cũng đủ cho người bình thường chết mười mấy lần.
Bray không sợ ma vật, nhưng hắn chê chạy đi ngoại thành xa quá.
Thế nhưng trung thành không cảm nhận được đồ vật cần trên ủy thác, cũng không tìm thấy đệm giường tốt, chỉ có thể đi ngoại thành thử vận may.
Thật sự là vận may, dù sao ngoại thành tuyệt đối không phồn hoa bằng trung thành, cái gì mà mềm mại, cái giường thích hợp cho Nia cũng không biết có hay không.
"Dạ!" Rebi nghe thấy lời của Bray xong, rất tự nhiên đáp một tiếng, rất tự nhiên bế bổng Bray lên.
Không sai, Rebi bế ngang Bray lên theo kiểu công chúa.
Mặc dù tư thế này khá xấu hổ, nhưng biểu cảm của Bray rất bình tĩnh.
Bởi vì đây không phải lần đầu tiên, rất nhiều thứ quen rồi thì cũng không xấu hổ đến thế.
Cái gọi là có lần đầu tiên sẽ có lần thứ hai, sau đó sẽ có vô số lần.
Bị Rebi bế mãi bế mãi cũng quen, hơn nữa quen rồi, phát hiện được bé gái bế cũng khá thoải mái.
"Bray?" Rebi chuẩn bị chạy đà phát hiện Bray đang ngẩn người, nghi hoặc hỏi một câu.
"Không có gì..." Bray nhướng mày, cảm thấy mình vừa rồi hình như đang nghĩ một số chuyện rất đáng sợ.
"Vậy Rebi xuất phát đây!" Giọng điệu Rebi cực kỳ phấn khích, dường như lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì thú vị lắm.
"Ừ, chạy đi." Bray bị một cô bé loli thấp hơn mình hai cái đầu bế, mặt không cảm xúc nói.
"Vút ——" Vừa dứt lời, Rebi đã biến mất khỏi chỗ cũ, đã lao đi xa cả trăm mét.
Cảm giác như điện xẹt này Bray cũng không phải lần đầu trải nghiệm, nhưng lần nào cũng rất cảm thán.
Nhanh thật đấy, bao giờ mình mới có thể không dùng 「Nhất Sát」 cũng nhanh như vậy nhỉ?
Trong lúc Bray suy nghĩ linh tinh, cảnh sắc hai bên thay đổi nhanh chóng, dần dần, đã càng lúc càng gần ngoại thành.
---
Lúc này bên ngoài ngoại thành Hoàng Đô, cây cối xanh tốt, so với ngoại ô Hoàng Đô lúc trước còn tràn trề sức sống hơn vài phần.
Đây quả thực chính là đang giễu cợt tình cảnh hiện tại của Chủng tộc Hắc Thiết, ngay cả hoang dã cũng tràn đầy sức sống hơn khu an toàn.
Tất nhiên rồi, trong khu rừng này, không chỉ có sự sống.
Còn có cảnh sắc tượng trưng cho cái chết.
Trong rừng, có vô số thi thể thối rữa chỉ còn lại xương trắng, xương cốt trong bùn đất hiện lên màu xám xịt, ảm đạm.
Loại thi thể thối rữa đó không thể tìm thấy xương trắng tinh khôi, loại xương khiến người ta buồn nôn này mới là bình thường.
"Cái tên điên đó!!!!" Trong khu rừng sự sống và cái chết cùng tồn tại này, một người hung hăng ném cái cốc trong tay xuống đất.
Biểu cảm của người đó cực kỳ vặn vẹo, trong miệng liên tục lẩm bẩm cái gì đó.
Nghe kỹ thì, sẽ phát hiện người này vẫn luôn chửi rủa cái gì đó.
Tên này hiện tại cứ như thùng thuốc súng vậy, vô cùng nóng nảy.
Đoán chừng hắn ta lúc này trong đầu toàn là phá hủy đồ đạc, muốn thông qua phá hoại để trút bỏ tất cả tất cả sự u uất và phẫn nộ trong lòng mình.
"Có làm càn cũng đừng ném cốc, ném hỏng rồi mày tự mình nhịn uống nước đi." Một cậu bé khoảng mười ba tuổi, ngồi trên một chiếc xe ma đạo rỉ sét, lạnh lùng nói.
Chiếc xe ma đạo này bất kể là vỏ ngoài hay linh kiện, đều đầy rỉ sét.
Có thể vận hành được đã là một kỳ tích, hơn nữa cũng có thể tưởng tượng được chiếc xe ma đạo này khi chạy, sẽ phát ra tiếng khàn khàn như thế nào.
Mà người lái chiếc xe ma đạo này, chính là đứa trẻ chưa đến tuổi thành niên này.
Trên mặt cậu bé không hề có chút ngây thơ nào mà trẻ con nên có, từng lời nói cử chỉ trưởng thành như một người lớn.
Ánh mắt cậu ta càng như vậy.
Cho dù ở trong khu rừng xung quanh toàn là xương khô, cậu ta cũng không có bất kỳ sự hoảng loạn nào, ngược lại là thong dong uống một ngụm nước.
Một cái xác chết đáng để thương hại, đáng để bi ai.
Nhưng khi xác chết nhiều đến một mức độ nhất định, cũng liền trở thành một loại phong cảnh mà thôi.
Lúc đầu nhìn thấy cái chết, trong lòng cậu bé có chút rung động, nhưng đến nay đã sớm tê liệt rồi.
"Chậc." Kẻ đang nổi đóa kia dường như cũng bình tĩnh lại, nhặt lại cái cốc mình đã ném đi.
Mặc dù không có cốc không có nghĩa là không thể uống nước, nhưng có cốc vẫn tiện hơn gấp nhiều lần.
Rất nhiều thứ cần pha chế cần cốc, đây là thứ túi nước không thay thế được.
"Mày không sợ cái tên biến thái kia đuổi theo sao?" Sau khi trút giận một chút, người kia trông có vẻ bình thường hơn nhiều.
Kẻ vừa nổi đóa kia là người bình thường, người bình thường đến mức không thể bình thường hơn, không phải kẻ điên, cũng không phải kẻ ác gì.
Chỉ là con người luôn sẽ tích tụ áp lực, cảm xúc mất kiểm soát chẳng qua là một cách giải tỏa áp lực.
"Sợ thì có tác dụng gì? Hơn nữa hắn đi bộ kiểu gì cũng không nhanh hơn chúng ta được." Cậu bé uống xong chất lỏng đen sì trong cốc, ném cái cốc ra thùng xe sau.
Thứ cậu ta dùng cốc uống là nước thuốc đơn giản pha trộn từ nước và bột thuốc.
Lái xe một đường tới đây, phải đi qua rất nhiều nơi kỳ quái, thậm chí có cả đầm lầy chướng khí các loại.
Những nơi này vốn dĩ là vùng hoang dã bình thường, chỉ là do ảnh hưởng bởi Khái Niệm của Chủng tộc Bạch Ngân mà xảy ra biến đổi không thể đảo ngược.
Nếu không có đồ giải độc, chạy một hồi đoán chừng sẽ chết chung với xe ma đạo luôn.
"Mày cũng lạc quan thật đấy, tên kia chính là nghiện ăn thịt người rồi."
---
PS: Do công việc, chỉ có thể ra một chương, vừa viết xong... không có thời gian hiệu đính =A=
0 Bình luận