Dõi theo chân lý trong bóng tối

Chương 42: Hãy Ngủ Một Giấc Thật Ngon

Chương 42: Hãy Ngủ Một Giấc Thật Ngon

"Chị Naruko, khi nào anh Bray mới về ạ?" Rebi vẫy đuôi trong lòng Naruko.

Rebi rất bất an, không hiểu vì sao, khi thấy Bray đối đầu với Bạch Diện, cô bé lại có một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Cô bé cứ có cảm giác anh Bray có thể sẽ "ting" một cái rồi biến mất.

Rebi vuốt ve bộ lông của Hỏa Cầu.

Hỏa Cầu trên đầu cô bé đã ngủ say rồi, nó chẳng lo lắng nhiều như những người khác.

"Khi nào mới về đây." Naruko trầm ngâm một lát, nhìn bầu trời đang dần hửng sáng.

"Chắc là sắp rồi." Naruko xoa đầu Rebi.

"Anh ấy đã nói sẽ về, thì nhất định sẽ về mà."

"Vâng ạ." Đuôi Rebi vẫy tít lên.

Đúng vậy, anh Bray đã nói sẽ về, thì nhất định sẽ về.

Thị trấn Knight đã bị phá hủy tan hoang, người dân trong thị trấn cũng không biết có bình an hay không.

Naruko chỉ đành đưa Rebi về lại nơi ở tạm thời.

May mắn là, Naruko phát hiện ra chỗ ở của mình dường như vẫn còn nguyên vẹn.

Có lẽ là vì ở xa nơi xảy ra sự việc.

Thật ra, Bray toàn giấu Naruko làm chuyện gì đó.

Ví dụ như thảm họa bất ngờ lần này, Naruko cũng không hề có sự chuẩn bị tâm lý nào.

Thế nhưng Bray rõ ràng đã biết trước điều gì đó.

"Thật là." Naruko bĩu môi.

Cái tật mắt cá chết này chẳng tốt chút nào.

Dù Naruko biết rõ mình cũng chẳng có cách nào san sẻ gánh nặng cho Bray.

Bray cũng biết điều đó, nên mới lười chẳng buồn nói nhiều với cô.

Naruko ló đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn ngó xung quanh.

Trong lúc chờ đợi Bray, mặt trời đã lên cao.

Thị trấn Knight dưới ánh ban mai trông khá hơn nhiều so với cái thị trấn tồi tệ trong đêm.

Không còn cảnh sắc kỳ dị, không còn những tiếng rên rỉ văng vẳng, cũng chẳng có lũ quái vật kỳ lạ.

Tiếc là, có vẻ gà trống đã bị dọa cho khiếp vía, nên hôm nay không hề gáy báo sáng.

Naruko nheo mắt, thức cả đêm, nhất thời có chút không quen với ánh sáng ban ngày.

"Mở cửa, Naruko." Ngoài cửa vang lên một giọng nói yếu ớt.

Naruko giật mình, rồi mới nhận ra người gọi cửa là ai.

Giọng nói này ngoài tên mắt cá chết kia ra thì còn có thể là ai được nữa?

"Đợi chút, em ra mở cửa ngay đây." Naruko đáp lời.

"Để em đi mở cửa." Nhưng Rebi còn nhanh hơn cả Naruko.

"Anh Bray, anh Bray, anh Bray!" Rebi giãy ra khỏi lòng Naruko, lon ton chạy đi mở cửa.

Lúc chạy, đuôi của Rebi cứ vẫy liên tục, rõ ràng là đang rất phấn khích.

Đợi mãi đợi mãi, Rebi sắp biến thành cá khô đến nơi rồi, cuối cùng anh Bray cũng chịu về.

"Anh Bray, mừng anh trở về." Rebi nở một nụ cười đáng yêu, đẩy cửa ra cho Bray.

Thế nhưng sau khi mở cửa, nụ cười trên môi Rebi dần tắt.

Bray đang dựa vào cạnh cửa, cả người bê bết máu.

Trên người anh toàn là những vết thương trông đến rợn người.

Hai thanh kiếm cũng không đeo trên người, mà là gắng gượng lết về.

Rebi nhìn thấy sự mệt mỏi tột độ trên gương mặt Bray.

"Em ngoan thật đấy, Rebi." Hơi thở của Bray rất nặng nhọc.

Bây giờ ngay cả hít thở với anh cũng khó khăn, gắng gượng trở về với thương tích thế này đã là giới hạn của Bray rồi.

Sau khi đấu với Bạch Diện xong, một lúc lâu sau đó Bray vẫn không thể cử động được.

Bray gần như đã ngồi nhìn mặt trời mọc.

Mãi đến ban ngày, Bray mới có thể cử động trở lại.

"Anh Bray, anh Bray, anh Bray!" Rebi cuống quýt đi vòng vòng tại chỗ, nhưng không biết phải làm gì.

Rebi không biết chữa thương, cũng không biết làm cách nào để giảm bớt vết thương cho Bray.

"Chị Naruko, anh Bray..." Mắt Rebi hơi hoe hoe. QAQ.

Trông bộ dạng này của Bray thế nào cũng thấy không ổn, cứ như thể sắp ngã quỵ đến nơi.

"Hầy, thấy rồi." Naruko gãi gãi gáy.

Dù cô cũng bị bộ dạng này của Bray dọa cho một phen, nhưng cũng không quá kinh ngạc.

Đây không phải là lần đầu tiên Bray xuất hiện trước mặt Naruko trong tình trạng này.

"Anh lại bị người ta đánh rồi." Naruko bất đắc dĩ thở dài.

"Ừ." Bray thành thật trả lời.

Mình đúng là bị Bạch Diện cho một trận tơi tả, suýt nữa thì toi mạng.

"Sao lần nào anh cũng bị đánh cho thê thảm thế này vậy." Naruko buông lời phàn nàn.

"Ai mà biết."

Bray ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển.

"Loảng xoảng——" Hai thanh kiếm rơi xuống đất, phát ra tiếng động trầm đục.

Sau khi về đến nơi ở, thần kinh căng như dây đàn của Bray cuối cùng cũng được thả lỏng.

Tay anh không còn nắm nổi hai thanh kiếm nữa.

Trên con đường anh đi qua, toàn là dấu chân máu.

"Chị có thể nói là anh đáng đời không?"

Vừa phàn nàn Bray, Naruko vừa bước tới trước mặt anh, thò tay vào túi đeo hông của anh.

Trong túi đeo hông của Bray chứa rất nhiều thứ.

Nhưng trong túi, Naruko chỉ sờ thấy một đống mảnh vỡ.

Mấy lọ thuốc Bray mang theo đều vỡ nát cả rồi.

Cũng phải thôi, dù sao cũng là chiến đấu với Bạch Diện, với cường độ trận chiến như vậy, đồ đạc trong túi có thể còn nguyên vẹn mới là kỳ tích.

"Chà, quả nhiên là vậy." Nếu thuốc của Bray còn dùng được, anh đã không thê thảm đến thế.

Bray không phải là kiểu người bị thương rồi mà lại quên uống thuốc đâu.

Naruko quay người, lục lọi trong hành lý của mấy người, tìm ra vài lọ thuốc.

Mạo hiểm giả ra ngoài chắc chắn sẽ mang theo thuốc trị thương, không ai có thể đảm bảo mình sẽ không bị thương.

"Này, cầm lấy... Thôi vậy." Vốn dĩ Naruko định ném lọ thuốc cho Bray.

Nhưng nhìn vết thương của anh, Naruko lại hạ tay xuống.

Trông Bray bây giờ có vẻ không thể bắt được rồi.

Naruko mở lọ thuốc, ngồi xổm trước mặt Bray, đút cho anh uống.

Bray hiếm khi phối hợp với Naruko như vậy, ngoan ngoãn uống hết thuốc.

"Khụ khụ... sao lại là vị táo..." Sắc mặt Bray có chút khó coi.

"Vì đó là đồ của em mà." Naruko nhún vai.

"Anh muốn ngủ một giấc... một giấc thật ngon." Bray nhắm mắt phải lại.

Tuy khoảng thời gian này cũng có ngủ ngắt quãng.

Nhưng vẫn là thức đêm quá nhiều.

Lần đầu tiên Bray cảm thấy có thể ngủ là một chuyện tuyệt vời đến thế.

"Rồi rồi rồi, Bray đại gia, ngài cứ ngủ đi." Naruko nói.

Nhưng Bray không trả lời Naruko, mắt cũng không mở ra.

"Chị Naruko..." Rebi yếu ớt nhìn Naruko, trong mắt ánh lên vẻ nghi hoặc.

"Suỵt——" Naruko đưa tay lên miệng ra dấu im lặng.

"Tên này ngủ mất rồi." Naruko nói với Rebi.

"Ồ..." Rebi hạ thấp giọng, khẽ đáp.

Naruko vào trong nhà, lấy băng gạc ra, nhẹ nhàng băng bó cho Bray.

Dù sao cũng không thể để Bray cứ chảy máu mãi thế này được.

Lỡ Bray ngủ dậy mà thấy mình biến thành xác khô thì chẳng vui chút nào.

"Chị Naruko, chị Naruko, chăn này." Rebi ôm chăn đi tới gần Naruko.

Naruko không bế Bray lên giường nghỉ ngơi.

Vết thương của Bray không tiện di chuyển.

Nhưng để tên này ngủ dưới sàn thì cũng không đành lòng, nên dứt khoát chuẩn bị mọi thứ cho Bray.

Cứ để anh ngủ ở đây.

"Meo... ưm ưm ưm..." Hỏa Cầu vừa tỉnh ngủ định kêu một tiếng thì bị Rebi bịt miệng lại.

"Hỏa Cầu, bây giờ không được kêu." Rebi nghiêm túc nói với Hỏa Cầu.

Naruko tìm một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi xuống bên cạnh Bray.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!