Tập 01

Chương 01: Gặp gỡ

Chương 01: Gặp gỡ

Chuyện này xảy ra khi tôi, Issac Baumgartner được khoảng bảy tuổi.

Tôi có ký ức từ kiếp trước ngay khi mới sinh nhưng tuổi tinh thần không hề tăng thêm. Chỉ khi bắt đầu có nhận thức, tôi mới biết đó là ký ức cũ. Dù vậy cuộc sống của tôi vẫn chẳng thay đổi. Tôi cũng chưa từng kể với ai.

Ngày hôm đó tôi đến dinh thự Công tước Ernst lần đầu tiên với tư cách thợ làm vườn tập sự. Sắp tới tôi sẽ ra vào khuôn viên gia tộc Công tước. Vậy nên cha đã dẫn tôi đến ra mắt ngài Gerald Ernst, vốn là chủ nhân của nơi này.

Nghe nói ngài Công tước rất bận. Chúng tôi chỉ có chút thời gian chào hỏi tại sảnh lớn trước khi ông ấy rời đi. Tôi tự hỏi một cuộc gặp mặt qua loa thế này có cần thiết không. Nhưng có vẻ đây là quy định. Để đảm bảo an ninh, bất kỳ ai ra vào dinh thự đều phải ra mắt ngài Công tước.

Nếu là tôi thì tôi sẽ quên sạch ngay lập tức. Làm sao có thể nhớ mặt tất cả nhân viên trong một dinh thự rộng lớn thế này cơ chứ?

"Ồ, chúng ta có một cậu nhóc khá đáng yêu ở đây này."

Đáng yêu? Ngài đang nói tôi sao? À có lẽ ông ấy chỉ coi tôi là một đứa nhóc. Dù sao thì tôi mới bảy tuổi mà.

Tôi nhận ra ngay người đàn ông đang bước xuống từ cầu thang vòm. Mái tóc vàng sẫm bồng bềnh và dáng đi thong dong toát lên khí chất ung dung của giới quý tộc. Đây chắc là thứ người ta gọi là phong thái tao nhã. Và ngài ấy là một mỹ nam nữa. Kiểu người dù đứng giữa vườn hồng cũng không hề lạc lõng.

"Chào buổi sáng thưa ngài. Thật xin lỗi đã làm phiền ngài vào lúc bận rộn. Đây là con trai tôi, từ nay nó sẽ làm việc ở đây với tư cách thợ tập sự. Tôi đưa nó đến để chào hỏi ngài."

Ngay lúc Công tước để ý và bước đến gần tôi hơn, cha liền cúi đầu giới thiệu.

Khoan đã, ông bố kiệm lời của tôi lại có thể nói nhiều đến vậy sao? Đây là lần đầu tiên tôi nghe ông ấy dùng kính ngữ. Tôi sững sờ cứ nhìn chằm chằm vào cha mình.

Ông ấy vẫn hướng mặt về phía Công tước nhưng liếc mắt sang nhìn tôi như trách mắng. À vâng ý cha là mau chào hỏi đi chứ gì. Tôi vội thẳng lưng quay sang phía Công tước và cúi chào.

"Cháu là Issac Baumgartner. Rất mong được ngài giúp đỡ."

"Ta là Gerald. Rất vui được gặp cháu."

Vừa nói dứt lời, ông ấy tự nhiên đưa tay ra.

Bắt tay sao?

Tôi không hiểu lắm, nhưng việc này có hợp với thân phận của tôi không?

Tôi liếc nhìn cha, thấy ông không cau mày nên tôi đoán là mọi thứ đều ổn. Tôi rụt rè bắt lấy bàn tay đang chìa ra.

"Trông cháu trẻ quá. Cháu bao nhiêu tuổi rồi?"

"Bảy tuổi ạ."

Vì công việc làm vườn đòi hỏi thể lực nên người ta thường chỉ bắt đầu học việc khi đã cứng cáp hơn. Dù có là mười tuổi thì vẫn là quá sớm. Việc Công tước ngạc nhiên cũng là điều dễ hiểu.

"Thằng bé này nhanh nhạy thật. Dennis, tương lai của nó chắc sẽ tươi sáng lắm đây."

"Nó chỉ giỏi bày trò thôi ạ..."

Trong khi Công tước mỉm cười, cha tôi lại cau mặt đáp.

"Nó lớn hơn con gái ta hai tuổi. Tuổi này lẽ ra phải đang ham chơi chứ."

"Không đâu ạ, cháu muốn được sớm ngày chăm sóc khu vườn của ngài."

Dù ngoài miệng tôi nói là muốn làm việc cho Công tước nhưng trong mắt tôi lại ánh lên khao khát được giống như cha mình. Cha tôi thật tài giỏi, một mình ông đã chăm nom gần như toàn bộ khu vườn rộng lớn của phủ Công tước. Các đồng nghiệp làm vườn đều công nhận ông, có rất nhiều người muốn theo học ông. Tất nhiên, vì cha vô cùng nghiêm khắc với bản thân và cả với người khác nên cũng có không ít người bỏ cuộc.

Nhận thấy điều đó, tôi đã xin cha cho mình học việc sớm. Sau một năm năn nỉ ỉ ôi, ông đành miễn cưỡng đồng ý.

Nhìn thấy sự ngưỡng mộ trong mắt tôi dành cho ông, Công tước khẽ nheo mắt đầy vẻ cảm mến.

"Tuyệt thật, ta cũng muốn có một đứa con trai."

Ông ấy nói với nụ cười rạng rỡ. Tôi chỉ muốn nheo mắt hoặc nhắm hẳn lại.

Cha tôi vẫn giữ vẻ mặt khó chịu. Trong khi đó, tôi chỉ mong Công tước sớm buông tay tôi ra thôi.

Có lẽ ông ấy đã có thiện cảm với tôi rồi phải không?

Giống như đi phỏng vấn xin việc vậy, ấn tượng đầu tiên là rất quan trọng. Tôi không giỏi dùng kính ngữ nên khi thấy sếp không tỏ vẻ phật ý, tôi đã thở phào nhẹ nhõm.

"Cha!"

Một giọng nói cao vút cất lên. Đồng thời, bàn tay đang nắm chặt tay tôi cuối cùng cũng buông ra, Công tước quay về phía có tiếng nói.

Từ trên cầu thang phía sau Công tước, một cô bé mặc chiếc váy đỏ tươi chạy loạng choạng xuống. Trông cảnh đó giống như một chú gà con vừa mới tìm thấy mẹ vậy.

À, mặt cô ấy cũng hơi đỏ. Chắc đang giận lắm. Cả người cô hiện lên một màu đỏ chót. Chỉ có mái tóc vàng óng ả mềm mại được thừa hưởng từ cha là khiến tôi cảm thấy dễ chịu một chút. Không biết màu tóc đó có phải giống mẹ cô ấy không?

"Chào con gái, con ra tiễn cha đấy à? Thiên thần nhỏ của ta."

Công tước dang hai tay như thể chuẩn bị đón lấy cô con gái đang lao đến. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người nói những lời này với vẻ mặt tỉnh táo đấy. Quả nhiên là giới quý tộc.

Cô con gái khựng lại đúng lúc rồi ngước nhìn cha mình.

"Cha ơi, nghe con nói này! Quá đáng quá đi mất!"

"Ồ, sáng sớm ra đã có chuyện gì vậy?"

Đầu óc cô ấy dường như đang sôi sục, chỉ chăm chăm vào những gì mình muốn nói. Cô bắt đầu tuôn một tràng, phớt lờ câu hỏi của Công tước. Thế mà ông ấy vẫn chịu lắng nghe, quả là rộng lượng.

"Mấy cô người hầu thật quá đáng! Họ làm kiểu tóc này trông thật tầm thường, lại còn chải đi chải lại làm con đau nữa!"

Phần tóc hai bên của cô được xoắn nhẹ và buộc ra sau bằng một chiếc kẹp tóc có gắn hình con sò. Chắc hẳn họ đã chải rất cẩn thận để mái tóc tơ mềm mại không bị phồng lên ở phía trên chỗ buộc. Tóc trẻ con vốn rất mỏng manh.

Tôi thấy kiểu tóc đó có dáng chữ A và nhìn rất đẹp. Còn cái gọi là "khí chất quý tộc" thì tôi chịu, không hiểu rõ lắm.

"Vậy à, tóc của Dia rất mỏng manh. Chắc con phải đau lắm."

Công tước xoa đầu cô bé một cách đầy an ủi. Tuy nhiên, việc được người cha có cùng chất tóc cảm thông dường như vẫn chưa đủ để thỏa mãn cô con gái.

"Cha hãy đuổi việc người hầu vô lễ này đi!"

Chắc cô ấy đã chờ bố mình trước khi đi làm để nói điều này. Chú quản gia (tôi đoán thế) nãy giờ đứng chếch sau lưng, tỏa ra một luồng khí "nhanh lên đi" trong suốt thời gian tôi bắt tay Công tước, giờ lại càng bồn chồn hơn khi thấy cuộc trò chuyện này còn kéo dài. Dù vẻ mặt không biểu lộ nhưng tôi nghĩ là vậy.

Một cô người hầu có vẻ đã chạy theo sau, mặt tái xanh, đứng bất động phía sau chú quản gia. Chắc cô ấy là người đã làm tóc cho tiểu thư.

"Này, ngài có cái tính nết xấu xí thật đấy."

Lời nói của tôi tuột ra khỏi miệng trước khi Công tước kịp phản ứng.

Tất cả mọi người đều cứng đờ tại chỗ.

Đặc biệt là con gái của Công tước, người chắc chắn chưa bao giờ bị gọi là "xấu xí", đang trợn mắt hết cỡ.

Cốc!

Cái đanh mặt của cô bé tan biến sau cú cốc đầu không khoan nhượng của cha tôi.

"Đau...!"

Đau quá, tôi không thốt nên lời. Tôi ôm lấy chỗ bị đánh, khụy xuống.

"Xin lỗi đi."

Ông quát lên, một cách ngắn gọn nhưng không chút khoan nhượng. Áp lực từ ông như muốn nói: "Ngay bây giờ!". Mà tôi thì đau quá, không nói nổi.

Với lại, tôi không muốn xin lỗi chút nào. Tôi đâu có sai. Cô bé kia rõ ràng là một kẻ hay phàn nàn.

Được làm việc cho phủ Công tước chắc chắn là một điều rất khó khăn. Thế mà cô ấy lại tùy tiện đòi đuổi việc họ. Thay thế một người thì sẽ tốn rất nhiều thời gian, tiền bạc và công sức cho việc tìm người mới, xác minh thân phận... Thế mà cô lại không hiểu.

Tôi vẫn không nói nên lời, hai mắt ướt nhòe, ngước nhìn cô gái nhỏ hơn mình. Cô dường như đã hiểu ra người vừa nói mình "xấu tính" là tôi. Má cô ấy ửng đỏ, lông mày giương lên.

"Cậu... vừa nói gì cơ?"

"Này, ngài mà có cái tính xấu xí ngay từ nhỏ như thế, sau này lớn lên sẽ còn xấu hơn đấy."

"Cậu... cậu đang nói gì thế! Cậu biết ta là ai không!"

À, đây là câu thoại mà mấy vai ác nhỏ nhen hay nói đây mà.

"Là con gái của Công tước."

"Đúng vậy! Cậu nghĩ một kẻ tầm thường như cậu có quyền nói chuyện như thế với một người của gia đình Công tước Ernst sao!"

Đúng là quý tộc, được giáo dục một cách xuất sắc từ nhỏ, nói năng lưu loát hơn so với tuổi. Tôi thầm ngưỡng mộ cô gái dù đang run rẩy.

"Cha ngài có phải là người vĩ đại không?"

"Tất nhiên!"

"Còn ngài thì có vĩ đại không?"

"Đúng vậy!"

"Vậy tại sao ngài lại vĩ đại?"

"Ta đã bảo là ta vĩ đại mà!"

"Tại sao?"

"Hả?"

"Tôi cũng biết Công tước là một người vĩ đại. Ngài ấy là ông chủ của tôi, trông ngài ấy luôn bận rộn với công việc, chắc là phải có trách nhiệm lớn lao lắm. Nhưng tại sao ngài lại vĩ đại?"

"Ta... ta là người của gia đình Công tước Ernst..."

"Một người mà đến cả việc đuổi việc một cô người hầu cũng phải dựa vào cha thì có thật sự vĩ đại không?"

"...!"

Càng nghe tôi hỏi, giọng cô ấy càng yếu đi, cuối cùng thì không tìm được lời nào để đáp trả, chỉ còn biết trừng mắt nhìn tôi trong im lặng.

Tôi nhìn thẳng vào mắt của tiểu thư, chờ đợi phản ứng. Rồi, tay phải của cô ấy giơ lên.

Bốp!

Tôi bị đánh vào má trái, nhưng không thấy đau. Cô ấy chắc chắn không quen dùng bạo lực và cũng không có sức mạnh để làm thế.

Tôi quay mặt lại, thấy cô đang giật mình lùi lại, có vẻ lo sợ tôi sẽ phản đòn.

"Dùng bạo lực chẳng khác nào thừa nhận mình đã thua."

"!"

Chúng tôi không hề thi đấu gì cả, nhưng trong trường hợp này, việc không thể trả lời câu hỏi của tôi có nghĩa là cô thừa nhận mình không vĩ đại.

Tôi nói thêm như để nhấn mạnh. Mặt cô đỏ bừng lên, rồi quay gót chạy đi mất.

Sau khi "cãi thắng" một đứa nhóc, tôi nhận ra cú cốc đầu thứ hai của cha không đến. Tôi ngước lên thắc mắc thì thấy Công tước giơ một tay ra ngăn cha tôi đang chuẩn bị giơ nắm đấm. Ngài Công tước, người đã theo dõi toàn bộ cuộc cãi vã của chúng tôi, chỉ nở một nụ cười khổ.

"Cảm ơn cháu, Isaac."

"Không... cháu xin lỗi vì đã nói những lời không hay với tiểu thư..."

"Không, ngược lại, ta còn thấy mừng là đằng khác. Thỉnh thoảng ta cũng có nhắc nhở con bé, nhưng dường như ta có mắng thì nó cũng không sợ."

Công tước nhún vai, có vẻ bất lực. Tôi có thể dễ dàng tưởng tượng ra điều đó. Ngài ấy chắc rất cưng chiều con gái.

"Nhưng cách cháu hỏi lại rất hay. Ta cũng nên làm như vậy."

Ngài Công tước mỉm cười và nói rằng đã học hỏi được từ tôi. Đúng là tôi chẳng hề lớn tiếng, chỉ hỏi lại một cách bình thường. Tiểu thư kia chỉ tự thua mà thôi. Kiếp trước, khi cô em gái của tôi cứ mè nheo, tôi cũng thường làm thế này.

"...Gerald, chúng ta nên đi thôi."

Chú quản gia dường như đã hết kiên nhẫn và giục ngài Công tước. Ngài Công tước vui vẻ đáp lại:

"À, xin lỗi. Giờ ta đi đây. ...À, Isaac này, chỉ một điều thôi."

"Vâng?"

Công tước bước đi nhưng rồi lại quay lại.

"Dia nhà ta đáng yêu như một thiên thần vậy. Kể cả tính nết nữa."

Ngài Công tước nháy mắt và dặn dò.

"À, vâng ạ..."

Có vẻ như đối với một người cha thương con, thì sự ngang ngược kia cũng được xem là đáng yêu. Dù sao thì tôi cũng xin lỗi và đính chính lại những gì mình đã nói.

Sau khi Công tước đi khuất, tôi nghe thấy một tiếng thở dài dài đầy giận dữ từ bên cạnh.

Sợ hãi, tôi rụt rè ngước nhìn cha, ông đang trừng mắt nhìn tôi đầy áp lực.

"Con xin lỗi."

Dù được Công tước ngăn lại nên cú cốc đầu thứ hai sẽ không xảy ra, nhưng tôi vẫn sợ cái áp lực vô hình từ ông ấy nên đã vô thức xin lỗi.

Nhưng ông vẫn không ngừng trừng mắt, tôi đành phải nghĩ và nói thêm:

"Khi nào gặp lại, con sẽ xin lỗi tiểu thư Dia."

Cuối cùng, ánh mắt của ông cũng rời đi, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng, một người học việc làm vườn như tôi có cơ hội được gặp lại cô nàng ấy không đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!