Tập 02

Chương 3 Ước Nguyện

Chương 3 Ước Nguyện

“Nóng muốn xỉu…” Tatsuya rên rỉ, cả người cậu ta trườn dài trên bàn như một đống bùn nhão.

“Cậu ổn không đấy?” Hoshimiya-san vừa hỏi vừa lấy vở quạt lấy quạt để cho cậu ta.

“Chà, đúng là mùa hè có khác,” Nanase-san buông một câu bình luận trong khi mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.

Tôi cũng ngước nhìn bầu trời. Mắt thường cũng có thể nhìn thấy những luồng khí nóng hầm hập bốc lên từ ánh mặt trời gay gắt. Kinh khủng thật.

Thời tiết đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng tôi có linh cảm là nếu cái điều hòa không sớm được bật lên, cả lũ chúng tôi sẽ biến thành món thịt nướng BBQ hết lượt. Chỉ ngồi im trong lớp thôi mà mồ hôi đứa nào đứa nấy cũng tuôn ra như tắm.

Hôm nay đã là mùng một tháng Bảy rồi. Thế mà chẳng hiểu sao bọn tôi vẫn chưa nhận được "thánh chỉ" cho phép bật điều hòa.

“Nghe đồn hôm nay hơn ba mươi độ đấy,” Reita cập nhật tình hình thời tiết.

“Đùa nhau à? Thế quái nào mà sống sót qua kiếp nạn này nếu không có điều hòa chứ?!” Tôi đáp lời, giọng run rẩy vì sợ hãi cho số phận của mình.

Đúng lúc đó, cánh cửa lớp bật mở, Uta-chan tung tăng bước vào. Vừa đặt chân vào lớp, cô ấy đã hô to, giọng tràn trề năng lượng:

“Mọi người ơiii! Thầy cô bảo được bật điều hòa rồi nhé!”

“Yeah! Cuối cùng cũng được sống rồi!”

“Tớ cứ tưởng mình sắp thăng thiên đến nơi…”

“Sao họ không cho bật ngay từ đầu chứ? Định ám sát học sinh hay gì?!”

“Cái trường này đúng là lề mề thật sự.”

Tiếng reo hò hòa lẫn với những lời than vãn vang lên khắp phòng, và tôi đồng ý cả hai tay hai chân với tất cả những điều đó. Dù sao thì, có vẻ chúng tôi vẫn sẽ sống sót để nhìn thấy ngày mai.

Uta-chan chính là người đã trực tiếp đi đàm phán với các giáo viên. Cô ấy bước về phía nhóm chúng tôi, ngực ưỡn lên đầy tự hào.

“Mwa ha ha! Thấy tớ giống người hùng chưa nào?!”

Một nụ cười rạng rỡ như đóa hoa nở rộ bừng sáng trên môi cô ấy.

Khoảnh khắc ấy làm tim tôi hẫng đi một nhịp. Tôi vội quay mặt đi, cố gắng che giấu nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực.

Sau khi giải quyết xong rắc rối của đội bóng rổ nữ, sự hoạt bát vui tươi vốn có của Uta-chan đã quay trở lại. Tôi nhớ là trước đây, mỗi khi nhìn thấy nụ cười ấy, tôi chỉ cảm thấy yên tâm... nhưng dạo gần đây, tôi lại thấy mình hoàn toàn bị nó mê hoặc.

Lạ thật, tôi cứ tưởng mình đã biết tỏng độ dễ thương của cô ấy ngay từ đầu rồi chứ! Sao dạo này cô ấy lại đáng yêu quá mức quy định thế này?

“Hửm? Natsu? Sao thế?” Uta-chan ghé sát mặt tôi, nghiêng đầu hỏi một cách ngây thơ.

“Không có gì. Cảm ơn nhé, Uta-chan,” tôi đáp sau một thoáng ngập ngừng.

“Không có gìii đâu!”

Đôi môi cô ấy lại tan chảy thành một nụ cười rạng rỡ khác, và hai má thoáng ửng hồng. Đó là biểu cảm mà Uta-chan chỉ dành riêng cho tôi.

Nói thật lòng nhé... tôi đổ đứ đừ rồi. Có thứ gì đó trong tim tôi đang dần thay đổi.

Kể từ vụ đội bóng rổ, cảm giác như khoảng cách giữa tôi và Uta-chan đã được thu hẹp đáng kể. Cô ấy liên tục "thả thính" bằng những câu nói đầy ẩn ý, thậm chí chẳng thèm che giấu việc mình đang cảm nắng tôi. Đến một thằng khờ cũng phải nhận ra cô ấy thích mình!

Nhưng mà tôi vẫn chưa quen với con gái đâu, nên làm ơn nương tay cho tôi chút đi!

“Ồ, có vẻ giáo viên bật điều hòa rồi kìa,” Reita nhận xét.

“Phê quá đi mất! Tớ cắm chốt ở đây luôn, đừng hòng đuổi tớ đi đâu!” Hoshimiya-san reo lên sung sướng.

“Hikari-chan. Ngồi đó coi chừng ốm đấy. Đừng để gió lạnh thốc thẳng vào người,” Nanase-san nhắc nhở.

“A ha ha! Không khí sôi nổi hẳn lên nhỉ!” Uta-chan hét lớn đầy phấn khích.

“T-Tớ sống lại rồi…” Tatsuya rên rỉ đầy mãn nguyện.

Luồng gió mát lạnh từ điều hòa bắt đầu lan tỏa, xua tan cái nóng như thiêu đốt trong lớp học. Tatsuya, cái tên vừa mới héo hon như cọng rau luộc, giờ đã từ từ ngồi dậy được.

“Tớ nghĩ mình đủ sức chiến đấu qua mấy tiết buổi chiều rồi.”

“Nhưng lúc tập bóng rổ thì làm gì có điều hòa đâu, nhớ không?” Uta-chan chêm vào một câu xanh rờn.

“Ặc, đừng nhắc tới bi kịch đó chứ! Tớ trầm cảm mất.”

Tôi ngồi nhìn hai người họ đùa giỡn. Nanase-san ngồi bên cạnh bỗng thì thầm: “À phải rồi, sắp đến Tanabata nhỉ.”

Tôi nhìn theo hướng mắt cô ấy về phía bảng thông báo cuối lớp. Trên đó dán một tờ rơi quảng cáo cho lễ hội Tanabata của Maebashi, hay còn gọi là Lễ hội Sao.

Nổi bật trên tờ rơi là hình ảnh một nhánh tre nhỏ được trang trí bằng vô số dải giấy màu sắc sặc sỡ viết đầy những điều ước. Bên dưới là lịch trình chi tiết: Lễ hội mở cửa từ 10 giờ sáng đến 9 giờ 30 tối, kéo dài bốn ngày từ thứ Năm, mùng 5 tháng Bảy đến Chủ nhật mùng 8. Khu vực trung tâm Maebashi sẽ được chặn xe để làm phố đi bộ, cùng với hàng loạt gian hàng trò chơi và ẩm thực.

Đây là một trong những lễ hội lớn nhất vùng Bắc Kanto.

Uta-chan cũng để ý thấy tờ rơi Nanase-san đang đọc, và năng lượng của cô nàng lập tức tăng vọt lên một tầm cao mới.

“Ồ, đúng rồi! Yay! Đến mùa lễ hội rồi!”

“Mấy vụ lễ hội này có vẻ hợp gu cậu đấy, Uta-chan,” tôi nhận xét.

“Chuẩn luôn! Tớ mê cái không khí đó lắm!”

Dĩ nhiên rồi. Uta-chan mà đi lễ hội thì chẳng khác nào cá gặp nước, chắc chắn cô nàng sẽ tăng động gấp đôi cho xem.

“Chà, bố mẹ cậu ấy có mở một gian hàng trong lễ hội mà,” Reita giải thích.

“Gì cơ? Thật á?” Tôi ngạc nhiên.

Cô ấy gật đầu cái rụp. “Ừ! Nhà tớ bán okonomiyaki!”

Lần đầu tôi nghe vụ này, nhưng ngẫm lại thì thấy hợp với hình tượng của cô ấy thật.

“Okonomiyaki nhà tớ ngon nhức nách luôn đó! Các cậu nhớ ghé ăn thử nhé? Thỉnh thoảng tớ cũng ra phụ bán nữa!”

Nói rồi cô ấy rút điện thoại ra, hăm hở chỉ cho tôi vị trí cửa hàng trên bản đồ.

“Ý hay đấy. Sao lần tới chúng ta không đi cùng nhau nhỉ?” Reita đề xuất, khéo léo kéo cô nàng quay lại chủ đề chính.

“Duyệt! Tớ siêu thích okonomiyaki!” Hoshimiya-san hưởng ứng ngay tắp lự. Cả nhóm cũng gật đầu đồng tình.

“À, phải rồi! Lớp mình cũng mở một gian hàng trong lễ hội đấy!” Uta-chan reo lên.

“Thật á? Thế thì tớ phải ghé qua mới được,” tôi nói.

“Cảm ơn quý khách đã ủng hộ ạ!” Cô ấy đáp lại, giả giọng nhân viên bán hàng chuyên nghiệp.

Lễ hội Tanabata sao? Chắc chắn tôi không thể bỏ lỡ sự kiện này trong "Kế hoạch Tuổi trẻ Bảy sắc Cầu vồng" của mình được. Ý tôi là, nghe thôi đã thấy tràn ngập sức sống tuổi trẻ rồi! Lễ hội chẳng phải là thứ hét lên hai chữ “thanh xuân” sao?

Đó là lý do duy nhất khiến tôi muốn đi. Năng lượng tuổi trẻ là yếu tố tối quan trọng.

Nhân tiện thì lần cuối tôi đi lễ hội là hồi cấp hai. Hồi đó tôi đi một mình, bị dòng người xô đẩy đến mức mất hết nhuệ khí nên đã quay xe đi về nhà ngay lập tức.

Sao? Có ý kiến gì à? Ngày xưa, mỗi lần thấy mấy gã con trai hẹn hò với bạn gái mặc yukata, tôi ghen tị đến mức muốn rụng hết cả tóc vì cay cú ấy chứ.

Nhưng lần này sẽ khác. Tôi sẽ mời Hoshimiya-san đi lễ hội, và chúng tôi sẽ cùng mặc yukata cho một buổi hẹn hò lãng mạn!

Trong lúc tôi đang tự high với ảo tưởng của mình, Nanase-san lên tiếng:

“Tớ không khoái lễ hội lắm... Đông người quá.”

“Ừ, tớ cũng cùng phe với Nanase-san,” Reita gật gù đồng tình. “Đám đông bình thường thì không sao, nhưng đám đông ở lễ hội thì ngột ngạt kinh khủng. Tớ ngán lắm rồi.”

Cả hai người họ cùng gật đầu. Ừ thì, tôi cũng hiểu cảm giác đó. Có vẻ Reita và Nanase-san không mặn mà gì, nhưng không biết Hoshimiya-san thì sao nhỉ?

Mình sẽ không ép nếu cô ấy không thích đâu, tôi thầm nghĩ và liếc nhìn về phía cô ấy.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Sau một thoáng, cô ấy hỏi: “Natsuki-kun, cậu có định đi lễ hội Tanabata không?”

Sao tôi lại để cô ấy mở lời trước thế này? Mày chậm chạp quá đấy Natsuki ơi, tôi tự trách bản thân.

“Tớ muốn đi, nhưng chưa có kế hoạch gì cụ thể cả,” tôi đáp, cố tỏ ra vô tư.

Gương mặt cô ấy thoáng buồn khi nói tiếp: “Tớ cũng muốn đi lắm, nhưng cuối tuần này gia đình tớ có việc bận mất rồi.”

“Ồ, tiếc thế…”

Bên ngoài tôi cố giữ vẻ bình thản, nhưng bên trong thì đang gào thét thảm thiết. Ra là vậy... Thế là tan tành giấc mộng đi lễ hội cùng Hoshimiya-san... Khoan đã.

Kể cả cô ấy không bận việc gia đình, chưa chắc cô ấy đã chịu đi với tôi. Nhỡ tôi rủ đi riêng mà cô ấy từ chối thì sao? Lần trước rủ đi xem phim, cô ấy cũng có vẻ muốn tránh đi riêng với tôi mà.

Dù tôi hy vọng là mình chỉ đang suy diễn lung tung... nhưng xét cho cùng, có lẽ vẫn còn quá sớm để mời cô ấy hẹn hò. Biết đâu việc tôi nhận ra điều này trước khi bị từ chối lại là may mắn. Không cần vội vàng—mối quan hệ này cần thời gian để vun đắp.

“Thế cậu đi đâu với gia đình vậy?” tôi hỏi.

“Kanagawa. Nhà tớ về thăm bên ngoại.”

“Oa, Kanagawa hả? Chỗ đó sầm uất lắm đấy.”

Cô ấy cười khúc khích. “Ông bà tớ sống ở phía Tây Kanagawa cơ, nên cũng là vùng nông thôn thôi.”

Dù gì thì ở đó cũng xịn hơn Gunma chứ... Ý tôi là, thôi nào! Chỗ bọn tôi thậm chí còn bị người ta gọi là "vùng đất của những hồn ma" cơ mà.

“Tớ cũng định đi mua sắm ở Yokohama nữa. Buồn vì lỡ mất lễ hội, nhưng tớ cũng háo hức chuyến đi này lắm. À, tớ sẽ mua quà lưu niệm cho cậu nhé, Natsuki-kun!”

“Oa, thật á?”

Không phải mua cho cả nhóm sao? Chỉ... mình tôi, Natsuki-kun thôi á? Ồ hô hô... Chết dở, tôi sắp cười toe toét như một thằng ngốc rồi này!

Trong khi tôi và Hoshimiya-san đang trò chuyện, Uta-chan và Tatsuya cũng đang nói chuyện bên cạnh.

“Uta-chan, cậu có đi lễ hội không?” cậu ta hỏi.

“Tớ phải phụ trông gian hàng của nhà, nên đương nhiên là đi rồi!” cô ấy đáp.

“Ra vậy. Tớ vướng lịch tập mấy hôm đó, nên chắc chỉ đến được sau khi tập xong thôi.”

“Tớ cũng thế. Thứ Sáu thì hơi căng, nhưng chắc thứ Bảy hoặc Chủ Nhật tớ sẽ rảnh hơn sau giờ tập!”

Tôi tò mò không biết cuộc hội thoại này sẽ đi về đâu. Cảm giác như cả hai đang cẩn thận dò xét ý tứ của đối phương vậy. Và theo quan sát của tôi, có vẻ Tatsuya đang chờ cơ hội để mời Uta-chan đi chơi.

Cái hôm tôi và Tatsuya cãi nhau, cậu ta đã tuyên bố với Uta-chan rằng: “Tớ sẽ không bỏ cuộc đâu.”

Cô ấy biết tình cảm của cậu ta, nhưng sau lần từ chối đầu tiên, cô ấy không hề có thêm phản ứng nào khác.

“Thứ Bảy hoặc Chủ Nhật à?”

“Ừ... Chắc thế?”

Uta-chan mê lễ hội, nhưng cô ấy lại không rủ Tatsuya đi cùng. Đến nước này, dù Tatsuya có lấy hết can đảm để mở lời, câu trả lời có vẻ đã quá rõ ràng.

Cậu ta đứng dậy, có lẽ vì nhận ra vẻ bối rối trên mặt Uta-chan.

“Tớ đi vệ sinh cái. Đi cùng không, Natsuki?”

“Hả? Ờ, nhưng tớ đâu có buồn…” tôi ngơ ngác đáp.

“Thôi nào, cứ đi với tớ đi.”

“Gì chứ, cậu nghiện đi vệ sinh cùng tớ hay gì?” tôi cằn nhằn.

Tatsuya lờ tịt lời phàn nàn của tôi, cậu ta khoác vai và lôi xềnh xệch tôi đi theo. Thôi kệ, chắc cậu ta có chuyện quan trọng muốn nói đây mà.

Chúng tôi rời lớp, đi dọc hành lang về phía nhà vệ sinh nam. Khi cảm thấy đã đủ xa, Tatsuya mới mở lời:

“Natsuki, cậu liệu mà đừng có từ chối cô ấy chỉ vì tớ đấy.”

“Ý cậu là vụ lễ hội hả?”

Cậu ta gật đầu, đinh ninh rằng Uta-chan sẽ mời tôi. Có lẽ cậu ta đã lờ mờ đoán được suy nghĩ của cô ấy qua những phản ứng vừa rồi.

Sau một thoáng im lặng, tôi nói: “Chưa chắc cô ấy đã mời tớ đâu.”

“Ừ thì, nếu lỡ thế thật thì cũng đừng buồn quá. Tớ không biết cô ấy có đủ can đảm không, nhưng mà...” Cậu ta ngập ngừng giây lát.

Tôi liếc nhìn Tatsuya. Gương mặt cậu ta nghiêm nghị lạ thường.

“Nếu cậu từ chối cô ấy vì tớ... tớ sẽ thấy có lỗi với Uta-chan lắm.”

Giọng cậu ta chân thành đến mức tôi chẳng biết phải đáp lại thế nào.

Tôi không biết nữa... Nhưng kể cả Uta-chan có mời tôi và tôi đồng ý, chắc chắn hình bóng Tatsuya vẫn sẽ lởn vởn trong đầu tôi suốt buổi thôi. Cậu ấy đã dũng cảm tuyên bố tình yêu của mình như thế cơ mà. Tôi không thể cứ thế lờ đi người mà bạn thân mình thích được... Nhất là khi bây giờ, chính tôi cũng đang hơi rung rinh trước Uta-chan.

“Dù sao thì, tớ muốn bảo cậu là quên mấy lời tớ nói lúc trước đi,” Tatsuya nói.

Lý do cậu ta xa lánh chúng tôi mấy tuần trước là vì ghen tị với tôi. Giờ thì cậu ta đang cố trấn an tôi rằng chuyện đó đã là quá khứ rồi.

Chà, cái tên cục súc này cũng biết suy nghĩ chín chắn và ân cần gớm. Tim tôi xém chút nữa thì lệch một nhịp! Chắc thế.

“Với cả, cậu chính là lý do khiến Uta-chan vui vẻ trở lại như xưa đúng không?” Tatsuya hỏi.

Nghe giọng thì chẳng giống đang hỏi chút nào, cậu ta chỉ đang tìm kiếm sự xác nhận thôi. Nhưng dù gì thì cậu ta cũng nhầm to rồi.

“Tớ chỉ giúp một tay thôi. Có thế thôi,” tôi chối.

“Tớ nghi là không đơn giản thế, nhưng mà tớ thì chịu, đến thế cũng chẳng làm được.” Cậu ta trông đầy vẻ thất vọng.

Tớ cá là cậu cũng đã nát óc tìm cách giúp đỡ rồi mà, tôi thầm nghĩ.

“Tớ giúp được là nhờ chơi thân với Miori, người nắm rõ nội tình thôi. Không có Miori thì tớ cũng bó tay. Hơn nữa, kết quả cuối cùng là do nỗ lực của chính Miori và Uta-chan mà.”

Tatsuya im lặng. Chúng tôi đi nốt quãng đường đến nhà vệ sinh rồi quay lại. Ngay trước cửa lớp, cậu ta dừng bước.

“Kể cả những gì cậu nói là thật, thì điều tớ muốn nói vẫn không thay đổi,” cậu ta kiên quyết.

Qua cánh cửa mở, chúng tôi thấy Uta-chan và Hoshimiya-san đang cười đùa vui vẻ bên cửa sổ.

“Cô ấy cuối cùng cũng cười trở lại rồi. Tớ không muốn thấy cô ấy buồn thêm lần nào nữa đâu,” Tatsuya lẩm bẩm, mắt không rời khỏi Uta-chan.

Cậu ta đặt tay lên vai tôi: “Chà, phần còn lại tùy thuộc vào tình cảm của cậu đấy,” nói rồi cậu ta bước vào lớp trước.

Tôi chôn chân tại chỗ. Tatsuya có lẽ đã nói thật lòng mọi điều. Cậu ấy quan tâm đến cảm xúc của Uta-chan hơn cả bản thân mình; cậu ấy đúng là một thằng bạn tốt. Nhưng liệu cậu ấy có thực sự ổn với điều đó không?

Chẳng phải cậu ấy đang tự ép buộc bản thân sao? Một nỗi bất an mơ hồ dấy lên trong lòng tôi.

Hồi đi xem phim với Hoshimiya-san, Miori và Reita, tôi từng tự hỏi: Liệu tình bạn lý tưởng và tình yêu có thể song hành không? Và tôi cũng vừa tận mắt chứng kiến sự ghen tuông có sức tàn phá ghê gớm thế nào.

Nếu buộc phải chọn... có lẽ tôi sẽ chọn tình bạn. Tôi đã quá hạnh phúc với cuộc sống cấp ba hiện tại rồi.

Đúng là tôi muốn có bạn gái, và tôi thích Hoshimiya-san. Tôi cũng không phủ nhận mình bị thu hút bởi Uta-chan, nhưng tôi không muốn vì tình yêu mà đạp đổ tình bạn.

Hơn nữa, cứ nghĩ đến chuyện có bạn gái các kiểu thì hay đấy, nhưng kinh nghiệm thực tế của tôi bằng con số không tròn trĩnh. Thà bảo vệ những gì đang có còn hơn mạo hiểm đánh cược với những điều mình mù tịt.

Nhưng liệu chọn an toàn thế này có khiến tôi hối hận không? Tôi đã cầu xin thần linh cho tôi một cơ hội làm lại tuổi trẻ. Và tôi đang ở đây vì điều ước đó đã thành hiện thực. Những hối tiếc của thời cấp ba cũ vẫn còn đó, tôi không muốn lần này lại tiếp tục ôm hận.

Tôi muốn sống một tuổi trẻ "Bảy sắc Cầu vồng" rực rỡ như trong mơ... Tôi phải làm gì để không hối tiếc đây?

Một mình tôi không thể giải được bài toán này, và đây cũng chẳng phải chuyện có thể bàn với Tatsuya.

Mình muốn gặp Miori, tôi nghĩ, một khao khát mãnh liệt.

Hôm đó sau giờ học, khi mọi người đã tản đi sinh hoạt câu lạc bộ, tôi nhắn cho Miori một tin qua RINE.

Natsuki: Tập xong rảnh không?

Miori: Dạo này tớ đang tập riêng nên bận lắm.

Trả lời phũ phàng thật, chắc cô nàng đánh hơi thấy mùi tôi sắp nhờ vả hay xin lời khuyên gì rồi.

Natsuki: À thôi, để lần sau vậy.

Vừa gửi đi thì hiện "Đã xem" ngay lập tức, và rồi một tràng tin nhắn bắn tới liên thanh.

Miori: Thôi được rồi, bó tay với cậu. Miori: Tối nay trốn ra công viên gần nhà cậu nhé. Miori: Tớ sẽ nghe cậu than thở.

Mồm thì kêu bận nhưng vẫn đồng ý gặp, đúng là Miori có khác! Dĩ nhiên là tôi biết ơn cô ấy lắm. Tôi thả một cái sticker đồng ý.

Chắc là cái công viên tôi tình cờ gặp cô ấy dắt chó đi dạo hôm khai giảng đây mà.

“Được rồi,” tôi lẩm bẩm.

Giờ thì đi làm thêm thôi. Hôm nay Nanase-san không có ca, nên chỉ có tôi và quản lý. Tôi làm đến tám giờ tối, nhưng chắc phải hơn chín giờ mới gặp được Miori... Bố mẹ tôi thì thoải mái chuyện giờ giấc, nhưng phụ huynh nhà Miori chắc sẽ lo đấy.

Tôi vừa nhìn điện thoại vừa suy nghĩ vẩn vơ thì bất chợt, một hơi ấm áp vào cổ tôi.

Giật bắn mình, tôi quay lại thì thấy khuôn mặt Uta-chan phóng đại ngay trước mắt, gần đến mức mũi chúng tôi suýt chạm nhau.

“A ha ha! Hết hồn chưa?” cô ấy cười khúc khích.

“Hết hồn thật đấy,” tôi đáp, tay vuốt ngực. “Đừng có hù tớ kiểu đó chứ.”

“Xin lỗi, xin lỗi nha! Tại nhìn mặt cậu đần ra buồn cười quá tớ không kìm được!” Cô ấy vừa lùi lại vừa tiếp tục cười ngặt nghẽo.

“Cậu chưa đi tập à?” tôi hỏi.

“Sắp đi rồi! Nhưng mà... tớ muốn hỏi cậu cái này trước đã.”

Muốn hỏi tôi ư? Tôi lờ mờ đoán được là chuyện gì rồi. Cuộc nói chuyện với Tatsuya lúc nãy lại hiện về.

“Chuyện gì thế?” tôi giả vờ ngây ngô.

Chắc cô ấy đang thăm dò xem tôi đã biết được bao nhiêu rồi.

“Ừm thì...” Uta-chan bỗng trở nên bồn chồn lạ thường, tay chân lóng ngóng tìm từ ngữ. “Cậu có muốn... đi lễ hội Tanabata với tớ không?”

Cô ấy cố tình chọn lúc vắng người để hỏi. Dù đã hiểu ý tứ, tôi vẫn cảm thấy cần xác nhận lại cho chắc.

“Tớ... và cậu á? Chỉ hai đứa mình thôi?”

“Ừ. Chỉ hai đứa mình thôi... Tớ nghĩ đi riêng với nhau sẽ vui hơn,” cô ấy nói, khẳng định rõ ý định của mình.

Dù vẻ mặt thẹn thùng, ánh mắt cô ấy vẫn nhìn thẳng vào tôi không hề né tránh. Tôi không thể dời mắt khỏi cái nhìn kiên định ấy, nhưng lại chẳng biết phải trả lời ra sao.

Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ còn tiếng ve kêu râm ran vọng lại từ bên ngoài. Mặt trời đang lặn dần, nhuộm đỏ bầu trời một màu đỏ thẫm.

Ánh hoàng hôn hắt lên gương mặt nhìn nghiêng của Uta-chan. Mái tóc ngắn bay bay trong làn gió hè oi ả, cô ấy đưa tay vén nhẹ tóc.

Tôi chưa thể trả lời ngay được. Đây chính là chuyện tôi định hỏi ý kiến Miori. Nhưng rồi, miệng tôi tự động phản chủ, bỏ qua mọi sự cân nhắc của lý trí:

“Được thôi,” tôi buột miệng đồng ý.

Uta-chan tròn mắt ngạc nhiên, như thể không tin vào tai mình. Mắt cô ấy chớp liên hồi, giọng run run: “Thật á? Cậu đi thật nhé?”

Đã lỡ rồi thì chốt luôn, tôi gật đầu. Nụ cười rạng rỡ như hoa lại bừng nở trên môi Uta-chan. Một nụ cười mà tôi cực kỳ thích.

Rồi như nhận ra mình đang phấn khích quá đà, cô ấy vội lấy hai tay che mặt, quay lưng về phía tôi. Nhưng tấm lưng ấy không che giấu được đôi tai đang đỏ bừng lên của cô nàng.

“Đ-Được rồi! Tí nữa tớ nhắn chi tiết sau nhé! B-Bye bye!”

Cô nàng lắp bắp rồi phóng vụt ra khỏi phòng với tốc độ ánh sáng.

Còn lại một mình trong lớp học trống, tôi gục mặt xuống bàn. Chẳng cần soi gương tôi cũng biết mặt mình đang đỏ lựng chẳng kém gì Uta-chan. Má tôi nóng ran như phải bỏng thế này cơ mà.

“Sức công phá của nhỏ này kinh khủng thật…” tôi lẩm bẩm.

Trong khoảnh khắc đó, việc từ chối lời mời của cô ấy dường như chưa bao giờ là một lựa chọn.

Sau giờ làm, tôi về tắm rửa rồi đi thẳng ra công viên. Tôi mặc quần short áo phông trắng đơn giản. Chỉ là gặp Miori thôi mà, thế này là đủ lịch sự rồi.

Mặt trời đã lặn hẳn, không khí cũng bớt ngột ngạt hơn. Tôi khá thích những đêm mùa hè thế này, có thể thoải mái mặc đồ xuề xòa ra đường mà không ai ý kiến.

Tôi thong dong đi bộ đến công viên. Miori đã ngồi đợi sẵn trên ghế đá, chân đung đưa nhịp nhàng, mắt ngước nhìn trời. Cô ấy cũng ăn mặc giản dị như tôi.

Thấy tôi đến, cô ấy mỉm cười: “Ồ, hôm nay đeo kính à! Lâu lắm mới thấy đấy.”

“Vừa tắm xong nên tớ tháo áp tròng ra.” Như một phản xạ phòng vệ, tôi đưa tay chạm vào gọng kính dày cộm.

Tôi nhấc kính ra, thế giới xung quanh lập tức biến thành một mảng mờ ảo. Mắt tôi cận lòi ra, không có kính thì coi như phế toàn tập trong sinh hoạt hàng ngày.

Miori giật phắt cái kính trên tay tôi rồi tự đeo lên.

“Oa, dày cùi luôn! Không có cái này chắc cậu mù tịt nhỉ?”

Chà, Miori đeo kính vào nhìn khác hẳn nha. Trông cứ như mấy cô nàng hội trưởng hội học sinh gương mẫu... là tôi định nói thế, nhưng mà tầm nhìn của tôi đang mờ tịt nên có thấy quái gì đâu!

Nghịch chán chê, cô ấy mới chịu trả kính lại lên mặt tôi.

Này, gần quá rồi đấy bà chị! Cô ấy ghé sát mặt vào tôi, săm soi kỹ càng khuôn mặt bốn mắt của tôi.

“Hừm. Đeo kính trông cũng bảnh đấy chứ. Nhìn cứ như mấy anh nhà khoa học ngầu lòi.”

“Thế á? Tớ tưởng nhìn đụt đụt như otaku nên mới chuyển sang đeo áp tròng.”

“Bình thường đeo áp tròng cho tiện cũng được, nhưng thỉnh thoảng đổi gió đeo kính thế này cũng hay! Cảm giác khác hẳn hình tượng thường ngày của cậu—mọi người sẽ chết mê chết mệt sự tương phản đó cho xem. Trông trí thức hẳn ra! Mà nghe cho vui thôi nhé, tại tớ quen nhìn cậu đeo kính rồi.”

Tôi ậm ừ cho qua chuyện rồi ngồi xuống cạnh cô ấy.

“Nghe có vẻ cậu không mặn mà lắm với bài phân tích tuyệt vời của tớ nhỉ.” Miori lườm nguýt.

Xin lỗi nhé, tôi đang có chuyện quan trọng "cháy nhà chết người" cần bàn đây.

“Gớm... Rồi, sao nào? Muốn tâm sự chuyện gì?” Giọng điệu và biểu cảm của cô ấy dịu dàng hẳn, nhưng mà ngồi gần quá mức quy định rồi đấy.

Không biết có phải mình tôi thấy thế không, chứ từ sau vụ bóng rổ, Miori có vẻ... hiền hơn hẳn? Chắc cô nàng cảm thấy mắc nợ tôi chăng. Được Miori đối xử tốt thì lẽ ra phải mừng, nhưng sao tôi cứ thấy rợn rợn thế nào ấy!

“Là chuyện về Uta-chan...” Tôi kể lại hết mọi thứ: lời khuyên của Tatsuya, lời mời của Uta-chan, mâu thuẫn giữa tình bạn và tình yêu, nỗi sợ hối tiếc tuổi trẻ, vân vân và mây mây.

Tôi trút hết bầu tâm sự dồn nén cả ngày hôm nay, chỉ giấu mỗi chuyện tôi là kẻ du hành thời gian thôi. Miori chăm chú lắng nghe, thi thoảng gật đầu ra hiệu cho tôi nói tiếp.

Nghe xong, cô ấy phán một câu xanh rờn: “Có gì đâu mà xoắn? Tatsuya-kun đã bật đèn xanh rồi thì cứ thế mà triển thôi.”

Cô ấy đi thẳng vào vấn đề: “Cậu mà từ chối thì khác nào dẫm đạp lên tấm lòng của cậu ấy. Với lại, chẳng phải cậu đồng ý với Uta-chan vì bản thân cậu cũng muốn đi sao? Thế thì cứ xõa đi!”

“Nhưng Tatsuya có thực sự ổn không?” tôi băn khoăn.

“Khỏi lo chuyện bao đồng. Tatsuya-kun chắc chắn đã suy nghĩ nát nước rồi mới nói với cậu, cậu mà cứ lăn tăn mãi thì cậu ấy lại tưởng cậu không tin tưởng cậu ấy đấy.”

Lý thuyết thì là thế. Nhưng mà tôi... Ít nhất là bây giờ, tôi đâu có thích Uta-chan theo kiểu đó. Tim tôi vẫn hướng về Hoshimiya-san. Dù có hơi rung động với Uta-chan thật, nhưng đi hẹn hò với tâm thế nửa vời thế này có ổn không?

Liệu Uta-chan và Tatsuya có chấp nhận chuyện này không? Aaa, nghĩ nhiều đau đầu quá! Đằng nào thì cũng lỡ mồm đồng ý mất rồi!

Thấy tôi vò đầu bứt tai, Miori nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy nghĩ:

“Cậu bảo không muốn hối tiếc tuổi trẻ đúng không?”

“Ừ, nhưng nếu vì chuyện này mà mất bạn mất bè thì chẳng phải hối hận cả đời sao?”

“Tớ tin là mọi chuyện sẽ ổn thôi,” cô ấy khẳng định chắc nịch, giọng lạc quan lạ thường.

Tôi quay sang, thấy cô ấy đang bó gối, cằm tựa lên đầu gối nhìn tôi chằm chằm.

“Cậu đã giải quyết êm đẹp vụ Tatsuya-kun lần trước, lại còn giúp tớ nữa. Xung quanh cậu toàn những người tốt, nên với con người cậu bây giờ, tớ tin cậu sẽ chẳng mất đi ai đâu.”

Giọng cô ấy ấm áp và chân thành đến lạ.

Nổi cả da gà. “Con người tớ bây giờ á? Cậu nói thật đấy à?”

“Thật! Tự tin lên đi ông tướng!” Cô ấy vỗ bộp vào lưng tôi rồi đứng dậy.

“Ui da...” tôi kêu lên.

Mặc kệ tôi kêu đau, Miori vui vẻ ngân nga, rảo bước đi trước.

“Tớ thèm kem quá. Ra cửa hàng tiện lợi thôi!”

Cô ấy cứ thế đi thẳng, chẳng thèm ngoái lại xem tôi có đi theo không—thừa biết tỏng là tôi kiểu gì cũng sẽ lon ton chạy theo mà.

Thiệt tình. Lúc nào cũng thế, tôi nghĩ thầm nhưng chân vẫn bước theo cô nàng.

Tôi mua một que Garigari-kun vị soda kinh điển, còn Miori chọn một hộp kem Super Cup nhỏ.

Hỏi sao chọn loại đó, cô ấy đáp: “Thì cậu xem, mấy loại khác cùng giá nhưng tớ cảm giác hộp Super Cup này được nhiều kem hơn.”

Tính toán như bà cụ non thế? Tôi thầm cười khẩy.

Chúng tôi vừa đi bộ về nhà vừa xử lý que kem. Lâu lắm rồi mới ăn lại Garigari-kun, ngon nhức nách. Cắn một miếng mà cảm giác mát lạnh sảng khoái lan tỏa khắp người.

“Cảm giác đúng chất mùa hè luôn nhỉ?” Miori vừa xúc kem vừa hỏi.

“Ừ. À nhắc mới nhớ. Miori, cậu có đi lễ hội Tanabata không?”

Nãy giờ cứ mải than thở chuyện mình mà quên béng hỏi thăm cô bạn quân sư.

“Chắc là có. Tớ định đi với Serika.”

“Serika?”

“Bạn cùng lớp, thân lắm. Cậu gặp rồi đấy—cái bạn nữ đi học nhóm cùng tớ hôm nọ ấy?”

“À, nhớ rồi. Cô bạn tóc vàng sành điệu đúng không?”

Trái ngược với vẻ ngoài ăn chơi, cô bạn đó học hành chăm chỉ ra phết. Kiếp trước tôi không có ấn tượng gì về cô bạn này, nên đây là nhân tố mới toanh.

“Cậu không rủ Reita đi cùng à?”

“Cũng có ướm lời rồi, nhưng cậu ấy bảo không khoái lễ hội lắm.”

“Ừ, hôm nay cậu ấy cũng bảo thế...”

“Thế nên tớ không ép. Mà gác chuyện đó sang một bên đi, tớ đang hóng xem buổi hẹn hò trong sáng của cậu với Uta-chan sẽ thế nào đây. Nghe bảo hôm đó đông như kiến, không biết có soi được hai người không nữa.”

“Lạy hồn... Tha cho tớ đi, xấu hổ chết mất.”

“Yên tâm, tớ không rảnh đi rình đâu. Nhưng nhớ lấy lời tớ: hẹn hò ở lễ hội thì xác định là dễ bị người quen bắt gặp lắm đấy. Kiểu gì chẳng có cả đống bạn cùng lớp ở đó. Bị bắt quả tang đi riêng với Uta-chan là dính tin đồn hẹn hò chắc luôn. Chuẩn bị tinh thần mà đối mặt đi nhé!”

Nghe... hợp lý đến đau lòng! Kiểu gì tin đồn tôi với Uta-chan hẹn hò cũng lan ra cho xem.

“Cá là Hikari-chan cũng sẽ thắc mắc về mối quan hệ của hai người đấy,” cô ấy bồi thêm một cú chí mạng.

“Đúng thật... Đời là bể khổ mà.”

Mà chắc giờ cô ấy cũng đang thắc mắc rồi ấy chứ.

“Thì cứ chối bay chối biến là xong... Mà biết đâu đấy? Nhỡ 'phim giả tình thật' thì sao,” Miori cười gian xảo.

Tôi im lặng lờ đi. Thấy tôi bơ, cô ấy vỗ cái bốp vào lưng tôi. Đau đấy bà chị!

Thời đại này ai còn chuộng mốt nữ chính bạo lực nữa hả trời!

“Được rồi! Chúc cậu hẹn hò vui vẻ nhé! Tớ ủng hộ hai người hết mình đấy, biết chưa?”

Nói xong thì cũng vừa vặn về đến cửa nhà Miori. “Của cậu đây. Ngủ ngon!”

Cô nàng thản nhiên dúi vào tay tôi cái túi nilon đựng vỏ hộp kem rỗng, rồi nhảy chân sáo tót vào nhà.

Cái quái gì thế này— Rác của ai người nấy vứt chứ!

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc đã đến thứ Bảy—ngày mà Uta-chan và tôi đã hẹn cùng nhau đi lễ hội.

Thú thật thì, đời tôi chưa bao giờ biết mùi hẹn hò với con gái là gì. Sự hồi hộp khiến tôi bồn chồn đến mức tỉnh dậy từ tờ mờ sáng dù hôm nay là cuối tuần.

Uta-chan có lịch tập bóng rổ nên chúng tôi hẹn gặp nhau vào buổi tối. Tôi nằm dài trên giường, mắt dán vào những dòng tin nhắn RINE qua lại với cô ấy. Địa điểm tập kết là trước cửa hàng tiện lợi gần khu vực tổ chức lễ hội. Giờ hẹn tạm chốt là 5 giờ chiều, nhưng chính xác hơn thì Uta-chan bảo tập xong sẽ nhắn tôi ngay.

Ôi trời đất ơi. Tôi sắp phát điên vì sốt ruột rồi! Những lúc thế này, đi làm thêm ở quán cà phê là cách tốt nhất để tịnh tâm, khổ nỗi hôm nay tôi lại không có ca.

Sắp thi cuối kỳ rồi, hay là lôi sách vở ra học nhỉ... Khoan đã, quan trọng nhất là mình phải mặc cái quái gì đây?

Uta-chan chắc chắn sẽ diện yukata. Liệu tôi có nên hòa mình vào không khí lễ hội và mặc đồ truyền thống như jinbei không nhỉ?

Nhưng làm thế có bị coi là "làm màu" quá mức không? Cảm giác như thời nay đa số mọi người đều mặc đồ âu đến lễ hội Tanabata rồi.

Bình tĩnh nào Natsuki, hít thở sâu và dùng cái đầu lạnh mà suy nghĩ xem! Đầu tiên là tôi đào đâu ra bộ jinbei bây giờ. Dù là lễ hội Nhật Bản sặc mùi truyền thống thì mặc đồ thường vẫn là lựa chọn an toàn nhất.

Cơ mà, quần áo... Mấy bộ Miori chọn cho tôi, về cơ bản đó là tất cả vốn liếng tôi có, và xui xẻo thay là Uta-chan đã nhìn thấy hết sạch sành sanh rồi!

Tôi không muốn mặc lại mấy bộ đồ cũ rích từ thời chưa "debut" và để cô ấy nghĩ tôi là thằng không có gu ăn mặc, nhưng tôi cũng chẳng muốn bị đánh giá là loại con trai quanh năm suốt tháng chỉ mặc đúng một bộ đồ... Được rồi, chốt đơn! Tôi sẽ lên trung tâm Takasaki sắm đồ mới.

Dù sao thì cũng phải giết thời gian cho đến tối. Tôi tự nhận mình không có khiếu thẩm mỹ, nhưng dạo gần đây cũng đã chịu khó "cày" mấy kênh YouTuber về thời trang để bổ túc kiến thức. Trong đầu tôi cũng đã lên danh sách vài set đồ tiềm năng rồi. Lý do duy nhất chưa mua là vì viêm màng túi, nhưng lương tháng trước vừa về nên vấn đề tài chính coi như đã được giải quyết.

Thế là, sau khi cày cuốc ôn thi buổi sáng, tôi bắt tàu đi Takasaki.

Không ngoa khi nói Takasaki là thành phố duy nhất của cái tỉnh Gunma này. Nơi đây tập trung nhiều tòa nhà chọc trời và cơ sở vật chất xịn xò hơn bất kỳ đâu trong tỉnh, dòng người qua lại lúc nào cũng tấp nập. Nó cũng khá gần thị trấn của tôi nên đi lại rất tiện.

Tôi bước vào một trung tâm thương mại lớn và lượn lờ khu quần áo.

Hừm... Lại bắt đầu thấy phân vân rồi đấy, tôi nghĩ thầm khi lướt qua các kệ hàng.

Một nữ nhân viên bán hàng bỗng tiến lại gần: “Tôi có thể giúp gì cho quý khách không ạ?”

Ặc! Là một tên hướng nội nhút nhát điển hình, tôi cực kỳ ngại giao tiếp với nhân viên cửa hàng. Nhưng ngẫm lại thì gu thẩm mỹ của dân chuyên nghiệp vẫn đáng tin cậy hơn cái mắt thẩm mỹ "gà mờ" của tôi.

Tôi mô tả sơ qua phong cách mình muốn hướng tới.

“Vâng ạ! Xin quý khách vui lòng đợi một chút!” Cô nhân viên bắt đầu chọn đồ với nụ cười nhiệt tình đến chói mắt. Phản ứng của cô ấy tích cực quá mức khiến tôi bắt đầu thấy bất an.

Sau khi chọn xong vài bộ, cô ấy lùa tôi vào phòng thử đồ.

“Dáng anh cao ráo thế này, tôi tin chắc mấy bộ này lên người sẽ đẹp lắm đấy ạ!”

Cô nhân viên dúi quần áo vào tay tôi, cảm giác như tôi đang bị biến thành búp bê thay đồ cho cô ấy nghịch vậy.

Hừm... Bộ này nhìn cũng ổn áp phết. Trông ngầu đấy chứ... nhưng mà hơi "chát". Hả?! Cái áo này mười nghìn yên ư?! Quá sức chịu đựng với ví tiền của một học sinh cấp ba rồi!

Mình không nên mua cái này. Lý trí bảo là không, mình biết thừa... nhưng mà...

“Cảm ơn quý khách đã mua hàng! Hẹn gặp lại quý khách!”

Kết quả là, không thắng nổi sự chèo kéo dẻo miệng của cô nhân viên, tôi bước ra khỏi cửa hàng với túi lớn túi bé trên tay. Đồng lương mồ hôi nước mắt của tôi đã "bay màu" chỉ trong vòng ba mươi phút, nhưng lạ thay, tôi chẳng thấy hối tiếc chút nào.

Sau đó, tôi lượn qua vài cửa hàng khác và lại tốn thêm một mớ tiền nữa vì không từ chối được sự nhiệt tình của nhân viên.

Đồng hồ đã điểm giờ trưa, cái bụng bắt đầu biểu tình, nên tôi mò lên tầng sáu—khu ẩm thực—để nạp năng lượng. Tôi chọn một quán đồ Nhật, tự thưởng cho mình một suất tonkatsu hoành tráng rồi xem giờ.

Mới 1 giờ chiều. Còn cả đống thời gian mới đến giờ G, nên tôi ghé vào hiệu sách. Tôi mua cuốn tiểu thuyết trinh thám mà Hoshimiya-san từng giới thiệu rồi rời khỏi trung tâm thương mại.

Thấy một quán cà phê trông khá sang chảnh gần đó, tôi tấp vào nghỉ chân. Chà, cà phê ngon tuyệt! Kể từ khi du hành thời gian, vì ngân sách eo hẹp nên tôi toàn phải uống cà phê lon, nhưng đúng là không gì sánh được với một ly cà phê pha máy chuẩn vị ngoài tiệm.

Đang nhâm nhi thưởng thức hương vị cà phê tươi, điện thoại tôi bỗng rung lên.

Tôi kiểm tra màn hình. Là tin nhắn RINE từ Hoshimiya-san. Và không phải tin nhắn vào nhóm chat—là tin nhắn riêng cho tôi.

Có chuyện gì thế nhỉ?

Tôi mở tin nhắn ra. Nội dung vỏn vẹn: “Tớ đang đi mua sắm ở Yokohama nè!”

Đính kèm là bức ảnh Hoshimiya-san đang đứng trước nơi có vẻ là một trung tâm mua sắm ở Yokohama. Cô ấy mặc đồ giản dị, đội mũ, tóc buộc gọn ra sau. Cô ấy cười rạng rỡ, tay giơ dấu chữ V.

Hôm nay Hoshimiya-san cũng siêu cấp dễ thương! Cảm giác như cô ấy đang hơi "thả thính", dù chắc là cô nàng ngây thơ này chẳng ý thức được điều đó đâu.

Tôi gửi lại một cái sticker "Tuyệt vời!".

Chỉ gửi mỗi thế thôi thì có lạnh lùng quá không nhỉ? Lo lắng vẩn vơ một hồi, tôi nhắn thêm dòng: “Gato ghê haha”.

Tôi cười toe toét như một thằng ngốc, mắt dán vào bức ảnh chờ cô ấy trả lời.

Hoshimiya Hikari: Cậu muốn quà lưu niệm gì nào? Natsuki: Gì cũng được, tớ dễ tính lắm! Hoshimiya Hikari: Gì cơ? Thế thì làm khó tớ quá! haha Natsuki: Vậy bánh kẹo thì sao? Hoshimiya Hikari: Duyệt luôn, Natsuki-kun thích ăn loại nào? Natsuki: Chắc là bánh quy hoặc sô cô la đi? Hoshimiya Hikari: Okie dokie! Natsuki: Cảm ơn nhé! Hóng quá đi!

Cô ấy chốt lại cuộc trò chuyện bằng một cái sticker anime có dòng chữ "Cứ để đó cho tớ!".

Ồ, Hoshimiya-san cũng xem anime cơ đấy. Ngày xưa thì tôi sẽ ngạc nhiên lắm, nhưng giờ hiểu cô ấy hơn rồi thì thấy cũng hợp với tính cách của cô nàng. Tôi đã biết thừa cô ấy có tiềm năng trở thành otaku mà.

Tôi cứ tưởng màn nhắn tin sẽ kết thúc ở đó, nhưng...

Hoshimiya Hikari: Natsuki-kun, cậu có đi lễ hội Tanabata không?

Một lúc sau cái sticker cuối cùng, cô ấy lại gửi thêm một tin nhắn nữa. Một câu hỏi xã giao rất tự nhiên; cô ấy đã kể cho tôi cô ấy đang làm gì, nên giờ hỏi lại tôi cũng là lẽ thường tình.

Rõ ràng cuộc trò chuyện sẽ dẫn đến hướng này, nhưng tay tôi cứng đờ lại.

Tôi thực sự không muốn nói với Hoshimiya-san rằng tôi sẽ đi lễ hội với Uta-chan... Nhưng giấu diếm thì lại thành ra không trung thực. Tôi đã quyết định đi, nên không việc gì phải giấu. Đằng nào thì thứ Hai vào lớp mọi người cũng biết cả thôi.

Natsuki: Tớ đi với Uta-chan!

Tôi trả lời thành thật. Cô ấy xem tin nhắn ngay lập tức, nhưng sau đó là một khoảng lặng đáng lo ngại.

Cổ họng tôi khô khốc, tôi vội hớp một ngụm cà phê. Nó đã nguội ngắt, vị đắng ngắt hơn thường lệ.

Hoshimiya Hikari: Đi chơi vui vẻ nhé!

Trái với sự lo lắng của tôi, cô ấy chỉ gửi lại võn vẹn vài từ đơn giản đó.

Chà, việc ai đó "seen" một lúc mới trả lời cũng chẳng nói lên điều gì nhiều. Bớt ảo tưởng đi Natsuki... Không đời nào Hoshimiya-san lại ghen hay gì đó khi biết tôi và Uta-chan đi riêng đâu. Rốt cuộc, trong mắt cô ấy tôi chỉ là bạn thôi.

Tôi uống cạn ly cà phê lạnh ngắt, lôi cuốn sách vừa mua ra. Tâm trạng tự nhiên chùng xuống một cách kỳ lạ, tôi bắt đầu đọc để xốc lại tinh thần.

Tiếng mọi người trò chuyện râm ran xung quanh trở thành thứ tiếng ồn nền dễ chịu. Tôi lướt mắt theo từng con chữ và nhanh chóng chìm đắm vào thế giới trong trang sách.

Một lúc sau, tiếng bước chân khách mới bước vào quán kéo tôi về thực tại. Giật mình nhìn lại, đã sát giờ hẹn với Uta-chan. Tôi thanh toán rồi rời khỏi quán.

Cũng là một khoảng thời gian thư giãn đấy chứ! Gợi ý của Hoshimiya-san chưa bao giờ sai, và thỉnh thoảng đi lang thang một mình cũng thú vị phết. Tôi nghĩ mình đã bình tĩnh lại rồi, khoác lên người bộ đồ mới cảm giác cũng tự tin hơn hẳn.

Giờ thì tôi có thể đến buổi hẹn với một cái đầu lạnh và tinh thần minh mẫn.

Vừa tự trấn an bản thân xong thì điện thoại báo tin nhắn từ Uta-chan: “Tớ đến đúng giờ nhé!”

Sẵn sàng rồi. Được rồi, quẩy tung cái lễ hội cùng Uta-chan nào!

Cái gọi là "tinh thần minh mẫn" của tôi mỏng manh như tờ giấy, và nó nát bươm ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy cô ấy.

Uta-chan mặc một bộ yukata màu đỏ rực rỡ. Nổi bật trên nền vải đỏ thắm là những đóa hoa muôn màu đang khoe sắc. Mái tóc ngắn được tết lỏng tay đầy nữ tính, cài thêm một chiếc kẹp tóc hình hoa to bản ở một bên.

Bình thường Uta-chan theo phong cách giản dị, nhưng hôm nay cô ấy thực sự "lên đồ" để gây ấn tượng, sức công phá của sự dễ thương đã được bật max level.

Cô ấy ngó nghiêng xung quanh vẻ bồn chồn. Khi ánh mắt chạm nhau, cô ấy vẫy tay dè dặt.

Lý trí vừa mới quay về của tôi lại bay sạch, tôi lúng túng chạy vội về phía cô ấy.

Uta-chan nghịch lọn tóc, tránh ánh mắt tôi: “Ơ, ừm... Ch-Chào buổi sáng?”

Giọng cô ấy lí nhí, nhỏ dần đều. Tôi không thể tin nổi những âm thanh rụt rè đó lại phát ra từ miệng cô nàng năng động thường ngày.

“Ơ-Ờ, ừ. Chào buổi sáng,” tôi lắp bắp trả lời như một cái máy rỉ sét. Giọng tôi nghe khàn đặc.

Cái quái gì thế này?

Chắc chắn đâu đó trong não tôi vẫn còn một tế bào tỉnh táo, nhưng hiện tại thì đại đa số các nơ-ron thần kinh đang trong tình trạng hoảng loạn tập thể. Tinh thần minh mẫn? Thằng cha đó chết từ đời nào rồi!

Với lại, hai đứa đang nói cái quái gì vậy? Buổi sáng á? Bây giờ là chiều tối rồi! Nhìn đi, bầu trời đỏ quạch kia kìa!

Tuy nhiên, chẳng đứa nào buồn sửa lại lời chào ngớ ngẩn đó, và cũng chẳng có ai xung quanh để trêu chọc chúng tôi.

Tôi cứng họng, không thốt nên lời. Hai đứa đứng đối diện nhau nhưng mắt cứ nhìn đi đâu ấy, quyết không chịu chạm nhau.

Cuối cùng, tôi liếc nhìn Uta-chan, đúng lúc cô ấy cũng ngước đôi mắt đang nhìn xuống đất lên. Bốn mắt chạm nhau trong tích tắc. Cô ấy lại vội vàng lảng đi chỗ khác, khiến tôi cũng phải quay mặt đi theo phản xạ.

“Tớ...” cô ấy thì thầm, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu. “Tớ mặc yukata này! C-Cậu thấy sao?”

Đến giữa câu bỗng nhiên âm lượng tăng vọt—rõ ràng là cô ấy chẳng kiểm soát được giọng nói của mình nữa rồi.

Tôi nhìn kỹ cô ấy. Cô ấy chắp tay sau lưng, xoay người một chút để khoe bộ đồ.

“Hợp với cậu lắm,” tôi cố nặn ra được một câu.

Chẳng hiểu sao cô ấy cúi gằm mặt xuống. “C-Cảm ơn cậu nhiều.”

Sao tự nhiên lại khách sáo thế này? Bình thường là tôi đã có cả rổ câu để trêu chọc rồi đấy. Ý tôi là, cô ấy cứ như biến thành người khác vậy!

Tôi chịu không đoán nổi Uta-chan đang nghĩ gì, nhưng rõ ràng là cô ấy còn căng thẳng hơn cả tôi.

“Hai bé kia là học sinh cấp ba hả? Dễ thương xỉu!” “Oa, mặt đỏ bừng cả đôi kìa. Cố lên nhé!”

Mấy chị gái trông như sinh viên đại học đi ngang qua buông lời trêu chọc đầy ẩn ý. Ngại quá hóa thẹn, mặt hai đứa càng đỏ tợn hơn.

“D-Dù sao thì! Đi thôi!” Uta-chan bước đi hùng hổ, tay phải và chân phải vung cùng lúc một cách cường điệu.

Đúng rồi. Chúng ta còn chưa vào khu vực lễ hội mà. Và chỗ này vẫn là ngay trước cửa hàng tiện lợi. Lại lần nữa, chúng ta đang làm cái trò mèo gì thế này?

Tôi bước lên đi cạnh Uta-chan, cả hai rảo bước trên vỉa hè dọc theo đường chính.

Có vẻ cô ấy gặp chút khó khăn khi di chuyển trong bộ yukata bó khít. Điểm cộng là cô ấy chọn đi dép xăng đan thoải mái thay vì đôi guốc gỗ geta cứng ngắc.

“Tớ có đi nhanh quá không?” tôi hỏi sau một lúc.

“Ồ, không. Tớ ổn!” cô ấy trấn an.

Càng đi, dòng người xung quanh càng đông đúc. Ai nấy đều phấn khởi, phần lớn là đám học sinh, sinh viên trẻ tuổi. Càng đến gần khu vực lễ hội, không khí càng trở nên náo nhiệt đặc trưng.

Chẳng mấy chốc, con đường với hàng dài các gian hàng hai bên đã hiện ra trước mắt. Dòng người nườm nượp, và những chiếc đèn lồng bắt đầu thắp sáng bầu trời đang tối dần.

Uta-chan nãy giờ đi bên cạnh tôi với vẻ mặt cứng đờ, nhưng vừa thấy cảnh tượng lễ hội, khuôn mặt cô ấy bừng sáng ngay lập tức.

“Oaaa!” cô ấy reo lên. “Lễ hội tuyệt thật đấy nhỉ? Thấy mọi người vui vẻ làm tớ cũng phấn chấn theo!”

“Ừ, tớ hiểu mà. Không khí này đỉnh thật,” tôi đồng tình.

Khả năng giao tiếp bình thường cuối cùng cũng quay lại. Tim tôi vẫn đập thình thịch, nhưng ít nhất bên ngoài trông tôi đã có vẻ bình tĩnh hơn.

Vừa bước vào khu vực chính, Uta-chan đột nhiên bảo: “Tớ muốn ăn kẹo bông.”

Tôi quay sang nhìn cô ấy. Môi cô ấy hơi trề ra, làm nũng một cách ngại ngùng.

“Sao cậu nhìn tớ ghê thế? Định bảo tớ là trẻ con chứ gì?”

“Đâu, đâu có, tớ đã nói gì đâu!”

“Thế thì đừng nhìn nữa... N-Nó làm tớ hồi hộp.”

“Đ-Được rồi...”

“Xin lỗi, tớ nói dối đấy. Tớ muốn cậu nhìn tớ.”

“Rốt cuộc là cậu muốn cái nào?”

“Tớ đã mất bao công sức mặc yukata rồi, nên tớ muốn cậu ngắm tớ. Chỉ là đừng để tớ bắt quả tang cậu đang nhìn tớ chằm chằm đến rớt hàm thôi!”

“Ơ, yêu cầu hơi bị vô lý đấy nhé?” tôi đùa lại.

Cô ấy cười khúc khích. “Tớ đi mua kẹo bông đây. Đợi ở đây nhé?”

Nói rồi cô nàng chạy tót vào xếp hàng trước quầy kẹo bông. Tôi đứng đợi trước máy bán hàng tự động cho đến khi Uta-chan quay lại với cây kẹo bông to sụ trên tay.

Cô ấy đứng cạnh tôi, bắt đầu nhấm nháp từng chút một. Trông cứ như một con sóc nhỏ vậy. Dễ thương muốn xỉu!

“Ngọt quá đi!” cô ấy kêu lên.

“Đương nhiên rồi. Cậu biết cái đó thực chất chỉ là một cục đường thôi đúng không?” tôi đáp tỉnh bơ.

Cô ấy nheo mắt lườm tôi. “Cách nói chuyện khô khan thiếu lãng mạn. Đúng là đồ phá đám!”

Tôi vừa bị trừ điểm thanh lịch đấy à?

Uta-chan xử lý cây kẹo bông trong nháy mắt rồi hỏi: “Natsu, cậu muốn ăn gì?”

“Tớ chưa biết nữa, mà cũng đói thật.” Để xem nào. Yakisoba, takoyaki, okonomiyaki, khoai tây nướng bơ... Hử? Okonomiyaki?

Chẳng phải bố mẹ Uta-chan đang bán okonomiyaki ở đây sao?

“Được rồi, hay là ăn okonomiyaki đi?”

Uta-chan nhận ra ngay ý đồ của tôi và hoảng hốt gạt phắt đi: “K-Không được đến quầy nhà tớ!”

“Gì chứ? Tại sao? Chẳng phải cậu bảo ngon lắm à?”

Cô ấy ngập ngừng một chút. “Nếu cậu đi một mình thì không sao, nhưng nếu hai đứa đi cùng nhau... Bố mẹ tớ sẽ thấy mất!”

Cái đó... Chí lý thật. Nếu chúng tôi xuất hiện cùng nhau, bố mẹ Uta-chan sẽ chứng kiến cảnh con gái rượu ăn diện lộng lẫy, đi hẹn hò lễ hội với tôi—một thằng con trai.

Tưởng tượng cảnh đó thôi đã thấy toang rồi.

“Cậu nói đúng. Bỏ qua đi.”

“Ừ. Hay là mình ăn yakisoba chung nhé?”

Tôi đồng ý, và chúng tôi mua yakisoba từ một gian hàng gần đó. Mua xong, cả hai đi bộ thêm một đoạn đến khu vực nghỉ chân được ban tổ chức bố trí sẵn. Chúng tôi tìm được một chỗ trống và ngồi xuống.

Uta-chan cắn một miếng yakisoba, cười tươi rói: “Mmm! Ngon quá điii!”

“Ăn yakisoba ở lễ hội bao giờ cũng ngon hơn bình thường,” tôi nhận xét.

“Chuẩn! Tớ siêuuu hiểu ý cậu! Có lẽ đó là hiệu ứng cái-gì-ấy-nhỉ?”

“Ý cậu là hiệu ứng giả dược á?”

“Đúng, cái đó! Giỏi ghê, thế mà cũng đoán ra.”

Nói nghe nè. "Hiệu ứng cái-gì-ấy-nhỉ" thì bố ai mà đoán được. Với lại tôi không nghĩ dùng từ "hiệu ứng giả dược" trong trường hợp này là đúng đâu.

“Được rồi, tớ xử xong phần tớ rồi. Của cậu đây, Natsu.”

Trong khi tôi đang phân vân có nên giải thích lại định nghĩa hiệu ứng giả dược cho cô nàng không, thì Uta-chan đã ăn xong phần của mình. Cô ấy đưa tôi hộp mì và đôi đũa gỗ.

Dễ đoán thôi, đôi đũa đó cô ấy vừa dùng xong.

Đây chẳng phải là... hôn gián tiếp sao? Thôi đi ông tướng. Thời đại nào rồi ai còn quan tâm mấy cái tiểu tiết đó nữa. Đúng không? Làm quá lên thì chỉ tổ xấu hổ thêm thôi.

Được rồi, cứ ăn tự nhiên như không có gì xảy ra là được.

“Món yakisoba này ngon thật đấy,” tôi nhận xét. Uta-chan im re không đáp, tôi liếc sang xem có chuyện gì.

Mặt cô ấy đỏ bừng. “Uta-chan?”

“T-Tớ đi mua nước cho hai đứa đây! Cậu cứ ăn tiếp đi!” nói rồi cô nàng phóng đi như một cơn gió.

Khát nước đến thế cơ à? Hừm, chà, công nhận yakisoba này hơi mặn thật.

Mặt trời đã lặn hẳn, màn đêm buông xuống kéo theo dòng người đổ về ngày càng đông.

Tôi phải lách người để tránh va chạm, và bắt đầu lo cho Uta-chan. Cô ấy nhỏ con thế kia, rất dễ bị lạc trong biển người này.

Một làn sóng người nữa ập đến từ phía trước, tôi lách người né tránh. Bỗng tôi cảm thấy tay áo mình bị giật nhẹ—Uta-chan đang lặng lẽ túm lấy nó.

“T-Tớ có cảm giác cậu sắp bị lạc đấy, Natsu,” cô ấy lắp bắp viện cớ.

Hah. Tôi bị lạc á, chứ không phải cậu sao? Nếu đã muốn thế thì nắm tay luôn cho rồi.

Như thế sẽ an toàn hơn... Tôi linh cảm đó cũng là điều Uta-chan thực sự muốn.

Tuy nhiên, tôi không dám tự mình đề nghị. Tôi có cảm giác một khi đã nắm tay thì sẽ không còn đường lui nữa. Nắm tay không phải hành động của bạn bè. Đó là đặc quyền của các cặp đôi đang hẹn hò.

Nếu tôi chủ động, điều đó có thể bị hiểu là tôi thích cô ấy theo kiểu nam nữ. Và nếu lúc đó Uta-chan tỏ tình, tôi sẽ không thể từ chối. Làm sao tôi có thể nói với cô ấy rằng tôi muốn nắm tay, nhưng lại không muốn hẹn hò?

Chà... Dĩ nhiên là tôi quý cô ấy. Đó là lý do tôi đang ở đây!

Ngay khi suy nghĩ đó hiện lên, nụ cười của Hoshimiya-san lại lóe lên trong đầu tôi. Rốt cuộc, tôi vẫn chưa quyết định được mình muốn gì. Đó là lý do tôi không thể chủ động bất cứ điều gì. Miori bảo tôi cứ đi nếu muốn... nhưng liệu tôi đến đây có phải là sai lầm không?

Dòng suy nghĩ rối ren của tôi bị Uta-chan cắt ngang.

“Không sao đâu. Tớ hiểu mà,” cô ấy nói khẽ, mắt ngước nhìn tôi dịu dàng.

Cậu "hiểu" cái quái gì cơ? Cậu biết được bao nhiêu rồi? Tôi muốn hỏi, nhưng lại do dự. Tôi không đủ can đảm để yêu cầu cô ấy nói rõ ra.

“Quan trọng hơn, nhìn kìa! Có gian hàng bắn súng! Tớ muốn chơi cái đó!”

Cô ấy lao đi không nói thêm lời nào. Giờ đây, cô ấy tràn trề năng lượng đến mức cái giọng điệu dè dặt lúc nãy cứ như ảo giác vậy. Cô ấy đang chu đáo, cố gắng lái sự chú ý để tôi vui vẻ.

Vậy thì, tôi cũng phải đáp lại tấm chân tình ấy hết mình mới được!

“Để trò này cho tớ!” Tôi cười tự tin, xắn tay áo lên.

Trông thế này thôi chứ hồi đại học tôi cũng cày nát mấy con game FPS (bắn súng góc nhìn thứ nhất) để giết thời gian đấy.

Trình tôi cũng "không phải dạng vừa đâu"! Cơ mà game bắn súng trên máy tính thì liên quan quái gì đến bắn súng thật ở lễ hội? Chẳng liên quan gì sất... Trừ khi, ờ, tôi có thể điều khiển khẩu súng bằng chuột máy tính?

“Cậu tự tin gớm nhỉ?” Uta-chan hỏi.

“Không, thực ra là... cũng bình thường thôi...” tôi thú nhận.

“Gì vậy trời?” Cô ấy cười ngặt nghẽo. “Được rồi, thi xem ai 'gánh team' nhé!”

Hai đứa bước vào gian hàng, bắt đầu cuộc so tài thiện xạ.

“Á! Trúng rồi!” Uta-chan hét lên ở những lượt cuối.

Kết quả chung cuộc: Uta-chan là tay súng xịn hơn, dù chỉ nhỉnh hơn một tẹo. Tôi bắn trượt toàn tập, còn cô ấy trúng được đúng một phát.

“Ừ, nhưng viên đạn bay lệch cả cây số so với mục tiêu cậu nhắm ban đầu còn gì,” tôi "cà khịa".

“M-May mắn cũng là một loại thực lực mà!” Cô ấy hắng giọng bào chữa cho cú ăn may của mình.

Chủ quán đưa cho Uta-chan phần thưởng cô ấy vừa bắn rơi. Trong chiếc hộp nhỏ là một cái móc khóa mô hình trông khá ngầu.

“Đây, cho cậu đấy, Natsu!”

“Thôi, tớ không lấy đâu. Cậu thắng công bằng mà.”

“Cầm lấy đi! Với lại, nhìn cái này men-lì thế kia rõ là thiết kế cho con trai còn gì?”

Ừ thì công nhận nhìn nó nam tính thật. Dù sao tôi cũng chưa có móc khóa, nên đành nhận với lòng biết ơn vậy.

“Được rồi. Để tớ mời cậu cái gì đó đáp lễ nhé.”

“Hảaa? Thôi không cần đâu! Cậu khách sáo thế.”

“Tớ đi làm kiếm ra tiền trong lúc cậu đang tập luyện vất vả đấy, biết không? Đừng lo chuyện tiền nong.”

Tôi nhếch mép cười đắc thắng, dù thực tế là ví tôi đã xẹp lép sau vụ mua sắm quần áo hôm nay. Hơi lo rồi đấy.

“Được rồi, chốt đơn! Tớ sẽ không khách sáo đâu nha!” Cô ấy gật đầu vui vẻ.

Tuy nhiên, vì quá cao hứng, Uta-chan không nhận ra có ai đó đang lao như tên bắn qua dòng người—hướng thẳng về phía cô ấy.

Tôi phát hiện ra trước, theo phản xạ túm lấy vai Uta-chan kéo giật lại.

“Hả?” cô ấy kêu lên ngạc nhiên, nhưng không chống cự mà loạng choạng ngã vào ngực tôi.

Người lạ mặt kia lướt qua đúng vị trí Uta-chan vừa đứng.

Uta-chan lúc này mới hoàn hồn, nhận ra tôi vừa bảo vệ cô ấy. Cô ấy ngước lên nhìn tôi: “X-Xin lỗi... Và cảm ơn cậu.”

Khuôn mặt cô ấy ở ngay dưới tôi, kết hợp với góc độ này... sức công phá (damage) thực sự quá khủng khiếp.

Sau một thoáng ngập ngừng, cô ấy lại lên tiếng: “Đứng gần thế này tớ mới nhớ ra là cậu cao thật đấy.”

“Tớ cũng thế... Cậu nhỏ xíu à,” tôi đáp. “Nằm gọn lỏn trong tay tớ luôn.”

“Tớ đang tuổi ăn tuổi lớn mà!” Cả hai đứa nói chuyện mà cứ ngập ngừng lúng túng.

Chúng tôi tách khỏi đám đông, đứng nép vào lề đường, mắt vẫn khóa chặt lấy nhau. Chẳng hiểu sao Uta-chan không cố thoát khỏi vòng tay tôi... và tôi cũng chẳng muốn buông cô ấy ra.

“Hử? Kia không phải là Haibara-kun sao?” Một giọng nói quen thuộc vang lên.

Chúng tôi giật bắn mình, vội vàng tách nhau ra. Tôi quay lại thì thấy cô bạn cùng lớp Fujiwara đang đứng giữa dòng người.

“Ch-Chào,” tôi lắp bắp.

“Cậu cũng đi chơi lễ hội à, Haibara-kun.” Cô ấy bước lại gần.

Đi cùng Fujiwara là Hino, một cậu bạn cùng lớp khác. “Hế lô. Khỏe không bạn êi?” cậu ta chào, giọng vẫn "trẻ trâu" tưng tửng như mọi khi.

Cả hai đều cùng nhóm trực nhật với tôi.

Fujiwara nhận ra Uta-chan đang đứng cạnh tôi, cô ấy ngơ ngác nhìn. “Ồ? Uta-chan, cậu cũng ở đây à.”

“Ch-Chào...” Uta-chan đỏ mặt, rụt rè giơ tay chào.

“Uầy! Sakura-chan, nay trông cute xỉu! Bộ yukata hợp với cậu lắm! Cái kẹp tóc cũng xịn nữa!”

Hino phấn khích quá đà, tuôn một tràng khen ngợi. Fujiwara mặt lạnh tanh, đưa tay véo má cậu ta một cái khiến Hino kêu oai oái.

Sau đó cô ấy nhìn tôi và Uta-chan đầy nghi hoặc, như thể ngạc nhiên vì chúng tôi đi cùng nhau.

“Hai cậu... Là kiểu đó hả?”

“Không! Đừng hiểu lầm. Bọn tớ chỉ đi chơi kiểu bạn bè thôi!” Uta-chan chối bay chối biến. “Đúng không, Natsu?”

Tôi gật đầu lia lịa. “Ừ, đúng rồi.”

Fujiwara buông một tiếng “hừm” thờ ơ, nghiêng đầu. “Vậy là chưa thành một đôi à?”

“Đ-Đừng có nói linh tinh!” Khác với mọi khi, Uta-chan trông thực sự khó chịu, cô ấy tiến sát lại Fujiwara.

Hai cô gái bắt đầu thì thầm to nhỏ gì đó, tôi chịu không nghe được.

Hino sán lại gần tôi bắt chuyện: “Yo! Vui không ông bạn?”

“Ừ, cũng vui,” tôi đáp. “Còn ông thì sao? Hai người... là kiểu đó à?”

“Chuẩn men. Bọn này hẹn hò được hai tuần rồi.”

Fujiwara và Hino á? Hơi bất ngờ đấy... Hoặc cũng không hẳn? Chà. Tôi cũng từng thấy hai người họ khá thân thiết trong giờ trực nhật.

Fujiwara lạnh lùng, kiểu như "chị đại" hòa giải cho đám con gái trong lớp, còn Hino thì nhìn có vẻ hời hợt nhưng đôi khi lại nghiêm túc đến lạ. Có khi họ lại là một cặp bài trùng hoàn hảo cũng nên!

“Tôi thì chả quan tâm chuyện công khai hay không, nhưng cô ấy cứ giấu như mèo giấu cứt ấy. Cổ bảo xấu hổ nếu người khác biết bọn này đang hẹn hò,” Hino giải thích.

“Cổ dễ thương nhất quả đất đúng không?”

“Ờ, ừ... Rất dễ thương.” Sao cô ấy có thể nói thế trong khi chính cổ chọn Hino nhỉ?

Khoan, đừng vội kết luận. Nhỡ đâu không phải? “Ai tỏ tình trước?”

“Ông nghĩ là tôi đúng không? Sai bét, cô ấy tỏ tình với tôi đấy.”

“Vãi, thật á? Sốc thật sự.” Hình tượng Fujiwara trong tôi sụp đổ. Ra là thế, gu của cổ là mấy chàng trai như Hino.

Như thể cảm nhận được chúng tôi đang nói xấu mình, Fujiwara ngừng nói chuyện với Uta-chan và quay lại.

“Nói trước cho mà biết, bất cứ thứ gì phát ra từ mồm tên này đều là điêu toa hết đấy.”

“Rồi rồi, cậu nói gì cũng đúng,” tôi nhún vai cho qua chuyện.

Cô ấy lườm Hino cháy mắt, cậu ta cũng nhún vai y hệt tôi.

“Ngay từ đầu, tôi cũng chả ham hố gì chuyện hẹn hò với tên này...”

“Kanata, thôi nào. Đi thôi.” Hino nắm lấy tay Fujiwara.

“Này! Họ đang đứng ngay cạnh đấy!” Cô ấy bối rối nhưng trông không có vẻ gì là khó chịu như lời nói.

Ừ, cô ấy dễ thương thật. Bình thường toàn thấy Fujiwara "đè đầu cưỡi cổ" Hino, nhưng khi chỉ có hai người, cô ấy lại trở nên e thẹn thế này.

Oa, tôi hiểu rồi... Ra là thế. Cái kiểu này... cũng đáng yêu phết. Tôi đẩy thuyền cặp này!

“Bọn này phải lượn đây, gặp lại hai ông bà sau nhé,” Hino nói.

Cậu ta quay sang Uta-chan, nháy mắt đầy ẩn ý: “Sakura-chan, chúc may mắn nhé!”

“À, cảm ơn...” Uta-chan gật đầu.

Chúng tôi nhìn họ rời đi. Ngay khi tôi nghĩ họ sắp biến mất vào đám đông, Hino bỗng khựng lại, quay đầu nhìn qua vai. Cậu ta cười ranh mãnh, không kìm được cái tính cà khịa:

“À quên. Lời khuyên chân thành này: nếu không muốn thiên hạ nghĩ hai người đang hẹn hò, thì tốt nhất đừng có ôm ấp nhau giữa thanh thiên bạch nhật như thế.”

Không cho chúng tôi cơ hội phản pháo, cậu ta kéo Fujiwara lặn mất tăm vào biển người. Chúng tôi chỉ kịp nghe tiếng Fujiwara thảng thốt vọng lại: “Hả? Họ ôm nhau á?”

Thằng chả này... thả bom vào phút chót mới chịu được... Dù rằng, lỗi là do chúng tôi làm hành động gây hiểu lầm trước.

Tôi quay sang kiểm tra Uta-chan. Cô ấy đang cúi gằm mặt xuống đất, mặt đỏ như quả gấc chín.

“Chúng ta thực sự trông... như thế à?” cô ấy lí nhí.

“Nghe có vẻ là vậy,” tôi đáp.

“X-Xin lỗi...”

“Ồ không, tớ cũng xin lỗi...”

Lại một lần nữa, sự im lặng ngượng ngập bao trùm. Buổi hẹn hò đầu đời mà sao lắm chông gai thế này. Nếu Miori mà thấy cảnh này, cá là cô nàng sẽ càm ràm tôi đến điếc tai cho xem.

“Này, hay mình treo điều ước lên đi?” Uta-chan gợi ý.

Cô ấy chỉ tay về phía mấy cây tre gần đó. Chúng được trang trí bằng hàng tấn những dải giấy tanzaku sặc sỡ, đúng chuẩn phong tục Tanabata. Khách tham quan được thoải mái treo tanzaku của mình lên đó.

Hội khu phố đang phát giấy miễn phí, có cả bàn bút sẵn sàng phục vụ.

“Ý hay đấy. Đã là Tanabata thì phải có tiết mục này chứ,” tôi hưởng ứng.

Mỗi đứa cầm một tờ tanzaku và cây bút, bắt đầu hí hoáy viết.

Hừm... Mình nên ước gì đây? Thần linh đã thực hiện điều ước lớn nhất của mình rồi.

Tôi liếc sang Uta-chan, thấy cô ấy cũng đang nhìn chằm chằm vào tờ giấy, vẻ mặt đăm chiêu.

“Cậu định viết gì thế, Uta-chan?”

“Hừm... Natsu, cậu quay mặt đi chỗ khác được không?” Cô ấy nắm lấy hai tay tôi xoay người tôi đi hướng khác.

Chắc là bí mật không muốn mình thấy? Tôi nghĩ thầm trong khi cô ấy viết vội vào tờ tanzaku.

“Được rồi, cậu quay lại được rồi!”

“Không cho tớ xem à?”

“Nếu cậu thực sự muốn xem thì cũng được thôi, nhưng tớ nghĩ cậu không nên xem đâu,” cô ấy nói, giọng e thẹn.

Tò mò thật đấy, nhưng nếu tôi cố tình đọc được cái gì đó về mình thì chắc chả biết giấu mặt vào đâu. Thôi thì cứ lặng lẽ viết điều ước của mình vậy.

Tôi nhanh chóng viết xuống: “Tuổi trẻ tuyệt vời nhất.”

Chuẩn, với tôi thì chỉ có cái này thôi!

Uta-chan chớp mắt nhìn tôi. “Oa. ‘Tuổi trẻ tuyệt vời nhất’ á?”

“Ừ hứ! Đời học sinh cấp ba ngắn lắm. Cậu không muốn tận hưởng nó trọn vẹn sao?”

“Ừ, đúng thật. Tớ cũng nghĩ thế... Nhưng mà...” Cô ấy khua tay, ngập ngừng một chút rồi ngước nhìn tôi.

“Chẳng phải điều đó đã thành hiện thực rồi sao?”

Giọng nói dịu dàng của cô ấy kết hợp với bộ yukata kiều diễm thực sự khắc sâu trong tôi cảm giác rằng hôm nay chính là Tanabata.

“Đây là một mảnh ghép nữa để tạo nên tuổi trẻ tuyệt vời nhất,” tôi lẩm bẩm.

Uta-chan bật cười. “Nghe như lời mấy ông cụ non ấy!”

Đó là lời xúc phạm đau đớn nhất mà cậu có thể nói với một thằng con trai đang sống cuộc đời thứ hai đấy nhé. Làm ơn tha cho tôi đi!

“Hèm, hèm!” Tôi hắng giọng chữa ngượng. “D-Dù sao thì, treo tanzaku lên thôi.”

“Nhắc mới nhớ, tại sao người ta lại treo giấy lên cây tre nhỉ?” cô ấy thắc mắc.

“Chẳng phải truyền thuyết bảo rằng làm thế thì lời ước sẽ chạm đến thiên đường sao?”

Tôi vốn mù tịt về văn hóa dân gian, nên chỉ đoán mò dựa trên mấy ký ức mơ hồ. Nếu nhớ không nhầm thì ngày xưa giấy là đồ xa xỉ, nên viết điều ước lên đó mang ý nghĩa nghi thức thiêng liêng. Người ta tin rằng trang trí cây tre bằng những dải giấy đó thì lời cầu nguyện sẽ thấu tận trời xanh. Hoặc đại loại thế.

“Ra là vậy.” Uta-chan ngước nhìn bầu trời.

Tôi cũng bắt chước nhìn theo—một bầu trời đêm tuyệt đẹp không gợn bóng mây. Dù bị ánh đèn đô thị che lấp bớt, tôi vẫn có thể thấy vài ngôi sao lấp lánh. Tiếc là trời không đủ tối để thấy được Dải Ngân Hà. Hoặc có khi do góc nhìn của tôi lởm khởm quá.

“Cậu biết không? Tớ sẽ đổi điều ước,” Uta-chan bỗng nói.

“Hả? Sao tự nhiên lại đổi?”

“Tớ cảm thấy sẽ sai sai nếu ước điều này... Nên tớ nghĩ tớ sẽ ước giống cậu. Tớ cũng muốn có một tuổi trẻ tuyệt vời nhất!”

Cô ấy vo viên tờ tanzaku đầu tiên, ném đi rồi viết lại y hệt tôi lên một tờ giấy mới. Hai đứa chọn một chỗ trên cây tre và treo những mảnh giấy đầy màu sắc của mình lên.

“Tuyệt cú mèo!” Uta-chan chống hông, vẻ mặt đầy mãn nguyện.

Nhìn bóng lưng cô ấy, ký ức về vài phút trước chợt lóe lên trong đầu tôi. Tôi đã vô tình liếc thấy điều ước ban đầu của cô ấy khi cô ấy đánh rơi tờ tanzaku vào thùng rác.

“Cầu mong Natsu sẽ thích con.”

Sakura Uta đã không gửi lời cầu xin đó đến các vị thần.

“Buổi tập thế nào?”

“Mệt đứt hơi, nhưng vui lắm! Miorin và Wakamura-senpai có vẻ rất hứng thú, cảm giác cả đội mạnh lên trông thấy. Tớ cũng sẽ tiến bộ vượt bậc cho xem!”

“Hóng ngày thấy cậu tỏa sáng trên sân đấu quá!”

“A, tớ biết rồi! Nghỉ hè này nếu rảnh thì cậu qua hỗ trợ tớ tập luyện riêng nhé.”

“Được thôi, nhưng tớ chả có gì để dạy cậu đâu. Tớ toàn tự học, solo 1vs1 thì tạm được chứ phối hợp đồng đội thì tớ chịu.”

“Cậu chỉ cần có mặt ở đó thôi. Thế là đủ động lực cho tớ rồi!”

“Chà, nếu cậu thấy thế là ổn thì ok. Đằng nào hè này tớ cũng rảnh.”

“Yippee!”

“Mà này. Đã đến nghỉ hè rồi sao? Thời gian trôi nhanh thật!”

“Công nhận nhỉ? Nhưng tớ không chờ được nữa rồi! Mặc dù chắc tớ sẽ cắm trại ở câu lạc bộ suốt thôi.”

“Thế chắc tớ cũng lao đầu vào làm thêm vậy. Nhưng tớ cũng muốn nhân cơ hội này đi đâu đó với cả nhóm.”

“Oa, nghe xịn đấy! Tớ siêu siêu hóng luôn! Mùa hè thì phải đi núi hoặc đi biển chứ!”

“Chuẩn! Chắc mọi người sẽ bận lịch tập hay có kế hoạch riêng, nhưng hy vọng chúng ta sắp xếp được một chuyến đi chung.”

“Đúng vậy. Nhưng tớ vẫn mong lắm. Oaa! Tớ muốn mở tiệc nướng BBQ với mọi người nữa!”

“Xin lỗi vì phải dội gáo nước lạnh, nhưng chúng ta còn kỳ thi cuối kỳ trước khi nghỉ hè đấy. Cậu quên rồi à?”

“Đ-Đừng nhắc tớ! Áaa, đang vui thì đứt dây đàn!”

Uta-chan và tôi vừa đi bộ về nhà vừa trò chuyện rôm rả. Chúng tôi đã tận hưởng đủ không khí lễ hội, nên giờ ngoan ngoãn về nhà trước khi quá muộn.

Uta-chan đi chơi ngay sau khi tập xong nên trông có vẻ hơi đuối. Thêm vào đó, đi lại nhiều trong bộ yukata không quen cũng không tốt cho chân cẳng cô ấy. Nhà cô ấy ở ngay gần khu lễ hội nên tôi tiện đường đưa về luôn.

Càng đi xa khỏi trung tâm, dòng người càng thưa thớt. Sự ồn ào náo nhiệt mới bao trùm lấy chúng tôi vài phút trước nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho tiếng dế kêu râm ran trong đêm.

Đột nhiên, có thứ gì đó chạm nhẹ vào tay trái tôi. Rồi thứ đó quấn chặt lấy tay tôi.

Không cần nhìn xuống tôi cũng biết—đó là tay phải của Uta-chan.

Tôi đang đi bộ trên đường đêm, tay trong tay với Uta-chan.

Một lúc sau cô ấy lên tiếng: “Tớ làm thế này được chứ? Dù sao cũng chẳng còn ai ở đây nữa.”

Tôi không trả lời, nhưng cô ấy coi sự im lặng của tôi là lời đồng ý. Tôi cảm nhận rõ hơi ấm từ làn da cô ấy truyền sang tay trái mình. Hơi ấm ấy khiến tôi lo mình sẽ đổ mồ hôi tay mất, tim bắt đầu đập loạn nhịp làm nhiệt độ cơ thể càng tăng cao.

Không ai nói với ai câu nào. Tôi đã vượt qua cái ngưỡng hồi hộp, đến mức giờ đây lại cảm thấy bình yên lạ thường.

Mình muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi.

Ngay khi suy nghĩ ấy vừa chớm nở, thì con đường đã đi đến hồi kết.

“Nhà tớ kia rồi.” Uta-chan chỉ vào một cửa hàng okonomiyaki mang đậm nét bình dân.

Chúng tôi đi vòng ra phía sau cửa hàng, nơi đó là một ngôi nhà riêng trông khá cổ kính. Vậy ra đây là nơi Uta-chan sống à? Thật kỳ diệu khi giờ tôi đã biết nhà của một trong những người bạn mình!

Cô ấy nhẹ nhàng buông tay tôi ra, bước lên một bước, rồi quay lại đối diện tôi.

“Natsu, hôm nay tớ vui lắm! Cảm ơn vì đã đi cùng tớ nhé!”

Cô ấy nói bằng giọng năng động thường ngày, nở nụ cười rạng rỡ nhất có thể.

“Tớ cũng thế, vui lắm. Cảm ơn cậu đã mời tớ,” tôi đáp lại.

Uta-chan gật đầu.

Một làn gió ấm thổi qua giữa hai chúng tôi. Vì là con hẻm nhỏ phía sau nên xung quanh chẳng có bóng người nào.

Chúng tôi đứng lặng im. Uta-chan dường như muốn nói điều gì đó; tôi có thể nhận ra điều ấy chỉ qua ánh mắt cô ấy.

Thấy cô ấy bối rối cùng cực khiến tôi trỗi dậy khao khát muốn giúp đỡ, nhưng tôi chẳng tìm được lời nào để nói vào lúc này. Hình bóng Hoshimiya-san vẫn còn vương vấn trong tâm trí—tôi không có quyền nói bất cứ điều gì cả.

Trong khi tôi đang mải suy ngẫm, Uta-chan vẫn nhìn tôi chằm chằm. Chúng tôi cứ thế khóa mắt nhau, cảm giác như vài giây, hoặc có lẽ là cả phút đã trôi qua.

Tôi không thấy tình huống này kỳ quặc hay xấu hổ chút nào. Uta-chan trong bộ yukata trông thật xinh đẹp, dù tôi có ngắm cô ấy bao nhiêu lần đi nữa.

Cuối cùng, cô ấy nhìn xuống, vẫy tay nhẹ. “Chà, ừm, gặp lại sau nhé.”

“Ừ, gặp lại ở trường,” tôi đáp rồi quay lưng bước đi.

Tôi cảm thấy muốn cúi gằm mặt xuống, nhưng rồi lại ngẩng cao đầu. Chẳng việc gì phải cúi đầu cả. Hôm nay tôi đã rất vui mà!

Trái ngược với mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng tôi, bầu trời đêm lại trong vắt. Những ngôi sao lấp lánh sáng rực rỡ, đặc biệt rõ nét từ con đường không ánh đèn này.

“Natsu.”

Uta-chan thì thầm ngay sát tai tôi. Cô ấy giật tay áo tôi, buộc tôi phải quay lại nhìn.

Khoảnh khắc khuôn mặt cô ấy hiện ra ở cự ly gần, tôi cảm nhận được một thứ gì đó mềm mại và ấm áp chạm vào má mình.

Tôi nín thở. Thời gian như ngừng trôi.

“Đây là tình cảm của tớ,” Uta-chan nói. Cô ấy rời khỏi mặt tôi, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngỡ ngàng của tôi.

“Nhưng tớ chưa nói thành lời đâu, nên đừng đưa ra câu trả lời vội.”

Lập luận của cô ấy chặt chẽ đến mức tôi không cãi được. Nếu cô ấy không nói gì, thì tôi lấy gì mà trả lời.

“Tớ sẽ không bỏ cuộc đâu. Ngay bây giờ, bất kể người cậu giữ trong tim là ai... tớ cũng sẽ không thua họ đâu.”

Cô ấy nhìn sâu vào mắt tôi. “Natsu, tớ nhất định sẽ khiến cậu phải quay về phía tớ.”

Từng lời nói mạnh mẽ được truyền tải qua biểu cảm chân thành—cô ấy còn rực rỡ hơn tất cả những vì sao đang lấp lánh trên bầu trời đêm kia.

“Nên cứ chờ mà xem nhé?”

Cô ấy nghiêng đầu, và tất cả những gì tôi có thể làm là gật đầu trong vô thức. Thấy vẻ mặt đờ đẫn của tôi, Uta-chan cười rạng rỡ như một đóa hướng dương.

“Được rồi! Tớ vào nhà thật đây! Hẹn gặp lại vào thứ Hai ở trường!”

Cô ấy vẫy tay, quay người mở cửa. Tôi đứng chôn chân tại chỗ cho đến khi bóng cô ấy khuất sau cánh cửa.

Đưa tay chạm lên má, tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm còn vương lại từ đôi môi Uta-chan.

Lúc nãy tôi đã tự hỏi tại sao cô ấy lại đổi điều ước. Trong một thoáng, tôi cứ tưởng cô ấy đã từ bỏ ý định hẹn hò với tôi, nhưng tôi đã nhầm to.

Câu trả lời đơn giản hơn nhiều: đó là lời tuyên bố rằng cô ấy sẽ không thụ động chờ đợi điều ước được ban phát, mà chính cô ấy sẽ dùng sức hút của mình để khiến tôi phải chú ý.

“Chơi thế này là phạm quy rồi...” tôi lẩm bẩm.

Dù sao đi nữa, điều duy nhất tôi chắc chắn lúc này là tôi đã bị đánh bại hoàn toàn và triệt để.

Việc tôi chứng kiến toàn bộ sự việc hoàn toàn là tình cờ.

Sau khi buổi tập chính của đội bóng rổ kết thúc, Uta-chan đã lao ra khỏi phòng tập như một cơn lốc ngay khi xong phần tập cá nhân. Mọi người đều ngơ ngác không hiểu có chuyện gì gấp, nhưng tôi đã nghe Natsuki kể rồi, nên thấy cái vẻ vội vã của cô nàng thật đáng yêu.

Cô ấy còn cả đống thời gian mới đến giờ hẹn, nhưng con gái chúng tôi thì cần cả tỷ năm để chuẩn bị mà.

Tôi thì cứ thong thả theo tốc độ của mình, gặp cô bạn thân cùng lớp Serika, rồi hai đứa cùng nhau đến lễ hội. Chúng tôi tình cờ gặp vài người bạn khác khi đang lang thang không mục đích, càng đông càng vui.

Serika là người khá trầm tính, nhưng cậu ấy biết cách trò chuyện khi tôi muốn nói và im lặng khi tôi cần yên tĩnh. Cậu ấy rất giỏi nắm bắt tâm trạng người khác, và tôi thích điểm đó ở cậu ấy. Chà, trừ khi chủ đề chuyển sang âm nhạc, lúc đó thì Serika sẽ thao thao bất tuyệt không có điểm dừng.

Như thường lệ, cậu ấy vác theo bao đàn ghi-ta sau lưng. Cậu ấy là thành viên câu lạc bộ nhạc nhẹ, nghe đồn đánh ghi-ta đỉnh lắm.

“Phù. Tớ no căng rốn rồi,” tôi than thở.

“Về không? Tớ cũng thỏa mãn rồi,” Serika đáp.

Đã nạp đầy khoai tây bơ và yakisoba, chúng tôi quyết định rời lễ hội. Đi dạo thì vui thật đấy, nhưng chân cẳng bắt đầu biểu tình rồi.

Tôi cũng tò mò không biết buổi hẹn hò của Uta-chan và Natsuki diễn ra thế nào, nhưng tìm được hai người họ trong cái biển người này thì còn khó hơn lên trời.

Tất nhiên, cố tình đi rình mò bọn họ thì lại thành ra bảo bọc thái quá. Natsuki thỉnh thoảng cũng cần phải tự mình xoay sở để mà trưởng thành chứ.

Tôi vừa đi vừa kể lể mọi chuyện cho Serika nghe, bỗng cậu ấy phán một câu: “Cậu biết không, dạo này cậu nhắc đến cậu bạn thanh mai trúc mã hơi bị nhiều đấy.”

“Hả? Cậu thấy thế à?” Tôi nghiêng đầu ngẫm nghĩ.

Tôi đâu có định nói về Natsuki nhiều đến thế. Chà, người duy nhất biết về thỏa thuận giữa tôi và cậu ấy là Serika, nên chắc là tôi cứ vô thức tìm cậu ấy để xả thôi. Tôi tin tưởng Serika sẽ giữ bí mật. Rốt cuộc, thứ duy nhất lọt vào đầu cậu ấy chỉ có âm nhạc mà thôi.

“Công bằng mà nói thì dạo này lắm chuyện xảy ra quá mà!” tôi đáp.

“Hừm,” cậu ấy trả lời hờ hững.

Đường chính vẫn đông nghịt người, nên chúng tôi rẽ vào con hẻm nhỏ để ra ga.

Khi đi xuống con phố vắng vẻ, chúng tôi tình cờ bắt gặp một cặp nam nữ đang đứng đối diện nhau. Cô gái mặc yukata. Một cặp đôi đang lưu luyến cuối buổi hẹn hò chăng?

Tôi vừa nghĩ thầm vừa tiến lại gần khung cảnh ấm áp đó. Nhưng rồi tôi nhận ra... Hả?

Đó là Natsuki và Uta-chan! Sao hai người họ lại đứng trong con hẻm nhỏ nhìn nhau đắm đuối thế kia?

Bầu không khí giữa hai người có vẻ nghiêm túc. Tôi không muốn làm kỳ đà cản mũi nên dừng bước. Cuối cùng, Uta-chan vẫy tay chào tạm biệt Natsuki, và cậu ấy quay lưng bước đi.

Ồ, mình bắt gặp đúng lúc họ chia tay nhau. Phải rồi, nghe nói nhà Uta-chan ở quanh đây, tôi nghĩ khi quan sát họ.

“Hả?”

Tiếng thốt kinh ngạc tuột ra khỏi miệng tôi khi chứng kiến Uta-chan giữ Natsuki lại... và hôn lên má cậu ấy.

Sau khi trao đổi vài lời, cô ấy buông cậu ấy ra và chạy biến vào nhà.

Natsuki đứng chết trân một lúc mới hoàn hồn, rồi lững thững bỏ đi.

Tôi đã thu trọn toàn bộ cảnh tượng ấy vào mắt.

“Oa, Sakura-san bạo thật đấy,” Serika bình luận bằng giọng đều đều bên cạnh.

Thấy tôi không đáp, cậu ấy liếc nhìn tôi khó hiểu: “Miori? Cậu ổn chứ?”

“Ồ, không có gì đâu. Về nhà thôi.” Tôi vội vàng lấp liếm sự im lặng khó xử, tiếp tục bước đi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Khi tôi đã diễn thì đến cả Serika cũng chẳng thể nhận ra điều gì bất thường.

Không đời nào... Tôi không thể nói ra được. Kể cả với Serika.

Khoảnh khắc nhìn thấy nụ hôn ấy, trái tim tôi bỗng chốc bị mây mù che phủ, và tôi sợ hãi nhận ra cảm giác u ám đó lớn đến nhường nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!