Giang Thư gửi một tin nhắn đến một số điện thoại không được lưu tên:
[Còn nhớ lời hứa của chúng ta chứ?]
Chẳng bao lâu sau, đối phương đã phản hồi:
[Tất nhiên.]
Khóe môi Giang Thư khẽ nhếch lên.
[Vậy thì kế hoạch có thể bắt đầu rồi. Đợi khi chuyện thành, những gì đã hứa với anh, tôi sẽ không thiếu một xu.]
[Hợp tác vui vẻ.]
Nam Cung Hướng Vãn đặt điện thoại xuống, bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm, tiện tay ấn vào chiếc chuông gọi riêng của cô.
Chẳng bao lâu, nữ thư ký bước vào:“Tiểu thư, có chuyện gì dặn dò?”
Nam Cung Hướng Vãn khẽ ngẩng đầu:“Kế hoạch bắt đầu rồi, đi chuẩn bị đi.”
“Vâng, thưa tiểu thư.”
Thư ký rời đi. Nam Cung Hướng Vãn khẽ lắc tách cà phê trong tay, nở nụ cười mơ hồ.
Người kia... tên là Lục Trúc à? Anh ta có điểm gì hấp dẫn đến mức nhà Thượng Quan sẵn sàng nhường ba điểm phần trăm chỉ để thiết kế cái bẫy này cho anh ta?
Có những chuyện không thể nói rõ ra, nếu không thì không thể hợp tác được.
Nhưng dù sao thì, Lục Trúc... đã thành công thu hút sự tò mò của cô.
...
Giang Thư cất điện thoại, liếc nhìn theo hướng Lục Trúc rời đi.
Cô muốn để anh ta nếm thử cảm giác tay trắng, không còn gì trong tay. Khi bị dồn đến tuyệt vọng, anh ta sẽ chẳng còn sức phản kháng nữa.
Lục Trúc, cố mà gắng lên đấy.
Lúc này, chính chủ Lục Trúc thì đang hớt hải giấu chiếc áo choàng đi, thay mặt nạ đôi, tiện tay mua vài món ăn vặt cầm tay rồi quay về chỗ ngồi trong khán đài.
Lần này anh đi đường vòng từ phía sau, chỗ ngồi của Giang Thư ở hàng đầu, chắc cũng không phát hiện ra được.
Lục Trúc thở phào nhẹ nhõm khi an toàn quay lại bên cạnh Du Hi, “Anh về rồi đây.”
Không có tiếng đáp lại.
Lục Trúc ngơ ngác quay sang nhìn thì thấy Du Hi đang nhìn anh chằm chằm. Qua lớp mặt nạ, ánh mắt cô tối như vực sâu không đáy, dường như chỉ cần một cái chớp mắt là anh sẽ bị nuốt chửng.
Lục Trúc lạnh sống lưng. Bị phát hiện rồi? Không thể nào đâu? Rõ ràng anh đã che kín mít, mùi hương cũng xử lý rồi mà, sao vẫn bị lộ?
“Em yêu?” Anh thử gọi một tiếng, nhưng Du Hi vẫn không phản ứng.
Tim Lục Trúc đập dồn dập, anh nuốt nước bọt, đưa tay định tháo mặt nạ của cô——
...
Ồ, hóa ra là anh nghĩ nhiều rồi.
Du Hi chỉ là... không hiểu vì lý do gì mà chìm vào trạng thái mộng tưởng, như đang mơ một giấc mơ lộ rõ ham muốn sâu kín.
Nhưng ở nơi đông người thế này mà cô lại như vậy, thật sự ổn sao?
Khoan đã, cảm giác này không đúng!
Lục Trúc nhìn kỹ lại. Không giống lúc ở riêng với anh, trạng thái này càng giống... đang nằm mơ?
Ánh mắt cô trống rỗng nhưng không mê ly, khóe miệng mỉm cười nhưng không si mê.
Đúng rồi, là đang ngủ mơ, không phải thức giấc rồi giả vờ nữa.
Lục Trúc thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận đeo lại mặt nạ cho cô, trong lòng thầm vui mừng. Trạng thái hiện giờ của Du Hi đúng là trời giúp anh!
Cứ giữ thế này càng lâu càng tốt, tốt nhất đến lúc anh dụ được Giang Thư rời khỏi mới tỉnh!
Anh không quấy rầy cô nữa, một bên âm thầm quan sát Giang Thư, một bên cắm cúi ăn uống điên cuồng.
Phải chuẩn bị lý do để lần tới rời khỏi Du Hi không bị nghi ngờ, chẳng hạn như: ăn nhiều quá nên phải đi vệ sinh...
Nếu Du Hi cứ giữ trạng thái này, lần sau rời đi có thể kéo dài thời gian một chút chăng?
Hay là... thử xem?
Lục Trúc lén liếc sang Du Hi, thấy cô vẫn trong trạng thái cũ thì mừng không tả nổi.
Căn giờ thấy ổn rồi, anh đứng lên:“Không được, anh phải đi vệ sinh thêm lần nữa, chắc đồ ăn có vấn đề rồi!”
Nói xong anh ôm bụng chạy đi, cũng không quan tâm Du Hi có nghe thấy hay không.
Dù sao cũng đã báo trước, lát nữa Du Hi có hỏi thì anh cũng có lý lẽ.
Sau khi thay đồ, Lục Trúc lại mua thêm vài món ăn, quay về ngồi cạnh Giang Thư.
“Ưm~ Bé con, anh đi lâu quá đó!” Giang Thư bĩu môi đá nhẹ lên người anh, không cẩn thận còn làm áo choàng của anh dính bụi.
Lục Trúc giả vờ cười khổ:“Lúc đầu anh có thể quay lại sớm hơn, nhưng giữa chừng vào toilet thì người đông quá, toàn cosplayer vào thay đồ nên anh phải đợi hơi lâu.”
“Thật vậy không?” Giang Thư khoanh tay, má phồng lên, ánh mắt chẳng giống đang trách mắng, mà như đang giận dỗi.
“Thật mà.” Lục Trúc mặt không đỏ tim không loạn, đặt phần ăn lên bàn, “Nè, ăn thử tam sắc đoàn tử nè, thấy bán chạy lắm đấy.”
Anh cầm một xiên đưa tới, Giang Thư không đón lấy, chỉ mở miệng chờ được đút.
Nham nham nham——
“Ngon không?”
“Ưm~!”
Tốt quá, Lục Trúc vừa thở phào thì bất trắc lại đến.
Rrrrr——
Điện thoại rung lên, đồng thời Du Hi phía sau cũng bắt đầu cử động, ánh mắt bắt đầu đảo quanh.
Chết rồi! Sao cô ấy lại tỉnh?
Lục Trúc định nhắn tin trấn an Du Hi, nhưng trước mắt vẫn là Giang Thư đang há miệng chờ anh đút tiếp.
Thôi thì——
“Nào, học tỷ, a——”
“A~ ưm ưm ưm!”
Lúc đút cô, Lục Trúc cố tình làm trò, thu hút ánh mắt của Giang Thư, tranh thủ thời gian lén mở điện thoại nhắn nhanh:
[Du Hi: Anh sao còn chưa quay lại?]
[Chồng yêu: Anh đang xếp hàng trong nhà vệ sinh, điểm tâm để cạnh em rồi đó, em ăn trước đi nha.]
Màn hình tắt, nhét điện thoại vào túi, tốc độ nhanh như chớp, anh chính là “Người đàn ông gió”.
Rrrrr——
Tin nhắn lại đến, nhưng Giang Thư đang ăn, không tiện phân tâm.
Lục Trúc hồi hộp liếc sang Du Hi, thấy cô không còn đảo mắt lung tung nữa thì quyết định tạm thời chưa nhắn lại, quan sát thêm.
May sao sau tin nhắn đó, Du Hi chỉ im lặng ăn kẹo táo, Lục Trúc cũng thở phào.
Vấn đề tiếp theo: Làm sao để khiến Giang Thư rời đi?
Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không có cách nào tốt.
Chắc chắn Giang Thư phải đợi Thượng Quan Tình Vũ tới đón mới chịu đi. Hơn nữa cô là khách mời, thời gian ở lại anh cũng không nắm được.
Không thể rời đi trước được, vậy chỉ còn một cách——
Cô không đi thì anh đi!
Nhưng thời gian trực ban của anh vẫn chưa đến, phải tạo tin nhắn giả như có việc gấp.
Khó đấy!
Gửi tin nhắn thì không khó, nhưng tìm ai để giả vờ?
Hoàng Bảo Thư? Không thể, cậu ta đã bị chị gái kia khống chế rồi.
Lý Quý và Triệu Tử Duệ? Lục Trúc nghĩ ngợi, cảm thấy cũng không ổn, nhắn tin với họ dễ bị Hoàng Bảo Thư phát hiện, mà trước đó cũng thấy họ cứ kỳ kỳ.
Không còn cách nào, chỉ còn nước nhờ Hướng Thần.
Nhưng anh cũng không chắc Hướng Thần có chịu giúp không, vì trước đây Hướng Thần cần giúp, anh toàn giả vờ không thấy.
Rối thật!
Giờ lập nick phụ còn kịp không?
Thôi bỏ đi, chuyện rời sớm vốn đã đáng nghi, nếu còn bị phát hiện dùng tài khoản phụ thì xem như xong đời.
Lục Trúc thở dài, đặt hy vọng cuối cùng vào Hướng Thần.
Tránh ánh mắt của Giang Thư, anh bắt đầu “liên lạc bí mật”.
[Lục Trúc: Cậu rảnh không?]
[Cần mẫn làm thêm: Có chuyện gì sao, bạn Lục Trúc?]
[Lục Trúc: Cho mình hỏi lịch trực có thể đổi không?]
[Cần mẫn làm thêm: Không được, các bạn khác đều rất bận rồi.]
[Cần mẫn làm thêm: Nhưng nếu bạn cần đổi, mình có thể đổi với bạn.]
[Lục Trúc: Không cần đổi, chỉ hỏi vậy thôi.]
[Lục Trúc: Giờ mình đến trực được không?]
[Cần mẫn làm thêm: Ừm.]
[Cần mẫn làm thêm: Nhưng bạn thật sự muốn đến sớm vậy à?]
[Lục Trúc: Không đâu, chỉ hỏi thử thôi.]
Tuyệt vời! Đã có đoạn chat mình cần, giờ chỉ cần cắt ghép lại.
Còn chuyện trực ban thì có thể nói miệng cho qua, chỉ cần biến nội dung thành: anh muốn ở lại với Giang Thư nhưng bắt buộc phải về trực là xong.
Khóe môi Lục Trúc nhếch lên, hôm nay... anh cảm thấy mình sắp thắng rồi.
Nhưng trong game MOBA, câu “Tôi sắp thắng rồi” thường là ảo tưởng. Kéo dài được giao tranh không có nghĩa sẽ giành được chiến thắng cuối cùng.
“Chậc!” Lục Trúc bực mình chặc lưỡi, cố ý để Giang Thư nghe thấy.
“Học tỷ, anh phải về trường rồi.”
“Sao lại sớm thế?” Giang Thư không vui, anh mới ở với cô được bao lâu chứ, giờ đã đòi đi?
Lục Trúc bất đắc dĩ thở dài, “Hết cách rồi, các bạn khác không có thời gian.”
Vừa nói anh vừa chìa đoạn tin nhắn đã xử lý ra.
Giang Thư nhìn xong, phồng má, “Vậy để em nói mẹ nhờ họ thêm lần nữa!”
Biết ngay mà!
“Học tỷ, nếu em làm vậy, anh sẽ bị người ta nói xấu sau lưng mất.”
“Vậy thôi vậy...”
“Vậy anh đi đây?”
“Ừm... ôm một cái!”
Lục Trúc cười, ôm Giang Thư thật chặt.
Cảm giác thật tuyệt, chỉ là... anh không dám tận hưởng.
Gấp quá rồi, bên kia Du Hi sắp phát điên rồi, không nhanh lên là nguy to!
“Anh đi nha, chờ anh quay lại nhé!” Lục Trúc chào tạm biệt rồi lập tức cởi áo choàng, thay mặt nạ, vội vã quay lại.
Ngay khoảnh khắc Du Hi sắp bấm gọi điện, anh đã kịp về tới.
...
“Anh đi lâu như vậy là sao?” – Giọng Du Hi không giấu nổi sự khó chịu.
“Không còn cách nào khác... toilet toàn là cosplayer vào thay đồ, xếp hàng mới đi được.”
Lục Trúc dừng một chút rồi nói tiếp, “À mà, em có mang theo đồ bình thường không?”
“Để làm gì?”
“Lúc trưa ra khỏi hội trường thì thay ra ấy. Trong triển lãm em có thể mặc gì tùy thích, nhưng ra ngoài thì... sẽ bị người ta chỉ trỏ, nhất là mấy người đầu óc cổ hủ.”
Du Hi hừ lạnh đầy khinh bỉ:“Họ lạc hậu là chuyện của họ, liên quan gì đến em?”
Lục Trúc im lặng.
Anh không sợ cô bị tổn thương tâm lý, anh chỉ sợ cô nổi cáu rồi “xử” hết bọn họ!
“Vậy thì kệ họ đi, mình xem tiếp chương trình nha!” – Anh cười gượng, ôm vai cô kéo chú ý về phía sân khấu.
May mắn thay, Du Hi thật sự không truy cứu nữa, Lục Trúc thở phào một hơi thật sâu.
Nhưng... mọi chuyện đã kết thúc chưa?
Chưa!
Chỉ cần Giang Thư và Du Hi còn đồng thời ở đây, nguy cơ bị lộ thân phận vẫn còn rình rập!
Giờ đây, Lục Trúc đã không còn là một anh chàng bình thường nữa, mà là một siêu nhân cẩn thận – một “luộc trứng siêu cảnh giác” chính hiệu!
Chỉ cần chưa đến giây phút cuối cùng, anh tuyệt đối không được lơi lỏng!
Hít sâu một hơi, Lục Trúc căng mắt dõi theo nhất cử nhất động của Giang Thư. Cô mà nhúc nhích một chút, anh sẽ phản ứng ngay lập tức.
Căng như dây đàn, chẳng khác nào đang làm gián điệp giữa chiến trường.
May mà, đến tận khi chương trình kết thúc, Giang Thư vẫn ngoan ngoãn ngồi yên ở hàng ghế khách mời. Có fan đến xin chữ ký thì ký, không có thì ngồi xem biểu diễn, không làm gì quá khích.
Tốt lắm, Lục Trúc yên tâm rồi.
Còn bên cạnh, Du Hi cũng rất yên lặng, nằm im trong lòng anh không động đậy... nhưng khoan đã? Trạng thái này có bình thường không vậy?
“Em yêu?”
“Ừm?”
À, vẫn bình thường.
“Không có gì, anh chỉ muốn gọi em một tiếng. Chúng ta đi thôi.”
“Ừ.” – Du Hi đứng dậy, bình thản đáp, “Đi thôi.”
Cuối cùng!
Cuối cùng cũng được giải thoát rồi!
Hai người rời khỏi khán đài, Lục Trúc nhìn lại Giang Thư, thấy cô vẫn ngồi nguyên vị trí cũ thì mới thở phào thật sâu.
“Trưa nay mình ăn gì vậy?” – Áp lực vừa được gỡ bỏ, giọng anh nhẹ tênh như được giải phóng, còn không quên vươn vai thoải mái.
“Bếp sẽ sắp xếp. Mình chỉ cần chờ là được.”
“OK!”
Ra khỏi nhà thi đấu, Lục Trúc tranh thủ dò xét lần cuối, không thấy “tượng vàng nhỏ” Thượng Quan Tình Vũ đâu, thế là hoàn toàn yên tâm, dứt khoát tháo mặt nạ.
Nóng chết được! Trời hè mà đeo mặt nạ kín như bưng thì đúng là cực hình!
Nhưng giờ thì anh được giải phóng rồi!
Còn chiếc áo choàng Hokage Đệ Tứ và mặt nạ kia, anh tiện tay bỏ lại một góc trong hội trường. Coi như tặng cho người hữu duyên vậy.
Gọi là... bỏ tiền giải xui đi!
Lục Trúc vui vẻ cùng Du Hi rời đi, nhưng trong hội trường, một NPC đã phát hiện áo choàng và mặt nạ bị bỏ quên bên cạnh hộp cứu hỏa.
“Cái này ai để lại thế? Kệ, mang tới chỗ đồ thất lạc đi.”
Mà khu vực đồ thất lạc thì lại ngay sát cổng vào...
Đúng lúc đó, Thượng Quan Tình Vũ quay lại đón Giang Thư. Biết Lục Trúc không thể đi cùng, bà dịu dàng an ủi con gái:“Tiểu Trúc chỉ là bận một chút thôi, nó sẽ đến với mẹ con mình sau. Giờ mình đi ăn trước nhé.”
Hai mẹ con rời hàng ghế khách mời. Khi bước tới gần cửa, Giang Thư vô tình liếc sang——
Chiếc áo choàng quen thuộc.
Mặt nạ quen thuộc.
Giang Thư dừng lại, cúi xuống nhặt lấy áo choàng, lật trái lật phải kiểm tra. Khi thấy bụi xám vương ở vạt áo – đúng chỗ cô đã đá trúng lúc nãy – thì ánh mắt cô tối lại.
Đây là đồ của Lục Trúc.
“Cho hỏi anh nhặt được cái này ở đâu vậy?” – Giang Thư nở nụ cười tươi hỏi NPC.
Gái xinh lại lễ phép luôn được yêu thích, NPC lập tức chỉ tay:“Ở bên cạnh hộp cứu hỏa đằng kia.”
“Cảm ơn anh trai nha~”
“Không... không có gì!”
Giang Thư cầm áo choàng và mặt nạ, ánh mắt thoáng hiện một tia lạnh lẽo.
Tại sao anh ấy lại không mang áo choàng và mặt nạ đi, mà lại cố ý bỏ lại?
Rất đơn giản thôi – không muốn để người khác nhìn thấy.
Nhưng rõ ràng “người khác” ấy không phải là Giang Thư.
Mà là... ai đó đi cùng anh!
Nếu là đi cùng người khác, nhưng người xuất hiện trước mặt cô chỉ có mình Lục Trúc, vậy người kia là ai?
Lục Trúc... là đi cùng một cô gái khác!
Giang Thư vô thức siết chặt áo choàng trong tay, biểu cảm càng thêm lạnh lẽo.
Là ai? Là cô gái trong cảnh tượng hôm qua sao?
Cô đưa tay ôm ngực, gắng gượng đè nén sự trỗi dậy của bản thể.
Một lúc sau, Giang Thư nửa nằm tựa lưng ghế sau, hít sâu một hơi.
Không quan trọng nữa, là ai cũng được. Dù thế nào, cô sẽ giành lại. Dù Lục Trúc có muốn diễn tiếp với mẹ con cô hay không —— đều không còn ý nghĩa gì nữa rồi.
Cưỡng chế thực thi.
Giang Thư lại nở nụ cười, chỉ là nụ cười này... thoáng rùng rợn.
...
“Ể? Bữa trưa hôm nay được giao tới trễ hả?” – Lục Trúc nhướn mày.
Anh và Du Hi đã về đến trường, Du Hi thì đang chọn quần áo để thay.
“Chẳng phải anh ăn nhiều lắm rồi sao? Còn đói à?”
“Ờ thì... không hẳn đói, chỉ là anh còn phải đi trực ca nữa.”
“Trực xong rồi quay lại.”
“Trực xong... chắc anh ngủ luôn.” – Lục Trúc gãi đầu, nguyên buổi sáng hôm nay thật sự vắt kiệt cả thể lực lẫn tinh thần của anh.
Một giấc ngủ ngon là điều cần thiết.
“Không thể ngủ ở chỗ em sao?” – Một câu của Du Hi khiến Lục Trúc nghẹn họng.
Anh im lặng.
Không phải không ngủ được, giường của Du Hi còn thoải mái hơn cả ký túc xá nữa là.
Chỉ là...
Lục Trúc sợ Du Hi mất kiểm soát. Nếu chuyện gì đó xảy ra... thì đời anh coi như gán nợ cả kiếp.
“Trực ca xong, về đây với em.” – Du Hi không cho anh cơ hội từ chối, trực tiếp ra lệnh.
Lục Trúc thở dài bất lực.
Đúng là sống không theo ý mình rồi...


3 Bình luận