Ba ơi, xin hãy để con làm fan của ba 4 !
Chương 104: Giác ngộ riêng của mỗi người, Cún vàng chui vào chăn.
0 Bình luận - Độ dài: 5,111 từ - Cập nhật:
Chương 104: Giác ngộ riêng của mỗi người, Cún vàng chui vào chăn.
Bộ lông đang xù lên của Mèo Mắt Xanh dường như dính phải bùa chú ma pháp, bị buộc phải ngừng lại giữa chừng.
Cô mặc kệ ánh mắt tràn ngập thông điệp "Hai người chơi lớn thế?" của Lâm Bảo Nhi bên cạnh, bắt đầu dùng cái đầu nhỏ chứa đầy trí tuệ để suy ngẫm.
Quả thật, dù có gia nhập vào đội của Tạ Thanh Huyền, cô cũng chỉ biết khúm núm, dạ vâng dưới khí trường của đối phương, cùng lắm cũng chỉ đóng vai kẻ thứ ba mờ nhạt chen ngang thế giới hai người, thỉnh thoảng nghe trộm vài câu chuyện kể trước khi ngủ mà thôi, hoàn toàn không có cửa vùng lên làm chủ.
Đường Lưu Ly thích Sở Nguyên Thanh, đây là tâm ý cô đã xác nhận từ trước.
Nhưng kể cả bây giờ được ăn chung, ở chung với đối phương, cô vẫn không có cách nào tỏ tình.
Một là Sở Nguyên Thanh chắc chắn sẽ từ chối, rồi bắt cô viết bản kiểm điểm tư tưởng dài một vạn chữ.
Hai là địa vị của cô đã tụt dốc không phanh, từ "bé ngoan" rớt xuống thành "hư hỏng", rồi tiếp tục hèn mọn biến thành thú cưng.
Một con mèo làm sao có thể tỏ tình với chủ nhân? Cùng lắm chỉ được làm nũng đòi xoa đầu với thơm má thôi, thậm chí thơm má còn chẳng có cửa!
Đường Lưu Ly muốn tỏ tình, thì ít nhất phải nâng cao vị thế của mình trong lòng Sở Nguyên Thanh, từ mèo cưng thăng hoa trở lại thành bé ngoan, rồi từ bé ngoan tiếp tục thăng hoa thành một người bình đẳng, thậm chí là ưu tú hơn cô ấy, như thế mới có chút xíu hy vọng.
Nhưng còn cô bây giờ thì sao? Đến một cô bé người Nhật Bản đến từ đất nước xa xôi, trước đây hoàn toàn không có chút danh tiếng nào, mà cô còn không đấu lại.
Trong đôi mắt xanh biếc của thiếu nữ bùng lên ngọn lửa rực cháy. Sự lười biếng trong lòng cô bị nghiền nát sau thảm bại này. Nỗi không cam lòng chưa từng có, hòa trộn với dã tâm bị những lời khích tướng nhen nhóm, tất cả cùng thôi thúc sinh ra lòng hiếu thắng mãnh liệt tột cùng.
Đường Lưu Ly lẽ ra không nên thua. Là thiên tài ngôi sao nhí nổi danh khắp Đại Hạ từ năm 11 tuổi, cô là người có "địa vị" cao nhất trong số 168 thí sinh.
Hơn nữa, thần tượng trong giới giải trí vốn chỉ là bậc dưới so với diễn viên. Cô đáng lẽ phải là thực tập sinh tỏa sáng nhất, bùng nổ nhất, đủ sức mở màn tạo địa chấn, lật đổ Đại Ma Vương, đoạt lấy ngai vàng No.1 và thống trị cuộc thi đến tận bây giờ.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, chỉ vì lười biếng, phản kháng, chán ghét, hội chứng sợ xã hội, thậm chí là khao khát tự hủy hoại bản thân kiểu buông xuôi mặc kệ đời, cô chẳng làm nên trò trống gì trong chương trình này. Ngay cả việc lọt vào hạng A cũng chỉ là chút nỗ lực cỏn con vì Sở Nguyên Thanh mà thôi.
Thật quá khó coi, quá xấu xí. So với giác ngộ của các thực tập sinh khác, khát vọng vươn lên của cô thấp hèn đến thảm thương.
Kirimi Yayoi nói không sai, so với việc "trượt quỳ" dâng hiến, thì chính tay giành lấy Thanh Bảo về đội mới là cách chứng minh bản thân đã trưởng thành, đã lột xác.
Chẳng phải ước mơ của Thanh Bảo là trở thành thần tượng lấp lánh trên sân khấu sao?
Vậy nếu cô vượt lên dẫn trước ở lĩnh vực này, biết đâu sẽ được đối phương nhìn bằng con mắt khác, xóa bỏ những ấn tượng tiêu cực trong quá khứ thì sao?
Đã vậy, kể từ hôm nay, cô không còn là diễn viên, càng không phải thiên tài nhí ngày xưa.
—— Vứt bỏ sự u ám của quá khứ, ném đi vinh quang đúc nên ngày cũ.
Đường Lưu Ly của hiện tại, là người có chí hướng vượt qua Sở Nguyên Thanh, là người sắp trở thành thần tượng tỏa sáng đẳng cấp thế giới!
Khoảnh khắc này, cùng với sự biến chuyển dữ dội trong cảm xúc linh hồn, ngay cả 【Tâm Lưu】 dường như cũng có sự thăng hoa kỳ diệu.
Không cần Kirimi Yayoi dạy dỗ, vốn là thiên tài gần như bẩm sinh đã thức tỉnh 【Tâm Lưu】, tầng màng ngăn cách ấy mỏng như tờ giấy, chỉ cần tư duy thay đổi một chút là không gì có thể ngăn cản cô thêm nữa.
Đường Lưu Ly hít thở không khí trong lành, như nhìn thấy một thế giới hoàn toàn mới. Cô tạm thời quên đi nỗi sợ hãi, khắc phục được khiếm khuyết trong tính cách, khiến Sở Vọng Thư đứng đằng xa thoáng chút ngẩn ngơ, như lại được nhìn thấy cô bé tự tin mỉm cười, ánh mắt kiên định trên màn ảnh truyền hình năm nào.
Cô ngước mắt nhìn lên, khẽ nói:
"Tôi đồng ý lời mời của cậu, nhưng điều này không có nghĩa cậu là đội trưởng."
"Tôi sẽ dùng cách của riêng mình, đoạt lại Sở Nguyên Thanh."
Kirimi Yayoi cũng mỉm cười, đáp trả một cách sắc sảo không kém:
"Chỉ cần như thế là đủ rồi."
"Phải nói là, cần phải như thế mới tốt."
"Bởi vì chúng ta vốn là đối thủ cạnh tranh mà, không phải sao?"
Sở Vọng Thư cảm thấy hơi mệt tim. Cô bé nắm lấy tay của hai kẻ cứng đầu này, cưỡng ép ba bàn tay dán vào nhau, tự biến mình thành chất bôi trơn mỉm cười nói:
"Được rồi, đã là đồng đội thì sau này chúng ta chắc chắn phải chung sống hòa bình nhé."
"Dù là chị Yayoi hay chị Lưu Ly, muốn có sự ăn ý đồng đội thì đều phải hiểu rõ đối phương hơn trước kia đúng không nào?"
Đường Lưu Ly vừa ngượng nghịu vừa "tsundere" (ngoài lạnh trong nóng) quay mặt đi chỗ khác.
Kirimi Yayoi không phủ nhận cũng chẳng khẳng định, dường như ngầm đồng ý.
Chỉ có Lâm Bảo Nhi "không ai thèm", oán niệm nhìn cảnh tượng này, trong đầu tràn ngập câu hỏi "Thế tôi đi nhé?", sau đó buồn bã bước vào khu vực chờ.
...
...
Cùng lúc đó, tại khu vực C1.
"Đã vậy, trận PK sân khấu sẽ chính thức diễn ra vào trưa hai ngày sau."
Tạ Thanh Huyền lạnh nhạt buông một câu, không thèm liếc nhìn đối phương lần thứ hai, dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Sở Nguyên Thanh. Cô mang theo khí thế ngạo nghễ và đầy tính xâm lược như một bạo chúa, chậm rãi bước đi trong ánh mắt dõi theo của mọi người.
Trần Diệc Ngưng hít sâu một hơi, trong đôi mắt màu hồng phấn ánh lên ý chí kiên định. Cô cũng nắm lấy tay người bạn thanh mai bên cạnh, bước về phía phòng tập.
Cơ Thư Trúc ngoái nhìn bóng lưng hai người kia, khẽ nói:
"Thực ra chúng ta có thể từ chối mà, Tiểu Ngưng."
"Sở Nguyên Thanh, Tạ Thanh Huyền, tổ hợp hai người này đang đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn trong các trận đấu đôi ở khu vực C1, là bá chủ danh xứng với thực."
"Đặc biệt là người đi trước, mình có thể thấy cậu ta còn nguy hiểm và hung hãn hơn lúc mới tham gia thi đấu nhiều. Giống như Sở Nguyên Thanh và Kirimi Yayoi, khả năng cao cậu ta cũng đã sơ bộ nắm được 【Tâm Lưu】."
"Cậu hẳn phải rõ, để đối đầu với hai địch thủ nắm giữ 【Tâm Lưu】 và bắt đầu đặt chân vào lĩnh vực thần tượng thế giới, thì chỉ có người cũng đã mở 【Tâm Lưu】 mới có thể chống lại."
Trần Diệc Ngưng trầm mặc. Sao cô lại không biết những điều này chứ?
Nhưng sai một ly, đi một dặm.
Từ lúc mới tham gia khí thế bừng bừng, đến khi lần lượt bị người khác áp đảo, thậm chí trên sân khấu công diễn còn phải dựa vào sự bố thí của Sở Nguyên Thanh mới tô vẽ được cái thế chân vạc bề ngoài, ca múa thái bình. Tâm thái của cô trong khoảng thời gian đó đã thay đổi mấy lần.
Dù tính cách có kiêu ngạo và kiên cường đến đâu, tâm cảnh cũng khó tránh khỏi ngày càng nôn nóng.
【Tâm Lưu】, 【Tâm Lưu】.
Tấm vé thông hành đến với thần tượng đẳng cấp thế giới này, cô khổ tu suốt mười năm mà không đạt được. Vốn tưởng rằng nhờ sự hỗ trợ khai phá như lời Thỏ Dệt Mộng nói, có thể một bước vượt qua rãnh trời trong sâu thẳm ý thức, nhưng kết quả lại thất vọng não nề.
Ngay cả những thí sinh thứ hạng thấp khác, hầu như ai cũng cảm nhận được sự mới mẻ, thông suốt khi bước ra khỏi khoang máy, và trong khoảnh khắc nào đó của buổi tập hôm ấy, họ đã có trải nghiệm kỳ diệu như tư duy được tăng tốc.
Nhưng Trần Diệc Ngưng thì không. Cô vào cái khoang máy đó, chỉ cảm thấy như vừa ngủ một giấc ngon lành, chẳng khác gì giấc ngủ được hỗ trợ bởi chuyên gia massage và xông ngải cứu cả.
Trần Diệc Ngưng không biết nội tình về phòng huấn luyện 【Tâm Lưu】, càng không rõ sự khác biệt giữa hàng giả và hàng thật. Dưới góc nhìn của cô, những đối thủ cạnh tranh kém hơn mình đều đang tiến bộ không ngừng, chỉ có mình giậm chân tại chỗ, ngu dốt không chịu nổi.
Chẳng lẽ... mình thực sự không có tư chất thức tỉnh 【Tâm Lưu】?
Sự ngờ vực này khiến nỗi thất bại, lo âu, hoang mang tích tụ ngày qua ngày bỗng âm thầm bùng nổ như lũ quét trong lòng, tiếp tục ủ lên thứ độc dược mang tên "nghi ngờ bản thân", ăn mòn ý chí vốn thuần khiết như gương sáng trước kia.
Trần Diệc Ngưng hiểu rõ, nếu cứ tiếp tục duy trì trạng thái này, đừng nói đến việc ngộ ra 【Tâm Lưu】, sớm muộn gì tâm lý cũng mất cân bằng đến mức không phát huy nổi trình độ bình thường.
Vì vậy, cô bắt buộc phải tái thiết lập lại sự tự tin trước khi điều đó xảy ra.
Và dưới thời điểm này, lời khiêu chiến của Tạ Thanh Huyền chẳng khác nào "Vấn Tâm Đao" khiến cô tiến thoái lưỡng nan.
Nếu từ chối, đồng nghĩa với việc cô thừa nhận mình sẽ thua, hạt giống nghi ngờ bản thân sẽ lại phình to, khiến tâm cảnh vốn đã lung lay sắp đổ sụp đổ hoàn toàn. Cho dù không nhận chiến thư thì cũng là thua triệt để.
Thế nên, tiếp chiến trở thành lựa chọn duy nhất.
Sắc hồng trong đáy mắt đại tiểu thư càng thêm rực rỡ, khóe môi hơi nhếch lên. Nhan sắc diễm lệ như mẫu đơn nở rộ tỏa ra khí trường kiêu hãnh và tự tin.
Giờ khắc này, cô quên đi tất cả những yếu tố bất lợi, tạm thời rũ bỏ mây mù trong lòng, tựa như chiến binh sắp xung trận, phớt lờ xác suất tử vong, quyết ý đập nồi dìm thuyền, nhất định phải vượt qua gông cùm trong trận chiến lần này, hái lấy vòng nguyệt quế 【Tâm Lưu】.
Trần Diệc Ngưng điềm tĩnh và chắc chắn nói:
"Tiểu Trúc, đội hình được lập ra trong vòng đấu này chưa chắc chỉ duy trì đến hết buổi công diễn thứ hai."
"Và chỉ cần có một chút khả năng như thế, chất lượng đội ngũ chúng ta xây dựng tuyệt đối không được thua kém các đội khác."
"Bởi vì Thỏ Dệt Mộng sẽ không cho chúng ta cơ hội làm lại từ đầu."
Cơ Thư Trúc gật đầu không nói.
Chương trình quả thật có thể cài cắm cái bẫy như vậy. Nhìn từ góc độ đó, đội hình cuối cùng được lập ra trong tháng này hoàn toàn có khả năng duy trì đến tận cùng của "Sân Khấu Lấp Lánh", việc chọn đồng đội đương nhiên phải cẩn thận lại càng cẩn thận.
Đặc biệt là thông tin vừa được loa phát thanh thông báo, Kirimi Yayoi đã cướp được Đường Lưu Ly, tạo thành tổ hợp 2A1B. Việc Tiểu Ngưng lo lắng vì điều đó, khiến tác phong trở nên cấp tiến cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là... cô cứ cảm thấy mình đã bỏ sót điều gì đó.
Cơ Thư Trúc vừa định suy nghĩ kỹ càng.
Nhưng ngay giây tiếp theo,
Vị đại tiểu thư trước nay luôn ngây thơ đến mức bị xoa đầu cũng xấu hổ, vậy mà lại nghiêm túc và dùng sức ôm chặt lấy Cơ Thư Trúc. Cằm cô tì lên xương quai xanh, hơi thở phả ra từ làn môi gần đến mức khiến làn da dưới lớp vải ngứa ngáy, do góc nhìn nên không thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt.
Cơ Thư Trúc chỉ nghe thấy tiếng thì thầm dịu dàng của cô bạn thanh mai:
"Cảm ơn cậu, Tiểu Trúc."
"Mỗi lần nghĩ đến việc có cậu ở bên cạnh, mình như có dũng khí đối mặt với mọi khó khăn."
Cơ Thư Trúc cụp mắt xuống, đôi môi mấp máy nhưng mãi vẫn không thốt nên lời. Cô ngửi mùi hương trên người Trần Diệc Ngưng, từ từ ôm lấy vòng eo thon thả của đối phương, đầu ngón tay lành lạnh vuốt ve mái tóc màu đỏ mâm xôi, khẽ nói:
"Mình cũng vậy."
Nếu không có Trần Diệc Ngưng, ba năm trước cô vốn đã không tự sát hụt hết lần này đến lần khác, có lẽ ngay từ lần đầu cầm dao lên, cô đã kết thúc cuộc đời này rồi.
Nhưng cũng chính vì thế, trước khi cái chết tìm đến, cô tuyệt đối sẽ không để sự biến dị của căn bệnh "Siêu Trí Nhớ" nuốt chửng hoàn toàn màu sắc và sự đặc biệt của người ấy trong ý thức mình.
Và để bảo vệ báu vật này, sự tỏa sáng... là liều thuốc kìm hãm không thể thiếu.
...
...
Cùng ngày, tại phòng tập hạng A.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sở Nguyên Thanh nghiêm túc, làn da mịn màng vương chút sắc hồng, cô nhìn "Cún vàng" (Tạ Thanh Huyền) đang ở ngay gần trong gang tấc.
Gương mặt tinh xảo thoát tục của Tạ Thanh Huyền gần đến vậy, mỗi lần hàng mi cong rung động đều vô cùng rõ nét. Đôi môi đầy đặn của cô thoa màu son không rõ tên, là màu đậu đỏ pha chút nâu của hồng trà và hoa hồng, trông vừa mềm mại vừa dẻo thơm, là kiểu màu khiến fan nhìn thấy sẽ hét lên "muốn hôn" ngay lập tức.
Khí chất của thiếu nữ có phần áp đảo, cộng thêm khả năng quản lý biểu cảm dành cho vị trí nhảy nam, thần thái ngập tràn vẻ cấm dục lãnh đạm, nhưng ánh mắt lại phải diễn ra nét "tình bể bình" kiểu lạt mềm buộc chặt. Nhất thời trông cô vừa quyến rũ lại vừa mạnh mẽ. Cô thuận thế ôm lấy vòng eo thon gọn, trong tay đầy ắp sự mềm mại mê người.
Dù đã bị ôm eo rất nhiều lần, nhưng đến phân đoạn này, Sở Nguyên Thanh vẫn thấy cứ sai sai ở đâu đó. Cô cho rằng đại khái là do tư duy đàn ông đang tác quai tác quái, bị một cô bé trạc tuổi con gái mình ôm eo, trong lòng luôn cảm thấy gượng gạo và lệch lạc.
Chính suy nghĩ này, khi nền nhạc BGM vui tươi nhưng đầy nhịp điệu vang lên, sự mập mờ và kích thích vốn có của điệu nhảy lại tự nhiên pha thêm vài phần hương vị cấm kỵ đầy sai trái.
Tạ Thanh Huyền cảm nhận điều này rất sâu sắc. Sau khi thức tỉnh 【Tâm Lưu】, cô cực kỳ nhạy cảm với những cảm xúc được định nghĩa nằm trong phạm vi của "tỏa sáng". Điều này dẫn đến việc mỗi lần tập luyện với Sở Nguyên Thanh, cô đều ảo giác nhìn thấy cảnh tượng gặp gỡ một "góa phụ nhỏ" thanh thuần lạnh lùng trong quán bar.
Cái cảm giác sa ngã kiểu như một người nghiêm túc, cổ điển lại đẹp mà không tự biết, dường như vô tình lạc vào chốn đèn đỏ rượu xanh, trong sự ngây ngô bị cuốn vào dòng thác dục vọng, sau đó ngay cả ánh mắt từng trải sự đời cũng dần nhuốm màu mơ màng dưới sự ăn mòn của men rượu, bắt đầu ngày càng phóng túng... Thật sự là... khiến người ta muốn ngừng mà không được.
Tuyệt nhất là, sự chuyển biến vi diệu nảy sinh qua từng lần luyện tập này chỉ tồn tại trong ký ức riêng của cô. Giờ đây dù có lên sân khấu biểu diễn cho người khác xem, khán giả cũng không thể tận hưởng dư vị tuyệt vời của vẻ đẹp sa đọa theo hệ "nuôi dưỡng" này.
Nói ngắn gọn, Tạ Thanh Huyền đã âm thầm độc chiếm và cất giữ mặt này của Sở Nguyên Thanh, y hệt như niềm vui thu hoạch được lúc Kirimi Yayoi dạy bài "Nai con chạy loạn" khi trước.
Dù Cún vàng ngây thơ đến mức chưa hiểu thấu vì sao mình lại vui như thế, nhưng điều đó không ngăn cản cô ghi nhớ thật kỹ những chi tiết quý giá này.
Sở Nguyên Thanh không biết hình tượng của mình trong đầu đối phương đã kỳ quái đến mức nào. Sau khi được ôm eo không lâu, cô tự nhiên nắm tay Tạ Thanh Huyền, xoay vài vòng tại chỗ như múa ba lê, tiếp tục kết nối mượt mà với các bước nhảy sau đó, hoàn thành việc luyện tập phân đoạn này.
Ừm, tuy thỉnh thoảng vẫn thấy xấu hổ, nhưng cô đã luyện tập đến mức gần như tê liệt với đa số các động tác, chỉ có lúc hồi tưởng lại mới thấy chút cảm giác.
Hiện tại, chỉ duy nhất đoạn cuối cùng vẫn là nỗi đau vĩnh hằng trong tim: động tác bò trên sàn như một con mèo, cơ thể tự nhiên uốn lượn thành hình sóng, sau đó như vồ mồi, áp hờ lên người đối phương thực hiện nụ hôn vay mượn (hôn giả/góc nghiêng).
Nhưng chuyện này cũng bình thường thôi.
Nói đúng hơn, nếu ngay cả làm động tác này mà cũng mất đi cảm giác xấu hổ, Sở Nguyên Thanh mới thực sự nghi ngờ có phải mình đã "bị nữ tính hóa" thật rồi hay không.
Vì vậy, nỗi xấu hổ này chính là bằng chứng đanh thép cho lòng tự trọng đàn ông vẫn còn tồn tại!
Mỗi tối trước khi đi ngủ, Sở Nguyên Thanh đều phải tự kiểm điểm sâu sắc một lượt, dùng lý do này để củng cố đạo tâm mới có thể yên tâm ngủ ngon.
Tạ Thanh Huyền dùng khăn lau mồ hôi, sau đó lẳng lặng uống nước. Cô dựa nửa người vào tường phòng tập, ánh nắng mô phỏng vẽ nên viền vàng quanh người cô. Chiều cao khoảng 1m71 mảnh mai, đôi chân dài cân đối được bao bọc bởi quần tập yoga, vòng eo thon thả dẻo dai.
Còn nhìn lên trên nữa, chính là lĩnh vực "phi lễ chớ nhìn".
Tạ Thanh Huyền thẫn thờ ngẩn người, như đang ở trên tầng mây không tì vết, khí chất tĩnh lặng và xa xăm.
Trạng thái 【Tọa Thiền】 thường trực chính là như vậy.
Tâm cảnh thuần khiết, tự nhiên, treo cao trên trời nhìn xuống này, đủ để giản lược các bước của vạn sự vạn vật.
Vùng não của Tạ Thanh Huyền đang nhanh chóng hồi tưởng và phân giải quá trình huấn luyện trước đó. Cô vừa tua lại trong đầu, vừa cởi cúc áo sơ mi, đầu ngón tay mân mê chiếc áo lót có độ đàn hồi cực tốt.
—— Kiểu áo bó ngực này tuy chất liệu thoáng khí, nhưng vẫn dễ gây bí bức, nóng nực.
Cảnh tượng dưới đầu ngón tay thiếu nữ là những dãy núi cao vút, thâm sâu, đen tuyền được bao bọc. Những giọt mồ hôi li ti trong suốt theo nhịp thở của lồng ngực mà chảy dọc theo đường cong nhấp nhô. Cô kéo dãn dây áo vài cái, coi như tản nhiệt cho thoáng khí, phô bày hết sự ưu việt của thân hình "cành vàng lá ngọc".
Nếu nói đường cong của Sở Nguyên Thanh thắng ở tỷ lệ, thì đường cong của Cún vàng lại thắng ở diện tích bá đạo. Dù đã bị bó lại khá nhiều nhưng vẫn vô cùng bắt mắt.
Sở Nguyên Thanh lịch sự dời mắt đi, vẻ mặt bình thản.
Cô đã tắm rửa rất nhiều lần, đã từng nhìn thấy "cảnh tượng hoành tráng" trong gương rồi.
Hơn nữa, Cún vàng đối với cô luôn không có bất kỳ sự phòng bị nào. Thân hình phát triển quá tốt luôn dễ dàng bị động "phát phúc lợi" trong lúc chung sống. Nếu nhìn nhiều mà còn tỏ ra ngạc nhiên, ngược lại sẽ khiến cô trông có vẻ tư tưởng không trong sáng.
—— Đã là con gái với nhau thì chuyện này bình thường thôi, phải thích nghi cho tốt!
Tuy nhiên không hiểu sao, trong đầu cô lại hiện lên thân hình nhỏ nhắn, xinh đẹp như tượng điêu khắc Hy Lạp của Đường Lưu Ly, chỉ mặc mỗi nội y đứng dưới ánh sáng.
Ừm, rất phù hợp với sự đáng yêu của Mèo Mắt Xanh.
Sở Nguyên Thanh không nghĩ nhiều nữa, ném chuyện đó ra sau đầu. Cô xem bản nhạc, ghi nhớ thêm một chút rồi bắt đầu bài luyện thanh hôm nay.
Thời gian trôi nhanh.
Đêm hôm đó.
Tạ Thanh Huyền lại tỉnh giấc trong giấc ngủ chập chờn, trong đầu cô tràn ngập hình bóng và nụ cười của Sở Nguyên Thanh.
Những mảnh ghép vụn vặt khi ở chung mấy ngày nay như tuyết lở nơi sâu thẳm trong não bộ, xây dựng nên từng mảng từng mảng ghép nhân cách.
—— Thật kỳ diệu.
Mảnh ghép nhân cách của La Thiền đã hoàn thiện ngay lần đó, phong ấn sâu trong ý thức, như dải lụa ngưng đọng trong hổ phách, định hình thành mảnh ghép ước mơ hoàn chỉnh, chờ đợi cô lấy dùng bất cứ lúc nào.
Nhưng Sở Nguyên Thanh thì khác. Dù tiềm thức có thu thập bao nhiêu thông tin, xây dựng nên bao nhiêu mảnh vỡ nhân cách, mỗi khi cô tưởng như sắp hoàn thiện, thì cả bức tranh lại đột nhiên trở nên khiếm khuyết không chịu nổi.
Giống như vẽ chân dung đối phương giữa trời bão tuyết mịt mù, dù có múa bút thế nào thì trong khoảnh khắc cũng sẽ bị nhấn chìm bởi màu trắng xóa cứ rơi mãi không ngừng.
Mà trong tiềm thức thì làm gì có bão tuyết?
Đó suy cho cùng, chẳng qua là sự tò mò không bao giờ cạn của Cún vàng đối với một người nào đó mà thôi.
Mảnh ghép nhân cách không phải thứ gì thần bí, chỉ là tập hợp thông tin thông qua tiềm thức, từ đó hình thành một khung ấn tượng khái quát và trừu tượng, còn mảnh ghép ước mơ chính là cốt lõi được xây dựng trên cái khung này.
Tạ Thanh Huyền không có tình cảm với sân khấu, cũng không có ước mơ làm thần tượng, cho nên mới dùng phương pháp sao chép trừu tượng này, bịa đặt ra cái gọi là mô-đun mảnh ghép, để tự thôi miên, nạp và sinh ra cảm xúc gần giống như thật.
Nói cách khác, mảnh ghép nhân cách là công cụ.
Còn Sở Nguyên Thanh trong lòng cô, không biết từ bao giờ đã thoát khỏi định nghĩa công cụ. Là một con người sống động luôn biến đổi từng khắc, 【Tọa Thiền】 đương nhiên vĩnh viễn không thể mô phỏng ra mảnh ghép nhân cách của cô ấy.
Chỉ tiếc là, sự ngây ngô của cô nàng ở phương diện này đã đạt đến cảnh giới thượng thừa, trong lòng lẩm bẩm:
"Chẳng lẽ... mình coi Tiểu Thanh là nàng thơ của mình sao?"
"Cho nên, càng muốn khắc họa cô ấy, lại càng phát hiện thiếu sót quá nhiều chi tiết, mà mỗi lần cảm thấy tiến thêm một bước đến sự hoàn chỉnh, lại từ tận đáy lòng cảm thấy thật vui vẻ."
Hai chân Tạ Thanh Huyền cọ xát vào nhau, cô dụi vào chăn, nghĩ đi nghĩ lại, nằm ngang nằm dọc vẫn không ngủ được, lẳng lặng ôm gối, đường hoàng chui tọt vào trong chăn của Sở Nguyên Thanh, nghiêm túc nói:
"Tiểu Thanh, tớ muốn ngủ cùng cậu."
Sở Nguyên Thanh mơ màng mở đôi mắt ngái ngủ, liền nhìn thấy Đại Ma Vương da trắng mặt xinh, ngực to chân dài lại còn ngoan ngoãn vô cùng, nằm nghiêng bên cạnh một cách không chút uy nghiêm nào. Cô nàng đang ôm gối, hoàn toàn không có tự giác là mình đang làm nũng, đưa ra lời đề nghị ôm ấp cực kỳ thẳng thắn.
Sở Nguyên Thanh nhẫn tâm lắc đầu, nói:
"Không được, tớ quen ngủ một mình rồi."
Tạ Thanh Huyền ngẫm nghĩ, dùng giọng điệu bình tĩnh nói ra cảm nhận chân thực trong lòng:
"Nhưng tớ phải hiểu cậu hơn, gần gũi cậu hơn, tiếp xúc cậu hơn, mới có thể diễn giải ra một sân khấu tốt hơn được."
Sở Nguyên Thanh có kỹ năng nhận biết nói dối, nhìn ra đối phương không nói dối, trực tiếp câm nín luôn.
Hồi trước Đường Lưu Ly lừa được cô là vì cô nàng không bình thường đến mức tâm thần phân liệt.
Nhưng Thanh Huyền chắc không đến nỗi cũng tâm thần phân liệt chứ? Nên khả năng cao những lời này không phải nói dối.
Chẳng lẽ... thần tượng nhóm nhạc nữ là cái nghề cần phải ôm ấp hàng ngày mới tăng được độ ăn ý trên sân khấu?
Thế giới quan của Sở Nguyên Thanh được mở rộng, cô bắt đầu lo lắng cho xu hướng tính dục của con gái mình sau này.
Tuy "gái thẳng" rất khó bị bẻ cong, nhưng nếu "debut" lâu thật, sau khi rời nhóm còn thích đàn ông hay không đúng là một ẩn số.
Sở Nguyên Thanh nghĩ lại một chút, cảm thấy áo bông nhỏ thích nam hay nữ hình như cũng không quan trọng lắm, lập tức yên tâm hẳn.
Sau đó, cô nhìn Cún vàng đang im lặng, cảm thấy giảng đạo lý với đứa ngây thơ là hành vi rất ngốc nghếch, lại đang buồn ngủ díu mắt, bèn dứt khoát dùng ngón tay vẽ một đường giữa giường, qua loa một cách nghiêm túc:
"Không được vượt quá chỗ này, chỉ được ngủ mười phút thôi đấy."
Tạ Thanh Huyền ngoan ngoãn gật đầu. Cô nằm rất đúng quy củ ở nửa bên giường này, cảm nhận nhiệt độ, hơi thở, thậm chí là tiếng tim đập của người bên gối, bên tai dường như có tiếng tuyết rơi lả tả, gần như chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ yên bình, mê man.
Sáng sớm hôm sau.
Sở Nguyên Thanh lơ mơ thoát khỏi cơn buồn ngủ mông lung.
Cô nhìn sang cô gái xinh đẹp vẫn chưa vượt qua ranh giới bên cạnh, mái tóc vàng kim xõa tung bên gối, dáng ngủ tựa thiên thần. Đầu tiên cô suy nghĩ về ảnh hưởng của lời nguyền đối với tinh thần, rồi lại cảm thấy khung cảnh này có chút hoài niệm, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.
Trước đây khi Tiểu Thư còn nhỏ, cô (lúc là bố) cũng ngày ngày ngủ chung giường với con bé.
Có điều, so với dáng ngủ bất an thích đạp chăn của áo bông nhỏ nhà mình, Tạ Thanh Huyền lại có vẻ quá ngoan ngoãn và nề nếp, tay chân không quơ loạn, ngay cả khi ngủ cũng rất nghe lời.
Nghĩ vậy thì, hình như ngủ cùng đối phương cũng chẳng có gì to tát?
...
...
Cùng ngày.
Lương Tiếu Tiếu vùng vẫy thoát khỏi cơn ác mộng. Cô lảo đảo bước vào phòng tắm, vừa nôn khan bên bồn rửa mặt, vừa nhìn mình trong gương.
Khuôn mặt thiếu nữ tái nhợt bệnh hoạn, đáy mắt vương vấn sương đen chẳng lành. Đôi mắt cười vốn có sức lan tỏa và hóm hỉnh đặc biệt, giờ đây cũng nhiễm màu băng giá.
Dù cô đã vượt qua hành lang ác mộng lần thứ hai, nhưng bản ngã cũng bắt đầu dần dần sụp đổ.
Chỉ là,
"Vẫn chưa kết thúc."
Lương Tiếu Tiếu lẩm bẩm một mình, phớt lờ sự quan tâm của đồng đội, im lặng hất cánh tay đối phương đang định kéo mình đi phòng y tế, tiếp tục bước về phía sân tập luyện 【Tâm Lưu】.
Nỗ lực chưa chắc đã được đền đáp.
Ước mơ cũng sẽ lừa dối chính mình.
Nhưng chuyện đến nước này, cô chỉ còn hai lựa chọn, hoặc là ôm lấy chúng rồi chết đuối, hoặc là cùng chúng... dục hỏa trùng sinh (tái sinh từ trong lửa).
...
...
Lại một ngày nữa trôi qua.
Thời gian trôi đi, đã đến thời điểm PK chính thức giữa hai đội hình Song A (2 thí sinh hạng A).
Kênh chính thức của "Sân Khấu Lấp Lánh" cũng đã mở lại livestream ra bên ngoài sau một thời gian dài vắng bóng.
0 Bình luận