Ba ơi, xin hãy để con làm fan của ba 2 !
Chương 54: Như thánh nhân vô tì, luyện tập và phỏng vấn.
0 Bình luận - Độ dài: 3,529 từ - Cập nhật:
Chương 54: Như thánh nhân vô tì, luyện tập và phỏng vấn.
Thời gian xoay vần, ba ngày thoáng chốc đã trôi qua.
Thời gian luyện tập một tuần đã sắp hết một nửa. Do vũ đạo và cách hát của "Candy" tương đối đơn giản, phần lớn các thí sinh đều đã có thể hoàn thành trọn vẹn phần vừa hát vừa nhảy, tiến vào giai đoạn hoàn thiện và trau chuốt.
Sở Nguyên Thanh sau ngày hôm đó, tạm thời từ bỏ ý định dùng "diễn xuất pháp" để lười biếng, khổ sở tuân theo sự chỉ dẫn của Đường Lưu Ly, Kirimi Yayoi, và cả những thực tập sinh khác, chính thức bước vào quá trình luyện tập vất vả.
Trong đó ngoài việc tập dẻo và luyện thanh, cũng như những kỹ năng cơ bản của jazz dance, cô còn phải kiêm luôn việc nghiên cứu nhạc lý, nhận biết và học hỏi các thể loại nhảy khác, và các kỹ thuật hát ngoài việc phát âm.
Tất cả những thứ này chỉ là những mảnh vụn vặt bên lề, điều quan trọng nhất vẫn là phải thành thạo các động tác riêng lẻ của "Candy".
Mặc dù có thể tiến vào【Tâm Lưu】để tăng tốc độ học, nhưng bị hạn chế bởi đủ loại hiệu ứng bất lợi, cô nhiều nhất cũng chỉ có thể sử dụng ở trạng thái không vận động.
Mà một bài nhảy ngọt ngào đầy cảm giác thiếu nữ như "Candy" rõ ràng không phù hợp với điều kiện để khởi động【Tâm Lưu】, điều này khiến cho tiến độ học tập chỉ giữ ở mức bình thường.
Bây giờ Sở Nguyên Thanh miễn cưỡng có thể nhảy hoàn chỉnh một lần. Tuy tốt hơn nhiều so với ba ngày trước, nhưng trông lại vô cùng rập khuôn. Được khán giả trong phòng livestream khen dễ thương hoàn toàn là nhờ vào gương mặt có nhan sắc vượt trội và cả bộ lọc fan hâm mộ.
Nói một cách khách quan, trình độ này đừng nói là so với các thí sinh cấp C, ngay cả thí sinh cấp F cơ bản cũng nhảy tốt hơn cô. Thực sự là đội sổ theo đúng nghĩa đen.
Nhưng đây cũng là chuyện không thể tránh khỏi.
Trong ba ngày, trung bình mỗi ngày cô phải luyện tập từ 8 đến 9 tiếng đồng hồ.
Mặc dù so với một số "nữ hoàng cày cuốc" khác, thời gian này vẫn chưa đủ, nhưng đối với thân thể yếu ớt này lại chẳng khác nào những lần khai phá thô bạo. Ngày nào cũng làm cho toàn thân đau nhức mỏi mệt, tuyệt đối không thể xem là lười biếng.
Thời gian nhàn rỗi hiếm hoi trong ngày của Sở Nguyên Thanh, ngoài việc ăn cơm ra thì chỉ có lúc về ký túc xá tắm rửa thay quần áo vào buổi trưa và buổi tối.
Trong thời gian này, cô còn thuận tiện giải quyết luôn việc nhà trong ký túc xá. Như thể đang làm nhiệm vụ hằng ngày, cô sấy tóc cho Tạ Thanh Huyền, giúp Lương Tiếu Tiếu đeo kính áp tròng, thậm chí thỉnh thoảng còn phải chịu trách nhiệm "dỗ ngủ" Đường Lưu Ly, trò chuyện với cô ấy trước khi đi ngủ.
Sự chu đáo tỉ mỉ không bỏ sót chi tiết nào này vừa giống mẹ, vừa giống một người vợ hiền. Ngược lại, cô con gái ruột Sở Vọng Thư do không ở cùng một ký túc xá, lại đều bận rộn luyện tập nên gần như không có nhiều cơ hội gặp mặt trò chuyện, hoàn toàn không cảm nhận được sự quan tâm này.
Điều đáng nói là, trong ba ngày, mối quan hệ giữa Sở Nguyên Thanh và các bạn cùng phòng đã trở nên tốt hơn.
Tạ Thanh Huyền trông rất có khí thế và lạnh lùng, nhưng thực ra lại rất lịch sự. Bỏ qua một vài điểm cố chấp, cô thậm chí còn có vẻ hơi ngây thơ. Đặc biệt là lúc được sấy tóc, cô siêu ngoan, ngọn tóc tựa như lông vũ của thiên thần bay lượn, trông giống như một chú cún.
Trí tuệ cảm xúc của Lương Tiếu Tiếu rất cao, cô hay cười. Miệng thì nói đã chấp nhận số phận bị loại, nhưng thời gian cô ngâm mình trong phòng tập mỗi ngày chỉ nhiều hơn chứ không ít hơn Sở Nguyên Thanh. Tính cách cô vừa bướng bỉnh vừa yếu đuối, đã từng lén khóc trong phòng tắm. Cô là một người theo đuổi ước mơ, nhìn thấu thực tế nhưng lại không muốn chấp nhận nó.
Khí chất của Đường Lưu Ly u uất, luôn khiến người ta liên tưởng đến nữ thần mưa của Nhật Bản, thích dùng sự cáu kỉnh để che đậy chứng sợ xã hội và tự ti. Cô còn có chút mất ngủ và thiếu thốn tình thương, là một trong số ít thí sinh không có hứng thú với việc làm thần tượng. Việc luyện tập mỗi ngày của cô đều như một thói quen, và cô thích giảm bớt sự tồn tại của mình trong một góc.
Ừm, mặc dù thỉnh thoảng thấy mình sẽ đỏ mặt, nhưng cô bé này không có lòng dạ xấu, còn có chút đáng thương.
Và trong khi Sở Nguyên Thanh có ấn tượng về các bạn cùng phòng, những người khác cũng như vậy.
Trong ấn tượng ban đầu của Tạ Thanh Huyền, Sở Nguyên Thanh cũng giống như những người khác chỉ toàn mơ mộng làm thần tượng, đều là những kẻ ngốc không tự đánh giá bản thân mà chỉ dựa vào nhiệt huyết, liều lĩnh xông vào sân khấu tàn khốc của "Sân Khấu Lấp Lánh".
Điểm khác biệt duy nhất của kẻ ngốc này so với những kẻ ngốc khác chính là, quá xinh đẹp, đến mức nhìn rất thuận mắt.
Còn những suy nghĩ khác?
Chính Tạ Thanh Huyền cũng không rõ. Nỗi ám ảnh phải hủy diệt ước mơ của chị gái khiến cô không có tâm trạng dừng lại để ngắm nhìn phong cảnh ven đường. Dù cho đã cảm nhận được vài phần ấm áp, cũng không còn thời gian để tìm hiểu sâu hơn.
Đánh giá của Lương Tiếu Tiếu thì bình thường hơn. Cô cảm thấy Sở Nguyên Thanh rất dịu dàng, dù đã nhận ra mình đang khóc, cũng chỉ để một bịch khăn giấy trên tủ bên ngoài phòng tắm. Cô là một cô gái biết chừng mực và quá xinh đẹp.
Nhưng mặt khác, cô lại cảm thấy rất khó để thực sự đến gần người kia.
Nếu nói hàng rào xã giao của Đường Lưu Ly là hoa hồng, là nhím, là tường thành.
Thì hàng rào xã giao của Sở Nguyên Thanh chính là sự dịu dàng chỉ dừng ở mức xã giao, là sự xa cách không hề che giấu trong đáy mắt, là sự cô độc đến nghẹt thở trong những lúc lơ đãng.
Còn Sở Nguyên Thanh trong mắt của Đường Lưu Ly, gần như không cần nhắc đến cũng được.
Nào là Succubus, nào là mẹ trẻ, nào là bài hát ru hình người, nào là ánh sáng duy nhất của "Sân Khấu Lấp Lánh", đúng là toàn những thứ hoa mỹ lòe loẹt.
Chỉ có thể nói, có lẽ ngay cả chính cô cũng không hiểu, những ấn tượng trừu tượng mà lại cụ thể này đã khắc sâu vào trong não cô như thế nào.
…
Lúc này, tại phòng tập cấp C, Sở Nguyên Thanh đang mặc bộ đồ tập bó sát, bên ngoài khoác một chiếc áo thun ngắn tay rộng để che đi đường cong ngực. Cô đang cùng người khác thực hiện các động tác giãn cơ, duỗi ra thân hình yểu điệu, thể hiện trọn vẹn vẻ đẹp của tuổi xuân.
Mồ hôi chảy dài bên thái dương của cô gái, gương mặt mộc không trang điểm ửng lên màu hồng khỏe khoắn. Vẻ mặt cô nghiêm túc, nhưng ánh mắt lại ẩn giấu sự bực bội và xấu hổ.
Cơ thể này, mỗi khi cúi xuống làm động tác giãn cơ, luôn cần áo lót phải gánh một áp lực đặc biệt để có thể ôm trọn lấy những đường cong đầy đặn.
Tuy đã chuyển giới gần ba tuần, nhưng cô vẫn không quen với những điều này. Trước đây cô cũng hoàn toàn không ngờ đến, ngay cả sân khấu xếp lớp đầu tiên, trang phục mặc trên người đều là hàng rẻ tiền trong siêu thị.
Mãi cho đến gần đây dưới cường độ luyện tập cao, làm cho làn da mỏng manh bị hằn đỏ lên, cô mới chủ động hỏi trợ lý sinh hoạt của khu căn cứ để xin vài chiếc áo lót thể thao có khả năng nâng đỡ. Nếu không thì dù là giãn cơ, tập dẻo, hay luyện tập đều sẽ rất phiền phức.
Nếu nói những chi tiết vụn vặt này còn có thể chịu đựng được, thì tình hình bây giờ không nghi ngờ gì nữa đã đang dao động bên bờ vực sức chịu đựng của cô.
"Thanh Thanh, đơn giản lắm, sau khi tập xong giãn cơ thêm vài lần nữa là sẽ không đau đâu."
Trên gương mặt trong trẻo xinh đẹp của Sở Vọng Thư là một nụ cười đáng yêu và **thân mật**.
Cô bé nói xong, lại nghiêm túc chỉ dạy một loạt động tác, dùng đường cong cơ thể vừa ngây thơ vừa gần như trưởng thành để chứng minh rằng bao nhiêu năm chăm sóc cẩn thận của cô đã không uổng phí.
Nhất thời Sở Nguyên Thanh có chút tự hào về tài nấu ăn của mình, nhưng rất nhanh đã u uất dời ánh mắt đi, mím môi, bắt chước theo động tác mà con gái đang làm mẫu, giả vờ bình tĩnh làm theo.
Thế nhưng nỗi hối hận trong lòng lại không ngừng phình to. Cho đến khi học xong cả loạt động tác, nó thậm chí đã lớn đến quy mô của một cơn sóng thần, nhấn chìm cả sự xấu hổ và ngượng ngùng vô cùng.
Nhưng màn tra tấn này vẫn chưa kết thúc.
Khi con gái như một cô giáo nhỏ đứng xem và nghiêm túc kiểm tra động tác của cô đã đúng chưa, rồi chỉ ra vài lần sai sót, thứ cảm xúc vô cùng phức tạp này lại một lần nữa leo lên một đỉnh cao mới, khiến cho sợi dây tinh thần hoàn toàn đứt phựt, tạo nên những tiếng răng rắc liên hồi.
Đó là tiếng gào thét của tôn nghiêm của một người cha đang liên tục vỡ vụn.
*Tại sao phòng tập cấp C không có khoang mát-xa!*
*Tại sao Ma pháp thiếu nữ không thể dùng ma thuật để xua tan đau nhức cơ bắp!*
*Tại sao sáng nay cô lại lỡ mồm nói với Tiểu Thư là gần đây giãn cơ luôn không đúng chỗ!*
Giờ khắc này, Sở Nguyên Thanh lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ muốn trở thành hạng A.
Hãy thử tưởng tượng một chút xem.
Một phòng tập riêng không ai nhìn trộm đùi, không ai mượn cớ chỉ dạy mà sờ mó nhéo mặt.
Một khoang mát-xa cao cấp không cần tự giãn cơ, không cần người khác giúp đỡ xoa bóp mà vẫn có thể xua tan đau nhức.
Và còn có thể thuyết phục Tiểu Anh Đào đừng giúp đỡ nữa, một vị giám khảo ảo có thể tự mình thiết lập và tùy chỉnh phạm vi quản lý của nó.
Thật là những điều kiện tuyệt vời?
Thật là một tương lai hạnh phúc?
Sự dao động trong chốc lát này dường như đang chứng thực sự đáng sợ của "Sân Khấu Lấp Lánh" khi gặm nhấm lòng người.
Sở Nguyên Thanh lập tức thoát khỏi những suy nghĩ linh tinh và cám dỗ, trở lại trạng thái tĩnh lặng như giếng cổ, trong lòng thầm cảnh giác.
*Đừng mắc bẫy, đây chắc chắn là âm mưu của Thỏ Dệt Mộng!*
*Phải nhớ kỹ! Trở thành hạng A chỉ sướng nhất thời, bị loại ngay lập tức mới có thể sướng cả đời!*
Sở Vọng Thư không hề biết những biến chuyển rối ren trong lòng đối phương.
Hay nói đúng hơn, trong mắt cô, Sở Nguyên Thanh là một người theo đuổi ước mơ chăm chỉ và nghiêm túc, có chút lạnh lùng và nỗ lực, **chấp niệm** với sân khấu.
Một cô gái có ý chí kiên định và gương mặt như tranh vẽ như vậy, không chỉ hoàn toàn không liên quan đến sự lười biếng và buông xuôi, mà còn không ngừng tiến về phía hạng A. Trên người cô còn có một khí chất độc đáo, dường như sinh ra đã thuộc về sân khấu, là sự tồn tại mà cô ngưỡng mộ.
Sở Vọng Thư cúi mắt xuống, ánh mắt lướt qua thân hình xinh đẹp và sống động kia, có chút ngẩn ngơ thì thầm:
"Đẹp thật."
Tỷ lệ eo hông của Sở Nguyên Thanh vô cùng ưu việt. Khi cô duỗi thẳng chân, vạt áo rộng vừa vặn rủ xuống, che đi đường cong quyến rũ. Thỉnh thoảng để lộ ra một đoạn eo, thon gọn và trắng nõn, da dẻ mịn màng, trong veo như ngọc.
Ngay cả tóc mai của cô gái cũng như thể đã được cắt tỉa cẩn thận. Mái tóc đen mềm mại dù bị mồ hôi làm ướt, buông lơi một cách tùy ý, nhìn từ xa cũng như một bức tranh thủy mặc nhạt màu, đầy ý tứ.
Dái tai cô hồng hào, chiếc cổ duyên dáng vươn xuống, uốn lượn thành một đường cong mượt mà. Qua lớp vải mỏng, có thể thấy được hình dạng xinh đẹp của xương bướm, thỉnh thoảng lộ ra phần xương cụt cũng có thể thấy được lúm Venus* quyến rũ, quả thực chỗ nào cũng xinh đẹp.
(*Lúm Vệ nữ)
Đặc biệt là gương mặt tinh xảo và non nớt kia. Người khác có lẽ sẽ nghĩ cô trang điểm tự nhiên, hoặc là trang điểm theo phong cách nude cao cấp.
Nhưng chỉ có người từng lén lút nhéo qua như cô mới biết, đối phương từ khi vào chương trình đến giờ chưa từng trang điểm. Luôn dùng vẻ đẹp hoàn toàn tự nhiên để chống chọi lại sự soi mói của ống kính, quả thực là một Đại Ma Vương theo một nghĩa khác.
Một mỹ nhân ở cấp độ này, dù cho không biết làm gì cả cũng đã định sẵn sẽ tỏa sáng rực rỡ, huống hồ bản thân cô còn nỗ lực và đáng yêu đến thế.
Sự kinh ngạc của Sở Vọng Thư là điều tất nhiên.
Sự ban phước không rõ nguồn gốc này, suy cho cùng cũng là năng lực siêu phàm duy nhất còn sót lại sau khi đã phải trả cái giá sửa chữa dòng thời gian.
Thuyết duy tâm của các Ma pháp thiếu nữ trong anime được quán triệt triệt để trong đó. Không chỉ liên quan đến quyền năng thay đổi định luật nhân quả, mà ngay cả việc chuyển hóa hình thái linh hồn và tái tạo cơ thể cũng tuân theo khái niệm【Tướng do tâm sinh】.
Nói cách khác, không chỉ bộ ma trang khô héo và trắng bệch kia, mà ngay cả thân thể gần như hoàn hảo này cũng là sự thể hiện của một Sở Nguyên Thanh cứu thế, có thể sánh với sự vô tì của một vị thánh nhân.
Nếu không phải nhờ ma thuật ngụy trang, che đi đặc điểm tóc trắng mắt vàng, như thể bọc một viên ngọc trong đất bùn để phong ấn đi phần lớn sức hút và độ thời thượng, thì khi cô xuất hiện trước công chúng sẽ hoàn toàn là một cuộc đàn áp giáng chiều.
Dù sao, cũng như không ai có thể sánh với sự vô tì của một vị thánh, thì cũng không ai có thể thi đấu cùng sân khấu với một tấm thân được hiện thực hóa từ đó.
Một đạo lý rất đơn giản, nếu không phải sự đặc biệt của một Ma pháp thiếu nữ, muốn có số đo ba vòng như vậy đồng thời sở hữu chiều dài chân tương tự, cân nặng nhẹ nhàng, tỷ lệ hoàn hảo như thế, thì cho dù dùng đến công nghệ cũng không thể làm được. Hoàn toàn phi nhân loại.
Trạng thái hiện tại của Sở Nguyên Thanh là 16 tuổi.
Chỉ cần cô muốn và còn sống, hoàn toàn có thể tự nhiên phát triển đến 17 tuổi, 18 tuổi, và cả những giai đoạn trưởng thành quyến rũ khác nhau, và đều đạt đến trạng thái tốt nhất.
Nhưng đáng tiếc, bản thân cô lại không hề cảm kích, chỉ cảm thấy vô cùng lừa gạt.
— Ừm, lừa gạt theo nghĩa đen luôn.
Hiện tại người cảm thấy sảng khoái vì điều này, chỉ có một đám fan đồng tính nữ trong phòng livestream ngày nào cũng chỉ hận không thể liếm màn hình, các thí sinh xung quanh trong phòng tập dần trở nên không bình thường, các bạn cùng phòng đang dần rục rịch trong ký túc xá, và Thỏ Dệt Mộng đang tự mãn vì đã khai quật được một viên ngọc thô của giới thần tượng.
Và... Sở Vọng Thư đang muốn sờ đùi cô một cái.
Dĩ nhiên, cô bé không có ý định làm một đứa con gái hư hỏng gì.
Sở Vọng Thư chỉ là sau khi sờ qua một lần cảm thấy rất thích nên muốn sờ thêm lần nữa. Giống như khi nhìn thấy một chú mèo ragdoll siêu đáng yêu sẽ không nhịn được mà muốn vuốt ve vậy.
Đáng tiếc lần này, Sở Nguyên Thanh sau khi nhận ra có điều không ổn đã cảnh giác thu dọn đồ đạc đứng dậy, không để cho đối phương có cơ hội ra tay. Cô liếc nhìn cô con gái với vẻ mặt tiếc nuối, chỉ cảm thấy có chút khổ não.
Mặc dù cô không nghi ngờ xu hướng tính dục của con gái mình, nhưng cách đu bám khi kết bạn của con bé bây giờ thật sự khiến cô khó mà quen được.
Ừm, thực ra bị sờ đùi thôi cũng không sao, những chỗ khác cũng không thành vấn đề.
— Thực tế, lần bị nhéo mặt và sờ đùi kia đều là do cô không định né. Nếu không thì những đòn tấn công lén lút của người khác, chỉ dựa vào trực giác thôi cũng có thể né tránh được rồi.
Nhưng biểu cảm khi Tiểu Thư sờ đùi mình, giống hệt như lúc con bé học lớp bốn, ngồi xổm trước cửa hàng tiện lợi vuốt ve mấy con chó con mèo hoang bên đường!
Điều này khiến Sở Nguyên Thanh, người muốn duy trì uy nghiêm của một người cha, không thể không cảnh giác cao độ trước mỗi lần đu bám của con gái, để tránh bị đối phương thật sự coi mình như một con thú nhỏ đáng yêu nào đó mà mất hết tôn nghiêm vô biên của mình.
Sở Nguyên Thanh uyển chuyển nói:
"Tiểu Thư, những gì em dạy chị đã nhớ hết rồi, hay là..."
Sở Vọng Thư hiểu ý, lập tức tiếp lời:
"Hay là chúng ta cùng nhau luyện tập một lát?"
Nghe vậy, đồng tử Sở Nguyên Thanh chấn động, như một chú mèo bị dọa sợ, suýt nữa không nhịn được mà bỏ chạy ngay lập tức.
Đùa gì vậy, luyện tập vũ đạo là có quy định rõ ràng phải mặc váy ngắn!
Mặc dù trong buổi công diễn mọi người chắc chắn sẽ cùng nhau biểu diễn, nhưng điệu nhảy trăm người là phải chia nhóm chia hàng, cô và con gái rất có thể sẽ không ở cùng một khu vực, cảm giác xấu hổ tự nhiên sẽ không mãnh liệt như vậy.
Nhưng cùng nhau luyện tập lại là chuyện khác, nghĩ thế nào cũng sẽ bị nhìn thấy rõ mồn một.
Sở Nguyên Thanh cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, giả vờ lạnh lùng nói:
"Không cần đâu, chị vẫn còn đang ở giai đoạn học từng động tác riêng lẻ. Chắc em đã luyện đến phần kiểm soát hơi thở khi vừa hát vừa nhảy rồi nhỉ? Tiến độ của chúng ta không giống nhau, như vậy sẽ lãng phí thời gian của em lắm."
Sở Vọng Thư còn muốn nói gì đó.
Đúng lúc này, một chị trợ lý cầm máy quay đi vào phòng tập, chị ấy nhìn về phía này, vẫy vẫy tay và nói:
"Sở Nguyên Thanh, xin lỗi làm phiền một chút."
"Bây giờ có tiện ra ngoài ghi hình một đoạn phỏng vấn không?"
0 Bình luận