Tập 4

35~ Kiếp số đồng hồ cát

35~ Kiếp số đồng hồ cát

Hiện giờ, không có bất cứ thứ gì có thể khiến Học viện Carrieman phải tuân lệnh, nhưng rõ ràng là trước đây đã từng có.

Đó chính là Cổ Đế Quốc Terrellis do gia tộc Carrieman thống trị, đế chế nhân loại thống nhất từng làm khiếp sợ và khiến Ma Tộc phải dè chừng trên toàn bộ lục địa Terrellis.

Chẳng cần nói gì nhiều, tại sao Học viện Carrieman lại mang tên Carrieman?

Đương nhiên là bởi vì tiền thân của Học viện Carrieman chính là Học viện Đế quốc do Hoàng gia Cổ Đế Quốc Terrellis trực tiếp thành lập. Chỉ riêng việc học viện này được mang họ của hoàng tộc đã đủ để thấy gia tộc Carrieman, hoàng tộc của Cổ Đế Quốc, coi trọng nó đến mức nào.

Kết hợp với lời của đối phương rằng mình đã bị kẹt ở đây ít nhất vài trăm năm, việc phán đoán dường như không còn khó khăn nữa.

"Bạn, bạn thật sự là học sinh của Học viện Carrieman u?" Vinnie nghi ngờ hỏi.

Ông lão nhìn lên bầu trời, không trả lời, mãi một lúc sau mới cất tiếng.

“Vậy thì, bạn tìm đến đây là để khám phá sự thật, hay có ý đồ khác?"

“Ý đồ khác là sao?" Vinnie cau mày.

"Dù bạn vì mục đích gì, ta vẫn giữ nguyên lời nói đó, đừng đi xa hơn nữa.” Giọng ông lão khàn đặc và tang thương. “Hãy để bụi trần lắng xuống và chôn vùi nơi này vĩnh viễn đi."

"Ông nói là trong Pháo đài Gabriel có giấu bí mật gì sao?" Vinnie hỏi.

Nếu Vinnie nhớ không nhầm, thông tin nhiệm vụ mà cậu nhận được có nói rằng Pháo đài Gabriel được xây dựng bởi Cổ Đế Quốc, và còn có tin đồn rằng trước đó nơi đây từng là địa điểm tế lễ của một tín đồ Ma Thần Trụ nào đó, nhưng tính xác thực còn bỏ ngỏ.

Chẳng lẽ cái gọi là bí mật đó có liên quan đến Ma Thần Trụ sao?

"Đừng tiếp tục tìm hiểu nữa, phong ấn vĩnh viễn là lựa chọn tốt nhất. Bất kỳ ai có ý đồ bất chính mà đến đây đều không có kết cục tốt đẹp.” Ông lão vẫn không trực tiếp trả lời Vinnie. Cứ mỗi khi nhắc đến cái tên 'Pháo đài Gabriel', ông ta lại như đang cố tình né tránh điều gì đó, tuyệt nhiên không nói gì về Pháo đài Gabriel.

"Ông ơi, ông biết chuyện gì đã xảy ra ở Pháo đài Gabriel không? Ông nói ông từng là học viên của Học viện Carrieman, sau đó đến Pháo đài Gabriel rồi mới ra nông nỗi này, ông đã gặp phải chuyện gì? Có cần tôi giúp gì không?" Vinnie hỏi.

“Không cần đâu, không ai giúp được ta cả.” Ông lão lắc đầu. “Ai mà ngờ được, thứ mà con người vốn không nên chạm vào, lại để ta gặp phải chứ?"

“Chúng ta, tất cả đều bị nguyền rủa rồi."

“Nguyền rủa? Ai? Là Ma Thần Trụ nguyền rủa các ông sao?" Vinnie càng nghe càng không hiểu gì.

Về điều này, ông lão chỉ lắc đầu.

"Chàng trai trẻ, bạn nghĩ số phận là gì?"

“Số phận? Tôi nghĩ số phận có lẽ là điều không thể tránh khỏi và không thể thay đỗi, đã được định sẵn.” Vinnie trả lời theo quan điểm của mình.

Dù sao thì theo kinh nghiệm của cậu, đây là lời giải thích tối ưu nhất, trong mắt cậu, thực sự có rất nhiều chuyện là định mệnh.

“Không, không phải vậy, đó chỉ là số phận trong mắt con người.” Ông lão phủ nhận, rồi nói một cách chậm rãi. “Trước đây ta cũng có cùng quan điểm với bạn, nhưng thực tế, khái niệm số phận bản thân nó rất hư ảo và trừu tượng, nó là kết quả tất yếu được hình thành từ tất cả những sự ngẫu nhiên hỗn loạn."

“Văn Minh cũng vậy, càng thu thập được nhiều thông tin về bản chất thật của thế giới, các kỹ thuật càng phát triển, thì càng dễ dẫn đến tranh chấp không ngừng và tự hủy diệt."

"Bạn có biết tại sao kể từ khi Đế quốc Terrellis sụp đổ, lục địa Terrellis lại liên tục gặp thiên tai và nhân họa không?" Ông lão tiếp tục thở dài nói. “Loài người, đã vượt quá giới hạn rồi."

"Chàng trai trẻ, bạn là một người có tấm lòng tốt, nễ tình các bạn là cùng một môn phái, ta có thể giúp bạn một tay, nhưng bạn muốn tiếp tục kiên trì tiến lên, hay là rời khỏi nơi này?"

“Ông ơi, tuy tôi không hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra với ông, nhưng tôi chắc chắn sẽ không dễ dàng rời đi như vậy đâu." Vinnie cau mày nói.

“Thôi được rồi, ta không khuyên nỗi bạn.” Ông lão quay lưng đi. “Thôi vậy, đi hay không đi thì cũng như nhau thôi."

“Dù sao thì, kiếp nạn của lục địa Terrellis đã bắt đầu đếm ngược từ mấy trăm năm trước rồi, chiếc đồng hồ cát tượng trưng cho sự hủy diệt đã bị lật ngược lại rồi."

"Kiếp nạn? Đếm ngược?" Vinnie ngạc nhiên nói. "Ông muốn nói đến ngày tận thế sao?"

“Kể từ khi 'thứ đó' bị rút ra và đánh nát, lục địa Terrellis đã không thể thoát khỏi kiếp nạn rồi.” Ông lão tiếp tục u buồn nói.

“Cuối cùng, không ai có thể thoát được, dù là nhân loại, tinh linh, á nhân, hay Ma Tộc, lục địa Terrellis sẽ chìm trong biển máu."

“Thần của chúng ta đã không còn có thể đáp lại chúng ta nữa rồi, họ thậm chí không biết sự tồn tại của chúng ta, không nhận được lời cầu nguyện của chúng ta, nhưng những tín đồ của Tà Thần lại thực sự nhận được sự đáp lại từ thần linh của họ, đây cũng là lý do tại sao có quá nhiều người đã quy phục Tà Thần."

Vinnie im lặng, lời nói của ông lão khiến cậu càng nghe càng mơ hồ.

Không nói nguyên nhân, chỉ nói kết luận, sẽ khiến người ta có cảm giác mơ hồ, hoàn toàn không biết rốt cuộc đang nói về điều gì.

“Ta không ngăn được sự xuất hiện của bạn, cũng không ngăn được bạn.” Nói rồi, ông lão lại chống gậy, bước vào trong sương mù. "Hãy cẩn thận mọi việc nhé, đàn em, gặp chỗ nào không ổn nhớ rút lui kịp thời, đừng như ta, sống không được, chết không xong."

"Sau khi ta rời đi, bạn cứ đi thẳng về phía trước là được.” Vừa dứt lời, bóng dáng ông lão đã biến mất trong màn sương mù.

Vinnie nhìn màn sương trắng vẫn chưa tan xung quanh mà im lặng. Không tìm thấy phương hướng, cậu đành làm theo lời ông lão.

Đi bộ trong màn sương trắng với tầm nhìn chưa đến năm mét, Vinnie luôn cảm thấy thời gian trôi đi rất nhanh mà cậu không hề hay biết, đến mức cậu không phân biệt được mình đã đi bao lâu trong sương mù, cứ như thể tốc độ thời gian ở đây hoàn toàn bị xáo trộn.

Không biết đã bao lâu trôi qua, Vinnie cảm thấy màn sương dày đặc bao quanh mình dường như đã loãng đi rất nhiều, cậu tiếp tục tăng tốc bước chân, màn sương mù dày đặc bắt đầu dần dần tan biến, cuối cùng hoàn toàn tan hết, Vinnie có thể nhìn rõ con đường phía trước.

Cậu đã đi ra khỏi màn sương lớn, nhưng trời đã hoàn toàn tối đen.

Trước mặt cậu xuất hiện một dãy núi, mượn ánh trăng mờ nhạt ngẩng đầu nhìn lên, trên núi sừng sững một bóng đen khổng lồ.

Nơi đó, chính là Pháo đài Gabriel sao?

Pháo đài này được xây trên núi sao?

Vinnie nhìn quanh, cậu không chắc mình có đi nhầm đường hay không, nhưng trực giác mách bảo cậu rằng bóng đen khổng lồ của tòa kiến trúc trên núi kia chính là tàn tích của Pháo đài Gabriel.

Ông lão trước đó, thực sự đã biến mất.

Vinnie tìm kiếm cách nào cũng không thấy ông ta.

Sau khi thoát ra khỏi màn sương mù, Vinnie cũng bắt đầu suy nghĩ xem ông lão kia rốt cuộc là ai, lời ông ta nói có bao nhiêu phần là thật, hiện tại cũng không loại trừ khả năng ông lão đó là ảo ảnh của cậu.

Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là đối phương không có ác ý với cậu.

“Học viên Học viện Carrieman của mấy trăm năm trước? Sự ngẫu nhiên hỗn loạn? Kiếp nạn của lục địa Terrellis? Đánh nát?..." Vinnie lẩm bẩm.

Đối phương tự xưng là học sinh của Học viện Carrieman giống cậu, và đã sống mấy trăm năm trước, nhưng mấy trăm năm trước, Cổ Đế Quốc Terrellis hẳn vẫn còn tồn tại chứ?

Học viện Carrieman lúc đó hẳn phải hoàn toàn tuân theo Hoàng đế Đế quốc Terrellis.

Vinnie nhớ lại những ghi chép về Pháo đài Gabriel trong tài liệu mà học viện cung cấp cho cậu, nói rằng trước đây nó có thể là nơi tế lễ của một tín đồ Ma Thần Trụ nào đó, sau đó Đế quốc Terrellis đã xây dựng Pháo đài Gabriel ở đây, rồi sau đó do sự diệt vong của Đế quốc Terrellis và sự xâm lược của Ma Tộc, Pháo đài Gabriel đã bị thiêu rụi thành tro tàn, trở thành phế tích.

Về đoạn lịch sử này, Vinnie đã biết một số sự thật từ Isatia, đó là sự diệt vong của Cỗ Đế Quốc Terrellis có lẽ là do chính họ đã tạo ra một thứ gì đó và bị nó nổ tung, phá hủy một phần ba toàn bộ Cổ Đế Quốc Terrellis, và một phần ba này lại là khu vực quan trọng nhất, bao gồm tất cả các thành phố quan trọng và trung tâm kinh tế của Cổ Đế Quốc, kể cả thủ đô.

Và thứ đó, rất có thể chính là [Thần Quyền].

Vinnie đã từng chứng kiến sức tàn phá của [Thần Quyền] khi nó bất ổn lớn đến mức nào, cậu nhớ lại hố sâu khổng lồ xuất hiện dưới đáy cung điện trong Bí cảnh Mars, giống như một cái thìa đã khoét đi cả một vùng trên bản đồ.

Vậy thì, Pháo đài Gabriel thực sự bị hủy diệt do chiến tranh của Ma Tộc sao? Đoạn ghi chép này có đúng không?

Vinnie quan sát bóng đen trên núi, cảm thấy nó hoàn toàn khác với tình hình trong Bí cảnh Mars. Nếu sự hủy diệt của Pháo đài Gabriel có liên quan đến [Thần Quyền], trực tiếp hứng chịu một vụ nỗ [Thần Quyền], thì tuyệt đối sẽ không còn nguyên vẹn như ngày nay, e rằng cả dãy núi cùng với đất đá bên dưới cũng đã bị đào mất, làm sao có thể còn lại một phế tích chứ?

Vậy thì, ghi chép không sai sao? Chắc là Ma Tộc xâm nhập vào đây, thấy rằng do sự diệt vong của Đế quốc Terrellis, hầu hết quân lính Đế quốc ở Pháo đài Gabriel đã rút đi sạch, nên họ dễ dàng xâm nhập vào đây, rồi đốt cháy pháo đài này bằng một mồi lửa?

Và nữa, ông lão trước đó rốt cuộc là ai? Ông ta đã sống cách đây mấy trăm năm, lại nghi ngờ gặp phải tai ương, theo lý mà nói thì hẵn đã chết từ lâu rồi, tại sao vẫn có thể tiếp tục tồn tại?

Ông ta nói mình sống không được, chết không xong là sao? Ông ta bị mắc kẹt ở đây sao? Bị thứ gì mắc kẹt ở đây?

Cũng như, năm đó ông ta được phái từ Học viện Carrieman đến đây rốt cuộc là vì điều gì?

Và điều khiến Vinnie quan tâm nhất là ông lão nói rằng kiếp nạn của lục địa Terrellis sắp đến, khi đó sinh linh sẽ lầm than, tại sao lại như vậy? Ông ta làm sao mà biết được?

Cũng như, địa điểm mà cậu và ông lão gặp nhau, cậu cảm thấy không gian và thời gian xung quanh rõ ràng không bình thường, cảm giác rất khác lạ.

Vinnie xoa đầu, cảm thấy lượng thông tin quá lớn và phức tạp, khiến cậu khó lòng tổng hợp tất cả để đưa ra một phán đoán sơ bộ.

Nhưng có thể thấy trước được rằng, cậu lại vướng vào một chuyện rắc rối khó giải quyết nữa rồi.

Vinnie còn tưởng lần này mình có thể dễ dàng vượt qua, như kiểu cán qua vạch giảm tốc vậy, nào ngờ vừa đến đây giết mấy tên cướp đã bắt đầu thấy manh mối rồi.

Cũng như mọi khi, sự kiện lần này vẫn không hề đơn giản, Vinnie đã ngửi thấy mùi rắc rối lớn rồi.

Trời ơi đất hỡi.

Tại sao lại như vậy chứ?

Vinnie không kìm được muốn chửi thề.

Tại sao cậu không có đãi ngộ của nhân vật chính, mà lại gặp phải mọi chuyện mà nhân vật chính gặp phải chứ?

Đây là muốn làm gì đây? Một lần chưa đủ, thấy cậu mạng lớn quá, muốn làm thêm vài lần nữa, cho cậu chết hẳn luôn đúng không?

Tại sao cậu đi đến đâu cũng xui xẻo đến đó vậy? Có ai mà hành hạ người ta như vậy không?

Vinnie bây giờ có cảm giác mình đang câu cá trong một cái ao nhỏ, kết quả lại câu được một con cá mập trắng lớn.

Cậu thở dài một hơi, cất Băng Chi Nha đi, treo trên tai rồi tiếp tục đi lên núi.

Nhưng, nếu sự kiện lần này thực sự ẩn chứa bí ẩn, vậy những tên cướp kia đến đây để làm gì?

Vinnie trước đó đã thử rồi, đám cướp đó chỉ đến mức có thể bắt nạt người bình thường, cậu thậm chí không cần dùng phép thuật đã dọn dẹp hết chúng.

Một đám thổ phỉ chỉ biết hung hăng đánh đấm như vậy, bạn nói chúng có âm mưu gì đó mà đóng quân trên tàn tích Pháo đài Gabriel, Vinnie không tin.

Nhưng điều này cũng không thể giải thích tại sao mỗi lần quân đội Đế quốc ra quân trấn áp chúng lại biến mất không dấu vết.

Bây giờ nghĩ kỹ lại, Vinnie mới nhận ra tất cả mọi chuyện đều rất kỳ lạ, nhưng vị lãnh chúa Đế quốc gần đó có lẽ không nghĩ vậy, ông ta rõ ràng đã định nghĩa những tên cướp này là những kẻ sát nhân và lưu manh cướp bóc đơn thuần, lại vì không nằm trong khu vực quản lý của mình, chỉ vì lý do an toàn cho các đoàn thương nhân gần đó, phái quân đội đi bao vây tiễu trừ, kết quả nhiều lần trở về tay không.

Dù sao thì, những tên cướp này chắc chắn không gây được sự chú ý của vị lãnh chúa Đế quốc kia.

Giờ đây, dù Vinnie có đầy rẫy những nghi vấn, cũng chỉ có thể chọn lên núi tìm kiếm sự thật.

Cậu cảm thấy nhiệm vụ đánh giá thực hành lần này của mình không còn giới hạn ở việc tiêu diệt vài tên cướp vặt vãnh kia nữa.

Nếu là Aisifis, cô ấy sẽ làm gì nhỉ?

Với trí thông minh và kiến thức của cô ấy, liệu cô ấy đã có thể đoán ra được đại khái rồi không?

Khi không có manh mối nào về sự thật, Vinnie nghĩ đến một quả hạch cầu lông trắng nào đó, cũng chính vào lúc này cậu mới hiểu được người đó lợi hại đến mức nào.

Nếu cô ấy ở đây, lần này cậu sẽ không cần phải suy nghĩ nhiều đến vậy.

Ài, thật là, cậu bị phụ thuộc vào cô ấy rồi sao? Sao cứ mãi nghĩ đến Aisifis vậy chứ?

Vinnie dẹp bỏ những suy nghĩ miên man, tiếp tục lên núi, đồng thời cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.

Là một người siêu phàm đạt đến Ma Linh Cảnh, năm giác quan của Vinnie nhạy bén hơn người bình thường rất nhiều, trong đêm tối, cậu có thể cảm nhận được nhiều động tĩnh nhỏ bé xung quanh.

Có vẻ như, đám cướp đó thậm chí còn không cử đội tuần tra.

Điều này càng kỳ lạ hơn.

Với mức độ cảnh giác như vậy, rốt cuộc là điều gì đã giúp chúng thoát khỏi vòng vây của quân đội Đế quốc hết lần này đến lần khác?

Dưới màn đêm, đôi mắt xanh lam của Vinnie lấp lánh, cậu lặng lẽ leo lên đỉnh núi.

Khi lên đến đỉnh núi, cậu mới có thể nhìn thấy toàn cảnh Pháo đài Gabriel.

Hóa ra Pháo đài Gabriel không chỉ có một pháo đài mà là một quần thể pháo đài, bên trong có rất nhiều pháo đài lớn nhỏ được sắp xếp. Hầu hết những pháo đài này đều rất đỗ nát, nhiều bức tường thành của pháo đài bị phá vỡ một lỗ lớn, các pháo đài bên trong cũng trông tồi tàn.

Những di tích cổ pháo đài có thể công có thể thủ như thế này rất dễ bị một số băng cướp núi chiếm làm vua.

Vinnie mơ hồ nhìn thấy ánh lửa cháy trong những pháo đài này, dường như những tên cướp chiếm đóng pháo đài đang tuần tra bên trong pháo đài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!