Vol 6: Con Đường Tới Thế Hệ 3 - The Coming of Third Generation (Đã Hoàn Thành)

Chương 3: Ngân hàng âm mưu khơi dậy lòng tham nhân loại - Cuộc oanh kích tại Amazon (Phần 1-2-3)

Chương 3: Ngân hàng âm mưu khơi dậy lòng tham nhân loại - Cuộc oanh kích tại Amazon (Phần 1-2-3)

Phần 1

Chi tiết vụ việc liên quan đến vụ nổ của các quả đạn chưa nổ được chất lên một xe tải dân sự:

Ba người chết, hai người bị thương. Không có dân thường thiệt mạng.

Các quả đạn chưa nổ là vũ khí kiểu cũ từng được các lực lượng du kích địa phương độc lập sử dụng, nhưng phần kíp nổ được phát hiện lại là mẫu của Vương Quốc Chính thống. Có khả năng chúng đã bị cố ý kích nổ.

Lý do vì sao các nghi phạm Quenser Barbotage và Heivia Winchell xuất hiện tại thành phố dân cư dân sự Maple Queen thuộc quận Athabasca hiện vẫn chưa rõ. Tuy nhiên, hình ảnh từ camera địa phương xác nhận rằng chính họ đã đưa chiếc xe tải dân sự tiến vào Maple Queen.

Hai người này khẳng định vụ nổ là do sự can thiệp của Đại đội Hỗ trợ Cơ động số 202, còn được gọi là Unicorn, nhưng không tìm thấy bằng chứng nào cho điều đó. Ngoài ra, cũng không có chứng cứ nào cho thấy sự tồn tại của 20 tấn lithium.

Đánh giá cho thấy các nghi phạm gần như chắc chắn có tội, nhưng đơn vị Background không chính thức tồn tại. Đồng thời, chiến dịch Christmas Boot đang được xử lý như "nhiễu tiêu cực". Nói cách khác, nó sẽ không được lưu lại trong hồ sơ chính thức, nên chúng tôi không thể xem tài liệu ở cấp thẩm quyền này.

Do đó, việc điều tra chiến trường không thể tiếp tục theo các phương pháp chính thức.

Vì cũng không thể tiến hành tòa án quân sự theo quy định tiêu chuẩn, phần còn lại sẽ được bàn giao cho các Áo Đen phụ trách nhiệm vụ rào chắn.

Với tư cách cá nhân, tôi thực sự hy vọng các Áo Đen sẽ bắn chết các nghi phạm.

Phần 2

Khu Amazon ở Nam Mỹ trên danh nghĩa được phân loại là một quốc gia chiến trường, nhưng trên thực tế thì nó gần như hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của Vương Quốc Chính Thống. Nhờ nguồn tài nguyên sinh vật từ toàn bộ hệ động thực vật trong những khu rừng rậm rộng lớn, các nghiên cứu và bằng sáng chế về caffeine cùng những chất khác được chiết xuất từ hạt cà phê, cũng như nguồn ngoại tệ thu được từ các đồn điền quy mô lớn tập trung vào nhiên liệu sinh học ethanol, nơi này được tự do sử dụng công nghệ tối tân để trở thành một thế lực mạnh mẽ trong lĩnh vực sơ cấp, với vẻ ngoài sạch sẽ đến mức thái quá.

Chỉ có duy nhất một vấn đề chính trị tồn tại. Vương Quốc Chính Thống ưa thích việc kiểm soát lãnh thổ thông qua một vị quân vương địa phương, nhưng họ buộc phải lựa chọn giữa việc dựng lên một vị vua xuất thân từ người bản địa với nền văn hóa kéo dài hàng nghìn năm, hoặc từ cộng đồng gốc Châu Âu đã đến trong Thời Đại Khám Phá và hiện chiếm 90% dân số. Dù chọn bên nào, hậu quả cũng có thể rất khó lường.

Dù tương đối ổn định, nơi này vẫn là một quốc gia chiến trường. Một thành phố nào đó, có thể đơn giản mô tả bằng từ "chắp vá" đã thể hiện rõ nét đặc trưng đó của khu Amazon. Một doanh trại nhỏ đã bị cưỡng ép gắn vào cạnh của một tòa nhà tràn ngập cảm giác sạch sẽ, vốn được xây dựng cho một chiến dịch cộng đồng. Cả rác thải lẫn những vật dụng vẫn còn sử dụng được đều bị chất đống trên vỉa hè. Theo các nhà bình luận kinh tế, phải mất thêm 10 năm nữa người ta mới nhận ra giá trị của những món đồ đó.

Một quán cà phê ngoài trời tồn tại ở một góc của cảnh quan đô thị ấy, trông như thể được bị buộc phải ghép lại từ những mảnh của vài bộ tranh ghép khác nhau.

Ở một quốc gia cà phê lớn như vậy, những cửa hàng phục vụ loại cà phê tệ hại như thế này là rất hiếm. Thứ thu hút không phải là sản phẩm hay nụ cười của nữ phục vụ, mà là số tiền có thể kiếm được từ việc đánh bạc bằng domino. Một nhóm người trông đầy khả nghi đang ngồi ở một trong các bàn ấy.

Tuy nhiên, ở một nơi như vậy, họ hoàn toàn có thể dễ dàng che giấu cảm giác lạc lõng của mình.

Cả nhóm đều mang trên vai một phù hiệu khắc hình một con ngựa với cây giáo đâm thẳng vào trán nó.

Đó là biểu tượng của Đại đội Hỗ trợ Cơ động số 202, còn được gọi là Unicorn.

"Sogia, ông thật sự nên hút xì gà sao?" 

Một thanh niên da khá sáng nói với người đàn ông to lớn có cái cổ dày gần bằng hộp sọ.

"Nếu ông cứ hút nhiều thế này, sẽ có chó đuổi theo ông đấy. Người ta vẫn hay dùng chúng làm cảm biến giá rẻ."

"Chỉ vì chúng ta đang ở Amazon không có nghĩa là chúng ta sẽ bắn nhau trong rừng. Ngửi mùi văn minh sẽ dễ hòa vào hơn… Mars, cậu có mùi như thú hoang vậy. Điều đó không hợp với thành phố. Cậu cần đi tắm và xịt nước hoa như một quý ông."

"Tch," 

Một tiếng tặc lưỡi vang lên từ người phụ nữ tóc bạc, da nâu tên là Sanya ngồi cùng bàn.

"Đó là vấn đề của bọn lính mới."

"Chuyện đó liên quan quái gì đến việc tôi là người mới chứ!? Cô trả lời tôi xem nào!? Chưa kể là tôi đã ở với các người 3 năm rồi!" 

Mars hét lên bằng giọng the thé, nhưng chuyện này chẳng có gì mới, nên không ai trong bàn buồn để ý đến anh ta.

Người cuối cùng ở bàn, một cậu thiếu niên vóc dáng nhỏ khẽ chọc vào những quân domino rồi lên tiếng.

"…Tôi cảm thấy hơi áy náy về chuyện chúng ta đã làm với hai người đó."

Cậu thiếu niên ấy chính là người vừa mới đây đã đóng vai người binh sĩ có bằng đầu bếp.

Đáp lại, Sogia mỉm cười, bởi ông đã quá quen với những chuyện như thế.

"Ý cậu là mấy tên Dragon Killer à? Flat, trên chiến trường, người ta thường gặp kết cục thê thảm khi bắt đầu nói đạo lý. Nhân tiện, số lithium đó đâu rồi? Ai chịu trách nhiệm xử lý chuyện đó?"

"Là tôi." 

Sanya nói, vừa giơ tay lên.

"Tôi đã nấu chảy nó thêm một lần nữa cho chắc chắn rồi đưa vào quỹ dự trữ. Tỷ giá là 0,75."

"Đúng là chặt chém."

702c2a0d-5931-4eb1-be4a-ef467651154d.jpg

"Ừ thì, đúng vậy. Bọn họ hoàn toàn đang lợi dụng chúng ta, nên tôi đã cho đánh chìm con tàu vận chuyển đất hiếm trên đường quay về. Hy vọng điều đó sẽ khiến họ suy nghĩ lại về tỷ giá họ đưa ra cho người khác. Nhưng số tiền thì đã được gửi cho Liên Minh Thông Tin bằng séc rồi. Xem ra họ cũng sẵn sàng tung ra một nhóm khủng bố do chính họ tài trợ."

"Thế thì được rồi." 

Sogia vừa đáp bằng giọng thờ ơ, vừa khẽ gãi cổ bằng ngón trỏ.

Giống như những người khác, quanh cổ ông cũng có những vết sẹo chỉ khâu chạy thành một vòng.

Đó là dấu hiệu của nghi thức được tiến hành khi gia nhập Unicorn.

"Hầu hết các đơn vị khác rải rác xung quanh cũng đã thành công trong việc thiết lập các mối liên kết. Và giờ thì bằng cách nào đó, chúng ta đã xoay xở để giành được mảnh ghép cuối cùng. Có lẽ đã đến lúc bắt đầu rồi. Liên lạc với đại tá Marechiare."

Sogia cố tỏ ra ngầu mà kết thúc câu nói bằng cách nhấp một ngụm cà phê, nhưng rồi lại phun thứ chất lỏng đen đó xuống đất vì nó quá dở.

Sau đó ông nói. 

"Chúng ta đã chuẩn bị đủ mọi nguyên liệu ngon lành rồi. Hãy đãi mấy VIP hư hỏng của Vương Quốc Chính Thống một bữa tiệc tuyệt vời."

Phần 3

Tại một căn cứ quân sự nào đó tồn tại trong khu Amazon.

Đó là một cơ sở quy mô lớn, vừa được trang bị như một căn cứ hải quân lớn, vừa là sân bay, đồng thời đóng vai trò là trạm trung chuyển để tiếp tế cho các Object. Hiện tại không có những vũ khí khổng lồ đó ở đây, nhưng nó vẫn tập trung rất nhiều tàu tuần dương, máy bay đánh chặn và các loại sức mạnh quân sự thông thường khác.

Câu chuyện này bắt đầu dọc theo hàng rào bao quanh khuôn viên của cơ sở đó.

"Thật là khủng khiếp." 

Quenser lẩm bẩm trong độ ẩm ngột ngạt dưới cái nắng nóng như thể được sinh ra dành riêng cho một sự giáng chức.

Có lẽ cậu không thể chấp nhận hoàn cảnh của mình, vì giọng nói nhanh chóng chuyển thành tiếng hét.

"Khủng khiếp thật sự! Tớ có thể cảm thấy ánh mắt của tất cả mọi người đang dán vào chúng ta! Họ giám sát chúng ta chặt chẳng khác nào chính quyền giám sát một giáo phái tình dục! Không ai làm gì được chuyện này sao!?"

"Ờ thì, có hét lên cũng chẳng giải quyết được gì đâu. Unicorn đơn giản là giỏi hơn chúng ta. Chúng ta nhìn lên từ bên dưới, và đống phân chim chúng thả xuống thì rơi thẳng vào mặt mình." 

Giọng Heivia đầy bực bội.

"Chưa hết, chúng ta còn rơi đúng vào nơi tớ không muốn đến nhất: khu Amazon. Ai nấy đều đang cực kỳ căng thẳng vì Cuộc Đấu Hoàng Gia để quyết định người cai trị khu Volga sắp diễn ra. Tớ có cảm giác đây lại là một chuyện nữa sẽ rút ngắn tuổi thọ của chúng ta. Tình hình ở Volga đã trở nên khá tệ kể từ khi White Bear của đại đội 115 bị xóa sổ."

Những người đang lảng vảng xung quanh với các thiết bị cồng kềnh kia có lẽ là người của các đài truyền hình. Chỉ là họ không biết đó là truyền thông địa phương hay truyền thông nước ngoài.

Đương nhiên, ê-kíp quay phim và các phát thanh viên sẽ không bao giờ tiến lại gần khu vực Cuộc Đấu Hoàng Gia, nơi hai Object sẽ va chạm trực tiếp, nhưng chỉ cần ghi được hình ảnh từ xa và thêm lời thuyết minh thì họ vẫn có thể thu về mức tỷ suất người xem kha khá.

"Tớ chẳng quan tâm vua chúa gì cả. Ngoài đời làm gì có người như mụ phù thủy trong Lọ Lem. Dân thường thì không bao giờ có cửa bước vào mấy vũ hội hào nhoáng đó đâu."

Đối với Quenser, việc bị cuốn vào những rắc rối xoay quanh chuyện ai kế vị ngai vàng hay không không phải là chuyện của cậu. Điều khiến cậu bận tâm hơn là mình đã lún sâu đến mức nào vào âm mưu của Unicorn.

Vấn đề nằm ở vụ đánh bom được ngụy trang dưới dạng các quả đạn chưa nổ để đánh cắp lithium.

"Cậu nghĩ chúng ta có thể phơi bày sự thật không?"

"Không quan trọng. Nếu chúng ta phải nổ súng để phơi bày sự thật đó, thì rồi cũng chỉ bị tống vào tù vì tội mới thôi. Đây không phải phim Hollywood, nên sự thật không giúp cậu thoát tội vì những cuộc đụng độ trên đường đi."

Heivia bực bội nói.

"Ít ra thì việc đây là một nhiệm vụ bí mật lại có lợi cho chúng ta. Chỉ cần giữ mồm giữ miệng, chúng ta ít nhất cũng tránh được còng tay. Nhưng đổi lại là toàn bộ số tiền chúng ta tích cóp được coi như bay sạch!"

Ngay cả khi bị bỏ mặc trên một hòn đảo nhiệt đới chỉ để mục rữa, họ vẫn tự chuốc lấy rắc rối.

Ngay cả khi bị ép thực hiện những nhiệm vụ cảm tử ở Bắc Cực, họ vẫn sống sót và gieo thêm tai họa khắp nơi.

Và vì thế, dường như Quenser và Heivia đã trở thành gánh nặng vượt quá khả năng xử lý của cấp trên. Họ có cảm giác mình đang rất gần với "món quà" là một viên đạn xuyên đầu, kèm theo một bản báo cáo giả rằng họ đã chống cự trong quá trình thẩm vấn.

Họ không thể chống lại được nữa.

Họ chỉ có thể ngoan ngoãn thực hiện những công việc đơn giản được giao, dưới sự giám sát trực tiếp của chính phủ.

Đó gần như là toàn bộ lý do đằng sau quyết định điều họ đến chiến trường "tương đối an toàn" của khu Amazon. Dù cho bọn du côn địa phương có nhổ nước bọt vào họ, họ cũng chỉ có thể mỉm cười rồi rút khăn tay ra lau. Nếu không làm vậy, họ sẽ bị bắn. Điều đó đã quá rõ ràng, dù chẳng ai nói ra.

Heivia tựa vào hàng rào mà bực bội nhìn quanh.

"Đám Áo Đen đúng là lúc nào cũng siêng năng phết. Tớ không hiểu nổi làm sao có người lại mặc nguyên một bộ đồ đen tuyền trong cái nóng này. Họ định khoe thành tích vào cuối năm à?"

"Đội Áo Đen là gì vậy?"

"Tớ chưa giải thích cho cậu à? Họ là một bộ phận độc lập, chuyên điều tra các hành vi phạm tội do binh lính gây ra trên chiến trường. Nói ngắn gọn thì đó là một đơn vị bắn người của chính quốc gia mình. Bất kỳ sự cản trở nào đối với cuộc điều tra của họ cũng sẽ bị đáp trả bằng đạn. Và họ thường nhắm bắn hoàn toàn sai hướng."

"…Vậy họ giống như thiên địch của chúng ta sao?"

"Đừng ngu ngốc. Lúc này, ai cũng là kẻ thù của chúng ta cả. Dù sao thì cứ làm theo lệnh đi. Đừng pha trò. Họ không có khiếu hài hước đâu, rất có thể họ sẽ bắn cậu chỉ vì chuyện đó."

"Tớ tự hỏi không biết mình có được bỏ qua không, vì tớ là sinh viên chứ không phải lính."

"Nếu cậu định đùa, thì tớ sẽ bắn cậu thay họ."

Vấn đề thẩm quyền xét xử thực ra khá phức tạp, nhưng Heivia giữ im lặng về chuyện đó. Để Quenser tự mình phấn khích cũng chẳng mang lại lợi ích gì cho cậu ta.

Nhưng rắc rối luôn có cách tự tìm đến, đúng vào lúc người ta mong mọi thứ trôi qua êm thấm nhất.

Lần này, nó bắt đầu bằng một phong bì lớn dùng để đựng tài liệu.

Chính xác hơn, là người đàn ông gốc Latin đang cầm nó.

"Này, này. Hai cậu là mấy Dragon Killer trong lời đồn đại phải không. Tôi đến chào mừng hai cậu với tư cách là một người hâm mộ. Trong này là tài liệu về Unicorn, cái đơn vị đã gây cho hai cậu không ít rắc rối."

"…Không cần đâu. Bọn tôi không có tiền."

"Không sao cả. Cứ cầm đi. Tôi không đòi tiền. Tôi đã nói là tôi là fan mà, nhớ chứ?"

Người lính gốc Latin nhét mạnh phong bì vào tay Quenser rồi nhanh chóng rời đi.

"Chúng ta phải làm gì với cái này đây?" 

Quenser hỏi.

"Đừng hỏi tớ. Cũng đừng nhìn tớ. Đám Áo Đen đã đang trừng mắt về phía này vì mấy hành động bất thường của cậu rồi. Cậu muốn bị bắn thì tùy, nhưng đừng kéo tớ theo." 

Heivia thì thầm, hoàn toàn đúng với bản chất nhát gan của mình.

Quenser thở dài rồi lật mặt sau của chiếc phong bì lớn. Cậu thấy một dòng chữ viết tay ở mép.

"Mau bị bắn đi, đồ phản bội chó đẻ."

Quenser quay đầu lại đúng lúc thấy người lính gốc Latin ngang nhiên giơ ngón tay giữa.

"Thật tuyệt vời làm sao. Cứ như tiệc chào mừng vào tù vậy." 

Quenser nói bằng giọng vui vẻ đến mức nghe như sắp huýt sáo.

Heivia chán nản nói,

"Cậu đúng là hình mẫu tiêu biểu của một thằng ngu."

"Toàn bộ căn cứ hải quân này đầy rẫy những học sinh gương mẫu theo nghĩa tệ hại nhất. Họ sẽ không cho phép cậu lệch khỏi hàng ngũ dù chỉ một chút. Và theo mấy tin đồn lan trên mạng, một khi ai đó hay thứ gì đó bị coi là xấu xa, họ sẽ tấn công không chút nương tay. Khi bắn nhầm người vô tội, họ cũng chẳng ngại khẳng định rằng chính họ cũng là nạn nhân vì đã bị dẫn dắt sai lệch bởi nguồn tin được cung cấp."

Có vẻ như những người trong căn cứ hải quân đang hy vọng Quenser và Heivia sẽ liều mạng làm trò trước mặt Áo Đen. Nói thẳng ra, họ chẳng hề bận tâm nếu xảy ra một "tai nạn".

Quenser tặc lưỡi rồi mở phong bì ra.

Heivia cau mày nói. 

"Cậu thật sự mở nó à? Như vậy chỉ rước thêm rắc rối thôi. Và tớ rất nghi ngờ là trong đó có thông tin gì hữu ích gì không."

"Rắc rối bắt đầu ngay từ lúc họ đưa nó cho chúng ta rồi. Cậu thấy cái bà đáng sợ kia đang lườm chúng ta không?"

"Nếu bên trong có bom thì sao?"

"Nếu là bom, thì tớ càng phải kiểm tra nội dung cẩn thận."

May mắn thay, bên trong chỉ có tài liệu.

Một vài chỗ bị che kín bằng mực đen, nhưng cách trình bày thì rất chỉnh tề.

"Để xem nào, để xem nào, ừm… Khoan đã. Mùi gì thế này? Tớ đang cố tập trung mà nó càng lúc càng nồng."

"Rác. Nó đến từ đống rác kia. Tràn cả ra đường và lối đi bộ. Gió thổi mùi thẳng về phía chúng ta. Nghe nói người ta vứt đủ thứ ở đó, từ bó tạp chí cũ cho tới nhân tình của mấy chính trị gia. Có vài thằng ngu đi nhặt đồ điện còn dùng được, nên một số người tưởng chúng sẽ nhặt mọi loại rác. Vì thế mà nó ở khắp nơi."

"Thế họ có tái chế cả nhân tình của chính trị gia không?"

"Tập trung lại đi."

"…Đọc vì tò mò thế này thì đúng là hơi quá sức. Giá mà mỗi trang có một cô gái nào đó ghi địa chỉ email ở mép giấy thì hay biết mấy."

Quenser vừa càu nhàu vừa bắt đầu đọc tài liệu.

Đại đội Hỗ trợ Cơ động số 202, còn được gọi là Unicorn. Nhiệm vụ chính thức của họ là ẩn mình trong chiến trường và phá hủy các phương tiện vận chuyển của căn cứ bảo dưỡng Object của đối phương, cùng với các tuyến đường phục vụ cho những cỗ máy đó. Nói đơn giản, họ âm thầm phá hoại hệ thống hậu cần của Object địch.

Tuy nhiên, có vẻ như mục đích thực sự của việc ẩn mình trong chiến trường là để tạo ra các điểm tiếp xúc với Liên Minh Thông Tin, Tập Đoàn Tư Bản, Tổ Chức Tín Ngưỡng, và thậm chí cả các nhóm du kích địa phương hay tổ chức khủng bố không trực thuộc bất kỳ cường quốc thế giới nào.

Nói cách khác, họ tiến hành tham vấn trước để tránh những cuộc chiến kéo dài lê thê.

Họ dùng những thủ đoạn trong bóng tối để sắp đặt kết cục của các cuộc chiến ‘sạch’.

"Cậu nghĩ sao?"

"Chẳng có gì đặc biệt. Nghe y như mấy thuyết âm mưu hay chiếu trong mấy chương trình truyền hình cuối năm dài 2 tiếng."

Khi tấn công căn cứ của một nhóm du kích địa phương nào đó, họ sẽ bán số vũ khí thu được cho một nhóm khủng bố địa phương khác. Họ rửa tiền do Tổ Chức Tín Ngưỡng cung cấp rồi chuyển cho Tập Đoàn Tư Bản. Họ ám sát một nhân vật có ảnh hưởng tại địa phương, rồi lợi dụng hỗn loạn để được thuê làm vệ sĩ cho một nhân vật có ảnh hưởng khác.

Tuy nhiên, những hoạt động kiểu này cũng thường được cơ quan tình báo thực hiện trong các nhiệm vụ chính thức.

Vấn đề nằm ở chỗ: một khi đã ẩn mình trong chiến trường, hành động của họ sẽ rời khỏi sự kiểm soát của cấp trên trong quân đội.

Quenser cau mày khi lật tiếp bản báo cáo.

"Gì vậy, Quenser?"

"Rank 3 là gì?"

"Mức rủi ro dành cho các phần tử nguy hiểm có khả năng sử dụng vũ khí sinh học hoặc hóa học cực cao. Sao thế?"

Trên danh nghĩa, lực lượng nòng cốt của Unicorn gồm khoảng 200 người, nhưng khi tính cả các mối liên hệ với những thế lực khác trên thế giới, phạm vi ảnh hưởng thực sự của họ vẫn chưa rõ. Và tất cả những đối tác hợp tác với họ đều góp phần duy trì các trận chiến bị dàn xếp bằng cách đảm nhận những công việc bẩn thỉu.

Mục tiêu cuối cùng của Unicorn hiện vẫn chưa rõ, nhưng nếu họ thực sự đang xây dựng một mạng lưới nằm ngoài ảnh hưởng của cấp chỉ huy quân đội, thì sẽ tồn tại nguy cơ rất lớn rằng các Object của chúng ta bị Object địch phá hủy hoặc làm hư hại do thông tin bị rò rỉ.

Rủi ro chiến thuật đạt tới Rank 3.

Cần lập tức điều tra xem liệu họ có thực sự là một phần của Vương Quốc Chính Thống hay không.

Quenser tặc lưỡi rồi rút chiếc bật lửa từ bộ dụng cụ sinh tồn ra.

Thấy cậu châm lửa đốt tài liệu, Heivia hỏi. 

"Vậy cậu phát hiện ra được gì?"

"Không có gì nhiều. Ít ra thì nghe có vẻ đáng tin hơn chuyện làm burger từ giun đất. Nhưng thứ này được đưa cho chúng ta chủ yếu để gây rắc rối, nên tớ cũng chẳng biết bao nhiêu phần là thật."

"Cậu đúng là đã trưởng thành rồi."

"Nếu một âm mưu long trời lở đất có thể bị phơi bày chỉ bằng một xấp tài liệu ai đó đưa miễn phí, thì chúng ta chỉ cần nộp nó cho Áo Đen là xong. Phiền phức thật. Sao phải lao đầu vào cái bẫy lộ liễu này chứ?"

Vừa nói, Quenser vừa buông tay và để chiếc phong bì đang cháy rơi xuống đất. Cậu thậm chí không cúi nhìn khi xấp tài liệu rơi xuống. Mục tiêu của họ đã quá rõ ràng. Họ chỉ cần chịu đựng hết thời gian kỷ luật rồi quay về Tiểu đoàn Bảo dưỡng Cơ động số 37. Theo đó, họ sẽ tuần tra khu vực quanh căn cứ hải quân đúng lịch trình, giữ vẻ ngoài hoàn hảo, nở nụ cười thật tươi và tiến đến giúp đỡ bất kỳ người dân lớn tuổi nào cần chỉ đường. Họ chỉ có thể cắn răng chịu đựng, tự nhắc mình rằng như vậy vẫn còn tốt hơn làm nhân viên chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh, phải cúi đầu trước một khách hàng sành ăn khủng khiếp đang mong chờ hương vị của một salon chỉ dành cho quý tộc trong ly cà phê 1 euro của cửa hàng đồ ăn nhanh.

Nhưng thực tế thì chẳng hề nhân từ như vậy.

Một nửa rắc rối trên đời luôn tự tìm đến mà không cần được mời.

Lần này, còi báo động không kích vang lên.

Khi âm thanh điện tử trầm đục ấy gào thét khắp căn cứ hải quân, thì sự việc đã bắt đầu từ trước đó rồi.

Những chiếc tiêm kích chờ sẵn trên đường băng không kịp cất cánh. Vài cái bóng nhỏ lướt qua trên đầu, lao thẳng vào không trung phía trên căn cứ.

Khi nhìn thấy một vật dài và mảnh rời khỏi cánh của một chiếc trong số đó, Quenser vẫn ngửa mặt nhìn trời mà hét lên.

"Cái gì thế này!? Sao ra-đa không phát hiện được!?"

"Đồ ngốc! Có thời gian than vãn thì mau nằm xuống!"

Ngay sau khi Heivia đè Quenser ngã xuống đất, những vật thể dài mảnh kia đã đánh trúng các công trình trong căn cứ hải quân một cách chính xác.

Tiếng nổ dữ dội, sóng xung kích, và luồng áp lực lan ra khắp nơi.

Tất cả đâm thẳng vào màng nhĩ, bóp nghẹt nội tạng, và gieo nỗi sợ cái chết vào hai cậu trai, dù họ còn cách đó hàng trăm mét. Nhịp tim Quenser tăng vọt, mồ hôi lạnh khó chịu túa ra khắp người.

"Oanh tạc trên không sao!? Thế còn mấy cuộc chiến ‘sạch’ với Object và laser phòng không đâu rồi!? Sân bay này gần như mất toàn bộ chức năng rồi còn gì!?"

"Đó là UAV Apoptosis. UAV tấn công mặt đất do Tổ Chức Tín Ngưỡng phát triển." 

Heivia lăn ra khỏi người Quenser.

"Chúng từng là một phương án trong dự án tàu sân bay ngầm mà bọn họ rất tâm đắc. Là khí tài tấn công không người lái, được làm nhỏ và nhẹ hết mức có thể. Nhưng bản thân tàu sân bay thì quá lớn. Khi di chuyển, nó khuấy động đại dương quá nhiều và dễ bị phát hiện. Tớ cứ tưởng dự án đó đã bị đóng băng rồi… Dù sao thì cũng có tin đồn rằng một sĩ quan quân đội cấp cao, kẻ muốn giữ Object làm vũ khí chủ lực đã cố tình bới móc để loại bỏ nó."

"Vậy mấy thứ kia là gì!? Chúng đâu có được bắn lên từ đáy biển, đúng không!?"

"Bản thân việc phát triển Apoptosis là một thành công. Như tớ đã nói, chúng nhỏ và nhẹ, chúng quá lý tưởng để mang theo mà vẫn giấu kín. Để bù lại khoản nợ của dự án thất bại đó, Tổ Chức Tín Ngưỡng đã bán chúng cho bất kỳ ai trả tiền. Dạo này, chúng bị coi là biểu tượng của khủng bố."

Tiếng súng vang lên từ bên trong khuôn viên sân bay. Heivia tiếp tục giải thích trong khi âm thanh phản kích vẫn dội lại.

"Gắn thêm bộ tăng tốc và bệ phóng, chúng có thể được bắn thẳng đứng. Có lẽ chúng đã cất cánh từ một tuyến cách đây vài trăm mét nhưng vẫn nằm trong vành đai phòng thủ của căn cứ. Vì thế, ra-đa cảnh báo sớm không kịp phát hiện."

"Này, đợi đã. Sao bọn họ lại bắn súng trường tấn công?"

"Không đời nào mà trúng được. Chắc là hoảng loạn thôi."

"Thế sao lại có mấy tên đang chĩa về phía này!?"

"Khốn kiếp! Lại đổ lỗi cho chúng ta nữa à!? Bọn chúng nghĩ chúng ta điều khiển mấy món đồ chơi đó từ xa sao!? À, là thằng Latin chó má đó. Hắn đang ngắm bắn với cái mặt kiểu ‘tôi là học sinh gương mẫu’ kìa!"

Quenser và Heivia hoảng hốt chạy khỏi hàng rào, lao mình trốn sau một đống rác bên lề con đường dân sinh.

Mùi hôi thối khiến Quenser nhăn mặt.

"Tớ có cảm giác như mình đang bán rẻ lòng tự trọng để mua lấy mạng sống…"

"Mà tại sao đống rác này lại cản được đạn súng trường vậy? Tớ tưởng mấy khẩu đó bắn xuyên qua cả xe hơi cơ mà."

"Có lẽ mấy bó tạp chí cũ với đồ điện gia dụng bỏ đi lợi hại đến thế."

Đột nhiên, Quenser cảm thấy một rung động nhỏ trong túi áo.

Cậu rút thiết bị cầm tay ra và nói. 

"Ồ, tớ vừa nhận được gì đó."

"Ảnh vệ tinh à!? Nếu thấy được phân bố của kẻ điều khiển UAV thì…"

"Không, chỉ là email từ cả kẻ lừa đảo hôn nhân Genelia lẫn Idol Hoàn Hảo thôi."

"Cả hai đều là những nghề nghiệp đầy mộng mơ tuyệt vời! Nhưng lúc này thì vô dụng hoàn toàn! Với lại, rốt cuộc cậu trao đổi địa chỉ email với họ từ khi nào vậy!?"

"À, khoan đã… Khi Idol Hoàn Hảo cởi bộ giáp tăng cường ra thì… Ôi trời! Bộ ngực đó!"

"Khoan đã, cái gì cơ!? Cậu đang nói cái quái gì vậy!? Có đính kèm tập tin không!?"

Heivia lập tức dồn ánh nhìn về phía thiết bị, nhưng đúng lúc đó, những vụ nổ mới lại bùng lên giữa không trung. Hai chàng trai vội cúi rạp xuống, và ló mắt quan sát tình hình từ bên cạnh đống rác.

Đám binh sĩ trong căn cứ hải quân đã kịp hoàn hồn sau đợt tấn công đầu tiên. Những vũ khí phòng không còn sót lại bắt đầu phản kích các UAV Apoptosis bằng tên lửa và pháo tự động.

Một phần cũng nhờ việc những UAV này dùng động cơ cánh quạt, ưu tiên thời gian bay hơn là tốc độ như động cơ phản lực.

Chúng quá chậm chạp khi phải né tránh. Vụ nổ và các mảnh vỡ từ một tên lửa đất đối không xé nát cánh chính và thân máy bay của một chiếc. Apoptosis mất thăng bằng, kéo theo một vệt khói đen rồi lao thẳng xuống trung tâm căn cứ hải quân.

"Ồ!"

"Đồ ngốc! Đây mới là lúc mọi thứ trở nên tệ hại này!"

Quenser vừa ló đầu ra khỏi đống rác thì Heivia đã túm lấy gáy cậu, và kéo mạnh trở lại.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng chớp sáng chói lòa và tiếng nổ long trời lở đất quét qua khu vực.

Đống rác hóa thành một bóng đen câm lặng, còn mọi thứ khác thì bị nhuộm trắng.

Một cơn đau rát lan khắp da thịt họ, như thể họ vừa ngồi sát cạnh một lò sưởi trong thời gian quá dài.

Quenser định hít vào, nhưng Heivia vội che miệng cậu lại.

Nếu hít phải lúc đó, bên trong cơ thể có thể đã bị thiêu đốt đến chết.

Phải sau vài chục giây trôi qua, Quenser mới được phép thở lại.

"Cái…? Cái quái gì vậy!?"

"Nguyên lý giống bom nhiệt áp. Nhớ chứ, chúng là khí tài tấn công không người lái. Khi không thể tiếp tục bay, chúng sẽ phát tán nhiên liệu còn lại ra khu vực xung quanh bằng phản ứng hóa học rồi kích nổ. Bằng cách đó, chúng có thể tiêu diệt khí tài bắn hạ mình hoặc gây thiệt hại cho mục tiêu mặt đất. Đó là lý do UAV này mang cái tên gắn liền với sự tự sát."

"Bom nhiệt áp á? Vậy đáng lẽ chúng ta phải biến thành một phần của đống rác rồi chứ?"

"Chúng không dùng chất cháy chuyên cho bom. Chỉ đơn giản là rải nhiên liệu thừa ra. Tầm ảnh hưởng tối đa chỉ khoảng 200 mét xung quanh, mà còn giảm tùy theo lượng nhiên liệu còn lại trong thùng."

"Không ổn rồi… mấy UAV còn lại đang rơi xuống căn cứ!"

"Có lẽ chiếc đầu tiên đã đủ để kéo theo phần còn lại của đám Apoptosis. Đừng ra khỏi chỗ nấp! Nằm xuống và nín thở!"

Bảy quả "bom nhiệt áp" nữa lần lượt phát nổ.

Những vụ nổ trắng xóa đã cướp đi gần như toàn bộ chức năng chủ yếu của căn cứ hải quân.

Quenser bị ném vào một cơn lốc của tiếng nổ. Cậu cảm thấy như bị nhét vào trong một cái thùng kim loại, rồi bị nện từ bên ngoài bằng những cây gậy sắt. Trong một lúc lâu, cậu thậm chí không biết mình đang úp mặt xuống đất hay ngửa lên trời.

"Mình sắp chết rồi… Thật sự sắp chết rồi, chết tiệt! Sao đến giờ mình vẫn chưa chết chứ!? Mình đúng là quá đỉnh!"

"Đừng có phấn khích sớm thế, thằng may mắn. Còn nữa kia kìa!"

Quenser nghe thấy tiếng súng trường vang lên. Cậu tự hỏi tại sao họ còn bắn khi toàn bộ Apoptosis UAV đã phát nổ, nhưng mục tiêu không phải là chúng.

Ở phía nam căn cứ hải quân, vài chục người mặc quân phục đang trèo qua hàng rào đã bị đánh sập bởi các vụ nổ liên tiếp.

Họ đang xông thẳng vào căn cứ.

Những khẩu súng máy gắn trên xe bọc thép đã mất toàn bộ bánh xe, cùng các loại vũ khí khác đang được dùng để cố gắng đẩy lùi đám binh sĩ địch, nhưng chẳng ai biết tình trạng đó có thể cầm cự được bao lâu.

Và đúng như Quenser dự đoán, yêu cầu chi viện vang lên qua bộ đàm.

Là từ tên binh sĩ Latin ban nãy.

"Phải chặn địch xâm nhập từ phía nam! Tất cả binh sĩ còn khả năng chiến đấu, lập tức tìm vũ khí và tập trung về đó! Kho vũ khí số ba bị phá hủy một nửa, nhưng trang bị bên trong vẫn còn dùng được!"

"Hắn chỉ giỏi bắt người khác đi dọn phân thôi à? Làm sao đây, Heivia!?"

"Bỏ mặc hắn đi. Tớ không có nghĩa vụ phải nghe theo yêu cầu ích kỷ của một thằng ‘học sinh gương mẫu’."

Quenser khựng lại khi nghe câu trả lời đó.

Cậu chớp mắt mấy lần, rồi hỏi lại.

"…Thật à? Cậu định để hắn chết chỉ vì hắn đối xử bất công với chúng ta sao?"

"Không phải vậy. Bằng chứng đâu cho thấy không còn Apoptosis UAV nào nữa? Nhìn về phía bắc và phía tây đi. Có thứ giống vệt khói đang bốc thẳng lên từ mặt đất, cách khoảng 500m. Đó là dấu vết từ bộ tăng tốc phóng Apoptosis UAV theo phương thẳng đứng. Nếu không xử lý mấy bệ phóng đó, làn sóng thứ hai sẽ được chuẩn bị. Khi chúng được phóng lên, căn cứ hải quân này coi như xong." 

Heivia lần lượt chỉ về hai hướng có vệt khói.

"Cảng này là một cơ sở quân sự. Có rất nhiều khu vực ngầm được bảo vệ bằng bê tông dày. Số thương vong sẽ không nhiều như mức độ tàn phá nhìn thấy. Nhưng những nơi đó không an toàn tuyệt đối. Nếu bom nhiệt áp tiếp tục nổ hết lần này đến lần khác, những người sống sót sẽ bị chôn vùi dưới đống đổ nát."

"…Chúng ta nên đi phía bắc hay phía tây?"

"Đằng nào cũng như nhau. Đi theo tớ."

Heivia ném cho Quenser khẩu súng ngắn quân dụng làm vũ khí phụ, rồi cả hai bắt đầu hành động từ hướng tây.

500m nằm trong tầm bắn của súng trường tấn công, nhưng con đường tới đó quá chật chội. Ban đầu, nơi này dường như là một con đường gọn gàng với hàng văn phòng thẳng tắp, nhưng quá nhiều doanh trại được dựng thêm đã che kín cả vỉa hè lẫn lòng đường. Chưa kể, các đống rác đủ loại lấp kín lối đi hẹp. Chỉ còn lại một con đường nhỏ. Tầm bắn bị cản trở nghiêm trọng.

"Hãy tiến lên dọc theo mấy đống rác này. Nếu gặp địch, chúng sẽ bắn xuyên qua mấy doanh trại kia."

Nghĩ rằng rác còn chắc chắn hơn tường nhà nghe thật nực cười, nhưng đó lại là sự thật.

"Vậy theo cậu, địch là ai? Tổ Chức Tín Ngưỡng à?"

"Tớ đã nói Apoptosis UAV được bán ra ngoài để kiếm ngoại tệ rồi mà. Hiện tại không thể biết được. Đây là khu Amazon. Nếu đi lên phía bắc theo đường biển thì sẽ tới lãnh thổ của Liên Minh Thông Tin và Tập Đoàn Tư Bản. Đây là vị trí cực kỳ quan trọng vì nó đóng vai trò căn cứ trung chuyển cho Object. Có không ít thế lực muốn đánh vào đây."

Nhưng các bệ phóng thì không thể giấu được.

Dù sao UAV cũng phải được phóng lên trời như tên lửa. Trước khi khai hỏa thì có thể che giấu được, nhưng sau đó thì không còn cách nào. Phần lớn sự chú ý đã đổ dồn về phía những vụ nổ trong căn cứ hải quân, nhưng một phần làn sóng hỗn loạn cũng hướng về phía các bệ phóng. Giữa đám người hoảng loạn bỏ chạy, có những ánh mắt quay lại nhìn về đó, như thể đang bao vây từ xa.

"Chính là kia." 

Heivia nói khi cả hai đã tiếp cận trong phạm vi 200m.

"Chúng cưỡng ép gắnbệ phóng lên thùng sau của chiếc xe tải lớn kia. Thứ được cần cẩu treo lên là một cụm bốn Apoptosis UAV. Khi chúng gập cánh lại thì sẽ rất khó phân biệt."

"Kết thúc nhanh trước khi chúng kịp dựng lên. Có bao nhiêu địch?"

"Mười tên theo những gì tớ thấy. Và có thể còn vài tên lẫn trong đám đông phía bên kia…"

Chưa kịp để Heivia nói hết câu, cả hai đã nghe thấy một tiếng kim loại rất khẽ.

Đó là âm thanh một binh sĩ mặc quân phục đang ẩn sau một doanh trại cách đó chừng 5m gạt chốt an toàn của khẩu tiểu liên.

"!?"

Quenser lập tức cố giơ khẩu súng ngắn quân dụng mà cậu còn chưa quen tay, nhưng Heivia nhanh hơn. Cậu rút con dao lớn ở thắt lưng rồi ném đi.

Lưỡi dao to bản cắm phập sâu vào cổ họng tên lính. Hắn đổ gục xuống đất mà không kịp phát ra một tiếng kêu trọn vẹn.

Heivia tiến tới xác chết để rút lại con dao.

"Đừng gây tiếng động, đồ ngốc. Đến gần thêm 50m nữa rồi muốn làm ầm lên cũng chưa muộn."

"…Họ dạy cậu mấy cái đó ở trường quân sự à?"

"Không. Sách vở đâu phải lúc nào cũng dùng được. Khi có một lưỡi dao nặng thế này, cậu phải dùng như ném rìu. Nếu không, độ xoay của lưỡi sẽ làm nó ổn định quá mức mà đâm không sâu."

Trong lúc Heivia còn đang cao hứng giải thích, một binh sĩ địch khác đã phát hiện ra họ.

Hai tên ngốc vội vã lao đầu trốn sau một đống rác đúng lúc phát súng đầu tiên vang lên. Ngay sau đó là âm thanh dồn dập của hàng loạt khẩu súng khác.

"Tớ sắp chết rồi, tớ sắp chết rồi, tớ sắp chết rồi!"

"Thật ra thì lạ là chúng ta vẫn còn sống dù chúng bắn nhiều thế! Chúng có ngắm không vậy!? Đừng nói là chỉ bắn bừa trong hoảng loạn đấy nhé!"

Dù động cơ là gì, viên đạn đã bắn ra vẫn chết người. Và về mặt số lượng, họ hoàn toàn lép vế. Chỉ cần ló đầu khỏi chỗ nấp thôi cũng đủ để bị cơn mưa đạn xé nát.

"Bọn này sặc mùi lính nghiệp dư. Làm sao đây, Quenser!?"

"Tớ cũng là nghiệp dư, đừng hỏi tớ chứ! Mà này, cậu nghĩ dân trong thành phố đã chạy hết chưa?"

"Đây là quốc gia chiến trường. Nghe tiếng súng thế này thì họ thừa khả năng ứng phó để bỏ chạy rồi!"

"Vậy thì lấy tên lửa chống tăng vác vai của cậu ra đi." 

Quenser vỗ vai Heivia để kéo sự chú ý rồi chỉ về chiếc xe bệ phóng ở xa.

"Bắn vào đám Apoptosis UAV còn treo trên cần cẩu kia. Chúng có đầy nhiên liệu phản lực, đúng không? Một phát là dư sức thổi bay hết đám lính này."

"Nghe sai trái quá đấy."

"Chúng là bên tấn công căn cứ của ta trước. Chúng không có quyền than vãn."

Heivia rút chốt an toàn khỏi quả tên lửa vác trên vai, trong khi Quenser cố yểm trợ bằng khẩu súng ngắn quân dụng bằng đôi tay run rẩy.

Nhưng rõ ràng là vô ích.

"Á!? Suýt nữa thì gãy cổ tay tớ rồi! Sao cậu lại dùng khẩu súng ngắn to đến thế này!? Thế thì sao gọi là súng phụ được!?"

"Cỡ 50 mà. Đàn ông thì phải cầm súng to chứ!"

"Đến sọ người còn không cứng thế này…"

"Tránh ra. Tên lửa sẵn sàng rồi! Đến giờ nhóm lửa trại rồi!"

"Kyahh! Heivia ngầu quá!"

"Nhảy múa đi, lũ khốn!"

Đặt bệ phóng lên vai, Heivia dùng cảm biến ngắm bắn rồi không do dự bóp cò.

Âm thanh phóng đi nghe giống khí nén xì ra hơn là một vụ nổ.

Quả tên lửa lao vút qua lối hẹp giữa các doanh trại, bay thẳng qua chiếc xe bệ phóng, rồi đâm trúng cụm bốn Apoptosis UAV đang treo lơ lửng trên cần cẩu.

Tiếng nổ biến mất.

Nó bị nuốt chửng bởi một luồng chớp sáng trắng xóa.

Quenser và Heivia bị hất ngược ra sau bởi dư chấn của vụ nổ chính họ tạo ra, và đống rác họ dùng làm lá chắn bắt đầu sụp xuống. Cả hai hoảng hốt lăn người tránh đi, nhưng ngay sau đó, bức tường của một doanh trại cũ nát bắt đầu đổ về phía họ.

"Vì sao tớ lại có linh cảm là mình sẽ chẳng được khen ngợi gì cho chiến thắng này vậy!?"

"Chỉ cần mừng là chúng ta thắng được là đủ rồi!"

Bức tường doanh trại đổ chéo bị mắc lại trên doanh trại phía đối diện con đường hẹp. Hai tên ngốc bò xuyên qua khe hở đó và bằng cách nào đó vẫn sống sót mà không hề hấn gì.

"Quenser, Quenser. Chuẩn bị súng ngắn đi!"

"?"

"Phần lớn đã bị biến thành cột lửa, nhưng những kẻ sống sót đang bắt đầu rút lui. Nếu không bắt sống ít nhất vài tên, chúng ta sẽ không biết kẻ đứng sau chuyện này là ai!"

"Vậy việc đó giao cho cậu, Heivia!"

"Thế cậu định làm gì!?"

"Nhìn kìa. Vẫn còn vài cụm bốn chiếc Apoptosis UAV chưa dùng. Ở phía bắc còn một bệ phóng nữa, đúng không? Dùng chúng bắn phá bệ phóng kia. Nếu không làm vậy, căn cứ hải quân coi như xong đời!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!