Tập 01
Chương 2.1: Vào một buổi sáng đẹp trời tháng mười một
2 Bình luận - Độ dài: 1,535 từ - Cập nhật:
Internet quả thực tiện lợi đến mức đáng sợ. Khi tôi tìm kiếm từ khóa “Saejima Rinko piano”, hàng loạt video dự thi trong quá khứ của cô ấy lập tức hiện ra. Những video này dường như do cha mẹ của các thí sinh khác đăng tải mà không xin phép cô ấy trước.
Rinko thật sự nổi tiếng trong giới piano đúng như lời cô Hanazono nói. Rất nhiều video biểu diễn của cô ấy vượt quá mười nghìn lượt xem.
Nhưng gần một phần ba số bình luận chỉ xoay quanh ngoại hình của Rinko, trong đó còn không ít kẻ thẳng thừng thể hiện ham muốn bệnh hoạn, khiến tôi thực sự cảm thấy đồng cảm. Cư dân mạng đúng là hết thuốc chữa.
Tôi đeo tai nghe vào, nhắm mắt lại để tập trung lắng nghe màn trình diễn.
Bản nhạc cô đang chơi là Étude “Aeolian Harp” của Chopin. Hai cánh tay cô dệt nên những giai điệu arpeggio đẹp đẽ, nhẹ nhàng êm dịu từ đầu đến cuối bài. Tôi khẽ thở dài mãn nguyện trong im lặng khi bản nhạc kết thúc. Tôi từng vô cùng bất ngờ trước nguồn năng lượng mãnh liệt mà cô ấy dành cho bản Carmina Burana của tôi. Nhưng Aeolian Harp hoàn toàn ở một đẳng cấp khác.
Tôi liên tục nhấn vào các video khác của Rinko, rồi đắm chìm hết màn trình diễn này sang màn trình diễn khác.
Lắng nghe chúng thật sự là một trải nghiệm tuyệt vời. Nhưng khi tôi tháo tai nghe ra, tóc đã ướt đẫm mồ hôi. Tôi cố gắng đứng dậy khỏi ghế nhưng toàn thân không còn chút sức lực nào.
Những bản nhạc ấy đã tác động quá đỗi mạnh mẽ đến tôi, giống như một liều thuốc phiện vậy.
Chính vì vậy, tôi càng ngày càng tò mò hơn về lý do cô ấy không chọn học ở nhạc viện. Hoặc có thể tôi đã quá xem nhẹ độ khắc nghiệt của thế giới âm nhạc, nơi mà ngay cả màn trình diễn ở mức độ ấy vẫn chưa thể đủ để được gọi là chuyên nghiệp.
Hai ngày sau, tôi lại có cơ hội gặp Rinko trong phòng âm nhạc sau giờ học.
“Tại sao cậu lại chọn học ở trường cao trung này vậy? Chẳng phải nếu học ở nhạc viện thì cậu sẽ thuận lợi hơn trên con đường chuyên nghiệp sao?”
Rinko thở dài, bực mình đáp lại.
“Đó là lý do tôi hoàn toàn không muốn trở thành nghệ sĩ piano. Tôi không muốn bất kỳ ai can thiệp vào tương lai của mình. Vì thế, để tránh phải đứng trên sân khấu, tôi đã cố tình chơi tệ đi.”
Cô ấy đã cố tình chơi tệ đi ư?
“Chuyện đó không thể làm được đâu.”
Tôi buột miệng.
“Ý của cậu là gì?” Rinko ngạc nhiên nháy mắt.
“Tôi nghĩ việc cố tình chơi tệ đi là không thể. Tôi có thể chơi một số nhạc cụ, và… ừm, có hơi thô lỗ khi tôi giả thiết như vậy, ờ ý của tôi là, ừm….
Tôi trở nên lúng túng vì chưa tìm được từ thích hợp.
“Thì là… ở một trình độ nhất định, cậu sẽ không thể cố tình chơi tệ đi được, phải chứ? Giống như trí nhớ cơ bắp vậy. Nếu cậu cố làm điều gì đó đi ngược lại, cơ thể sẽ không nghe theo.”
Tôi dừng lại, sợ rằng mình sẽ vô tình nói ra điều gì đó ngớ ngẩn, rồi liếc sang biểu cảm trên gương mặt Rinko.
Một cảm xúc kỳ lạ lướt qua khuôn mặt cô ấy.
Nó thật là khó để diễn tả, nhưng nếu phải ví von thì đó là kiểu biểu cảm của người vừa tìm thấy một tấm ảnh quan trọng mà họ tưởng đã thất lạc, hóa ra lại nằm dưới tấm thảm ở ngay trước bồn cầu mà họ vẫn giẫm lên thường xuyên.
Rinko thở dài trước khi ngồi xuống ghế.
“Tôi đã nghĩ cậu là một tên biến thái thông thường, nhưng có lẽ phải thay đổi quan điểm rồi.”
“Cảm ơn nhé. Thế bây giờ cậu thấy tôi ra sao?”
Ấn tượng đầu tiên của cô ấy về tôi có lẽ đã âm điểm rồi, nên lần này chắc sẽ khá hơn.
“Cậu bây giờ là tội phạm tình dục tuyệt đối.”
“Nó còn tệ hơn lúc trước nhiều!”
“Tôi không nghĩ có tên biến thái nào ngoài kia lại am hiểu âm nhạc như Murase-kun đâu. Cậu nên vui mừng vì điều đó đi.”
“Tôi sẽ hạnh phúc hơn nếu cậu chịu nghe một chút những gì tôi nói đấy.”
“Nếu Beethoven là thiên tài âm nhạc, thì cậu là tội phạm âm nhạc tàn bạo. Nghe cũng hay đấy chứ?”
“Cậu nên ví tôi với Beethoven ở khía cạnh khác đi!”
“Ví dụ như việc cậu cả đời không thể có một cuộc hôn nhân hạnh phúc thì sao?”
“Cậu tha cho tôi đi mà.”
Rinko bất chợt đứng dậy, lùi xa tôi khoảng ba mét.
“Không phải chuyện đó. Người khác sẽ nghĩ tôi đang làm điều gì đó bậy bạ với cậu nếu nghe thấy những tiếng la hét kỳ lạ.”
“Chẳng phải cũng gần đúng rồi còn gì? Cậu vừa hét ra những âm thanh kỳ quặc khiến tôi sợ hãi bỏ chạy mà.”
Quả thật vậy. Tôi nên bình tĩnh lại nếu không muốn bị hiểu lầm.
Khoan đã, rốt cuộc chúng tôi đang nói về chuyện gì nhỉ?
“Murase-kun…”
Rinko ngồi xuống ghế rồi lẩm bẩm.
“Có vẻ như cậu chưa từng thưởng thức một buổi hòa nhạc piano bao giờ nhỉ? Có lẽ vì thế cậu mới thấy tôi chơi tốt, vì đây là lần đầu tiên cậu được nghe trực tiếp. Cho phép tôi khẳng định lại một lần và mãi mãi nhé: Tiếng đàn của tôi không có gì đặc biệt cả.”
“…Hả?”
“Có điều gì mà cậu không hiểu à? Thế để tôi nói theo cách thô tục hơn nhé. Giống như một tên trai tân bị sốc khi lần đầu làm chuyện đó thôi.”
“Tôi không hiểu chút nào cả!”
“Ồ? Hóa ra cậu là trai tân nên không biết khi nào mình bị sốc à?”
“Này, tôi không nói mấy chuyện đó. Cậu có thể ngừng mấy chủ đề liên quan đến tình dục được không? Tôi hiểu cách nói ban đầu của cậu rồi. Đúng là tôi chưa từng đến buổi hòa nhạc cổ điển nào, nhưng…”
Tôi chậm lại, cố gắng tìm từ ngữ thích hợp, , nhưng chẳng thể nghĩ nổi cách nói nào khéo léo cả. Đúng như cô ấy nói, đó là lần đầu tiên của tôi
“Ý tôi là, tôi nghĩ tiếng đàn ấy thật sự rất đặc biệt. Nếu phải trả tiền để thưởng thức cậu chơi đàn thì tôi cũng sẵn lòng thôi.”
Rinko im lặng nhìn tôi chằm chằm, khiến tôi vội vàng nói thêm.
“Ừm, trả tiền để nghe cậu chơi đàn thôi nhé chứ không liên quan đến mấy chuyện tình dục gì đâu nhé.”
“Chuyện đó thì tôi biết.” Rinko đáp với vẻ ghê tởm. “Nhưng sự thật là cậu nhắc đến nó trước cả khi tôi nói gì, chứng tỏ cậu đang nghĩ về mấy cái chuyện đó.”
“Ực…”
Lại tự đào hố chôn mình rồi, bây giờ tôi mà cãi lại chỉ khiến mọi thứ tệ hơn thôi. Tốt nhất tôi nên im lặng và chấp nhận những lời chỉ trích thôi
“Chúng ta đang nói chuyện nghiêm túc, nên cậu tốt nhất hãy dừng mấy hành vi quấy rối này lại.”
“Cậu là người cuối cùng trên đời này tôi muốn nghe câu đó!”
“Dù sao thì, cậu chỉ cần biết là cậu đã hiểu sai hoàn toàn về tôi.”
Rinko nói xong liền đứng dậy rời khỏi ghế.
“Tôi không giỏi đến mức có thể hướng tới con đường chuyên nghiệp. Ngoài kia có rất nhiều người chơi hay hơn tôi nhiều.”
Tôi ngồi yên bất động, chìm trong dòng suy nghĩ. Kể cả khi cô ấy rời khỏi phòng, tôi vẫn tiếp tục ngồi đó, hai mắt dán chặt vào cây dương cầm, ngắm nhìn khuôn mặt méo mó của mình phản chiếu trên bề mặt đen nhẵn.
Thật sự là tôi đã hiểu lầm sao? Hay là tôi đã đánh giá quá cao cô ấy vì thiếu hiểu biết sao?
Tôi tự hỏi chính bản thân mình trong tấm gương đen méo mó ấy.
Không, “tôi” bên kia dường như trả lời như vậy.
Tôi không dám nhận mình là chuyên gia nhạc cổ điển hay gì. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những gì tai mình nghe thấy, hay những gì tim mình cảm nhận được. Và nếu có ai đó đã nghe những gì tôi nghe, cảm nhận những gì tôi đã cảm nhận, mà vẫn có thể nói màn trình diễn của Rinko là “chẳng có gì đặc biệt” thì tôi thà tin rằng trong đầu họ là mayonnaise còn hơn
Tôi muốn nghe tiếng đàn ấy nhiều hơn nữa....
2 Bình luận