Đây không phải là một câu chuyện thể loại "vô hạn" tràn đầy kịch tính và sắc thái thần bí. Đây là một câu chuyện tự sự gửi gắm nỗi niềm cảm thán, một câu chuyện gia đình chứa chan khát vọng về ngày mai củanhữngcon người lạc lõng giữa định kiến xãhội. Là đánh giá của mình sau khi kết thúc câu chuyện hơn 700 chương này. (Mình đọc dịch máy thô, khuyến nghị các bạn không có cơ sở tiếng Trung không nên tìm đọc.) Đánh giá tổng thể 3/5 cho nội dung. +1 cho bản dịch. Tại sao lại như vậy? Để cụ thể hơn, trước hết thì mình chê đi, sau đó sẽ là spoiler nhẹ chung chung một số màn chơi (phó bản) và ý nghĩa của chúng. Đầu tiên, điểm trừ lớn nhất của bộ này là: tác giả không đầu tư nhiều, về văn phong lẫn bối cảnh. Cả hai chỉ dừng ở mức đủ đọc đủ hiểu cho người đọc lâu năm, thậm chí rất nhiều người đọc mới cũng chả nắm rõ được những chương đầu tiên đang diễn ra cái gì. "Tác giả viết để xả stress" là một bình luận mình đọc được, và mình không phản đối ý kiến này. Bởi lẽ có một số chương tác giả tự nhận là chỉ kể lại "ác mộng" và "trải qua" của bản thân, trong đó có rất nhiều tình tiết gượng ép tính cách cho các nhân vật nền. Điều này đã dẫn đến việc các nhân vật phản diện luôn thiếu thiếu một chút gì đó, bọn họ quá... cực đoan và sơ sài. Mặc dù có thể dùng lý do "lore accurate" ở đây... nhưng mà vẫn không tốt, vẫn có rất nhiều điểm phát triển mà tác giả bỏ qua, không đầu tư vào. Bởi lẽ... có lẽ là tác giả chỉ đang viết để giải toả áp lực cuộc sống của một kẻ bệnh tật thôi, như những lời than vãn vẫn luôn xuất hiện cuối mỗi chương truyện. Chúc cho cuộc sống của tác vẫn thuận lợi. Spoiler. Tuy nhiên, bên cạnh đó, lý niệm mà tác giả muốn thể hiện xuyên suốt câu chuyện lại rất động lòng, ít nhất là đối với mình: Hãy luôn yêu quý bản thân mình. Trước cả vô số thân phận cuộc đời này sẽ gán ghép cho bạn, bạn là chính mình. Hãy hết lòng yêu thương chính bản thân mình. Trong suốt chuyến hành trình của Bạch Trà, cô nàng không ngừng phải trải nghiệm những câu chuyện về luân lý gia đình, về định kiến xã hội. Chúng ta nhìn thấy máu mủ tình thâm trong "Âm thầm nhìn lén", chúng ta gặp được Hàn Hồng Mai - người mẹ đơn thân thất học, vẫn luôn tự hành hạ bản thân trong "Tên đề bảng vàng", "Mẹ của tôi", hôn nhân đổ nát trong "Khu vui chơi khủng bố", gặp được đứa trẻ tóc bím sừng dê vẫn luôn chơi trốn tìm trong suốt 18 năm tại "Nhà trẻ kinh hoàng",... Từ trọng nam khinh nữ, bạo hành gia đình, bắt nạt học đường, mê tín dị đoan,... cho đến tham vọng trẻ mãi không già. Chúng ta đọc được câu chuyện chứng minh chính mình của Bạch Trà (Bạch Trà thanh hoan - Tách trà an giấc), Từ Sanh Sanh (Sanh Sanh bất tức - Sống khoẻ mỗi ngày), Thẩm Khinh Trần (Khinh Trần nhược thủy - Trôi theo dòng nước), Mạnh Linh Trạch (Linh Trạch vạn vật - Muôn vàn nỗi niềm), Bạch Phong Vấn và Quý Thanh Nguyệt (Thanh Phong Minh Nguyệt - Gió theo ánh trăng). Thấy được gia đình của Bạch Phong Nhị, gặp thoáng qua gia đình của Dương Mai,... Tuy rằng không phải tất cả đều trọn vẹn, đều đạt được một kết cục tốt đẹp, mỗi câu chuyện không một không đang truyền tải lời nhắn nhủ: yêu quý chính mình, chính là đang yêu quý những người yêu thương chính mình. Tác giả đã chọn được những câu chuyện phù hợp để biểu đạt lý niệm của bản thân. Bản thân mình không phải là một người đọc khó. Đây cũng không phải là một câu chuyện tỉ mỉ vẹn toàn. Xem như mình viết cái này trong lúc rảnh rỗi và tương đối nhạy cảm 😭 đi, hy vọng là nó sẽ mang lại một chút cảm hứng sinh hoạt cho những ai đọc đến những dòng này. Một lần nữa, chúc cho tác giả vẫn giữ vững tinh thần sinh hoạt mà bạn muốn truyền tải (dù là bản chắc chả bao giờ đọc được cái này 🛌). Chúc cho bạn dịch công việc thuận lợi, gòng lưng lên cố gắng đu nốt truyện này. Thân.
Đánh giá tổng thể 3/5 cho nội dung. +1 cho bản dịch.
Tại sao lại như vậy? Để cụ thể hơn, trước hết thì mình chê đi, sau đó sẽ là spoiler nhẹ chung chung một số màn chơi (phó bản) và ý nghĩa của chúng.
Đầu tiên, điểm trừ lớn nhất của bộ này là: tác giả không đầu tư nhiều, về văn phong lẫn bối cảnh. Cả hai chỉ dừng ở mức đủ đọc đủ hiểu cho người đọc lâu năm, thậm chí rất nhiều người đọc mới cũng chả nắm rõ được những chương đầu tiên đang diễn ra cái gì. "Tác giả viết để xả stress" là một bình luận mình đọc được, và mình không phản đối ý kiến này. Bởi lẽ có một số chương tác giả tự nhận là chỉ kể lại "ác mộng" và "trải qua" của bản thân, trong đó có rất nhiều tình tiết gượng ép tính cách cho các nhân vật nền. Điều này đã dẫn đến việc các nhân vật phản diện luôn thiếu thiếu một chút gì đó, bọn họ quá... cực đoan và sơ sài. Mặc dù có thể dùng lý do "lore accurate" ở đây... nhưng mà vẫn không tốt, vẫn có rất nhiều điểm phát triển mà tác giả bỏ qua, không đầu tư vào. Bởi lẽ... có lẽ là tác giả chỉ đang viết để giải toả áp lực cuộc sống của một kẻ bệnh tật thôi, như những lời than vãn vẫn luôn xuất hiện cuối mỗi chương truyện. Chúc cho cuộc sống của tác vẫn thuận lợi.
Spoiler.
Tuy nhiên, bên cạnh đó, lý niệm mà tác giả muốn thể hiện xuyên suốt câu chuyện lại rất động lòng, ít nhất là đối với mình: Hãy luôn yêu quý bản thân mình. Trước cả vô số thân phận cuộc đời này sẽ gán ghép cho bạn, bạn là chính mình. Hãy hết lòng yêu thương chính bản thân mình.
Trong suốt chuyến hành trình của Bạch Trà, cô nàng không ngừng phải trải nghiệm những câu chuyện về luân lý gia đình, về định kiến xã hội. Chúng ta nhìn thấy máu mủ tình thâm trong "Âm thầm nhìn lén", chúng ta gặp được Hàn Hồng Mai - người mẹ đơn thân thất học, vẫn luôn tự hành hạ bản thân trong "Tên đề bảng vàng", "Mẹ của tôi", hôn nhân đổ nát trong "Khu vui chơi khủng bố", gặp được đứa trẻ tóc bím sừng dê vẫn luôn chơi trốn tìm trong suốt 18 năm tại "Nhà trẻ kinh hoàng",... Từ trọng nam khinh nữ, bạo hành gia đình, bắt nạt học đường, mê tín dị đoan,... cho đến tham vọng trẻ mãi không già.
Chúng ta đọc được câu chuyện chứng minh chính mình của Bạch Trà (Bạch Trà thanh hoan - Tách trà an giấc), Từ Sanh Sanh (Sanh Sanh bất tức - Sống khoẻ mỗi ngày), Thẩm Khinh Trần (Khinh Trần nhược thủy - Trôi theo dòng nước), Mạnh Linh Trạch (Linh Trạch vạn vật - Muôn vàn nỗi niềm), Bạch Phong Vấn và Quý Thanh Nguyệt (Thanh Phong Minh Nguyệt - Gió theo ánh trăng). Thấy được gia đình của Bạch Phong Nhị, gặp thoáng qua gia đình của Dương Mai,... Tuy rằng không phải tất cả đều trọn vẹn, đều đạt được một kết cục tốt đẹp, mỗi câu chuyện không một không đang truyền tải lời nhắn nhủ: yêu quý chính mình, chính là đang yêu quý những người yêu thương chính mình. Tác giả đã chọn được những câu chuyện phù hợp để biểu đạt lý niệm của bản thân.
Bản thân mình không phải là một người đọc khó. Đây cũng không phải là một câu chuyện tỉ mỉ vẹn toàn. Xem như mình viết cái này trong lúc rảnh rỗi
và tương đối nhạy cảm 😭đi, hy vọng là nó sẽ mang lại một chút cảm hứng sinh hoạt cho những ai đọc đến những dòng này. Một lần nữa, chúc cho tác giả vẫn giữ vững tinh thần sinh hoạt mà bạn muốn truyền tải(dù là bản chắc chả bao giờ đọc được cái này 🛌).Chúc cho bạn dịch công việc thuận lợi,
gòng lưng lêncố gắng đu nốt truyện này. Thân.