Chương 201 - 208 (Kết Phần 1), 209 - 300

Chương 214.3: Trễ Rồi

Chương 214.3: Trễ Rồi

Cậu quay đầu lại.

Trong tay trái cậu, tờ giấy vẫn còn đó.

Tách… tách…

Nước nhỏ giọt từ mép giấy xuống sàn…

‘A.’

Cái mùi mưa ấy… hóa ra nó bốc lên từ đây…

Bíp-bíp.

Kẽo kẹt.

“...”

Có tiếng động.

Giám sát viên căng cứng, quay đầu về phía trước.

Người quản lý lúc nãy còn loay hoay mở khóa cửa, giờ lại ngoái đầu nhìn cậu.

Không.

Chỉ có cái đầu của anh ta là xoay lại.

Rắc.

Cổ anh ấy bị gãy quặt sang bên, cơ thể thì đổ sập xuống như một con rối mất dây.

“...”

Nỗi sợ hãi làm cậu chết đứng.

Một cái xác.

Từ khuôn mặt méo mó của Quản lý viên, nước dịch của cơ thể bắt đầu trào ra khỏi lỗ hở trên khuôn mặt anh ta.

Nước mắt, dịch mũi, nước dãi… tất cả đều nhỏ tong tong xuống sàn.

Như mưa rơi.

“H-Hic, hiiic, hicc…”

Bịch…

Một vật tròn nhỏ rơi khỏi tay xác chết và lăn đến chân người nhân viên.

Theo bản năng, Lee Jinyeong nhặt nó lên, dù đầu óc trống rỗng của cậu vẫn còn vang ong ong.

Đây là gì?

Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?

Ngay lúc đó.

“Ôi trời, xin lỗi nhé! Chắc cú mất điện đột ngột làm anh giật mình phải không.”

“Anh có ổn không?”

Giọng hoảng hốt của cặp vợ chồng vang xuống.

Âm thanh không rõ ràng như tiếng vọng xuất phát từ trên lầu, nhưng quan trọng là… tiếng người.

“Ah…!”

Cậu quay lại thực tại.

Cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa sợ hãi, vừa sốc, vừa hoang mang ập vô não bộ cậu.

Không thể rời mắt khỏi cái xác, cậu lắp bắp nói, “Không sao! Chỉ là… không có gì đâu…”

“Anh ở đâu vậy? Không sao chứ?”

“Vì đây là nhà riêng, đôi khi mất điện thế này cũng thường… ối giời ơi, làm tôi giật cả mình.”

Nhân viên bán hàng khó khăn lắm mới thở lại được. Cậu đứng lên, giơ tay định ném tờ giấy đi—

〔 nÓi DỐi, đỒ dốI TRá〕

Dòng chữ trên tờ giấy đã đổi.

Và rồi.

Một tia sáng lóe lên trong đầu cậu.

“Anh vẫn còn ở đó chứ??”

...

“Xin lỗi các vị nhưng...”

Miệng cậu tự bật ra tiếng.

Giọng anh run run.

“...Vừa nãy các vị đã nói ‘Con cả của chúng tôi đã ở riêng’ đúng không?”

“Hả? Ừ… đúng vậy. Sao thế?”

Nhưng.

“…Cái từ ‘con cả’ chỉ dùng khi còn có ‘con út’.”

...

“Vậy con út đang ở đâu?”

Đáp lại cậu chỉ có một sự im lặng chết chóc.

“Xin lỗi?”

⧛“Trễ rồi.”⧚

⧛Trễ mất rồi.⧚

Người nhân viên bật dậy, quay đầu, chạy về hướng ngược lại với cầu thang.

⧛Trễ rồi.⧚

⧛Trễ mất rồi.⧚

Cổ cậu tê dại vì sợ.

Bản năng sinh tồn cậu đang gào thét.

Có một thứ rất sai.

Cậu phải trốn.

Nhưng trốn đâu?

Cậu run rẩy mở tờ giấy ra. Thịch. Đất bùn ướt nhẹp nhỏ xuống sàn.

Không đợi cậu kịp rùng mình, dòng chữ đã hiện rõ.

“...”

〔 bỒN tẮm 〕

‘Phòng tắm ư?’

Ngẩng lên, cậu thấy ngay cánh cửa có biển ‘Phòng tắm’.

Trong một phút chần chừ, cậu vội mở cánh cửa phòng kế bên phòng tắm, chui vào trong và khóa cửa lại.

“Hiiek—”

Một bóng người rùng rợn hiện ra trong căn phòng chứa tối tăm, nhưng giờ cậu chỉ biết cố gắng nén thở.

…Vì có gì đó đang bước xuống từ tầng trên.

Cộp, cộp.

⧛Trễ rồi.⧚

Nó càng lúc càng gần.

Tiếng bước chân nặng dần, sát hơn, sát hơn…

⧛Trễ mất rồi.⧚

Đúng ngay trước cửa.

Cậu vừa nấc nghẹn, vừa bịt chặt miệng. Cuối cùng, cậu nghe tiếng nắm đấm cửa bị vặn…

Cạch.

“...”

“...”

Vào một hồi, cậu hiểu ra.

Cửa không hề mở.

Nó đã bị khóa… từ ngoài.

⧛Trễ rồi.⧚

⧛Trễ mất rồi…⧚

Rốt cuộc cậu đang gặp thứ gì?

Cậu đang đứng trước quyết định gì?

Cái quái gì thế này?

⧛Ah…⧚

⧛Xin anh hãy yên nghỉ.⧚

⧛Giờ chẳng còn cách nào đâu.⧚

Cậu biết tin cái gì bây giờ?

Trong cơn hỗn loạn, nam nhân viên sales run rẩy mở tờ giấy, nhưng rồi chợt nhớ ra vật trong tay còn lại.

‘Bùa của sếp…’

Với đôi tay run rẩy, cậu lần đầu nhìn kỹ vào chiếc bùa—

‘…Máy nhắn tin?’[note92052]

Nó là một chiếc máy nhắn tin.

Một thiết bị điện tử cũ kỹ, từng thịnh hành mấy chục năm trước.

Trên màn hình như thể đã cài sẵn mà hiện số ‘505’.

Nghĩa là…

‘…SOS!’

Với suy nghĩ tuyệt vọng đầy trong đầu, cậu gắn liền nó với tín hiệu cầu cứu.

‘Nó kết nối đến đâu?’

Có lẽ ‘bùa hộ mệnh’ không phải thật sự là bùa, mà là… cách để gọi viện trợ?

Như kẻ chết đuối vớ được cọc, cậu gấp gáp bấm nút và nhấn đi nhấn lại nút gửi.

“Xin hãy… xin hãy…”

Và rồi.

〔Đang xử lý yêu cầu của bạn.〕

“…!”

Một giọng nói công nghiệp, máy móc vang lên trong tai cậu như một tiếng thì thầm từ xa.

〔Bạn có muốn gọi Bộ phận An ninh không? Sẽ phát sinh phí bổ sung.〕

“V-Vâng!!”

‘Dù là gì đi nữa, tôi cần viện trợ. Ai giúp tôi với!!’

“P-Phải tin ai bây giờ, đi đâu bây giờ, làm ơn… tôi không biết đáp án…”

〔Đang xử lý yêu cầu của bạn.〕

Cậu tuôn một tràng, kể lại mọi thứ một cách lộn xộn, từ ngôi nhà kỳ lạ, cơn mưa, bức vẽ, lời nói dối, cho đến…

Đứa trẻ!

“Đứa trẻ vẽ cái này…”

〔Ở đây có trẻ nhỏ nào cần được chăm sóc sao?〕

“AAAAAH!”

Cậu ngã ngửa ra đất.

Chiếc máy nhắn tin rơi xuống sàn cùng với giọng quái gở.

Từ bóng đổ của nó, một cái bóng đen khác dần trồi lên…

〔Xử lý yêu cầu hoàn tất〕

〔Bộ phận An ninh đã được phân công〕

Những nhân viên khoác đồng phục an ninh của Daydream Inc xuất hiện

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
1 thiết bị giao tiếp không dây thường được dùng ở Hàn vào thập niên 90–2000
1 thiết bị giao tiếp không dây thường được dùng ở Hàn vào thập niên 90–2000