Khắc Nhập Khắc Xuất và những câu chuyện thầm kín.
Members

Xin chào cộng đồng Hako. Tôi là Cà Lem - người viết truyện Khắc Nhập Khắc Xuất.

 

Hôm nay tôi viết bài này không phải để kêu gọi mọi người vote Banner đâu, vì tôi biết rõ thể loại mình viết sẽ không “hợp gu” với 99% độc giả nơi đây.

Tôi chỉ xem đây là một cơ hội để truyền cảm hứng cho mọi người, cho những độc giả muốn cầm bút nhưng ngập ngừng, hoặc cho những tác giả đã và đang sáng tác.



Lý do tôi viết?

Tôi từng là một con nghiện Đọc. Thời còn đi học tôi có thể bỏ ra 20 giờ trong ngày, quên ăn bỏ ngủ chỉ để… đọc. Và dĩ nhiên, thể loại Tu tiên là một trong số đó.

 

Mãi cho đến một hôm, tôi đọc được Tu tiên do người Việt mình viết. Nó hay, hay kinh khủng, mỗi tội toàn lấy văn hóa xứ Trung Hoa làm đề tài để triển khai.

 

“Văn hóa Việt Nam mình thiếu mẹ gì Thánh thần?”

 

Tôi tự đặt câu hỏi với một cái tôi cao bất khuất. Và thế là tôi bắt tay vào dự án của riêng mình.

 

Những nỗi sợ?

Nỗi sợ phải bắt đầu: Tôi vừa học được một từ vựng mới mang tên ”Shunya - nỗi sợ Chương 1”. Hoàn hảo là thứ ai cũng mưu cầu, và tôi mất một tháng để viết xong Chương 1 cho riêng mình. Khoảnh khắc ấy nó diệu kỳ lắm, như cắn phải thuốc, thấy mình như lên được đỉnh Vu Sơn (dĩ nhiên sau này đọc lại như đấm vào mắt).

 

Nỗi sợ gièm pha: Tốt khoe xấu che, ấy là thứ trói buộc tôi không dám khoe “Shunya phiên bản lỗi” lên mạng. Sau 3 ngày đắn đó, tôi cắn răng đăng lên (lúc ấy còn bên nền tảng truyenyy - chuyên về tutin). Rất nhanh, cảm giác vui buồn hòa quyện làm một. Vui vì không một ai chê cười tôi cả. Buồn vì có ma nào đọc đâu mà chê. Từ ấy, khao khát được… người ta ném đá vào mặt trong tôi bùng cháy. Tôi nhận ra một sự thật:

 

“Nếu không ai chê… thì làm sao mình tiến bộ. Vậy tại sao phải sợ bị chê?”

 

Nỗi sợ “bị bế lên phường”: Viết truyện nhưng dính dáng đến các vấn đề nhạy cảm sẽ không có tương lai tốt. Từ lúc gõ những dòng kịch bản đầu tiên tôi đã lưu ý rất kỹ những vấn đề này. Nhưng có lẽ đây là nỗi sợ tôi sẽ không bao giờ khắc phục. Chẳng may tôi đi rồi… vợ tôi ai lo, con tôi ai cho bú.

 

Tốc độ viết trái ngược hoàn toàn với chất lượng?

Mỗi ngày một chương (khoảng 2500-3000 từ). Đó là tốc độ viết ban đầu của tôi. Một phần là khi ấy tôi bị nghiện viết. Không viết không ngủ được. Cho tới khi hơn 100 chương truyện được viết xong, tôi sực nhận ra… bút lực mình có tăng đấy, nhưng nó không đồng bộ với những chương đầu.

 

Thế là tôi bắt đầu loay hoay chỉnh sửa từ những chương đầu tiên (đến giờ vẫn còn cặm cụi sửa). Tôi tự hỏi:

 

“Vậy nên viết một chương rồi sửa cho đến khi hoàn hảo, hay viết hết một loạt rồi quay lại sửa như cũ?”

 

Có lẽ đọc tới đây, ai cũng có đáp án và phương pháp của riêng mình. Riêng tôi thì tôi vẫn chọn cách “ngu ngốc” như trước. Viết đi, viết nhiều vào. Lúc ấy văn phong và kinh nghiệm diễn đạt tức khắc sẽ lên theo (tất nhiên sẽ không thiếu việc trau dồi kinh nghiệm từ những người đi trước).

 

May mắn hay bi kịch khi đến với Hako?

Rõ ràng là bi kịch rồi. Vì ở đây Tu tiên không hợp với đại đa số quần chúng. Đó là lý do tôi đổ thừa truyện mình bị Flop.

 

Nhưng sự may mắn mới là điều giúp tôi ở lại. Nơi đây tôi học lỏm được nhiều kỹ năng lắm, rất nhiều đối với một người chỉ mới 1 năm viết lách như tôi. Ngoài ra còn nhận được rất nhiều lời động viên. Mặc dù tôi luôn cầu nguyện rằng họ hãy đọc truyện tôi đi, hãy chê nó một cách có xây dựng để tôi lấy động lực remake.

 

Trong khi ở ngoài kia người ta xem Hako là một cộng đồng To6 và khắc nghiệt. Tôi lại thấy hoàn toàn ngược lại, những người bạn “mỏ hỗn” của tôi cũng rất dễ thương.

 

Hơn thế nữa, tới đây tôi mới biết mình là một con khủng long cổ dài trong mắt mấy “đứa nhỏ”, tôi ước giá trị của mình tương đương với những gì họ thấy (ông già khốn khổ cười trừ).

 

Và cuối cùng, trong truyện tôi có gì. Một nồi lẩu chăng?

  • Tu tiên cổ trang nhưng phần lớn là văn phong châm biếm hiện đại: Tôi không muốn người ta phải tra google những từ Hán Việt tối nghĩa. Biến nó thành một nồi lẩu dễ ăn nhưng với nhiều người chuộng Tu tiên thì khó nuốt.

  • Một nam chính bụng phệ, một nữ chính dại trai, một Thánh Gióng thân bất do kỷ, một ông Bụt khó tính và một con ngựa đanh đá.

  • Tôi thích sáng tác thơ nên thơ là điều không thể thiếu.

  • Một số câu nói trending, một vài bất cập hiện hữu ngoài xã hội (phản thầy chém bạn, nạn trộm tiền từ thiện, nạn làm làm thực phẩm chức năng giả,...)

  • Một câu chuyện tình trai gái tuổi mới lớn (dĩ nhiên là bi kịch, vì tôi không thích nhìn người khác hạnh phúc ^^).

  • Và cuối cùng, một khởi đầu để bem nhau với bọn Tiên tặc phương Bắc (vì tôi cay khi đọc truyện Trung, họ toàn miệt thị xứ ta.)

 

Chốt hạ:

Xin cảm ơn đến những độc giả (tệp khách hàng của tui) đã và đang theo dõi Khắc Nhập Khắc Xuất. Và không thiếu sự trân trọng từ những người đã ra sức đọc, nhận xét/ review, đưa ra lời góp ý để tôi có thể thấy được điểm yếu của mình.

 

Hy vọng những dòng tâm sự trên sẽ phần nào “động chạm” đến nhiều người. Tích cực hay tiêu cực thì tôi không quan tâm mấy. Khửa khửa.

 

Tặng các bạn 1 bài thơ vào cái thời buổi “Cơm áo gạo tiền”:

 

70 GIÂY ĐÈN ĐỎ SÀI GÒN

 

Nắng vàng rang đậu trên da,

Trời ban cơn gió vội sà lòng ai.

Bên tai inh ỏi một hai,

Còi xe tiếng một, còn hai tiếng đời.

 

Liếc đèn đỏ, ngước lên trời,

Thân trai vùng vẫy cả đời chốn xa.

Nhớ quê, nhớ mẹ, nhớ cha,

Tha hương cầu thực thật thà mưu sinh.

 

Chiều chiều tâm trí rung rinh,

Dòng người tấp nập lòng mình lạc trôi.

Người bên tay phải than ôi,

Còn bên tay trái loi nhoi bấm còi.

 

Nhìn gương chiếu hậu tự soi,

Mỉm chi một nét mất toi cái buồn.

Đời mà, đừng mãi rập khuôn,

Ta buồn đèn đỏ, đến xanh lại cười.

                   - Cà Lem Kem Que -

 

17 Bình luận

Sự kiện banner bùng nổ cũng là lúc các bài review trỗi dậy✋😯🤚
Xem thêm
AUTHOR
TRANS
Không phải rv nổi dậy. Mà đây là lúc tâm tư tác giả trỗi dậy. Meta giờ không phải là rv, mà là ai tâm sự giỏi hơn.
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
AUTHOR
TRANS
AI MASTER
1322201784646635530.webp?size=128&animated=true
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Kính lạy Đấng Thần Linh, xin chứng giám một lạy của kẻ bề tôi trung thành.
Xem thêm
AUTHOR
TRANS
Tui nhớ lần trước tui có nói là bác hãy tung hết mọi con bài đi thì biết đâu sẽ có cơ hội thắng. Và bác làm thật. Nhưng có cái kết quả có vẻ nghiệt ngã thật... Sau mọi chuyện, trời sẽ lại nắng. Chỉ với tinh thần quyết tâm thế này thì bác cũng đã là một người đáng trân trọng rồi. Bây giờ, tui mong bác sẽ xốc lại tinh thần và tiếp tục viết, cải thiện tác phẩm của mình nhé.
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Kkk. Quá lứa tuổi để ganh đua và chịu những hụt hẩng rồi ní ơi. Bài này để tri ân những người bạn ở hako là chính thôi.
Còn viết thì vẫn vậy thôi. Đam mê là bất diệt 🤡
Xem thêm
AUTHOR
TRANS
@CàLemKemQue: Ok, mong bác sẽ trở lại và lợi hại hơn xưa. Còn truyện của bác thì tui cũng không hứa được là sẽ đọc khi nào (mà có đọc 1 lần chap 1 rồi, có cái không hợp nên sủi).
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
CHỦ THỚT
AUTHOR
Hết hồn hà!!!
Xem thêm
@CàLemKemQue: sợ ma chưa!! 😼👻
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
AUTHOR
TRANS
Thật sự rất nể sự kiên trì trong việc viết lách và tiến độ ra chương đều đặn của bác. Chúc bác luôn giữ được lửa với tác phẩm và đạt được mục tiêu 1 triệu chữ sớm hơn dự định nha!
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Cảm ơn Cam nhé! Dạo này sợ viết ra rác nên đang chửng lại :))
Xem thêm
Meta tâm sự ✋🐧🤚
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Vong nhập! 🤡
Xem thêm