Tâm Sự Một Chút Về Tôi Yêu Nữ Phản Diện.
Members

Chào các bạn, mình là Raynard đây. Nếu các bạn có theo dõi các kì vote từ 2022 thì chắc cũng chẳng còn lạ gì mình nữa rồi nhỉ. Ông vua hành gà, kẻ gác cổng vĩ đại, đứa trẻ không bao giờ lớn, Chovy Hoka... đều là biệt danh của mình cả. 

 

Nay sẵn có dịp được up một bài về giới thiệu tác phẩm cho kì vote thì mình cũng muốn tâm sự với các bạn độc giả một chút về cái truyện này. Mình chẳng phải đi vận động các bạn phải vote cho mình hay gì đâu, mà chỉ là mình muốn tâm sự với các bạn một chút về lý do mình viết cái truyện này và hành trình đến bây giờ của nó mà thôi. 

 

Thôi chắc cũng không dài dòng nữa, vào chuyện chính nào. 

 

Hồi đầu ấy, khởi đầu cho idea của cái truyện này bắt đầu từ khi mình còn học lớp 11, khoảng 2017. Lúc đó mình thích đọc manhwa romance shoujo lắm, nên ý tưởng của bộ này cũng từ thể loại đó mà ra. Lúc đó mình nghĩ là, tại sao truyện shoujo lúc nào cũng phải lấy góc nhìn của nữ chính nhỉ? Vì nó là truyện dành cho nữ nên mới lấy góc nhìn của nữ để viết cho dễ đồng cảm sao? Mình thì không nghĩ thế, nên mình mới định hướng cái truyện này sẽ mang hướng shoujo mềm mại nhưng lấy góc nhìn của nam. Mình muốn một câu chuyện lãng mạn, ngọt ngào về tình yêu dưới góc nhìn của một người con trai. 

 

Định hướng được như vậy nên mình cũng định bắt đầu viết, nhưng tiếc là thời điểm đó mẹ mình quá gắt gao với điểm số trên trường của mình nên đành phải gạt nó sang một bên để học hành. Rồi sau đó có quá nhiều chuyện xảy ra. Áp lực học hành, bạn gái cắm sừng, trượt đại học sư phạm, vv... nên mình cũng quên khuấy cái truyện này đi luôn. 

 

Rồi nhé, cũng một thời gian sau khi mình chuẩn bị tốt nghiệp và bước sang trang mới của cuộc đời là đại học, mình đã có bạn gái mới. Bạn gái mới của mình ấy, là một người rất dễ thương, hồn nhiên và ngây thơ, lại còn là bạn chơi từ nhỏ với mình nữa. Hình bóng của cổ chính là hình tượng đầu tiên cho nữ chính của cái truyện này là Alicia. Có cùng một màu tóc vàng nè, rất ngây ngô và hồn nhiên nè, xinh đẹp nè, dễ thương nè.

 

Còn về hình tượng của nam chính Audrey, có lẽ chính là mình nhưng là bản ngược. Ở ngoài đời mình sống rất khổ. Dù gia đình rất khá giả, có thể gọi là giàu có nhưng lại phải chịu áp lực kì vọng từ bố mẹ, trách nhiệm với mấy đứa em, rồi tương lai mình sẽ làm gì... nên mình mới muốn Audrey phải là một cậu bé có một cuộc sống thật đầy đủ vật chất và tình thương từ bố mẹ, có sức mạnh khổng lồ để đàn áp những kẻ có ý đồ xấu. Nhưng đương nhiên, không có thứ gì là miễn phí cả, để đánh đổi cho cái hạnh phúc đó thì Audrey cũng phải trả một cái giá đắt khác, là cái gì thì chắc các độc giả của truyện mình cũng biết rồi. 

 

Tiếp nào, khi mình bắt đầu ổn định được cuộc sống khi lên đại học và hạnh phúc với bạn gái thì mình mới nhớ lại cái truyện này và bắt đầu viết nó. Hồi đầu viết thì cũng như tay mơ giống các bạn tác giả mới thôi, chẳng biết cái cóc khỉ gì hết. Lúc đó mình viết tệ lắm. Kĩ thuật viết tệ hại, cốt truyện ba xu, nói chung thì chẳng có gì đáng để tự hào cả. Nhừng mà, cái thời mà mình mới bắt đầu viết đó cũng là lúc ngọn lửa sáng tác trong mình bùng cháy dữ dội nhất. 

 

Lúc đó, truyện mình dở như vậy nhưng vẫn có hơn 50 độc giả follow truyện làm mình vui lắm, và sau đó thì mình cũng nhận được góp ý từ các bạn tác giả có nhiều kinh nghiệm hơn chỉ cho các điểm dở và mình bắt đầu công cuộc remake lần 1. Lúc này mình cũng ngáo lắm, chỉ biết chăm đầu vào sửa những cái mà người ta chỉ ra thôi chứ chẳng thèm đi học mấy cái cơ bản để làm truyện hay hơn. À đúng rồi, với cả lúc đó trong đầu mình cũng có rất nhiều idea nữa, không như bây giờ... nghĩ mãi còn chẳng được một cái. 

 

Thế là, mình remake lần đầu tiên. Truyện vẫn tệ như lần đầu, cũng chẳng khá khẩm hơn là bao nhưng các bạn độc giả cũ lẫn mới đều ủng hộ mình nên mình vui lắm. Mình cứ viết như thế mà chẳng biết là truyện vẫn dở như cũ cho đến khi xảy ra một sự cố. Chắc các dộc giả cũ sẽ còn nhớ, truyện mình từng bị một lần nghi vấn buff view bẩn và bị xóa. Lúc đó mình cũng hoảng lắm, chẳng hiểu tại sao lại bị nghi ngờ là buff view bẩn nữa nhưng cuối cùng mình cũng được minh oan nên chẳng sao hết á. Dù truyện lại bị xóa nhưng đó cũng là một cơ hội tốt để mình có thể remake lại lần nữa. 

 

Thế là mình tiếp tục remake lần 2. Lần này mình nghe theo lời khuyên của rất nhiều người, từ các tác giả có nhiều kinh nghiệm hơn mình và các bạn độc giả nên đã bắt đầu đi học những thứ cơ bản để viết truyện. Thật lòng thì lúc đó mình học vội lắm, chỉ học để nắm những ý chính rồi bắt tay vào viết luôn thôi. Mình muốn mau chóng đăng truyện trở lại để gặp các bạn độc giả ở trong phần bình luận chương. Yah, hình như mình nhớ là sau cái chuyện buff view đó vài ngày thì mình đã đăng lại truyện thêm một lần nữa. Một đầu truyện mới tốt hơn, cốt truyện cũng mới hoàn toàn, một Tôi Yêu Nữ Phản Diện hoàn toàn khác. Và may thay, đây cũng là lần remake đã đưa truyện mình lên một tầm cao mới, và cũng là lúc mà ngọn lửa đam mê sáng tác trong mình bùng cháy dữ dội nhất. 

 

Giai đoạn này mình viết siêng năng lắm, ra chương vù vù luôn, các độc giả cũ chắc chắn sẽ còn nhớ tốc độ ra chương thời đó của mình. Peak speed của mình hình như là cái đợt rush vol 2 10 ngày 12 chương, một chương xấp xỉ 5k từ thì phải. Lúc đó mình còn vừa đi học vừa đi làm thêm, chỉ có dành ra từ khuya đến sáng để viết và chiều rảnh ngồi ở thư viện trường edit rồi đăng. Cốt truyện của lúc này cũng máu chó hơn bây giờ nhiều lắm, nào là cưỡng hiếp, ám sát, tình yêu độc đoán, nỗi đau đớn khi chia ly, bla bla... Nhưng mà, có lẽ thứ không thay đổi của lúc đó so với bây giờ là thiết lập của nữ chính Alicia và nam chính Audrey vẫn như vậy. Một nữ chính ngây thơ, hồn nhiên vui tươi và một nam chính bá đạo lạnh lùng nhưng trong tâm thức lại vô cùng ấm áp với người mình yêu. 

 

Lần remake này cũng là lần remake lâu nhất khi nó đạt đến chương 12 vol 2, kéo đến 250k từ. Sau khi đến chương 12 thì mình biết đến Slum và xin vào, được mọi người nhận xét truyện của mình. Lúc ấy, các bạn khác đã chỉ ra từng điểm yếu trong lần remake này và làm mình ngộ ra mình non tay đến mức nào. Dù các bạn ấy có khuyên mình là đừng xóa truyện vì đã đạt được một mốc follow tốt, chỉ cần remake rồi đăng lại ở chính cái truyện này là được nhưng mình vẫn quyết định xóa. Mình muốn từ bỏ những thành quả tuyệt vời ấy để hướng đến một phiên bản tốt hơn của cái truyện này. Và may thay, mình đã đúng. Lần remake thứ 3 là lần remake thành công nhất của mình. 

 

Ở lần remake thứ 3, mình quyết định đi học thật kĩ những thứ cơ bản và bỏ rất nhiều thời gian ra để nghĩ cốt truyện mới. Phải mất đến gần nửa năm mình mới trở lại với chương 1 sau khi đã học hết những gì cần học, tìm hiểu những gì cần tìm hiểu, và chọn ra một câu chuyện mà mình thấy hài lòng. Thật không phí công, dù tốc độ ra chương đã không còn nhanh như lần remake thứ 2 nữa nhưng lại được độc giả ủng hộ quá trời. Văn phong, kĩ thuật viết của mình đã cải thiện vượt bậc, cốt truyện cũng hay và có logic hơn hẳn so với hồi trước. Lượt follow của truyện tăng mạnh đến mức mình không khỏi bất ngờ, chỉ trong 2 tháng mà đã từ 10 tim lên hơn 600 tim đó! 

 

Lúc đó mình vui quá trời, dù có tham gia 2 3 kì vote nhưng truyện mình luôn bị loại ở vòng playoff. Dù vậy cũng không sao cả, nhờ banner chương mà truyện của mình vẫn tăng lượt theo dõi đều đều lên gần 800 tim nè. Nhưng, ngay lúc này, dù mọi thứ đang tiến triển rất tốt nhưng chính bàn thân mình lại không hài lòng về truyện. Mình lại... bắt đầu remake... lần thứ 4, và cũng là lần cuối cùng, chính là câu truyện ở hiện tại. 

 

Các độc giả có thất vọng, có chán nản, họ dần bỏ đi từ từ làm mình rất buồn. Mình lúc đó đã nghĩ liệu cứ remake thế này có tốt không,.liệu quyết định đúng đắn có phải là nên viết tiếp không? Mình của lúc đó băng khoăng lắm. nhưng rồi vẫn quyết định remake đến cùng. Mình muốn cái truyện này phải tốt hơn theo từng ngày, từng tháng, từng năm chứ không phải chỉ vì lượt theo dõi mà dậm chân tại chỗ.

 

Khoảng thời gian đầu khi remake lần 4 mình rất hào hứng, nhưng rồi lửa viết cũng tuột dần khi mình bắt đầu ra trường và bị mẹ gọi về đi dạy. Mình quá bận rộn với công việc nên cũng chẳng có nhiều thời gian chăm sóc cho truyện nữa.... Dần dần, mình bắt đầu bỏ rơi truyện và các độc giả, delay ra chương rất lâu, một năm chưa chắc đã được 5 chương chứ nói chi là 10. Đã 3 năm kể từ khi remake lần 4 rồi mà mình vẫn chưa viết xong vol 1. Tôi Yêu Nữ Phản Diện, bộ truyện từng rất được các độc giả dần dần mất khi các độc giả trung thành vì họ quá chán nản với mình... khu bình luận trong chương từng rất đông đúc và sôi nổi ngày nào đã dần dần hoang vắng, và đến giờ, ở chương mới nhất đã không còn một ai nữa. Mình buồn, và mình cũng biết đó là lỗi của mình vì đã làm mọi người thất vọng. Mình thật lòng xin lỗi. 

 

Có lẽ, kì vote này cũng là kì vote cuối cùng mà mình tham gia rồi nên đây sẽ là cơ hội để mình chuộc lỗi với các độc giả của mình. Mình không thể hứa đươc sẽ ra chương nhanh và đều đặn như xưa, nhưng minh sẽ cố gắng hoàn thành vol 1 trong kì vote này và tiếp tục viết các vol sau nhanh hơn. Mình hi vọng các độc giả đáng quý của mình sẽ ở lại đến cuối hành trình của Audrey và Alicia, nhìn hai người họ hạnh phúc ở dòng chữ cuối cùng của câu chuyện này. 

 

Chà, có lẽ là đến đây thôi. Một lần nữa, mình là Raynard, - tác giả của Tôi Yêu Nữ Phản Diện. Chúc các bạn độc giả sẽ có trải nghiệm vui vẻ ở cái truyện này nhé!

 

Truyện sáng tác

15 Bình luận

Xin khô gà nào khầy 🐧
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Người đâu, ban 2 hộp khô gà bã mía!
Xem thêm
AUTHOR
TRANS
Nói ra thì tui đã bỏ đọc "Tôi Yêu Nữ Phản Diện" lâu lắm rồi. Dù cho hồi năm nào, tui đã hứa là sẽ đọc hết bất cứ chương nào và đọc sớm nhất có thể. Và giờ ra sao? Tui đã bỏ đọc cũng hơn 1 năm rồi. Kể ra thì tui với bác Raynard cũng có nhiều chuyện. Và từ lúc nào, tui thú nhận là tui đã có cái nhìn thiện cảm nữa. Đó là một lý do bên cạnh mớ lý do bao biện. Như tui mắc học nè (này không đùa, thời gian gần đây tui dành cho OLN ít hẳn). Hay tác giả ra chương quá lâu (này thì chính bác Raynard đã thú nhận). Nhưng mà lý do lớn nhất vẫn là lý do đầu tiên. Có vẻ bản thân tui đâu đó vẫn không chấp nhận là mình sai khi nghe lời khuyên thẳng thắn của bác Raynard. Và tui nghĩ có vẻ bác ấy sẽ không ưa một thằng chỉ biết nịnh nọt mấy truyện thật hay và đè bẹp mấy truyện chẳng ra gì. Tui vẫn nghĩ như vậy. Vậy là tui đã bỏ đọc truyện. Nói văn vở dài dòng, cuối cùng, tui vẫn muốn gửi lời xin lỗi đến bác Raynard dù bác có chấp nhận hay không hoặc đơn giản bác chẳng đây là cái vấn đề gì đó quá to tát mà phải xin lỗi. Tuy nhiên, tui là thế, tui vẫn muốn xin lỗi để an tâm cái lòng tự trọng của bản thân.

Và tui nghĩ bác chẳng cần xin lỗi làm gì. Dù bác ra chương chậm cỡ nào, 2 năm 1 chap, 3 năm 1 chap thì cũng chẳng ai nói gì. Miễn từng chương truyện đều chất lượng là được. Miễn bác và "Tôi Yêu Nữ Phản Diện" vẫn ở đây là được. Nói chung, miễn bác vẫn có mặt trên Hoka thôi thì mọi độc giả đều sẽ yên lòng mà thôi. Dù sao, sau bao nhiêu năm tháng chờ đợi, độc giả "Tôi Yêu Nữ Phản Diện" đã quá quen với chuyện đợi chờ rồi. Những ai ở lại đều nắm rõ rằng tác giả là một người bận bịu với giáo án, với học sinh, với gia đình và những con game mà. Thế nên, tui chỉ hy vọng bác sẽ tiếp tục phát triển tác phẩm cho dù kết quả banner này có ra sao.

P/S: Biết là nói quá trễ, đến tận hết vòng bảng luôn rồi. Nhưng biết sao được, bây giờ, tui mới có dũng khí để nói cho hết. Mong là sẽ không có ai đi gõ, nếu có thì tui sẽ không chui vào cái lỗ nào để hết nhục đây...
Xem thêm
truyện hay lắm bác
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Mình cảm ơn ạ
Xem thêm
TRANS
Rồi chương mới đâu 🐧
Khu OLN tôi theo dõi mỗi truyện của bác thôi đó 🐧
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Vl, tày rồi ông. Tôi đã khóc
Xem thêm
AUTHOR
tâm với chả sự. Sợ nghe anh sấy quá nên giờ ko dám hỏi tư vấn nữa nhỉ? 🦍
Xem thêm
CHỦ THỚT
AUTHOR
Topic buồn vl cứ vào bully thôi =))) Kì vote cũng không tha
Xem thêm
AUTHOR
@Raynard: cho lý do để tha đi 🐧
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời
Khầy cứ yên tâm khi nào xong vol 4, trò sẽ nghỉ đọc 🐧
Xem thêm
Bài viết này quá peak, mình đã khóc. Chúc khầy mùa banner này sẽ được như ý muốn.
Xem thêm