-Chào ông bạn. Ông bạn cũng đến đây để thử mấy món ăn này à?
-Hả? Ông bạn nói sao? Ông không biết chọn gì á?
-Thôi thì để tôi chọn đi??? Đùa? Tôi cũng có biết ăn gì đâu?
Sau một hồi cãi vã, cuối cùng tôi và người bạn đồng hành quyết định chọn bừa một quán ăn trong hội chợ. Và tình cờ làm sao, khi món ăn được chọn ngẫu nhiên ấy lại là chiếc bánh bắt mắt nhất kỳ banner lần này, "Người Giấy" của đầu bếp Xám.
Ấn tượng đầu thì Xám là một đầu bếp kì cựu nên tôi rất kỳ vọng vào món ăn. Nhìn cách mà tác giả không tiếc công thuê người về trang trí, kỳ vọng bên trong chỉ có ngày càng tăng chứ chẳng hề giảm.
Rồi khi cắn miếng bánh đầu tiên thì tôi có thể thấy chủ đích của tác giả luôn. Mở đầu ngay lập tức hướng ta về 1 vấn đề, rằng vị hoàng tử phải chiếm lấy trái tim cô gái để tiến hành quá trình phục sinh.
Chương 1 sau đó là cảnh Hạ Anh gặp vị hoàng tử đó. Tác giả quả thực đã rất khéo léo khi lồng ghép cái tình tiết như đập đồng hồ, dùi cui điện,... để show ra tính cách và tình cảnh lạ thường của nữ chính.
Nhờ đó, truyện thành công khiến tôi tò mò. Liệu vị hoàng tử này sẽ thích nghi với cuộc sống ở thế giới khác như nào? Và bằng cách nào thì cậu ta sẽ chiếm được trái tim của 1 cô gái cá tính như Hạ Anh?
Tôi mang theo những câu hỏi đó, tiếp tục cắn thêm 1 miếng. Nhưng chờ đã? Cái gì thế này? Vị ngọt nãy giờ biến đi đâu rồi? Đột nhiên một đống thông tin về gia đình, cuộc đời của Hạ Anh được nhồi vào miệng tôi. Tên anh nuôi này có ý gì? Lại còn có drama gì nữa đây???
Tất cả những thứ trên tựa như vị đắng mà chẳng ai ngờ tới. Tất nhiên là nó chẳng hoà hợp gì với vị ngọt của chương mở đầu và chương 1. Dù hiểu là tác giả muốn set up cho những chương tương lai nhưng cách sắp xếp thực sự không hợp lý. Tôi vẫn đang tập trung vào câu chuyện của vị hoàng tử mà.
Mà thực ra, ai lại quan tâm đến anh nuôi hay drama ở trường trong khi vừa sáng có 1 tên chui ra từ truyện chứ?
Nhưng thôi, ít nhất thì những chương sau lại trở về đúng với quỹ đạo. Tôi được chứng kiến những tình huống khá đáng yêu giữa cặp đôi. Hơn nữa, cũng khá bất ngờ với hình tượng của vị hoàng tử. Hoá ra, Saito Ken cũng chỉ là 1 chàng trai nghịch ngợm và hay khóc. Chỉ riêng ngày đầu tiên sang thế giới này, mắt cậu ta đã chảy nước hơn 2 lần.
Rồi đến chương 6, khi tôi đang cảm thấy khá bình yên thì lại 1 tình tiết mới xảy ra. Cha nuôi của Hạ Anh thực ra có liên kết với vị hoàng tử. Cá nhân tôi đánh giá cái này khá thú vị. Nhưng lại 1 lần nữa, nó có nên ở đây không? Tính tới thời điểm này, trong truyện vẫn chưa hết được 1 ngày. Hạ Anh mới chỉ dạy Ken những phép tắc bình thường của Trái Đất. Tôi muốn thấy thêm những tình huống đời thường, sao để Ken khiến Hạ Anh rơi vào lưới tình. Những drama này có thể để sau được không?
Tính ra, chương 8 lại là chương đọc dễ nhất. Tại nó đã giải quyết được phần nào 2 vấn đề được nêu ra ở chương 1, tạo tiền đề cho chương 9. Chương 9 thì cũng không có gì để nói nhiều.
Ngoại trừ việc khi đọc đến đây, tôi bắt đầu gặp 1 vấn đề cá nhân. Nó vốn xuất phát từ việc nhai nuốt đồ ăn liền thường xuyên, khiến cho cốt bánh tức văn phong của "Người Giấy" trở nên hơi phức tạp so với khẩu vị.
Nhưng dù sao đây cũng chỉ là khẩu vị của riêng tôi thôi.
"Người Giấy" suy cho cùng vẫn là chiếc bánh đáng để thử 1 lần trong đời. Cốt bánh phức tạp của nó có thể khiến người khác say mê. Tình tiết ngọt ngào cùng những ảnh minh hoạ đẹp vô cùng cuốn hút.
Tôi rất mong chờ câu truyện sẽ đi đến đâu. Tuy nhiên, đó dù sao cũng là chuyện tương lai. Còn giờ, một cái bánh đối với cái dạ dày không đáy này vẫn là chưa đủ. Có lẽ tôi sẽ loanh quanh tại kỳ hội chợ banner này để tìm thêm 1 quán ăn.
-Thế ông bạn có muốn đi cùng tôi không?
27 Bình luận
Một người hảo ngọt thì chẳng ai đời lại đi order một chiếc bánh mặn cả.
Sau đây là một vài chia sẻ từ phía tôi.
Nếu chương 1 là sân khấu công diễn đầy tiếng cười và nhốn nháo, nơi khán giả bị cuốn ngay vào va chạm đầu tiên giữa Hạ Anh và Ken, thì chương 2 chính là phần cánh gà, nơi nhân vật bước xuống ánh đèn để lấy lại nhịp thở. Ở đó, Hạ Anh không còn chỉ là cô gái phản ứng trước một “hoàng tử từ truyện bước ra”, mà bắt đầu hiện hữu như một con người có đời sống riêng.
Trong quá trình làm việc với nhiều beta reader, tôi luôn được lưu ý rằng cần đặt ra một nền tảng bối cảnh đủ vững, để khi các thông tin về nhân vật dần được hé lộ, người đọc có điểm tựa mà tự mình lý giải. Chương 1 có thể là một màn va chạm kịch tính, nhưng vào thời điểm đó, chúng ta thực sự đã biết Hạ Anh là ai chưa? Cô sống trong hoàn cảnh nào? Cô có những mối liên hệ nào ngoài Ken?
Vì sao cô ở nhà một mình?
Gia đình cô ra sao?
Cô có gì ngoài một thực thể xa lạ đang ở trong nhà mình?
Đó không chỉ là thông tin, mà là những mốc nền tảng. Trên một bàn cờ, chúng ta không thể liên tục tiến quân mà không chấp nhận có những nước đi chuẩn bị. Chương 2, với tôi, là một quân cờ đặt xuống để các bước đi sau đó được vững vàng hơn.
Nhờ phần thiết lập này, về sau người đọc không còn phải loay hoay với những thắc mắc như: vì sao Hạ Anh ở một mình suốt? Vì sao cô không cầu cứu ai? Vì sao cô có thể tự quyết định chi tiêu, để Ken ở lại mà không có ai trở về phát hiện? Những chi tiết tưởng như nhỏ ấy nếu không được đặt nền từ sớm, sẽ trở thành lỗ hổng ở những chương sau.