Ban đầu thì tôi cũng chẳng định lên bài đánh giá bộ này bởi nó không tạo được ấn tượng tốt cả về tác phẩm (lẫn tác giả), nhưng sẽ thật không phải phép khi đã đọc qua được kha khá chương, và cũng vì bị lôi vào câu chuyện một cách bất đắc dĩ, tôi sẽ đưa ra nhận xét cá nhân nhưng sát với chuyên môn nhất có thể. Được rồi, bắt đầu thôi!
Trước hết về ấn tượng nhìn bằng mắt đầu tiên: "sơ lược 1, 2 và những chương .1 .2 vân vân và mây mây. Tôi tự hỏi bạn làm như thế để làm gì? Đây là viết văn, đúng không nhỉ? Về cách chọn bố cục cho một tác phẩm văn học như vậy trông chả khác gì một bộ truyện tranh, chỉ nhìn qua thôi đã thấy rất kỳ cục rồi, và nó tạo ra ấn tượng không được tốt cho lắm với tôi ngay khi bắt đầu đọc tác phẩm này. Khi đi vào đọc hai phần sơ lược đầu tiên, có lẽ thứ không khiến tôi thất vọng thêm đó là tác giả không viết như những tay viết "typical sơ lược" là kể lể một đống thứ ra theo cách vô hồn, máy móc như những bản báo cáo tài chính. Nhưng cũng chẳng thể nào nói là tốt được vì bạn cũng đang nhét một nùi thông tin theo cách văn vẻ hơn cái sự "typical" đó. Tôi đã bị kéo tụt mood ngay lúc này, và những suy nghĩ theo hướng tích cực cũng đã giảm đi kha khá rằng đây là một bộ truyện thú vị, hay ít nhất nó tạo cho mình cảm giác không mệt mỏi khó chịu khi phải đọc tiếp. Và khi đọc tiếp, cảm nhận của tôi hoàn toàn chính xác.
Tiếp đến tôi muốn nói về cách triển khai câu chuyện của bạn. Bạn đã mắc phải lỗi kể lể quá nhiều xuyên suốt những chương mà tôi đọc, ừ, nó gọi là "tell don't show" ấy. Phương pháp này liên tục lặp đi lặp lại. Bạn kể, bạn tả, rồi tiếp tục bạn tả, bạn kể. Câu chuyện của bạn, nó là một câu chuyện cực kỳ "vô nhân tính" khi mà bạn không thể cân bằng được giữa yếu tố con người và không gian, bối cảnh xung quanh. Tất cả trở nên nhạt toẹt, vô hồn khi phần lớn các đoạn này bạn chỉ kể và miêu tả về bối cảnh, nhồi nhét thông tin cho người đọc khiến độc giả như tôi cực kỳ mệt mỏi để có thể nắm bắt thông tin cũng như định hình lại không gian truyện khi ấy, nó khiến con người trong truyện bớt thú vị đi rất nhiều khi các đoạn này được phân biệt hết sức rõ ràng, rằng ngay khi kết thúc một chuỗi những hành động kể, tả, bạn sẽ sang đến yếu tố con người, một cách máy móc như thói quen khó bỏ, bạn lặp lại nó, làm cho nó cồng kềnh hơn, làm cho nó kém phần thú vị hơn. Ờ thì nó tệ, thật sự đấy. Có lẽ thứ duy nhất ở đây tôi đánh giá bạn cao hơn người khác đó là sự chịu khó trong công việc viết lách, vì chí ít bạn viết một chương dài hơn quy định tầm 1.5 đến 2 lần, một vài chương còn nhiều hơn, chứng tỏ bạn không hề ngại viết, có điều nó chưa đâu vào đâu cả.
Về tính cách và tương tác của các nhân vật, nếu cái "tell" ở trên đã tệ một thì khoản này phải gấp đôi hoặc gấp ba lên. Bạn quá đi thẳng vào vấn đề, đó chính là vấn đề của bạn. Tôi đọc những phân đoạn này, ngay lập tức nhận ra luôn rằng bạn chỉ có thể diễn đạt nhân vật của mình bằng cách nói kiểu "anh A có tính cách x, chị B có tính cách y", các thói quen, sở thích sở ghét... của họ cũng vậy. Rồi là sự thú vị ở đâu? Sự hay ho ở đâu? "nhân tính" ở đâu? Không khác gì những con robot được lập trình sẵn để tương tác với "những con robot khác", thậm chí không ít đoạn còn nhét luôn cả mớ thông tin khô khan ngay sau câu thoại. Ủa? Đâu ai hỏi mà bạn lại xổ hết ra như vậy? Tôi cảm thấy mệt mỏi với sự kể lể lặp đi lặp lại, cho đến những phân đoạn tương tác của các nhân vật, nó không tạo cho tôi được sự nghỉ ngơi cần thiết, hay ít nhất là một chút động não để có thể đoán già đoán non tính cách bên ngoài và tính cách ẩn giấu của các nhân vật - thứ mà tôi xem là điều thú vị nhất mỗi khi tiếp xúc với một nhân vật nào đó. Đến những tương tác của nhân vật nó cũng sượng trân qua từng câu thoại, dài dòng không cần thiết và cũng "vô nhân tính" nốt khi cuộc nói chuyện là một bức tường thoại thiếu đi tính tự nhiên, không tạo được cảm giác phù hợp với bối cảnh trò chuyện và cũng không nêu bật được sự thú vị trong tính cách của nhân vật (à mà ngay từ đầu bạn đã chẳng tạo dựng nổi cái sự thú vị đó rồi).
À, một điều quan trọng nữa mà ngay tiêu đề tôi đã nói. "Việt Nam" trong này bạn chỉ dùng làm yếu tố thu hút người ta click vào truyện thôi đúng không? Chứ vai trò của tên truyện, nó cực kỳ mờ nhạt luôn. Đây có thể xem là một dạng click-bait được không nhỉ? Và chính vì lẽ ấy mà tôi không có ấn tượng tốt về bạn sau khi đọc tên truyện và trải nghiệm nội dung trong đó.
Để mà nói về bối cảnh và nhân vật thì tôi có thể nói ngắn gọn là như vậy, nếu mà đào sâu hơn thì còn ra cả ti tỉ vấn đề khác nữa, nhưng tôi thì không thích bới lông tìm vết, săm soi đến những tiểu tiết nhỏ nhất nên tôi nghĩ như vậy là đủ cho tác giả có một cái nhìn tổng quan hơn về tác phẩm của mình. Còn bạn tiếp nhận hay không, đó là quyền của bạn, dù sao thì tôi cũng không phải người chịu trách nhiệm cho tác phẩm này cũng như chủ nhân của nó. Tôi chỉ có thể "giúp" bạn đến thế thôi. Nếu thực sự bạn muốn thay đổi tốt hơn, đừng đi loanh quanh với những con người có tư duy hạn hẹp, kém cỏi trong việc giao tiếp cũng như dùng đầu óc để nhận định vấn đề. Cá nhân tôi cũng thấy một phần của bản thân mình trước kia trong từng câu chữ của bạn (nhưng không đến mức như này), quá trình thay đổi và nâng cao bản thân không dễ dàng, và không phải ai cũng làm được, nhưng nếu bạn thực sự có tâm huyết vào chuyện viết lách, tôi nghĩ bạn sẽ làm được, còn cách nào thì ờ... tôi không biết, bởi tôi đâu sống cuộc đời của bạn đâu mà biết, bạn phải tự giúp bản thân mình thôi.
21 Bình luận
Nhà Du Hành - chương 10:
"Đoàng… Cạch cạch… Đoàng… Cạch cạch… Đoàng!!!
Khẩu shotgun rống lên những thứ âm đanh thép, cả bốn phát bắn đều trúng mục tiêu. Sao chổi trắng giật lùi mỗi lần dính đạn nhưng chỉ có thế thì không đủ gãi ngứa hắn.
“Khẩu súng tầm gần đó chẳng gãi ngứa được ta đâu.”
“Chà, khỏi cần ngươi nói!” "
Chỉ Huy Việt Nam - chương 25.3:
"Lách tách len qua kẽ nứt nẻ của bức phên gỗ mục nát, gieo vãi quầng sáng lân tinh lên đôi tròng ngọc nửa khép nửa hé của gã giám đốc là tia nắng ban mai vừa hừng, soi sáng lớp bụi lam nham phất phơ trong cái nơi ẩm thấp như lòng chảo hơi nước.
Vậy là cuốn niên giám đã lật sang một tờ mới. Tí tách, tí tách, từng giọt nước lộp độp rớt vào mi, giục giã đôi mắt hắn chỉ ước được bế môn tự tỏa ngủ vùi thêm lần nữa thôi. Đáng tiếc thay cái mùi xú khí rữa nát đã theo gió xộc tới, phũ phàng lôi tuột hắn khỏi cơn mộng du chập chờn.
Tiếc tiền mỗi cái bộ cẩm bào đo may công phu đã nhoe nhoét vết dơ, nhàu nhĩ tơi tả như đống phế phẩm không đành lòng ngó, chẳng còn đủ lịch sự để diện đi tiệc tùng nổi nữa. Có đem ra tiệm cũng trả giá... Theo cân chứ không theo bộ."
Thật ra thì cả hai đều khá sượng... nhưng mà có thể dễ dàng nhận ra là NDH dễ đọc hơn rất nhiều.
"Danh hiệu Chỉ Huy Việt Nam mang nhiều ý nghĩa sâu sắc hơn những gì người đọc thấy trên bề mặt câu chữ rất nhiều. Nó là biểu tượng của tình yêu quê hương, tinh thần bảo vệ đất nước, được truyền lại qua các thế hệ. Là tình cảm của nhân vật Ánh Dương, người tiền nhiệm, dành cho đất nước mình. Có lẽ do em chưa đủ khả năng diễn đạt tốt để truyền tải hết những ý nghĩa sâu xa đó."
Tôi không nghĩ đoạn này dùng để nói về cách bạn xây dựng thế giới, nhân vật. Nó giống như đề làm văn của các em cấp 3 bây giờ hơn.
Nhưng xét đi xét lại thì mọi chuyện cũng lỡ rồi. Tôi nghĩ tôi nên hoàn thành cái trách nhiệm bất đắc dĩ này, bởi vậy mới có bài nhận xét đó. Dù sao thì cuối tuần tôi cũng rảnh.
Qua bài nhận xét của anh em đã nhìn thấy những khiếm khuyết của mình, nhưng nói thì dễ hơn làm, giống như mẹ dạy con không phải ngày một ngày hai mà đứa trẻ nên người được. Trải nghiệm lần này đã cho em một cú sốc tinh thần lớn, nhưng em nghĩ đây là cú sốc cần thiết để mình có thể trở thành phiên bản tốt hơn. Sau Nhà du hành và Chỉ huy Việt Nam, em vẫn sẽ tiếp tục con đường viết lách, em mong những tác phẩm phía trước của em có được sự quan tâm nhiều hơn, được những anh chị đi trước (như anh Kon hôm nay giúp đỡ) chỉ ra cái hay cái dở, không để em không lạc lối như khi viết Chỉ Huy Việt Nam nữa. Em sẽ tiếp thu ý kiến của anh, sẽ viết lại Chỉ Huy Việt Nam, hy vọng một ngày anh có thể 'enjoy' tác phẩm một cách trọn vẹn nhất, em hy vọng một ngày có thể nghe thấy một lời khen của anh.
Bạn cứ nói lan man về những giá trị bạn theo đuổi, thực sự thì tôi đề cao việc không nói gì mà cứ âm thầm cố gắng hơn. Đam mê hay khao khát mà nói bằng lời dễ thế thì ai cũng nói được, và nếu ai cũng nói được thì nó đâu còn giá trị gì? Như tôi đã nói ban đầu, tôi không có hứng thú với bạn hay tác phẩm của bạn, nhưng tôi cũng chả toxic đến mức không muốn người khác khá hơn, vì vậy thì ờm... cố gắng lên nhé.
Dù sao tôi cũng rất ủng hộ Young với các tác phẩm của cậu ấy. Mong cậu khắc phục thiếu sót của mình để các dự án tới hoàn thiện hơn.