Thơ ca, ký và những câu chuyện từng trải
Members

I, Đôi lời giới thiệu:

Như mọi người đã biết, Hako là một cộng đồng chuyên dành riêng cho dịch giả và tác giả. Tuy nhiên, văn chương Việt Nam không chỉ có tiểu thuyết và truyện ngắn, mà còn bao gồm rất nhiều thể loại khác, từ đó tạo nên sự đa dạng và tính đặc trưng của nền văn học nước nhà. Trong đó, thơ ca, tản văn và ký là những ví dụ tiêu biểu nhất. Vì thế, tôi quyết định mở box này với hy vọng các thi sĩ, những người từng trải, hay những kẻ đang lấn cấn trước nỗi niềm của riêng mình có thể vào đây gieo chữ.

 

II, Về luật lệ:

Thơ: Không giới hạn thể loại, luật thơ và cách gieo vần. Bạn có thể viết một bài thơ Đường luật về chủ đề hiện đại, hay một bài thơ tự do về chủ đề siêu thực như Paul Éluard. Truyện thơ hoàn toàn được cho phép trong phạm vi box này.

Ký: Tuân theo bộ luật sáng tác của Hako và quy tắc đánh máy tiêu chuẩn.

Tản văn: Không giới hạn số chữ, vì đây là đặc trưng của tản văn.

 

III, Những lưu ý cần phải đọc:

-Không được sử dụng teencode, lowercase trong mọi tác phẩm. Tiếng lóng được cho phép, nhưng hãy sử dụng có giới hạn.

-Không xuyên tạc, phỉ báng bất kỳ cá nhân, tổ chức hay đoàn thể nào. Mọi vi phạm đều sẽ được đệ trình lên Tòa án tối cao.

-Đối với ký, truyện thơ và tuyển tập tản văn có độ dài trên 5000 chữ, tác giả cần nén lại dưới dạng file word hoặc liên kết Google Drive, Google Tài liệu.

 

Chúc mọi người vui vẻ!

 

87 Bình luận

CHỦ THỚT
AUTHOR
Em, kẻ bám đuôi tôi suốt cuộc đời
Tự lúc tôi còn bi bô tiếng mẹ đẻ
Em đi cùng tôi khắp mọi chân trời, dạo chơi cùng những giấc mơ
Em là trang giấy trắng tinh trên bàn học
Em là bóng cây xanh ngắt dưới mái trường
Em là những con chữ thì thầm bên tai tôi
Em là bản giao hưởng tôi chơi khi khật khưỡng
Và kể từ đó, tôi nhìn thấy dáng hình em.


Em rất vui vì được làm bạn với tôi
Tôi cũng vậy, lòng bồi hồi biết bao
Khi tôi vui, em cũng biết mừng
Khi tôi buồn, em cũng biết khổ
Bao tâm tư, bí mật em biết hết
Chẳng ai hay, ngoài tôi và em.

Nhưng rồi em cũng dỗi
Em gối đùi tôi như chú mèo con
Em nói gì, tôi nghe nấy
Chao ôi! Em ích kỷ làm sao
Em chỉ muốn tôi là của em
Như nữ hoàng giữ lấy chiếc vương miện
Lúc em buồn, tôi khóc
Lúc em cười: sung sướng tựa vì sao!

Từ ấy...

Hạ trong tôi tắt dần
Tối ôm cây đèn ngủ
Ngày ngồi chơi với em
Hai bản thể, một ký ức
Mối ràng buộc không thể nào quên
Yêu em nhiều lắm, vì chẳng ai yêu tôi
Người thỏ thẻ những lời đường mật
Người nuốt trọn linh hồn tôi và cất giữ trong cầu vồng
Nhưng hỡi ôi! Người tàn ác làm sao!
Khi tôi bật khóc, người lại đến bên tôi
Vỗ vai tôi và nói những lời đồn đại
Rồi mỗi lần người đâm tôi bằng con dao nhọn ấy
Tim tôi nát tan, vỡ vụn thành từng hạt nhỏ
Đau lắm, đau lắm
Người bóp chết tôi rồi!
Nhưng chẳng thể nào buông bỏ được người ấy
Người sống trong tâm trí tôi, người dẫn dắt tôi vào đời
Nhưng buồn thay, người lại khoá chặt tôi trong cánh cửa máu
Gương mặt ngày xưa nay đã thay đổi
Dáng hình ấy cũng ngày một xấu xí đi
Và khi tôi gửi những lời nguyện cầu tới Chúa
Lạ kỳ sao, ngài phẩy tay từ chối.

Năm tháng trôi qua
Những con người đến rồi đi
Nhưng chẳng một ai tôi nhớ lâu bằng em
Tôi không màng đến những chuyện phiếm trên nhân gian nữa
Thay vào đó, tôi ôm em
Để cảm nhận nỗi đau gặm nhấm từng tế bào
Nhưng niềm tin rồi sẽ trở lại
Giống như cách con người trở về với cát bụi
Rồi tôi, em sẽ cùng nhau nắm tay đến hết con đường tuổi trẻ
Yêu nhau lắm, cắn nhau đau
Lỗi của tôi.
Xem thêm
Ta nhớ một góc phố Hà Nội trải đầy hoa sữa, ngọt ngào
Ta nhớ những giây phút còn bên em
Giây phút nàng thu sắp đi xa, giây phút chớm đông
Nhớ bàn tay nhỏ nơi em đang run nhè nhẹ
Trong gió, ta thấy đôi mắt em hướng về ta
Để nhìn thấy cả thế giới nhỏ bé của mình, trong mắt em.
Xem thêm
Đông về thêm chút lá cam
cạnh lòng mà nói thêm nhiều căm hờn
nhìn mặt như cắn hộp bàn
ghét càng thêm chê đời càng thêm tủi
tôi còn chẳng biết đây có phải thơ không nữa
Xem thêm
thơ này lạ thế :))


Xem thêm
@Kurono Karen: kiểu style thơ cũ mà bác.
Xem thêm
Xem thêm 1 trả lời
TRANS
Hỡi Karl tát nước bên đàng,
Sao Karl múc ánh trăng vàng đổ đi?
Xem thêm
AUTHOR
Karl không biết thơ văn gì cả
Karl chỉ biết nói một điều lẽ
Rằng Karl có lẽ khá ngu ngơ
Vì chưa bao giờ biết viết thơ 🐧
Xem thêm
Đông về lá trúc đong đưa
Lay thêm ngọn gió như vừa nhớ ai
Liệu rằng khi nắng ban mai
Đôi môi em nở bên ai, nỡ đành ?



Xem thêm