Vì nhà cũ bình luận quá nhiều nên Admin yêu cầu lập cái mới.
Đọc kỹ trước khi đăng truyện:
QUY ĐỊNH DÀNH CHO TRUYỆN SÁNG TÁC
THỦ THUẬT - HƯỚNG DẪN VÀ NHỮNG THỨ LINH TINH KHÁC
Lên Ý Tưởng, Xây Dựng Cốt Truyện, Và Kể Chuyện
DISCORD XÀM XÍ ĐÚ - Chỗ để chuẩn bị trước khi đăng truyện, nhớ đọc #rule trước khi tham gia chat kẻo bị Ban.
Hakord - Nơi giao lưu với dịch giả, tác giả, và độc giả Hako nói chung
Bạn muốn viết nên câu truyện của riêng mình nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu?
Bạn muốn được thỏa đam mê nhưng lại gặp quá nhiều rào cản ngăn trở?
Đừng lo lắng, hãy lại đây và ngồi xuống, chúng ta sẽ cùng bàn luận và tìm cách khắc phục nó.
*Tay lăm le cục gạch*
CHỖ NÀY KHÔNG PHẢI CÁI ĐỘNG SEX, PORN HAY HENTAI. VUI LÒNG KHÔNG POST LINK HOẶC BÀN ĐẾN MẤY CÁI VẤN ĐỀ QUÁ MỨC NHẠY CẢM. XIN CẢM ƠN!
Địa chỉ cũ:
22600 Bình luận
Nhanh tay lẹ chân lên nhé!
Càng đông càng vui mà
Được 1 bạn trên fb chê mà nhột quá: "Đọc thử nửa chương thì thấy bút lực yếu. Đến cả vị trí đặt dấu chấm, dấu phẩy tách câu còn chưa hợp lý. "
Xin được chỉ giáo. Đội ơn cộng đồng!!!
Điều chỉnh tham khảo:
[Kinh thành Lai Châu - Đế quốc Mộc Long năm 802, tiết trời đã chuyển sang Đông, không khí bắt đầu se se lạnh. Ngoài trời mưa lất phất không ngừng rơi. Từng cơn gió thổi làm lắc lư cành cây ven đường, sẵn tiện cuốn đi vài chiếc lá vàng cuối thu còn sót lại.
Chiều tối, hoạt động buôn bán trên đường dần thưa thớt. Ai ai cũng nhanh chân chạy về nhà để sưởi ấm. Giữa thời tiết lạnh lẽo như thế này, chỉ có đi về nhà mới khiến con người ta cảm thấy hạnh phúc. Ấy vậy mà, nhiều người lại nghĩ khác, trong tâm trí của họ vẫn hoài niệm một điểm đến, nó còn hạnh phúc hơn cả nhà của mình nữa.
Tửu lầu Xuân Phong, nơi mà các hào môn danh gia vọng tộc quy tụ để giao lưu, chiêu đãi bằng hữu, ôn chuyện với bạn hiền, liên hoan với bạn cũ. Ngoài ra, còn có các hoạt động ca múa nhạc để giải trí. Các ca nữ nơi đây như tiếp thêm bầu không khí vui tươi và hoan lạc.
Người xưa nói đâu có sai, trên đời có hai thứ khiến một người đàn ông phải say. Một là Tửu, còn lại là Sắc. Và Tửu lầu Xuân Phong thì bán cả Tửu lẫn Sắc. Các nam tử, đại hán, từ thanh niên cho đến bô lão, họ càng uống càng hăng, hễ say lại càng uống.]
Về cơ bản, "chấm và phẩy" chỉ là chia nhịp trong các ý thôi. Các ý này có thể đang nói về cùng "chủ thể" hoặc không, sẽ có "tỷ trọng" "bằng nhau", "nặng hơn" hay "nhẹ hơn". Thường thì dấu phẩy được dùng để ngắt nhịp các ý có cùng chủ thể và gần bằng nhau, trong khi dấu chấm dùng cho các ý cần nhấn mạnh hoặc chủ thể khác nhau. Phân chia chủ thể, nặng nhẹ thế nào thì tuỳ vào cảm nhận của bác lúc viết.
Cho mình hỏi thêm là nhịp ngắt trong truyện có khác nhịp ngắt trong giọng đọc không nhỉ. Tại mình hay chuyển qua dạng audio để nghe thử. Có thể đây là vấn đề khiến mình bị lậm khi phân bổ chấm và phẩy.
Tôi có vài dòng thơ dành cho những con người vừa bị xé 🦋
--oOo--
Rành rành là trash A.I
Tưởng đời không biết, ngỡ ai cũng khờ.
Hoặc là thái độ như lờ,
Giả vờ giả vịt, ngó ngơ lời bình.
Hoặc là văn vẻ linh tinh.
Kể khùng tả ngáo, cờ-ring rung người.
Hoặc là cái loại nhác lười,
Tả *ồn tả vus, kéo người vào xem.
--oOo--
A di đà Phật.
Thiện tai...
Để trống như vậy không được đâu
Khi nào xong thì mình sẽ duyệt
bn xem p ko
Có thảo luận gì thì ra trang này. Không nhắn ở trang quy định.
Nhà văn Cao Việt Quỳnh - tác giả ''Lục địa rồng'' - cho biết cố gắng lập thói quen viết 1.000 chữ hoặc hơn mỗi ngày để cải thiện khả năng sáng tác.
Ví dụ: Nhân vật chính bắt đầu con đường luyện tập sau đó là một, hai hay vài năm trôi qua. Nhân vật chính trở nên mạnh hơn và bla bla,...
Trong ví dụ này mình thấy là khúc đầu đang lên đường luyện tập thì khúc sau nhảy vọt sang cảnh nhân vật chính luyện tập xong, thì nó bị cấn quá.
Cảm ơn ý kiến của tất cả mọi người!
Ai muốn làm chung hong🤡
Bạn muốn j cơ? Viết lại dùm tác giả à?
😐
Mới ngủ một đêm dậy mà bạn làm tôi hoang mang vãi
Ổn k anh bạn
Cầm máy lên và viết thôi cậu