Tập 1

Chương 8: Hoàn thành nhiệm vụ

Chương 8: Hoàn thành nhiệm vụ

Garold ngồi trên ghế lớn bồn chồn. Gã đứng bật dậy, đi qua đi lại vài vòng rồi lại nặng nề mà ngồi xuống. Gã không biết Alice nói thật hay chỉ đe dọa; nếu là giả thì tốt, nhưng nếu là thật thì hắn thực sự không dám tưởng tượng đến hậu quả. Nhưng suy nghĩ va đập liên tục trong hộp sọ làm đầu óc đã chẳng mấy nhạy bén của gã bị quá tải.

Garold thò tay vào túi mò mò thứ gì đó và lấy ra vài tấm thẻ, gã xem đi xem lại chỉ để nhận ra bản thân đã sử dụng hết lượng đồ ăn mang trên người, trên tay chỉ còn lại mấy tấm vô dụng.

"Người đâu! Mang gà nướng hay thứ gì tương tự lên đây!", Gã gầm lên giận dữ.

Hai tên hộ vệ bên ngoài giật mình trước âm điệu của đại ca, hô "Rõ!" rồi lập tức vác giáo rời đi, nhanh như đi ăn cắp.

Garold nhíu chạy lông mày, phản ứng lơ ngơ của đám thuộc hạ khiến gã càng điên tiết hơn. Gã đã dặn mấy tên đi theo là không được tuồn chuyện Alice ra ngoài, nhưng có đến một nửa thành viên đi theo hắn khi đó, cả tên Peter nữa. Garold cảm giác đám người đó đang cười nhạo sau lưng nhưng gã không thể chứng minh.

Chỉ mười phút sau, một con heo nướng lớn đã được mang đến tận nơi, cơn giận của Garold khi này cũng vơi đi được phần nào. Hương thơm heo quay giúp hắn thanh tỉnh đầu óc, lên hứng lập tức tập hợp tất cả đàn em lại để chia nhau thưởng thức.

"Heo này to nha. Đứa nào săn được thế?"

"Đại ca không biết đâu, lúc đại ca vừa đi thì con này như bị điên lao đầu vào giáo rồi ngỏm luôn!"

Một tên thuộc hạ trả lời, hắn còn giơ cây giáo còn vương vết máu lên khoe như chiến công làm cả bọn cười lớn. Garold cũng đích thân khen thưởng tên đó một miếng thịt lớn.

Khi đám người đang ăn uống no say, cánh cửa lớn kẽo kẹt mở ra thu hút mọi ánh mắt. Một bóng người bước vào, tâm trạng có vẻ không tốt lắm.

"Peter, ngươi đi đâu nãy giờ vậy?" Garold nghi ngờ hỏi, do không khí vẫn còn khá sôi nổi nên giọng điệu cũng không đến mức chất vấn.

Peter quét mắt qua đám người trước mắt, dừng lại ở trên Garold rồi đáp.

"Đám người vô dụng đó không tìm được hai con nhỏ kia. Cũng không có gì lại khi con Alic-"

Khi Peter định nói tiếp thì cảm nhận ánh mắt sắc lạnh của Garold, hắn ngậm miệng lại thoáng suy nghĩ rồi chuyển qua chủ đề tiếp theo.

"Tôi đã giao nhiệm vụ khác cho bọn chúng - đánh úp đám người đi cùng tôi."

Garold cảm thấy hứng thú, cả đám người cũng nhìn chăm chăm Peter để nghe kết quả. Peter cũng không úp mở mà lấy ra một túi vải, ném về phía Garold; gã dễ dàng bắt lấy, mở ra và thấy bốn chiếc đồng hồ loại thường.

"Tất nhiên đống đó cũng chỉ là thứ cấp, điều quan trọng là nơi họ đóng trại có thang máy của con nhỏ kia."

"Hahaha. Tốt lắm tốt lắm."

Garold cười lớn, cảm giác cái thứ "lời nguyền" đó không còn đáng sợ nữa. Gã giơ tay kiểm tra chiếc đồng hồ hàng hiệu của mình, một màn hình hologram hiện lên đồng hồ đếm ngược hai giờ - thời gian còn lại của tầng này.

Garold dù gì cũng được hưởng nền giáo dục tiên tiến từ nhỏ, dù với trí óc của gã thì chẳng khác dát vàng lên bùn - tuy mùi nhưng cũng gọi là bóng bẩy hơn người thường. Với việc đội gã đã kiểm soát thang máy nhóm Alice từ trước đó, thêm mấy chiếc kia là đã kiểm soát toàn bộ thang máy của bản đồ rồi, hai con chuột nhắt kia muốn rời đi bắt buộc phải đến mà nộp mạng.

Nghĩ đoạn, Garold chia mấy đứa đàn em trở về thang máy cũ ở trong rừng, chia cho họ quyền quản lý thang máy là không lo bị cướp. Mấy cái thang giữa làng thì hơi khó nói, đám thuộc hạ cũ của Alice đã giao đồng hồ nên gã có thể kiểm soát, nhưng thang của Alice thì không thể vì không có đồng hồ.

Nghĩ đoạn, Garold chia mấy đứa đàn em trở về thang máy cũ ở trong rừng, cho họ quyền quản lý thang máy là không lo bị cướp. Mấy cái thang giữa làng thì có phần phức tạp; đám thuộc hạ cũ của Alice đã giao đồng hồ nên gã có thể kiểm soát, nhưng thang của Alice thì không thể vì không có đồng hồ, lại còn thang của con nhóc tên Fortune nữa.

"Chúng có hai hướng tấn công." Gã tiến đến gần Peter với cái đùi gà, đưa cho hắn "Ngươi có cao kiến gì không?"

Peter nhìn miếng thịt nướng trên tay, hắn thoáng suy nghĩ rồi đặt lại xuống bàn. Sau đó, hắn vòng qua đám thuộc hạ, tiến tới tấm bản đồ làng treo trên tường rồi chỉ vào nói.

"Ngôi làng này bao quanh bởi đồng bằng cỏ khô, nếu ta cho một mồi lửa mạnh thì nó có thể lan rộng, ngăn những người khác tiếp cận ngôi làng. Khi đấy chúng chỉ có thể đi lối còn lại." Peter ngừng theo thói quen rồi nói tiếp "vẫn còn khả năng chúng dập tắt một phần và vào tới làng, vì vậy ta cần đốt thật to, khí độc lan tỏa mới được."

Garold và đám thuộc hạ nghe thế thì gật gù tán thưởng, tên này đúng là giỏi khoản đâm đồng đội cũ.

"Được. Ta nên thực hiện sớm rồi đến vị trí thang máy con Fortune để canh phòng-"

"Không được!"

Cuộc bàn luận bị gián đoạn bởi một chuỗi âm thanh hỗn loạn dội lại từ phía bên ngoài. Cánh cửa gỗ cũ kỹ bật tung, một đoàn cầm gậy gỗ bước vào, ngoài ra còn có Marcella và đồng đội. Tên cầm đầu - thủ hạ cũ của Alice tiến lên.

"Nếu các ngươi hủy diệt nơi đây thì làm sao bọn ta về thang? Không phải đã đàm phán xong rồi sao? Cứ để bọn ta canh gác nơi này."

Nghe thấy giọng điệu chất vấn đó không thuận tai, Garold nhíu đen mặt mày, lấy cây giáo bên tường và chĩa vào cổ tên cầm đầu.

"Alice là thủ lĩnh cũ của các ngươi, dù không còn nhưng ta vẫn có cơ sở để nghi ngờ các ngươi thông đồng lại."

Bầu không khí bỗng trở nên vô cùng căng thẳng. Tuy đám người Garold có kinh nghiệm chiến đấu nhưng về số lượng lại không nắm được ưu thế, hắn đã tách bốn người để quay về canh thang máy, giờ tính thêm Peter cũng chỉ có bảy.

Thấy đám người trước mắt không có ý định lùi lại, Garold cảm giác như uy danh của mình bị thách thức. Hẳn giơ ngọn giáo lên rồi kéo về, thọc tới với năng lực cuồng phong, toan hạ bệ sĩ khí của chúng. Nhưng một người đàn ông bất ngờ bước ra, sử dụng một cây rìu gỗ triệt tiêu luồng khí bay đến.

"Ngươi là?" Garold hơi kinh ngạc, nhìn người đàn ông trung niên trước mắt.

Ông chú Ethan hừ một tiếng "Không phải một mình ngươi có lợi thế từ quyền năng, giờ ta muốn đòi lại đồng hồ của bọn ta."

Tuy hơi bất ngờ với tình huống trước mắt, Garold không hoảng loạn mà giơ giáo đâm mạnh, ông chú Ethan phản ứng kịp né được nhưng cũng chật vật không ít. Hai bên lao vào trao đổi chiêu thức liên tục, những "thường dân" xung quanh chỉ có thể đứng ngoài mà quan sát trận chiến nảy lửa ấy.

Cuối cùng, sau một tiếng xoẹt, ngọn giáo của Garold cắt qua bả vai của Ethan, để lại một vệt máu dài đỏ thẫm ra tay áo. Ethan thu giáo lại, hơi thở vẫn có thể giữ ổn định; hai bên tuy đều sở hữu quyền năng nhưng Garold có nhiều kinh nghiệm chiến đấu hơn, một ông chú trung niên sao có thể so với tên đã lang thang nhiều năm trong thế giới ngầm.

"Đại ca." Peter từ đằng sau bất ngờ lên tiếng "bọn này đã kéo đến đây nghĩa là chiếc thang máy của con nhóc Fortune đang không có ai quản, rất có thể hai người đó sẽ tận dụng cơ hội."

Garold nghe vậy thì bừng tỉnh nhớ ra chính sự. Gã suy đi tính lại thấy ép đám này vào đường cùng không có ích lợi gì, không cẩn thận chó cùng rứt dậu lại thiệt cả hai bên. "Tuy ta muốn dạy dỗ thói không biết lượng sức của các ngươi, song do tình hình nên ta nhân từ để các ngươi canh gác thang máy ở làng, cấm đứa nào được giúp hai đứa Alice."

Để lại một lời cay nghiệt, Garold lấy áo khoác trên giá, toan gọi thuộc hạ đi thì nghe thấy tiếng rên thảm thiết quen thuộc. Gã rùng mình quay người lại, một tên thuộc hạ của hắn đang run rẩy chân tay, cào cấu da quanh người - triệu chứng không khác gì tên dẫn đường xấu số.

Chưa để gã kịp xử lý tính huống, những tên đàn em khác cũng lần lượt gào lên đau đớn và xuất hiện các phản ứng tương tự, từng người từng người đánh rơi vũ khí xuống đất mà khụy gối kêu rên. Cảm giác sợ hãi bao chùm, Garold cũng bất ngờ cảm thấy trong người không khỏe; ban đầu hắn nghĩ lại là cảm giác giả do tâm lý nhưng lần này thực sự có thứ gì đó đang ngọ ngoạy trong người.

"Ta chẳng phải đã nói sao." âm thanh trong trẻo quen thuộc vọng vào. "Ngươi đã bị dính lời nguyền sa mạc, kết cục đã được định sẵn của ngươi là cát bụi."

Alice bước chân rộng, kiêu ngạo bước tới hiện trường bi thảm phía trước, ngoài ra còn có Fortune bước tới lon ton phía sau.

--

Trở lại nửa ngày trước.

Fortune và Alice đứng trước một tên thuộc hạ cũ đang bị trói vào gốc cây, khuôn mặt hắn còn hằn những vết bầm tím, rõ ràng đã được chăm sóc đàng hoàng. Nhìn gã đàn ông thảm hại trước mắt, Fortune suy nghĩ gì đó rồi giáng cho hắn một đòn hôn mê.

"Thu thập thông tin cũng đã đủ, tên này cũng phù hợp để cô ra trận."

Fortune nhẹ nhàng phủi tay, Alice thấy vậy liền tinh ý đưa tới một chiếc khăn để nàng dùng. Sau khi xử lý sạch sẽ, Fortune ngồi xổm, rút dao găm cổ đại ra; lúc này nhận thấy cô gái phía sau dáng vẻ bồn chồn, đầy tâm sự.

"Sao thể?"

"Tiểu thư... Không phải chúng ta chỉ cần giết Garold thôi sao?"

Nghe vậy, Fortune hơi ngẩn ra đôi chút; đơ một thoáng mới nhận ra cô ấy đang nhắc tới kế hoạch. Nàng khẽ nhấn màn hình hologram, thu con dao găm về rồi rút đồng xu từ trong túi ra, tung hứng giữa kẽ ngón tay.

Không khí bỗng chốc trở nên nặng nề. Khi Alice đang ngập ngừng định giải thích thêm thì Fortune đã lên tiếng trước.

"Đúng là nên vậy, nhưng tốt nhất vẫn nên xử cả đám."

"Nhưng mà..

"Alice!" Fortune nhìn cô gái trước mắt. "Để đạt được mục tiêu chiến lược, không thể chỉ trông chờ vào may mắn."

Nàng vừa nói vừa thông thạo tung đồng xu lên và bắt lấy, đưa đến trước mặt Alice. Khi mở bàn tay, ánh sáng mặt trời chiếu lên, làm rạng rỡ hoa văn trên đó. Là mặt ngửa.

"Nhưng cũng không được quên, may mắn luôn ở phía ta."

Nói rồi, Fortune lại rút thanh dao găm cổ đại ra, ấn nó vào lòng bàn tay người đối diện. Trong khi Alice còn đang hơi mơ màng chưa kịp định thần, Fortune đã vòng ra phía sau, bao trọn lấy bàn tay cô gái rồi nhẹ nhàng điều khiển; nàng dẫn lối cho lưỡi dao sắc lạnh rạch một đường nhỏ trên tay gã đàn ông đang bất tỉnh.

...

Sau đó, Alice đi đến ngọn đồi mà họ đã chọn trước đó, trong khi Fortune ẩn nấp quanh khu vực làng để quan sát. Ngồi đợi không lâu thì thấy nhóm người Garold bước ra khỏi căn cứ, đi về phía ngọn đồi.

Khi bóng dáng bọn họ khuất khỏi tầm nhìn, Fortune đi đến một khoảng cách an toàn và lấy ra một tấm thẻ sinh vật. Nàng phất tay kích hoạt lá bài trên tay để triệu hồi ra một con lợn rừng lớn, Fortune cúi người xuống nhìn bắp chân nó, tìm đúng vị trí gân khoeo rồi dùng dao găm cổ đại rạch một đường.

"Éc éc."

Bị tấn công bất ngờ, con lợn kêu thảm rồi phản xạ lao thẳng về phía cổng làng phía trước. Đám thuộc hạ đang thảnh thơi canh cổng thấy vậy thì giật mình, cuống cuồng rút giáo ra mà đối phó. Trong lúc đó, Fortune vòng ra đằng sau làng, qua con đường mà nàng tìm thấy trước đó.

Ngôi làng này được bao quanh bởi cọc gỗ làm tường, lối vào duy nhất có lẽ chỉ có cánh cổng gỗ ở phía trước. Nhưng trong lần bị đám Alice bắt giữ hôm qua, Fortune vô tình tìm thấy một cánh cửa nhỏ thông ra bên ngoài ở căn nhà đó.

"Tìm thấy rồi."

Một đoạn tường nhô ra bất thường bao quanh bởi một lớp rơm. Fortune cẩn thận gỡ từng miếng xuống để không gây ra động tích lớn, tránh không kinh động bất kỳ ai.

Khi lớp cỏ cuối cùng chạm đất, một cánh cửa gỗ mục, cũ kỹ hiện ra. Nàng thử kéo thanh gỗ khóa sang bên và thử đẩy nó, may mắn làm sao mà cánh cửa vẫn hoạt động cho dù bị bỏ quên trong thời gian dài.

Fortune bước chân vào và nhẹ nhàng đóng cửa, hương gỗ mục và gia súc quen thuộc làm nàng nhớ lại lần bị giam, mặc dù chỉ nửa tiếng là được thả.

Chỉ là không để Fortune thốt lên một câu triết lý cảm thán, một bóng hình động đậy trong góc làm nàng tý thì rỡ tim ra ngoài, khi nàng nhìn lại xem thứ gì ở đó thì lại bất ngờ.

"Chú Alen?"

"A... Đ-Đưng lai đây-y."

Người đàn ông trung niên dáng vẻ hốc hác, đôi gò má cao hóp lại vì bị bỏ đói. Quần áo của ông nát bươm từ trên xuống dưới như bị người dùng sức xé bỏ. Người này là Alen, hay còn gọi là ông chú còn lại trong bộ ba khu tập thể.

Fortune nhớ ra, người này đi cùng Peter khám phá khu rừng để kiếm đồ ăn; mà khu rừng thì lại là địa bàn cũ của Garold. Tình hình trước đó đã cho thấy Peter thần phục rồi, còn ông chú Alen thì bặt vô âm tín mãi, ra là bị nhốt ở đây.

Nhìn ông chú hốc hác phía trước, nàng muốn hỏi chút thông tin nhưng nhận ra người này lại cảnh giác kỳ lạ, rõ ràng đã xảy ra chuyện gì đó. Do cảm thấy khó có thể câu thông ở tình trạng này, Fortune rút nốt đống lương thực ít ỏi trong người và đưa về phía trước; ông Alen có vẻ hơi cảnh giác, nhưng dường như ông ấy nhận ra Fortune nên định nói gì nhưng miệng khô nên nói không thành lời, chỉ ra mấy tiếng rên nhẹ.

Sau khi đã ăn uống xong xuôi, ông Alen tính đứng dậy nhưng lại bị giật ngồi xuống và xoa mông, mặt mày xám xịt. Sau khi người trước mắt ổn định tâm trạng, Fortune mới mở miệng hỏi một vài thông tin.

"Tên chết tiệt Peter đó, ta không nghĩ thằng ranh con đó lại hiểm độc đến vậy, quay lưng một phát là vào phe địch luôn. Con mẹ nó!"

Ông chú Alen lấy bố mẹ làm tâm điểm, họ hàng làm bán kính, tổ tiên làm đường tròn; chửi Peter hết câu này đến câu khác. Đến khi nhận ra có trẻ con ở gần thì mới dừng lại.

Fortune khi này thì lại suy nghĩ, nàng ban đầu chỉ định dùng sức của mình và Alice để đánh lại Garold, không trông chờ lắm người khác. Cũng không phải nàng tự phụ mà đụng người nào thì vấn đề người đấy; đám người Alice cũ thì có xích mích với "đàn em" mới của nàng, mấy người đồng đội thì phân nửa là bị thương, chỉ còn vài người ổn như ông Ethan.

Đúng rồi! mặc dù nàng không có nhiều thông tin về quyền năng nhưng có vẻ Garold nhận được nó sau khi hoàn thành nhiêm vụ. Khi hỏi Alice thì cô ấy nói toàn bộ đám thuộc hạ cũ của cô ấy đều có nhiệm vụ sống sót, về cơ bản không thể hoàn thành sớm. Xem đi xem lại thì còn đúng ông Ethan là có nhiệm vụ có thể hoàn thàn trong thời gian tầng.

"Chú nên về trước đi ạ, tình trạng này có lẽ chú Ethan và người khác sẽ giúp chú dễ hơn."

"C-Cảm ơn cháu bé."

Fortune vô tình hay cố ý mà cứ dặn chú Alen phải giục Ethan hoàn thành nhiệm vụ; thỉnh thoảng nàng còn chêm vào vài câu kiểu: "Garold khỏe mạnh được thế là nhờ hoàn thành nhiệm vụ". Thế nhưng, cứ hễ nhắc đến "Garold" hay "nhiệm vụ" là người đàn ông trước mắt lại giật bắn mình như bị chích điện, nàng thấy vô ích nên chẳng nói thêm.

Alen nỗ lực gượng dậy một lần nữa. Lần này ông đã đứng thẳng lên được, nhưng bỗng một tiếng "rắc" khô khốc vang lên như có thứ gì đó vừa vỡ vụn; máu tức thì thấm đẫm vạt quần sau của Alen, khiến ông ngã sụp xuống.

Tình thế nguy cấp bất ngờ, Fortune vội tìm mảnh vải để băng bó cho ông. Thế nhưng, ngay khi nàng vạch lớp quần xuống để tiện thao tác, đôi mắt nàng chợt trợn tròn, mảnh vải trên tay cũng rơi xuống sàn nhà.

Đây là thứ kinh khủng nhất mà Fortune từng thấy trong đời; nó thậm chí còn tệ hại hơn những cái xác mà Meozth tiện tay tạo ra. Vùng da thịt ấy hẳn phải bị mài đi mài lại nhiều lần, bị đâm chọc tàn nhẫn mới có thể bị xé toạc ra đến nông nỗi này. Bên má phải còn khắc dòng chữ như một cách khoe khoang chiến tích: "Garold đã dùng".

Fortune từng nghi ngờ không biết nhiệm vụ của Garold là gì mà gã lại hoàn thành nhanh đến thế. Giờ đây, nàng đã có một suy đoán cho riêng mình, nhưng nàng chẳng còn dám nghĩ sâu thêm nữa.

--

Fortune nhìn Garold đang quằn quại trong đau đớn vì độc khô héo, khẽ thở phào vì cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ. Nàng thâm nhập ngôi làng sau khi điệu hổ ly sơn là để chắc chắn đám thủ hạ của Garold xử lý con heo bị nhiễm độc, để chắc chắn nó sẽ được dâng lên cho Garold.

Kế hoạch có vẻ đơn giản, đúng là nó đơn giản thật. Nhưng Fortune cũng phải đối mặt với không ít vấn đề như lỡ Garold không thèm ăn thì sao? Để chắc chắn, nàng cho Alice "yểm lời nguyền" để Garold trở nên lo âu quá mức.

Khi stress hay lo âu thì thường có hai hướng: lo âu không muốn ăn và lo âu làm bụng đói cồn cào. Tỷ lệ ra 50:50 này có vẻ không ổn nhưng ai bảo nàng là may mắn chứ, sao mà lệch được.

Chỉ là do buông lỏng cảnh giác, Garold đang quằn quại đã bắt được cơ hội, bất ngờ cầm giáo và vọt lên để đâm về phía Alice.

"Tao chết cũng phải kéo mày theo!" Gã gào thét điên tiết.

Tình huống bất ngờ khiến cả Fortune và Alice không kịp trở tay. Mũi giáo lao thẳng về phía ngực Alice, sẵn sàng xuyên thủng nó với sức mạnh cuồng phong kèm theo. Lúc này, một bóng người nhảy ra khỏi đám đông, đạp ngọn giáo của Garold xuống đất.

"Chú Alen?"

"GGAAAAA!!"

Alen gào thét to hơn cả Garold ban nãy, không chỉ đạp gãy cây giáo yêu quý của tên thiếu gia mà còn lao tới đạp mạnh lên người gã. Alen kéo cổ áo Garold lên, đấm tát túi bụi; ông chú nhặt mảnh đá trên đất đập hay mảnh giáo để đâm và cứa, làm bất cứ thứ gì có thể gây đau đớn.

Garold lúc này cũng chịu hết nổi mà dần đần vàng hóa, tan thành cát bụi. Dù vậy Alen vẫn không tha mà đấm đạp liên tục vào đống hạt li ti đấy làm nó văng vãi khắp nơi.

"Thôi thôi Alen."

Ông Ethan cầm tay bị thương đến can ngăn nhưng chỉ có thể làm chậm hành động lại chút, Alen tiếp tục đạp đống quần áo và cát bụi còn lại trên đất một cách điên loạn.

[Chúc mừng hành khách đã hoàn thành nhiệm vụ]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!