Máy dịch
Nhóm dịch
-
16/01/2026
-
23/01/2026
-
31/01/2026
-
11/02/2026
356 Bình luận
Lúc đầu tôi còn tưởng lão hết ý tưởng rồi cơ. Nhưng cái chương đậm mùi triết học này thì rõ ràng không phải rồi.
Có thể... Có thể thôi, nhưng quyển đại học sẽ là quyển cuối cũng nên. Nói rõ hơn, có thể nó không kéo dài sang năm 2 đại học, mà là kết ở nữa năm đầu cũng nên.
Tôi đã đọc lại bộ này 2 lần và có hai góc quán sát khác nhau. Một cái là cảm xúc cá nhân, cái còn lại là đấng toàn năng biết trước câu chuyện. Có thể nói tôi hiểu bộ này ở mức độ nào đó... Hoặc ít nhất tôi nghĩ vậy.
Trong lúc đang đọc chương này, tôi lại nghĩ "tình huống này quen vl." Và rồi, tôi đặt câu hỏi: Rốt cuộc thông điệp tác giả muốn chuyền tải là gì?
Chắc chắn bộ này có thông điệp. Chỉ là, tôi khó để nhìn ra. Nhưng sau một lúc, và khi nhìn lại các sự kiện và tương tác của Akashi với các nhân vật khác. Kết luận được vơ đại từ tôi là vệ "Tư duy một chiều."
Lấy vd từ chính chương này. Mita rõ ràng có suy nghĩ mình là nạng nhận trong khi hành động gây phiền phức cho người khác. Cô ko thấy và nghĩ cho cặp giáo viên cho đến khi Akashi nói. Tóm gọn, cô suy nghĩ quá nhiều cho bản thân.
Lấy một nhân vật khác, Kyougoku( nhỏ tomboy, ko nhớ tên)
Nhân vật này có tính cách tốt bụng, nhưng rõ ràng là áp đặt sự tốt bụng đó đến mức tiêu cực lên Akashi.
Mà ngay cả Akashi, dù có cái nhìn toàn cảnh, thực tế, hiểu lý. Nhưng, lại hiểu lý đến mức sai ở điểm nào đó.
Theo tôi thấy, phần lớn các nhân vật được tác giả thể hiện cách suy nghĩ đều một chiều, ngay cả Akashi( và Sakurai, tất nhiên rồi.)
Điều đó làm câu chuyện thực tế vì suy nghĩ một chiều chỉ là cách nói tiêu cực của quan điểm cá nhân. Thứ ai cũng có.
Nên là, tôi đoán đó là thông điệp tác giả muốn chuyền tải.
Mita nói là làm, lên ngay bài cho Akaishi.
Akaishi chọc gái là giỏi, chọc "mỹ thiếu nữ" lại càng giỏi hơn. Mita cũng vào Hokushuuin, hóng phần đại học
ý tác giả là, tôi thích cho Akaishi ăn hành, nên tôi sẽ không thay đổiđùa thôi
Chừng 10 ngày sau, khi nhìn thấy đám ma đưa tiễn mẹ của Hyoju, Gon mới hiểu những con lươn mà Hyoju bắt là để dành cho người mẹ đang bị bệnh, nên chú thấy hối hận vô cùng về trò đùa của mình. Để chuộc tội với Hyoju, Gon đã lén ăn trộm cá từ nhà người bán cá rồi ném vào nhà cho Hyoju. Không ngờ việc làm ấy lại khiến Hyoju bị một trận đòn oan.
Gon đã rất dằn vặt nên sau đó quyết định sẽ chuộc tội với Hyoju bằng chính công sức của mình. Thế nhưng Hyoju không hề nghĩ có ai đó hàng ngày mang nấm hương, hạt dẻ để trước cửa nhà mình, mà anh nhủ thầm chắc là do ông Trời thương tình đem đến. Nghe được điều ấy Gon rất buồn. Dù vậy, cậu vẫn muốn tiếp tục hành động chuộc lỗi với Hyoju.
Ngày hôm sau khi Gon lén đột nhập vào nhà Hyoju để bỏ đồ như mọi khi thì bị Hyoju phát hiện. Anh cho rằng Gon đến phá phách nên đã lấy súng bắn Gon. Chỉ khi nhìn thấy những hạt dẻ và nấm hương trong tay Gon thì Hyoju mới chợt nhận ra mọi chuyện “Gon, là mày sao? Chính mày đã đem nấm hương và hạt dẻ cho ta phải không?” Gon chỉ kịp gật đầu trong khi mắt từ từ khép lại. Ngòi súng rơi khỏi tay Hyoju, một làn khói xanh nhẹ bốc lên là lúc câu chuyện kết thúc."